Vòng Tay Yêu Tinh (Tiểu Thuyết Phóng Tác – Hoàng Hải Thủy) Chương 14 (Tiếp theo)

Vòng Tay Yêu Tinh (Tiểu Thuyết Phóng Tác – Hoàng Hải Thủy) Chương 14 (Tiếp theo)

VÒNG TAY YÊU TINH
* Tiểu Thuyết Phóng Tác Hoàng Hải Thủy
* Tinh Hoa Miền Nam xuất bản (Sài Gòn 1972)
* Nguồn: Blog Hoàng Hải Thủy (https://hoanghaithuy.wordpress.com)

* Để đọc những phần đã đăng, xin click vào chuyên mục Văn Học – Truyện Dài, Hồi Ký.

CHƯƠNG 14
(Tiếp theo)

Câu hỏi bất chợt và không liên can gì đến câu chuyện đang nói của tôi làm Hải Tùng ngạc nhiên, lão trố mắt nhìn tôi:

– Anh… anh nói chi?

– Tôi đã trông thấy Ma Vương thủ hai tay trong tay áo ba lần – tôi nói – Hai lần khi Lê Các lên đài, một lần người đi lên đài là tôi. Ông cũng để ý thấy chứ? Sau khi Ma Vương thò tay ra kéo cái cần sắt làm đảo lộn thứ tự những vết chân vàng, ông ta thủ hai tay vào trong tay áo rộng ngay. Ông ta chỉ rút tay ra khỏi tay áo khi cuộc đi trên những bước chân vàng may rủi đã chấm dứt. Tại sao thế? Chắc chắn có nguyên do nào chứ?

– Bộ anh nghĩ rằng Ma Vương đã bịp chúng ta với trò may rủi đó sao?

– Nghĩ thì chưa. Tôi chỉ thấy thắc mắc. Hải Tùng, ông đã từng chứng kiến nhiểu cuộc đi lên đài may rủi, ông thử nhớ lại coi có lần nào ông thấy Ma Vương để hai bàn tay ở ngoài tay áo hay không? Ông cố nhớ coi…

Lão im lặng, nhưng tôi biết lão đang suy nghĩ. Mặt lão trắng ra…

Sau cùng lão nói:

– Tôi không nhớ ra. Vì tôi không để ý. Lần nào có người lên đài tôi cũng chỉ chú ý nhìn những bước chân vàng. Nhưng… dường như tôi chưa lần nào trông thấy hai bàn tay của Ma Vương trong khi có người đang bước trên những bước chân vàng thì phải…

Chợt lão đứng bật dậy:

– Bậy… Không thể được… Dù cho Ma Vương có thủ hai bàn tay trong tay áo thì… có gì khả nghi đâu?

Tôi như người thợ săn nóng ruột bắn bừa một mũi tên vào bóng tối nhưng không ngờ trúng con mồi. Tôi đang tạo ra sự nghi ngờ quyền lực trong lòng Hải Tùng. Và cả trong lòng Bé Hiêu nữa.

– Ông chắc chắn là không có gì khả nghi không? – Tôi hăng hái tiếp – Ông có chắc chắn là Ma Vương không chơi trò bịp bợm không? Có ai đã thắng được Ma Vương với cái trò ma quỷ ấy chưa?

Nghe tôi nói, Hải Tùng thở ra một hơi dài. Lão như người vừa trút được gánh nặng:

– Huy Giang, anh làm cho tôi nghi ngờ rồi cũng lại chính anh làm cho tôi hết nghi ngờ. Tôi đã ở gần Ma Vương 5 năm… Rất tiếc, tôi đã thấy ba người thắng Ma Vương trên những bước chân vàng đó…

Tôi như người bất thình lình bị tát mạnh một cái vào mặt. Nếu có người thắng Ma Vương tức là nếu có người đặt chân lên bốn bưóc chân vàng của Phật trên đài may rủi đó thì không thể nói là Ma Vương chơi bịp. Tôi ngồi lặng đi không còn nói gì được, nhưng Kiều Xuân hỏi:

– Ba người may mắn đó bây giờ đâu cả rồi?

