Vòng Tay Yêu Tinh (Tiểu Thuyết Phóng Tác – Hoàng Hải Thủy) Chương 15

Vòng Tay Yêu Tinh (Tiểu Thuyết Phóng Tác – Hoàng Hải Thủy) Chương 15

VÒNG TAY YÊU TINH
* Tiểu Thuyết Phóng Tác Hoàng Hải Thủy
* Tinh Hoa Miền Nam xuất bản (Sài Gòn 1972)
* Nguồn: Blog Hoàng Hải Thủy (https://hoanghaithuy.wordpress.com)

* Để đọc những phần đã đăng, xin click vào chuyên mục Văn Học – Truyện Dài, Hồi Ký.

CHƯƠNG 15

Tiếng chuông điện thoại reo vang đánh thức tôi dậy. Chưa tỉnh ngủ hẳn, nhưng theo thói quen, tôi đưa tay ra nhấc ống nói. Ngay lúc đó, tôi chưa tỉnh để biết rõ hiện tại tôi hiện nằm ở đâu. Tôi vẫn tưởng như tôi đang trở dậy trong căn phòng riêng của tôi ở Hội Quán Thám Hiểm.Giọng nói của Hải Tùng như một thùng nước lạnh dội vào mặt tôi:

– Chào anh Huy Giang – lão nói – Không muốn đánh thức anh dậy sớm nhưng… tôi muốn mời anh ăn sáng với tôi và sau đó, đi một vòng trên lưng ngựa với tôi. Ở đây chúng ta có mấy con ngựa khá tốt, buổi sáng này đẹp quá, bỏ qua rất uổng.

– Nên lắm – tôi đáp – tôi sẽ có mặt ở nhà dưới trong 10 phút nữa. Tôi tìm ông ở đâu?

– Anh cứ gọi tên Tôn, hắn sẽ đưa anh đến tôi. Tôi chờ anh.

Nói xong lão đặt máy xuống.

Ánh mặt trời chan hòa qua khung cửa sổ chiếu vào phòng. Nhìn đồng hồ, tôi thấy kim chỉ 10 giờ. Tôi đã ngủ liền sáu tiếng đồng hồ.

Rửa mặt, tắm, và thay y phục xong, tôi nhấn chuông gọi Tôn đưa tôi xuống gặp Hải Tùng. Hắn đưa tôi vào một căn phòng đầy ánh nắng, đẹp xinh, dễ thương như những phòng ăn ở những miền quê nước Pháp. Phòng này nhìn ra một vườn cỏ rộng và xanh. Có chừng mười người ăn bận lịch sự đang ngồi trước nhũng cái bàn nhỏ ăn uống. Trong số nầy có vài người tôi đã gặp.

Hải Tùng ngồi ở một góc. Tôi đến ngồi với lão. Chúng tôi cùng ăn một bữa sáng thật ngon, hoặc ít nhất, tôi cũng ăn thật ngon. Hải Tùng có vẻ như nguời không có chút xíu lâu lo gì ở đời, lời nói chuyện của lão có cái giọng châm biếm rất thú vị. Cứ qua những gì hai chúng tôi nói với nhau sáng nay thì cuộc gặp gỡ đêm qua ở trong phòng Kiều Xuân như không xảy ra. Hải Tùng không đá động gì đến nó, và tôi, theo ý Hải Tùng, cũng làm lơ luôn.

Từ đó, chúng tôi xuống chuồng ngựa. Hải Tùng chọn một con ngựa ô, lão và con vật đã quen biết nhau vì khi lão vào tới, con ngựa hí lên như chào mừng. Tôi cưỡi một con ngựa hoa. Chúng tôi cho ngựa phi nước kiệu trên con đường đất vòng giữa rừng cây, giữa những gốc thông, gốc tùng lớn. Ðây đó trên đường, có những người đứng gác. Những nguời gác này giơ tay chào Hải Tùng khi chúng tôi đi ngang mặt họ.

