Thần Hổ (Tiểu Thuyết Tiền Chiến – TCHYA) Chương 2 (Tiếp theo)

Thần Hổ (Tiểu Thuyết Tiền Chiến – TCHYA) Chương 2 (Tiếp theo)

THẦN HỔ
* Tiểu Thuyết Tiền Chiến – TCHYA
* Hương Lan xuất bản (Hà Nội – 1937)

* Để đọc những phần đã đăng, xin click vào chuyên mục Văn Học – Truyện Dài, Hồi Ký.

CHƯƠNG 2
MA TRÀNH

BA

Đoàn kỵ mã đi theo Đèo Lầm Khẳng, khi mới thoạt vào nhà sàn của người thiếu phụ có giọng nói lanh lảnh, đã tưởng và sợ gian nhà ấy là một cái nhà mồ. Họ đều rõ biết phong tục của dân Mường, hóa nên càng suy nghĩ bao nhiêu, họ càng khủng khiếp bấy nhiêu. Lầm Khẳng cũng có ý hơi rờn rợn; song le chàng còn trẻ có nhiều sức khỏe và can đảm, nên không lấy thế là đáng ngại ngùng cho lắm. Dù lỡ sa vào nhà ma thì đã có làm sao? Chàng điềm tĩnh ra lệnh cho anh em cứ vui lòng nghỉ ngơi trong quán trọ.

Đoàn kỵ mã được khói thuốc phiện tiêm vào tâm hồn những mầm nghị lực khẳng khái, những tia hi vọng ấm áp, nên quây quần xung quanh ngọn đèn dầu lạc lóng lánh chiếu hoàng quang trong cõi tối lạnh đìu hiu, họ dần dà quên bẵng sự gian nan nguy hiểm, quên bẵng cả thời khắc và cảnh ngộ của họ. Câu chuyện bắt đầu từ một lời vui đùa vô nghĩa, dần dần nở như gạo vàng, rồi gây những tiếng cười giòn giã, những giọng nói mạnh bạo, trong khi hai ông bõ già, từ xưa vẫn theo hầu Đèo công tử, nằm vắt tay lên trán, trầm ngâm trong những ý tưởng gì miên man, hoặc trong mối ái ngại gì bí mật, khiến trên trán hai vị lão nô đó, thỉnh thoảng lại in lằn rõ rệt những nét răn lo sợ, mà trong đồng tử họ, lờ mờ như ẩn hiện một nỗi buồn không bến không bờ.

Duy có Đèo Lầm Khẳng là vẫn tươi vui cười nói, chàng nằm sát cạnh khay đèn, bắt người tiêm thuốc cho chàng hút. Lầm Khẳng hưởng thú “mây khói” lần này là thứ nhất; thế mà lần thứ thất, chàng đã thấy thú kia có nhiều ý vị dường như chị Phù Dung, từ trước, đã mở tay chờ sẵn, chỉ đợi đến hôm nay là vồn vã đón chào chàng. Chàng hút, chàng hút..,, cảnh vật xung quanh mình chàng tựa hồ theo thời gian mà biến cải, theo đêm tối mà thay hình: nó hóa ra lờ mờ huyền ảo. Thuốc phiện ngấm vào xương tủy chàng làm cho óc chàng trong sáng thêm; nó tiêm vào da thịt chàng một thứ mãnh lực mới mẻ; dị thường, khiến chàng tự thấy can đảm bội phần, không còn biết hãi hùng là gì nữa. Không những thế, trong thân thể chàng lúc ấy lại như tỏa ra một sự khoái lạc vô biên, nhẹ nhàng êm dịu; khoái lạc đó làm cho mắt chàng thấy cái gì cùng đẹp, nghĩ ý gì cùng vui. Nó khiến chàng nằm trên sàn nứa, mà tưởng tượng như ngả mình trên đệm gấm, gối nhung: chàng sung sướng lạ. Một thứ sinh khí vô tận chạy luồn trong mạch máu Lầm Khẳng; chàng ham sống, muốn sống, coi đời hiện trạng là một cõi Thiên Đường…

Lần đầu trong đời chàng, Đèo công tử đã bén duyên cùng Phù Dung tiên nữ.

