Giờ Ra Chơi (Tiểu Thuyết – Nguyễn Đình Toàn) Chương 6

Giờ Ra Chơi (Tiểu Thuyết – Nguyễn Đình Toàn) Chương 6

GIỜ RA CHƠI
* Tiểu Thuyết – Nguyễn Đình Toàn
* Khai Phóng xuất bản (Sài Gòn – 1970)
* Người Việt Books tái bản cùng 5 tác phẩm khác (Tiểu Thuyết I&II – 2014)

* Để đọc những phần đã đăng, xin click vào chuyên mục Văn Học – Truyện Dài, Hồi Ký.

CHƯƠNG SÁU

Anh Trí đã trở về đơn vị.

Sau bữa gặp Lãm ở ngoài phố, về nhà, Thục có đôi lần nhắc nhở tới Lãm với anh, nhưng anh Trí chỉ cười không nói gì.

Mẹ cũng giục anh Trí lấy vợ đi.

Anh nói, lấy chứ, me hỏi cho con.

Một ông giáo lấy vợ lại nhờ me đi kiếm mối hộ thật tệ quá đi mất.

Một ngày nào đó tôi sẽ nói với mẹ đi hỏi chồng cho tôi, cho anh Trí trợn ngược mắt lên chơi.

Thục nhớ lại cuộc nói chuyện với anh về Lãm, buổi tối, ba hôm sau khi gặp Lãm, hai anh em ngồi uống nước với nhau ngoài thềm nhà. Anh không nói anh bằng lòng, nhưng Thục có cảm tưởng, nếu có đuợc một người vợ như thế chắc anh cũng chịu.

Thục hỏi:

– Anh không thấy nó đẹp sao?

– Đẹp thì cũng không đẹp lắm, nhưng cũng đủ…

– Để làm gì?

– Nếu có phải chờ đợi lấy chồng muộn thêm vài ba năm nữa cũng không đến nỗi sợ lắm.

– Được, nếu đến lúc nó già ế như vậy, em sẽ đến bảo nó dẹp bỏ hết cao vọng, lấy anh tao đi.

– Cũng được. Nếu lúc ấy tao tao còn đủ can đảm lấy vợ, tao sẽ giúp cho.

– Anh dậy học bao lâu mà không kiếm ra một cô học trò nào khờ dại chú ý đến thày à?

– Tao là giáo sư gương mẫu. Chuyện đùa sao.

– Đùa cái gì. Bây giờ thiếu gì giáo sư lấy học trò.

– Tao khác. Trừ khi tao không muốn dậy học nữa.

– Cứ tạm coi giai đoạn này anh đã bỏ nghề. Giá anh quen biết một cô học trò cũ kỹ nào đó cũng đường hoàng vậy. Nhất là nếu cô học trò cũ ấy bây giờ đã lớn, có khi cũng ra dạy học như anh rồi ấy chứ.

– Như vậy thì được. Nhưng vợ đâu có cần đến thế.

– Anh thử nghĩ coi, anh có cái gì mà cứ tự làm cao giá mãi.

– Chưa có vợ không đủ cao già à?

– Anh cứ mang cái rẻ nhất ra làm cái đắt nhất, nghe nó thảm quá.

– Giá tao có vợ có cũng có thay đổi gì đâu?

– Ít nhất cũng đuợc tiếng là dầu sao cũng có người lấy.

– Tao chỉ sợ có chừng đó.

– Sợ cái gì?

– Sợ có người bằng lòng lấy.

– Thôi. Giỡn như thế đủ rồi. Anh tiếp tục nữa sẽ trở thành ông già lẩm cẩm khó coi lắm.

– Mày thấy đấy, con gái mới đậu đuợc độ hai cái tú tài đã nói rặt một giọng thầy đời rồi. Lấy vợ về suốt ngày cứ nghe nó nhai nhải như một bà mẹ kế dạy khôn, lúc đó có khôn ra cũng không kịp nữa.

– Anh có chịu Lãm để em nói với mẹ giùm cho.

– Có bạn như mày kể cũng đỡ.

Anh Trí nhìn Thục có vẻ ngạc nhiên. Lần này anh vẫn không khác con cáo nhìn thấy cái đuôi của mình ve vẩy và lại ngạc nhiên vì nó ve vẩy được.

Anh nói:

– Có lẽ mày khôn hơn tao thật. Không giỡn, không nói thật, yên lặng làm một ông già không thôi, không chừng tốt hơn.