Chúng tôi yên lặng phi ngựa bên nhau cho đến lúc đột ngột, con đường đưa chúng tôi ra khỏi rừng cây. Hải Tùng ghìm cương ngựa đứng lại. Chúng tôi đang đứng ơ lưng một ngọn đồi thoải dốc và dưới kia là dòng sông nước bạc phản chiếu ánh nắng sáng lên óng ánh. Vật làm tôi chú ý ngay tới trên dòng sông là một chiếc thuyền buồm.

Thuyền thật đẹp, dài tới một trăm hai mươi thước, bề ngang tới ba mươi thước. Thuyền có buồm và có cả động cơ. Chỉ nhìn nó, tôi cũng biết là nó có vận tốc khá mạnh và đi biển dễ dàng vững chắc không kém gì những tàu chiến.

– Thuyền Tiên Nữ – Hải Tùng nói – Thuyền của Ma Vương. Ông đặt tên cho thuyền là Tiên Nữ vì nó có vẻ ngây thơ và trong trắng quá. Còn có một cái tên nữa xứng với nó hơn song không được lịch sự mấy. Nó có thể chạy nhanh được ba mươi nút một giờ.

Mắt tôi rời cái thuyền để nhìn về một cây cầu gỗ bắc từ bờ sông ra xa ngoài dòng sông. Bên cầu có nhiều chiếc thuyền nhỏ buộc vào. Gần đấy là một căn nhà nhỏ nằm dưới vòm cây.

Mắt tôi nhìn theo bờ sông. Cách chỗ thuyền đậu chừng ba trăm thước bờ sông có một ghềnh đá lớn. Những tảng đá lớn như những cái nhà theo nhau trườn ra bờ sông.

Và trên đỉnh tảng đá lớn nhất, một người đang đứng, hai tay khoanh lại trước ngực, vạt áo đen bay phất phới theo gió…

Tôi giật mình vì bóng người đứng đó là Ma Vương.

Ma Vương đứng thẳng người, mắt nhìn ra dòng sông, lưng quay lại tôi và Hải Tùng.

Tôi kêu lên:

– Kìa…

Tiếng kêu của tôi ngưng ngang vì chỉ trong một chớp mắt, Ma Vương đã biến mất.

Hải Tùng quay lại hỏi tôi:

– Chi vậy?

– Ma Vương – tôi đáp – lạ quá. Tôi vừa thấy Ma Vương đứng trên tảng đá kia. Thoáng cái, hắn biến đâu mất…

Tôi tưởng là tôi hoa mắt, nhưng Hải Tùng, không ngạc nhiên chút nào, bình thản bảo tôi:

– Ông ấy nhảy xuống cái cửa hang ở đó. Có một đường hầm ăn thông từ lâu đài ra tới đó. Cửa đường hầm ở ngay dưới chân Ma Vương.

Hải Tùng tiết lộ sự kiện đó như nói đến một chuyện rất thường.

Lão giựt cương cho ngựa trở vào rừng. Tôi đi theo. Chúng tôi cho ngựa phi chừng nửa tiếng đồng hồ nữa trong rừng cây. Trời thu, lá rừng có mầu vàng ối đẹp tuyệt vời. Ðẹp và đầy đủ, không còn đòi hỏi gì hơn. Có lúc tôi nghĩ đến chuyện nếu Ma Vương đừng chọn Kiều Xuân làm vợ, rất có thể tôi không còn nghĩ đến chuyện chống trả y, tôi có thể trung thành phục vụ y mãi và tôi sẽ không hối hận gì hết.

Hải Tùng đưa tôi đến một vùng bãi cỏ trống ở giữa rừng. Ở đây có một dòng suối nước trong vắt chảy qua thảm cỏ xanh. Cảnh vật yên tỉnh thần tiên. Không có một tiếng động nào của loài người làm vang động bầu không khí yên tĩnh nầy. Chỉ có tiếng suối chảy hòa với tiếng lá cây reo xào xạc, tiếng chim kêu. Tôi như nghe thấy cả tiếng mây bay trên trời, tiếng hoa nở ở bên cạnh.

