Anh Hùng Đông A – Gươm Thiêng Hàm Tử (Tiểu Thuyết Lịch Sử – Trần Đại Sỹ) Hồi 77 (Tiếp theo)

Anh Hùng Đông A – Gươm Thiêng Hàm Tử (Tiểu Thuyết Lịch Sử – Trần Đại Sỹ) Hồi 77 (Tiếp theo)

ANH HÙNG ĐÔNG A – GƯƠM THIÊNG HÀM TỬ
* Tiểu Thuyết Lịch Sử
* Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
* Nguồn: Blog Trần Đại Sỹ (https://trandaisy.wordpress.com)

* Để đọc những phần đã đăng, xin click vào chuyên mục Văn Học – Truyện Dài, Hồi Ký.

HỒI THỨ BẢY MƯƠI BẢY
Nếu con tát cạn biển Đông,
Thì con mới hiểu được lòng mẹ cha.
(Tiếp theo)

Vũ Uy vương muốn biết mẫu thân hiện ra sao. Vương hỏi viên Tổng thái giám Đại Lực:

– Công công! Mẫu thân tôi hiện ở đâu? Mẹ Dư Hạo ra sao?

– Khải vương gia ! Nghe tin vương gia, vương phi về, Mai thái phi sang phủ của vương gia điều động thái giám, cung nữ quét dọn, làm cỏ, làm tiệc chờ vương gia, vương phi về ngự. Còn Dư bà ư? Người hằng ngày mỏi mắt trông chờ vương về.

Vương phi than với vương:

– Lòng mẹ! Ôi người ta ví lòng mẹ rộng như biển Đông cũng phải! Biển Đông rộng nhưng còn có bờ! Biển Đông sâu còn có đáy. Nhưng lòng mẫu thân rộng vô cùng tận, sâu không có đáy nữa.

Đoàn tùy tùng hướng phủ Vũ Uy.

Luật thời Lý, Trần quy định: khi một hoàng tử đến tuổi 13-14 thì được phong tước vương, được lập vương phủ, được phong hàm, phong chức văn, chức võ, rồi trao cho trấn nhậm một vùng. Vương phủ có đủ các quan như một triều đình nhỏ.

Năm 13 tuổi, hoàng tử Nhật Duy được phong tước Vũ Uy vương, phong hàm Thái tử thiếu bảo, chức văn là Đồng bình chương sự, chức võ là Phụ quốc thượng tướng quân, và trao cho trấn ngự Bắc cương. Các quan thuộc phủ Vũ Uy đều tùng sự ở tòa Tổng trấn Bắc cương. Khi vương trao quyền cho Chiêu Quốc vương Trần Ích Tắc, thì các quan thuộc tòa Tổng trấn chia làm hai. Những người là mệnh quan của triều đình thì vẫn ở lại tòa Tổng trấn. Còn những quan thuộc phủ Vũ Uy thì chuyển sang Văn sơn. Thành ra phủ đệ Cố trạch, không có người nào cả.

Vương được cấp một khu đất tại Cố trạch vuông vức 10 mẫu (360.000 m2) để xây vương phủ. Nhưng vương phải trấn nhậm biên giới phía Bắc, nên chưa từng về Cố trạch. Vương sai thợ từ Bắc cương về, xẻ gỗ dựng vương phủ. Mẫu thân của vương là Tuyên phi Mai Đông Hoa trông coi xây vương phủ, tuyển cung nga, thái giám, mã phu cho vương. Bây giờ là lần đầu tiên vương về phủ của mình.

Trong khi vương vắng nhà thì trao quyền quản lý vương phủ cho nhũ mẫu của vương là bà Dư Hạo. Bà Hạo là vợ của một Thị vệ tên Dư Thanh. Khi Thái phi Mai Đông Hoa sinh vương, thì bà được tuyển làm nhũ mẫu cho vương. Sau khi nuôi sữa vương ba năm bà Dư Hạo được Thái phi ban thưởng vàng, bạc, lại ban cho chức tước, rồi cho về với gia đình. Nhưng bà Dư Hạo là người tình cảm, bà không muốn xa người con sữa, nên Mai thái phi giữ bà lại. Vương phủ Vũ Uy tại Cố trạch xây xong, Mai thái phi trao cho chồng Dư bà làm Tổng quản, còn bà thì giữ chức Phủ khố, cai quản toàn bộ cung nga, đầu bếp, bộc phụ.