Hải Tùng lại có vẻ bối rối:

– Một người vì có bệnh nặng từ trước nên… đã chết sau đó ba tháng…

Giọng nói của Kiều Xuân có âm thanh chế riễu:

– Ðúng. Lão đó có bệnh từ trước, thôi thì cho lão chết đi cho rảnh. Nhưng còn hai người may mắn kia?

– Một người chết vì tai nạn phi cơ rớt giữa Thái Bình Dương. – Hải Tùng đáp – Nàng là một người đàn bà. Một tai nạn bất ngờ mà cũng là rất thường. Ma Vương dù có quyền phép nhưng cũng không thể ngăn nổi tai nạn xẩy ra. Phi cơ chìm xuống đáy biển và tất cả mọi hành khách trên đó đều mất xác…

Kiều Xuân vờ ngây thơ:

– Như thế là bà đó không may chứ có phải là người may mắn gì đâu? Tai nạn đó xẩy ra sau ngày bà ta thắng Ma Vương bao lâu nhỉ?

– Ba tháng sau.

– Cũng lại ba tháng sau. Thế là đã hai người chết rồi, chết mà chưa được hưởng thụ gì hết… Thật tiếc. Còn người thứ ba?

– Người thứ ba thì tôi không biết…

Như bất mãn với chính mình, đôi lông mày rậm của Hải Tùng nhíu lại, giọng nói của lão trở thành gắt gỏng:

– Tôi thật không biết… Nhưng chắc chắn đang sống sung sướng ở đâu đó, ở Ba Lê, Ðông Kinh… những kinh thành ăn chơi xa hoa quốc tế. Hắn có thể đang sống ở Trung Ðông. Hắn muốn được làm vua trong một xứ Ngàn Lẻ Một Ðêm. Ma Vương đã cho hắn toại nguyện.

Kiều Xuân nói như người tính sổ:

– Hai người chết chắc chắn, một người mất tích. Nhưng cứ vô tư và bình thản mà nghĩ… nếu người may mắn thứ ba đó mà còn sống, dù là sống ở một nơi thật kín đáo nào đó, ông cũng phải đôi khi nghe nói xa gần đến hắn chứ? Ông nên tìm coi hắn ra sao rồi? Có thể nào hắn cũng… cũng gặp tai nạn không may như hai người kia không?

Câu nói nhẹ nhàng của Kiều Xuân là một đòn đau đánh mạnh vào tâm trạng của Hải Tùng. Lão ngồi ngây mặt ra đến một lúc.

Hải Tùng có thừa thông minh, không cần phải nhấn mạnh ở điểm khả nghi về trường hợp mất tích của kẻ may mắn thứ ba, lão cũng thấy trường hợp đó đầy nghi ngờ để cho lão suy nghĩ, tìm biết.

Chờ cho niềm nghi ngờ đã in sâu vào tâm trạng Hải Tùng, tôi mới nói:

– Như vậy là từ ngày nào tới giờ, có ba người đã may mắn hơn Ma Vương. Nhưng trong số đó có hai người đã chết vì tai nạn, còn số phận một người nữa thì chưa biết ra sao. Cũng không có gì là khó hiểu. Ông Hải Tùng, nếu ông ở vào địa vị Ma Vương, ông cũng dư biết rằng không nên làm cho những đệ tử của mình hoàn toàn tuyệt vọng. Ðôi khi cũng phải cho họ có hy vọng. Ðôi khi cũng nên dàn xếp cho một kẻ nào đó thắng mình để cho những kẻ kia thêm hăng hái, thêm tin tưởng. Khi Ma Vương có thể làm cho kẻ khác thua, Ma Vương cũng có thể làm cho người khác thắng. Cho thắng để rồi cho chết trong một tai nạn thì có thắng cũng bằng không…

Bé Hiêu thốt ra một câu thật đúng lúc. Gã tránh cho tôi khỏi phải nói ra lời kết tội nặng nề có thể làm chướng tai Hải Tùng:

– Khốn nạn. Vậy là lừa bịp rồi. Hắn thông minh mà thắng bằng cách bịp mình thì đâu có gì đáng cho mình phục, mình sợ…?

