Chùa Xứ Ta, Chùa Xứ Người – Từ Thức (Paris)

Chùa Xứ Ta, Chùa Xứ Người – Từ Thức (Paris)

* Nguồn: Blog Từ Thức – Paris (tuthuc-paris-blog.com)

Qua những tiết lộ về chùa Ba Vàng (*), người ta thấy khuôn mặt ghẻ lở của Phật Giáo quốc doanh. Từ đó, nhiều người có cái nhìn tiêu cực về Phật Giáo. Đúng ra, đó không phải là Phật Giáo, cũng không phải là Phật giáo Việt Nam. Đó là Phật giáo quốc doanh, chỉ có ở những nước cộng sản. Không phải ở đâu người ta cũng “hành đạo”’ một cách côn đồ, đểu cáng kiểu Thích Thanh Quyết, Thích Trúc Thái Minh.

SÂN CHÙA

Hãy thử viếng một ngôi chùa Nhật Bản. Chùa cực kỳ thanh tịnh, khách rơi vào một thế giới bình yên, tự nhiên quên phiền muộn, oán thù.

Chùa cực kỳ đơn giản, bởi vì Phật Giáo, trước hết là thoát khỏi sân si,  cám dỗ, từ bỏ những hệ lụy vật chất.

Điển hình là sân nhà chùa, nhiều khi chỉ trần trụi sỏi, đá vụn; để cái nhìn, tâm hồn của người tu hành, hay Phật tử viếng thăm, không bị chi phối bởi ngoại vật, dù một bức tượng, một cành hoa. Chỉ có mình với đá, với Phật. Với mình.

Mỗi ngày, một người có tâm Phật tới cào sân đá. Đó là cả một nghệ thuật, phải học suốt đời. Cái gì ở xứ Phù Tang cũng là nghệ thuật. Mỗi cử chỉ nhỏ là một biểu tượng. Những luống đá, sỏi trên sân chùa là một trạng thái của tâm hồn. Cào sân là một cách thiền.

Một hòa thượng trụ trì một hôm nhìn sân đá vừa cào, hỏi người cào sân: đệ tử có gì bất an trong lòng? Người cào sân ứa nước mắt, thú thực có chuyện buồn trong gia đình, khiến cho tâm động, để cái bất ổn trong tâm trí hiện trên đường chổi, trên những luống đá sỏi.

Người tu hành không có người hầu hạ, phải thức dậy từ 3, 4 giờ sáng để lau chùi, quét dọn và kinh kệ. Tham dự vào đời sống hàng ngày cũng thuộc hoạt động của người tu hành.

Trước khi đọc kinh phải học tập để hiểu ý nghĩa, không phải chỉ ê a cho có. Đọc kinh mỗi ngày khi hiểu kinh, để những lời kinh thấm vào đầu óc, thể hiện trong cách xử thế, không phải để cho Phật vui lòng. Cũng không phải cầu xin gì, ngoài việc nhờ Phật giúp mình tìm cái thanh tịnh cho tâm hồn.

Bữa ăn cực kỳ thanh đạm, không có cảnh các bà, các cô chạy lên, chạy xuống, rót rượu, quạt mát cho các thầy quốc doanh ngồi phưỡn bụng nhậu nhẹt, đưa cay với bia, với Martell đắt tiền, đùa dỡn như vỡ chợ.

Bữa ăn yên tĩnh, nghe tiếng ruồi bay, bởi vì khi ăn phải suy ngẫm về ý nghĩa của sự dinh dưỡng, về thiên nhiên, về môi trường đã cho cây quả, cơm gạo. Bởi vì Phật tử phải biết sống giây phút hiện tại. Chẻ một sợi rau, rửa chén bát phải đặt hết tâm vào chuyện rửa chén, chẻ rau. Tìm cái vui, cái hạnh phúc trong mỗi cử chỉ nhỏ hàng ngày.

Trong nhiều chùa, nhà tu khi ăn để bên cạnh 9 hạt cơm. Một chú tiểu đi thu những hạt cơm đó, đem ra vườn cho chim chóc. Bởi vì khi ăn, khi hưởng thụ, phải nghĩ tới chúng sinh. Người tu hành không sống một mình, không sống cho mình.