Thấy Dã Tượng, Yết Kiêu ngập ngừng không biết nên theo mình hay về Hưng Đạo phủ. Vương phi mỉm cười:

– Hai cháu theo chú thím đã ba năm. Hãy về hàn huyên với phụ vương đi. Mang cả Chân Phương theo.

Phủ Vũ Uy nằm giữa phủ Hưng Ninh, Chiêu Quốc. Mỗi phủ tọa lạc trong một trang trại rộng 10 mẫu.

Phủ Hưng Ninh kiến trúc rất đặc biệt: ngôi nhà chính bằng gỗ, vuông vức. Mái bằng gạch xanh. Ngôi nhà dựng trên bệ đá xanh, cao đến hơn 2 trượng [4 mét ngày nay]. Bốn bên có bậc đá xanh đi lên. Xung quanh có bốn dẫy nhà nhỏ. Trong sân có tượng Phật Di Lặc với 5 đứa trẻ trên bụng.

Ngược lại Phủ Chiêu Quốc là một ngôi nhà lớn hình vuông. Bốn bên có bốn dẫy nhà nối với chính thất. Trong trang trại có hồ, giữa hồ là một thủy các. Trong phủ người ra vào rầm rập.

Cổng phủ Vũ Uy là những khối đá chồng lên nhau. Ngôi nhà chính có hai tầng. Tầng dưới tường bằng đá xanh. Tầng trên bằng gỗ. Cổng phủ không có thị vệ canh gác.

Xe, ngựa cùng đoàn tùy tùng chạy thẳng vào trong sân. Một phụ nữ trung niên dáng người thanh nhã, trang phục giản dị: quần lụa đen, áo cánh mầu mỡ gà, đang đứng giữa sân, tươi cười tiếp đón, đó là Thái phi Mai Đông Hoa. Cạnh bà là Địa Lô, Cao Mang, Đại Hành, Kha Li Đa, Thúy Hồng, thêm một thiếu phụ trang phục vương phi hoa lệ, và 10 thiếu nữ cực kỳ xinh đẹp.

Vương phi Ý Ninh hỏi Địa Lô, Đại Hành:

– Các cháu về thăm nhà sao mau vậy?

Đại Hành đáp:

– Song thân Địa Lô qua đời lâu rồi. Chỉ mình cháu còn mẫu thân. Sau khi bái lậy mẫu thân, mẹ con ăn với nhau bữa cơm, mẹ cháu khuyên: việc nước trước, việc nhà sau, phải đi Thiên trường ngay. Vì vậy cháu cùng Địa Lô lấy ngựa về đây.

Dù là tước vương, cầm quyền nghiêng nước, nhưng xa cách mẹ đã ba năm, vừa thấy thân mẫu, Vũ Uy vương cũng không giữ được xúc động, chân tay vương run run. Vương, vương phi xuống xe hành đại lễ:

– Hài nhi bái kiến mẫu thân.

Mai Thái phi vẫy tay:

– Miễn lễ! Miễn lễ.

Thiếu phụ cung tay hướng vương, vương phi:

– Em kính cẩn ra mắt anh chị.

Mai thái phi chỉ thiếu phụ:

– Đây là Chiêu Quốc vương phi. Nhũ danh Lê Hương Thủy. Hương Thủy nức tiếng văn hay, chữ tốt, uyên thâm Nho học, xuất khẩu thành thơ. Tiếc rằng chưa tập võ.

Ý Ninh cầm tay Chiêu Quốc vương phi:

– Chúng mình là chị em dâu, mà từ khi chú Ích Tắc cưới em về, chị em ta chưa từng gặp nhau. Chú Ích Tắc thay anh trấn ngư Bắc cương, em là đấng nữ lưu có văn tài, sao em không ở trên ấy giúp chồng mà về đây?

– Thưa chị, phụ hoàng triệu hồi anh Ích Tắc về họp, nên em về theo đấy chứ.

Vương phi Hương Thủy tiếp:

– Anh Ích Tắc luôn nhắc đến chị: mưu thần, chước thánh; kiếm pháp thần thông. Em ước ao được một phần mười tài trí như chị thì cũng thỏa lòng rồi.

Vương phi Ý Ninh mở cái bọc lớn ra: trong nào gấm Thục, lụa Tô châu, ngọc Sơn tây, nào son, nào phấn, nào nước hoa, lại có cả sâm Cao ly. Phi bầy lên cái án thư; rồi cùng vương chắp tay, cung cung, kính kính hành lễ với Thái phi:

– Chúng con tuy xa mẫu thân, nhưng lòng nào có quên. Con mang quà về dâng mẫu thân đấy.