Ðược thể, tôi nhắc lại câu hỏi:

– Ma Vương đã làm gì với hai bàn tay dấu trong tay áo thụng của ông ta suốt trong thời gian có người đi lên đài may rủi?

Kiều Xuân tiếp lời:

– Số phận của kẻ may mắn thứ ba ra sao khi thắng Ma Vương?

Nhiều giọt mồ hôi đọng lại trên trán Hải Tùng.

Lão không còn giận dữ vì Ma Vương, thần tượng của lão bị chúng tôi nghi ngờ. Lão đang run rẩy như người bị xúc động mạnh.

Tôi vỗ vai lão:

– Hải Tùng, ông vừa nói với bọn tôi rằng ông không thích ai lừa bịp. Giả tỷ như Ma Vương lừa bịp ông, Ma Vương đưa ông ra làm một trò ma giáo mà ông yên trí đó là chuyện quan trọng thật, ông xử sự ra sao?

Tôi thấy rõ lão cố gắng lấy lại sự trấn tĩnh. Tình trạng xúc động và cố gắng tự chủ của lão làm cho tôi thấy sợ. Tôi đã kết tội Ma Vương quá nặng trong khi tôi chưa có một bằng chứng xác thực nào để có thể căn cứ vào đó mà quả quyết rằng Ma Vương bịp. Và nếu Hải Tùng biết rằng tôi chỉ cố tình tố cáo Ma Vương để lung lạc lòng tin tưởng của lão…

Nhưng rất may, lời tố cáo của tôi không phải là hoàn toàn vu vơ. Suốt trong thời gian có người đi lên đài may rủi, quả thực hai bàn tay của Ma Vương đều nằm gọn trong hai tay áo y. Kiều Xuân, Bé Hiêu nhận thấy thế và Hải Tùng cũng nhận thấy như thế. Lại còn những trường hợp gặp tai nạn khả nghi của những kẻ may mắn chiến thắng Ma Vương. Dù ngoan cố đến đâu, Hải Tùng cũng không thể chối được sự khả nghi. Người ngu si nhất đời cũng nhận thấy Ma Vương đáng nghi, đừng nói gì đến người thông minh như Hải Tùng.

Như người vừa chọn xong một quyết định, Hải Tùng không trả lời tôi, lão quay lại Bé Hiêu:

– Anh Hiêu… anh phải nói thật: đã bao giờ anh xem kỹ bộ máy điện mà Ma Vương vẫn nói là chỉ dùng để đảo lộn thứ tự những bước chân vàng trên 21 bực thang của đài may rủi chưa? Anh phải nói sự thực, đừng bịa đặt lừa tôi mà dại.

Bé Hiêu bối rối hết nhìn tôi lại nhìn Kiều Xuân. Gã nuốt nước miếng hai ba lần.

– Trả lời ngay!

Hải Tùng gay gắt, trang nghiêm ra lệnh.

Bé Hiêu khổ sợ nói như kẻ tuyệt vọng:

– Thiếu tá Huy Giang, cô Kiều Xuân… Thật ra trong đời tôi, tôi nói dối đã nhiều, song chưa bao giờ tôi thấy muốn nói dối bằng lúc nầy. Tôi rất muốn nói rằng tôi chưa biết gì về bộ máy đó hoặc tôi đã xét nó và thấy nó là máy bịp. Song rất tiếc… Sự thật là là tôi đã xem xét kỹ nó rồi và thấy nó không có gì là khả nghi hết. Nó chỉ hoàn toàn là một cái máy điện dùng để thay đổi vị trí những bước chân vàng trên 21 bực thang…

Lời khai của Bé Hiêu làm tiêu tan hy vọng của tôi trong nháy mắt. Nếu Ma Vương bịp, y chỉ có thể bịp với cái máy điện gắn gần ngay ngai vàng đó của y. Nếu y bịp, nhất định y phải bịp bằng cái máy đó. Trong vài giây đồng hồ, tôi hơi hận Bé Hiêu vì gã đã không tế nhị chối là gã không biết. Nhưng ngay sau đó, tôi lại nghĩ khác: Bé Hiêu có quyền được nói sự thật.

