Thần Hổ (Tiểu Thuyết Tiền Chiến – TCHYA) Chương 2 (Tiếp theo)

Thần Hổ (Tiểu Thuyết Tiền Chiến – TCHYA) Chương 2 (Tiếp theo)

THẦN HỔ
* Tiểu Thuyết Tiền Chiến – TCHYA
* Hương Lan xuất bản (Hà Nội – 1937)

* Để đọc những phần đã đăng, xin click vào chuyên mục Văn Học – Truyện Dài, Hồi Ký.

CHƯƠNG 2
MA TRÀNH

SÁU

Tiếng thiếu nữ nằm trong cỗ quan tài bạch mộc lanh lảnh phát ra đến đây thì im bặt.

Từ lúc nãy Lầm Khẳng vẫn lặng yên ngồi chống nạnh và dựa má vào áo quan không sợ sệt gì cả. Chẳng những chàng không sợ, chàng lại còn vuốt ve, vỗ về mặt gỗ một cách yêu dương, âu yếm, tưởng chừng chàng coi cổ quan tài như một người con gái bằng da, bằng thịt, như một người con gái còn sống, đương nằm tình tự với chàng. Xác chết trong quan tài hình như cảm thấy sự yêu thương đằm thắm ấy; giọng nói vẳng ra lắm lúc run run như cảm động, lắm khi nũng nịu như say sưa. Có lẽ trong khi nghe chuyện, Đèo Lầm Khẳng quên hẳn cảnh đời thực tại, chàng mê người thiếu nữ đã thác kia mà tưởng tượng như nàng nằm ngay bên cạnh chàng.

Đến lúc tiếng nói tự nhiên ngừng hẳn, chàng mới giật mình ra khỏi mộng nặng nề. Một vẻ lạnh lẽo thấm thía bỗng đâu xuyên vào xương tủy chàng, chàng tự thấy hơi buôn buốt. Nhưng từ buổi đã cùng xác ma kia chung ân xẻ ái, chàng không thấy ghê rợn nữa, chàng đánh liều nhắm mắt bước theo vết xe lạ của mệnh đồ. Chàng hỏi:

– Anh không hiểu câu chuyện em nói nó can thiệp gì đến anh. Em kể lại anh nghe chuyện ấy vì cớ gì, em nhỉ?

Một giọng cười trong trẻo đón tiếp câu hỏi của chàng. Rồi, tiếng nói lúc nãy lại văng vẳng tuôn ra, sang sảng:

“Câu chuyện ấy quan trọng lắm chứ! Nó tức là chìa khóa mở cửa cho anh vào cõi sống đó. Nó tức là cứu tinh của anh đó. Anh hãy kiên tâm chút nữa, em sẽ nói rõ anh nghe nguồn gốc xui em cứu anh, và số mệnh của anh sau này ra thế nào.

“Anh hẳn còn nhớ đứa con gái nhỏ cùng học chung với anh trong thư viện quan huyện. Đứa con gái nhỏ ấy tên là Phà Khun. Năm nó được vào trong huyện học tập cùng anh, anh lên mười hai mà nó mới tám tuổi. Đến năm anh mười bảy thì Phà Khun thôi học. Anh còn nhớ độ thơ ấu anh cùng con bé ấy chơi đùa tinh nghịch, khiến cho thầy đồ Lê Văn Hồng phải đe, phải dọa, lại có khi phải căng nọc cả hai đứa đánh năm roi? Đứa con gái nhỏ ấy tức là em, tức là Peng Slao của anh đó.

“Em vốn con một nhà nho. Thầy em, chắc anh đã từng biết tiếng: chính là ông Mo Slầy, bạn thân của dưỡng phụ và tổ phụ anh đó. Mẹ em là người dưới chợ, hóa nên từ thuở bé em đã biết nói cả tiếng Mường lẫn tiếng Kinh. Em lại được học chữ Nho và chữ Quốc ngữ; em lại xem nhiều sách, hóa nên cũng có chút thực học vững vàng. Chắc anh còn nhớ cả một vùng Thạch Thành ai không biết tiếng con gái ông Mo Slầy là một giai nhân hay chữ và có sắc?

