Ngày Tháng (Tiểu Thuyết – Nguyễn Đình Toàn) Chương 2

Ngày Tháng (Tiểu Thuyết – Nguyễn Đình Toàn) Chương 2

NGÀY THÁNG
* Tiểu Thuyết – Nguyễn Đình Toàn
* An Tiêm xuất bản (Sài Gòn – 1968)
* Người Việt Books tái bản cùng 5 tác phẩm khác: Tiểu Thuyết I & II (California 2014)

* Để đọc những phần đã đăng, xin click vào chuyên mục Văn Học – Truyện Dài, Hồi Ký.

HAI

Tôi đáp phi cơ vào Sài Gòn, máy bay nghiêng cánh cho nhìn thấy cái thành phố đầy cát trắng và mặt trời lần cuối. Vĩnh biệt những cây thông đen trong phi trường, nơi tôi cũng đã cùng bốc cháy nhưng với ngọn lửa hạnh phúc nên chẳng thành tro than. Vĩnh biệt chiếc buồng tắm mỗi ngày phải dùng tới hai ba lần. Vĩnh biệt anh yêu dấu, em sẽ phải quên anh. Mặt biển xanh trong suốt nhìn thấy cát dưới đáy sâu, dâng lên rồi xoáy hút xuống bên dưới, lấp kín cả ngôi mộ tôi không tìm thấy phương hướng, là lời đáp giã từ. Từng đám mây trắng xóa ngoài cửa phi cơ lướt qua, không kịp nhận biết hình thù hút theo trí nhớ. Tôi bịt mũi thổi hơi ra ngoài lỗ tai cho khỏi bị ù. Thân xác nhẹ tênh trong một cảm giác choáng váng, tôi cởi bỏ sợi dây an toàn, nhắm mắt thở nhẹ để cố giữ cho những hình ảnh còn sót lại trong óc đừng tan biến đi nốt, tưởng lại khu nghĩa trang trên cát và những lần tôi vào viếng thăm với bó hoa nhỏ trên tay, nhìn những cây thông đen đủi nứt nẻ reo trong hơi nóng. tôi đã phải tháo giầy ra cầm tay để đi chân không vào, dẫm trên những xác trái thông khô chìm lẫn dưới cát, hai bàn chân nhói đau, có bữa cát bỏng tôi lại phải bỏ giầy xuống đi, về nhà, hai ngón chân cái thường bị xước da phía trên vì cát bám cọ bên trong mũi giầy. Lòng tôi cũng mang những nổi xót xa tương tự, những nỗi xót xa nhỏ bé, vô ích, tôi biết một cách se thắt rằng, giữa anh và tôi, dù thế nào, cũng chỉ còn một sự liên lạc mà thôi, đó là tấm bia vô tri tôi phủi bụi mỗi lần.

Người bạn đã giới thiệu Vinh cho tôi để, “nếu có gì trục trặc về nơi ăn chốn ở mới, chị có thể nhờ anh ấy”. Vinh làm phóng viên cho một hãng thông tấn ngoại quốc. Tôi không biết Vinh làm công việc đó với ý hướng thế nào, nhưng đối với tôi chỉ có một ý nghĩa đáng kể trước nhất là, cả anh nữa, anh cũng hàng ngày cận kề với cái chết. Anh nói với tôi về những trận đánh trên núi, người ta đã thả bom lửa khiến cả mấy ngọn núi cháy dữ dội như những hỏa diệm sơn. Anh cũng nói với tôi về những quãng đường hành quân, nghe tiếng nổ và nhìn thấy khói từ dưới đất bay lên, lính chết, và người ta có khi mất cả tháng không lần ra hết những hầm hố, đánh nhau  cả trên và dưới mặt đất, suốt đêm ngày, không biết lúc nào và ở đâu. Anh đã ở trong những đồn quân không nhớ nổi bao nhiêu ngày không ngoi ra khỏi hào lũy, không ló đầu khỏi mặt đất, trời mưa cũng như  trời nắng.

