Như Chuyện Thần Tiên (Tiểu Thuyết Phóng Tác – Hoàng Hải Thủy) Chương 9

Như Chuyện Thần Tiên (Tiểu Thuyết Phóng Tác – Hoàng Hải Thủy) Chương 9

NHƯ CHUYỆN THẦN TIÊN
* Tiểu Thuyết Phóng Tác – Hoàng Hải Thủy
* Nguyên Tác: Charles Williams (Scorpion Reef – La Mare Aux Diams)
* Nguồn: Blog Hoàng Hải Thủy (https://hoanghaithuy.wordpress.com)

* Để đọc những phần đã đăng, xin click vào chuyên mục Văn Học – Truyện Dài, Hồi Ký.

CHƯƠNG 9

– Phách…

Khôi liệng cái mùi xoa cho gã mặt mâm:

– Nhét nó vào miệng người đẹp, để nàng đừng kêu giữa đường gây phiền nhiễu…

Phách, tên mặt mâm, đi tới nâng cầm Diễm Lan lên và nhét chiếc khăn tay vào miệng nàng. Gã làm việc này với vẻ khoái thú ra mặt. Rồi gã móc khăn tay của gã ra, lẽ tự nhiên chiếc khăn tay này phải là một thứ khăn tay dơ bẩn, hôi hám kể từ ngày mua xài chưa được chủ nhân nó giặt lần nào, gã dùng chiếc khăn thứ hai này buộc ngoài miệng Diễm Lan, để nàng không thể nhổ chiếc khăn trong miệng ra được. Gã buộc nút hai đầu khăn nơi gáy nàng. Diễm Lan rùng mình khi bàn tay gã mặt mâm chạm vào mặt nàng. Nhưng nàng bất động, không chống cự, chỉ có hai dòng nước mắt lặng lẽ chảy xuống trên má nàng.

Khôi nhìn đồng hồ tay, gã lại ra lệnh:

– Lên đường.

Tôi ngước mắt nhìn Khôi, tôi muốn nổi giận lắm nhưng không được, toàn thân tôi mềm như bún, và đầu tôi, nơi bị đánh bằng cán súng, vẫn đau nhói. Tôi cố gắng cất tiếng:

– Nếu tôi không chịu đi với anh thì sao?

Khôi làm một cử chỉ biểu lộ sự sốt ruột:

– Đừng có dở trò con nít. Tao nghĩ chú mày khá hơn thế. Khỏi cần bắt tao nói nhiều hơn, chắc chắn chú mày cũng thấy rằng chú mày không làm theo lời tao không được? Nếu chú mày cần chứng kiến cảnh em Diễm Lan bị hành hạ một lúc nữa cho khoái con mắt thì sẵn sàng. Tao sẽ cho thằng Phách này nó dập liễu vùi hoa em. Nó đang ngứa ngáy chân tay muốn… đến làm xong mà chết ngay nó cũng ô kê.

Tên mặt mâm cười hềnh hệch:

– Đúng đó đại ca. Cho đàn em trổ tài đi. Mất mát gì đâu đại ca.

Miệng nói, hai bàn tay gã lợi dụng ngay cơ hội đặt lên ngực Diễm Lan.

Tuy ngồi xa nàng, tôi cảm thấy toàn thân Diễm Lan co rúm lại như người bị điện cao thế giựt.

Tôi ngồi lặng đi và tự chửi rủa sự ngu ngốc của chính mình. Tôi không thấy thù hận Khôi, bởi vì ở vào địa vị gã, gã phải làm như thế để áp đảo tôi. Tôi tự chửi rủa tôi vì tôi đã tỏ ra con nít. Tôi như kẻ bại trận phải đầu hàng vô điều kiện. Tôi không thể mở mồm ra chống đối. Ra khỏi đây tôi lập tức bị cảnh sát vồ liền vì tội giết người, và mở mồm ra chống đối tôi chỉ làm cho Diễm Lan thêm khổ và tôi thêm nhục nhã.