PHẬT TẠI TÂM

Chùa chiền Nhật Bản, đôi khi cao 3 hay 5 tầng, bao giờ cũng hòa hợp với thiên nhiên, với cảnh vật chung quanh. Mỗi ngọn cây, mỗi khóm trúc, mỗi dòng suối đều có ý nghĩa, là biểu tượng cho một triết lý sống.

Người ta không vạt cả một ngọn núi, san bằng ngọn đồi để làm những ngôi chùa to tổ bố, bê tông cốt sắt, trang trí xanh, đỏ, tím, vàng, để vênh váo khoe khoang đã xây một ngôi chùa lớn nhất Đông Nam Á ( nhưng lờ đi không nói bạc tỷ lấy đâu xây chùa?)

Riêng chuyện tàn phá thiên nhiên, kho tàng của đất nước, đã là một cái tội nặng ngàn cân. Chưa nói tới chính sách ngu dân thô bạo. Bên cạnh những bài dạy về tư tưởng bác Hồ, những lời dạy kỳ quái về y khoa (ung thư là do các oan hồn nhập vào thân, chiếm các tế bào, bệnh tâm thần vì đã vô lễ với… quan, bị các vong hồn trả thù; muốn hết ung thư, hết bệnh phải đóng tiền cho “vong”, ít nhất 9 triệu 7!)

Người Nhật biết kính trọng môi trường trước khi từ ngữ đó ra đời. Ở Việt Nam cũng vậy, chùa chiền ngày xưa có bao giờ kệch cỡm, thô tục như ngày nay?

Phật không trọng hình thức. Phật không đòi chùa bạc tỷ. Phật tại tâm.

Chuyện xưa: một chú sãi theo một vị chân tu học đạo. Mặc dù siêng năng, thuộc lòng kinh kệ, suốt ngày rung chuông gõ mõ, vẫn bị thầy chê là chưa hiểu giáo lý nhà Phật. Một đêm trời cực kỳ lạnh, thầy trò đốt hết vật dụng trong nhà để sưởi. Hết bàn ghế, giường tủ, thầy sai trò vào chánh điện, tìm những gì có thể đốt được. Trò mang hết chổi cùn, rế rách ra đốt. Lửa tàn, trời lạnh hơn nữa, thầy sai trò đi tìm củi. Chú sãi vào chánh điện, quả thực không còn gì, ngoài tượng Phật bằng gỗ quý. Đành gãi đầu, gãi tai, mang ra, đốt. Thầy khen đệ tử đã bắt đầu hiểu giáo lý nhà Phật.

NGHỆ THUẬT KIẾN TRÚC

Ngoài khía cạnh mỹ thuật, không xa với nghệ thuật, mỗi ngôi chùa Nhật Bản là một kỳ công kiến trúc. Ngày nay người ta hiểu tại sao một ngôi chùa 5 tầng đứng vững hàng ngàn năm ở một xứ động đất như cơm bữa.

Chùa Nhật, trừ ngoại lệ, cất 100% bằng gỗ, vật liệu thiết kế mềm nhất, tự uốn mình khi đất rung động. Chùa không có một cây đinh, tất cả đều là gỗ lắp với nhau, khi bị lay động, những then gỗ dựa nhau, cản sức chuyển động. Mỗi tầng độc lập với nhau, không gắn liền một khối; khi gió bão những nơi bị lay động không kéo cả tòa nhà đổ theo. Những tầng trên nhỏ hơn tầng dưới, khi động đất, toà nhà lắc lư, như một điệu múa của rắn, tạo quân bình. Nếu tầng dưới nghiêng về bên phải, tầng trên nghiêng bên trái. Tất cả những thành phần di động, uyển chuyển đó dựng chung quanh một cột trụ trung tâm vững chắc, để dù lay chuyển tới đâu, toàn bộ kiến trúc cũng có chỗ dựa, để đứng vững ngàn thu.

Trong cái kỹ thuật kiến trúc thần tình đó có cả cái triết lý nhu đạo. Lấy cái mềm trị cái cứng, lấy cái yếu chống cái mạnh. Đó là triết lý sống của cây sậy trước gió bão.