Thái phi cảm động, bà cầm lấy cái vòng vàng đeo tay, trên dát 9 viên kim cương lóng lánh:

– Ừ, những sản phẩm của Trung nguyên không dễ gì kiếm ra được ở trong nước.

Ý Ninh mở bọc khác lấy ra cặp vòng ngọc bích xanh biếc đeo vào tay Hương Thủy:

– Chị tặng em đấy. Cặp vòng này chị mua tại Yên kinh. Người đẹp như em phải đeo vòng ngọc mới phải.

Ý Ninh nói với Mai thái phi:

– Con xin mẹ tha cho vợ chồng con cái tội bất hiếu, không ở cạnh phụng dưỡng mẹ. Từ khi chúng con kết hôn, vì quốc sự chúng con không được thần hôn định tỉnh, trong lòng chúng con luôn khắc khoải, bồn chồn không yên.

Thái phi cầm tay Ý Ninh:

– Mẹ thực có phúc mới được dâu tài trí như con. Cứ mỗi lần có tấu chương của hai con gửi về, phụ hoàng đều cho mẹ đọc. Con ơi! Quốc sự trên hết. Hai con đã làm truyện vá trời thì sao có thể báo hiếu mẹ nhỉ?

Bà chỉ vương phi Chiêu Quốc:

– Phủ Chiêu Quốc cạnh phủ của con. Vương phi Hương Thủy biết con không ở nhà, trong phủ thiếu thốn đủ thứ, nên phi sang giúp mẹ làm tiệc tẩy trần cho các con đấy.

Không thấy mẹ sữa Dư Hạo, vương hỏi:

– Mẫu thân! Mẹ Hạo đâu rồi?

– Dư bà đang điều động đầu bếp làm tiệc tẩy trần. Để mẹ mời Dư bà lên.

Một cung nữ xuống nhà bếp, lát sau, một phụ nữ, dáng người thanh thoát, tuổi khoảng 42-43 trang phục giản dị từ bếp lên đại sảnh:

– Dư Hạo xin tham kiến vương gia, vương phi.

Thấy mẹ sữa, tình cảm hồi thơ ấu bừng bừng sống dậy: khi vương đau yếu bà bế bồng, dỗ dành. Khi thì bà tắm rửa cho vương. Khi thì bà đút cơm cho ăn. Không tự chủ được, vương ôm lấy lưng bà:

– Mẹ Dư! Vạn dặm xa xôi lúc nào con cũng tưởng nhớ đến mẹ.

Dư bà cảm động rơm rớm nước mắt:

– Vương gia, vương phi phải bôn ba hải ngoại, tiểu tỳ lo lắng vô cùng. Nhưng tin tức của vương gia tiểu tỳ vẫn được Thái phi báo cho đầy đủ.

Vương phi Ý Ninh lấy một nén vàng (10 lượng), một cây gấm Thục, một cây lụa Tô Châu trao cho Dư bà:

– Xa quê hương, lúc nào anh Nhật Duy cũng nhắc đến mẹ luôn. Chúng con mang quà về biếu mẹ đây.

Dư bà cảm động, cầm vàng, cây lụa, cây gấm. Vương phi lại đeo vào cổ Dư bà chuỗi ngọc mầu tím:

– Chuỗi ngọc này chính tay anh Nhật Duy chọn để làm quà cho mẹ Dư đây. Con nghe nói em sữa của anh Nhật Duy là Dư Anh học rất giỏi. Bây giờ em ở đâu?

– Cảm ơn phi chiếu cố đến nó. Hiện nó là gia tướng trong phủ Chiêu Quốc.

Vũ Uy vương buông mẹ sữa ra, hai tay vương nắm lấy hai tay bà, mặt nhìn mặt. Vương nhìn từ mái tóc óng mượt, cho tới bờ vai, ngực, toàn thân bà. Vương nghĩ thầm:

– Đây là nguồn yêu thương, là nguồn hạnh phúc suốt mười năm liền của mình đây. Bộ ngực này mình từng rúc đầu vào làm nũng, từng dài mồm ra bú đây.

Dường như Dư bà hiểu được lòng vương. Nước mắt bà chảy dài trên má.

Mai Thái phi nắm tay Kha Li Đa:

– Con có biết tiếng Việt không?

Kha Li Đa chắp tay:

– Dạ con mới học, nhưng những lời Thái phi nói, con hiểu hết.

