Dữ Hơn Rắn Độc (Tiểu Thuyết Phóng Tác – Hoàng Hải Thủy) Chương 1 (Tiếp theo)

Dữ Hơn Rắn Độc (Tiểu Thuyết Phóng Tác – Hoàng Hải Thủy) Chương 1 (Tiếp theo)

DỮ HƠN RẮN ĐỘC
* Tiểu Thuyết Phóng Tác – Hoàng Hải Thủy
* Nguồn: Blog Hoàng Hải Thủy (https://hoanghaithuy.wordpress.com)

* Để đọc những phần đã đăng, xin click vào chuyên mục Văn Học – Truyện Dài, Hồi Ký.

CHƯƠNG 1
(Tiếp theo)

Ái Xuân bỏ quên chiếc sắc tay bằng kim khí dẹp như quyển sách của nàng trong ngăn kéo bàn ngủ.

Khi đi xuống thang lầu Ái Xuân nghe tiếng giầy cao gót lách cách bên dưới. Không cần nhìn mặt nàng biết người đàn bà đi đôi giày cao gót này là ai.

Ngay hôm mới tới Ái Xuân đã gặp người đàn bà này. Và vừa thấy mặt chị ta, nàng đã ghét cay, ghét đắng. Mạc Ta Hoa, như đã nói, là người đàn bà dâm đãng ra mặt. Mạc Ta Hoa còn thuộc loại đàn bà không chịu già.

Năm năm trước, khi trên giải đất thường được gọi văn huê là “giải đất hình chữ S” – một tên khác là Indochine, tức Đông Dương, một tên khác nữa là Indochine Francaise, tức Đông Pháp – còn có sự hiện diện khá đông của những ông sĩ quan quân đội Phú Lang Sa, những ông Cập-pi-ten, Com-măng-đăng, Cô-lô-nền đội mũ képi, mang lon vạch trắng, vạch vàng trên cầu vai áo; trong số có nhiều ông thích hút thuốc phiện, đánh bạc ở những sòng Kim Chung, Đại Thế Giới và lấy vợ người bản xứ, Mạc Ta Hoa là một bà me Tây.

Bẩy tám năm trước Mạc Ta Hoa còn là Me Tây, nhưng thực ra nàng đã là Me Tây từ lâu lắm. Ông chồng người Pháp đầu tiên của nàng là một ông Át-dzuy-đằng – tiếng Việt là Thượng sĩ, tên nôm là Quản – nàng lấy ông Quản Tây năm nàng mười bẩy tuổi. Nàng biết đàn ông, tức nàng mất trinh, năm nàng mười lăm. Nếu nàng có mặt ở Hà Nội ba mươi sáu phố phường khi ông Vũ Trọng Phụng còn sống chắc hình ảnh nàng đã được ông nhà văn làm cho bất tử trong tác phẩm Kỹ Nghệ Lấy Tây.

Khi chuyện này xẩy ra, Mạc Ta Hoa trạc từ ba mươi nhăm đến bốn mươi tuổi. Nàng có dáng người hơi cao, loại đàn bà mình dây và trường túc. Mạc Ta vẫn tự giới thiệu và tự khoe người mình dây, trường túc như nàng là người làm tình không biết mệt; riêng nàng, nàng chưa bao giờ gập đối thủ làm nàng phải đầu hàng. Đặc biệt nàng hay nói câu: “Lẳng lơ cũng chẳng có mòn…”

Mạc Ta đi vào phòng bà Tá. Cặp chó Nhật lon xon đi quanh chân nàng. Cặp chó này xứng đáng là cặp chó hỗn nhất thế giới. Tên tuổi, hình ảnh chúng lẽ ra phải được có trong Sách Kỷ Lục Guinness.

Một con cẩu trong hai con cẩu hỗn này chạy quẩn quanh chân Ái Xuân. Như mừng rỡ nó chồm lên cắn yêu vào gấu váy đầm của nàng. Kết quả là mũi giày trắng của người thiếu phụ bi vấy bẩn vì vết chân con chó vừa chạy qua vườn cây ướt nước mưa đêm qua.

Xuân Tình chạy tới đuổi chó:

– Thưa bà… có sao không ạ?

– Bẩn chút, cô Tình à. Nhưng không sao.