Những nguyên tắc ngàn xưa đó của chùa chiền Nhật Bản ngày nay được học hỏi, nghiên cứu để xây cất một thành phố với những cao ốc đồ sộ nhưng an toàn ở những vùng bị động đất thường xuyên ở Nhật Bản.

Mặc dầu vậy, người ta không kiêu ngạo, khoe khoang. Người ta để cái độc quyền vỗ ngực huênh hoang cho những người chưa xây xong cầu đã sập, vừa khánh thành đường đã ngập ổ gà.

Hy vọng không có người Nhật nào mò tới thăm viếng những động ma quỷ , gọi là chùa, người cộng sản dựng lên để làm tiền. Và thâm độc hơn nữa, để thực hiện chính sách ngu dân, đưa dân trở lại thời đại đồ đá với thần núi, thần đá, với vong hồn suốt ngày ra rả vòi tiền.

Qua ngưỡng cửa một ngôi chùa Nhật, hay một ngôi chùa ở miền Nam trước 1975, người ta rũ bụi trần, bước vào thế giới thanh tịnh từ bi. Qua cửa BOT của chùa Việt Nam ngày nay, người ta bước vào thế giới ma quái của oan hồn, của “vong” ngất nghểu, ra rả đòi tiền như nặc nô đòi nợ.

Đó không phải là Phật giáo. Đó không phải là Phật Giáo Việt Nam. Khổng Tử: danh có chính, ngôn mới thuận. Albert Camus: dùng chữ không chỉnh là đem cái hỗn loạn vào cái hỗn loạn đã có. Đừng nói Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam. Hãy gọi nó là Giáo Hội Quốc Doanh. Hãy trả chùa chiền cho Phật, cho những người tu hành, cho Phật tử.

Từ Thức (Paris, cuối tháng 3/2019)

(*) Bài đọc thêm:

 CHÙA BA VÀNG KINH DOANH THỈNH VONG MỖI NĂM THU TRĂM TỈ ĐỒNG

(Người Việt Online – 20.3.2019) Báo Lao Động hôm 20 tháng Ba tố cáo chùa Ba Vàng ở Uông Bí, Quảng Ninh, kinh doanh lễ “thỉnh vong giải nghiệp”, mỗi tháng ba đợt, mỗi đợt dài hai ngày, thu hút hàng ngàn người tham dự mỗi đợt.

Tờ báo ước lượng “doanh thu” từ dịch vụ này “lên đến trăm tỉ đồng mỗi năm”.

Fanpage “Chùa Ba Vàng” mô tả: “Chùa Ba Vàng [xưa] được dựng vào năm Ất Dậu, triều vua Lê Dụ Tông, niên hiệu Vĩnh Thịnh (tức năm 1706) và ngôi chùa lúc đó được gắn liền với tên tuổi ngài Trúc Lâm Ma Ha Sa Môn Tuệ Bích Phổ Giác (1659-1758). Tuy nhiên, căn cứ vào những dấu tích di chỉ được các nhà khảo cổ thêm thì ngôi chùa còn có thể được xây dựng từ sớm hơn, tức là vào thời Trần thế kỷ thứ 13. Tuy nhiên chùa xưa chỉ còn là phế tích, để phát huy giá trị văn hóa lịch sử, ngôi chùa liên tiếp được đầu tư tôn tạo. Đến ngày 9 tháng Ba, 2014, chùa Ba Vàng [mới] tổ chức lễ khánh thành và nhận bằng kỷ lục “Ngôi chùa trên núi có chính điện lớn nhất Đông Dương…”

Báo Lao Động viết, “mỗi tháng, “dịch vụ” thỉnh vong giải nghiệp tại chùa Ba Vàng thu hút từ 4,000-5,000 người tham dự. Do mỗi lần, người đi thỉnh vong chỉ được trình bày đúng một vấn đề nên không ít người chọn phương án đi lại nhiều lần. Trên thực tế, lượng người bị vong “đòi nợ” ít hơn 5 triệu đồng ($215) là không nhiều trong khi những người bị đòi từ 7 đến 15 triệu đồng ($301 – $646) lại khá phổ biến. Đáng chú ý, đa số đi thỉnh vong đều tỏ thái độ sẵn sàng trả tiền chỉ mong được yên ổn. Bản thân bốn phóng viên của báo Lao Động trong quá trình thỉnh vong cũng bị vong “vòi” tổng cộng 26.5 triệu đồng ($1,141)”.

