Dữ Hơn Rắn Độc (Tiểu Thuyết Phóng Tác – Hoàng Hải Thủy) Chương 8 (Tiếp theo)

Dữ Hơn Rắn Độc (Tiểu Thuyết Phóng Tác – Hoàng Hải Thủy) Chương 8 (Tiếp theo)

DỮ HƠN RẮN ĐỘC
* Tiểu Thuyết Phóng Tác – Hoàng Hải Thủy
* Nguồn: Blog Hoàng Hải Thủy (https://hoanghaithuy.wordpress.com)

* Để đọc những phần đã đăng, xin click vào chuyên mục Văn Học – Truyện Dài, Hồi Ký.

CHƯƠNG 8
(Tiếp theo)

Phòng của Mộng Trinh, phòng của Nam tắt đèn từ lâu. Hai người đã ngủ, riêng phòng, hay chung phòng, chung giường, hay đi chơi chưa về, Ái Xuân không cần biết. Nàng biết Mộng Trinh và Nam làm tình với nhau dài dài nhưng đó là chuyện riêng của họ. Nàng thấy người đàn bà sống đơn giản, không có vấn đề gì, chỉ biết ăn, ngủ, làm tình với bất cứ người đàn ông nào ở gần như Mộng Trinh là người sung sướng ở cõi đời này.

Nàng nghe tiếng nói trong phòng vợ chồng Mai Lan vọng ra. Hình như hai vợ chồng lại to tiếng với nhau. Thật tội. Sao yêu thương nhau mà lại cứ to tiếng với nhau hoài như vậy? Mà mới chung sống vợ chồng với nhau đâu có lâu la gì?

Phòng khách tắt đèn. Trăng đêm càng về khuya càng sáng. Ánh trăng chiếu vào những khung cửa sổ lớn làm cho gian phòng có ánh sáng mờ mờ thật thơ mộng. Ái Xuân đến bar rượu, pha một ly cocktail nhẹ, bưng đến đặt trên cái bàn nhỏ, rồi nàng nằm lên sofa, mắt nhắm lại, thả hồn mơ mộng vẩn vơ.

Nàng không nghe tiếng Minh đi vào phòng. Cho đến lúc chàng đến bên sofa, chạm nhẹ bàn tay lên vai nàng, nàng mới biết.

Không mở mắt nàng nói:

– Mình có rượu rồi. Muốn uống toa cảm phiền tự đi lấy… Seo sơớc-vít…

Khi chàng trở lại với ly rượu, nàng hỏi:

– Mai Lan có xuống không?

Minh trả lời lửng lơ:

– Không biết nữa.

– Lại có chuyện gì thế?

– Có chuyện gì đâu.

Tuy không nói họ cùng nghĩ đến chuyện sản nghiệp, chuyện quản lý, chuyện đồn điền.

– Mình đừng nói đến chuyện ấy thì hơn..

Nàng đề nghị, chàng đồng ý ngay:

– Đúng vậy.

Nhưng rồi như không tự chủ được chàng vẫn nói:

– Mai Lan cứng đầu quá đi.

– Về chuyện gì? Chuyện quản lý đồn điền ư? Minh không thắng nổi em tôi đâu. Đừng nghĩ đến chuyện ấy nữa là hơn.

Không nhìn rõ vì phòng tối mờ Ái Xuân cảm thấy lồng ngực Minh căng lên, hai bàn tay chàng nắm chặt lại. Chàng nói, hai hàm răng xiết lại:

– Tại sao Xuân cũng về hùa với họ để chống tôi?

– À… Thôi đi. Lúc này không phải là lúc để chúng ta nói đến những chuyện phàm tục như đồn điền, tiền, bè phái, chống đối…

Vừa nói nàng vừa rướn người lên trong một tư thế đẹp, khêu gợi tuyệt vời. Mặt trăng chợt lộ ra sau đám mây, ánh trăng chiếu lên ngực nàng và lên ly rượu mầu đỏ sậm.

– Tôi không dung tha những kẻ thù của tôi, kể cả những kẻ chống đối tôi. Tôi dư sức diệt hết. Mấy người không làm tôi sợ hay chùn bước đâu.

