Anh Hùng Đông A – Gươm Thiêng Hàm Tử (Tiểu Thuyết Lịch Sử – Trần Đại Sỹ) Hồi 73

Anh Hùng Đông A – Gươm Thiêng Hàm Tử (Tiểu Thuyết Lịch Sử – Trần Đại Sỹ) Hồi 73

ANH HÙNG ĐÔNG A – GƯƠM THIÊNG HÀM TỬ
* Tiểu Thuyết Lịch Sử
* Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
* Nguồn: Blog Trần Đại Sỹ (https://trandaisy.wordpress.com)

* Để đọc những phần đã đăng, xin click vào chuyên mục Văn Học – Truyện Dài, Hồi Ký.

HỒI THỨ BẢY MƯƠI BA
Quần thoa đương kiếm kích (*)

(*) Dùng quần thoa đấu với kiếm kích: Lấy ý trong đôi câu đối ở đền thờ Công chúa Gia hưng Trần Quốc, tại làng Hoàng xá, xã Kiêu kỵ, huyện Gia lâm, Hà nội. Ngài là Đô đốc tư lệnh Hải quân triều vua Trưng. Nguyên văn:
Tô khấu tước bình, trực bả quần thoa đương kiếm kích,
Trưng vương dực tải, hảo tương cân quắc hộ sơn hà.
(Bình giặc Tô Định, dùng quần thoa đấu với kiếm kích.
Giúp vua Trưng, dùng khăn yếm giữ non sông).

Địa Lô nghĩ thầm:

– Hai cô này không ai hiểu mình hết. Bọn Thiên trường Ngũ ưng từ khi mới lớn phải lăn mình vào giữ nước. Có đứa nào dư thì giờ đâu mà nghĩ đến yêu, nghĩ đến cưới vợ!

Vũ Uy vương hiểu rõ lòng thuộc hạ mình. Vương xua tay:

– Hai cô em này lý luận tuy đúng. Nhưng các em ơi, trên đời này có nhiều loại tình yêu. Người ta nói nhiều về tình yêu nam nữ, tình yêu vợ chồng. Ít ai nói đến tình yêu nhân luân như ông-bà với cháu, cha mẹ với con cái, anh em với nhau. Cũng có cái tình rất cao rất đẹp là tình yêu quê hương. Nhưng tất cả đều thua tình yêu nước. Địa Lô hay Thiên trường ngũ ưng đều dành tất cả cho tình yêu này, mà không chú ý đến tình yêu nam nữ. Tôi nói không chú ý đến chứ không phải không biết yêu. Chả vậy mà Dã Tượng từng yêu Thanh Nga, giờ này chắc đang ngồi tưởng nhớ đến Thanh Nga tại quê nhà. Mà chàng đâu biết nàng đang say sưa hạnh phúc bên chồng? Địa Lô cũng yêu Như Lan đấy chứ. Tim Lô đâu có phải là tim gỗ? Hồi ở Văn sơn, hai người thường bí mật hẹn hò nhau, khi thì bên suối Vạn tuyền, khi thì đỉnh đồi Bạch vân.

Thúy Nga được dịp trêu Địa Lô:

– Chà! Hẹn hò yêu thương đến thế mà bọn em không biết gì? Gớm thật, mà cũng may thật. Hẹn hò mượt mà đến thế nhưng Như Lan không mang thai thì cũng lạ.

Bị kết tội, Địa Lô kinh hoàng:

– Mình với Như Lan hẹn hò trời không biết, quỷ thần không hay, thế mà ông chú này lại biết hết. Bái phục.

Chàng biện luận:

– Này cô em tiên nữ! Anh với Như Lan tuy có hẹn hò, tình tứ, nhưng anh vẫn giữ cho nàng tuyết sạch, giá trong, chứ đâu dám làm ô uế thân thể cao quý của nàng.