Ý Ninh chú ý thấy có 10 thiếu nữ phục dịch phong thái khác thường. Nhìn y phục phi biết đó không phải là cung nữ. Người nào cũng đẹp mượt mà, lưng ong, mắt phượng, da trắng. Nhất là dáng đi uyển chuyển . Phi nói với Thúy Hồng:

– Em coi! Mười cô bé này xinh đẹp kém gì Đông hoa ngũ tiên.

Thúy Hồng nắm tay một cô:

– Mười cô này đẹp hơn bọn em nhiều. Cả mười như những bông hoa ban mai, tươi thắm. Còn bọn em bây giờ thành hoa mùa Thu, thành đồ cổ rồi.

Vũ Uy vương xua tay:

– Em đừng nói vậy, năm cô Đông hoa tuổi mới hai mươi, hai mốt, hoa đang độ khoe sắc, sao gọi là đồ cổ được nhỉ? Nếu các em thành đồ cổ thì chị Ý Ninh cũng thành đồ cổ sao?

Ý Ninh hỏi Thái phi:

– Mẹ ơi! Mấy cô bé này là…

– Con thử đoán xem?

Phi thấy mẹ chồng đầm ấm thì đùa:

– Con chắc mẹ bay lên Cung Quảng, đem mấy cô tiên nữ trên ấy xuống đây. Mẹ ơi! Mẹ cho con vài ba cô đi!

– Con muốn vài ba cô để làm gì?

– Con sẽ dạy các cô ấy thuật bắt nai, rồi gửi sang Mông Cổ, bắt hồn các tướng Mông Cổ.

– Thế thì mẹ cho con cả mười đứa đấy. Còn thuật bắt nai ư? Cả mười đều được học rất kỹ, kỹ hơn cả Đông hoa nữa.

Vào thời Lý, thời Trần, các vương hầu, phú gia thường bỏ tiền ra mua các thiếu niên nam nữ về làm gia bộc. Đối với các gia bộc, chủ toàn quyền bán, cho, hoặc dựng vợ gả chồng. Bây giờ Thái phi phán cho con dâu cả mười thiếu nữ, thì đó là một mệnh lệnh.

Vương phi Ý Ninh tưởng mình chỉ đùa với mẹ cho vui thôi, không ngờ Mai thái phi tin là thực. Khi bà nói dứt thì cả mười cô đều quỳ gối hành lễ:

– Bọn thần xin bái kiến vương phi. Từ nay bọn thần sống gửi thịt, chết gửi xương theo phi.

Phi vung tay, một kình lực êm dịu đỡ các nàng dậy:

– Các em không nên đa lễ. Chị chỉ lớn hơn các em ba, bốn tuổi, thôi chúng mình xưng hô như chị em cho thân mật.

Vương kinh ngạc hỏi mẹ:

– Mẹ ! Mấy cô bé này mẹ tuyển ở đâu vậy?

– Con ơi! Chuyện như thế này! Sau khi nhận được biểu chương của hai con tâu về việc dùng hai con bé Đông hoa Hồng Nga, Thúy Trang bắt hai tướng Mông Cổ là Hoài Đô, A Truật như bắt nai non. Linh Từ Quốc mẫu bàn với mẹ rằng tại sao ta không đào tạo thêm vài chục con bé nữa, để dùng hoa thay kiếm kích đánh với Mông cổ? Đại Việt mình có hằng triệu giai nhân, nếu vơi đi trăm giai nhân, cũng chẳng sao! Ta dùng quần thoa đương kiếm kích mà!

Thúy Hồng vận Mật tông, nàng nghe được Vũ Uy vương đang nghĩ gì:

Mười cô bé xinh đẹp này mà vào tay Ý Ninh thì triều đình Mông cổ nghiêng ngả mất.

Bất giác Thúy Hồng kính phục vương:

– Đàn ông ai thấy sắc, thanh cũng rung động hết. Thế mà vị vương gia này tuổi còn trẻ, đẹp đến như bẩy nàng Tô lịch, với năm đứa mình, cao nhất là Mông Ca, Hốt Tất Liệt, dĩ chí các danh tướng Mông cổ ai cũng rung động hết. Thế mà vương rửng rưng. Bây giờ 10 cô này rực rỡ như hoa, mà vương cũng không chú ý. Thực là đại trượng phu, thực là đại chính nhân quân tử.

