Người Vợ Mất Tích (Tiểu Thuyết Phóng Tác – Hoàng Hải Thủy) Chương 3

Người Vợ Mất Tích (Tiểu Thuyết Phóng Tác – Hoàng Hải Thủy) Chương 3

NGƯỜI VỢ MẤT TÍCH
* Tiểu Thuyết Phóng Tác – Hoàng Hải Thủy
* Chiêu Dương xuất bản lần thứ nhất tại Sài Gòn (1970)
* Nguồn: Blog Hoàng Hải Thủy (https://hoanghaithuy.wordpress.com)

* Để đọc những phần đã đăng, xin click vào chuyên mục Văn Học – Truyện Dài, Hồi Ký.

CHƯƠNG 3

− Chào bà… Thưa bà tôi muốn gặp cô Phụng… cô Kim Phụng, nữ ca sĩ Kim Phụng.

Một bà nạ dòng độ năm mươi tuổi – to béo, sắc da tai tái, nhờn nhợt như sắc da Tú Bà được tả trong Truyện Kiều – khi nghe tôi nói đến ba tiếng “nữ ca sĩ” làm cho tôi hiểu ngay rằng tôi đã lầm khi nói đến tên Kim Phụng sau cái chức vụ “nữ ca sĩ” không thành danh của nàng.

Bà nạ dòng này có vẻ ghét ba tiếng nữ ca sĩ không cần dấu diếm.

Bà ta không phủ nhận mà cũng không công nhận rằng đây là nhà của cô Phụng. Nhưng bộ mặt khó đăm đăm của bà ta cho tôi thấy rõ ràng bà không ưa người lạ tới đây hỏi về cô Phụng. Tôi không thể biết bà này có phải là bà mẹ của người mà tôi đang đi tìm hay không.

Bà ta không đáp thẳng vào lời tôi hỏi, bà ta hỏi lại tôi:

− Ông là ai ?

Giọng nói thô lỗ cho tôi nghĩ rằng người đàn bà này sẵn sàng và dễ dàng tỏ ra rất tục tằn và phũ phàng về lời nói khi bà ta muốn.

Nhưng tôi không thấy ngán gì hết. Sau cơn khủng hoảng chán đời hôm qua, tôi trở về khách sạn và ngủ một giấc dài suốt đêm… Con người ta vẫn thường có những kho chứa năng lực và can đảm mà con người ta không biết là có. Sau một cơn chán đời khủng khiếp, người ta tự nhiên lại thấy có sức sống, muốn sống, có can đảm để đương đầu đối phó và ý chí ham muốn chiến thắng mọi gian lao, thử thách. Nếu kho năng lực và can đảm đó cạn đi, con người chán đời tất phải tự tử. Như tôi chẳng hạn. Bây giờ đây tôi hiểu tại sao có những kẻ chán đời tự tử và có những kẻ chán đời không tự tử, mặc dầu họ, lúc thường, cũng có những can đảm ngang nhau và những nỗi khổ sở, đau đớn của họ cũng chỉ lớn, sâu ngang nhau. Vì tôi còn sống đến sáng ngày hôm nay là nhờ kho dự trữ can đảm của tôi chưa cạn. Sáng nay, tôi như có một nguồn năng lực mới tinh.

Tôi cảm thấy trẻ lại, hăng hái, sẵn sàng chiến đấu. Tôi không còn do dự gì nữa. Bất chấp những khó khăn trong cuộc đi tìm Ngọc, tôi nhất quyết tìm nàng cho bằng được. Tôi không kể gì đến chuyện nàng dấu tôi nhiều chuyện mà đáng lý ra nàng phải nói cho tôi biết, tôi không cần biết đến lý do tại sao nàng lại dấu tôi, tôi chỉ biết chắc chắn có một điều là tôi yêu nàng − tôi chỉ yêu có một mình Ngọc trên cõi đời này − vắng nàng, không có nàng, tôi không thể nào sống được…

Sáng nay, tôi biết chắc chắn rằng tôi sẽ đi tìm Ngọc, tìm cho kỳ thấy dù tôi có vì thế mà phải giết người, tôi cũng vẫn làm.