Thuc cười bảo:

– Thiếu gì lúc già, chua chi anh đã vội.

– Con gái tụi bay bây giờ sao đứa nào cũng lắm mồm quá.

– Đó là hiện tượng tất nhiên sau vài thế kỷ yên lặng, phải không anh Trí?

– Thế có nghĩa là đã đến thế kỷ đại bất hạnh rồi đấy.

– Anh chưa có vợ đã vội kêu. Ngày xưa ông Nguyễn Tuân đợi đến lúc vợ báo tin có lẽ sẽ sinh đôi mới xài tới mấy chữ đó.

– Tao tiếc không gặp lại cô bạn mày.

– Hừ, anh thấy không, nếu anh không nói ra có phải người ta mất công nghi ngờ không?

– Nghi ngờ cái gì?

– Còn cái gì nữa!

– Xét cho cùng có lẽ lấy vợ còn hơn không.

– Chỉ còn cách đó đàn bà mới biết đuợc tại sao họ lại bất hạnh sinh ra làm đàn bà.

– Mày nói sẽ mời cô ấy đến chơi sao không thấy?

– Tại anh cứ lững lững lờ lờ, làm như không thèm để ý.

– Bây giờ thì lỡ rồi.

– Lỡ gì?

– Mai tao phải đi rồi.

– Thì tuần tới, tháng tới, anh về lại rồi tính.

– Sao mày bảo sợ quá trễ?

– Trời đất! Bộ anh bị coup de foudre thật sao anh Trí?

– Tao cũng bắt chước cậu em cô ta bịa đặt tí chơi.

– Bịa vừa thôi. Bịa quá cuối cùng chỉ còn một mình anh tin cái điều anh bịa ra có phải khổ thân không.

– Thân tao từ ngày đi lính đã được nằm gai nếm mật rồi. Tuy nhiên tao cũng muốn bắt chước ông tỷ phú Rockefeller nói rằng, có tiền cũng khổ, không có tiền cũng khổ, nhưng dầu sao cái khổ của anh có tiền cũng dễ chịu hơn.

Thục cười thành tiếng nhìn anh Trí.

Thục nói :

– Anh rối trí rồi, anh Trí.

Trí vẫn thản nhiên tiếp:

– Tao đã biết cái khổ của kẻ độc thân, cũng muốn nếm mùi khổ hạnh có vợ cho nó đủ vị trần gian.

Thục càng lúc càng thấy anh Trí tức cười. Anh giống như kẻ bị đồng nhập nói năng lảm nhảm.

Thục hỏi:

– Anh trở lại đơn vị bao lâu sẽ đuợc nghỉ phép nữa?

Anh Trí nhìn Thục, hỏi:

– Chi vậy?

– Để em còn lo liệu dùm cho.

– Không biết trước được.

– Mẹ rầu anh lắm.

– Rầu cái gì?

– Mẹ cũng mong anh có vợ con chứ.

– Quanh quẩn cũng chỉ có vậy.

– Có vậy mà anh đã làm xong đâu.

– Thôi được, để lần này tao thử cố xem.

– Nghe anh nói nản chí quá.

– Trời đất này không biết làm sao dám lấy vợ.

– Hay là anh cứ dấm mối đế đấy, chờ khi nào nó học xong có thể tự nuôi thân hãy hay.

– Cứ nghe mày nói đủ ứa nước mắt vì thảm rồi.

– Đằng nào anh cũng sợ.

– Mày đi pha cho anh một tách cà-phê, đặt cho tao một nồi nước tắm, tao hưởng nốt sự nhàn hạ bữa nay.

– Anh cứ ngồi yên đấy, em đi làm cho.

Thục đứng dậy, vào nhà, làm những việc anh Trí bảo. Thục trở lại với chiếc khay nhỏ và ly cà-phê. Trí ngồi hút thuốc, nhấm nháp ly nước, không nói gì nữa.

Nhìn Trí, Thục không thể không nghĩ đến Khôi. Có lẽ đối với Thục, Khôi cũng có những ý nghĩ tương tự như anh Trí. Nhưng hai người chưa đủ thân để Khôi nói cho nàng nghe vậy thôi. Liệu tôi có thể giúp được gì cho Khôi, hay cũng sẽ chẳng làm được gì hơn cái toa xe nặng nề, mãi mãi bám sau cái đầu máy mệt mỏi để được lẽo tha đi lẽo đão trong đời?