Thái phi cười, vuốt tóc Thúy Hồng:

– Thế rồi, Quốc mẫu với mẹ cùng đi thăm hết các trường, các phường, tuyển được 50 giai nhân. Quốc mẫu chia chúng thành năm đội, mỗi đội 10 đứa. Người đặt tên cho chúng là đội Kim, đội Ngọc, đội Ngân, đội Ngà, và đội Thúy. Sau khi huấn luyện, Quốc Mẫu giữ 10 đứa đội Kim. Mẹ giữ 10 đứa đứa đội Ngọc. Chiêu Minh vương phi giữ 10 đứa đội Ngân. Chiêu Văn vương phi giữ 10 đứa đội Ngà. Chiêu Quốc vương giữ 10 đứa đội Thúy. Mười đứa này đều có tên là Ngọc. Lớn nhất là Ngọc Minh, rồi tới Ngọc Đức, Ngọc Thiên, Ngọc Hạ, Ngọc Tiên, Ngọc Trị, Ngọc Kỳ, Ngọc Quốc, Ngọc Trí, Ngọc Cách. Mẹ đặt cho đội ca này là Thập ngọc Tây hồ.

Vương phi Ý Ninh lấy ra mười bông hoa bằng vàng, trên dát hồng ngọc. Phi thân cài lên tóc cho 10 cô Ngọc mỗi người một chiếc:

– Chị tặng cho các em làm quà diện kiến.

Mười nàng Ngọc cảm động, nước mắt nhỏ giọt, liếc nhìn vị vương phi, mà các nàng từng nghe nói: xinh đẹp, ôn nhu, văn nhã; kiếm thuật thần thông; cử bút thành văn, bẩy bước thành thơ. Bây giờ thành chủ nhân của mình, đến nằm mơ các nàng cũng không ngờ tới.

Phi chú ý tới hai thiếu nữ Ngọc Đức, Ngọc Thiên: môi hồng, mắt phượng, gương mặt sáng rở, tóc óng mượt, lưng thon, ngực nở, dáng đi yểu điệu thì khen thầm:

– Hai cô bé này đẹp hơn năm cô Đông hoa đã đành mà còn muốn hơn cả Tô lịch thất liên nữa. Nếu đem sang Mông cổ thì sẽ bắt hồn được bọn thân vương, đại tướng.

Phi để cho vương hàn huyên với mẹ, với vú Dư. Phi vẫy hai nàng theo ra vườn hoa, không có ai bên cạnh. Phi tát yêu rồi nói:

– Chà hai em đẹp quá. Chị định gả hai em cho hai tướng trẻ Mông cổ. Hai em có bằng lòng không?

– Chỉ sợ bọn em còn quá trẻ, e không làm tròn bổn phận phi trao cho. Vì bọn em không biết tiếng Mông cổ.

– Hai tướng này là người Việt, chỉ hơn các em hai ba tuổi thôi. Họ là con của hai kị mã Long biên, theo phò mã Trần Thủ Huy với công chúa Đoan Nghi sang Mông cổ từ thời Thành Cát Tư Hãn. Hai người này tuy sinh trưởng ở Mông cổ, tuổi 20 mà đã lên tới Vạn phu trưởng. Thế nhưng cả hai đều luôn hướng về Đại Việt. Một người tên Trần Mạnh Quốc. Một người tên Vũ Cao San. Chị sẽ tâu xin triều đình đứng ra gả hai em cho hai tướng này. Như vậy song thân các em sẽ được ban hàm tước, cũng như ruộng công điền.

– Đa tạ phi. Chúng em có phải làm nhiệm vụ Tây Thi không?

– Bắt buộc.

– Hai em phải giữ kín chuyện này nghe. Dù cha mẹ cũng không tiết lộ.

Ba người trở vào đại sảnh.

Kha Li Đa cung tay:

– Khải Thái phi. Mấy em này đẹp quá! Con là gái mà còn mê, huống hồ các đấng nam nhi. Con mới học tiếng Việt thôi, con nhớ có câu: tiền chủ, hậu khách. Sao Thái phi không gả những tiên nữ này cho các tướng của mình trước. Còn dư hãy mang sang Mông Cổ. Con thấy mình có nhiều tướng chưa vợ. Xa thì con không biết, trước mắt có anh Đại Hành vẫn còn phất phơ giữa chợ. Con nghe nói hơn năm qua anh ấy ở Hoa lâm, có không biết bao nhiêu tiểu thư, quận chúa muốn chiêu làm chồng, mà tim anh ấy bằng thép, dạ bằng gang, nên không thèm ngó tới các nàng. Nhưng nào ngờ anh chàng trên đường về thăm mẹ, vừa gặp một nàng cô bé bán hàng rong bên bờ hồ Tây bị cô ấy bắt mất hồn. Lại còn bẩy tám Ngưu tướng, Ngạc tướng nữa vẫn chưa có người sớm tối bên nhau.

