Vòng Tay Yêu Tinh (Tiểu Thuyết Phóng Tác – Hoàng Hải Thủy) Chương 13

Vòng Tay Yêu Tinh (Tiểu Thuyết Phóng Tác – Hoàng Hải Thủy) Chương 13

VÒNG TAY YÊU TINH
* Tiểu Thuyết Phóng Tác Hoàng Hải Thủy
* Tinh Hoa Miền Nam xuất bản (Sài Gòn 1972)
* Nguồn: Blog Hoàng Hải Thủy (https://hoanghaithuy.wordpress.com)

* Để đọc những phần đã đăng, xin click vào chuyên mục Văn Học – Truyện Dài, Hồi Ký.

CHƯƠNG 13

Sáng sớm hôm sau, Tuấn, chú bồi phòng vào đánh thức tôi dậy. Chú đem lên cho tôi tập thư từ của tôi vừa tới, trong số có một thư ngắn được gởi tới Hội Quán bằng điện thoại. Tôi đọc thấy:

“Huy Giang, anh đã tỏ ra xứng đáng với lòng tín cẩn của tôi. Tôi rất hài lòng về việc anh đã làm. Chiều nay, hãy trở lại Viện Bảo Tàng, anh sẽ nhận được tin trong ngày mai. M.V.”

Tuấn cũng đem lên cho tôi, cùng với bữa ăn điểm tâm, tất cả những nhật báo phát hành sáng nay. Vừa ăn, tôi vừa đọc báo. Thoạt đầu, tôi hơi ngạc nhiên khi thấy các báo chí nói nhiều đến bảo vật bị mất cắp, họ như quên hẳn vụ án mạng làm chết những ba mạng người. Sau đó tôi hiểu.

Ba mạng người vô danh không có giá trị gì trong số 2000 tỷ người sống trên trái đất, nhưng chiếc Vòng Mãng Xà thì cả thế giới chỉ có một mà thôi.

Trên quan niệm đó, Ma Vương đã không ngần ngại chút nào khi cho hy sinh ba mạng nô lệ để tạo cơ hội cho tôi chiếm lấy bảo vật. Ðiều mỉa mai là các ông chủ báo – tôi biết các ông chủ báo đã ra lệnh cho các phóng viên phải viết nhiều về bảo vật – tuy không phải là môn đệ của Ma Vương, đã tỏ ra đồng ý với y.

Các báo phát hành sáng nay cho biết ba xác chết vẫn nằm ở nhà xác thành phố. Vẫn chưa có ai tới nhìn họ hoặc khai báo gì về họ, do đó họ vẫn còn nguyên là “ba xác chết vô danh”. Nhân viên Bảo Tàng Viện được huy động và có sự giúp sức của nhân viên cảnh sát đã tìm kiếm, lục lọi tất cả mọi nơi trong Viện suốt đêm qua nhưng vẫn chưa tìm thấy bảo vật.

Tôi xuống phòng khách của Hội Quán và suốt mấy tiếng đồng hồ, phải tiếp chuyện những ông bạn tôi, thân cũng như sơ. Tất cả đều ca ngợi sự nhanh trí của tôi và đưa ra nhiều giả thuyết rắc rối về thủ phạm vụ trộm. Cũng như các ông nhà báo, đa số bạn tôi chỉ chú ý tới chiếc Vòng Mãng Xà, không mấy ai thèm nhắc đến ba người chết ở trong Viện hôm qua. Vì chiếc vòng, ba kẻ chết đó đã gần hoàn toàn bị người đời quên lãng.

Và tới một giờ trưa, một chú tống thư văn đem tới cho tôi một bức thư nữa. Phong bì thư cho tôi biết đó là thư của một nhà buôn lớn. Mở coi, bên trong có một tờ thư của Ông Giám Ðốc nhà buôn lớn đó cảm ơn tôi và cho biết món hàng đã nhận được. Tôi hiểu ngay đó chỉ là một cách nói. Tôi có buôn bán hay quen biết gì với nhà buôn này đâu.

Kèm theo tờ thư là một tấm ngân phiếu ghi con số 3.000.000 đồng.

