Anh Hùng Đông A – Gươm Thiêng Hàm Tử (Tiểu Thuyết Lịch Sử – Trần Đại Sỹ) Hồi 73 (Tiếp theo)

Anh Hùng Đông A – Gươm Thiêng Hàm Tử (Tiểu Thuyết Lịch Sử – Trần Đại Sỹ) Hồi 73 (Tiếp theo)

ANH HÙNG ĐÔNG A – GƯƠM THIÊNG HÀM TỬ
* Tiểu Thuyết Lịch Sử
* Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
* Nguồn: Blog Trần Đại Sỹ (https://trandaisy.wordpress.com)

* Để đọc những phần đã đăng, xin click vào chuyên mục Văn Học – Truyện Dài, Hồi Ký.

HỒI THỨ BẢY MƯƠI BA
Quần thoa đương kiếm kích
(Tiếp theo)

Bốn ngày sau.

Trong thành Yên kinh, đại điện Quang minh trang trí cực kỳ tráng lệ. Trước điện, hai hàng Cấm vệ hoàng cung do Ô Mã Nhi, Toa Đô chỉ huy; gươm đao sáng ngời dàn ra uy nghiêm. Một viên Lang trung bộ Lễ phụ trách tiếp tân cùng với cung nga, thái giám.

Cao nhất là bàn dành cho Khâm sứ Tả thừa tướng cùng hai Tham tri chính sự, ba đại phu nhân. Bàn này có 6 cung nga, 6 thái giám hầu tiệc.

Bên trái dành cho triều đình của Hốt Tất Liệt gồm Tả thừa tướng A Lý Hải Nha, Thân vương Giảo Kỳ quản Khu mật viện, Tuyên phủ ty gồm Thập lục thượng thư, Tham tri chính sự, Lang trung, Viên ngoại lang.

Bên phải có 18 khu, mỗi khu gồm ba bàn dành cho 18 sứ đoàn. Mỗi khu có 5 cung nga, 5 thái giám chầu hầu.

Mới giờ thìn mà sáu sứ đoàn Tây liêu, Tây tạng, Kim, Liêu, Cao ly, Sơn Đông đã đến đầy đủ. Mỗi sứ đoàn có 20 tùy tùng.

Tiếng Thái giám kính sự hô:

– Sứ đoàn Đại lý đến. Trưởng đoàn là thái tử Đoàn Kha, chưa lập thái tử phi. Tháp tùng thái tử gồm Thái tử thái phó Tạ Quốc Ninh với phu nhân Lê Thị Phương Dung; Chiêu võ thượng tướng quân, Chiêu dương Tử Cao Mang Tổng lĩnh Thị vệ. Tùy tùng có 20 người.

Tuy đi trong sứ đoàn Đại lý, nhưng Hoàng Liên lại mặc y phục Việt. Hai mắt của nàng được che bằng hai thanh ngọc mầu xanh lợt. Người ngoài nhìn tưởng đó là đồ trang sức. Một cung nữ trang phục quần áo hồng tới hành lễ, rồi mời tới vị trí dành cho sứ đoàn Đại lý. Chỗ của sứ đoàn Đại lý cạnh sứ đoàn Cao ly.

Địa Lô, Như Lan, Lê Linh Anh giới thiệu thái tử Điển, Lý Cán Đại với Tạ Quốc Ninh, Hoàng Liên, Cao Mang.

Như Lan, Linh Anh nắm tay Hoàng Liên:

– Bọn em được tin chị gặp nạn, trong lòng hết sức xót xa, căm hận. Hôm nay chúng em chia buồn với chị. Mắt chị tuy hỏng, nhưng chị vẫn đẹp như xưa. Tạ Quốc công vẫn sủng ái chị là được rồi.

Hoàng Liên cười:

– Tuy hai mắt chị hỏng, nhưng nhờ vậy mà chị được Vô Huyền Bồ tát thu làm đệ tử, được truyền Vô ngã tướng Thiền công, được truyền kiếm pháp Long biên.

Như Lan nghiến răng:

– Em xin hứa với chị rằng nếu vua Trưng linh thiêng, phù hộ cho em gặp mụ Hy Hà, em sẽ đường đường chính chính thách mụ đấu kiếm để trả thù cho chị.

Địa Lô hỏi Cao Mang:

– Anh ba! Anh ba lĩnh mệnh sang Hồi quốc trợ giúp Thái tử khởi binh, sao lại là Tổng lĩnh Thị vệ Đại lý?