Tôi đứng dậy và Phách mặt mâm nhìn tôi khinh bỉ. Gã như cay cú vì tôi không chống đối để gã có dịp vầy vò Diễm Lan. Khôi ra hiệu đi. Phách mặt mâm nắm lưng áo Diễm Lan, kéo nàng đứng lên và đẩy nàng đi về phía cửa phòng.

Đột nhiên Diễm Lan lạng người đi. Nàng chỉ muốn quì gối bên xác Vũ Dương. Nhưng Phách mặt mâm có phản ứng quá nhanh, gã vồ được lưng áo nàng và kéo giựt nàng lại.

Khôi đứng ở bên cửa, gã đã rút khẩu súng ra cầm tay, sẵn sàng ngăn tôi can thiệp. Khi tôi nhìn gã, gã lắc đầu như thầm nói với gã không ưa chuyện bạo động và những rắc rối kiểu này chỉ làm mất thời giờ.

Tôi gọi nàng:

– Diễm Lan…

Tiếng gọi quen thuộc làm nàng ngước lên, rồi nàng lảo đảo đi về phía tôi. Tên mặt mâm theo sát gót nàng.

Tôi dìu nàng đi ra khỏi nhà. Nàng nắm lấy tay tôi, đi như người mất hồn.

Bóng tôi và hơi mát của vườn cây đêm khuya bao trùm chúng tôi. Tôi cảm thấy có họng súng dí vào mạng sườn tôi và tiếng Khôi nói:

– Lên xe. Mày cầm lái, thằng Phách ngồi cạnh mày, tao và Diễm Lan ngồi băng sau. Lần cuối tao khuyên chú mày đừng dở trò đòi đóng vai người hùng.

Tôi dìu Diễm Lan đến bên chiếc xe tôi mướn để dùng trong đêm nay. Trước khi buông nàng, tôi xiết chặt bàn tay nàng như thầm nói nàng đừng sợ, nhưng cơn xúc động làm cho nàng không ghi nhận được gì cả. Khôi đẩy nàng vào xe và lên theo nàng. Tôi mở cửa ngồi vào sau tay lái, tên mặt mâm lên ngồi cạnh tôi.

– Lái xe ra nhà bưu điện đón thằng Xoa. Xong chạy thẳng tới chỗ đậu du thuyền. Chạy xe từ từ, đừng dở trò.

Trên đường đi về trung tâm thành phố, tôi nhìn thấy vài cảnh sát viên gác đường và một chiếc xe tuần tiễu của cảnh sát, nhưng vô ích, họ không thể giúp gì được tôi và Diễm Lan. Tôi không thể cầu cứu được họ.

Xoa, gã Tây lai, đã đứng chờ ven đường. Xe vừa ngừng gã đã nhảy lên xe. Chưa đầy 10 phút sau, chúng tôi đã tới nơi đậu du thuyền.

Bến nước vắng tanh không một bóng người. Đêm lại không trăng sao, mặt biển đen và như có sương phủ, du thuyền tắt hết đèn ra khơi, tàu tuần duyên ở cách xa vài trăm thước là có thể không nhìn thấy. Một đêm thật tốt để thuyền ra khơi.

Khi tôi ra khỏi xe, Phách ngồi thế vào sau tay lái. Tôi nghe tiếng Khôi nói nhỏ:

– Đậu ở đây chờ. Khi bọn tao đi được 5 phút mày hãy đi.

Tôi đi trên cầu gỗ lên thuyền trước, Khôi đi sau tôi, rồi Diễm Lan và sau cùng là Xoa.

Khôi có vẻ quen thuộc với du thuyền. Gã theo tôi vào phòng lái nhưng đứng lại ở cửa. Tay gã vẫn cầm khẩu súng, gã nói với tên đàn em:

– Đưa nàng xuống ca-bin và ở đó canh chừng nàng. Bỏ khăn trong miệng nàng ra.