“Nhưng, anh ạ, tự cổ hồng nhan đa bạc mệnh. Em cũng bị chung luật ấy, em đã bị khổ sở, chỉ vì em có chút sắc tài. Khi em thôi học, từ giã anh, em mới mười ba tuổi. Tuy bắt đầu từ đó em không được trông thấy anh luôn nữa, lòng em vẫn nhớ anh và mơ tưởng đến anh. Em chỉ mong một ngày kia được cùng anh kết tóc, đó là hy vọng và dục vọng duy nhất của em. Thỉnh thoảng em đi chợ, hay có việc vào thăm bà huyện và các cô con quan huyện, em vẫn thường để ý đến anh, nhưng không mấy khi được giáp mặt anh trò chuyện. Có lẽ anh khinh bỉ em, anh không để ý đến em. Có lẽ anh mải mê học hành và luyện võ nghệ, nên anh không nhìn tới đàn bà. Nhưng em, càng khó gặp anh bao nhiêu, em càng mê anh bấy nhiêu. Bởi thế, những kẻ đến xin em về làm vợ, đến giạm em, em đều đuổi đi một cách rất tàn bạo. Em, Peng Slao, em chỉ muốn có một người chồng đúng ý tưởng của của em mà thôi: người ấy là anh, anh Khẳng ạ!

“Khốn nỗi về phần anh, anh rất hững hờ lãnh đạm. Anh như quên hẳn em rồi. Em không hiểu làm sao một người thiếu niên như anh lại quá chân chính thản nhiên đường ấy. Em vẫn ôm trong tâm hồn một khối ái tình chưa thỏa nguyện. Giữa buổi ấy em chết. Em chết khi trên đấu chưa đội hết mười tám tuổi, khi thân thể còn sạch như băng tuyết, khi tâm hồn còn thơ ngây.

“Em chết dưới vuốt nhọn của Thần hổ xám. Rồi em hóa ra Ma trành. Anh có biết thế nào là Ma trành? Ma trành là những thứ ma bất đắc kỳ tử hoặc bị hổ ăn, hoặc bị dìm đuối, hoặc vì thắt cổ, hoặc vì bị chẹt xe, vân vân… Những thứ ma ấy đều bị nhốt vào vòng oan nghiệt. Cái nghiệt chướng của họ xui ra vậy. Chết như thế, thì linh hồn vất vưởng, bị đầy đọa, không đi đầu thai được mà không được tự do. Muốn thoát khỏi vòng kìm hãm, thì phải tìm kẻ thế cho mình. Nếu không thì mãi mãi, mình sẽ phải làm ma trành đói khát, khổ sở, chỉ được ở một chỗ, không được đi đến đâu. Ấy nếu trên trần thường nói: “Khúc sông này có dớp, cái xe kia có dớp, cầu ao này có dớp” là chính vì thế đấy. Dớp có gì là lạ đâu: nó chính là ma trành!

“Bị hổ ăn, gọi là hổ trành, chết dưới nước, gọi là thủy trành, chết chẹt xe, gọi là xa trành, chết thắt cổ gọi là ải trành. Mỗi một nghiệp, chết một khác. Nhưng, nếu chết rồi thì phải hãm mãi ở chỗ mình chết, khi nào có kẻ thế cho mình, mình mới được tự do. Kẻ thế cho mình lại bị giam hãm như mình lúc trước, mãi tới khi kẻ ấy bắt được một người khác. Thành ra mối dây dài dằng dặc ấy không bao giờ hết, không bao giờ đoạn tuyệt. Mối dây đó, tức là dớp vậy. Kẻ kia bị làm thủy trành muốn thoát hồn, phải cố dìm đuối một người sống để bắt hồn người ấy thay mình. Nếu là xa trành, thì giun giủi cho người sống bị chết chẹt, nếu là ải trành thì xui cho người ta thắt cổ tự tử. Cái duyên nghiệp ấy, độc địa và tàn ác lắm. Đã bị nghiệp ấy, không táng tận lương tâm cũng không được, vì mình chịu cực khổ quá nhiều.