– Khi anh cùng các đạo sư Cổ Mễ Linh, Sa Đa Hút San trở về Hồi quốc, thì cũng là lúc Thái tử đang bị bại trận rút vào rừng. Anh cùng đội võ sĩ Đại Việt huấn luyện cho nghĩa quân Hồi xử dụng Đao quất, Khiên mây. Nghĩa quân thình lình xuất trận, quân Mông cổ bị đánh tan. Nghĩa quân thừa thắng chiếm lại cố đô. Giúp Hồi như vậy tạm đủ, giữa lúc đó anh nhận được chỉ dụ triều đình sang giúp Đại lý. Anh đến Đại lý thì Hồng Nga nhận anh là anh em họ. Hồng Nga giới thiệu anh với A Truật. A Truật đang cần cài người vào triều đình bù nhìn Đại lý. Y bổ nhiệm anh làm Tổng lĩnh Thị vệ. Nhân Thái tử ở Yên kinh không có người phò tá. Y sai anh vào nhiệm vụ này. Khi mới tới đây anh định tìm sứ đoàn Đại Việt, yết kiến Vũ Uy vương. Nhưng thầy Tạ Quốc Ninh cản, vì sợ bọn mặt dơi tai chuột Hán pháp khám phá ra.

Như Lan nói nhỏ:

– Em nghe nói chị đã luyện Mê linh kiếm pháp đến chỗ tinh diệu. Nếu gặp mụ Hy Hà, liệu chị có đủ sức trả thù không?

Cao Mang ngắt lời Như Lan:

– Nếu trong vòng 100 chiêu thì cô Hoàng thắng, còn ngoài trăm chiêu thì khó có thể thắng; vì cô còn trẻ, công lực so với mụ Hy Hà vạn lần không bằng.

Hoàng Liên chưa kịp trả lời Như Lan thì tiếng Thái giám Kính sự hô:

– Sứ đoàn Đại Việt đến. Trưởng đoàn là Vũ Uy vương, tháp tùng có vương phi Trần Ý Ninh. Tùy tùng gồm 10 người.

Cả điện ồn lên những tiếng bàn tán. Vì tất cả các sứ đoàn đều đã nghe nói Thái sư Ngột Lương Hợp Thai cùng phò mã Hoài Đô, con là đại tướng A Truật, mang 10 vạn Lôi kỵ Mông cổ, 10 vạn hàng binh Đại lý sang dánh Đại Việt, bị phá tan, bỏ chạy về Vân Nam. Vũ Uy vương là một trong năm vị tướng thống lĩnh binh Đại Việt. Họ cũng nghe vương phi Ý Ninh, kiếm thuật thần thông đã đả bại A Truật.

Người người mở to mắt nhìn. Trước mặt họ, một nam tử thân thể hùng vỹ, phong lưu tiêu sái, đi cạnh một thiếu nữ sắc nước hương trời.

Chỗ ngồi của sứ đoàn Việt cạnh sứ đoàn Cao ly, Đại lý. Ba sứ đoàn chào hỏi nhau. Vương phi Ý Ninh liếc mắt nhìn, thấy đôi mắt Như Lan ẩn hiện cái gì thê lương, tuyệt không một chút tươi hồng của cô dâu mới. Phi nắm tay Như Lan:

– Vạn vạn lần chị cũng không thể tưởng tượng rằng Công chúa thành Thái tử phi, nay mai sẽ là hoàng hậu Cao ly. Mừng cho em.

Như Lan đưa mắt nhìn Địa Lô:

– Vì tuân chỉ dụ của vua Cao ly, của phụ vương, em phải gạt nước mắt đi làm thái tử phi. Cũng như Thanh Nga đi làm phu nhân Ngột A Đa vậy. Em… em tuy làm thái tử phi, mà lòng chỉ nghĩ đến anh Địa Lô.

Ngược lại với Như Lan, Lê Linh Anh cười tươi như đóa hoa nhài óng ánh sương mai, sắc diện đầy vẻ thỏa mãn. Nàng chỉ Lý Cán Đại:

– Trước đây sư phụ Huệ Đăng có nói: “vợ chồng thì một là duyên, hai là nợ“. Em nghĩ kiếp trước chắc em là ni cô, gõ thủng 18 cái mõ, nên kiếp này mới được làm vợ cái anh đầy bụng chữ nghĩa này.