Nghe vương nói: “Chả vậy mà Dã Tượng từng yêu Thanh Nga, giờ này chắc đang ngồi tưởng nhớ đến Thanh Nga tại quê nhà. Mà chàng đâu biết nàng đang say sưa hạnh phúc bên chồng?“, Thanh Nga rung động tâm can, xót xa trong lòng. Nàng nghĩ thầm: “Không biết bây giờ Dã Tượng ra sao? Anh có còn tưởng đến mình không? Đã kết hôn với Thúy Hồng chưa?”

Thúy Nga hiểu lòng bạn mình. Nàng kéo Thanh Nga ra khỏi cái buồn:

– Này anh Địa Lô, em có lời đề nghị: cô em vợ Lý Đảm quả là một đấng thiên tiên giáng thế. Dường như tên nàng là Vương Chân Phương thì phải. Anh bắt nàng làm vợ đi.

– Làm sao mà anh bắt được? Họa chăng em giúp anh một tay.

– À như vậy là anh ưng nàng rồi phải không?

– !!!

– Em là vương phi A Lan Đáp Nhi, Tả thừa tướng, hành Trung thư tỉnh; hôm nay vào thành em ban lệnh cho bà vợ Lý Đảm: mấy hôm nữa em với bà sẽ hội kiến. Vậy bà nên đem cô em Vương Chân Phương theo. Em cũng ban lệnh cho Thái tử Cao ly đem anh vào. Giữa chỗ uy nghiêm, em sẽ nhân danh Đại hãn Mông Ca, ban chỉ gả cô nàng Vương Chân Phương cho anh, rồi bắt làm đám cưới ngay lập tức. Làm như vậy thì Như Lan sẽ buồn lắm. Buồn thì buồn chứ bây giờ nàng là Thái tử phi, nay mai lên ngôi Hoàng hậu rồi thì đâu còn hy vọng gì nữa mà muốn bắt anh mỏi mắt trông chờ?

Tuy là lời nói đùa, nhưng Văn sơn Tử Địa Lô cũng kinh hoảng, tim chàng đau nhói một cái. Tử nghĩ thầm: “Trong tâm mình chỉ có Như Lan mà thôi. Tuy cô này nói đùa, nào biết đâu cô ta làm thực thì nguy tai! Việc triều đình, việc xã tắc ngổn ngang mà mình lấy vợ, rồi vướng vít thê nhi thì còn đâu thời giờ lo việc nước. Hơn nữa mình không thể quên được Như Lan, thì sao yêu Chân Phương được. Không! Mình không thể lấy vợ lúc này. Khi cái họa Mông cổ vẫn đe dọa con dân Đại Việt mình, thì mình quyết không lấy vợ. Nhất là hình bóng Như Lan chưa phai mờ!

Muốn chấm dứt đùa cợt, Vũ Uy vương hỏi Địa Lô:

– Lát nữa A Lan Đáp Nhi, Ngột A Đa tới đây mình phải nói gì? Làm gì?

Địa Lô không muốn cho hai cô em nghe, Tử dùng Lăng không truyền ngữ thảo luận với vương, vương phi một lúc. Rồi Tử dặn Thúy Nga, Thanh Nga:

– Người Mông cổ khác với mình. Người mình thì việc quan tuyệt đối không nói, không bàn với người trong nhà. Ngược lại người Mông cổ thường hay bàn chính sự với vợ.

Thanh Nga cười:

– Anh không nói em cũng biết. Làm vợ Ngột A Đa hơn năm qua em từng tham gia vào tất cả việc làm của chồng. Ví dù người Mông cổ giống người mình, không bàn việc với vợ, chúng em sẽ dùng thuật bắt nai, để họ phải khai hết với chúng em. Chúng em không phải như những tỳ thiếp của họ, chỉ là món đồ chơi. Chúng em đang làm phận sự của Tây Thi mà. Anh ơi! Cái vụ Lý Đảm chúng em phải hành động ra sao?