Nếu cảnh sát tỏ ra bất lực hoặc vì lý do nào đó họ không chịu tìm Ngọc cho tôi, tôi sẽ đi tìm một mình.

Tôi sẽ chiến đấu một mình. Nếu anh thầy bói sáng, bịp, làm trò quỉ thuật để móc của tôi bốn trăm đồng bạc hôm qua − kể ra thì anh ta lấy bốn trăm đồng cũng đáng, tôi vẫn chưa đoán biết, và tôi chắc nhiều người có học đã tới coi anh ta làm xiệc cũng như tôi đều biết là ảnh bịp bằng cách đọc trộm tờ giấy viết tên tuổi bỏ vào cái hộp sắt nhưng không biết là anh ta lấy tờ giấy đó ra lúc nào, lấy ra bằng cách nào − nếu anh thầy bói đó nói đúng là ở đời này có số mệnh và cuộc đời chúng ta bị chi phối bởi số mệnh, con người không thể nào cưỡng lại được số mệnh, thì tôi chiến đấu luôn cả với số mệnh.

Định mệnh đã an bài… cái gì cũng được, nhưng định mệnh không thể an bài rằng số kiếp tôi phải xa cách người tôi yêu dấu nhất đời. Không, làm gì lại có cái định mệnh kỳ cục như vậy. Nếu Ngọc không yêu tôi, nếu chúng tôi không yêu nhau, định mệnh an bài cho chúng tôi xa nhau… Được. Nhưng hai chúng tôi yêu nhau kia mà? Làm gì có cái chuyện hai người đàn ông, đàn bà yêu thương nhau mà lại bỏ nhau bao giờ?

Sáng nay, đột nhiên một niềm tin tưởng mới đến với tôi.

Niềm tin mạnh mẽ, rào rạt. Tự nhiên tôi cảm thấy là tôi sẽ tìm ra được vợ tôi. Ngọc đang lâm nguy, nàng phải xa tôi vì một sự ép buộc nào đó nhưng rồi tôi sẽ tìm lại được nàng. Cuộc xa cách và đi tìm này chỉ là một cuộc thử thách cho tình yêu của chúng tôi, coi chúng tôi yêu nhau đến là chừng nào. Trưa hôm qua tôi nhớ trong lúc say rượu và tránh mưa trong hiên Nhà Bưu Điện, ngồi nhìn sang công viên trước Vương Cung Thánh Đường và thấy tượng Đức Mẹ trắng muốt và tỏ lộ hào quang như nước mưa không rơi được vào mình Bà, tôi có lẩm nhẩm đọc bài Kinh Kính Mừng mà tôi đã học với dụng ý để làm cho vợ tôi vui lòng, cho nàng biết là vì nàng, tôi chú ý tới tôn giáo của nàng dù rằng tôi không tin. Phải chăng dù tôi không cầu xin nhưng Đức Bà đã biết, đã nghe thấy nỗi đau đớn và hy vọng của tôi nên Đức Bà đã giúp tôi có được nỗi yêu, tin và nguồn can đảm mới hôm nay? Phải, biết đâu đấy? Đức Bà Hằng Cứu Giúp mọi người kia mà. Ai khổ là Đức Bà cứu giúp, cứ gì phải đến van xin? Đức Bà là người mẹ hiền của nhân loại. Mẹ hiền thấy con đói khát, lạnh, là cho con được no ấm, mẹ hiền đâu có cần phải chờ con lên tiếng khóc hay van xin đâu?

Có lẽ thế… Chắc chắn thế.

Sáng nay, khi ngủ dậy, trái với sự ức đoán của tôi − nếu đêm qua tôi còn đủ tâm trí để mà ức đoán về tình trạng tinh thần của tôi ngày hôm sau − tôi trở dậy và thấy đói, cảm thấy muốn ăn nhiều. Tôi gọi mang cà phê lên phòng.