Nàng cười dòn như thác nước:

– Lắm lúc nghĩ lại, em tưởng mình nằm mơ! Có ai đời một con bé nhà nghèo, bẩy tuổi phải học chăn trâu, mười tuổi học cấy lúa. Suốt ngày làm quần quật mà không đủ ăn. Thế rồi trở thành tướng trâu, rồi thành vệ úy, thành tá lĩnh, thành quận chúa, cuối cùng thành đại phu nhân. Đại phu nhân em cũng không cảm thấy hạnh phúc bằng ông chồng sủng ái em cùng cực. Ông chồng sủng ái em cũng không hãnh diện bằng được bố mẹ chồng yêu thương vô bờ bến.

Địa Lô hỏi sẽ Tạ Quốc Ninh:

– Thầy trở thành Thái tử Thái phó Đại lý từ bao giờ vậy?

– Trấn Nam vương Đoàn Hưng Trí là chú của thái tử . Người tâu xin đức vua mời tôi dạy thái tử. Nhân thái tử đi làm con tin, người muốn tôi tháp tùng thái tử vì tôi biết nói tiếng Mông cổ.

Tạ Quốc Ninh hỏi vương phi Ý Ninh:

– Vương phi! Từ khi rời Đại Việt, vương phi mang theo một đội Mê linh kiếm trận, gồm mười cao thủ thượng thừa, nhưng chưa bao giờ dùng đến. Không biết hôm nay lành dữ thế nào mà vương phi lại đem theo?

– Sáng nay tôi được tin của Vũ Cao San, Trần Định Quốc cho biết rằng phải đề phòng cẩn thận, vì có thể chân tay của Hốt Tất Liệt sẽ ám toán ba thống lĩnh của Câu khảo cục hoặc các con tin. Tôi mang theo toán Kiếm trận, biết đâu sẽ cần tới.

Tiếng thái giám kính sự oang oang:

– Thái tử Tây hạ và cô mẫu trưởng công chúa Trần Hy Hà đến.

Mụ Trần Hy Hà đi trước, tiếp theo là Thái tử Tây hạ tuổi trên 40, cùng thái tử phi, và 20 tùy tùng được mời vào khu dành riêng. Trong 20 tùy tùng, có Vũ Cao San, Trần Mạnh Quốc.

Địa Lô than:

– Ái chà, Tây hạ mang theo đến 20 đại cao thủ ắt có chủ ý gì đây.

Nghe tiếng xướng, Hoàng Liên chấn động tâm tư, chân tay run run: kẻ thù đang ở trước mặt.

Địa Lô nói với Vũ Uy vương:

– Vương gia! Dường như có gì bất thường. Bà Trần Hy Hà đường đường là chánh phi của thân vương Ngột Lương Hợp Thai, tại sao bà lại đến đây với tư cách trưởng công chúa Tây hạ?

– Khó hiểu. Đợi lát nữa mình hỏi Thúy Nga, hay Thanh Nga thì có thể biết được.

Như Lan nói với Địa Lô:

– Anh tìm cách cho em đấu kiếm với mụ Hy Hà, để em đâm thủng mắt, cắt gân chân tay mụ, trả thù cho chị Hoàng Liên.

Tạ Quốc Ninh lắc đầu:

– Công chúa ơi! Mụ này xử dụng kiếm pháp Thiên sơn tới trình độ thượng thừa. Năm trước đây Thái úy Chu Anh của Đại lý đánh bại bọn Cao Bằng Tiêu, Lưu Hắc Mã dễ dàng, thế mà ông ta đấu với mụ đến hiệp thứ 42 thì bị thương. Công lực của mụ thâm hậu không thể tưởng được. Muốn trị mụ phải dùng kiếm pháp Mê linh. Nếu vương phi Ý Ninh chịu xuất thủ thì có hy vọng.

Tiếng Thái giám Kính sự lại oang oang:

– Tả Thừa tướng A Lý Hải Nha, cùng Thập lục thượng thư, Quản Khu mật viện tới.

Một đoàn hơn 50 người y phục khác hẳn Mông cổ cùng vào điện. Địa Lô than:

– Đám này mặc y phục gần giống với Tống, pha Đường.

Cử tọa cùng đứng lên cúi đầu chào. Thái giám Kính sự mời cả triều đình của Hốt Tất Liệt vào chỗ ngồi.

Thái giám Kính sự lại xướng:

– Khâm sứ của Đại hãn là Tham tri chính sự Ngột A Đa, và Lưu Thái Bình tới.