Tôi gượng vui để nói với Bé Hiêu:

– Chú nói sự thật là đúng. Chúng ta đang hận vì bị Ma Vương lừa bịp, tất nhiên chúng ta không thể bắt chước Ma Vương mà lừa bịp lẫn nhau. Dù cho sự lừa bịp ấy có đem lợi đến cho chúng ta nhiều là chừng nào.

Bé Hiêu rên rỉ:

– Tôi muốn nói dối lắm Thiếu Tá ơi… Nhưng không nói được.

Bỗng dưng tôi nhận thấy Hải Tùng lại có thái độ khác lạ kỳ dị. Tôi tưởng rằng sau khi nghe Bé Hiêu nói thế, lão phải tươi lên vì lòng tin ở Ma Vương của lão không bị suy giảm, nhưng không, lão lại có vẻ xúc động và khổ sở, bối rối hơn bao giờ hết.

– Hiêu, anh về đi – lão đột ngột nói – Tôi sẽ đưa ông Huy Giang về phòng.

Bé Hiêu đi tới bức vách. Gã vừa cười vừa mếu cúi chào, rồi bức vách mở ra, để lộ một lối đi, gã biến mất qua khe hở đó.

Chớ Bé Hiêu đủ thì giờ đi xa rồi, Hải Tùng mới lên tiếng:

– Kiều Xuân… bây giờ để tôi nói cho cô biết lý do làm tôi tới đây đêm nay. Như tôi đã nói, tôi không tới để rình rập cô vì nghi ngờ cô lừa dối tôi. Thật sự không phải thế. Tôi suy nghĩ về cô rất nhiều trong mấy ngày gần đây và tôi vừa nghĩ ra được một kế có thể làm cô thoát được tay Ma Vương… Lẽ tất nhiên tôi chỉ đề nghị thôi, Kiều Xuân mới là người quyết định.

Tôi và Kiều Xuân cùng nín thở nghe lão nói tiếp, Kiều Xuân đưa bàn tay mềm mại của nàng ra nắm chặt lấy tay tôi.

– Tôi chợt nhớ ra cái mưu nầy trong một truyện cổ của Trung Hoa. Kế giả chết. Trong truyện cổ, người ta gọi là kế “thiềm thừ thoát xác”, con mối bị người bắt, giả chết để người đem vứt đi và nó sống lại. Trong vở kịch lớn của văn học Anh quốc, vở Romeo and Juliet của đại văn hào Shakespeare cũng có cái mưu kế giả chết đó. Hai người còn nhớ nàng Juliet được một tu sĩ giúp cho bằng cách cho nàng uống một thứ thuốc làm nàng chết trong mấy ngày chứ? Trong vở kịch ấy, Ma Vương của cặp tình nhân đáng thương đó chính là hai gia đình thù hận nhau của họ.

Kiều Xuân nói như người thì thầm:

– Giả chết? Tôi phải giả chết…?

Hải Tùng gật đầu. Ðôi mắt lão nhìn nàng chan chứa cảm thương. Tôi có cảm giác như Kiều Xuân chính là con gái lão, một người con gái được ông bố già yêu thương, hy sinh cho tất cả để được sung sướng.

– Gần như vậy thôi chứ không hẳn là giả chết…

Giọng nói của Hải Tùng lúc đó vừa chứa chan hy vọng, thương yêu, vừa nhuốm đau đớn, tủi cực:

– Với sự hiểu biết của tôi về y dược và cơ thể con người, tôi có thể làm cho Kiều Xuân trong một thời gian tương đối ngắn, từ một cô gái khoẻ mạnh, tươi trẻ, xinh đẹp như hiện nay trở thành… già, yếu, xấu, bệnh tật. Làm cho nét quyến rũ của Kiều Xuân mất đi, Ma Vương sẽ không còn thấy Kiều Xuân xứng đáng với ông ấy nữa. Tôi sẽ giữ cho Kiều Xuân ở trong tình trạng đó mãi cho tới khi nào Ma Vương tìm được người đẹp nào khác và chán hẳn cô… Hoặc cho đến lúc có sự việc khác xẩy ra…