Kha Li Đa lại chỉ vào ba nàng Ngọc Hạ, Ngọc Tiên, Ngọc Trị:

– Trong mười cô, cô nào cũng đẹp cả. Nhưng ba cô này, mắt đen, sáng lung linh, mỗi khi cười thì đẹp đến bay hồn lạc phách người nhìn; cả ba cô đều dễ làm người ta siêu lòng. Nếu phi gả cho Mông cổ thì cần gả cho những tướng võ. Các ông ấy võ công càng cao, càng dễ ngã vì nụ cười. Hiện cạnh Mông Ca, có ba tướng chỉ huy Cấm quân chưa ông nào có vợ cả. Ba ông này thấy các chị Tô lịch, Đông hoa là dán mắt vào, nước miếng nuốt ừng ực. Nếu gả ba cô bé này cho mấy ông ấy thì phi nói gì các ông ấy cũng phải nghe.

Thái phi hỏi:

– Đó là những tướng nào vậy?

– Nếu con nhớ không lầm thì ba ông này là Kim Đại Hòa, hàm Ưng phi tướng quân, Tổng lĩnh Thị vệ. A Mit Lỗ Tề hàm Hùng uy tướng quân, Tổng quản Thái giám cung nga. Đi Mi Trinh, hàm Hổ uy tướng quân, Tổng lĩnh Cấm quân,

Vũ Uy vương nghe cô gái Hồi lý lắc, tuy đùa vui, nhưng đây là việc hệ trọng không nên bỏ qua. Kết quả vụ Hồng Nga, Thúy Trang, Thanh Nga, Thúy Nga đang sáng chói. Vương đưa mắt nhìn phi.

Vương phi Ý Ninh chợt nhớ đến hôm ở điện Quang Minh, phi đã hứa hỏi vợ cho mấy ông này. Phi hỏi ba nàng Ngọc Hạ, Ngọc Tiên, Ngọc Trị:

– Ừ, ba em đẹp thế này thì phải gả cho ba thiếu niên anh hùng kia mới xứng. Trong ba tướng thì Kim Đại Hòa là người Việt. Chị gả Ngọc Hạ cho y. Còn A Mít Lỗ Tề thì chị gả Ngọc Tiên cho. Cuối cùng Đi Mi Trinh chị gả Ngọc Trị cho.

Giọng nói của phi ngọt ngào, nhưng uy nghiêm. Ba nàng biết đây là mệnh lệnh. Cả ba quỳ gối xuống hành đại lễ:

– Bọn thần muôn vàn cảm tạ phi đã tác thành cho mối lương duyên.

Vương phi Ý Ninh nghĩ thầm:

– Thế là 10 cô Ngọc thì một cô dã có chồng. Mình gả 5 cô rồi. Còn bốn cô, không biết ai sẽ được hưởng diễm phúc này?

Kha Li Đa chỉ vào Địa Lô:

– Còn lại mấy nàng, xin phi gả cho cái anh chàng đẹp trai, mà duyên tình lôi thôi này một cô. Con nghe nói, trước kia anh í có tình ý đã gắn bó với công chúa Như Lan thuộc phủ Kiến Bình vương tại Cao ly; rồi không biết sao, để Như Lan làm vợ cái ông Thái tử Cao ly. Mà hỡi ôi, ông ta chỉ là cục bột mà thôi. Hình như ca dao có câu:

Tiếc thay cây quế giữa rừng,

Để cho thằng Mán, thằng Mường nó leo.

Lập tức Ngọc Minh kéo nhị, Ngọc Đức thổi tiêu, rồi Ngọc Trí cất tiếng ca theo điệu Quan họ, rồi đổi sang điệu hát Xẩm.

Thúy Hồng khen:

– Em hát hay thực. Các em biến sang điệu Ru em, Trống Quân đi.

Ngọc Tiên cất tiếng hát theo điệu Ru em, hơi nàng dài, buồn rười rượi, rồi chuyển sang điệu hát Trống quân vui tươi.