Tuy nói vậy nhưng trong lòng Ái Xuân rủa thầm cho con chó hỗn này bị xe ô-tô cán cho lòi phèo.

– Bà có còn bỏ quên gì không ạ?

– Cám ơn cô. Chắc không có gì. Chào cô nhé..

Ái Xuân vào xe. Lúc đó là năm giờ chiều, nàng chưa biết là nàng có bỏ quên một vật trong nhà này.

Bà khách quý, đã quý lại còn là bà khách duy nhất trong lúc này, đi mất, Xuân Tình buồn rầu quay vào nhà. Nàng nghe tiếng cười the thé của Mạc Ta hợp ca, đồng ca, hòa ca với giọng cười khê nồng, khê nặc của mẹ nàng từ nhà trong vang ra.

Sự hòa tấu của hai giọng cười ghê rợn đó làm cho Xuân Tình phải nhăn mặt như nàng Tây Thi thôn Trữ La nhăn mặt khi đau bụng.

Khi ở bên nhau, bà Tá và Mạc Ta gợi cho người ta nhớ đến hai anh hề Laurel và Hardy của điện ảnh Hollywood. Hai anh Mập, Ốm. Bà Tá là anh Mập Hardy, Mạc Ta là anh Ốm Laurel.

Càng có tuổi, càng nằm nhiều và uống rượu nhiều bà Tá lại càng mập phì. Mặt vuông, mũi huyếch, miệng rộng, môi dày, mắt ốc, lông mày rậm, nước da tai tái, mai mái, giọng nói ồ ề, uôm uôm như giọng đàn ông. Đó là những nét đặc biệt trên diện mạo của bà Tá.

Những lúc say rượu, mặt cúi xuống, đôi bờ vai đô vật nhô lên, đầu đu đưa qua lại, cổ họng thốt ra những tiếng khặc khừ, bà Tá như con trâu lên cơn điên:

– Mạc Ta… Em… Cưng… Lại đây ví qua… lại đây mà…

Nếu có người lạ đi qua vườn, nghe được câu trên chắc chắn phải yên trí là trong phòng đang có gã đàn ông thô tục và ả đàn bà dâm đãng.

– Đem lại đây cho qua.. Đi… Coi nào… Lẹ lên… Qua biểu hổng nghe qua uýnh à…

Mạc Ta Hoa ngồi vắt vẻo trên tay vịn của chiếc ghế bành kê bên cửa sổ, tay cầm chai rượu của bà Tá. Bà này kêu gọi nàng đem chai rượu trở lại.

– Qua biểu hổng nghe qua đè xuống qua uýnh à…

– Làm chi dữ dzậy? – Mạc Ta dẩu môi kiểu ngây thơ cụ – Có rượu một mình ôm lấy uống hết à. Cho người ta uống mí chứ..

– …Ừa… Cho chứ. Đem lại đây… Qua ví em cùng uống…

Vừa mập vừa lùn, bà Tá có đôi chân yếu sịu, đi đứng khó khăn. Bà ta vốn lười đi, lười cả ngồi, trừ khi bị bắt buộc phải ngồi để uống rượu, để ăn, hay để đánh bài. Viêc đứng lên đi vài bước đến chỗ Mạc Ta là việc làm bà Tá không hề nghĩ tới, bà đành ngồi đó dùng miệng lưỡi chiêu hồi Mạc Ta.

– Đổ hết mẹ nó đi cho dzồi…

Mạc Ta làm bộ đổ rượu trong chai ra vuờn.

Bà Tá đập tay xuống bàn.

Rầm! Mấy cái ly trên bàn thi nhau nhẩy đầm và toan rủ nhau lăn xuống sàn.

Mạc Ta vội đưa trả chai rượu. Nàng đặt lại mấy cái ly, giọng trách yêu:

– Làm gì dzữ dzậy? Cậu thô tục quá. Nhiều lúc mình cứ ngỡ cậu là đàn ông.

Cả hai người đền trên dưới bốn mươi tuổi, họ vẫn xưng hô với nhau cậu, cậu, tớ, tớ, mình, mình… loạn xị.

– Qua mà là đàn ông hả? Qua mà là đàn ông thì cưng chết ví qua lâu dzồi…

Đôi bạn đi vào cuộc đấu hót chớt nhả đầy những hiểu ngầm:

– Cậu là đàn ông thì cậu làm gì mình?