Lão gìơ tay lên cản Kiều Xuân:

– Khoan đã. Cho tôi nói hết. Tôi cần phải nói hết những gì có thể xẩy ra cho cô. Nếu làm vậy, sắc đẹp của cô có thể nguy hại đấy. Vì làm cho cô mất đẹp thì dễ nhưng làm cho cô trở lại đẹp thì hơi khó. Có thể vì thời gian giữ cô ở trạng thái xấu lâu quá đi, tài năng của tôi không còn làm cô trở lại đẹp như xưa được nữa. Có điều tôi chắc chắn rằng nếu cô xấu xí, ốm yếu, bệnh tật, Ma Vương sẽ không chọn cô đâu. Việc này quan hệ tới cô, chỉ có cô là người quyết định.

Kiều Xuân ấp bàn tay tôi lên ngực nàng, nàng hồi hộp:

– Ðể thoát tay Ma Vương, tôi chấp nhận tất cả nguy hiểm. Bác sĩ Hải Tùng, tôi bằng lòng theo mưu kế của ông.

Và nàng hỏi dồn:

– Mưu kế này có thể thành công, phải không ông?

Hải Tùng không tỏ ra vui mừng, phấn chấn khi Kiều Xuân bằng lòng dùng mưu kế của lão. Trái lại lão tỏ ra ưu phiền, lo âu:

– Trước đây, khi mới nghĩ ra được mưu kế này, tôi tin là có thể thành công. Ðó là khi tôi chưa biết trong cuộc có một chàng Romeo, khi đó tôi tưởng chỉ có mình nàng Juliet mà thôi…

Kiều Xuân nhíu đôi lông mày, ngạc nhiên:

– Ông nói gì?

– Cô còn trẻ con quá – Huy Giang cầm nhẹ bàn tay nàng – Cô có chịu xa hẳn người cô yêu không? Không gặp mặt chàng, không bao gìờ thư từ cho chàng, không được nghe tiếng chàng nói… Như vậy không phải là trong một tháng mà là một năm, hai năm? Cô có chịu để cho tình yêu chết mòn trong trái tim chàng không? Cô có chịu sống cũng như chết rồi không?

Kiều Xuân trả lời ngay:

– Không.

Tôi thấy đã đến lúc tôi phải có tiếng nói trong vụ nầy:

– Còn tôi thì các người bỏ đi đâu? Dù cho Kiều Xuân có thuận theo mưu kế của ông đi nữa, không lẽ tôi như người ở ngoại cuộc, khoanh tay chờ hạnh phúc từ trên trời rơi xuống hay sao? Tôi không thể ngồi yên được…

Hải Tùng bình thản đáp:

– Tôi không có ý thuyết phục Kiều Xuân. Tôi chỉ đưa ra một mưu kế mà tôi nghĩ rằng may ra có thể thành công. Mưu kế ấy không phải là dễ thực hiện. Ma Vương không phải là người dễ bị lừa. Phải làm sao cho Kiều Xuân có những triệu chứng bệnh tật thật. Ma Vương sẽ sai tôi điều trị cho nàng. Khi thấy tôi chữa không được, ông ta sẽ nhờ đến những bác sĩ tài ba khác. Nên nhớ không phải chỉ mình tôi trong số đệ tử Ma Vương là bác sĩ… Tuy vậy tôi vẫn tin rằng tôi có thể qua mặt được những nhà y học chuyên khoa ấy được, vì tôi ở gần người bệnh hơn, vì tôi không bị nghi ngờ. Mưu kế này nếu thực hiện, cần một thời gian rất dài! Vì sao? Vì Ma Vương không chịu thua sớm đâu. Nếu ông chỉ muốn gần Kiều Xuân vì sự đòi hỏi của dục tình không mà thôi – tôi xin lỗi phải nói quá trắng trợn, nhưng lúc nầy không phải là lúc chúng ta có thì giờ nói xa xôi, bóng gió – làm cho ông ta mất thèm muốn thật dễ. Nhưng cảm tình của Ma Vương với Kiều Xuân không phải chỉ là sự thèm muốn của dục tình. Ma Vương coi trọng Kiều Xuân hơn thế. Nên nhớ Ma Vương đã chọn nàng làm người mẹ của con ông ta. Và khi Ma Vương đã làm hết sức mà vẫn không lấy lại được nhan sắc cùng sức khỏe được cho nàng, rất có thể ông ta sẽ chọn cho nàng một lối thoát mà ông ta tưởng là tốt đẹp cho nàng… Ðó là cái chết.