Bông hoa Thục giữ trong tay đã héo, nhưng không thấy Khôi tới lấy lại, như chàng đã hứa. Tôi có nên coi lời Khôi nói đêm đó như một lời hứa? Anh chàng có thể lẫn lộn nhạc với đời, nhung tôi thì không.

Buổi sáng đẹp trời quá, bỗng nhiên tôi nhớ tới lời hẹn của chàng đấy thôi. Tình cờ tôi nhớ tới cả hai chữ “hứa” và “hẹn” khiến tôi nhớ lại cái  ngày ở Đà Lạt, Khôi đã bảo với tôi “chị hãy hẹn chứ đừng hứa”. Nhưng dù hứa hay hẹn, nếu không muốn giữ lời, người ta cũng bỏ qua như thường.

Có điều, cái ngày ấy có vẻ Khôi đã mong tôi giữ lời, tới lúc này đây, chính tôi lại là người mong Khôi đúng hẹn.

Tôi bắt đầu yêu Khôi chăng?

Bông hoa đã khô chứ không phải chỉ còn héo nữa.

Thục cũng chờ để biết xem Lãm có lên Đà Lạt học không, Lãm cũng chẳng thấy đâu. Anh Trí trở về đơn vị đã hơn một tháng. Mùa hè sắp hết.

Thục tự ý nộp hồ sơ xin thi vào Y khoa. Nếu Lãm không lên học trên Đà Lạt chắc Thục cũng không đi. Thục nghĩ,  nếu thi được vào Y khoa sẽ cố gắng học, trở thành một bác sĩ cũng hay.

Tuy nhiên Thục rất buồn vì không có được một quyết định minh bạch, có vẻ phó mặc tương lai cho may rủi, luời biếng.

Tại sao những người như anh Trí cuối cùng cũng không chỉ dẫn đuợc cho nàng điều gì thiết thực? Không có công việc gì đáng làm cho tất cả mọi người sao? Hoặc giả tất cả mọi công việc đều cân thiết? Trên lý thuyết hình như điều này có vẻ đúng. Nhưng trên thực tế, thực tế ra sao đây hở trời?

Có lẽ rồi tôi sẽ chẳng làm được gì hơn học một cái nghề, hành nghề, nuôi thân. Chỉ có hy vọng nhỏ mọn đó, tôi chắc mình có thể làm được. Thật là trái ngược khi tôi đã tỏ ý tiếc việc Khôi học nhạc, coi như Khôi đã nhầm lẫn, phí phạm. Phí phạm cái gì đây? Tôi không trả lời đươc, không thể trả lời được. Tôi có biết gì đâu mà trả lời?

Thục cũng muốn trở lại hỏi Lãm xem công việc học hành ra sao, nhưng mắc lời hứa của Khôi nên ngại. Khôi bận gì mà không tới? Hay Khôi không muốn gặp lại tôi nữa? Việc tôi trở lại nhà Khôi không dễ coi tí nào. Thực ra, đó có phải là việc đáng để ý đến nhu vậy không?

Giờ phút này đây tôi mới hiểu được cái mà anh Trí gọi là biển hình thức. Quả thật người ta không dễ gì bỏ qua những hình thức, dù chính nó có thể làm cho đời sống trở nên khô héo. Nếu muốn sống được đời mình có lẽ người ta phải bỏ đi vài ước lệ. Liệu tôi có đủ can đảm làm nhu thế chăng?

Chính vào lúc Thục đã thấy đầu óc váng vất vì nghĩ quẩn, quên mất buổi sáng đẹp trời, nàng bỗng nghe tiếng chuông gọi cửa.

Trong một giây, Thục có cảm tưởng rõ ràng, cái giọng chuông đó chính là tiếng vang của hồi chuông nàmg đã bấm một ngày không xa. Thục vội vàng đứng dậy, tự tay ra mở cửa, vì bữa nay cả nhà đi vắng. Cánh cửa cao khiến Thục không nhìn thấy người đứng bên ngoài, nhưng linh tính khiến nàng tin đến nghẹt thở, nàng biết người đó là ai.

Linh tính của Thục không nhầm lẫn.

Nguời gọi cửa đúng là Khôi.

Khôi nói:

– Tôi đây.

Thục cười bảo:

– Tôi  chắc là Khôi.

– Sao chắc?

– Không biết. Tôi đang ở nhà một mình và đang mong Khôi đến.