Tôi biết ngay đây là tiền trả công của Ma Vương. Ông Giám Ðốc nhà buôn lớn có nhiều chi nhánh ở khắp thế giới kia, cũng là một môn đệ của Ma Vương, đã gửi cho tôi ngân phiếu này. Một lần nữa tôi lại thấy Ma Vương giữ lời hứa và nói thật: Y đãi người thật hậu. Và do đó y lại càng đáng sợ. Kẻ nào chỉ biết lợi dụng người khác không thể lợi dụng được lâu, con người ai cũng biết suy tính lợi hại, thiệt hơn. Con người không chịu để ai bóc lột, lợi dụng mình lâu mà không phản ứng. Người hùng thì phản ứng hùng hồn, người hèn nhát thì phản ứng theo hèn nhát, chỉ cần có cơ hội là người ta làm phản ngay. Nhưng nếu kẻ lợi dụng họ biết đãi ngộ xứng đáng, hậu hỹ nữa, con người không thấy mình thiệt thòi nên không tính đến chuyện phản bội.

Như trường hợp của tôi chẳng hạn.

Tôi đã bị thua Ma Vương. Y có thể sai tôi đi lấy chiếc Vòng Mãng Xà bảo vật mà không cần nghĩ đến chuyện chi cho tôi một số tiền nào, dù nhỏ. Nhưng y đã trả công cho tôi tới 3 triệu đồng, một con số tuy không lớn lắm nhưng cũng ở ngoài sự tưởng tượng của tôi. Từ đó tôi suy ra, chắc chắn những người khác khi làm theo lệnh của Ma Vương mà thành công,cũng được y đãi ngộ như tôi. Có thể có kẻ còn được đãi ngộ đặc biệt hơn tôi nữa.

Ðồng tiền đối với tôi lúc này thật không cần thiết. Tôi nói không cần thiết chứ không nói vô giá trị.

Tôi cần tiền làm gì? Tiền đâu có thể giúp tôi chống cự được với Ma Vương, đồng tiền đâu có làm tôi thắng được y, tiền đâu có giúp tôi cướp được Kiều Xuân, người tôi yêu và cũng yêu tôi, ra khỏi bàn tay sắt của Ma Vương?

Tôi bỗng cảm thấy bồi hồi, nóng ruột muốn “được” trở về lâu đài sào huyệt bí mật của Ma Vương.

Tôi bắt đầu suy nghĩ đến cái công tác lớn mà Ma Vương sẽ giao phó cho tôi sau cuộc thử thách mà y gọi là nhỏ này.

Tôi sẽ và tôi sắp phải làm gì cho y? Không biết tôi có được ở lâu trong sào huyệt không? Nếu mai đây Ma Vương cho lệnh tôi đi thật xa, như đi sang Trung Hoa, sang Hoa Kỳ… với một công tác nào đó, làm xong mới được trở lại thì sao. Tôi sẽ phải xa Kiều Xuân, tôi làm cách nào để cứu nàng???

Những ý nghĩ như thế làm tôi rối trí.

Ba giờ chiều, theo lời dặn trong thư, tôi tới Viện Bảo Tàng.

Vì vẫn chưa tìm thấy bảo vật, Viện Bảo Tàng vẫn còn bị phong tỏa. Tôi lọt qua hàng rào cản của nhân viên công lực một cách dễ dàng. Ở đây, tôi được coi như một người hùng. Mọi người có phận sự ở đây đều tỏ ra kính mến tôi và đều nhìn tôi bằng những cặp mắt ngưỡng mộ, thán phục.

Ông Quản Ðốc Viện ăn ngủ luôn ở Viện để chỉ huy và theo dõi vụ lục xét tìm bảo vật. Nói là ăn ngủ chứ thực ra, tôi thấy ông ăn rất ít và ngủ không được.

Tuy lo âu nhưng ông ta vẫn còn nhiều hy vọng. Viện Bảo Tàng là một cơ sở lớn, nhiều ngõ ngách và chỗ dấu. Ông vẫn tin rằng cứ kiếm tìm thế này rồi thế nào cũng thấy cái vòng bảo vật. Giữa hai người, tức là ông Quản Ðốc và tôi, tôi mới là người hết hy vọng ở việc tìm được bảo vật.