“Nói qua anh biết thế nào là dớp là ma trành; Bây giờ anh đã hiểu rồi, em xin kể anh nghe về nghiệp lũ hổ trành. Em biết rõ các hổ trành, vì chính em đã làm hổ trành trong mấy tháng.

“Em bị làm ma trành, bởi một lẽ rất dị kỳ nhưng cũng rất dể hiểu. Một đứa khốn nạn kia, hỏi em về làm vợ, bị em từ chối. Nó lấy làm tức lắm. Ít tháng sau, nó bị cọp bắt. Con cọp ấy chính là Thần hổ đó. Thần hổ đi đến đâu, đều có một lũ ma trành hầu hạ, lũ đó đến năm, sáu đứa. Có vài đứa con trai, vài đứa con gái. Đứa nào xui hổ bắt được người khác thế cho mình thì được thoát. Tên khốn nạn kia, muốn trả thù em, bèn giun giủi cho em bị mờ mắt, đi lạc đường để đến nỗi hổ vồ.

“Em chết đi, thầy em thương em lắm, thu thập xác em về khâm liệm và gác em vào xó. Khi em bị hổ bắt, em có giơ hai tay ra chống cự và tát hổ; hai tay em bị gặm nát nhừ, hóa nên ngày nay khi anh trông thấy em, anh được rõ bàn tay em không có một chút thịt nào nữa. Thầy em làm hết phép để thu hồn em về nhập xác, nhưng không thể nào được. Xác em không thiêng, không nói. Bởi lẽ hồn em đã bị làm trành, mà làm trành, thì phải đi theo Thần hổ để hầu hạ nó như hầu hạ một ông chủ. Hồn em, vì thế không về nhà được. Khổ lắm, nhưng biết làm thế nào? Duy có một điều rất có ích, là trong khi hồn em bị đầy đọa, em đã hiểu thấu được nhiều lẽ bí hiểm của sự tử sinh. Những buổi gió mát trăng trong, những giờ êm ả lặng lẽ, hổ thường ngồi một chỗ vắng, nhắm mắt thiu thiu ngủ và bắt các ma trành hiện lên bắt chấy, gãi đầu và đấm bóp cho. Trong những lúc đó lũ hổ trành cười đùa nói chuyện với nhau rất vui vẻ. Cũng trong một buổi như thế em biết rằng một người con gái khác, cùng chung số kiếp với em, định xui Thần hổ làm hại một người thiếu niên rẻ rúng nàng, tên là Đèo Thắng Hổ. Nàng trước vốn có tình với chàng thiếu niên đó, song chàng kia ghét bỏ nàng. Khi chết rồi, chị ả dò biết được anh kia vốn là cháu nội ông Đèo Văn Bỉnh kẻ thù rất thâm thúy của Thần hổ; nàng bèn xui hổ đến nhà ông cai tổng Cựu và dùng mắt thôi miên Đèo Thắng Hổ, khiến chàng phải mê hoảng rồi tự chạy ra hiến mình cho cái chết, tựa hồ một miếng sắt bị hút vào đá nam châm. Em nghe biết chuyện ấy, lấy làm lo ngại cho số phận anh, tại em yêu anh, lại biết anh là giọt máu cuối cùng của dòng họ Đèo gần tuyệt diệt.

“Vì thế, em làm hết cách để thoát thân cho chóng. May sao cơ hội bầy ra một cách may mắn; em có dịp xui Thần hổ ăn thịt một chị tiều phu đã già, rồi bắt hồn chị đó thay em. Thế là em thoát nạn. Em vội về nhà, nhập vào xác em. Nguyên trong quan tài đã sẵn đủ các bùa linh ứng, nên em thiêng ngay, nói được ngay. Em bèn xin thân phụ em làm cho một cái nhà mồ ở vùng này, và khiêng quan tài em ra để trong nhà mồ ấy. Em ở đây đã non hai tháng; trong hai tháng ấy, em đợi anh hầu tan tác tâm hồn! Em biết thế nào anh cũng phải qua đây, nhất là khi thấy Thắng Hổ bị nạn. Chính tối hôm qua, giữa lúc anh cùng em uống rượu, anh họ của anh đương bị hổ dùng mắt thôi miên, làm cho mê man, giun giủi cho đi vào cõi Chết. Em tuy biết thế mà không sao cứu được, vì chậm quá! Bây giờ chỉ còn cách là cứu anh thoát nạn, và em chỉ muốn cứu một mình anh khỏi chết mà thôi!