Tôi cũng chẳng muốn nhắc với Vinh về cái chết của chồng tôi. Vinh đưa tôi đi ăn tại các tiệm ngoài thành phố, có khi anh ở lại Sài Gòn một vài ngày, nhiều là một tuần, rồi lại tiếp tục đi, cả tháng tôi mới gặp lại anh. Anh trở lại với bụi bậm, mồ hôi và tính tình mỗi ngày một thay đổi. Anh vừa thân vừa lạ đối với tôi như cuôc chiến tranh đang diễn ra đâu đó ở khắp mọi nơi, tôi chẳng tham dự nhưng đã phải đóng góp vào đó bằng cái chết của chồng tôi. Tôi hỏi Vinh có yêu tôi không? Đó là câu hỏi hình như anh hết sức tránh phải trả lời. Anh chiều chuộng và mua tặng tôi những món quà không phải tôi không thích nhưng không cần thiết.

Nhưng có cần gì, đối với tôi, chỉ có anh, chỉ có sự gần gũi thực sự của anh bên cạnh là đáng kể. Tôi không thể chịu nổi nữa cái cảnh nói không ai nghe tiếng mình, có lẽ tất cả những người đàn bà không có ai yêu, hay chồng đã chết đều hiểu rõ điều này. Mặc dầu tôi biết, tôi hiểu rằng, những điều tôi nói ra không có gì đáng nói, nhưhg ý nghĩa của nó là đuợc nói với người khác, không phải nói một mình.

Căn phòng tôi thuê ở tầng thứ tư một building gần bờ sông, có thang máy để lên xuống. Tôi mở chiếc cửa sắt buớc vào, đóng cửa, tìm cái nút số 4, ấn một cái. Chiếc thang máy chuyển động, chạy lên. Trời còn mưa ào ạt bên ngoài. Ngọn đèn nhỏ trong hộp thang chiếu trên đầu, tôi nhìn cái bóng mình hắt trên tấm vách gỗ. Tầng thứ nhất rồi tầng thứ hai, bao giờ đứng trong thang máy tôi cũng cảm thấy một nỗi lo sợ vu vơ và nhất là cảm thấy nôn nao, chóng mặt. Tôi nghĩ, giá lầu tôi ở cao hơn nữa, tầng thứ mười lăm hay hai mươi, có lẽ tôi sẽ không chịu nổi… Thang máy dừng lại, tôi mở cửa bước ra, đi về phía phòng mình, vừa đi vừa cởi bỏ áo mưa, tai vẫn còn nghe tiếng mưa đổ bên ngoài. Tôi nghĩ truớc và sợ đêm nay sẽ phải ngủ một mình, mở cửa sổ ngó xuống mảnh sân bên dưới, sâu thẳm, ở đó những người cư ngụ trong building đã lấy sơn trắng kẻ ô, làm chỗ đánh vũ cầu. Giờ này mưa, chắc các phòng bên dưới không ai mở cửa sổ, ánh đèn lọt qua các lá sách không đủ sáng sẽ làm cho khoảng sân tối hơn và trở thành sâu hơn.

Có lần đứng với Vinh nhìn xuống mảnh sân, tôi đã nghe Vinh nói đến vẻ quyến rũ của cái chiều sâu đó.

Tiếng nói của anh đột ngột thổi suốt linh hồn tôi, tôi cảm thấy rõ ràng như có vật gì, như một con sâu nhỏ có lông mềm bò trong các ống xương hai đầu gối. Tôi ngước nhìn anh, mặt anh không có vẻ gì khác lạ khi anh nói câu ấy. Nhưng tôi bỗng cảm thấy ở anh một cái gì làm tôi sợ. Anh bỗng to lớn và nặng nề như cái bóng đè trong lúc mê sảng.

Lúc đó tôi không hiểu anh, không thể nào thông cảm đuợc điều anh nói. Đối với tôi, cái chết không thể nào có đuợc vẻ quyến rũ. Tôi không muốn chết, không thích chết. Cái chết của chồng tôi đã dạy cho tôi sự tuyệt vọng. Thế nhưng rồi một vài lần, năm mười lần, vào các buổi trưa, buổi chiều, lúc sẩm tối, đứng một mình nhìn xuống cái chiều sâu thẳm dựng đứng bên dưới đó, cái mặt sân láng si măng rắn cứng bên dưới đó, đủ cao và đủ rắn cho một cái đầu gieo xuống bể nát, tôi tưởng tượng ra sự bắn vỡ tung tóe của máu óc, của một thân xác mềm nhũn, trút bỏ hết ưu phiền cùng một lúc với sự rạo rực đuợc lao mình xuống cái vực sâu đó, một cảm giác sung sướng thật sự như cơn khoái cảm của dục tình trong mơ. Tôi đứng nhìn như thế và sự xúc động chỉ chấm dứt cùng với chiếc đĩa hát quay hết vòng cuối cùng ở đằng sau lưng.