Cũng theo báo Lao Động, nhân vật chủ trì lễ “thỉnh vong giải nghiệp” tại chùa Ba Vàng là bà Phạm Thị Yến, người được ghi nhận “không giữ bất cứ chức sắc gì trong chùa nhưng thường xuyên xuất hiện trong các ấn phẩm truyền bá của chùa Ba Vàng và được thấy ngồi giảng pháp cho hàng ngàn Phật tử”.

“Bà Yến tận dụng các kênh truyền thông như YouTube, Facebook và cả một website mang tên mình. Theo bà, “hiện tượng bị ma nhập” trong cuộc sống rất nhiều, còn được gọi là hiện tượng bị phi nhân làm hại. Việc này gây đến rất nhiều tổn thất và đau khổ cho chính bản thân họ và gia đình nếu không tìm ra cách giải quyết phù hợp. Để giải quyết hiện tượng này, người đi giải hạn cần phải dùng tiền và làm công quả (làm không công)”, theo báo Lao Động.

Theo báo Trí Thức Trẻ, ngay trong hôm 20 tháng Ba, Ủy Ban Nhân Dân thành phố Uông Bí cấp tốc thành lập đoàn kiểm tra tin về việc truyền bá vong báo oán, mỗi năm thu trăm tỉ đồng của chùa Ba Vàng.

Cùng thời điểm, báo điện tử VTC News dẫn lời sư thầy Thích Bảo Hội, thư ký chùa Ba Vàng: “Trong một vài ngày tới, nhà chùa sẽ tổ chức họp báo để công bố thông tin chính thức, làm rõ những hoạt động tâm linh và nghi vấn truyền bá vong báo oán. Còn những thông tin trên báo Lao Động phản ánh là chưa đúng đâu”. Tờ báo cũng ghi lại lời của Đại Đức Thích Trúc Thái Minh, trụ trì chùa Ba Vàng: “Việc quy chụp cho chùa thế này thế kia, trục lợi hàng trăm tỉ đồng là rất bậy bạ. Chùa Ba Vàng không phải là chùa nhỏ mà còn được cả thế giới biết đến…”

TẠM ĐÌNH CHỈ CÁC CHỨC VỤ CỦA SƯ ĐẢNG VIÊN TRỤ TRÌ CHÙA BA VÀNG

(Người Việt Online – 26.3.2019) Đại diện Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam, khẳng định Ðại Ðức Thích Trúc Thái Minh và chùa Ba Vàng đã “làm tổn thương đến thanh danh giáo hội, tăng đoàn”. Thế nhưng, chỉ dám tạm đình chỉ tất cả chức vụ của sư đảng viên quốc doanh này.

Chiều 26 tháng Ba, 2019, tại chùa Quán Sứ (Hà Nội), sau cuộc họp kéo dài từ 2 giờ trưa đến 5 giờ chiều cùng ngày của Trung Ương Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam về việc chùa Ba Vàng “thỉnh vong, cúng oan gia trái chủ”, Hòa Thượng Thích Gia Quang, phó chủ tịch Hội Đồng Trị Sự Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam, cuối cùng chỉ gởi Thông Cáo Báo Chí mà né không tổ chức họp báo.

Khoảng gần 100 phóng viên báo chí đã “bám trụ” tại chùa Quán Sứ ngay từ đầu giờ chiều. Các phóng viên chờ đợi một cuộc họp báo với Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam, tuy nhiên, cuộc họp báo không được diễn ra.

“Sự việc xảy ra tại chùa Ba Vàng gây ra xôn xao dư luận, bất bình trong giới Phật giáo, cộng đồng và phật tử. Do vậy, hôm nay Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Khu Vực Phía Bắc họp hội nghị Ban Thường Trực Hội Đồng Trị Sự để xem xét sự việc”, Sư Quang thông báo cho biết nguyên nhân không tổ chức họp báo.