Địa Lô nói thực chậm:

– Hai cô là chìa khóa của vụ này. Hai cô phải làm như thế… như thế… Khi nói với chồng cố dùng lời cho thực ngọt ngào, nhẹ nhàng.

Tử trao cho mỗi nàng một tập sách mỏng:

– Đây là tâm huyết của anh trong suốt thời gian ở Yên kinh. Hai em về đọc kỹ, rồi theo đó mà thi thố tài năng.

Hai nàng cung kính tiếp sách.

Vũ Uy vương vẫy hai nàng sang một phòng nhỏ, đóng kín cửa lại, rồi nghiêm mặt noi:

– Tình cảm của anh chị với các em không khác anh em ruột thịt. Nhưng những điều anh sắp nói với hai em là chỉ dụ của triều đình truyền cho hai công chúa, chứ không còn là lời nói của anh với em nữa.

Thúy Nga, Thanh Nga rùng mình:

– Em biết đây là chỉ dụ tuyệt mật, nên dù vương phi, dù Địa Lô anh cũng không cho biết. Bọn em sẽ hết sức mình thi hành, dù hy sinh thân mình cũng không từ.

Vương nói thực chậm:

– Nhắc để các em nhớ, triều đình gả các em cho A Lan Đáp Nhi, Ngột A Đa, không phải để các em tìm hạnh phúc, mà mong các em đem lại hạnh phúc cho chồng. Một liếc mắt, một nụ cười, một cử chỉ âu yếm, các em có thể xóa bỏ cơn tức giận, cơn thịnh nộ của chồng. Hãy cố gắng đừng bao giờ làm cho chồng buồn, làm cho chồng mệt mỏi tâm thần.

– Dạ! Các em xin ghi nhớ.

– Triều đình phong tước cho các em, lại phong phẩm hàm cho song thân các em. Từ khi về Mông cổ, các em làm nhiệm vụ của con cháu vua Trưng. Bây giờ các em là cái bóng của vua Trưng. Các em có ba điều phải thực hiện ngay.

Hai nàng im lặng lắng nghe.

– Điều thứ nhất, hiện hai ông chồng đang hết sức sủng ái các em. Các em phải ôn lại bài học bắt nai, để tăng thêm lòng tin của chồng. Hai em ngọt ngào, tìm cách khéo léo xen vào việc của chồng, nghĩa là nắm lấy một số quyết định của chồng. Đối với Xã Tắc, các em đã là cái bóng của vua Trưng rồi.

Thúy Nga đưa mắt cho Thanh Nga:

– Đối với em thì dễ thôi, vì phu quân sủng ái em cùng cực. Em đã xen vào hầu hết quyết định của chồng.

Vương hỏi Thanh Nga:

– Thúy Nga đã làm bóng của vua Trưng tái giáng thế. Còn em?

Thanh Nga rùng mình, lắc đầu, một tia lửa lóe lên trong tâm nàng:

– Mình đáng chết thực. Khi mình với Ngột A Đa mới gặp nhau, chị Ý Ninh dã từng cảnh cáo: phải cẩn thận, không được đùa với ái tình. Quả mình đùa, rồi yêu một lúc hai người hai tình cảm khác nhau. Với Dã Tượng thì yêu sâu sa, với Ngột A Đa thì yêu sôi nổi. Rồi từ khi lấy chồng mình u mê trong tình yêu, mà quên một phần nhiệm vụ. Ôi mình thua Thúy Nga xa. Không thể được. Nếu mình không là bóng của vua Trưng, thì ít ra cũng là bóng của Thánh Thiên, Lê Chân, hay ít ra cũng là bóng của bà Triệu.

Nghĩ vậy nàng lấm lét nhìn vương:

– Em sẽ làm như chị Thúy Nga.

Vương gật đầu:

– Điều thứ nhì, hiện A Lan Đáp Nhi đã soạn xong các lệnh chỉ bổ nhiệm, điều động văn võ quan tại Sơn Đông. Hai em tìm cách đọc các lệnh chỉ này, rồi tóm lược trao cho năm đệ tử Mê linh ẩn thân làm đầu bếp. Mỗi ngày họ đều phải ra chợ mua thực vật. Chúng ta sẽ đón họ, lấy tin, tùy nghi ra lệnh cho các em.