Cùng với khay cà phê, chú bồi phòng mang đến cho tôi một phong thư đề tên tôi: Ô. Hoàng Tuấn, Khách sạn Continental.

Bì thư có hàng chữ: Tổng Nha Cảnh Sát Quốc Gia, Bộ Nội Vụ. Và thư do Thượng sĩ Bái viết.

Thượng sĩ Bái cho tôi biết rằng, thừa lệnh của Thượng cấp của ông là Thiếu Tá Đặng Như Trịnh, Chánh Sở Truy tầm, ông đã tìm được địa chỉ của cô Trần Thị Kim Phụng. Nhưng đây chỉ là một địa chỉ cũ. Vào năm 1954, cô Trần Thị Kim Phụng ngụ tại số nhà 805 đường Tây Sơn.

Với những nét chữ viết nhỏ và uyển chuyển như chữ đàn bà, Thượng sĩ Bái tỏ ý lấy làm tiếc ông đã không tìm được cho tôi địa chỉ hiện tại của cô Kim Phụng, nhưng ông hy vọng rằng cái địa chỉ cũ đó cũng có thể giúp ích cho tôi được.

Ăn sáng xong, một bữa ăn sáng ngon lành, tôi xuống đường gọi tắc xi bảo đưa tôi tới đường Tây Sơn.

Một căn nhà thường, không lớn lắm cũng không nhỏ hoặc tồi tàn hay sang trọng gì lắm. Có thể cô Kim Phụng không còn ở đây nữa nhưng người đàn bà này rất có thể là một người thân của cô ta.

Đây có thể nói là lần đầu tiên trong cuộc đi tìm vợ của tôi ở Sài Gòn, tôi thấy và gặp một sự việc trôi chẩy, ăn khớp. Đây là lần đầu tiên tôi được người ta trả lời chớ không chỉ gặp toàn những người không biết gì như những lần trước.

Tôi thản nhiên đáp câu hỏi của bà nạ dòng:

− Tôi muốn gặp cô Kim Phụng có việc riêng. Tôi là chồng một cô bạn thân của cô Phụng…

Chính tôi khi nghe tôi nói câu đó tôi cũng phải ngạc nhiên về sự thản nhiên của tôi, tôi thản nhiên nói tới một người mà trước đó 24 tiếng đồng hồ, tôi không biết là có liên hệ với vợ tôi, đến một người mà mới hôm trước, khi nghe nói tới, tôi đã tưởng tượng là một người mà tôi sẽ không bao giờ gặp mặt, không bao giờ thèm hỏi đến, thèm đi tìm.

Vẫn vẻ mặt khó khăn, vẫn giọng nói đầy ác cảm gần như là hỗn xược ấy, người đàn bà mập bự lại hỏi buông xõng:

− Chồng ai?

Tôi do dự.

Không biết tôi nên nói tên Như Ngọc hay nên dấu? Nói và dấu đằng nào lợi, đằng nào hại?

Biết đâu cô Kim Phụng, người mà tôi đi tìm đây, lại chẳng có liên can đến trường hợp mất tích của vợ tôi,,,? Có thể lắm chứ? Không nghi ngờ quá đáng, không nhìn đâu cũng thấy có kẻ thù, nhưng tôi cũng nên đề phòng.

Tôi biết rằng dù muốn dù không, tôi cũng phải nói, phải tiết lộ ít nhiều. Nếu không, người đàn bà này sẽ không cho tôi biết gì hết.

Bà ta còn đa nghi và đề phòng hơn tôi nhiều.

Rất có thể là cô ca sĩ hụt Kim Phụng có làm ăn những chuyện gì phạm pháp nên bà này không muốn nói hở những gì mà bà ta nghĩ là có hại cho người lạ hay biết. Có thể là bà ta nghĩ rằng tôi là người của cảnh sát đi dò hỏi.