Tôi có thể nhảy xuống biển và tôi có thể thoát, nhưng Khôi biết hơn ai hết là tôi sẽ không làm thế. Vì có thoát được gã, tôi vẫn bị cảnh sát bắt, và nhất là tôi không thể bỏ rơi Diễm Lan.

– Cho máy chạy đi – Khôi bảo tôi – Tao lên gỡ dây buộc thuyền. Chờ tao trở xuống hãy cho thuyền rời bến.

– Rời bến đi đâu đây? Tôi hỏi lại gã.

– Chờ đến lúc thuyền ra khơi đã, tao sẽ nói đi đâu.

Tôi gượng khôi hài:

– Mở máy là có tiếng động cơ nổ, đại ca không lấy làm phiền khi có tiếng động nổ chứ?

Gã nhún vai:

– Hoàng Chương… Tôi biết chú uất ức vì chú không phản ứng gì được, nhưng uất ức là không nên. Chuyến đi này quan trọng lắm. Chúng ta không tham dự một chuyến đi chơi biển như bọn nhà giàu. Một số kim cương trị giá cả trăm triệu đang chờ đợi chúng ta ở chuyến đi này. Tôi hy vọng chú tỏ ra phục thiện, sự phục thiện của chú không phải do hèn nhát mà ra. Đó chỉ là sự hợp lý. Trường hợp của chú rất nguy, chú cũng cần vụ này thành công để có tiền ra sống ở ngoại quốc. Cả Diễm Lan cũng thế. Nếu hai người trở lại thành phố bây giờ, hai người sẽ bị bắt ngay vì tội giết người. Chú sẽ bị tử hình rồi giảm án xuống khổ sai chung thân, còn nàng nhẹ lắm cũng ở tù 10 năm. Hai người không thể thoát được nếu trở lại. Còn nếu như hai người có thiện chí hợp tác, hai người sẽ không thiệt. Sau khi lấy lại được số kim cương, hai người sẽ được chia một phần, và đưa nhau lên sống ở Manilla hay Hong Kong tùy ý. Có tiền, hai người đi sống ở đâu cũng được. Như vậy không hơn ư?

Lời gã nói vẽ ra một viễn ảnh thần tiên trước mắt tôi. Vũ Dương, chồng nàng, đã chết rồi. Không còn gì ngăn cách nàng yêu tôi và đi sống với tôi như một cặp vợ chồng trẻ tuổi, yêu nhau. Và có tiền nữa. Cuộc đời sẽ thần tiên biết là chừng nào. Tôi sẽ có thể có nàng làm vợ.

Để dấu đi sự xúc động và không muốn cho tên sát nhân nguy hiểm ghê gớm này nhìn thấy tim đen của tôi, tôi càu nhàu:

– Được rồi… Được rồi… Nói ít chứ.

Máy thuyền nổ êm. Khi Khôi trở lại, tôi cho thuyền từ từ rời bến. Biển lặng và sóng êm, chuyến ra khơi êm đềm và dễ dàng hơn tôi dự tưởng nhiều. Chỉ một thoáng sau hải cảng Đà Nẵng đã nằm sau lưng chúng tôi với những dẫy đèn nhấp nháy.

Khôi ngồi trên chiếc ghế xế tay mặt tôi, gã rút thuốc châm hút.

– Vụ này thực hiện thật hoàn hảo, không thừa không thiếu chi tiết nào. Chú đồng ý không?

Gã mở chuyện. Chúng tôi không cần nói lớn tiếng vì động cơ tuy nổ nhưng vẫn êm. Khi nào thuyền ra ngoài khơi và tôi cho máy gia tăng tốc độ, trong phòng lái này mới có tiếng động lớn và khi nói phải to tiếng.

Tôi cười mũi:

– Giết người là nghề của các anh. Các anh quen quá rồi, còn thừa còn thiếu vào đâu được nữa?

Khôi hiểu tôi nói đến vụ giết Vũ Dương, gã không tránh nói đến chuyện đó. Trái lại, gã nói ngay đến tên Vũ Dương:

– Vũ Dương? Việc đó không thể tránh được.

– Tôi hiểu. Đó chỉ là một tai nạn.