Thanh Nga vui mừng nghĩ thầm: “làm việc này không khó. Mình là bóng vua Trưng rồi đây“. Nàng đáp:

– Vương gia yên tâm. Em làm được, vì các lệnh chỉ, Ngột A Đa cất trong một cái hộp, trao cho em giữ. Ngay lập tức tối nay em sẽ đọc lại, tóm lược, mai em sẽ gửi ra.

– Điều thứ ba: chúng ta sẽ sửa đổi lệnh chỉ hoặc cách chức, hoặc bắt, hoặc đổi đi nơi khác, toàn bộ đám Bình chương chính sự vùng Sơn Đông. Hoặc ta bắt chúng phải thống thuộc Lý Đảm. Các em tìm cách tiếp xúc với họ hoặc vợ họ rồi cho họ biết, chồng các em nhờ em trao mật lệnh đến họ. Họ phải tuyệt đối thi hành.

Thanh Nga kinh ngạc:

– Nhưng chồng chúng em có nhờ chúng em đâu?

Thúy Nga kéo tai Thanh Nga:

– Em nghe không rõ rồi, để chị nhắc lại: tỷ dụ lệnh chỉ điều Đô đốc Tế Nam đi trấn hồ Nam dương, mình báo cho vương gia. Vương gia sửa lại cho y đi Lạc dương. Chắc chắn y sẽ ngạc nhiên, tìm cách hỏi lại văn phòng Trung thư lệnh. Nếu chúng mình nói trước với y như vậy thì y sẽ im lặng, tuyệt đối thi hành mà không hỏi han, kế hoạch của mình mới không bại lộ.

Đến đó vương cùng hai nàng mở cửa ra ngoài.

Có tiếng vó ngựa khua lộp lộp bộp. Biết A Lan Đáp Nhi, Ngột A Đa tới. Mọi người chuẩn bị đón khách. Địa Lô ẩn mình vào với đám đầu bếp, tỳ nữ.

Sau hai tuần rượu, Thúy Nga nói với A Lan Đáp Nhi, Ngột A Đa:

– Bây giờ em mời hai anh xơi một món đặc sản của Đại Việt. Món này chính tay tiên của Thanh Nga làm đấy.

Nàng vỗ tay, tỳ nữ bưng ra hai bát lớn, khói bốc lên nghi ngút. A Đa hít hơi:

– Món gì mà thơm quá vậy. Hồi xưa mẹ tôi đã làm cho tôi ăn, mà tôi không nhớ tên.

Thanh Nga cười:

– Đó là món thịt chó giả!

– Cái gì? Thịt chó à? Em khéo đùa thì thôi! Anh không tin, vì ông bà Vũ Uy vương là Phật tử thuần thành đời nào ông bà ấy dám ăn thịt chó?

Thanh Nga liếc mắt đưa tình:

– Anh nghe không rõ rồi! Em nói thịt chó giả chứ có nói thịt chó thật đâu? Tên thực của món ăn này là “giả cầy” hay “giả mộc tồn”.

– Mộc tồn! Sao nghe lạ tai quá.

– Mộc là cây. Tồn là còn. Cây còn là con cầy. Khi ăn thịt chó, người ta mượn danh con cầy để gọi cho có vẻ trong sạch.

Thúy Nga múc giả cầy cho mọi người. A Lan Đáp Nhi hỏi vợ:

– Món này thơm ngon thực. Em có biết làm không?

– Biết! Nhưng không chắc ngon bằng Thanh Nga.

Vương phi Ý Ninh bảo Thanh Nga:

– Em giảng cách làm giả cầy như thế nào cho Thừa tướng nghe đi, kẻo mai này chúng ta về Hoa lâm rồi mỗi người một nơi, Thúy Nga còn làm cho phu quân xơi chứ!