“Cả ngày bôm qua, em đã dự bị sẵn, làm cho đoàn kỵ mã của anh quáng mắt, phi ngựa vòng quanh hòn núi này cả ngày mà vẫn tưởng thẳng đường đi tới Bỉm Sơn. Em cốt làm thế chỉ là để, buổi chiều, anh cùng đầy tớ anh phải chui cả vào đây, rồi bấy giờ em sẽ liệu. Khi gặp mặt anh, em mừng quá, mừng phần vì được thấy anh, phần vì biết anh đủ sức cùng em ân ái. Như thế, anh khỏi phụ tấm lòng em quí mến yêu thương anh mãi mãi, và đợi chờ anh đến tận ngày nay. Vì sao em biết anh có thể làm cho hồn em thỏa nguyện, cho em không phải mang tiếng là một loài “bà cô” chết mọt xác vẫn không chồng? Em xin cắt nghĩa rõ anh nghe, sự này lạ lắm.

“Phàm giả người đã chết thì khí dương mất hẳn; lúc ấy chỉ còn có khí âm. Người ta sinh ra, ai cũng có một phần xác, một phần hồn; lúc chết phần xác tiêu đi, chi còn phần hồn phảng phất. Nhưng phần hồn đó, chỉ là những tư tưởng những tình cảm, chỉ là phần tinh túy khiến ta hiểu biết được mọi lẽ trong vũ trụ mà thôi. Phần hồn đó, nếu nó có thể giao thiệp với hồn người sống, nó không thể khiến người sống thấy người chết được. Cái gì khiến em nói được, hiện thành hình được, làm một con ma thiêng được, đó tức là âm điện, một động lực rất mạnh mà anh cũng có trong người. Nhưng trong người anh, động lực đó hòa với giờ mạnh dương khí, nó tên là nhân điện. Nhân điện không bao giờ hơn âm điện được, bởi lẽ hoàn cảnh bao bọc anh không có thể khiến anh luyện được điện trong người anh. Nếu được luyện nhân điện của anh, anh sẽ có thể rung chuyển được sự vật mà không phải cử động. Tỷ như em chả hạn. Vì em đã thác rồi không có xác thịt nữa, không có dương khí nữa, nên phần âm khí và âm điện của em rất mạnh, bởi hoàn cảnh của em có thể làm cho em huấn luyện sức lực em một cách dễ dàng: bởi em thuộc về cõi âm.

“Anh nên hiểu rõ rằng: dù em thiêng, dù em có nhiều điện, và bởi có điện, hiện được rõ ràng ra trước tầm mắt anh, em không thể làm gì anh được cả. Em có thể chọc anh, làm cho anh sợ sệt và đau ốm, nhưng không bao giờ giết chết nổi anh. Số mệnh con người là một điều quan trọng, là một sự đã có chép trong sử sách của Thiên đình, há phải là một vật dễ dàng, mà thần thánh, ma, quỉ lúc nào cướp đi cũng được? Nếu có kẻ chết vì bị ma làm, ấy chỉ vì kẻ đó có tiền oan nghiệt chướng xui ra như vậy. Chẳng qua chỉ vì họ đến số đó thôi. Chỉ có một điều rất hợp lý là hễ anh yếu bóng vía, tức là trong người ít điện, thì ma quỉ có thể át linh hồn anh trong chốc lát được, để nhập vào thân thể anh. Và, nếu anh đi lại với em thân mật, em có thể rút dần dần nhân điện của anh đi, làm cho anh xanh xao vàng vọt. Cái đó không có gì lạ cả: hai luồng điện chạm nhau tất cái bé bị cái lớn hút đi, như đá nam châm hút sắt. Bởi thế, xưa kia những kẻ lấy vợ ma thường có âm khí hiện ra trên nét mặt, thường bị gầy yếu và mất cả tinh thần. Ấy chính vì họ bị thu mất nhân điện trong người đó.