Kha Li Đa vẫn không tha Địa Lô:

– Rồi vương phi Mông Cổ là Thúy Nga gả đệ nhất mỹ nhân Dương châu cho anh í! Thế mà anh í lại để nàng lọt sang tay anh Yết Kiêu. Bây giờ Như Lan chết rồi anh ấy mới thấy tiếc. Chúng con đã bàn định ở Phù lỗ: anh í phải ở vậy suốt đời, không được tơ tưởng đến nàng nào để tạ lòng Như Lan! Sáng nay anh ấy làm cơm cúng Như Lan, khóc đến sưng mắt lên. Mà chả biết Như Lan có kịp từ Mông cổ về ăn không?

Bị Kha Li Đa tấn công trước mặt Thái phi, Địa Lô đành mỉm cười, không biện luận. Kha Li Đa hỏi Thúy Hồng:

– Chị Hồng ơi! Anh Địa Lô cười như thế này là cười cộng hay cười nhân?

Mọi người đều bật cười. Địa Lô biết nàng muốn nói tiếng cười trừ, mà quên mất. Tử trêu:

– Không phải cười cộng hay cười nhân đâu mà là cười chia đấy.

Mọi người cười rộ.

Thái phi tát yêu Kha Li Đa:

– Con nói thực phải. Nhưng con ơi! Chí khí năm con chim ưng này cao lắm. Bắt mấy anh ấy lấy vợ thì e khó hơn bắc thang lên trời. Trong năm người thì Dã Tượng trúng tuyển Thanh Nga rồi để Mông Cổ bắt mất. Nay vẫn chưa có ai. Yết Kiêu bị Vương Chân Phương cột chân rồi. Còn con, con nhờ thánh A La phù hộ nên bắt được Cao Mang. Còn lại Đại Hành, tuy chưa cưới vợ, nhưng cũng như có vợ. Con nói Đại Hành vừa về nước đã bị bắt, thế chuyện ra sao?

Kha Li Đa kể:

Sáng nay vương phi cho phép anh Cao Mang, Đại Hành, Địa Lô, chị Thúy Hồng với con rời sứ đoàn về thăm nhà. Chị Thúy Hồng tách ra về Kinh Bắc. Anh Địa Lô tách ra về Gia lâm. Chỉ còn anh Cao Mang, Đại Hành vào thành Thăng long. Khi chúng con qua chùa Trấn Quốc, thì đã trưa, chúng con gặp hơn chục hàng quà rong. Anh Cao Mang cho chúng con ăn bún riêu, rồi bún ốc. Có một cô bé đẹp lắm: lưng ong, mắt bồ câu, mũi dọc dừa, ngực nở căng đon đả mời bọn con ăn bánh tôm Hồ Tây.

Anh Đại Hành thấy cô bé đẹp não nùng, đẹp ủy mị thì dán mắt vào người nàng không rời. Anh xin nàng rán cho ba người chúng con, mỗi người ba cái bánh tôm. Nhưng anh ấy không ăn mà cứ ngây người ra nhìn, làm cô bé xấu hổ. Cô bé hỏi:

– Em có gì lạ mà khách quan nhìn kỹ vậy?

Anh Đại Hành trả lời:

– Cách đây ba năm, tôi có gặp một cô bé, bé lắm, giống cô, nhưng không đẹp bằng cô.

– Thế rồi quan khách cưới cô làm vợ phải không?

– Không! Vì khi gặp cô thì tôi phải có việc đi xa. Tôi chỉ gặp có một lần, rồi xa nhau.

– Thế trong thời gian xa cách, khách quan có tưởng nhớ đến nàng không? Tôi đoán quan khách quên tiệt rồi!

– Không! Tôi nhớ cô ấy vô cùng, ngày nhớ, đêm nhớ, ăn nhớ, ngủ nhớ.

– Vậy bây giờ quan khách về đây tìm cô ấy phải không?

– Đúng vậy. Nhưng cô ấy còn bé lắm, không đẹp bằng cô!

– Bé gì mà bé. Nữ thập tam, nếu 3 năm trước khách quan cưới nàng thì bây giờ ít ra nàng đã tay bồng, tay mang rồi.

– Bây giờ thì nàng cũng lớn rồi. Không chừng nàng chính là cô đấy.

– Khách quan khéo đùa thì thôi! Vừa gặp tôi mà khách quan đã lẳng lơ, quên cô ấy rồi! Từ nẫy đến giờ khách quan thả đến năm sáu con dê ! Đàn ông thế đấy! Vậy mà miệng leo lẻo nhớ cô bé. Hư!

– Cô đừng hiểu lầm! Tôi khen cô đẹp vì đó là sự thực, chứ giết tôi, tôi cũng không bỏ nàng. Trong lòng tôi chỉ có nàng thôi!