Lão ngừng lại, đôi mắt ưu ái nhìn Kiều Xuân.

Tôi lắc đầu:

– Mưu kế ấy nhiều nguy hiểm quá. Không thể dùng được. Phải để cho tôi thực hiện kế hoạch của tôi trước…

Hải Tùng cười cay đắng:

– Không cần anh lên tiếng phản đối, tôi cũng biết là mưu kế của tôi không làm được. Vì khi nghĩ ra mưu kế đó, tôi không biết rằng Kiều Xuân có người yêu. Nếu nàng có người yêu, nàng sẽ không hy sinh tình yêu, và người yêu nàng sẽ không chịu hy sinh nàng. Chuyện đó dễ hiểu và dễ chấp nhận. Anh nghĩ rằng cuộc đời anh mà thiếu nàng sẽ không còn đáng sống?

Tôi đáp ngay:

– Tôi không nghĩ thế. Tôi biết như thế.

Hải Tùng hỏi Kiều Xuân:

– Còn cô? Cô có chịu mất Huy Giang không?

Nàng trả lời rất nhẹ, nhẹ như hơi thở:

– Không, nhưng để chàng khỏi phải chết…

– Cô sẽ hy sinh? – Hải Tùng lắc đầu – Không được đâu. Khi hai người yêu nhau, ý kiến của một người không thể dùng cho cả hai người. Dù cô có chịu hy sinh, Huy Giang cũng không để cho cô hy sinh. Chàng vần làm đủ mọi cách để cứu cô. Nhất là Huy Giang lại không phải là người chịu ngồi yên chờ đợi. Nếu chàng chịu ngồi yên, đừng can thiệp, thì may ra tôi và cô, cộng lực lại, hai ta có thể lừa được Ma Vương. Vì nóng ruột cứu cô, Huy Giang sẽ bại lộ chẳng sớm thì muộn. Khi đó Ma Vương sẽ biết rõ âm mưu, và để cứu chính tôi khỏi chết, tôi sẽ phải lánh xa, phải bỏ rơi cô. Còn giả tỷ như cô và Huy Giang có thể thoát khỏi đây, hai người đưa nhau đi tới đâu cũng vẫn bị bọn tay sai của Ma Vương tìm tới đó. Hai người sẽ trốn tránh, sẽ sợ hãi suốt đời. Tôi thành thật hỏi cô một cuộc sống như thế có xứng đáng để hai người sống không? Tình yêu trong hoàn cảnh ấy chắc gì không mau tàn lụi?

– Không bao giờ chúng tôi…

Tôi nói và Kiều Xuân tiếp:

– …hết yêu nhau.

Tuy nói thế nhưng cả nàng và tôi cùng bị xúc động vì cái viễn ảnh đen tối mà Hải Tùng vừa vẽ ra trước mắt chúng tôi. Cuộc sống bị ám ảnh bởi Ma Vương thật không xứng đáng cho chúng tôi sống. Cũng như tất cả những người yêu nhau chân thật ở cõi đời nầy, tôi và Kiều Xuân cùng không sợ mình sẽ khổ, nhưng sợ người mình yêu sẽ khổ.

Kiều Xuân thẫn thờ:

– Vậy thì chúng tôi có thể làm gì bây giờ?