Ngày hôm đó qua đi, không có tin gì khác của Ma Vương và tôi cũng không gặp bất cứ một môn đệ nào khác của Ma Vương. Ðêm về khuya, tôi càng lo sợ. Ðiều mỉa mai là tôi sợ không còn được trở lại sào huyệt của Ma Vương. Nếu quả thật Ma Vương chỉ nhờ tôi có một việc đi lấy Vòng Mãng Xà rồi thôi, trả tôi về với cuộc đời riêng của tôi, tôi sẽ phải làm gì, tôi phải làm sao để gặp lại Kiều Xuân? Nơi có Kiều Xuân bây giờ là Thiên Ðàng của tôi, dù cho Thiên Ðàng ấy có cả Ma Vương ngự trị.

Khác với mấy đêm ở trong lâu đài bí mật của Ma Vương, đêm nay tôi trằn trọc ngủ không được.

Sáng hôm sau, khi tôi mở bức thư của Ma Vương gửi đến, tôi có cảm giác như một tử tội đang nhận được lệnh ân xá, như một tín đồ được Giáo chủ đưa sứ giả đến gọi vào Thiên Ðàng.

Ma Vương viết cho tôi một hàng chữ ngắn:

“Xe sẽ tới đón anh 4 giờ chiều nay. M.V.”

Một cái lệnh ngắn rõ là của người trên gửi xuống kẻ dưới. Kẻ nhận thư chỉ có việc vâng lời chứ không có quyền từ chối hay đề nghị bất cứ điều gì hết.

Nhưng không sao, cứ cho Ma Vương ra lệnh miễn sao tôi được gần người tôi yêu. Dù cho Ma Vương có viết thơ dài cho tôi, tôi cũng chỉ đọc có đoạn đề cập đến việc tôi trở lại gần Kiều Xuân.

Tôi cần trở lại đó gặp Kiều Xuân trước đã. Kế hoạch chống Ma Vương sẽ được hoạch định sau, chưa vội. Với một tâm trạng vui và lạc quan, tôi đi lấy y phục và đồ dùng thường ngày bỏ vào một túi hành lý nhỏ. Linh cảm cho tôi biết là lần này có thể tôi sẽ ở lại lâu đài lâu ngày và tôi nên có đủ những đồ dùng thường ngày ở bên cạnh.

Suốt từ phút nhận được thư của Ma Vương, tôi không còn làm gì khác ngoài việc sống để chờ xe đến đón.

Ðúng 4 giờ, một chiếc xe du lịch sơn đen tới dừng trước Hội Quán, anh tài xế bận sắc phục nhà tỷ phú hoặc các hãng buôn lớn, bước vào. Như đã quen biết tôi từ trước, anh cúi chào tôi và xách cái xắc du hành của tôi ra xe.

Tôi đã có bằng chứng là Ma Vương không còn thử thách hay ngờ vực, đề phòng tôi nữa. Tôi đã được y chính thức nhận là môn đệ, vì chiếc xe này không có màn cửa. Tôi sẽ biết là xe đưa tôi đi đâu và sào huyệt của Ma Vương ở đâu.

Xe đưa tôi ra khỏi thành phố đi vào xa lộ số 12. Chạy chừng mười lăm phút xe tới Hồ Châu Sơn và theo một tỉnh lộ chạy thẳng về phía Bắc. Xe tới một khu có nhiều rừng thông và chạy vào một con đường trải đá xuyên qua rừng. Vào lúc trời hoàng hôn, xe dừng lại trước một căn nhà gỗ bên đường. Căn nhà có vẻ như nhà của người gác rừng. Một gã đàn ông từ trong nhà bước ra ở đầu xe, gã tài xế nói với gã một câu gì đó. Tôi thấy gã đàn ông đó xách theo một cây súng săn lớn nòng. Xe chạy chừng năm cây số nữa lại đến trước một nhà gỗ khác và một gã đàn ông trong nhà này lại cầm súng bước ra kiểm soát xe và người.

Bóng tối bắt đầu xuống khi xe đến trước một bức tường đá cao. Cổng đá trông chắc chắn như lối vào những tòa thành thời Trung cổ. Nhìn lối kiến trúc hai bên cổng, tôi biết rằng trong đó có những ụ súng lớn có đặt liên thanh và súng chống chiến xa. Nhiều tên gác từ trong cổng ra khám xe trước khi cho xe vào. Chứng kiến sự bố trí hữu hiệu này, tôi lại càng thêm kính phục Ma Vương.