Ái Xuân đứng dậy, đi tới bên Minh:

– Sao lại nói thế? Có thấy nói như vậy là có hại cho chính mình không? Tôi có thể nhắc lại những lời Minh vừa đe dọa với Mai Lan, với Vũ Huy.

Chàng nắm lấy cánh tay nàng:

– Vũ Huy là gì của toa?

– Còn phải hỏi nữa!

Chàng hỏi trống không:

– Yêu hắn ư? Thật không? Có phải là yêu không, hay là…?

Nàng cũng nói trống không:

– Muốn nghe ư? Với tôi Vũ Huy tượng trưng cho một cuộc sống bình thản, an toàn. Nếu cuộc sống đó không có hạnh phúc, nó cũng không có khổ não. Chỉ tiếc Vũ Huy ít lãng mạn, ít tình tứ quá đi. Nếu lúy chỉ có chút lãng mạn nhỏ bằng đầu que tăm xỉa răng thôi giờ này tôi đã không nằm khàn ở đây, uống rượu nhạt, nói chuyện suông…

Nàng cười.

Chàng từ từ xiết cánh tay tròn lẳn của nàng:

– Còn tôi sao? Tôi có tình tứ, có hấp dẫn không? Nếu có thì tình tứ, hấp dẫn đến chừng nào?

Trong bóng tối, nàng thấy đôi mắt chàng sáng long lanh, và đôi mắt ấy nhìn vào ngực nàng. Nàng đứng, chàng ngồi, nếu nàng sát vào chang hơn chút nữa mặt chàng sẽ áp vào ngực nàng.

Nàng cũng xúc động, sự bình thản lúc đầu của nàng bị sứt mẻ nhiều:

– Mình cũng muốn biết con người Minh ra sao, muốn biết cả những bí mật trong đời Minh. Minh đã yêu bao nhiêu người đàn bà rồi?

Minh Đảo cười mỉm:

– Làm sao biết được. Ai đếm bao giờ.

– Hiện lúc này sao? Đang yêu mấy người?

– Chỉ một người.

Nàng muốn xa chàng, nhưng nàng không còn đủ sức gỡ cánh tay ra khỏi tay chàng. Chàng kéo nhẹ và nàng ngồi xuống lòng chàng.

– Mai Lan ư?

– Không. Người tôi yêu là người đàn bà đa tình, đa tình nhất tôi gặp trong đời, đa tình và huyền bí. Người đàn bà đó ngoài mặt thù ghét tôi nhưng tôi nghĩ nàng thù ghét tôi vì nàng yêu tôi…

– Ồ… Minh…

Họ hôn nhau, cái hôn không được phép, cái hôn tội lỗi như lửa cháy. Nàng choáng váng khi chàng hỏi:

– Yêu tôi ư?

Nàng không trả lời.

– Nếu không yêu tôi, đừng giả vờ để đùa rỡn. Tôi chắc Xuân không đủ can đảm để đùa rỡn với tôi. Đêm hôm ấy ở Đà Lạt tôi thấy Xuân không đươc can đảm lắm.

Ái Xuân bỗng tỉnh lại:

– Minh nói đêm nào?

– Đêm Xuân tìm thấy người đàn bà bị cắt cổ chết trong căn nhà tối đen. Khi thấy xác chết Xuân sợ đến không kêu lên được… Xuân đứng như trời trồng cả năm, mười phút mới chạy ra được ngoài đường. Ra đường xa rồi mới kêu…

Ái Xuân rùng mình. Minh Đảo như vị tướng tuy bại trận nhưng từng chiến thắng nhiều trận oanh liệt, say sưa kể lại những chiến công của mình:

– Em già rồi nhưng em vẫn cứ tự coi em còn trẻ. Mười năm trước hỏi tuổi em nói em hai mươi nhăm, mười năm sau ai hỏi em cũng nói hai mươi nhăm…

Kỷ niệm trở lại làm Ái Xuân bị lây sự súc động của Minh, nàng nói như thì thầm:

– Nằm ngay ở gần cửa… Máu tươi đầy mặt, có cả máu trong tóc…

Minh cười nhẹ:

– Tóc giả đó. Mang cả tóc giả trong lúc ngủ.

Ái Xuân đứng vội lên khi có tiếng xe hơi chạy vào vườn.

Khi Nam bật đèn, gã và Mộng Trinh thấy Minh ngồi trong ghế, Ái Xuân đứng bên cửa sổ.