Thanh Nga nhìn A Lan Đáp Nhi:

– Nếu như sau này chị Thúy Nga làm, không vừa miệng đại ca, thì đại ca hú một tiếng em sẽ làm, mang đến dinh đại ca nghe. Thế này, vật liệu làm giả cầy gồm đùi lợn mà là đùi dưới, chứ không phải đùi lớn; gia vị có mẻ, riềng, mắm tôm, lá tía tô, xương xông.

Ngột A Đa than:

– Em ơi! Mông cổ là vùng giá lạnh thì kiếm đâu ra mẻ, riềng, lá tía tô?

– Anh khéo than thì thôi! Bố (Trung Thành vương) nói Mông cổ chỉ lạnh có sáu tháng thôi. Còn sáu tháng nóng. Sáu tháng nóng ta trồng riềng, tía tô. Mẻ ta nuôi trong nhà thì mùa Đông cũng có mẻ!

A Lan Đáp Nhi khen:

– Nhị muội chưa về nhà chồng mà đã theo dõi biết rõ khí hậu Thảo nguyên rồi.

Thanh Nga nghĩ thầm: “Đại ca ơi! Chồng em là người Việt, quê ở Thiên trường chứ đâu phải Mông cổ?. Tuy nghĩ vậy, nàng vẫn mỉm cười tiếp:

– Trước hết phải dùng ba đến bốn thanh tre tươi, đầu vót nhọn, xuyên qua đùi lợn, đem nướng bằng than củi. Không được nướng bằng củi, bằng rơm, vì khói bốc lên có mùi khét.

Thúy Nga hỏi:

– Tại sao phải là tre tươi?

– Vì khi gặp lửa tre tươi tiết ra nước chát, nước chát ngấm vào thịt. Nước chát có khả năng chống lại mỡ, khi ăn không bị ợ hơi. Em xin tiếp. Nướng tới khi da đùi cháy xém thì ngừng lại, dùng dao cạo sạch lớp da mỏng bên ngoài bị cháy; thái thành từng miếng bằng quả chanh. Nhớ thái sao cho miếng nào cũng có da, mỡ, nạc khi ăn mới ngon. Nhược bằng thái da, nạc riêng thì ăn không ngon. Cứ hai cân [# 1kg ngày nay] thịt thì một muỗm mẻ, một củ riềng bằng quả chanh, một muỗm mắm tôm. Riềng dã nhuyễn, đồ mẻ lấy nước, trộn với mắm tôm. Tất cả gia vị trộn với thịt. Bóp cho thịt thấm gia vị, rồi đậy kín để trong nửa ngày.

– Khó quá!

Ngột A Đa than: Bây giờ thì nấu phải không?

– Không phải nấu mà cho vào nồi xào, xào tới khi nào thịt teo thì đổ thêm nước, nước cao hơn thịt một đốt ngón tay. Tiếp tục đun cho đến khi nước cạn bằng thịt thì trộn tía tô, xương xông và… ăn.

A Nan Đáp Nhi nhìn chuỗi hạt trai đeo trên cổ vợ, vương mỉm cười:

– Thế nào? Nghe nói sáng nay em theo Vũ Uy vương dạo khắp Yên kinh. Em đã mua được những gì?

Từ khi nhập tiệc, Thúy Nga cố tìm dịp thực hiện những gì Vũ Uy vương ban chỉ phải nói, phải làm mà không thể nào xen vào được. Bây giờ nghe chồng hỏi, có dịp, nàng nắm lấy tay chồng, liếc mắt đưa tình:

– Em chỉ mới được du ngoạn cửa Nam, cửa Đông. Còn cửa Bắc, cửa Tây thì em muốn lắm, nhưng… nhưng… sợ bị chân tay của Hốt Tất Liệt làm thịt nấu giả cầy, nên không dám đi!