Chừng mười phút sau, xe đưa tôi trước thềm lâu đài. Tôi xác định lại vị trí và biết rằng nơi đây là một địa điểm cách thủ đô chừng 200 cây số về hướng Bắc. Lâu đài này nằm giữa một thung lũng và một rừng cây dầy, xa cách đường cái đủ để người đi ngoài đường không thể nhìn thấy.

Hải Tùng ra đón tôi.

Tôi có cảm giác như Hải Tùng vui vẻ thấy tôi trở lại. Lão cho tôi biết là một căn phòng mới, lớn hơn, đầy đủ tiện nghi hơn căn phòng cũ, đã được dành sẵn chờ tôi. Lão hướng dẫn tôi đến đó và lên tiếng yêu cầu được ở lại phòng tôi trong lúc tôi nghỉ ngơi, thay y phục và cùng xuống ăn bữa tối với tôi. Tôi đồng ý ngay. Tôi cũng đang cần hỏi chuyện lão. Tôi có cảm tình với Hải Tùng.

Nới trú ngụ mới của tôi chứng tỏ địa vị của tôi đã lên cao nhiều ở đây. Phòng trước của tôi nhỏ hơn và thiếu nhiều tiện nghi hơn nơi này. Tôi có riêng một phòng khách và đặc biệt là những phòng này đều có cửa sổ nhìn ra vườn cây. Những ô cửa sổ này cho tôi biết rằng tôi không còn bị coi là tù nhân nữa.

Ba Tôn, gã bồi phòng, tươi cười chờ tôi ở đây. Thái độ của gã đối với tôi đã rõ rệt là không còn nghi kỵ, đề phòng nữa. Gã đã soạn sẵn quần áo cho tôi. Hải Tùng ngồi đó nói chuyện với tôi qua cửa phòng trong lúc tôi tắm và bận y phục mới.

Hải Tùng cho tôi biết là đêm nay, tôi không gặp Ma Vương. Ma Vương vắng mặt trong bữa ăn tối nay nhưng y có nhờ Hải Tùng nói lại với tôi là y rất hài lòng về tôi, tôi đã làm tròn bổn phận và đáp ứng đầy đủ lòng kỳ vọng của y. Nội trong ngày mai, tôi sẽ được gặp nhiều người lạ rất hữu ích cho tôi. Sau bữa ăn sẽ có một cuộc đánh bài, tôi có thể dự cuộc hay không tùy ý. Lão không nói gì đến cái Vòng Mãng Xà và công tác của tôi. Tôi biết lão không muốn đá động đến chuyện đó là vì một nguyên do khác, không phải vì muốn dấu Ba Tôn. Ba Tôn là người cũng biết rõ như lão về công việc tôi vừa làm cho Ma Vương.

Tôi rất muốn hỏi thăm về Kiều Xuân, tôi sôi nổi muốn biết trong hai ngày tôi vắng mặt ở đây, có những gì xảy ra? Kiều Xuân hiện có mặt trong lâu đài không? Bé Hiêu nữa? Kiều Xuân có liên lạc được với Bé Hiêu chưa?

Tôi rất muốn hỏi nhưng vẫn ngừng được. Hải Tùng là nguời có cảm tình với Kiều Xuân, tuy nhiên, cũng theo lời Kiều Xuân cho tôi biết, lão cũng là kẻ trung thành đến cùng với Ma Vương. Kiều Xuân chắc là nếu phải chọn giữa sự phản bội chống lại Ma Vương hay bỏ rơi nàng, lão sẽ chọn con đường đi theo Ma Vương. Vì vậy, tôi vẫn phải đề phòng Hải Tùng, lão rất thông minh, chỉ cần tôi hớ hênh chút xíu là lão dư biết tôi định làm gì, nghĩ gì, muốn gì.

Tuy rất muốn biết, tôi cũng không dám hỏi Hải Tùng là bữa ăn tối nay có mặt Kiều Xuân hay không.

Hải Tùng tối nay đưa tôi qua hai thang máy, qua hai hành lang mới vào tới phòng ăn. Lâu đài này thật rộng. Tuy đã được đi qua nhiều phòng, nhiều hành lang, dường như cho tới tối nay, tôi vẫn chưa được đi hết, được thấy hết một nửa lâu đài.