Hải Tùng nhẩy xuống ngựa. Lão thả cho ngựa đi rong gậm cỏ và tự do uống nước. Lão chỉ vào một gốc cây bên suối, bảo tôi:

– Huy Giang, chúng mình ngồi đây. Tôi có chuyện cần nói với anh.

Tôi cũng thả cho con ngựa tôi cưỡi được tự do đi theo con ngựa ô của Hải Tùng và tới ngồi bên lão.

Hải Tùng nói ngay vào chuyện:

– Huy Giang. Anh làm cho cuộc sống hiện tại của tôi bị đảo lộn. Anh đem sự nghi ngờ đen tối trở lại tâm trí tôi. Tôi chỉ còn coi trọng có một vài việc ở đời, trong số đó có những bước chân vàng may rủi của Ma Vương. Anh làm tôi nghi ngờ luôn cả việc đó.

Tôi hồi hộp hỏi lão:

– Như vậy có nghĩa là ông vẫn chưa tin lời của Bé Hiêu? Chính Bé Hiêu đã nói trước mặt ông rằng hắn đã xem xét kỹ bộ máy điện ở bên ngai của Ma Vương nhưng không thấy gì khả nghi kia mà?

– Anh nên nói thật ý nghĩ của anh – lão lạnh lùng và nghiêm nghị khuyến cáo tôi – Anh không nên đòn phép với tôi. Tôi đã nói ghét nhất kẻ nào lừa dối tôi. Ngay cả Ma Vương là người tôi kính sợ và mang ơn nữa, lừa dối tôi, tôi cũng không chấp nhận. Anh đưa ra giả thuyết rằng Ma Vương đã lừa bịp chúng mình lên đài may rủi ấy, bằng chứng anh đưa ra là hai bàn tay ông ta lúc nào cũng thủ kín trong hai tay áo suốt trong thời gian có người bước lên đài. Bằng chứng ấy làm tôi nghi. Nếu quả thật Ma Vương lừa bịp chúng ta thi ông ta có thể dùng nhưng cơ khí điện tử tinh vi mà một anh thợ điện chuyên bắt dây đèn tầm thường như Bé Hiêu không thể nào khám phá nổi. Phải những người như tôi và anh chú tâm may ra mới tìm thấy được. Anh nghĩ sao? Nói thật đi.

– Tôi cũng có ý nghĩ như ông – tôi nói – nhưng tôi muốn giữ im lặng để tự ông nghĩ ra hơn là tôi nói. Nếu tôi nói ra trước, ông có thể cho là tôi cố tình bới móc và ông không tin tôi…

Lão lằc đầu:

– Hoặc là anh đã nói quá nhiều. Hai là anh nói chưa đủ. Anh đã làm tôi nghi ngờ. Việc anh cần làm với tôi là làm cho tôi hết nghi ngờ. Anh phải làm cho tôi biết chắc là tôi đã bị Ma Vương bịp, hoặc là tôi biết Ma Vương vẫn không bịp tôi.

Tôi vội vã hỏi:

– Nếu tôi làm cho ông thấy rõ rằng ông đã bị Ma Vương bịp như tất cả mọi người, ông sẽ xử sự ra sao?

Lão quả quyết:

– Nếu anh làm tôi biết chắc như thế, anh đã làm hại được Ma Vương nhiều hơn là anh đâm được một nhát dao hay bắn một viên đạn vào ngực ông ta. Anh sẽ không còn cô đơn trong cuộc chống lại Ma Vương nữa, tôi hứa với anh như thế.