– Làm gì hả? Muốn biết làm gì lại đây qua làm cho biết liền một khi..

Xuân Tình định vào phòng nhưng nghe tiếng hai người nhả nhớt với nhau nàng dừng lại ở cửa phòng:

– Má… Má lại say rồi hả?

Tình thảng thốt hỏi, bà Tá trả lời tỉnh queo:

– Say thì chưa say… Tui mới… sương sương thui.

– Mới giờ này mà má đã…

– Đã làm sao? Bộ cô muốn giờ này tui tập sì-po hay ra hồ câu cá?

– Má làm ồn ào quá đi…

Mạc Ta nhí nhảnh:

– Xin lỗi nghe cưng…

– Dì Mạc Ta… Hai con chó của Dì phá quá. Tôi đã nhiều lần xin… Dì sang chơi Dì đừng cho hai con chó của Dì sang theo…

– Bạc-đồng… Bạc-đồng Sê ri… Ếch-kiu-zơ… Moa có muốn cho chúng nó đi theo đâu, nhưng chúng nó cứ đi theo, moa làm sao được. Mình có tự do của mình, chó nó cũng có tự do của nó chứ.

Nhún vai như đầm, Mạc Ta nói với bà Tá:

– Như là bọn đàn ông chúng mê mình, chúng theo mình, chúng hầu hạ mình.. Chúng nó tự nguyện.. Mình đâu có quyền không cho chúng nó hầu hạ. Phải hôn, Sê-ri?

Bà Tá khoát tay làm một cử chỉ bất cần đời:

– Ối chào… Nói ví nó làm chi, Mạc Ta. Chúng mình dành thì giờ hưởng thụ những lạc thú ở đời. Khoái hơn…

Và, như một gã lính Lê-dương chính hiệu, như anh Tây say, mụ tung bàn tay có những ngón tay chuối mắn múp míp ra nắm lấy cổ tay Mạc Ta, kéo Mạc Ta ngã vào lòng mụ:

– Sê-ri… Chúng ta bụa… Chúng ta được sinh ra đời để bụa, để hưởng thụ… Vi-vờ la-boát-sông… Vi-vờ la-mua…

Mạc Ta lặp lại: “Vi-vờ la-boát-sông… Vi-vờ la-mua…” rồi rót rươu vào ly cho mụ Tá.

Xuân Tình nhăn mặt. Tuy đã quen thuộc với cảnh hai người đàn bà này níu kéo, ôm ấp, hôn hít, vuốt ve nhau, nàng vẫn thấy ghê rợn mỗi lần phải chứng kiến. Nàng nói sau khi cố nén tiếng thở dài:

– Không có tôi… không biết bây giờ má ra sao…

Mụ Tá trề môi:

– Nàm thao cũng chẳng nàm thao. Lếu có sế lào cũng chẳng nàm chi. Nàm chi cũng chẳng nàm chi. Lếu có kí rì cũng chẳng nàm thao… Cô đừng có kể công nuôi dưỡng tôi.. Cha mẹ nuôi con bằng trời, bằng biển. Con nuôi cha mẹ, con kể từng ngày… Rõ chán…

– Tôi phải lo cho má đủ thứ. Không có tôi giờ này Má ở trong viện dưỡng lão…

Rất hùng hồn, mụ Tá ngắt lời Tình:

– Ở trong viện dưỡng lão, viện mồ côi, hay xách bị đi cốc ở Chợ Cũ, hay là nhắm mắt nhẩy từ trên cầu Bình Lợi xuống sông cũng là xong một kiếp. Nhẹ nhàng… Kệ mẹ tôi. Ai khiến cô lo cho tôi..