Tôi cười như đây là một chuyện rất thường để nói:

− Vợ tôi trước kia là bạn rất thân của cô Kim Phụng. Vợ chồng tôi lên Nam Vang làm ăn từ lâu mới về đây. Tôi xin lỗi,,, có phải bà là…

Nét mặt bà ta có vẻ dịu đi, bà gật đầu trước khi tôi kịp nói hết:

− Tôi là mẹ nó.

Tôi cố vồn vã:

− Dạ… xin chào bà…

− Thế thì chắc ông là chồng của cô… Ngọc phải không? Tôi có nghe con bé nhà tôi thỉnh thoảng nói đến cô Ngọc lấy chồng ở trên Nam Vang… Có lần con bé nhà tôi nó nói nó muốn lên trên đó làm ăn nên tôi mới biết…

Tôi ngạc nhiên. Bà mẹ của cô Phụng nói thẳng ngay đến tên vợ tôi trong lúc tôi muốn dấu. Như vậy có nghĩa là cô Kim Phụng hiện nay có thể làm một hai công việc gì đó bất hợp pháp, nhưng cô ta không có dính líu gì đến vụ vợ tôi mất tích hết.

Linh tính của tôi báo cho tôi biết là tôi có thể nhờ cậy nhiều ở Kim Phụng trong việc đi tìm Ngọc.

Tôi vội nhận ngay:

− Thưa phải. Vợ tôi là cô Ngọc, bạn thân cũ của cô Phụng. Thưa bà, vợ tôi cũng có nói đến cô Phụng luôn… Cô Phụng có ở nhà không ạ? Tôi cần gặp cổ…

Tôi lại thấy bà mẹ của Phụng tỏ vẻ ngần ngại, do dự, đề phòng, như là có một cái gì đe dọa đến Kim Phụng nếu nơi cư ngụ của cô ta bị tiết lộ với người lạ.

Bà mẹ của Phụng suy nghĩ và tỏ ra bối rối đến vài giây đồng hồ mới nói:

− Em nó không có ở đây. Ở đây chỉ có mình tôi thôi…

− Bây giờ cô ấy ở đâu, bà cho tôi địa chỉ để tôi đi tìm cổ?

− Tôi cũng không biết là nó ở đâu nữa. Em nó ở lang bang lắm… Chỉ thỉnh thoảng nó về thăm tôi thôi.

− Nếu bà không biết, chắc là các cô bạn của cổ phải biết chớ? Bà làm ơn cho tôi biết nhà vài cô bạn của cổ để tôi đến hỏi thăm…

− Ông cần gặp nó có chuyện gì gấp lắm không ông?

− Dạ cũng khá gấp… Nhưng tôi cần gặp mặt cổ mới được…

Tuy vóc dáng to béo, nặng nề nhưng bà mẹ của cô Kim Phụng cũng không phải là người đần độn. Bà ta quyết định khá nhanh:

− Như vầy thì tiện cho ông nè… Ông cho tôi biết số nhà ông đi, tôi sẽ nhắn nó tới gặp ông.

− Tôi hiện ở khách sạn, e cô ấy tới đó tìm tôi không tiện…

− Không sao đâu…

Như biết là mình nói lỡ, bà ta sửa ngay:

− Không sao. Nó sẽ hẹn gặp ông ở nơi khác. Can gì nó cứ phải tới khách sạn tìm ông mới được. Ông cứ ghi số phòng và cả số điện thoại khách sạn nữa…

Bà này có vẻ văn minh và sáng trí hơn là tôi tưởng.

Tôi biết là bà ta muốn dấu chỗ ở cô con và tôi chỉ còn một cách hay nhất là làm theo lời bà ta bảo: để địa chỉ lại.

Tôi rút ví lấy tấm danh thiếp ghi tên khách sạn và số điện thoại cùng với hàng chữ vắn tắt: “Xin cô cho tôi gặp gấp. Có chuyện có can hệ tới tính mạng của Ngọc. Tôi chờ cô. Chồng của Ngọc”.