– Hai người làm gì trong này mà tối om thế? Nam Ria vui vẻ hỏi.

Ái Xuân thản nhiên:

– Nói chuyện đời cần gì đèn.

Minh cầm hai ly rượu đem đi rửa. Khi không có Minh, Ái Xuân nói:

– Minh vừa nói với tôi về chuyện bà Mạc Ta Hoa bị giết ở Đà Lạt…

Nam và Mộng Trinh cùng không nói gì. Họ lấy nước uống và Nam nói:

– Khuya rồi. Xin kiếu quí vị.

Khi Minh trở lại và chỉ có Minh với nàng trong phòng, Ái Xuân gợi chuyện:

– Minh quen biết bà Mạc Ta Hoa thân lắm không?

Chàng lắc đầu:

– Không quen.

– Không thân, không quen sao biết bà ấy mang tóc giả?

Chàng nhún vai:

– Thấy báo đăng, nghe người ta nói lại…

Đêm ấy Ái Xuân trằn trọc mãi không ngủ được. Những câu hỏi đáng sợ quay cuồng trong óc nàng: Minh có liên can gì đến cái chết của bà me tây Mạc Ta Hoa? Trong thời gian xẩy ra vụ án mạng Minh đang ở Đà Lạt, cả Nam cũng đang ở Đà Lạt… Tình cờ Mai Lan gặp Minh ở Đà Lạt… Có thể nào??? Nàng có một bằng chứng do chính Minh nói ra: Minh có mặt ở Đà Lạt đêm bà me tây Mạc Ta Hoa đa tình, đa dâm bị cắt cổ. Từ ấy đến nay đã hơn một năm, cảnh sát chưa tìm ra thủ phạm. Vụ án mạng dường như đã bị cảnh sát Đà Lạt cho chìm xuồng, tức là tạm xếp hồ sơ. Nàng nhớ Minh nói đến chuyện nạn nhân mang mái tóc giả. Tại sao Minh biết nạn nhân mang tóc giả? Chắc Minh phải biết nhiều về người đàn bà ấy.

Sau đêm nghe chính miệng Minh nói về bà Mạc Ta Hoa, Ái Xuân nghi ngờ và muốn tìm biết thêm. Nhưng Minh không còn hở môi nói về chuyện đó nữa, Mộng Trinh hay nói và dễ bị gợi chuyện nhưng cô này chẳng biết gì về đời tư của ông anh; cô lại coi ông anh cô là một thứ người hùng, một thần tượng. Mỗi khi nói đến Minh, Mộng Trinh chỉ thốt ra những lời ca tụng, đề cao. Nam có thể biết nhiều nhưng Nam là bạn chí thân của Minh, Ái Xuân biết Nam yêu thương Minh còn hơn yêu thương bản thân hắn. Nàng không thể hỏi dò Nam được điều gì bất lợi cho Minh. Hơn ai hết nàng biết Nam tuyệt đối trung thành với Minh và gã có thừa kinh nghiệm và bản lĩnh để không bị nàng khai thác, lợi dụng.

Ái Xuân để ý theo rõi Minh và thấy Minh tuần nào cũng đến phòng tâm lý trị liệu của Giáo sư Kinh Thiên. Có tuần Minh đến đó hai, ba lần. Nàng cũng đến đó, khai là có tâm bệnh nhờ Kinh Thiên chữa trị. Nàng tốn tiền vô ích. Dường như Kinh Thiên cũng chẳng biết gì về đời tư của Minh. Nhưng nàng biết lão nghi có chuyện gì rắc rối đang xẩy ra trong Biệt thự Mai Lan vì có đến hai người trong biệt thự này phải đến nhờ lão chữa trị.

Ái Xuân định trở về Đà Lạt để mở cuộc điều tra tại chỗ. Nàng chưa biết nàng sẽ làm những gì ở Đà Lạt ngoài việc nàng sẽ đến Ty Cảnh Sát để khai về một người nàng nghi là có dính líu đến vụ án mạng Mạc Ta Hoa.

Trong lúc nàng đang do dự không biết có nên xa Mai Lan hay không thì Văn Tiến, tức Tiến Bê, người tình của Mộng Trinh, xuất hiện.