Mạc Ta xen vào:

– Nhờ công lao nuôi dưỡng của chị bà mẹ chị được hưởng những gì sung sướng hơn người nào? Kể dùm…

Tình nghiêm mặt:

– Xin lỗi Dì… Nếu tôi nhớ không lầm thì đã hơn một lần tôi yêu cầu Dì đừng chen vào chuyện mẹ con tôi…

Mạc Ta nghiêng người đưa cặp vú vào tận mặt mụ Tá:

– Sê-ri ơi… Con gái mình ăn nói văn huê bỏ mẹ… Đã… nhớ không lầm… nại còn… hơn một nần… Phọt-mi-đáp…

Mụ Tá vỗ bộp bộp lên mông Mạc Ta, mụ hộc lên nhhư hóa dại:

– Cô-táp… Lúc-ki…

Nhẫn nại một cách siêu việt, Tình vẫn dịu giọng:

– Tôi lo nhưng má không chịu để tôi lo, má cứ phá tôi.

Mụ Tá ngửng mặt lên, sừng sộ:

– ..Tôi phá ký gì cô? Hỉ…? ..Hỉ? Phá ký gì? Cô làm ký gì mà tui phá?

– Cả tháng nay nhà ta vắng khách.. Có mỗi một bà.. Bà ấy muốn ở yên… Tôi đã dăn đi dặn lại má là má không được nói với bất cứ ai là có bà ấy ở đây… Ông chồng bà ấy hỏi má nói ngay là có…

Mụ Tá khoát tay làm một cử chỉ biểu lộ sự khinh thị:

– Ồ… Cô ả đó trốn chồng đến ở nhà mình… Quí hóa gì. Muốn đi, cho đi luôn. Nó trốn chồng nó, mình có trốn chồng nó đâu mà mình phải nói dối. Đứa nào đến ở nhà này phải là đứa đàng hoàng. Trốn tránh là gian, trốn tránh là hèn.. Mèo mả gà đồng… Trốn chúa, lộn chồng… Không khá được…

Mạc Ta phụ họa:

-Vòa-là… Vòa-là… Sê-ri phát ngôn nghe rất được. Bồng… Bồng… Gút… Gút… Tốt… Tốt…

Mụ Tá thở dài:

– Mí lỵ… thằng cha tô-lô-phôn đến hỏi có cái giọng nói dễ thương quá đi… Êm như nhung, dịu như lụa Hà Đông bên hông Hà Nội… Giọng nói của lúy gợi cho moa nhớ người đàn ông yêu moa ngày xưa khi moa đang thời xuân sắc… Người rất bảnh… rất… rất… hào hoa… Nếu biết rằng tôi đã có chồng… Chời ơi… Người ấy có buồn không…

Đang ngâm Thơ TTKH kiểu Tao Đàn, Mụ đột ngột đổi “tông”, tàn nhẫn nói với cô con gái:

– Thằng cha có giọng nói dễ thương ấy hổng có phải là ông bố cù lần của cô đâu. Đừng tưởng bở!

Tình lặng người. Làn môi nàng run run chứng tỏ nàng bị xúc động nặng, nàng bị xúc phạm, nàng tủi thân nhưng nàng không nói được nên lời. Nàng thấy rõ hai người đàn bà này, một người là bà mẹ ruột của nàng, đã sa đọa cả thể xác và tâm hồn. Không thể nói chuyện phải trái với họ. Lần nào nói chuyện phải trái hay cãi lý với họ nàng cũng thua. Họ xử dụng một thứ võ công quái dị hóa giải hết những lý lẽ đứng đắn của nàng.

Nhìn cô con giận đến xanh mặt, mụ Tá thương hại:

– Tình con…

Mụ dịu giọng:

– Năm nay con đã hăm ba, hăm bốn rồi… Con cần… cần… Con có biết con cần gì không? Con cần có thằng đàn ông thương yêu con, thằng đàn ông khỏe mạnh, thằng đàn ông biết cách làm cho đàn bà thung thướng…

Mạc Ta vỗ vỗ lên bờ vai nữ đô vật của mụ Tá:

– Sê-ri chẳng nên nặng lời với con bé quá. Nó còn trẻ, nó đâu có sống như mình, làm sao nó hiểu đời được như mình…

Mụ Tá đột nhiên nức lên:

– Vì nó không biết nên mình phải bảo cho nó biết… Nhưng nó ngu ngốc, nó cứng đầu, nó không chịu nghe theo lời khuyên của mình…

Rồi mụ thổn thức, bộ ngực có hai bầu vú bự như hai cái giỏ đựng bình nước trà của mụ nhấp nhổm lên xuống:

– Moa rất buồn… Moa buồn lắm… Sao con gái moa nó không giống moa chút xíu nào? Moa chỉ có mình nó là con mà nó lại không giống moa. Không biết nó giống ai. Nếu moa là đàn ông, là bố nó, moa đã nghi nó không phải con moa. Nhưng chính moa đẻ nó ra, nó không phải là con moa thì nó còn là con ai nữa… Nhưng tại sao con moa đẻ ra mà nó lại không giống moa? Tại sao? Tại sao? Sê ri???