“Nhưng sự ấy chỉ xảy ra nếu kẻ kia là người ít can đảm và nghị lực. Vẫn biết rằng âm điện bao giờ cũng mạnh hơn nhân điện, âm khí bao giờ cũng hại hơn dương khí; song le, nếu mình có nhiều khí khái, nếu mình là khách hùng cường, thì sự đi lại với ma, với ma thiêng, cũng không thể làm gì mình được. Âm điện không thể thu nhân điện của mình, nếu hai luồng điện ấy sàn sạt bằng nhau: âm khí không thể ám dương khí được, nếu dương khí thịnh vượng. Đó tức là tình thế anh và em đó. Em, thoạt nhìn thấy anh, biết ngay anh sẽ không bị em đè nén nổi. Em biết ngay em sẽ được thỏa nguyện, sẽ được cùng anh chăn gối, mà sự chung đụng kia sẽ không làm hại đến anh. Vì cớ sao? Khi em vừa ở trong phòng bước ra, cả đoàn kỵ mã, ai trông thấy tia sáng trong mắt em cũng đều khủng khiếp; ai cảm thấy hơi lạnh trong người em tuôn ra cũng đều rùng mình. Như thế tức là họ kém nhân điện. Tất cả những người đó, nếu chung chạ cùng em sẽ đều bị ốm đau, xanh xao, mà khó lòng cứu được. Chỉ có anh là không thế: anh nhìn em không chớp mắt, bắt tay em không rùng mình, ngủ kế em không kêu lạnh. Anh là người hùng dũng, can đảm, có thể đương đầu với em được.

“Em cứu anh thực không phải là quá đáng. Em cứu anh thực không uổng công em lao lực bấy lâu nay. Anh thực xứng với lòng chờ đợi mong mỏi của em, với tình duy nhất và hăng hái của em.

“Em đã yêu anh, quí thương anh, thế tất phải lo gỡ cho anh thoát khỏi vòng tai nạn. Bây giờ gỡ cho anh khỏi răng vuốt của Thần hổ xám, nghĩ ra thực đã khó lòng. May thay, vì trước kìa em có làm hổ trành, nên em biết rõ những nhược điểm của hổ. Em biết rõ tính nết kẻ thù của anh. Vả lại, cứ theo như chuyện người lính dõng em vừa mới kể anh nghe, ta có thể theo đúng phương pháp của ông Bạch hổ, để tự cứu lấy sinh mệnh. Vậy, muốn lấy lợn và bồ nhìn thế mạng, ta phải chờ dịp tốt mới xong. Cứ như trí đoán của em, Thần hổ, mãi đến ngày kia, mới tạt qua đây săn các loài dã thú. Anh sẽ phải đợi đến hôm ấy. Anh đừng ngại! Em biết rõ anh muốn nói gì rồi! Đầy tớ anh phải không? Đoàn kỵ mã phải không? Bây giờ họ đương ngủ như chết. Nào có sự gì lạ đâu! Em đã biết trước cả, nên hôm qua, cho họ ăn uống em đã đốt một đạo bùa mê hồn họ ngâm vào rượu từ lâu. Họ sẽ ngủ đúng 5 ngày 6 đêm mới tỉnh dậy được. Anh và em cũng uống rượu ấy, nhưng trước khi uống, em đã có ý mời anh một chén giải độc giải phù tửu. Bởi lẽ ấy ta vẫn tỉnh như sáo. Có thế mới tự tình với nhau được chớ, nếu không anh đã ngủ say rồi!