Tiến Bê đến, Ái Xuân biết ngay là trong nhà lại thêm xáo trộn. Nàng tiên liệu đúng. Vợ chồng Minh và Mai Lan đang tranh chấp về quyền kiểm soát tài sản, nay lại thêm vụ tranh chấp về quyền chủ nhà nhân việc đuổi cổ Tiến Bê ra khỏi nhà hay đãi Tiến Bê như một người khách vô duyên không mời mà đến, tức là việc vẫn để cho Tiến Bê ở trong nhà nhưng không nhìn ngó gì đến.

Sáng hôm sau ngày Mai Lan ra tối hậu thư tống cổ Văn Tiến ra khỏi nhà, chị người hầu của Mai Lan vào báo cho Ái Xuân biết cô chủ của chị mời nàng sang phòng nói chuyện.

Ái Xuân sửa soạn lại sơ qua nhan sắc và trang phục rồi đi sang phòng riêng của em gái – nhà có nhiều phòng, vợ chồng Mai Lan có phòng ngủ chung và Mai Lan có một phòng ngủ riêng nhỏ hơn.

Vào phòng, Ái Xuân thấy Mai Lan đang ngồi khóc.

Đàn bà nằm khóc không đáng sợ lắm nhưng đàn bà ngồi khóc là việc quan trọng và cần phải đề phòng.

Thấy em gái khóc, Ái Xuân xúc đông:

– Sao vậy em? Chuyện gì thế?

Nàng biết là tại sao Mai Lan khóc, Mai Lan khóc vì chuyện gì, nhưng nàng vẫn phải hỏi. Nàng cần nghe chính Mai Lan nói ra tại sao lại khóc. Nàng ngồi xuống bên em, ôm vai em, vuốt nhẹ lưng em. Không thể an ủi em bằng lời nói, nàng an ủi em bằng cử động trìu mến đó.

– Chị ơi… Chị ơi….

Mai Lan nắm lấy bàn tay chị, xiết chặt, nàng cố gắng thở đều để dằn cơn nức nở. Hai chị em ngồi bên nhau, nắm tay nhau trong một lúc thật lâu. Hai khuôn mặt họ những lúc thường vẫn khác nhau, lúc này giống nhau một cách lạ lùng.

Khi nói được ra tiếng Mai Lan hỏi:

– Chị ơi… Có phải đến như thế này là hết không chị? Chị cho em biết đến như thế này em bỏ cuộc được chưa? Hay là…?

Biết dư là Mai Lan muốn nói gì nhưng Ái Xuân vẫn hỏi lại:

– Em nói gì? Bỏ cuộc là sao? Em định xa Minh ư?

– Em định ly dị!

Mai Lan nói ra bốn tiếng “Em định ly dị” một cách nồng nàn, quyết liệt, nhưng Ái Xuân cảm thấy đó là vẻ nồng nàn, quyết liệt của những người trong lòng không nồng nàn, không quyết liệt chút nào.

Như phải làm một việc gì đó để hỗ trợ cho lời nói cuả mình, Mai Lan đứng lên đi mấy bước trong phòng rồi đến đứng trước gương, Ái Xuân cũng đứng lên, đi tới bên cửa sổ nhìn xuống vườn. Tuy biết em gái chưa quyết liệt trong việc bỏ chồng, Ái Xuân cũng thấy mừng. Mai Lan đã nói ra miệng ý định bỏ chồng tức là mầm tan rã, mầm chia ly, đã được gieo trong tim Mai Lan. Cái mầm ấy chắc chắn sẽ tăng trưởng rất nhanh và mạnh. Mạnh không có gì cản nổi. Vì nó được gieo vào tim Mai Lan bằng chính tay Mai Lan. Ái Xuân thấy nếu như nàng khuyên Mai Lan bỏ chồng, Mai Lan sẽ không chịu nghe, nhưng khi Mai Lan quyết định bỏ chồng, người khác càng can việc Mai Lan bỏ chồng càng đến mau hơn.