Theo Sư Quang, cuộc họp nội bộ nói trên “có mời đại diện Cục An Ninh Nội Địa và Ban Tôn Giáo Chính Phủ cùng tham dự”.

Báo VNExpress tường thuật cho biết, trong buổi làm việc kéo dài 3 giờ, các đại biểu chỉ nghe đại diện Ban Thư Ký Hội Đồng Trị Sự Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam trình bày việc chùa Ba Vàng thuyết giảng, tổ chức lễ “thỉnh vong giải oan gia trái chủ”, chữa bệnh cho người dân và Phật tử.

Trong đó, người tham gia buộc phải “trả nợ cho vong” từ vài triệu đến vài chục triệu đồng do vong yêu cầu, thông qua hình thức công đức vào chùa Ba Vàng, hoặc làm công quả lao động tại chùa.

Sau các phát biểu và ý kiến đề nghị của đại biểu dự hội nghị, Ban Trị Sự Giáo Hội Phật Giáo Tỉnh Quảng Ninh, Văn Phòng Giáo Hội Việt Nam kết luận, việc chùa Ba Vàng tổ chức lễ “thỉnh vong, giải oan gia trái chủ”, chữa bệnh cho người dân và Phật tử, trong đó có việc “gọi vong, nhập hồn, phán số kiếp”, phải “trả nợ cho vong do vong yêu cầu” bằng tiền hoặc lao động không công là “không đúng với nghi lễ Phật Giáo truyền thống”.

Hội nghị kết luận: “Đại Đức Thích Trúc Thái Minh, trụ trì chùa Ba Vàng, phải chịu toàn bộ trách nhiệm vì để Phật tử Phạm Thị Yến (pháp danh Tâm Chiều Hoàn Quán, chủ nhiệm Câu Lạc Bộ Cúc Vàng) đăng đàn thuyết pháp tại chùa. Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam yêu cầu chùa Ba Vàng chấm dứt việc tổ chức thỉnh oan gia trái chủ”.

Ban Thường Trực Hội Đồng Trị Sự Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam và Ban Trị Sự Giáo Hội Tỉnh Quảng Ninh thừa nhận “đã buông lỏng trong công tác quản lý tăng sự tại chùa Ba Vàng”.

Sư Quang thông tin rằng, hội nghị kết luận Ðại Ðức Thích Trúc Thái Minh và chùa Ba Vàng đã vi phạm Hiến Chương Giáo Hội, “làm tổn thương đến thanh danh giáo hội, tăng đoàn”. Vì vậy, Thường Trực Hội Đồng Trị Sự Khu Vực Phía Bắc đề nghị hòa thượng, chủ tịch Hội Đồng Trị Sự Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam, ngay lập tức ra quyết định đình chỉ tất cả chức vụ trong Giáo Hội Phật Giáo với Đại Đức Thích Trúc Thái Minh.

Quyết định chính thức sẽ được đưa ra tại hội nghị Thường Trực Hội Đồng Trị Sự Giáo Hội Phật Giáo sắp tới. Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam yêu cầu Đại Đức Thích Trúc Thái Minh sám hối tại Đại Tăng. Thượng Tọa Thích Thanh Quyết được giao làm thầy giáo giới cho Sư Thái Minh theo Luật Phật.

Riêng bà Phạm Thị Yến, người thuyết giảng tại chùa Ba Vàng chỉ bị thành phố Uông Bí phạt hành chính đối với “hành vi vi phạm nếp sống văn hoá” phạt 5 triệu đồng. Đồng thời Cơ quan hữu trách “đang làm rõ các hành vi vi phạm tiếp theo như: Thông tin, trục lợi… của bà Yến”.

Tuy nhận trách nhiệm, nhưng kết luận của Ban Thường Trực Hội Đồng Trị Sự Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam lại không hề nêu những hình thức xử lý đối với vụ này.

Lúc 6 giờ chiều, Hòa Thượng Thích Gia Quang kết thúc buổi thông tin báo chí, từ chối trả lời tất cả câu hỏi.

Share this post