Nàng nghĩ thầm:

Mình có dịp làm công chúa Gia hưng rồi đây. Công chúa Gia Hưng lĩnh ấn Đô đốc thủy quân thời vua Trưng, vượt sóng biển Đông phá tan hạm đội nhà Hán, thì mình dùng ánh mắt đánh Mông cổ cũng thế“.

Vốn được đào tạo bài bản uốn giọng, nhả chữ rất kỹ khi còn học ở phường Đông hoa, rồi lại được huấn luyện thuật bắt nai trước khi đi lấy chồng; Thúy Nga ngước mắt nhìn chồng đầy tình tứ, chớp mắt như muốn khóc, pha lẫn sợ sệt, ép má vào vai chồng. Lòng A Lan Đáp Nhi nhũn ra trong cái say say tình yêu. Viên đại tướng khét tiếng Mông cổ buông đũa nắm lấy hai vai vợ:

– Khắp vùng Yên kinh này dù văn quan, dù võ tướng, dù Hán, dù Mông, khi thấy em đeo hổ phù của anh, đều phải rập đầu hành lễ. Em sợ ai?

Thúy Nga rùng mình lắc lắc đầu không nói. A Lan Đáp Nhi càng thắc mắc, càng tội nghiệp vợ. Vương phi Ý Ninh thấy vậy can thiệp:

– Vương gia ơi! Câu truyện như thế này. Trong khi chúng tôi du ngoạn, được nghe dân chúng bàn tán rất nhiều về vụ đại vương Hốt Tất Liệt bị giải trừ binh quyền. Họ nói rằng chân tay của đại vương trải khắp nơi. Tại Yên kinh có cả một triều đình do A Lý Hải Nha lĩnh Thừa tướng Trung thư tỉnh. Dưới có Tuyên phủ ty gồm 16 bộ, chứ không phải Lục bộ. Ngay tại Yên kinh, trong cung đầy đủ Thái giám, Cung nga, Thị vệ, Cấm quân, Cấm vệ. Lý Hằng lĩnh Yên kinh hành Trung thư tỉnh. Khi Đại vương Hốt Tất Liệt về Hoa lâm, thì hệ thống quan lại của vương vẫn còn đó. Vụ này giống như vương xuất sư đi xa vậy. Đất Trung nguyên này là một nước của vương. Các quan của vương nắm quyền cai trị, nắm quyền quân sự. Nếu như đại vương hô một tiếng thì khắp Trung nguyên sẽ kéo cờ tôn người làm Đại hãn. Người là Đại hãn rồi, khi tiến ra đại vương sẽ xua quân về chiếm Thảo nguyên, diệt Mông Ca; nhược bằng lui về vẫn có thể làm chúa Trung nguyên. Còn vương gia với Ngột A Đa, Lưu Thái Bình thì chúng muốn vặn cổ lúc nào mà chả được! Có rất nhiều người thấy Thúy Nga, Thanh Nga đeo hổ phù đều tỏ vẻ khinh khi, đôi khi nói lời đe dọa, chửi bóng, chửi gió. Nếu như không thấy vợ chồng tôi đeo kiếm đi cạnh, họ đã hại hai cô bé này rồi.

A Lan Đáp Nhi rùng mình nói với Ngột A Đa:

– Nhị đệ! Vương phi nói không sai. Tuy đại vương Hốt Tất Liệt đã về Hoa lâm, nhưng từ lâu rồi, ông ta thiết lập tại Yên kinh một triều đình Trung nguyên: này nhé, Tuyên phủ ty với 16 bộ. Khu mật viện. Mỗi bộ có một Thượng thư, hai hay ba Tham tri, rồi hàng chục Lang trung, Viên ngoại lang. Cái nguy hiểm là ông ta tổ chức một Vạn phu cấm quân, một Thiên phu Thị vệ trong thành. Trong Cấm thành còn hai đội Cấm vệ.