Mạc Ta vỗ về:

– Đừng nói dzậy chứ! Sao nó lại không giống toa? Nó có nhiều cái giống toa lắm đí chứ. Nó giống toa nhất ở điểm nó đẹp. Nó cũng đẹp như toa vậy. Nhìn nó bi giờ moa biết ngày xưa toa bằng tuổi nó toa cũng đẹp như nó…

Câu bốc thơm không có qua một tí xíu cái gọi là cơ sở thực tế nào cả của Mạc Ta có hiệu lực làm cho mụ Tá đổi sầu làm vui ngay lập tức:

– Nó đẹp, phải hông toa? Trông nó tình lắm, đĩ lắm đí chứ? Con gái moa mà toa.. Con nhà tông chẳng giống lông cũng giống cánh…

Mụ gật gù tự đắc:

– Mẹ nào, con nấy… Thật không sai… Chỉ tiếc nó chưa biết tình yêu là gì…

“Tình yêu” được người đàn bà dị tướng này nói có nghĩa là “đàn ông”. Mạc Ta tiếp lời:

– Toa nói đúng. Nó chưa biết đàn ông, nhưng chưa biết không phải là sẽ không bao giờ biết.

Mạc Ta lên giọng phi-lô-dzốp:

– Quân tử Phú-lang-sa đã nói về bọn đàn ông: “Không tên nào tránh khỏi cái chết cũng như không tên nào thoát khỏi đàn bà”. Bọn đàn bà mình cũng vậy: chẳng có con nào thoát khỏi đàn ông. Sê-ri à…Sê-ri đừng có buồn. Rồi con mình nó sẽ biết đàn ông. Khi đó nó sẽ thông cảm chúng mình. Nó sẽ thấy chúng mình sống là đúng.

Mụ Tá nhìn cô con gái bằng cặp mắt nghi ngờ:

– Đàn ông thì thiếu gì. Tại nó không chịu biết. Moa nghi hay là… nó có cái gì…

Hai bàn tay mụ đưa lên vẽ vòng trong không khí để diễn tả hình dáng thân thể người đàn bà:

– Nó có cái gì… trong người nó không giống như bọn mình? Tại sao moa mí toa thích… mà nó lại không thích?? Nó gần hai mươi nhăm rồi. Khỏe mạnh chứ có đau yếu, bệnh tật gì đâu. Sao nó dửng dừng dưng với tình yêu? Moa ví toa hả… Mười sáu tuổi mình đã quá xá quà xa dzồi…

Mạc Ta búng hai ngón tay vào nhau làm phát ra những tiếng tách, tách, đính chính:

– Toa se-szăng, moa keng-dzăng… Moa keng-dzăng sơn-lơ-măng…

Quên sự có mặt của Xuân Tình, người con gái chưa biết gì về Tình Yêu – Tình Yêu viết hoa – và đàn ông – đàn ông viết chữ thường – hai người đàn bà có cuộc đời nặng những dục tình đi vào cuộc tự nhận ai là người biết đàn ông trước.

Cho đến lúc Mạc Ta sửa soạn ra về. Mụ Tá níu lại:

– Về làm gì sớm thế? Mới có sáu giờ. Đã đến giờ đi ngủ đâu?

– Nói vậy là toa hơi quê đấy, Sê-ri ạ… – Mạc Ta đứng trước gương, đưa cây son lên môi – Tại sao lại cứ phải chờ đến khuya mới ngủ? Mình là người văn minh, mình thích ăn lúc nào là mình ăn, mình muốn ngủ lúc nào là mình ngủ. Việc gì cứ phải theo đúng giờ giấc.

Mụ Tá cười hì hì:

– Pạc-đông… Moa muốn nói là lên giường nằm…

– A… Nếu là lên giường thì lại càng không có giờ giấc gì cả.. Muốn lúc nào là a-lê-hấp… lên giường tú-đờ-suýt…

Đôi mắt đục ngầu vì rượu của mụ Tá sáng lên:

– Với người tình chứ?