Trao tấm thiếp cho bà mẹ của cô Kim Phụng và khi ngồi trên tắc-xi đi trở về rồi, tôi mới nghĩ xa hơn, và tôi lại cảm thấy lo sợ.

Làm sao tôi có thể biết chắc được rằng cô Kim Phụng, người dính líu đến vụ chiếc xe hơi lấy trộm mà tôi chưa hề biết mặt, biết người đó – tôi vẫn tin rằng cô Kim Phụng, ca sĩ hụt, mới là người quen thân với tên vô lại có cái tên Tây lai căng là Paul Văn, tôi có cái thành kiến coi cô ta là một người thiếu nữ không được đàng hoàng ngay từ khi nghe Thiếu tá Trịnh nói đến vụ chiếc xe – làm sao tôi có thể biết chắc được rằng người đó không dính líu gì đến vụ vợ tôi mất tích?

Trong vụ này, khi Ngọc có thể bị bắt cóc – Huy ơi, tôi tin chắc rằng Ngọc bị bắt cóc rồi − tất cả mọi người quen thân sơ với nàng ở Sài Gòn đều có thể liên can, tôi phải nghi ngờ và đề phòng tất cả mọi người quen biết thân sơ với Ngọc. Nếu quả cái nhà cô Kim Phụng đáng nghi đó có liên can hay có chân trong tổ chức bắt cóc vợ tôi mà tôi lại cho cô ta biết là tôi đến tìm cô ta thì tôi đã dại dột vô cùng. Cô ả sẽ thông báo ngay cho đồng lõa của cô ả biết.

Nhưng sau phút lo sợ đó, tôi lại bình tĩnh và suy nghĩ khác.

Cứ cho là Ngọc bị bắt cóc đi, và cứ cho là cô Kim Phụng đó có chân trong bọn bắt cóc Ngọc đi – ta đặt giả thuyết tạm như vậy – chúng bắt cóc với mục đích gì? Chắc chắn không phải là vì mục đích chính trị rồi.

Chỉ còn bắt cóc để tống tiền.

Và nếu quả thực Ngọc bị bắt cóc để tống tiền thì tôi là người trước hay sau, sớm hoặc muộn, cũng sẽ được bọn bắt cóc tiếp xúc để tôi nộp tiền chuộc cho chúng. Và nếu quả thực cô Kim Phụng có chân trong tổ chức bắt cóc đó, càng hay, vì nhờ có cô ta, tôi sẽ được tiếp xúc sớm hơn, tôi sẽ chóng được gặp lại Ngọc hơn.

oOo

Tôi thực sự không ngờ, tôi lại được tiếp xúc với Kim Phụng mau đến vậy.

Tôi trở về khách sạn và thấy trời nóng, tôi vào nằm trong bồn tắm cho mát. Khí hậu Nam Vang tuy vậy mà cũng có khác với khí hậu Sài Gòn. Nam Vang mát hơn và tôi đã quen với khí hậu đó. Cái nóng và cái oi bức của Sài Gòn mùa mưa làm cho tôi khó chịu.

Tôi đang nằm dài trong bồn tắm thì chuông điện thoại reo.

Tôi chỉ nghĩ có hai người gọi dây nói đến cho tôi.

Một người là Huy, người thứ hai là Thiếu tá Trịnh.

Tôi ngạc nhiên khi nghe giọng nói lạ của một thiếu phụ.

− Phải phòng ông Hoàng Tuấn không?

− Phải tôi đây. Ai đó?

− Tôi… Tôi… Vân Hà đây…

− Cô Vân Hà? Xin lỗi… tôi không được quen…

Người thiếu phụ như vội vã, như sợ hãi, nàng ngắt lời tôi:

− Sáng nay ông đến nhà má tôi tìm tôi mà…?

− Cô Kim Phụng?