Ngột A Đa, Lưu Thái Bình sóng vai đi ra, phía sau Thanh Nga trong y phục công chúa Đại Việt, với Từ Bích vợ Lưu Thái Bình trong trang phục Dương châu. Cử tọa đứng lên vái chào. Hai người ngồi vào ghế. Thanh Nga không ngồi vào ghế vội, nàng đi một vòng chào hỏi từng phu nhân các sứ đoàn.

Ngay khi nhìn thấy Thanh Nga, toàn phái đoàn Sơn Đông, mặt nhìn mặt, rùng mình. Vương Văn Thống nói với Lý Đảm:

– Ôi! Thiếu nữ đẹp như tiên nữ, ca hát tuyệt vời đi cùng sứ đoàn Đại Việt lại chính là phu nhân của ngài Tham tri chính sự Ngột A Đa. À, thì ra Tham tri chính sự cho phu nhân âm thầm gặp mình để nhắn mình làm những điều người không thể công khai nói. Thế mà hôm trước mình không hiểu gì!

Vợ Lý Đảm nhắc chồng:

– Hôm ấy phu nhân Tham tri chính sự đã dặn chúng mình rằng nếu sau này chúng mình gặp phu nhân ở nơi khác, thì phải lờ đi như chưa quen biết. Em cứ thắc mắc mãi về câu nói ấy. Bây giờ em mới hiểu!

Khi Thanh Nga đến trước phái đoàn Sơn Đông, nàng mỉm cười chào mọi người, rồi nheo mắt một cái. Nàng nói tiếng Hán bằng giọng Dương châu:

– Kính chào Vương tiên sinh. Kính chào sứ quân, kính chào phu nhân. Kính chào tiên nữ Vương Chân Phương.

Nàng nói với Lý Nhan Giản:

– Lý tiểu công tử! Mừng cho tiểu công tử sắp được về Sơn Đông đoàn tụ với phụ mẫu.

Câu nói của Thanh Nga khiến Lý Đảm mừng run lên:

– Vị phu nhân này báo cho mình biết Giản nhi được tha về rồi đấy.

Tới chỗ sứ đoàn Đại Việt, Thanh Nga quên mất mình là đại phu nhân, không phải hành lễ với ai, nàng vừa cung tay, thì vương phi Ý Ninh nhanh ý ho sẽ một tiếng, Thanh Nga buông tay xuống mỉm cười.

Một viên Tham tri bộ Lễ phất tay ra lệnh, ban nhạc trên trăm người tấu một bản hùng tráng. Tạ Quốc Ninh nói nhỏ với sứ đoàn Đại Việt, Cao ly:

– Bản hùng ca này được soạn vào thời Thành Cát Tư Hãn, ban nhạc chỉ tấu mỗi khi Tư Hãn thiết triều. Sau khi Tư Hãn băng hà, bản hùng ca lại được dùng cho các Đại hãn kế vị tấu khi thiết triều. Vì A Lan Đáp Nhi là Khâm sứ nên viên Tham tri bộ Lễ mới cho tấu bản này.

Bản nhạc dứt. Viên Tham tri bộ Lễ hô:

– Tả Thừa tướng bình chương chính sự, Khâm sứ của Đại hãn tới.

A Lan Đáp Nhi đi trước, phía sau Thúy Nga trong y phục công chúa Đại Việt.

Cử tọa cúi đầu hành lễ. A Lan Đáp Nhi vẫy tay:

– Miễn lễ.

A Lan Đáp Nhi về chỗ ngồi.

Thoáng nhìn thấy Thúy Nga, Lý Đảm mừng run lên:

– Ôi! Cô gái sắc nước hương trời trong sứ đoàn Việt, lại là vương phi Tả thừa tướng A Lan Đáp Nhi!

Thúy Ngần không về chỗ ngồi. Nàng đến từng sứ đoàn thăm hỏi. Khi đến chỗ sứ đoàn Sơn Đông, nàng sẽ nghiêng mình đáp lễ, rồi hỏi Vương Văn Thống bằng thổ âm Dương châu:

– Tiên sinh! Thứ nữ của người thực là Tây Thi, Dương phi tái thế. Tây Thi, Dương phi có sống dậy cũng không đẹp hơn. Xin hỏi tiên sinh: Vương nhị cô nương đã có nơi nào chưa?

– Thưa vương phi, tiểu nữ tuổi đôi tám có lẻ, nhưng vẫn còn là khuê nữ.

Thúy Nga mỉm cười:

– Tôi sẽ tìm một đấng quân tử văn võ toàn tài, lại có tay tiên phục dược để người thục nữ có nơi xứng đáng.