Tôi dò dẫm lão:

– Hải Tùng… Ông nên giải thích cho tôi rõ trước đã… Tại sao việc Ma Vương có lừa bịp ông hay không lại làm cho ông xúc động đến thế? Tôi muốn biết tại sao ông lại coi việc Ma Vương lừa bịp hay không, quan trọng đến thế? Ông nhận rằng Ma Vương đãi ông rất hậu, Ma Vương đã cứu sống ông và hiện giờ Ma Vương là tấm mộc che chở ông với luật pháp. Nhờ Ma Vương, ông có tất cả những gì ông cần có. Vậy thì… việc Ma Vương lừa bịp hay không theo tôi nghĩ có can hệ gì lắm đâu?

Lão vùng quay lại và vung tay ra nắm lấy hai vai tôi.

Tôi có cảm giác đau trên người như hai vai tôi bị kẹp bởi một gọng kềm sắt:

– Bởi vì… – đôi mắt Hải Tùng rực sáng.. – tôi là người bị thua Ma Vương… Tôi đã đi trên đài may rủi và dẫm cả ba bước chân vàng của Ma Vương. Tôi bị án tử hình nhưng chưa thi hành án. Tôi có thể chết bất cứ lúc nào trong tám năm…

Tôi ngạc nhiên:

– Ông… mà bị vậy ư?

Lão gằn giọng:

– Tám năm. Tôi phải mang cái án tử hình trên đầu trong tám năm. Ma Vương có quyền hành hạ tôi, làm tôi khổ nhục trăm bề trong tám năm. Bị hành hạ thể xác không khổ bằng bị hành hạ tinh thần. Nhiều lúc hắn làm tôi kinh sợ thất thần khi hắn úp mở cho tôi biết hắn sắp thi hành án xử tử, nhiều lúc khác hắn làm tôi hy vọng bằng lời hứa sẽ cho tôi đi lại lên đài may rủi một lần nữa. Chỉ cần một lời nói nửa đùa, nửa thật của hắn cũng đủ làm tôi bàng hoàng, bấn loạn. Huy Giang, tôi không phải là thằng hèn nhát. Nhưng trước cái chết, không ai là không sợ hãi. Ngưòi ta có thể đối diện với cái chết một lần, hai lần mà vẫn giữ được khí phách, nhưng không ai có thể chạm mặt với cái chết cả trăm lần mà không kinh sợ. Người nào sống cũng yêu mến đời sống, cũng sợ hãi cái chết và muốn xa lánh cái chết. Can đảm của tôi bị mòn dần đi… Nếu Ma Vương không lừa bịp tôi, nếu hắn không thắng tôi nhờ bịp bợm, hắn có quyền bắt tôi phải sợ hãi, hắn có quyền bắt tôi phải chết. Nhưng nếu hắn đã thắng tôi nhờ lừa bịp, nếu trong bao nhiêu năm trời nay hắn đã làm tôi sợ hãi như đùa gìỡn với một đứa trẻ con khờ dại, trong những cơn kinh sợ mất hồn của tôi, hắn vẫn cười thầm tôi là một thằng già đầu mà ngu đần… thì không thể nào được. Tôi không chấp nhận hắn rỡn chơi với sự sống chết của tôi như thế… Hắn không có quyền… Anh hiểu chưa?

Tôi im lặng. Hải Tùng nói tiếp:

– Tôi đã tận mắt trông thấy không biết bao nhiêu là người, đàn ông có, đàn bà có, thông minh có, ngu đần có… bước đi trên những bước chân vàng… Chính mắt tôi đã nhìn thấy họ chết vì họ thua may mắn, vì họ không may mắn bằng Ma Vương. Có những người chết bình thản, có những người chết khóc lóc, van xin. Nhưng tất cả đều chết với lòng tin rằng mình kém may mắn, mình đã dự một cuộc thử thời vận công bằng. Nhưng nếu tất cả những kẻ đó đã sợ hãi, đã chết vì bị bịp, vì kẻ thi may rủi với họ nhờ một biện pháp nào đó nắm chắc cái thắng trong tay… thì không thể được. Tôi không chịu như thế.