Thế nhưng khộng phải lúc nào cái chiều sâu quỷ quái đó cũng hiển hiện. Có nhiều lúc nó chỉ còn là một cái hố trơ trẽn làm chóng mặt, cuốn rút lấy thân thể như muốn nhấc bổng chân đứng khiến tôi muốn ói cả bữa ăn vừa nuốt vào dạ dày.

Đó có lẽ cũng là lúc này đây, tôi đang cảm thấy, tôi sẽ phải bật đèn, mở cửa sổ và không thể không ném một cái nhìn xuống cái chiều sâu quỷ quái đó. Tôi tra chiếc chìa khóa vào ổ, mở cửa, làm y như những điều đã nghĩ. Ngọn đèn vừa bật cháy chưa đủ làm ấm căn phòng. Trời mưa suốt buổi chiều và vẫn còn đang mưa làm cho tường vách, giường nệm, quần áo treo trên móc đều có vẻ thấm ẩm hơi nước. Cũng có thể sự ẩm ướt chỉ có trong trí tưởng tượng của tôi. Khi tôi đứng tựa đầu vào thành chiếc cửa sổ sơn mầu xám nhìn ra ngoài, tôi có cảm tưởng đã áp mặt trên một tảng nước đá, một vết lạnh in hằn trên má và trán, đường sơn trắng không còn thể nhìn thấy, đêm đã hoàn toàn đen, ánh đèn soi rõ những hạt mưa rơi như không tới nổi chiều sâu bên dưới. Cảm giác, hình ảnh nhầm lẫn, tôi chẳng thiết phân biệt. Mưa trên dòng sông đen phía xa, mặt nước lẫn với bãi đất, những căn nhà thấp phia bên kia bờ thắp đèn, tựa không có nóc, ánh lửa cháy trong không, bóng đen bôi xóa tất cả những gì ở phía trên và phía dưới.

Tôi quay vào thay quần áo và nhìn thấy gói thuốc lá để trên mặt chiếc bàn nhỏ, bao thuốc đã đuợc khui, các điếu xộc xệch, vài điếu đã được rút ra, vậy nếu không phải tôi là nguời bóc bao thuốc thì bữa nay Vinh về, anh đã vào đây, và vì tôi chưa về anh bỏ đi ăn, đi loanh quanh đâu đó. Tôi cảm thấy bị xúc động mạnh, tôi dốc bao thuốc lấy một điếu bật diêm châm hút, quay lại khép bớt một cánh cửa sổ, thay quần áo. Bao giờ được mặc thứ quần áo bằng vải mềm ở nhà, bỏ được quần áo lót, tôi mới thực sự cảm thấy dễ chịu và đuợc nghỉ ngơi thật sự. Tôi trở lại đẩy cánh cửa sổ vừa khép ra. Một trận gió đầy hơi nước ùa vào trong phòng, thổi lọt qua lần vải truyền đi khắp người. Tôi ngồi xuống chiếc ghế có nệm và tựa bằng mousse, bọc vải hoa màu da mận. Tôi thử sờ những mẩu thuốc trong cái gạt tàn. Không còn một chút hơi ấm nào. Có lẽ chính là những điếu thuốc tôi đã hút, không phải Vinh. Tôi đứng dậy, tới tủ lạnh kiếm đồ ăn. Mấy trái mận, một ly sữa, vài chiếc bánh khô trong hộp để trên nóc tủ. Thôi cũng được. Sớm mai, nếu tiện, tôi sẽ ăn bù bữa cơm chiều này. Tôi mang mọi thứ trở lại bàn, bầy biện, ngồi xuống, dụi điếu thuốc và bắt đầu ăn.