Khi vào tới phòng ăn sáng rực và sang như phòng khánh tiết của một vị vương tử chịu chơi ngày xưa, tôi thất vọng khi không trông thấy có khuôn mặt kiều diễm cùng đôi mắt nhung đen của Kiều Xuân.

Khách ăn bữa nay có 18 người tất cả, kể cả tôi và Hải Tùng.

Ðúng như lời Hải Tùng đã giới thiệu trước, đám bạn mới của tôi tối nay thật lạ và gợi sự tò mò. Họ đều là những người thông minh và trí thức hơn người. Thông minh, trí thức, có vẻ có địa vị trong xã hội, có quyền thế, uy tín và có duyên. Trong số có cả người ngoại quốc: một nữ ca sĩ người Ý đẹp tuyệt vời, một học giả Trung Hoa nổi tiếng đương thời, một nhà bác học người Nhật… Môn đệ của Ma Vương thật là đông đảo.

Và bữa ăn thật vui. Chúng tôi nói chuyện nhiều với nhau và nói về đủ mọi vấn đề, nhưng tuyệt nhiên không có một cuộc tranh luận to tiếng hay một lời khích bác, khinh thị nào được thốt ra. Nhất là không ai nói đến việc làm của nhau, tôi nói “việc làm” đây là việc làm cho Ma Vương. Dù Ma Vương vắng mặt, nhưng sự hiện diện của con người giầu sức mạnh tinh thần ấy lúc nào cũng như vẫn có bên bàn ăn. Ghế chủ tịch của Ma Vương ở đầu chiếc bàn dài – cái ghế trông như ngai vàng – bỏ trống như nhiều lần tôi thấy có những cùng ăn với tôi, khi nói chuyện, hướng về đó, y như Ma Vương đang có mặt và họ cốt nói cho Ma Vương nghe vậy.

Khi không gặp Kiều Xuân ở đây, tôi chỉ muốn cho bữa ăn qua mau để trở về phòng riêng chờ đêm khuya và Bé Hiêu tới. Tôi thắc mắc không hiểu Bé Hiêu có biết rằng tôi thay phòng ngủ hay không? Và Bé Hiêu có thể lần mò tới phòng của tôi hay không? Nếu được gặp Bé Hiêu chắc chắn tôi sẽ được biết tin tức của Kiều Xuân. Nhưng điều cần là Bé Hiêu phải tới được nơi tôi ngủ. Tôi thắc mắc không Kiều Xuân hiện có ở đây hay không?

Những thắc mắc ấy làm cho tôi không thưởng thức được bữa ăn ngon, và cũng không nói chuyện được vui với những người bạn mới. Tình yêu thực là kỳ dị. Tôi vẫn tự phụ là người tự chủ được trong mọi trường hợp, trước đây, nhiều lần gặp hiểm nguy đến có thể mất mạng, tôi vẫn bình tĩnh, vẫn bắt buộc được tâm trí không nghĩ đến những chuyện gì tôi không muốn nghĩ, vẫn thản nhiên không lo âu. Tối nay, tuy chưa có gì là nguy hiểm, tôi vẫn bồn chồn như một kẻ không hề biết tự chủ là gì. Vì yêu, tôi đã trở thành một cậu học sinh mười tám tuổi thắc mắc, lo âu vì không được nhìn thấy mặt người yêu.

Rồi bữa ăn cũng xong. Hải Tùng, tuy không chính thức nhưng gần như là người thay Ma Vương tiếp khách, đưa chúng tôi qua phòng bên. Lại một căn phòng lớn trang hoàng lịch sự khác. Nhờ đông người thừa chân đánh bài, tôi không phải ngồi vào bàn, nhưng chẳng may vì thừa chân, Hải Tùng cũng không phải ngồi vào bàn nào hết, lão đề nghị đưa tôi đi coi một vài chỗ mà lão nói là “cần coi” của lâu đài. Tôi không có lý do gì để từ chối.