Và như thế có nghĩa là việc Mai Lan bỏ chồng nhất định sẽ đến, chỉ có sớm hoặc muộn. Ái Xuân cố che dấu vẻ vui mừng hiện lên trên nét mặt, sáng trong ánh mắt, nở trên môi nàng; nàng mừng vì Mai Lan bỏ Minh. Nếu Mai Lan bỏ Minh, dù Minh có đúng là tên sát nhân đã giết Mạc Ta Hoa ở Đà Lạt, Mai Lan sẽ không còn bị nguy hiểm nữa. Cuộc đời chị em nàng, khi không có Minh, sẽ trở lại tốt đẹp.

Ái Xuân thấy nàng cần phải gợi chuyện để Mai Lan nói, nhưng lúc này việc làm hay nhất của nàng là nói ra những lời vô thưởng, vô phạt:

– Chị tưởng em yêu Minh lắm…?

Giọng nói cuả Mai Lan trở lại nồng nàn:

– Minh là người đàn ông tuyệt diệu nhất đời. Em sẽ không còn có thể yêu ai như em yêu Minh. Trên đời này em chắc không có người đàn bà nào yêu Minh như em yêu Minh. Em vẫn tưởng tình yêu của chúng em sẽ không bao giờ tàn, không có gì phá hoại được tình yêu của em yêu Minh. Nhưng bây giờ em hoang mang, em không còn biết sự thật ở đâu nữa. Hay tình yêu là một cái gì không có thật? Hay là tình yêu nào cũng thế? Hay là, như người ta nói, những người yêu nhau chỉ nên yêu nhau thôi, đừng dại mà trở thành vợ chồng…? Hay là cuộc sống vợ chồng làm chết tình yêu…?

Mai Lan lại nghẹn ngào muốn khóc.

Ái Xuân nói mơ hồ:

– Chị tưởng em không bao giờ biết như thế.

– Chị nói vậy là sao?

– Không. Chẳng có nghĩa gì cả. Thấy em nói đến chuyện ly dị, chị buồn.

Ái Xuân thở dài:

– Đã chị rồi, nay lại em…

Bằng giọng nói lo âu, Mai Lan hỏi:

– Chị có nghĩ rằng em nên chiều theo ý Minh không?

Không trả lời, Ái Xuân chỉ lắc đầu.

– Minh lạ lùng lắm. Độc tài, độc đoán… Không biết đến ai khác, kể cả vợ.

Ái Xuân phê bình nhẹ nhàng:

– Chị thấy Minh lố bịch thì đúng hơn.

– Lố bịch. Đúng đấy. Huy cũng nói như thế.

Đến lượt Ái Xuân hỏi:

– Huy cũng nói như vậy à?

Mai Lan nói sang chuyện khác:

– Em và Minh không thể nào kéo dài mãi được cuộc sống này. Ít nhất em là người không thể sống như thế này được. Em sống không phải là để tranh dành, để thù hận nhau.

Nàng ngừng lại, im lặng trong vài giây đồng hồ rồi nói tiếp:

– Huy cũng nói như thế.

Ái Xuân lại hỏi:

– Huy cũng nói về em như thế ư?

Cũng sau vài giây đồng hồ, Ái Xuân hỏi tiếp:

– Em hay đem chuyện tâm sự ra nói với Huy, em thấy Huy có giúp gì được em không?

Từ lúc hai chị em gập nhau đến giờ Ái Xuân mới thấy trên môi Mai Lan phảng phất một nét giống với nét cười:

– Ồ… Em không biết em và Huy thân nhau từ lúc nào nữa – Mai Lan nói – Có lẽ em và Huy gần nhau, thông cảm nhau vì hai chúng em cùng ở trong cảnh bị bỏ rơi. Chị bỏ rơi Huy, Minh lạnh nhạt với em. Chúng em không làm gì khác được ngoài việc an ủi nhau.

Cũng may… Mai Lan không nói “Cũng may chúng em còn có nhau”, nhưng Ái Xuân biết em gái nàng muốn nói câu đó.

– Em không trách chị với Minh đâu. Chị và Minh hiểu biết nhiều, cùng sống nhiều, hai người hợp nhau là đúng.