– Không phải là tai nạn. Đó là một chuyện mà bọn tôi dự đoán sẽ xảy ra. Bọn tôi không muốn giết hắn nhưng nếu hắn nhất định ngoan cố, tất phải giết. Bọn tôi cũng biết nếu giết hắn có thể sẽ gặp khó khăn nhưng đó là một trở ngại không thể tránh được. Vượt được là thắng, vượt không được là thất bại. Chuyện đời chỉ có thế. Không thể có sự dễ dàng ngồi chơi xơi nước mà thành công.

Gã khôn và hiểu đời hơn tôi tưởng. Tôi bắt đầu thấy sợ gã hơn trước vì sự tính toán hợp lý đó của gã.

Kẻ thù của tôi trên du thuyền này không phải chỉ là một tên sát nhân lạnh lùng mà thôi, gã là một tên sát nhân biết suy nghĩ, có mưu kế và sành tâm lý. Như chuyện không cần hỏi nhiều, gã đã biết ngay là tôi yêu Diễm Lan và tôi sẽ không thể chịu đựng được khi thấy nàng bị hành hạ. Gã biết gã nắm được Diễm Lan là gã nắm được tôi. Và gã nghĩ đúng.

Gã yên lặng với điếu thuốc lá trên môi vài phút rồi tiếp:

– Nhân tiện đây, để tôi nói cho chú biết rõ vai trò của chú trong chuyến đi này. Chú là người ngoại cuộc mà tôi đưa vào cuộc. Vụ này còn nhiều bí ẩn mà chú chưa biết và tôi tưởng chú cũng chẳng cần biết. Chú chỉ cần biết những gì tôi sắp nói cho chú biết.

…Tôi phải bắt buộc đưa chú vào cuộc vì một lẽ dễ hiểu là nếu không có chú, tôi cũng phải nhờ tới tài chuyên môn lái tàu và lặn của một người khác, sẵn có chú đã được Diễm Lan móc nối, tôi xài luôn chú tiện hơn. Cả tôi và thằng Phăng Xoa dưới kia đều không ai biết lái tàu biển, nhất là không biết tìm vị trí trên biển và lặn xuống biển để vớt đồ. Tôi có thể lái tàu đi quanh quẩn ven biển nhưng lái tàu vượt biển thì chịu.

…Như vậy có nghĩa là tôi cần có chú, tôi không có lợi gì hết nếu chú tịch, tôi không muốn giết chú nhưng nếu chú định hại tôi, tôi vẫn sẵn sàng đưa chú xuống biển cùng với năm bẩy viên đạn đồng đen trong người chú như thường.

Làn môi mỏng của gã nở một nụ cười tàn nhẫn tột độ:

– Nói vậy chứ dù chú có định giết tôi, tôi cũng không giết chú đâu. Đừng sợ. Tôi sẽ để nhẹ cho chú một phát vào đầu gối để chú làm Tôn Tẫn ngồi đó lái thuyền cho tôi đến nơi nào tôi muốn. Chú hãy tưởng tượng tình cảnh chú bi đát như thế nào khi chú quanh quẩn trong phòng lái này với một chiếc đầu gối bị vỡ và làm độc, máu mủ thối tha, chú muốn chết cũng không được, và chú biết chắc là nếu có lên được hải cảng nào, người ta cũng chỉ có thể cứu mạng chú bằng cách cưa chân chú. Hơn nữa, tôi còn Vũ Dương phu nhân. Xin lỗi… Việc nhắc đến chồng nàng có thể làm chú khó chịu. Từ nay tôi chỉ gọi nàng bằng cái tên Diễm Lan. Đồng ý?