− Tôi đây… Tôi là Kim Phụng đây… Tôi đổi tên là Vân Hà…

Giọng nói của cô Kim Phụng ngày trước nay đã đổi lại là Vân Hà có những âm thanh thô và hạ tiện dù là nghe qua điện thoại. Nghe giọng nói ấy và nhớ lại vẻ người cùng giọng nói của bà mẹ cô ta, tôi không cần phải đoán nhiều và không cần sử dụng đến thành kiến, cũng biết ngay con người của cô ta.

Nói khác đi, chỉ cần nghe giọng nói của cô Vân Hà, tôi đã biết ngay cô ta thuộc loại đàn bà hạ tiện, vô học. Tôi chợt thấy hiển hiện ra trước mắt tất cả cái đẹp, cái cao sang, thanh lịch, học thức của Ngọc, và tôi lấy làm lạ tại sao một người đẹp, sang, có học như Ngọc lại có thể giao du – dù đó là thời trước – thân mật với một cô bạn hạ tiện đến như cái nhà cô ca sĩ hụt đổi tên này.

Vân Hà hấp tấp:

− Ông cần gặp tôi có việc gì vậy?

Tôi ấp úng và tôi cũng vội vàng không kém gì cô ta. Tôi như sợ rằng cô ta vì một lý do nào đó cắt đứt cuộc nói chuyện bằng điện thoại này và tôi lại phải khổ công đi tìm cô ta lần nữa:

− Tôi mừng quá… Tôi… tôi cần gặp cô lắm… May ra cô có thể giúp được tôi… Cô Kim Phụng này… À… Xin lỗi… Cô Vân Hà… Tôi cần gặp cô, nhưng tôi cần gặp mặt cô… Cô cho tôi được gặp cô ở đâu đi. Tùy cô hẹn. Tôi đến ngay. Tôi có việc cần gặp cô gấp… gấp lắm…

Vân Hà hỏi tôi một câu ngắn và gọn:

− Ngọc có cùng về Sài Gòn với ông không?

Không hiểu vì một lý do nào, vì linh tính hay vì cái gì khác – Huy ơi, tôi không thể giải thích được tại sao mặc dầu mới trước đó ít phút, tôi nghi rằng người đàn bà xa lạ này có dính líu đến vụ Ngọc mất tích – khi nghe cô ta hỏi như vậy, tôi tin ngay rằng cô ta không giả vờ, không đóng kịch.

Tôi tin rằng Vân Hà không hay biết gì hết về chuyện Ngọc mất tích ở Sài Gòn.

Tôi tin ngay như vậy. Tôi thật là một kẻ đa nghi – tôi chỉ mới trở thành đa nghi từ ngày Ngọc mất tích, nghĩa là từ ngày tôi đau đớn – nhưng đồng thời, tôi cũng thấy rõ tôi không thể là một người dò xét, có tài dò xét, đoán biết lòng người, vì chỉ cần nghe Vân Hà hỏi có vậy thôi, tôi đã tin ngay rằng cô ta không biết gì hết về chuyện Ngọc mất tích.

Nên tôi trả lời ngay, với một sự ngây ngô khờ dại:

− Ngọc mất tích rồi. Chính vì Ngọc mất tích nên tôi mới cần gặp cô.

− Mất tích? Cái gì…? Tôi không hiểu…

− Tôi sẽ gặp cô và nói hết để cô hiểu. Tôi có thể gặp cô ở đâu? Ở nhà cô được không, cô Vân Hà?

− Ở nhà tôi hả…?

Vân Hà ngừng lại. Mặc dầu đang nói với nhau qua máy điện thoại và chưa hề gặp mặt cô Vân Hà lần nào, trong giây phút im lặng đó, tôi cũng biết chắc là cô ta đang làm một điệu bĩu môi không có duyên mấy.