Thúy Nga tiếp:

– Kinh sợ hơn nữa, là vương tuyển mấy trăm cung nga, thái giám. Bây giờ em với Thanh Nga vào trong thành, tuy bề ngoài bọn Thị vệ, cung nga, thái giam hầu hạ bọn em như hoàng hậu, thứ phi. Nhưng lỡ ra chúng ám toán thì sao?

Thấy vương phi, Thúy Nga đã đốt lên đám cháy, Thanh Nga nghĩ: “mình phải xứng đáng là cái bóng của vua Trưng, mình cũng nên đổ thêm dầu vào vụ này cho thành ngọn lửa lớn “. Nàng nói với Ngột A Đa:

– Anh ơi! Vào thành nguy hiểm quá, thôi anh để em ở đây với vương gia, vương phi đi. À, không ổn rồi, nếu như mai này Vũ Uy vương về nước rồi, hai chúng em ở đây hay về Mông cổ, không người bảo vệ thì cầm chắc cái chết trong tay. Hay là thế này, anh cho chúng em về lại Đại Việt đi.

Ngột A Đa cau mày:

– Anh biết rõ vụ này, nên hôm về đây anh đã cách chức viên Tổng quản Thị vệ rồi cử Kim Đại Hòa thay thế . Anh cũng thay bổ nhiệm A Mít Lỗ Tề làm Tổng thái giám. Nhất là bổ nhiệm Đi Minh Trinh chỉ huy Cấm quân. Như vậy còn sợ gì nữa ?

Vương phi Ý Ninh hỏi :

– Tôi nghe Đại vương Hốt Tất Liệt có Ngũ hổ tướng, võ công cao thâm không biết đâu mà lường. Một người giữ chức Thừa tướng là A Lý Hải Nha thì Thừa tướng đã nói cho chúng tôi biết rồi. Còn bốn người kia thì một người giữ chức Tổng trấn Yên kinh, một người Quản Khu mật viện, một người Thống lĩnh Cấm quân, một người giữ chức Tổng quản Thị vệ. Bốn người đó là ai vậy?

Ngột A Đa mở to mắt :

– Quả thực kiến thức vương phi rộng quá. Tổng trấn Yên kinh là Lý Hằng, nhưng Hốt Tất Liệt gọi là Yên kinh hành trung thư tỉnh. Quản Khu mật viện là Giảo Kỳ. Tổng quản Thị vệ là Ô Mã Nhi Bạt Đô. Tổng lĩnh Cấm quân là Toa Đô. Tuổi chúng còn rất trẻ. Chúng là những tên được trời cho thể chất cường tráng vô song. Chúng là năm thiên tài võ học của Tây phương. Từ khi theo Hốt Tất Liệt vào Trung nguyên, chúng dùng hết tâm trí nghiên cứu võ công các gia, các phái. Trong cuộc thi võ ở Quan trung, bất cứ cao thủ nào của Trung nguyên cũng không thể chịu được quá ba chiêu của chúng.

Vũ Uy vương rất quan tâm đến tin này:

– A Lý Hải Nha chúng tôi đã biết. Xin Tham tri nói rõ hơn về bốn tên còn lại.

– Toa Đô không phải là người Mông cổ. Cha y gốc người Tây vực, được tuyển làm Thị vệ cho Thành Cát Tư Hãn. Toa Đô có tên Mông cổ là Sogatu. (*)