Gã nói tiếp:

– Tôi là thằng không thích đàn bà. Tôi có máu lãnh đạm với đàn bà, nhưng thằng Phăng Xoa, thằng đàn em của tôi, rất tiếc… lại là thằng lúc nào cũng đói đàn bà. Nó với thằng Phách lúc nãy từng can tội hiếp dâm. Cũng như giết người, hiếp dâm là một cái bệnh. Khi đã hiếp một lần, lần sau thằng đàn ông đó chỉ được hiếp dâm mới có thể thỏa mãn. Với đàn bà đồng tình, chúng nó lại không thích. Tôi không nói để dọa chú đâu, thực sự tôi hơi ngán chuyện sống trên du thuyền này quá lâu với Diễm Lan ở cạnh, không biết tôi có thể đủ sức ngăn được nó làm bậy khi cơn điên của nó nổi lên hay không… Như vậy nghĩa là thằng Phăng Xoa sẽ không ước mơ gì hơn là được tôi cho phép… dày vò tấm thân bạc triệu của Diễm Lan. Nó sẽ làm nàng tả tơi trước mặt chú, và chú càng điên, nàng càng đau chừng nào nó càng khoái chừng ấy. Tôi khuyên chú đừng giúp nó có dịp làm chuyện ấy. Bởi vì một khi tôi đã cho phép và con lợn lòng của nó đã sổng chuồng là tôi cũng không còn cách nào ngăn nó nửa chừng. Ngăn nó lúc đó nó dám giết luôn cả tôi và chú. Tôi chỉ dùng đến cách hành Diễm Lan nếu chú từ chối cộng tác hay dở trò làm khó tôi. Chú hiểu chưa?

Tôi trừng mắt nhìn gã. Gã cảm thấy tôi muốn chồm tới xiết cổ gã mặc dầu tôi có thể bị gã nổ súng trúng bụng, nên gã vội nói:

– Nếu chú chịu cộng tác, tôi hứa danh dự với chú là tôi sẽ không để nó chạm tay vào người Diễm Lan. Nếu nó lên cơn, tôi sẽ bắn nó. Chú phải tin tôi…

Tôi thở ra một hơi dài và một lần nữa, toàn thân tôi lại mềm nhũn không còn chút khí lực.

– Tôi tin anh.

Tôi nói như người hết hơi, thều thào:

– Nhưng anh cũng phải nhớ một chuyện… Nếu anh để nó làm ẩu nàng, tôi sẽ liều mạng bất chất mọi hậu quả.

Khôi cũng thở ra một hơi dài. Gã biết là cơn nguy hiểm đã qua và gã quay súng lại dắt vào bao da nơi ngực:

– Vậy thì tốt. Tôi hứa sẽ giữ gìn Diễm Lan nguyên vẹn cho chú, chú hứa đưa du thuyền tới chỗ phi cơ rớt và lặn xuống vớt két kim cương lên. Vớt được số kim cương đó tất cả chúng ta đều sung sướng. Tại sao lại giết nhau khi chúng ta có thể sống sung sướng mãn đời, khi chúng ta có một kho châu báu đang nằm chờ chúng ta đến lấy mang đi? Chúng mình giết nhau là vô lý. Thù hằn nhau cũng vô lý nữa. Chú muốn được sống với Diễm Lan như vợ chồng, và theo tôi nhận xét thì nàng cũng chẳng mong ước gì hơn. Đây là cơ hội tốt nhất để hai người thực hiện ước mơ ấy…

Tôi nhìn gã:

– Anh muốn tìm chỗ phi cơ rớt nhưng anh giết người duy nhất biết chỗ đó. Anh sẽ tìm cả đời anh cũng không thấy.

Gã thản nhiên:

– Tôi không ngu đần đến nước ấy. Ngoài Vũ Dương ra, còn có người biết chỗ phi cơ rớt. Chú nghĩ tôi mang Diễm Lan đi theo làm chi? Mang nàng theo để cho chú giải trí chắc?