Vừa ăn tôi lại nghĩ bữa nay mưa lạnh, ăn xong không có nước nóng để uống cũng khổ. Tôi đứng dậy đi lấy cái ấm điện, vào phòng tắm, mở vòi máy lấy nước. Nước chảy xối trong ấm. Tôi ngó mình trong tấm gương, miếng bánh kẹp giữa hàm răng. Tôi ghé sát mặt nhìn cho rõ hai con mắt, dấu vết những đêm thiếu ngủ chưa hết, hai cái quầng trũng thâm, hằn rõ những đuờng nhăn nhỏ. Hơi thở từ mũi làm mờ mặt kính. Ấm nước đầy tràn, tôi phải tắt vòi đổ bớt ra. Tôi thở thật mạnh làm như thở khói ra, hơi nước bám mờ loang lớn thêm. Tôi dùng lưỡi đưa nốt miếng bánh vào trong miệng nhai, nuốt, gầm gừ với bóng mình, trở ra cắm điện đun nước. Tôi muốn đuợc uống một ngụm trà nóng sau bữa ăn. Bữa ăn chẳng ra bữa ăn, nhà chẳng ra nhà, chồng  chẳng ra chồng, đời chẳng ra đời… Nghĩ  thế tôi thấy lòng càng khá chua chát.

Tôi lắng nghe các phòng bên cạnh xem người ta đang làm gì. Ở tầng trên cùng này hầu hết là những người độc thân. Đàn ông thường là các nhà văn, nhà báo, công tư chức già, thương gia giầu có thuê phòng riêng hưởng lạc. Đàn bà thì làm vũ nữ, vợ bé, gái bao và những thứ lỡ tuổi, lỡ đời như tôi. Tôi lắng nghe và tôi chẳng nghe thấy gì hết ngoài tiếng mưa gió bên ngoài. Tôi mới ở building nên không rõ đời sống nơi này lắm. Có điều, những tiếng động ở đây thường là những tiếng động gây tưởng tượng, cả sự yên lặng nữa. Mỗi phòng như một nhà giam nhỏ, người ta đi về đều đóng ngay cửa, tự giam, tự giấu mình trong đó. Tôi không thích lối sống này, nhưng không dễ thuê một căn phố bây giờ. Vả chăng, ở đây, dầu sao, cũng có một sự dễ chịu là người ta không phải chú ý đến những người khác. Ra vào gặp nhau mỉm cười, gật đầu chào nhau một cái cũng đuợc, không cũng chẳng sao.

Quanh quẩn đã gần chín giờ. Tôi lấy ấm pha trà, và thấy cần đi ra nhà sau. Phải làm việc này thật ngại. Trong building mọi ngưòi còn phải dùng nhà vệ sinh chung. Nên cần lắm tôi mới đi. Thế nhưng có nhiều hôm ra đến nơi, thấy người ta đứng đọc báo chờ đến lượt mình, tôi đi thẳng xuống tầng dưới, mất công đi ngược cái hành lang suốt dọc building, leo một cầu thang lên lại lầu mình đầu đằng này.

Tôi đi ra sau, rửa ráy xong, trở lại, ấm trà vừa ngấm. Hương sen thơm và nước nóng thấm từ tách qua tay, tôi uống từng hụm nhỏ, ngồi ngửa mặt nhìn trần nhà, tựa đầu trên thành ghế. Uống hết hai tách nước, tôi lại châm thuốc hút và ngoẹo đầu ngủ, vừa ngủ vừa thức vừa hút thuốc. Tôi không biết mình ngủ lúc nào, thức lúc nào, nhưng tôi còn nhớ được là tôi đã tiếp thêm một điếu thuốc mới nữa. Nhớ lại buổi tối bị cháy nệm ở nơi cũ. Anh ấy đã chết thật ở trong tôi và ở ngoài tôi. Không còn một tí hy vọng nào, không còn một ý nghĩa nào thiết thực cho đời sống tôi. Đàn bà mau quên hay đích thực người ta không còn thể nào tìm thấy đuợc sự liên lạc với người đã chết?