– Tìm nàng như tìm chim. Ba năm qua rồi. Ví thử cô ấy lấy chồng mất thì khách quan tính sao?

– Ấy! Cô đừng nói gở. Tôi tin rằng cô ấy vẫn chờ tôi. Biết đâu cô bé đó là cô thì sao?

– Hư! Anh định chim tôi đấy à? Tôi là gái có chồng. Chồng tôi giỏi võ lắm. Anh mà chim tôi thì chồng tôi sẽ đánh cho nhừ đòn.

Đến đây anh Cao Mang với con về thăm nhà. Truyện đó ra sao chỉ có anh Địa Lô biết. Không ngờ anh Đại Hành lại lẳng lơ đến thế. Đi khắp bốn phương, vừa về đến nhà gặp cô bé bán hàng rong là hồn phách bay phơi phới“.

Địa Lô thuật tiếp:

Chúng con đến nhà anh Đại Hành. Ngôi nhà khá khang trang, trong vườn hoa nở thơm rực. Lão mẫu đang ngồi trên ghế ngoài sân. Thấy Cao Mang bà bật lên tiếng kêu mừng rỡ, rồi ôm lấy con, nước mắt đầm đìa:

– Con về đấy à! Thảo nào mấy hôm nay có con quẹt nó cứ đậu trên cây thị nó kêu suốt ngày.

Bà kể:

– Từ ngày con đi, Thái sư Thủ Độ sai quan Trưởng sử hằng tháng tới thăm mẹ, lần nào vương cũng ban lụa, vải, thịt gà, thịt lợn, trái cây cho mẹ. Bổng của con, người sai quan Phủ khố phát cho mẹ, không thiếu đồng nào. Vì vậy nhà cũng dư giả. Nhiều lần Thái sư thân tới thăm mẹ. Quả thực nhà mình có phúc, con mới được gặp người.

Bà chỉ lên bàn thờ:

– Hồi con được phong tước Nam, cả huyện kéo đến mừng. Rồi khi con được thăng Trấn Viễn thượng tướng quân, tước Côi sơn Tử, quan Lễ bộ thượng thư thân đến phong hàm cho mẹ, cho bố con. Triều đình cử người đem xe ngựa đến đón mẹ về thăm ấp Côi sơn của con. Ấp của con lớn lắm, nằm dưới chân núi Côi. Trong ấp có đền thờ vua Lê, vua Đinh. Quan huyện Yên mô nói rằng con tha thuế cho dân trong ấp ba năm. Dân chúng mừng lắm, họ vái lậy mẹ.

Bá mẫu dẫn chúng con vào nhà: nhà ngăn nắp sạch sẽ. Bá mẫu nói:

– Con có nhớ hồi con sắp đi không? Bấy giờ con bé Cẩm Nhãn bán bánh tôm, nó mới 13 tuổi, nó đến đây ở với mẹ. Một tay nó chu toàn cơm nước, thuốc thang, dọn dẹp nhà cửa, giặt quần áo cho mẹ, nó hầu mẹ cứ y như là một dâu thảo. Mẹ bảo nhà khá giả, bổng của con dư thừa, không phải đi bán bánh tôm nữa. Nhưng nó không nghe.

Vừa đến đó thì cái cô bé bán bánh tôm mở cổng bước vào. Thì ra cô chính là cái cô Cẩm Nhãn mà anh Đại Hành gặp hồi lên đường. Anh Đại Hành nói không ra hơi:

– Cẩm Nhãn, thì ra là em. Đúng không? Anh nói em giống cô bé của anh ba năm trước có sai đâu!

Cẩm Nhãn cảm động:

– Bây giờ em đã 16 tuổi rồi, không còn là cô bé tý tẹo nữa.

– Ừ nhỉ anh quên. Qua ba năm mà em trổ mã đẹp như thế này đây!.

Nghe đến đây Kha Li Đa reo lên:

– Ấy à! Thì ra cái cô bé bán bánh tôm lại chính là người thay anh Đại Hành phụng dưỡng mẹ già! Đúng là duyên số. Mừng anh có vợ đẹp!

Đại Hành xua tay:

– Không! Cẩm Nhãn đâu phải vợ anh? Anh chưa có ý định gì cả. Cô bé đó là người phụng dưỡng mẹ cho anh! Anh sẽ nhớ ơn cô ấy đời đời, và đền đáp thực hậu.

(Hết Hồi 77)

Share this post