Tôi theo Hải Tùng đi qua chừng mười phòng lớn. Mắt tôi đã nhìn thấy những bảo vật được trưng bày trong những phòng này. Có thể Ma Vương là người mê thích vật đẹp, quí nhất trần đời. Tôi vốn thích bảo vật, cổ vật, tôi từng sống rất nhiều giờ liên tiếp trong bảo tàng viện danh tiếng nhất thế giới, chưa bao giờ tôi chán nhìn ngắm bảo vật. Hôm nay tôi thấy chán ngấy vì tôi chỉ muốn nhìn một bảo vật mà thôi. Ðó là bảo vật sống: Kiều Xuân.

Hải Tùng vui vẻ và kiên nhẫn nói cho tôi biết lai lịch, xuất xứ của những bảo vật mà tôi chưa được biết rõ. Lão còn nói rằng Ma Vương còn có một căn phòng chứa những bảo vật quí nhất được y thích nhất. Với Ma Vương, những gì y cất riêng đó mới thực sự là bảo vật, những gì tôi nhìn thấy đây tuy cũng là bảo vật nhưng thực sự chưa đáng quí lắm.

Ði một vòng, Hải Tùng đưa tôi trở lại căn phòng có những bàn đánh bài. Và đúng lúc không ngờ nhất, tôi lại được gặp Kiều Xuân.

Nàng ngồi ở đây với Phát.

Nàng và Phát đã tới đây trong lúc tôi đi theo Hải Tùng.

Thấy tôi theo Hải Tùng vào phòng, nàng nhìn lên. Nàng chào và cười là cười với Hải Tùng nhưng tôi biết nụ cười đó dành riêng cho tôi. Ðột nhiên tôi như người sống lại.

Phát niềm nở bắt tay tôi. Tôi đã chinh phục được cảm tình của gã nhờ cuộc nói chuyện với gã trong bữa ăn có Ma Vương lần trước đây, buổi tối trước ngày tôi nhận lệnh Ma Vương đi lấy Vòng Mãng Xà. Gã không còn hận gì tôi nữa. Tôi và gã ngồi nói chuyện với nhau.

Kiều Xuân cũng ngồi cùng bàn nhưng nàng làm như không có tôi ở đó. Nàng ngồi yên, vẻ mặt suy nghĩ, mơ màng. Có lúc tôi thấy làn môi hồng của nàng hé mở và nàng khe khẽ hát một điệu hát quen thuộc. Bài ca Trăng Thu. Lời ca của bài ấy có đoạn:

… Nửa đêm trăng sáng
Em đến với tình yêu và ánh trăng
Mắt em như trăng sao, hồn anh mở cửa đón chờ…

Phát cũng nghe rõ tiếng nàng khẽ hát một mình, nhưng gã không hiểu gì cả, gã không thể hiểu.

Không ai có thể hiểu trừ hai người yêu thương nhau nhắn nhau qua lời ca ấy. Người nhạc sĩ khi có cảm xúc đặt lên lời ca ấy chắc nhân một đêm trăng hò hẹn với người yêu, nhạc sĩ không ngờ cảm xúc riêng của mình lại có thể giúp ích cho hai kẻ yêu nhau mà nhạc sĩ không hề biết mặt biết tên một cách hữu hiệu và thần tình như thế.

Tim tôi rộn ráng một niềm vui chan hòa…

Như vậy là Kiều Xuân đã gặp Bé Hiêu, nhu vậy là đêm nay nàng sẽ theo chân Bé Hiêu tới phòng tôi. Ðêm nay tôi sẽ được gặp riêng nàng…

Hải Tùng, Phát, Kiều Xuân và tôi ngồi cùng bàn. Câu chuyện chỉ được trao đổi giữa ba người đàng ông. Kiều Xuân chỉ thỉnh thoảng mới nói và chỉ nói khi bị ai hỏi. Rõ ràng nàng vẫn ghét mặt tôi. Hải Tùng và Phát cố tình dàn xếp cho nàng và tôi trở thành bạn, hoặc ít nhất nàng đừng ghét tôi đến thế, nhưng vô hiệu.

Kiều Xuân như người vì ghét mặt tôi nên không cần giữ lịch sự, nàng đưa tay lên che miệng ngáp luôn mấy lần. Rồi nàng chợt nói:

– Xin lỗi cho tôi rút lui. Mười hai giờ… Mười hai giờ đêm nay… tôi có việc quan trọng cần làm… Việc ngủ.