Rồi, giữa lúc đứng trong một cảnh đáng lo, đáng ngại, giữa lúc đương ở trong một trường hợp nguy nan đến cực điểm, chàng thiếu niên có tâm hồn ngây thơ kia được nàng Phù Dung đưa vào chơi cõi “Giả thiên đường”. Vào đến bờ cõi ấy, chàng quên hẳn hình hài và hiện trạng…

Thời gian xung quanh chàng đổi thay bao nhiêu khắc, sự vật dưới mắt chàng đã biến cải bao nhiêu lần, chàng không hề biết tới. Đối với chàng, lúc bấy giờ tang thương như ngừng hẳn lại, những giờ đăng đẵng cũng tựa hồ đứng bặt, không trôi… Không hiểu trong bao lâu, chàng mơ ngây ngất. Anh em bạn cùng đường của chàng hình như gần mà cũng hình như xa hẳn: họ nằm ngồi nghiêng ngã trong bầu không khí bao bọc chàng, nhưng, quái lạ! giống như họ vui đùa ở mãi một cõi huyền ảo, xa xăm, có lẽ ở trong cõi mộng!… Chàng phảng phất trông thấy họ chuyện trò vui vẻ, thấy hai ông bõ già nằm trầm ngâm nghĩ ngợi điều gì. Không biết vì sao, quang cảnh ấy như ẩn hiện sau một màn sương thấp thoáng. Tiếng cười đùa cách quãng bay vào tai Lầm Khẳng, chàng cảm thấy mình say thuốc phiện và anh em bạn cùng đường vẫn còn nằm quây quần xung quanh, để giữ chàng như một bảo vật.

Bỗng đâu, cánh cửa phòng bên kẹt mở. Cùng giật mình quay lại, cả đoàn kỵ mã trông thấy một cảnh nửa êm đềm nửa rùng rợn, xuyên vào óc họ một cảm giác dị kỳ. Giữa lúc họ đương bồi hồi thấp thỏm, một con chim rừng gáy trống canh rúc lên một hồi ảo não, thảm buồn. Đoàn kỵ mã nhận biết lúc đó đúng mười hai giờ đêm không sai nửa khắc. Sẵn có chút nghị lực và chút khí khái mà thuốc phiện vừa tiêm vào tâm trí họ, cà đoàn im lặng đợi chờ…

Vì cánh cửa tre mở ra, cõi u minh như hiện rõ ràng dưới tầm mắt họ.

Vì, trên nền tối đen, mờ mịt, bỗng nhô ra một cái bóng lẫm liệt, lại dịu dàng.

Vì cái bóng kia có lẽ là bóng ma rừng, một thứ ma rừng thiêng liêng và tàn ác lạ: bóng đó là bóng một nàng con gái!

Trừ Lầm Khẳng đương mơ màng thiêm thiếp, cả đoàn như dán mắt vào cửa phòng bên cạnh mở toang ra. Trông vào trong, không thấy sự gì, chỉ thấy bóng tối chập chùng, thăm thẳm…

Một khắc, cả đoàn cùng lo ngại. Nhưng không, người con gái kia tiến ra, vui vẻ, tươi cười.

– Em xin chào các anh em. Anh em sao mà đông thế?

Giọng nói lanh lảnh, như một luồng gió rừng lạnh buốt phả vào thân thể đoàn kỵ mã làm cho ai nấy điếng người. Thôi! ma, có lẽ là ma! Mạnh bạo, cả đoàn cùng nán đợi…

Người con gái kia, nếu không phải là ma, họ tất đã tranh nhau xin cùng nàng ân ái. Nàng đẹp đâu, đẹp quá! Toàn thân mặc đồ trắng, không mặc vải lam như những đàn bà con gái khác. Y phục nàng là y phục bản thổ. Cũng cái khăn trùm mái tóc, cũng cái dây quấn ngang lưng và dài xuống tận mắt cá, cũng cái yếm che ngang ngực và mình áo dài bó sát lấy vai rồi thướt tha dủ xuống. Nàng là một thiếu nữ Mường, nhưng một thiếu nữ Mường tuyệt sắc, có lẽ đẹp hơn nhiều các cô ả dưới tỉnh thành! Áo quần nàng làm sao không có vẻ thô bẩn như những áo quần vải trắng, nó trông óng ả như tơ, mềm mại như lụa; nó còn có một dấu hiệu lạ hơn nữa: là nó ẩn mà như hiện, rõ mà như mờ, tựa hồ bản chất nó là sương, là khói… Thiếu nữ đi như không bước, thế mà nàng tiến lại mé đông người. Môi nàng, đỏ thắm như hoa, cười một nụ cười say đắm. Hàm răng nàng trắng nõn như ngà. Trong bầu không khí ảm đạm, mịt mờ, đôi con mắt đen sáng như gương, dưới vành lông mày dài, phăn, vành cong bán nguyệt, chiếu ra một luồng quang tuyến dị kỳ. Cũng thì con mắt loài người sao đôi mắt nhi nữ kia quá sắc sảo, lạnh lùng như vậy? Trông vào nó, như chạm phải một lưỡi dao mài rõ ngọt, như đương đứng trong tối mà ngẩng nhìn một tia chớp chói lọi, xanh trong.