Hai bàn tay lúc thì chắp lại sau lưng, lúc thì khoanh trước ngực, một bàn tay đưa lên vuốt bộ râu, Hải Tùng đi đi, lại lại trong phòng. Lão có vẻ suy nghĩ. Khi lão dừng lại trước mặt tôi, tôi lại thấy vết gân xanh nổi trên vừng trán thông minh của lão.

Lão nắm chặt bàn tay lại đấm nhẹ vào ngực tôi:

– Chúng ta chỉ còn có một cách.

Lão dằn từng tiếng:

– Tìm xem vì lý do gì hai bàn tay Ma Vương lại thủ trong tay áo suốt thời gian có người lên đài may rủi.

Ðến lượt tôi và Kiều Xuân ngạc nhiên, chúng tôi nhìn nhau, không hiểu Hải Tùng định nói gì. Giả thuyết Ma Vương lừa bịp chúng tôi đã bị phá hư, đã đổ ngã khi Bé Hiêu chứng nhận rằng bộ máy điện ở bên ghế của Ma Vương trên đài cao không có gì khả nghi. Hải Tùng còn muốn nhắc lại chuyện đó làm chi nữa?

Ý nghĩ bị lừa bịp, dù người lừa lão có là Ma Vương, dường như làm cho Hải Tùng tức giận đến điên lên. Người lão run rẩy và lão phải quay mặt đi để hai chúng tôi khỏi nhìn thấy những nét giận làm cho mặt lão biến đổi.

Một lát sau, khi đã trấn tĩnh được, Hải Tùng mới quay lại. Lão giải thích:

– Chỉ còn một cách chống lại Ma Vương hữu hiệu nhất là tìm coi ông ta có đánh lừa bọn mình hay không. Nếu ông ta lừa bịp tôi, lời thề có thể tự giải tỏa được đôi phần. Nhưng việc đó không phải là có thể tìm rõ được ngay. Cần có thì giờ. Trong thời gian đó, tôi chờ đợi…

Như một người cha yêu thương cô con gái, Hải Tùng dơ tay lên vuốt nhẹ lọn tóc nhung dài và êm mượt của Kiều Xuân, miệng lẩm bẩm:

– Tội nghiệp… Ðẹp mà làm gì nếu đẹp mà không được hiến dâng sắc đẹp cùng tuổi xuân của mình cho người mình yêu dấu…

Lão ra hiệu cho tôi và đi tới bức vách đứng chờ tôi.

Tôi nói nhỏ với Kiều Xuân:

– Ðêm mai.

– Không… – nàng thì thầm – … đêm nay chứ…

Tôi nhớ lại giờ giấc. Lúc này là đã 1 giờ sáng và nàng nói đúng, chúng tôi sẽ gặp lại vào đêm nay chứ không phải đêm mai.

Vòng tay nàng choàng lấy cổ tôi và môi nàng xiết lên môi tôi:

– Anh yêu… Em yêu anh.

Và nàng buông cho tôi đi.

Khi đi ngang qua khung cửa, tôi nhìn lại. Nàng vẫn đứng yên chỗ tôi rời nàng, hai tay còn đưa về phía tôi, mắt mở rộng chứa chan tình yêu và hy vọng. Nàng như một cô bé sợ ma không dám lên giường tắt đèn ngủ. Tôi cảm thấy trái tim tôi đập mạnh một nhịp. Nhịp đập của sự quyết tâm.

Khung cửa khép lại.

Tôi yên lặng đi theo Hải Tùng suốt trên quãng đường từ đó về phòng tôi. Lão vào phòng và đứng yên nhìn tôi trong một lúc, vẻ mặt đầy lo âu. Ðột nhiên, tôi cảm thấy mệt mỏi, rã rời.

– Ðêm nay chắc chắn anh phải ngủ ngon hơn tôi – Hải Tùng bỗng nói.

Lão đi. Vì quá mệt mỏi nên tôi cũng không bận tâm tìm hiểu tại sao lão lại nói như thế. Tôi còn chỉ kịp thay quần áo ngủ và ngủ ngay trước khi kịp kéo tấm mền che kín cả người.

(Hết Chương 14)

Share this post