Gã có vẻ coi tôi như con nít. Thái độ ấy của gã làm tôi bất mãn:

– Mẹ kiếp. Đừng có lên mặt đàn anh. Anh nên nhớ rằng chỉ có một mình Vũ Dương ở trong phi cơ khi phi cơ rớt xuống biển. Nếu phi cơ rơi trong rừng thì may ra còn có thể nhận được dấu vết cây cối, núi đồi và may ra còn có thể tìm thấy, phi cơ rơi trên biển và chìm xuống biển thì vô phương. Phải là người biết rõ lắm về vị trí, kinh tuyến, giới tuyến v..v… Lại phải có bản đồ và dụng cụ ghi dấu ngay mới có thể xác định được gần đúng chỗ phi cơ chìm. Ngay cả mang Vũ Dương đi tìm, tôi còn sợ sợ là tìm không thấy…

Gã vẫn quả quyết và bình thản:

– Yên trí đi. Vũ Dương đã chỉ rõ địa điểm cho vợ hắn biết.

– Trong trường hợp này, tôi dám nói quyết với anh rằng anh sẽ không sao tìm thấy. Không bao giờ tìm thấy, dù anh có tiêu phí cả đời anh trong việc này.

– Không đồng ý với chú về chuyện này. Chú cũng nên biết rằng đã có lúc, khi thấy bị bọn tôi bao vây gắt quá, Vũ Dương đã tính chuyện để cho vợ hắn và một tay thợ lặn tín cẩn nào đó ra khơi một mình. Như vậy có nghĩa là phi cơ rớt ở một chỗ nào đó dễ tìm, gần một hải đảo hoang vu nào đó hay một bãi san hô nào chẳng hạn. Tất nhiên là việc tìm lại được xác phi cơ là khó, nhưng không đến nỗi quá khó như chú nói. Vũ Dương phu nhân sẽ chỉ chỗ và thuật lại những gì chồng nàng nói cho bọn mình biết. Và điều quan trọng hơn cả là nàng đã thú nhận nàng biết chỗ. Nàng đã nói ra vị trí đó rồi. Chú mày có biết bây giờ cũng không còn là quá sớm… Phi cơ rớt ở phía Tây một hải đảo nhỏ xíu tên là đảo Bọ Cạp. Chú mày nên dở bản đồ ra tìm đảo đó trước đi…

Tôi càu nhàu:

– Nếu đúng là đảo thì nó nằm lù lù trong bản đồ, việc gì phải tìm. Lúc này chúng ta còn có nhiều việc phải làm hơn. Như việc giương buồm. Anh có thể giữ tay lái để tôi lên boong giương buồm.

Gã bỗng dưng cười nhẹ:

– Tao thấy dường như chú mày bị Vũ Dương phu phân cho vào xiếc hơi nặng. Nàng lừa dối chú mày hơi nhiều, nhưng không sao, rồi chú mày sẽ thấy nàng không phải là một người đàn bà đa tình tầm thường như chú mày tưởng. Và Vũ Dương cũng không phải là nạn nhân của bọn tao như nàng kể khổ. Chính ra Vũ Dương là thằng gian giảo, nguy hiểm nhất. Đi với vợ chồng nàng, sau khi chú mày làm xong bổn phận rồi, chú mày sẽ được giúp đỡ để nằm luôn dưới đáy biển. Đàn bà còn nguy hiểm hơn rắn độc. Đàn bà càng đẹp càng nhiều gian dối và càng nguy hiểm. Bà Hân Tố Tố đã khuyên con trai Vô Kỵ như vậy, chú mày không nhớ sao?

Gã đổi giọng:

– Chú mày toàn quyền hành động về… cơ khí trên du thuyền này. Đưa bọn tao đến nơi đến chốn, dù có tìm thấy xác phi cơ hay không, chú mày cũng được hậu thưởng, điều đáng nói nhất là chú mày sẽ không bị thanh toán như đi với vợ chồng Vũ Dương. Bọn tao là dân nhà nghề, bọn tao không ưa giết người một cách vô ích. Tao tin rằng chú mày biết chuyện đó. Lúc nào cũng có một thằng trong hai chúng tao thức canh chú mày, kể cả lúc chú mày ngủ cũng có một thằng tao thức canh. Tao rất mong chú mày đừng sinh sự để chuyến đi này được êm ả.

(Còn tiếp – Chương 9)

Share this post