Hải Tùng đứng bật dậy. Như nghẹn thở, lão mở nút áo ngực và hít thở nhiều hơi dài.

Tôi chờ cho lão nguôi xúc động mới nói:

– Ông phải giúp cho tôi tìm coi sự thật. Một mình tôi không đủ sức khám phá được chuyện ấy…

Lão lắc đầu:

– Anh đã có tên Hiêu giúp anh.

– Bé Hiêu cũng giúp tôi được nhiều nhưng chưa đủ. Nếu có ông, ba chúng ta có thể khám phá được sự thật mau hơn.

Lão vẫn khăng khăng:

– Không, không có lý do gì tôi phải giúp anh. Anh là người gây ra sự nghi ngờ này, bổn phận anh phải nêu ra bằng cớ làm cho tôi tin. Bằng cách nào là việc riêng của anh. Thật ra thì giả thuyết của anh đưa ra chưa có được một bằng chứng nhỏ nào hết. Anh chỉ dựa trên vài chi tiết quá nhỏ nhặt. Anh có nhiều phần có thể sai hơn là có thể đúng. Tại sao tôi phải liều mạng để giúp anh tìm ra một việc mà chỉ mình anh nói là có. Tôi biết là anh âm mưu chống lại Ma Vương mà không tố cáo anh như thế này cũng đã là quá đáng rồi. Tôi không thể đi xa hơn nữa. Anh có thể cùng Bé Hiêu đi tìm bằng chứng, tôi hứa sẽ không làm gì để cản trở anh… Nếu anh sai, tôi vẫn đối xử với anh như thê này, còn nếu anh đúng tôi sẽ đổi khác. Khi nào anh tìm ra được bằng chứng đích xác là Ma Vương bịp tôi, cho tôi thấy… tôi hứa với anh là anh sẽ không cô đơn nữa.

Lão kết luận:

– Trong khi chờ đợi, Hải Tùng không thể giúp gì anh hơn. Vì Hải Tùng vẫn còn muốn được sống. Dù là sống với cái chết như một lưỡi dao nặng ngàn cân được treo bằng sợi chỉ ở ngay trên đầu…

Lão đi tới chỗ con ngựa ô đang gặm cỏ và nhẩy lên lưng ngựa. Lập trường của lão đã quyết, tôi thấy tôi không nên nói gì hơn nữa. Nói nữa tức là năn nỉ, và người như Hải Tùng không thích bị ai lừa bịp cũng như không trọng ai năn nỉ lão. Tôi cũng lẳng lặng lên ngựa theo lão trở về. Tuy không được lão giúp nhưng không bị lão tố cáo, đó là một điều đáng mừng lắm rồi. Không tố cáo, không cản trở việc tôi và Bé Hiêu làm tức là lão đã chịu giúp chúng tôi rồi còn gì.

Từ đó về tới lâu đài, Hải Tùng và tôi không nói gì với nhau nữa. Tôi chia tay lão ở chuồng ngựa và lên lầu, về phòng tôi, thay y phục. Một tấm thiếp của Ma Vương chờ tôi trên mặt bàn trong phòng tôi. Rất lịch sự, Ma Vương hỏi thăm sức khoẻ của tôi. Y hy vọng tôi được vui vẻ trong mấy ngày nay và hẹn để gặp tôi vào lúc 9 giờ tối.

Buổi chiều trôi qua không có chuyện gì đáng kể. Tôi suy nghĩ nhiều về những lời tâm sự của Hải Tùng. Càng ôn lại những lời lão nói, tôi lại càng thấy có cảm tình với lão. Tôi lại nhận thấy thái độ của lão là đúng. Và có một điều lạ là càng suy nghĩ, tôi càng thêm tin tưởng ở sự thành công của tôi. Tinh thần tôi lên cao, tôi hăng hái và tự tin hơn những ngày đầu mới bị Ma Vương thâu vào vòng kiềm tỏa rất nhiều.