* Ghi chú: Vì sau này cả năm tên đều tham dự vào hai cuộc xâm lăng Đại Việt, nên tôi phải ghi chú kỹ về chúng, để các bạn trẻ ở Âu, Úc, Mỹ, nhất là các bạn trẻ du học Trung quốc khỏi bị lầm lộn.
Lý Hằng, là người Tống theo Mông cổ.
Giảo Kỳ (Ziakyst) là một thân vương, cháu bốn đời Bác Nhĩ Truật là đệ nhất công thần thời Thành Cát Tư Hãn.
Toa Đô, tiếng Mông cổ phát âm là Xô Ghê Tu. Nguyên sử phiên âm là Toa Đô. Tiếng Pháp phiên âm là Soghaitou. Diêu Toại soạn bia trên mộ A Lý Hải Nha năm 1300 phiên âm là Toa đột. Đời Thanh phiên âm là Sách đa.
Ô Mã Nhi Bạt Đô: tên Mông cổ là ‘Omar ba’atur. ‘Omar là một tên Hồi giáo. Nhiều sách lầm cho là hai người khác nhau, rồi cắt tên này ra làm hai là Ô Mã Nhi với Bạt Đô. Theo thể chế Mông cổ, khi tuyển võ, người nào đoạt chức vô địch, hoặc một tướng võ công cao nhất thì được gọi là Bạt Đô.

– Năm tên đó hiện ở đâu? Thừa tướng nên chiêu dụ chúng hơn là xua đuổi.

A Lan Đáp Nhi lắc đầu:

– Vô ích. Khi mới về đây, tôi triệu hồi năm tên này, dùng lời lẽ ngọt ngào phủ dụ chúng, thuyết phục chúng rời bỏ Hốt Tất Liệt. Nhưng A Lý Hải Nha cãi rằng y là Tể tướng hành Trung thư tỉnh của Hốt Tất Liệt, nay vương vắng mặt, y không rời chức vụ. Giảo Kỳ chịu đầu hàng. Còn lại Lý Hằng, Toa Đô, Ô Mã Nhi xin về Hoa lâm theo hầu Hốt Tất Liệt. Hai tên Toa Đô, Ô Mã Nhi là con của hai Thị vệ thời Thành Cát Tư Hãn. Hai người này phạm tội bị Đại hãn Mông Ca kết án giết cả nhà. Hốt Tất Liệt hết sức xin Mông Ca ân xá cho, rồi dùng làm Thị vệ hầu cận. Hốt Tất Liệt nuôi dạy chúng như con. Vì vậy tôi tiếc tài trao cho chúng coi đội Cấm vệ, mỗi đội chỉ có 40 người, canh phòng Hoàng cung.

A Lan Đáp Nhi hỏi Vũ Uy vương:

– Dù nói cách nào, Đại Việt cũng là một nước trung thành với Đại hãn, chống lại Hốt Tất Liệt. Vì vậy từ khi gặp vương gia, chúng tôi coi vương gia là người của Đại hãn. Vương gia là bậc tài trí, vương gia thấy vụ này thế nào?

Chỉ chờ có thế, Vũ Uy vương nói thực chậm:

– Đại vương Hốt Tất Liệt muốn biến Trung nguyên cũng như các nước phương Đông thành một nước, tách khỏi chính quốc, vì vậy đại vương phế bỏ luật lệ của Thành Cát Tư Hãn mà dùng Hán pháp cai trị dân. Nếu như đại vương thành công thì chỉ năm chục năm sau dù quan, dù quân, dù dân Mông cổ sẽ thành người Hán hết. Người Hán khỏi cần nổi lên chống đối nữa. Chính vì thế nên người Hán theo gió mà đầu đại vương. Họ coi đại vương như Lưu Bang lập ra nhà Hán, như Lý Uyên lập ra nhà Đường, như Triệu Khuông Dẫn lập ra nhà Tống.

* Ghi chú: Lời tiên đoán của Vũ Uy vương, một trong những bậc tài trí nhất thời Đông A quả không sai. Sau này Hốt Tất Liệt lên ngôi Hoàng đế, đổi quốc hiệu là Nguyên, cai trị Trung quốc như một vua Hán, Đường. Hoàng tộc, quan lại, tướng sĩ Mông cổ bị đồng hóa thành người Hán. Dân Hán không coi triều Nguyên là rợ phương Bắc, là ngoại quốc nữa, mà là triều đình Trung nguyên. Từ hồi ấy tới giờ dân chúng, các sử gia coi Mông cổ là người Hoa.

(Còn tiếp – Hồi 73)

Share this post