Cô ả nói tiếp:

− Ông đến nhà tôi không tiện đâu. Không nên… Chồng tôi nó… Nó đi làm cả ngày, nó không muốn thấy có đàn ông đến nhà thăm tôi…

Lời nói của Vân Hà về người đàn ông mà cô ả gọi là chồng không làm cho tôi ngạc nhiên, người có giọng nói như vậy chắc chắn phải nói về chồng mình như vậy. Và tôi chắc người đàn ông nào lấy cô ả làm vợ cũng không phải là người đàng hoàng gì cho lắm.

Tôi chỉ ngạc nhiên tại sao một thiếu phụ đẹp, sang, học thức như Ngọc mà lại có thể có một thời kết bạn với một người như cô Vân Hà.

Tôi cảm thấy tôi sẽ bất lịch sự nhiều hơn cô Vân Hà, nếu tôi cứ nhất định đòi tới nhà cô ta.

− Vậy thì cô thấy tôi có thể gặp cô ở đâu? Tôi cần gặp cô lắm. Cô bảo tôi đi tới đâu là tôi tới đó

Lại im lặng vài giây. Chắc cô Vân Hà lại làm điệu với cái ống nói.

− Ông có thể chờ tôi lúc năm giờ chiều nay ở nhà hàng Casino.

− Nhà hàng Casino? Nhà hàng ấy cũng ở gần đây, cô quá bộ tới Continental có hơn không? Nhà hàng của Continental còn lịch sự hơn nhiều. Tôi lại chưa được gặp cô lần nào, tới đó làm sao tôi tìm ra được cô?

− Tới Continental ấy à? Ồ… không được đâu. Tôi có nhiều người quen ở đấy lắm…

Nói tới đây, Vân Hà dừng lại để cười. Tiếng cười rinh rích nghe rõ qua máy. Cô nàng làm như mình là một người đàn bà lịch sự có nhiều người quen ở khách sạn lớn này và không dám tới đó gặp người lạ sợ mang tiếng.

− Ông lại có phòng ở ngay đó nữa… Người ta có thể ngờ… nọ kia…

Cô ả nói thẳng ra những điều mà người đàn bà lịch sự, có học không bao giờ nói. Càng nói chuyện lâu với cô này, tôi càng thấy rõ nỗi nghi ngờ của tôi hiện thành sự thật : Cô Vân Hà, bạn cũ của vợ tôi không phải là một người đàng hoàng.

Tôi đành nói:

− Để tôi tới Nhà hàng Casino chờ cô vậy. Nhưng tôi cần gặp cô gấp lắm… Cô có thể đến sớm hơn được không?

− Không thể sớm hơn được… − Cô ả lại cười rinh rích − …đến bốn giờ tôi mới ngủ dậy… Còn cho tôi tắm rửa, sửa soạn tí chút cho coi được chứ…

− …Nhưng làm cách nào tôi nhận ra được cô?

− Tôi sẽ nhận ra anh.

Cô ả chuyển tôi từ “ông” xuống “anh” thật nhanh và tự nhiên.

Tuy chưa gặp nhau lần nào nhưng qua giọng nói của cô ta, tôi có cảm tưởng như tôi đã quen cô ta tự lâu lắm rồi, hoặc cô ta biết nhiều về tôi lắm vậy.

− …Anh chỉ cần cầm ở tay tờ báo… tờ Phụ Nữ… số mới nhất… là tôi nhận ra anh. Yên chí…

Cô ta kết thúc cuộc nói chuyện bằng một câu tiếng Pháp: “À tout à l’heure, mon cher… Au revoir…” với một giọng đầm khủng khiếp quá đến nỗi phải một phút sau tôi mới hiểu là nàng nói gì. Và tôi thở ra một hơi dài khi hiểu: “À thì ra cô ả nói tiếng Pháp với mình”.

Tôi hoang mang từ đó đến chiều. Tôi sẽ đến nhà hàng Casino, một nhà hàng nổi tiếng là có nhiều khách lính Tây trước đây. Không biết bây giờ nhà hàng đó có thay đổi nhiều không, nếu có cũng như trước thì bây giờ, thay vì những người lính Pháp, ở đó sẽ có những người lính Mỹ và những cô gái Việt tới đó vẫn là loại gái làm tiền cũ.