Nói xong câu đó, Thục tự nghĩ, ít nhất mình đã rùt bỏ được một sợi dây hình thức. Nàng thành thực cảm động, cảm động vì sự hiện diện của Khôi, cảm động vì đã làm được một việc khá nặng nề một cách nhẹ nhàng.

Khôi ngửng mặt nhìn những ngọn cây trong khu vườn, những ngọn cây xanh non in bóng lên bầu trời trong sáng không gợn một bóng mây.

Tất cả vẻ dịu dàng sáng lạn của mảnh trời và các tàn cây đó, thu nhỏ lại trong hai mắt Thục lúc Khôi quay lại nhìn nàng.

Thục mời Khôi vào trong nhà, tự tay đi rót nước mời khách. Trong khi chờ đợi Thục làm công việc này, Khôi đưa mắt nhìn quanh căn phòng. Chàng cảm thấy ưng ý vì mọi vật được bầy biện một cách gọn gàng, đẹp mắt.

Thục trở lại, đặt ly nước trước mặt Khôi mời uống và ngồi đối diện với Khôi.

Khôi hỏi:

– Không có ai ở nhà sao?

Thục nói:

– Ba mẹ đi vắng. Khôi đã làm xong giấy tờ chưa?

Hỏi xong câu ấy, Thục nghĩ, đáng lẽ câu tôi định hỏi Khôi là câu khác, nhưng tôi chưa nghĩ ra chứ không phải tôi không dám nói.

Khôi nói:

– Cũng gần xong.

Như thế mọi việc đã đuợc quyết định. Dĩ nhiên cái quyết định này của Khôi cũng bao hàm ý nghĩa không có tôi trong đó. Những điều tôi nói với Khôi không đủ nặng để trở thành một mối bận tâm cuả chàng. Tuy nhiên, không lẽ ta lại để cho Khôi biết những điều này, Thục nghĩ.

Thục hỏi:

– Thế bao giờ Khôi đi?

Khôi nhìn thẳng vào hai mắt Thục. Khôi muốn đọc điều gì trong đó, hãy cứ nói ra, tôi sẽ trả lời thẳng thắn không giấu giếm. Tôi muốn rằng, nếu có việc gì giữa chúng ta hỏng, nó phải có nghĩa là thực như vậy, chúng ta đã làm hết sức để sửa chữa nhưng không được. Tôi tự hứa sẽ không để bất cứ chuyện gì che mắt làm mất của chúng ta những gì chúng ta muốn giữ.

Khôi hỏi:

– Thục muốn tôi đi không?

Thục ngồi ngay ngắn lại trong ghế. Nàng nhìn lại Khôi, cái nhìn thẳng thắn, thầm nhủ, tôi tin tưởng hoàn toàn nơi Khôi, tin tưởng hoàn toàn nơi tôi. Chúng ta hãy thử làm hết cuộc thăm dò này xem sao. Liệu Khôi có đọc được hết ý tôi chăng?

Khôi nói:

– Thục sẽ đi tiễn tôi chứ?

Thục nói:

– Nếu phải làm việc ấy, tôi xin sẵn lòng.

Khôi khẽ cau mày khi nghe Thục nói câu này. Cái cau mày ấy có nghĩa như thế nào đây? Thục vừa nói chuyện với Khôi vừa tự nói với mình. Tới một lúc Thục không ngờ những tiếng nói lặng lẽ này bắt đầu làm cho mình choáng váng.

Khôi hỏi:

– Thục sẽ học gì?

Thục nói:

– Có lẽ tôi sẽ học thuốc. Cũng có thể tôi sẽ học sư pham.

Khôi nói:

– Tôi tin dù học gì Thục cũng sẽ trở thành người giỏi và tận tụy.

Thục nghĩ, đó không phải là điều tôi tôi muốn nghe Khôi nói, cũng không phải điều Khôi định đến đây để nói với tôi, đúng không?

Thục nói:

– Khôi tin thật chứ?

Khôi cười bảo:

– Tôi có thể nhầm về người khác, không nhầm về Thục.

– Khôi đọc được những điều về tôi. Tôi không đọc được điều gì về  Khôi cả.

– Có lẽ vì tôi không có gì để giấu cả.

– Còn tôi không giấu nổi Khôi chăng?

Khôi lặng lẽ nhìn Thục.

Anh đọc dược thêm điều gì nữa, anh bạn?

Khôi nói:

– Tôi muốn được nhìn thấy bàn học của Thục, nhìn thấy phòng của Thục, một lần.