“Bây giờ anh sẽ phải ở chung với em trong buồng này mấy hôm, không được ra ngoài. Anh muốn thức gì sẽ có thức ấy. Ngày, ta sẽ cùng nhau ăn cơm uống rượu hai bữa như ngày thường; đêm ta lại cùng ngủ với nhau chung một gối. Nhưng có một điều cần nhất là anh phải nhớ: là em chỉ có thể gần anh được mỗi ngày vài giờ thôi. Ngày từ đúng Ngọ tới giữa giờ Dậu; đêm từ giờ Tý đến giữa giờ Mão. Mặt trời lên đúng giữa đỉnh đầu thì em lại, khi ngả về đoài thì em đi. Trống điểm đúng nửa đêm thì em trở về cùng anh ân ái, đến mặt trời mọc lại phải giã anh về cõi u minh. Như thế bởi lẽ em phải làm đúng theo luật Trời đã định. Em xin cắt nghĩa anh nghe cho hiểu. Ban ngày thuộc về dương, nhưng chia làm hai phần. Từ sáng đến trưa, ấy tức là “dương dương”, khí dương thịnh, em không hiện hình về được. Từ trưa đến tối, ấy tức là “dương âm”, em có thể về được. Vì thế về buổi chiều, nếu hay thấy có ma quỉ lẩn quất trên trần là bởi lẽ ấy đó. Đến tối, từ giữa giờ Dậu đến nửa đêm, ấy tức là buổi “âm âm”, em phải ở cõi u minh, làm việc âm, không về được. Anh cứ xem các thầy phù thủy đánh đồng thiếp, thì biết rõ lời em nói là đúng. Phàm giả muốn sai đồng xuồng âm ty nói chuyện cùng người chết phải đánh ngã đồng về buổi tối, trước giờ Tý. Đến đúng nửa đêm, đồng phải về; nếu không về tức là “khê”, mãi đến hôm sau, cũng buổi ấy, mới hoàn hồn được. Từ quá nửa đêm đến sáng, tức là giờ “âm dương”, hồn có thể lên cõi trần chơi được. Bởi lẽ ấy, những giấc mộng thấy về gần sáng, toàn là những chiêm bao rất linh nghiệm, không phải những việc mê sảng vu vơ. Anh xem thế đủ biết trong thời khắc một ngày một đêm, những hồn ma chỉ có thể về dương thế được trong những lúc âm dương tương hợp, trong buổi “dương âm” hay “âm dương” chả hạn. Còn trong buổi khí dương quá thịnh, thì dưới âm là lúc phải ngủ, trong buổi khí âm quá mạnh, là lúc trong thập điện làm việc rất nhiều. Thuộc vào thời “dương dương”, hồn không về được, vì khí dương đánh bạt mất, thuộc về “âm âm”, hồn không về được, vì khí âm lôi kéo lại. Những lẽ ấy huyền diệu lắm, bây giờ em chỉ nói qua loa thôi, khi nào anh xuống đây với em, tự khắc anh sẽ hiểu hơn em đủ các lý.

“Bây giờ sự cần nhất của hai ta là phải tiện dịp hội họp cùng nhau, yêu nhau cho đằm thắm đã. Kẻo rồi đây âm dương cách trở, sinh lộ gập ghềnh, anh sẽ không có thì giờ nhớ đến em, em cũng sẽ đầu thai kiếp khác hoặc chờ anh cho tới khi anh nhắm mắt lìa đời. Sự cần thứ nhì của hai ta là sự cứu anh. Cái đó; anh không ngại. Anh cứ yên lòng ở đây cùng em, đến ngày kia, em sẽ lo chu toàn mọi việc. Lúc ấy sẽ có bồ nhìn, sẽ có lợn béo, anh chỉ việc cởi áo quần cho bồ nhìn mặc và cắt móng tay móng chân cùng giỏ mười giọt máu ở ngón tay ngón chân vào một cái đĩa. Rồi anh nằm đợi ở đây; thế là xong việc.

“Khi đã cứu xong rồi, em sẽ cho anh uống một lá bùa hộ mệnh. Số anh vì đã lấy bồ nhìn và lợn thay rồi, tất không bị Thần hổ cướp mất nữa. Nhưng sợ những lúc bất kỳ không gìn giữ, có khi anh bị thiệt mình. Vì thế, em cho anh uống một đạo bùa, đạo bùa ấy sẽ làm cho anh có phép ẩn mình: mỗi khi anh thấy hổ, anh trông thấy nó mà nó không thấy anh. Như vậy nó không thể nào làm hại anh được. Tuy vậy cốt nhất anh không bao giờ nên ngủ trong rừng vì hễ ngủ anh sẽ bị hiện nguyên hình, hổ sẽ trông thấy anh. Nó sẽ không hại được anh ngay, vì anh đã làm phép thế thân rồi. Nhưng nếu lúc đó nó liếm vào mặt anh thì bao nhiêu phép thiêng của đạo bùa mất hết; và không những thế tính mạng anh cũng khó bảo toàn. Anh là một người sống sót, anh ăn cắp số mệnh anh; đáng lẽ anh chết từ trước mà chưa chết chỉ vì anh biết cách thế thân. Song khi anh lỡ vô ý bị hổ liếm vào mặt, thì chỉ trong một vài tháng sau anh tất phải chết không tài nào thoát được nữa.