Tuy nói đùa nhưng nàng không cười. Tôi biết chắc là nàng hẹn tôi đêm nay 12 giờ nàng tới. Nàng nói thêm như vậy vì sợ lời nhắn qua câu ca vừa rồi có thể tôi không hiểu.

Làm bộ bất mãn vì thái độ bất lịch sự cố ý của Kiều Xuân, tôi đứng dậy:

– Tôi cũng có việc quan trọng phải làm. – tôi nói cho nàng hiểu là tôi đã ghi nhận được lời nàng nhắn. – Nhưng tôi không ngủ, đêm nay tôi sẽ thức trắng đêm.

Hải Tùng tưởng tôi nổi giận vì bị Kiều Xuân tỏ thái độ ghét bỏ quá rõ rệt nên lão vội cắt đứt bầu không khí mà lão cho là nặng nề giữa Kiều Xuân và tôi để đưa tôi về phòng.

Lần này, Hải Tùng chỉ cho tôi cách mở những khung cửa bí mật trên hành lang và ở phòng tôi. Như vậy là từ nay tôi đã có thể tự mình đi lại được trong sào huyệt này không cần chờ người hướng dẫn và mở cửa dùm cho nữa.

Khi chỉ cho tôi cách và nơi mở cửa phòng bằng điện và lối đi, Hải Tùng lịch sự nói:

– Bây giờ còn sớm. Nếu anh muốn trở xuống phòng ngồi chơi vui với anh em thì anh cứ việc làm như thế này…

Tôi cười nhạt:

– Chắc tôi không trở xuống dưới đó nữa đâu. Nói thực với anh, tôi chịu hết nổi thái độ của cô Kiều Xuân.

Lão có vẻ không được an tâm:

– Chú Phát đã có cảm tình với anh rồi. Không hiểu tại sao Kiều Xuân vẫn cứ thù ghét anh đến thế? Chuyện hiểu lầm cũ phải bỏ qua đi chứ. Rồi đây rất có thể anh sẽ cùng làm chung một việc với Kiều Xuân, nếu hai người cứ không chịu thua nhau như thế, làm sao cộng tác được? Ðể tôi lựa lời nói với nàng…

Tôi lắc đầu:

– Cám ơn anh, nhưng anh đừng làm vậy. Anh hãy để tôi lo chiếm cảm tình của nàng. Cảm tình cá nhân là một cái gì phải tự mình làm lấy mới được. Anh nói vô có khi chỉ làm cho nàng thêm ghét tôi.

Lão gật đầu:

– Anh nói có lý. Tuy nhiên anh có thể tin là tôi lúc nào cũng hết lòng giúp anh, kể cả việc giúp anh lấy cảm tình của Ma Vương cũng như của Kiều Xuân.

Lão có vẻ thành thật. Tôi bỗng cảm thấy xúc động:

– Cám ơn anh.

Tôi xiết chặt tay lão. Tôi vẫn nói dối và đánh lừa lão nhưng lời cám ơn vừa rồi của tôi là chân tình.

Trước khi ra khỏi phòng tôi, Hải Tùng còn cho tôi biết rằng sáng mai, Tôn sẽ tới hầu tôi và rất có thể, sáng mai tôi sẽ có lời mời gặp mặt Ma Vương. Ðêm nay, nếu có cần gì tôi có thể dùng điện thoại ở trong phòng. Ðiện thoại này chỉ dùng để liên lạc trong lâu đài, nhưng dù sao, nó cũng cho tôi cái cảm giác là tôi không còn bị canh giữ nữa. Ba Tôn chỉ còn là kẻ hầu tôi chứ không còn là kẻ có nhiệm vụ canh giữ tôi.

Sự kiện này làm tôi thêm mừng rỡ và phấn khởi: không bị nghi ngờ, canh giữ nữa, tôi thêm dễ dàng được gặp Bé Hiêu và Kiều Xuân.

Hải Tùng đi ra.

Sau cùng, chỉ còn mình tôi trong phòng.

Ðến gần cửa sổ, tôi thấy cửa không có chấn song sắt nhưng có một tấm lưới thép mỏng che kín. Trở vào, tôi tắt hết đèn lớn, chỉ để một ngọn đèn nhỏ để đọc sách. Tôi ngồi đọc sách, lúc đó là 10 giờ 30.

(Còn tiếp Chương 13)

Share this post