Thật là một ý muốn kỳ cục. Ngay lần thứ nhất gặp anh chàng tôi đã thấy đây là một người kỳ cục, nhưng anh vẫn không ngớt làm tôi ngạc nhiên vì những cái kỳ cục của anh.

Thục nói:

– Khôi lên đây với tôi.

Thục đưa Khôi lên phòng mình, trên lầu.

Khôi đến sát bên chiếc bàn học của Thục, đứng nhìn những chồng sách đã được xếp gọn lại một góc bàn và xếp trên một cái giá sách nhỏ đóng liền vào tường. Bàn học kê sau cửa sổ trông xuống vườn, trông ra bức tường ăn ra ngoài phố, khu vườn sáng choang trong nắng, khu phố đầy bóng cây xanh. Những cây me vừa thay lá còn nguyên màu tơ nõn. Khôi quay lại nhìn chiếc giường nhỏ của Thục. Một chiếc khăn màu hồng được gấp vuông vắn để dưới chiếc gối trắng thêu nổi một bông hồng trắng, nệm bọc vải xanh nhạt.

Trên mặt bàn học của Thục, dưới tấm kính lót bàn, có một tấm hình bán thân cỡ 9×12 của Thục, bên cạnh bức hình là bông ngọc lan khô bị miếng kính ép dính xuống mặt bàn.

Khôi mỉm cười bảo:

– Thế giới của Thục đây hả?

Thục nói:

– Trừ bông hoa của Khôi.

Khôi muốn hỏi “Thục chờ tôi về được không?” nhưng chàng không nói thành lời.

Thực ra giữa hai người đã có gì đâu để nói như vậy?

Khôi sẽ đi và Thục sẽ ở lại. Cứ để mọi sự diễn ra trong yên lặng như thế. Bốn năm nữa, ai biết chuyện gì sẽ xẩy ra? Một ngày nào đó, gặp lại nhau, chúng ta sẽ thử dịp may.

Còn giờ đây?

Khôi quay người, nắm hai bàn tay Thục kéo lại phía mình.

Trong một lúc bất ngờ, cũng có thể vì đứng quá gần, không kịp đỡ, Thuc ngã vào lòng Khôi.

Không để cho Thục kịp phản ứng, Khôi cúi xuống hôn lên môi Thục.

Để cho Khôi hôn  xong [tại sao tôi lại để yên như vậy chứ?] Thục mở to mắt nhìn Khôi, bảo:

– Sao Khôi ác thế?

Lời trách móc âu yếm pha lẫn một chút oán hận, khiến Khôi trước đó một khắc, nẩy sinh cái ý muốn chiếm đoạt đuợc Thục dù chỉ bằng một cái hôn, sau khi nghe Thục nói, bỗng cảm thấy tình thân ái tràn lan trong lòng.

Khôi xiết chặt Thục trong tay gọi:

– Thục! Thục!

Thục. Thục. Cái tiếng gọi vô lý và kỳ quặc.

Anh phải nói gì đi chứ, gọi tên mãi sao?

Thục nhẹ nhàng gỡ mình ra khỏi vòng tay của Khôi.

Nàng đứng thẳng trở lại, và, phải đợi đến lúc tự nhận ra mình muốn đứng thẳng một mình như vậy, Thục mới biết tim đập loạn xạ.

Thục phải tựa vào thành bàn mới đứng vững.

Thôi, thế là mọi vật trong căn phòng này, mọi vật đã sống với tôi từ từ bao nhiêu năm bỗng trở nên xa lạ, vật nào cũng như được tráng lên một lần men biến đổi.

Khôi nói:

– Thục cho tôi tấm hình này.

Thục không nói gì, tự tay nâng tấm kính lấy tấm hình đưa cho Khôi.

Khôi lấy một cuốn sách trên bàn của Thục, để tấm hình vào bên trong, gập lại.

Tới phút này Thục mới có vẻ lấy lại được sự bình tĩnh.

Thục bảo Khôi ngồi xuống ghế, hỏi:

– Khôi đi thật sao?

Khôi nói:

– Thục sẽ chờ tôi chứ?

Chưa bao giờ Thục cảm thấy thấm ngấm sự buồn bã, nghẹn ngào một cách rõ ràng đến thế. Nó muốn làm cho Thục rời rã chân tay, muốn làm cho Thục nuốt hơi thấy đau ngực.

Dù sao, Thục nghĩ, cũng chỉ là một cái hôn, một cái hôn thôi, có gì đâu phải coi là trầm trọng?