Từ lúc Mai Lan nói đến Vũ Huy, Ái Xuân hết còn chú ý đến vấn đề của em gái, nàng thấy vụ này giờ đây trở thành một rắc rối của chính nàng. Vũ Huy là của nàng, vẫn là của nàng, nay tình hình đổi thay: Vũ Huy có thể yêu Mai Lan và Mai Lan có thể yêu Vũ Huy. Trước khi Mai Lan có chồng Vũ Huy đã biết Mai Lan, nhưng chàng không yêu Mai Lan mà lại chạy theo Vincent Đẩu phu nhân, nhũ danh Ái Xuân. Đến nay, khi Ái Xuân đã ly dị và trở lại tự do, và Mai Lan có chồng, luật sư Vũ Huy dường như lại bị Mai Lan quyến rũ.

Ái Xuân làm ra vẻ thản nhiên:

– Có gì giữa em và Huy?

– Huy tốt với em, Huy thông cảm em…

Ái Xuân nói như nói một mình:

– Vũ Huy luôn luôn tốt với những người đàn bà có chồng.

Kinh nghiệm về đàn ông cho Ái Xuân biết ở đời này có nhiều anh đàn ông không thích con gái mà lại chỉ thích đàn bà có chồng; nàng biết Vũ Huy thuộc loại đàn ông ấy nhưng nàng vẫn yên trí chàng chỉ yêu có một người đàn bà có chồng mà thôi và người đàn bà có chồng duy nhất được Vũ Huy yêu mê là nàng.

Ái Xuân lạnh người khi thấy nét mặt em gái nàng rạng rỡ lên khi nói đến Vũ Huy. Mai Lan có vẻ mặt và giọng nói của người đàn bà đang yêu mà chưa biết là mình yêu.

Mai Lan cũng mơ màng nói như người nói một mình:

– Huy nói… chưa có gì muộn. Phải quyết định trước khi quá muộn…

Rồi nàng hỏi Ái Xuân:

– Em không biết những ngày này… không có Huy, em có sống nổi hay không.

Nàng sững lại khi nghe Ái Xuân hỏi:

– Huy khuyên em bỏ Minh? Phải không?

Không đợi em gái trả lời, Ái Xuân nói tiếp:

– Huy sai rồi.

– Chị thì sao? Chị ly dị anh Đẩu đó?

– Trường hợp của chị khác. Chị ly dị vì người đàn ông chị lấy làm chồng là người nhu nhược, người chuyên chờ đợi người khác làm những việc mà anh ấy phải làm, nhất là chờ đợi ở vợ. Còn em thì em muốn ly dị vì chồng em là người có ý lực quá mạnh, em sợ em không giữ nổi chồng em.

Mai Lan nghẹn ngào:

– Chị ơi… Thương em. Đừng trách em. Chị dậy cho em biết em phải làm gì. Em hoang mang quá…

Đến gần em gái, Ái Xuân ôm em, tay vuốt nhẹ mái tóc em:

– Nhớ lại những ngày đầu tiên em yêu Minh, thời gian đầu em mới là vợ Minh. Khi em đi tuần trăng mật về, em vui sống, em sung sướng đến là chừng nào…

Kỷ niệm làm cho Mai Lan xúc động. Mới đây thôi, nhưng sao nàng thấy như thời gian nàng và Minh yêu nhau đã qua lâu lắm. Nàng xúc động và nàng khổ sở.

Người đàn bà muốn bỏ chồng không muốn nhớ lại những ngày yêu thuơng chồng, nàng ôm lấy chị:

– Chị… Chị của em… Chị bảo em phải làm sao…?

– Sống với Minh. Đời sống vợ chồng nào cũng có những lúc sóng gió, nhưng không phải vì thế mà bỏ nhau. Chỉ có tình yêu là đáng kể, mọi chuyện khác đều là phụ thuộc.

Trước đó mười phút Ái Xuân mừng khi nghe em gái nói đến chuyện ly dị chồng, nay nàng lại khuyên em gái bỏ ý định ấy. Vì có Vũ Huy ở gần Mai Lan. Nếu Mai Lan bỏ chồng, Vũ Huy sẽ có thể yêu và kết hôn với Mai Lan. Đó là chuyện Ái Xuân không thể để cho xẩy ra.

– Chị thương em nhé… Chị đừng bỏ em!

– Không bao giờ chị bỏ em cả.

Ái Xuân nói với em gái câu ấy với tất cả sự chân thành – không bao giờ nàng bỏ Mai Lan – Cùng lúc ấy nàng nghĩ: “…Nhưng em lấy Vũ Huy của chị thì không được!”

(Hết Chương 8)

Share this post