Bữa ăn tối đó vẫn vắng mặt Ma Vương. Hải Tùng trở thành vị chủ tọa nhưng lão không dám ngồi vào chiếc ghế ở đầu bàn vẫn dành riêng cho Ma Vương. Phát ngồi cạnh tôi. Tôi trông thấy Kiều Xuân ngồi mãi tận đầu bàn đằng kia. Nàng cố tình không biết là bàn ăn có tôi nhưng tôi vẫn cảm thấy rõ từng hơi thở của nàng, tất cả đều cho tôi, vì tôi và của tôi. Nàng có thể không nhìn tôi nhưng tôi khó có thể làm như nàng.

Phát uống rượu nhiều. Hắn có vẻ chịu trách nhiệm về tôi. Hắn không thèm chú ý đến ai khác nhưng rất chú ý đến tôi. Hắn nói nhiều chuyện lạ, nhưng càng nghe chuyện hắn, tôi càng thấy khinh, tởm hắn. Hắn luôn luôn tự nhận là một nhà khoa học để tuyên bố nhiều điều khinh mạn về đời sống con người. Theo hắn, sự sống không có qua một chút thiêng liêng, cao đẹp gì hết. Sự sống, theo giả thuyết của hắn, cũng chẳng có gì thần bí và đáng quí, bởi vì các nhà khoa học trong tương lai có thể phát sinh ra sự sống, tức là chế tạo được ra sinh vật, con người. Hắn sốt sắng và hăng hái đưa ra nhiều bằng chứng để chứng minh giả thuyết của hắn và quả quyết tương lai của nhân loại sẽ đúng như lời hắn nói.

Nghe Phát ba hoa, tôi nghĩ rằng giữa hắn và Ma Vương, kẻ có nhiều tính chất người hơn không phải là hắn mà lại là Ma Vương. Phát vừa nói vừa uống rượu, nhưng càng say, hắn lại càng tỏ ra khinh mạn và càng sắc sảo hơn trong những giả thuyết khoa học của hắn.

– Huy Giang – hắn bảo tôi – anh có quá nhiều cái mà ta gọi là tình cảm trong tinh thần của anh. Anh cho rằng đời sống là một cái gì cao đẹp, quí báu và không ai có quyền làm mất đời sống của kẻ khác… Bậy… đời sống là cái quái gì… Anh có thể làm mất đời sống dễ dàng như anh thò tay tắt một ngọn đèn điện. Tôi có thể diệt trừ tình cảm trong thần kinh của anh nếu anh cho phép tôi, và anh sẽ trở thành một vĩ nhân… Anh bằng lòng cho tôi thí nghiệm không?

Tôi trả lời hắn là tôi sẽ suy nghĩ về lời đề nghị của hắn.

Ðúng 9 giờ, Ma Vương hiện ra. Tôi hết thắc mắc về nơi tôi sẽ gặp Ma Vương đêm nay. Y tới ngồi vào ghế chủ toạ và ra hiệu cho tôi ngồi ghế bên trái y.

Ma Vương giơ ly rượu lên:

– Uống mừng Huy Giang, người cộng tác mới nhất của tôi.. Một người cộng tác mà tôi rất hài lòng…

Tất cả đều đứng lên uống mừng tôi. Tôi thấy và nhiều người khác cũng thấy Kiều Xuân cũng giơ ly rượu của nàng lên theo đúng phép lịch sự nhưng nàng lại đặt ly xuống bàn, không uống.

Và Ma Vương cũng giơ ly rượu lên nhưng không uống.

9 giờ 5 phút, như tuân một mệnh lệnh bí mật nào đó, mọi người từ từ theo nhau ra khỏi phòng. Vài phút sau chỉ còn có Ma Vương, tôi và Phát ngồi lại. Tôi hơi ngạc nhiên và thắc mắc khi thấy Hải Tùng thì rút lui mà Phát lại ngồi lại.

(Còn tiếp Chương 15)

Share this post