Phàm giả những cặp mắt đàn bà, từ xưa đến nay, có nhiều khi nó sắc hơn dao, hay nó nồng nàn say đắm; chưa từng bao giờ nó chan chứa hào quang. Thế mà, chả hiểu vì đâu, đôi mắt ai kia không có vẻ gì say sưa, đầm ấm cả; nó lạnh lẽo như băng giá, lại ngời sáng như điện quang. Mới thoạt ngắm giai nhân, ta bị giật mình chói mắt nhưng nhìn lâu rồi cũng quen đi; chỉ lạ vì nỗi càng trông thẳng vào nàng, càng như thấy một luồng điện êm như nhung, mà mạnh như gió, lôi cuốn mình như đá nam châm hút sắt, lại truyền cho mình thứ cảm giác gì khó hiểu, luồn vào từng mảnh thịt trong người, làm cho mình phải lạnh buốt run lên. Nhưng đây mới chỉ là đôi mắt. Trông đến tay chân và nước da thiếu nữ, cả đoàn kỵ mã lại càng thấy can đảm trong lòng tiêu tán dần dần. Tay thiếu nữ đáng lẽ, so với tấm thân đều đặn diễm lệ kia, phải là một bàn tay ngọc ngà mũm mĩm; cớ sao nó gầy gò, xương xẩu, trông như thịt rã đi rồi? Trái hẳn với đôi môi như tô sáp son đỏ rực, màu da mặt trông xanh, xanh lướt, xanh một màu xanh vàng lợt, chả khác gì màu sáp ong đã lọc sạch đi rồi. Màu da ấy như chỉ cho kẻ sống biết thiếu nữ kia là người ở cõi u minh trở lại, là người trong cõi chết, là một cái thây ma vượt quan tài đứng dậy ra ngoài.

Đoàn kỵ mã, sẵn có khối óc tin ma, đều nhìn nhau, kinh khủng. Sự sợ hãi của họ gần lên đến cực điểm. Chỉ một phút nữa; họ bỏ cả chủ đoàn, cả hành lý, cả bàn đèn, chạy ùa xuống gác. Nhưng may thay, thiếu nữ hình như biết rõ tâm lý họ, vội xua tay, êm ả nhủ rằng:

– Các anh em đừng sợ. Xin cứ yên lòng ở nán lại đây. Em không làm hại các ngài đâu, em không được lợi gì cả. Mà dẫu các ngài có ra đi, ví như ý em đã quyết bắt các ngài phải chết, các ngài có tài trời cũng không trốn thoát tay em. Nhưng trái lại, đã không làm hại anh em, em đây còn muốn cứu cho cả đoàn nữa. Chớ đi! Xin chớ đi! Qua khỏi cửa nhà em, đêm hôm nay, không một vị nào thoát khỏi vuốt thiêng của Thần hổ xám!

Ba tiếng “Thần hổ xám” sau cùng nói to hơn các tiếng khác, khiến cho Đèo Lầm Khẳng, đương nằm lơ mơ thiu ngủ bỗng giật mình ngồi phắt dậy rồi đứng lên. Chàng giụi mắt ngắm hoàn cảnh xung quanh, bỗng luồng nhỡn tuyến của chàng chạm phải đôi đồng tử lạnh lẽo, nhánh đen của thiếu nữ mặc y phục trắng. Bốn mắt nhìn nhau lâu lắm; chàng thiếu niên như không sợ sệt chút nào: chàng không bị đôi mắt ai kia thôi miên và làm cho ngây ngất.

Có lẽ trong lúc óc chàng đương bị ả Phù Dung đem tấm màn say mơ phủ lại, chàng trông người con gái đứng trước mặt, thấy nàng đẹp một vẻ rất diễm lệ, yêu kiều. Chàng ngờ ngợ hình như có quen nàng từ trước; nhưng trong lúc say sưa, chàng quên bẵng đi, cứ tưởng tượng rằng ai kia là một vị Tiên nga trong cõi mộng giáng lâm. Xiêu lòng vì mỹ cảm; chàng tiến lại mé nàng:

– Em ôi! Một đời hồ dễ mấy phen được cùng nhau gặp gỡ tự nhiên, anh chắc đôi ta hẳn có tiền duyên giàng buộc. Đã được vui vẻ cùng nhau xum họp, chúng ta phải có rượu mừng. Phải thưởng cho hết những phút say sưa: cuộc đời nào có được bao nhiêu sinh thú? Nào! Em có cơm ngon rượu ngọt, cho chúng anh ăn uống với nào! Rồi em cùng ra đây dự tiệc, đôi ta sẽ nâng chén quỳnh tương bàn mọi chuyện tương lai… Ví không biết nhau thì thôi, nhưng đã quen nhau trong một trường hợp như trường hợp hôm nay, em phải làm cho anh sung sướng, ngõ hầu quên hết nổi lo sợ, buồn rầu. Dù em có là yêu tinh hay là ma quỉ hiện hình, anh cũng không ngại. Âm dương tuy đôi ngả, nhưng ái tình chỉ có một đó thôi! Nào em, em nếu thuận tình, xin nói thật cho anh hởi dạ!