“Điều đó anh nên nhớ kỹ, kẻo sau này, nếu anh không chịu gìn giữ, sẽ sinh ra lắm tai nạn bất thần.

“Bây giờ em đã kể rõ ràng, anh khá ngồi xê ra một chút, nhắm mắt lại cho em hiện hình, ngõ hầu cùng anh ăn uống và vui thú. Anh xê ra!”

Lầm Khẳng nghe hết truyện bỗng thấy lòng mừng khắp khởi; chàng biết rằng chàng được nhờ Peng Slao mà sống sót, mà, một ngày kia, trả được mối thâm thù. Hết lòng yêu thương Peng Slao, chàng làm theo ý muốn nàng như một đứa trẻ con ngoan ngoãn vâng lời mẹ. Chàng nhắm mắt lại. Khi mở mắt ra, Lầm Khẳng thấy mình ngồi trên chiếu, trên đệm, trước một mâm cỗ linh đình, bên cạnh một người con gái tuyệt sắc, một người con gái Mường thùy mị, diễm lệ, hết sức đẹp nếu không bị phải đôi bàn tay xương xẩu, hình như da thịt bàn tay ấy, từ xưa, đã bị rũa ra rồi.

Giữa khi nhấp chén quỳnh tương, giữa khi say sưa vuốt ve một làn da mịn màng, một tấm ngực đầy đặn, đôi má đào mơn mởn làn tóc đen mềm mại, giữa lúc choáng váng tê mê, vì hơi rượu nồng hấc, vì mùi da thơm tho, vì khí ấm dịu dịu, Lầm Khẳng nghe một giọng nói não nuột, êm ái, giọng nói run run như cảm động, không có vẻ gì sắc sảo, không có vẻ gì lanh lảnh, giọng nói của người thiếu nữ nũng nịu dựa vào chàng:

– Em chỉ xin anh một điều. Rồi đây, giữa một cuộc vui, bên cạnh một người vợ sống trong một khắc ái ân, say sưa, anh sẽ để dành cho em một chút tình thương yêu, tiếc nhớ. Thế là đủ. Hoặc giả, đối cảnh não nùng, ngâm cảnh hoa tan tác, vì anh hồi tưởng đến thân bạc mệnh này, xin tưới cho em vài giọt lệ. Em xa xôi, dìm hồn trong cõi lạnh lùng u uất, sẽ cảm thấu lòng anh và phù hộ cho anh…

Dưới ánh sáng mờ mờ, Lầm Khẳng dường như thấy mấy giọt nước mắt lóng lánh trên đồng tử đen nháy, sáng ngời của thiếu phụ, làm mất vẻ lạnh lùng dữ dội, trong sắc đẹp nồng nàn gay gắt của nàng. Lầm Khẳng, ngậm ngùi, cũng tưới trên má Peng Slao vài giọt lệ chân thành, trong trẻo.

Vài hôm sau, trên con đường hẻm chạy quanh co ven những khu rừng sâu thẳm, ven những rìa núi gập ghềnh, một đoàn kỵ mã phi nước đại làm cho cát bay sỏi bắn mịt mù, trông xa như những đám mây trắng xóa, phất phơ bay giữa vùng lá cây um tùm xanh biếc, che khuất một góc rừng vầu.

Trước đây mươi ngày, đoàn kỵ mã ấy đi vào cõi Chết. Nhưng, giờ đây, họ bay vào cõi Sống thiêng liêng.

(Hết Phần 6 Hết Chương 2)

Share this post