Vinh về thật. Anh vào phòng lúc nào tôi không hay. Anh lại gần nhấc điếu thuốc ra khỏi tay tôi, đánh thức tôi bằng cách hôn tôi. Tôi giật mình mở choàng mắt. Vinh hỏi, em về lúc nào? Tôi nói, em đoán anh về mà. Đoán sao? Tôi nhìn xuống bao thuốc. Vinh cười bảo. đợi em buồn quá anh xuống phố, em ăn gì chưa? Tôi nhìn anh gật đầu. Anh đã cạo râu, tắm rửa, thay quần áo sạch sẽ. Tôi nói, ít khi nào thấy anh gọn gàng thế. Lúc tan sở em ngóng anh ở cửa, không thấy. Anh phải lại đằng sở đưa cho họ ít hình và tin mới.

Vinh bế tôi lên lòng, ngồi vào chỗ tôi đang ngồi, lùa tay vào lưng áo tôi, hôn môi tôi ngọt ngào. Cái hôn của anh làm thức dậy trong tôi một nỗi vui mừng bải hoải. Tôi thốt nghĩ tới con sông mù mù dưới mưa, nhớ lại những đuờng chỉ nhăn quanh quầng mắt và dáng điệu mình tìm cách ăn miếng bánh cạp trên miệng khi nãy. Vinh bảo, chuyến bay buổi chiều bị bão, hành khách ói mửa tùm lum. Tôi hỏi, anh từ đâu về? Vinh nói, ngoài Trung. Tôi nói, anh đi em cũng không biết về cũng chẳng hay. Công việc của anh ra sao. Việc gì? Thì công việc hàng ngày ấy. Vinh nói, đến đâu hay đó. Đấy là những câu hỏi, trả lời, không định trước, nhưng nó liên quan tới chúng tôi chẳng khác gì bàn tay anh vuốt ve, ôm giữ tôi, một việc gì đó xẩy ra, một việc không may dĩ nhiên, có thể dứt bàn tay ấy ra khỏi tôi, cái may và cái rủi đều không biết trước được.

Vinh rủ tôi đi ăn. Tôi nói, em không đói. Vinh nói, không đói cũng đi, anh vừa lãnh một cặp tiền, phải tiêu đi chứ. Câu nói của Vinh, làm cho cảm giác êm ái, ngây ngất, anh đang gây cho tôi bằng hai bàn tay vuốt ve dưới lưng áo, bằng môi và những chân râu vừa cạo của anh sát trên cổ vụt tắt, tắt như ngọn đèn chói lóa chợt chiếu thẳng vào mắt làm lẫn lộn ánh sáng và bóng tối, tôi bỗng cảm thấy trí óc sáng suốt một cách tuyệt vọng, sáng suốt mà không suy nghĩ được gì. Dòng sông đầy khói sương bên ngoài, vạch sơn trắng sâu dưới sân bay lên quấn quýt trong đầu, quãng đường đi qua lúc chiều, khoảng trời đục mù không phân biệt được giới hạn, mưa và bóng tối đã nối liền trời và quãng không trên các nóc nhà và các đỉnh cây. Một cái gì đã thoát ra khỏi tay chân tôi, mất như một ngày vừa hết, tôi không thể làm dừng lại những xúc động, không thể vui buồn như ý muốn, hai hàng nước mắt chảy trên má. Vinh hỏi, em khóc đấy à? Anh thay quần áo cho tôi như trẻ con. Một cơn gió ùa mạnh vào trong phòng làm rớt chiếc ly không trên mặt bàn vỡ tan tành, gây một tiếng động chát chúa.

Đi đâu bây giờ? Đâu cũng đuợc. Tôi lấy chiếc phất trần quơ những mảnh vụn thủy tinh gói vào một chiếc bao giấy để bỏ thùng rác. Trời vẫn tiếp tục mưa. Gió lùng bùng quanh mấy bức tường làm lất phất những bộ quần áo treo trên móc. Mưa rào rạo trên mặt gỗ mấy cánh cửa sổ. Đêm đã khá muộn. Những ngọn đèn đường nhìn thấy thấp thoáng sau mấy hàng cây đen ngang tầm mắt ngoài cửa sổ như chao đảo.

(Hết Chương 2)

Share this post