Mạc Ta nhún vai như đầm chính cống:

– Tự nhiên… Còn phải hỏi… Toa biết đấy… Moa rất kỵ lên giường một mình.

Mụ Tá bỗng cất tiếng gọi:

– Ê… toa… Mạc Ta…

Mạc Ta ngừng tay, quay lại;

– Qua, Sê-ri?

– Cậu vẫn không chịu kể cho tớ nghe..

– Kể chuyện gì mí được chứ?

– Chuyện thằng tình nhân mới nhất của cậu.

– À… Chuyện đó hả ? Dễ thôi. Để hôm nào rảnh, có hứng, mình kể cho nghe. Cũng khá ly kỳ. Đặc biệt thằng này nó có cái mùi, mùi da thịt đàn ông, hay lắm, lạ lắm, Sê-ri ạ. Mùi da thịt không phải thơm, cũng không phải hôi. Kỳ lắm. Rất ếch-xít-tê… Ếch-xít-tê tiếng Việt Nam là gì nhỉ?

Mụ Tá lên giọng đàn chị:

– Ếch-xít-tê là kít thít…

– Vòa-là… Xe xà… Cái mùi kít thít lạ lắm cưa…

Mạc Ta xách ví, cầm cây dù. Hai con chó biết chủ sắp ra khỏi nhà, xô nhau chạy ra vườn, sủa loạn.

– Chàng được lắm. Moa dám nói bịt mắt toa lại, cho toa ngồi gần lúy, chỉ cần toa ngửi cái mùi người của lúy thôi, toa biết là lúy ngay. Như bịt mắt toa mà cho toa ngửi rượu toa biết là rượu gì dzậy. Song… Lúy có cái tật là dza-lu quá. Dza-lu là… là… ghen? Ừa… ghen quá. Lúy ghen quá đi. Đàn ông yêu mình mà ghen thì cũng tốt nhưng ghen quá, ghen bậy bạ thì không nên. Ghen mà bắt mình phải dành độc quyền cho một mình lúy thì lại càng không nên. Moa phải trừng phạt lúy về cái tội ghen nhảm đó. Tối nay… Moa cho lúy một bài học.. Moa đi với Tô-ni tối nay…

Mụ Tá trề môi:

– Moa không ưa thằng Tô-ni. Nó không được đểu lắm mà nó cứ làm như nó là thằng đểu nhất cõi đời này…

– Đừng nói dzậy, Sê-ri! Làm sao toa biết là nó không đểu?

Trong phòng chỉ còn hai mẹ con. Trời Đà Lạt mùa nào cũng tối sớm. Chỉ có ngọn đèn trên bàn ngủ bên giường Mụ Tá được bật, ánh sáng vàng vọt của bóng đèn làm cho gian phòng thêm ảm đạm. Không khí ngột ngạt, nặng nề. Xuân Tình đứng bặm môi bên cửa sổ nhìn ra vườn, Mụ Tá ngồi gù lưng, hai bờ vai nhô lên, trước chai rượu. Hai mẹ con vẫn giận hờn nhau.

Tình cũng tính đi ra khỏi căn phòng nặng mùi rượu, mùi khói thuốc lá, mùi phấn son, nàng cay đắng:

– Không biết tôi còn phải chịu đựng má đến bao giờ? Đến ngày tôi chết?

Mệt nhọc và vất vả, Mụ Tá ngửng đầu lên:

– Cô tưởng sống với cô tôi sung sướng lắm ư? Cô là đứa con gái bất thường. Cô không biết thế nào là sống. Cô không biết đời sống có những gì vui thú, những gì đáng hưởng. Cô sống không biết tình yêu. Cô không hiểu tôi…

Xuân Tình ngán đến hơn mang tai. Bà mẹ rượu chè be bét của nàng lại giở những luận điệu cũ xì ra để nói. Và mỗi lần thấy bà mẹ nói những lời vô nghĩa như vậy Tình lại im lặng đi ra chỗ khác.

Lúc đó là 5 giờ 30. Trời đã hết sáng và trời sắp tối.

(Hết Chương 1)

Share this post