Mặt thiếu nữ đương xanh ngắt bỗng đỏ hồng le lói như sắc mặt trời. Một thứ ánh sáng dị kỳ khiến nàng trông đẹp thêm ra, không có vẻ lạnh lùng như trước nữa. Nhan sắc nàng lúc đó tựa hồ vì câu nói chàng thiếu niên mà bừng bừng nhuốm dần sinh khí, mà tăng vẻ nồng nàn, tươi thắm; bông hoa phù dung ban đêm trắng toát đã vì lửa nắng hè mà hóa đỏ hồng hồng. Thiếu nữ liếc mắt gợn sang mé Lầm Khẳng những tia ân ái êm đềm, chan chứa, nàng hé miệng tươi cười hớn hở, lại gần nắm lấy tay chàng. Chàng vẫn bình tĩnh như không, hình như không cảm thấy bàn tay ấm áp và tốt đẹp của mình đã cầm phải những khớp xương cứng cỏi, đã vì sự đụng chạm đó mà lạnh tê, lạnh buốt, tưởng chừng bàn tay ai vốn làm bằng giá, bằng băng. Hai ông bõ già thấy cảnh ấy bỗng giật mình, lo lắng. Hai bõ lấy làm ngạc nhiên khi thấy Lầm Khẳng ngây ngất quàng vai thiếu nữ, nhủ nhỉ bảo nàng:

– Rượu đâu em? Em khá mau đem cơm rượu ra đây, chúng ta cùng thưởng thức buổi hiếm có này làm kỷ niệm!

Thiếu nữ thoăn thoắt đi vào trong buồng tối. Hai ông bõ già, nhân lúc vắng mặt nàng, bèn kéo Lầm Khẳng xuống, dỉ tai chàng khuyên bảo những câu gì nhỏ quá, không ai nghe rõ. Lầm Khẳng gật đầu mấy cái, ngồi thụp xuống, trả lời rằng:

– Hai bõ cứ mặc con xoay sở. Nó vốn là ma hiện hình, con biết chắc nó là ma, nhưng rồi ta sẽ có cách. Hai bõ đừng lo ngại, cứ yên lòng, kiên nhẫn, chờ xem cơ hội thế nào. Nếu quả nghiệp con phải đoản thọ về thú dữ hay ma rừng, thì dẫu cao bay xa chạy cũng không thế nào tránh khỏi.

Một vài phút sau, độ gần canh ba, cơm rượu đã bày la liệt trên sàn nứa. Thiếu nữ thân bưng mâm ra, vui vẻ mời khách lữ hành cùng hạ cố uống say một bữa. Dựa vào can đảm của chủ đoàn, mười người kỵ mã đuổi hết trong tâm trí những nỗi lo sợ viễn vông, cùng ngồi cả xung quanh mâm cỗ, chuốc rượu mừng Lầm Khẳng cùng giai nhân. Trong khi ăn uống, một người trong bọn tươi cười hát một khúc hùng ca chúc thọ chủ đoàn. Rồi cả bọn cười nói nô đùa; gian phòng lạnh lẽo bấy giờ như chứa đầy sinh khí nồng nàn, cường thịnh.

Ngọn đèn đầu lạc từ từ lụt hẳn. Tiếng chim rừng đã xao xác báo canh tư. Mười tên kỵ mã say quá, lại mệt mỏi cả ngày đêm, nên cùng ngã gục xuống mặt sàn nằm la liệt ngủ miên man như xác chết. Đợi lúc tất cả cùng lăn ra mê mẩn, cô gái Mường mặc y phục trắng mới ung dung đứng dậy; rồi, mắt liếc trăng hoa, mồm cười mây gió, nàng lộ ra một vẻ si tình đắm đuối, nũng nịu kéo tay Lầm Khẳng, dắt chàng vào.

Một con mãnh hổ, mé xa gầm vang chuyển có một khu rừng núi. Một làn gió lạnh lọt vào khe cửa, bỗng lay động tia lửa cỏn con của ngọn đèn thuốc phiện. Tia lửa vụt tắt. Bóng tối đen chiếm lấy không khí, chứa đầy và bao bọc hẳn gian phòng…

(Hết Phần 3 Chương 2)

Share this post