Chợt nhớ lại phong thái của vương phi Ý Ninh trên bến Bắc ngạn đối với Thanh Nga, Thúy Nga nghĩ thầm:

– Tại sao mình không học theo gương chị Ý Ninh, để thu phục nhân tâm.

Nghĩ vậy nàng nắm tay Vương Chân Phương:

– Vương tiểu muội! Em đi với chị.

Thấy con gái được một vị vương phi tài sắc sủng ái. Vương Văn Thống bảo con:

– Con đi với vương phi, cố học lấy tư cách của một giai nhân Đại Việt.

Chân Phương theo sau Thúy Nga.

Tại bàn dành cho Đại Việt, vương phi Ý Ninh nhìn Địa Lô:

– Cháu có mưu thánh cũng không thoát tay Thúy Nga đâu!

Địa Lô rùng mình an ủi:

– Thôi thì đành vậy. Dù sao cháu cũng có cô vợ gốc Dương châu, đẹp nhất thế gian.

Lô nhìn Như Lan:

– Sông có thể cạn, núi có thể mòn, chứ cháu không thể quên Như Lan.

Lời Lô nói lọt vào tai Như Lan, nàng rúng động tâm tư, ngây ngất nhìn người yêu, như muốn nói:

– Em cũng không thể quên anh!

Thúy Nga tới chỗ phái đoàn Đại Lý, nàng nắm lấy tay Hoàng Liên nói bằng tiếng Việt:

– Chị Hoàng Liên! Thúy Nga đây. Hồi ở Chiêu dương Nga gọi chị là chị. Bây giờ chị là phu nhân của thầy Tạ Quốc Ninh, thì Nga phải gọi chị là cô. Kính chào cô.

Hoàng Liên đáp lễ:

– Thúy Nga gọi tôi là chị hay là cô, thì tôi phải gọi Thúy Nga là vương phi. Thúy Nga ơi! Dù chị, dù cô, dù vương phi hay gì gì chăng nữa, chúng ta đều là con dân Đại Việt.

Thúy Nga tiếp:

– Cô biết không, Thúy Nga xin chồng ban lệnh chỉ gửi về Tây hạ yêu cầu Quốc vương Tây hạ cho mụ Hy Hà theo cháu đến đây, để Thúy Nga sẽ có dịp trả thù cho cô.

Hoàng Liên hỏi:

– Ủa! Mụ không còn ở Đại lý nữa sao?

– Sau vụ mụ cùng bọn Liêm Hy Hiến, Lưu Hắc Mã, Cao Bằng Tiêu định hại Lưu Thái Bình không thành công. Khi đến Phù phong, Lưu phát lệnh chỉ truy lùng chúng, nhưng mụ trốn thoát về Đại lý với chồng. Ngột Lương Hợp Thai sợ vạ lây, y tống cổ mụ về Tây hạ. Em xui A Lan Đáp Nhi tâu về Hoa lâm vụ việc mụ là thủ phạm số một giúp Hốt Tất Liệt tách lãnh thổ phương Đông khỏi Mông cổ, đem quân làm phản. Triều Mông cổ tưởng đến công lao mụ từng lập từ thời Thành Cát Tư Hãn, ân xá tất cả tội trạng cho mụ. Tuy nhiên vẫn ban chỉ tước phẩm chánh phi của mụ. Bây giờ mụ không còn là vợ Ngột Lương Hợp Thai nữa, chỉ còn tước công chúa Tây hạ mà thôi.

Tới trước Vũ Uy vương, Thúy Nga vẫn dùng lễ với vương, vương phi. Nàng chỉ Địa Lô nói với Chân Phương:

– Để chị giới thiệu với muội muội: đây là Văn Bắc thượng tướng quân, tước phong Văn sơn Tử. Người được tặng mỹ danh Nam thiên đệ nhất mỹ nam tử. Tám thuật xạ, ngự, thư, họa, nho, y, lý, số đều thông. Thế nhưng tuổi 22 rồi mà vẫn chưa có phu nhân.

Vương Chân Phương đẹp như bông hoa ngọc lan ban mai, môi hồng, ngực nở, lưng ong mắt phượng long lanh, đôi chân dài. Mỗi bước đi của nàng như trăm đóa hoa nở. Hầu như cả sảnh đường đều nhìn nàng không chớp mắt.

Dù đã gặp Chân Phương năm sáu lần, nhưng sắc đẹp của nàng cũng làm Địa Lô như người say sóng.

Vương Chân Phương mỉm cười tươi như hoa hải đường:

– Dạ! Thưa vương phi em đã biết một trong tám thuật của Văn sơn Tử là phục dược.