Nghĩ thế và nhìn Khôi gấp tấm hình của mình trong cuốn sách với dáng điệu pha một chút ngượng ngùng, trong một giây, Thục bỗng bật cười. Có lẽ một mai sẽ có lúc tôi phải khóc về sự cười cợt này, nhưng lúc này đây, chúng ta đều có vẻ ngớ ngẩn, tức cười, hình như chúng ta còn quá trẻ để đóng vai người tình, có một cái bề ngoài trông được. Nhưng biết đâu Khôi không hề nghĩ như thế? Dầu sao cũng chỉ có hai chúng ta đây. Giá tôi có thể đọc được ý nghĩ đằng sau mái tóc giống như cái cò cái hạc của Khôi. Cứ lẩn thẩn suy nghĩ, tưởng tượng nửa đùa nửa thật một mình mãi, tự nhiên Thục lại muốn chảy nước mắt. Chuyện đùa hay chuyện thật đây, hỡi chàng. Đùa là thế nào, thật là thế nào đây?

Đột nhiên Thục nghe ra sự lặng lẽ bỗng rớt vào giữa hai người. Sự lặng lẽ trong khoảnh khắc thấm lan trong không khí trở thành một lớp phấn hương êm đềm. Tình ái có lẽ chỉ là những thời khắc dịu dàng, chừng như mọi sự đều ngưng cả lại, người ta tan loãng trong cái êm đềm kỳ lạ đó.

Khôi nói:

– Giá chúng ta có được…

Thục bảo:

– Có được gì?

Khôi nói:

– Một căn phòng thế này.

Thục cười. Điều đó liệu có khó khăn lắm chăng? Và cùng một lúc Thục cũng khám phá ra điều này: cái chỗ tôi đã ở từ ngày còn bé tới giờ thực ra chỉ là một chỗ tạm bợ. Cái chỗ chưa có, cái chỗ Khôi vừa tỏ ý ao ước kia, mới thật là chỗ của tôi, và liệu nó có thật cũng là chỗ Khôi mong ước?

Thục nghe quanh mình một sự ấm áp tựa hồ trong câu nói của Khôi có hơi nóng của một vạt nắng.

Thục nói:

– Khôi có muốn một chỗ khiêm nhường thế này thật không?

Khôi nói:

– Với Thục ở bên cạnh là kiêu ngạo lắm rồi.

Khôi nói:

– Chúng ta hãy cùng đi thăm lại thành phố một lần.

Thục hơi ngạc nhiên nhìn Khôi. Thăm lại thành phố? Có phải cái thành phố chúng ta vừa biến đổi, mang một phần linh hồn của chúng ta?

Thục nói:

– Đi. Đi đâu với Khôi tôi cũng đi.

Khôi cười, cầm lại bàn tay Thục bảo:

-Thật không?

Thục nói:

– Thật.

Cuộc đi chơi đuợc hẹn tới buổi chiều.

Khôi ra về.

Thục ngồi mường tượng lại khuôn mặt Khôi với cái nhìn sâu thẳm của chàng. Thục không ngừng nghĩ rằng, Khôi giống như một con cáo nhỏ, chỉ cần thời gian chàng sẽ có thêm nanh vuốt. Cái cảm giác, cái hơi thở kề sát của chàng, dấu vết của nụ hôn trên môi Thục, khi còn lại một mình, Thục đã đôi ba lần soi lại mặt trong tấm gương để nhìn lại, mặc dầu chúng còn như in hằn trên da mặt, trong lòng hai bàn tay, nhưng nàng lại chẳng trông thấy gì hết.

Thục trang điểm để chờ tới giờ hẹn, kẻ lông mày, thoa một chút phấn hồng, bôi một lớp son môi. Mười tám năm của tôi, giống như một đóa hoa để dành và kết tụ được ngần ấy hương thơm, chàng giống như con bướm tình cờ ghé xuống, hút hết.

Tự nhiên Thục cảm thấy khắp người rúng động vì một niềm hân hoan. Nàng bằng lòng sự biến đổi của mình, sự biết đổi thần tiên khiến nàng không ngớt mỉm cười một mình, khiến nàng tưởng chừng hơi thở từ lúc nào có nhuốm một chút men rượu, tưởng chừng như mình có thể thức mười đêm, đầu óc sáng choang như một cái bóng đèn đang cháy.

(Hết Chương 6)

Share this post