Chưa gặp mặt Vân Hà, tôi đã biết rõ cô ta là hạng người nào rồi.

Rồi tôi đi đến ngay một kết luận là giữa Ngọc và người có cái tên là Kim Phụng, nữ ca sĩ hụt, và bây giờ vẫn là nữ ca sĩ hụt mà đổi tên là Vân Hà đó không hề có liên lạc bằng hữu gì hết. Hai người như thế không thể nào có thể là bạn nhau. Ngọc không thể nào chơi thân với một cô gái hạ tiện như Vân Hà. Nếu hôm đó Ngọc có ngồi chung xe với Vân Hà là vì một sự ngẫu nhiên nào đó mà thôi.

Tôi nghĩ rằng cái nhà cô Vân Hà đó cũng chẳng biết gì hết về Ngọc. Tôi có đi gặp cô ta với cuốn báo Phụ Nữ lẩm cẩm cầm trong tay, như một anh con trai mới lớn mặt đầy mụn trứng cá đi gặp người con gái đầu tiên trong đời qua mục Tìm Bạn trên báo cũng chỉ là vô ích mà thôi.

Nhưng tôi đã hẹn với cô ta rồi. Tôi cứ đến, dù có không tìm được gì mới về Ngọc, tôi cũng chẳng mất mát gì. Thượng sĩ Bái đã mất công tìm địa chỉ cô này cho tôi. Tôi gặp cô ta thì Thượng sĩ Bái sẽ khỏi phải gặp.

Và tôi muốn gặp Vân Hà vì tôi quá thèm nói chuyện về Ngọc.

Ít nhất, Vân Hà cũng đã có cùng sống với người tôi yêu thương trên chiếc xe mất trộm gặp tai nạn ấy.

Lúc nói chuyện với Vân Hà xong, tôi chưa bận quần áo. Tôi đang nằm trong bồn tắm thì chuông điện thoại reo và Vân Hà gọi tới. Giờ đây, buông ống nói xuống, tôi quay lại và nhìn thấy tôi không quần áo che thân, đứng trong chiếc gương tủ áo.

Từ ngày Ngọc đi, từ ngày Ngọc mất tích, tôi không soi kiếng, trừ những buổi sáng tôi nhìn vào kiếng để cạo mặt. Đột nhiên tôi thấy tôi trần truồng…

Và tôi rùng mình kinh sợ…

Chỉ mới có mười ngày qua kể từ ngày tôi xa Ngọc, vậy mà tôi biến đổi quá chừng. Người tôi gầy ốm đến khủng khiếp. Từ mười ngày, mười đêm nay, tôi vẫn ăn, vẫn ngủ đều, nhưng tôi gầy như người tuyệt thực.

Các bạn tôi vẫn cho tôi là người có thân hình đẹp, mặc dầu từ mười năm nay tôi không còn chăm tập thể dục nữa, chỉ thỉnh thoảng tôi mới đi bơi, đánh te-nít v.v… Nếu các bạn tôi trông thấy thân hình “bộ xương cứu Chúa” của tôi lúc này, chắc họ phải ngạc nhiên và không còn cho tôi là người có thân hình “lực sĩ” nữa.

Tôi gầy đến nỗi bao nhiêu xuơng sườn, xương ngực của tôi lộ hết cả ra. Tôi có thể đếm từng đốt xương một. Xương háng tôi lồi ra… Và lần đầu tiên trong đời tôi tự hỏi Ngọc còn có thể nào yêu nổi tôi khi nàng thấy thân thể tôi tàn tệ đến như vầy chăng?

Khi tôi tự hỏi một câu ngớ ngẩn và đần độn đến như vậy, tôi biết rằng tâm trí tôi đã khủng hoảng quá lắm rồi.

(Còn tiếp – Chương 3)

Share this post