Nàng liếc mắt, chớp chớp hai ba cái, khiến hồn phách Địa Lô bay phơi phới:

– Đa tạ đại phu đã trị dứt bệnh cho tỷ phu Lý Đảm. Tiểu muội muốn được thưởng lãm thất thuật còn lại của đại phu.

Vương phi Ý Ninh chỉ vào cái ống đeo bên lưng Địa Lô:

– Muội muội có biết không, trong khi trị bệnh cho Lý quân hầu tại nhà hàng Anh vũ, rồi tại khu Lan hoa, cái anh chàng này bị muội muội bắt mất hồn, nên y tương tư muội muội rồi lén vẽ hình muội muội dấu trong cái ống này.

Địa Lô giật bắn người lên. Tử tự hỏi:

– Mình âm thầm vẽ hình Chân Phương, làm sao mà bà thím này biết được? Là họa sĩ, thấy giai nhân không ai cầm nổi cảm hứng! Đó là lẽ thường. Mình vẽ hoàn toàn vì nghệ thuật, chứ mình có tình ý gì đâu? Tình ngay lý gian, thôi thì đành chịu.

Tử mở ống ra. Ba phái đoàn Việt, Cao ly, Đại lý cùng ồ lên. Hình Chân Phương sống động như bên ngoài, nhưng y phục của nàng lại là y phục vùng Kinh Bắc Đại Việt. Thúy Nga cầm bức hình ngắm đi ngắm lại, rồi trao cho Chân Phương:

– Cái anh đẹp trai này vẽ hình cho muội muội, muội muội cầm lấy đi.

Chân Phương vái Địa Lô:

– Đa tạ đại phu.

Thúy Nga dẫn Chân Phương về chỗ ngồi dành cho vương phi.

Viên Tham tri bộ Lễ phất tay, ba hồi chiêng trống vang lừng. A Lan Đáp Nhi đứng dậy nói:

– Thưa các vị Đại thần, các Thái tử, Thế tử, Công tử,

Đại hãn được tin hoàng đệ là Đại vương Hốt Tất Liệt tạo phản. Nên người ban chỉ thành lập Câu khảo cục, phong cô gia lĩnh Khâm sứ đặc mệnh toàn quyền điều tra hư thực. Đại hãn cũng phong hai Tham tri chính sự Lưu Thái Bình, Ngột A Đa làm phó. Khi vào Trung nguyên, Câu khảo cục đã tìm ra 142 tội trạng của Đại vương. Sau khi điều tra kỹ, Câu khảo cục thấy rằng sở dĩ Đại vương phạm 142 trọng tội là do bọn chân tay xui người dùng Hán pháp. Chúng khuyên Đại vương tách các vùng Đông phương như Tây hạ, Tây liêu, Cao ly, Kim, Liêu, Trung nguyên, Đại lý, Tây tạng, Đại Việt ra khỏi chính quốc Mông cổ, thành lập một nước mới; rồi đem quân làm phản, tiến về Hoa lâm. Vì vậy Câu khảo cục đã cách chức, xử tử hình hầu hết bọn này. Trong 142 trọng tội, quan trọng nhất là:

Thứ nhất: Tạo phản.
Thứ nhì: Tổ chức quan lại thành một triều đình riêng.
Thứ ba: Không có quyền mà phong chức tước cho chân tay, như một hoàng đế.
Thứ tư: Nhũng lạm, bắt các nước nộp vàng, bạc, châu, báu, lương tiền giữ làm của riêng.
Thứ năm: Giả lệnh chỉ các nước thần phục Đại hãn phải thi hành sáu điều: Một là đích thân quốc vương phải vào chầu; Hai là đem trưởng nam làm con tin; Ba là kê biên dân số; Bốn là phải chịu quân dịch; Năm là phải nộp thuế, lương thảo; Sáu là nhận Đạt lỗ hoa xích (Đa gu ra tri).

Đối với quan chức của Đại hãn như các Bình chương chính sự hành tỉnh, các đại tướng cầm quân cũng phải gửi con về Yên kinh làm con tin. Mục đích của Đại vương là khi Đại vương cất quân làm phải, thì quốc vương các nước phải theo Đại vương. Đại vương sẽ trưng binh của các nước, tiến về chính quốc. Bằng không thì tính mệnh các trưởng tử sẽ khó toàn.

A Lan Đáp Nhi nói đến đó. Lập tức cả đại điện ồn lên những lời bàn tán.

(Hết Hồi 73)

Share this post