Vụ Trịnh Xuân Thanh: Nghĩ Về Dân Trí Và Nhận Thức Luật Pháp – J.B. Nguyễn Hữu Vinh

Vụ Trịnh Xuân Thanh: Nghĩ Về Dân Trí Và Nhận Thức Luật Pháp – J.B. Nguyễn Hữu Vinh

* Nguồn: Đài Á Châu Tự Do (http://www.rfavietnam.com)

Vụ việc Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc đưa về Việt Nam theo khẳng định cùng với sự giận dữ và những biện pháp ngoại giao nặng nề của Bộ Ngoại giao Cộng Hòa Liên Bang Đức đã là một chủ đề nóng trên mạng Internet cũng như toàn xã hội Việt Nam trong và ngoài nước gần chục ngày qua.
Ngoài việc trục xuất trưởng đại diện tình báo Việt Nam trong vòng 48 tiếng, bản Tuyên bố của Bộ Ngoại giao Cộng Hòa Liên Bang Đức cũng ghi rõ: “Chúng tôi cũng bảo lưu quyền áp dụng thêm các biện pháp khác trên bình diện chính trị, kinh tế và chính sách hợp tác phát triển”. Còn Ngoại trưởng Đức, ông Sigmar Gabriel: “Chúng ta không thể trở lại tình trạng bình thường, làm như là không có chuyện gì xảy ra”.
Quan sát sự việc dưới góc độ xã hội và luật pháp qua bản chất sự việc, người ta mới nhận ra nhiều điều qua sự việc này về mánh lới tuyên truyền bịp bợm, về nhận thức của người dân…
Thậm chí không chỉ là những người mà nhà nước thường gọi là “dân trí thấp”.

Tự thú hay bắt cóc?

Trước hết, điều người ta thắc mắc đầu tiên về vụ việc này là có thật Trịnh Xuân Thanh đã bị bắt cóc như tuyên bố của Bộ Ngoại giao Cộng Hòa Liên Bang Đức? Hay Trịnh Xuân Thanh đã về nước đầu thú như những thông tin của nhà nước Việt Nam chính thức đưa tin?
Qua những gì được thể hiện, chỉ cần sự chững chạc trong giận dữ và hành xử của phía Cộng Hòa Liên Bang Đức, cũng như sự lấn bấn, lúng túng và thiếu minh bạch của nhà nước Việt Nam, người dân ít quan tâm nhất cũng tự đặt ra cho mình những câu hỏi để qua đó có thể tự trả lời mà rút cho mình đâu là sự thật:
– Trịnh Xuân Thanh bị Việt Nam tuyên bố truy nã quốc tế tại sao người ta tìm mãi trong danh sách Interpol có rất nhiều người Việt lại không có cái tên TXT?
– Trong lệnh truy nã của Việt Nam, tờ nào cũng có ghi: “Bất cứ ai cũng có quyền bắt Trịnh Xuân Thanh đến giao nộp cho cơ quan công an…” Trước đó, Việt Nam tuyên bố Trịnh Xuân Thanh đã đến một nước châu Âu. Vậy Trịnh Xuân Thanh từ châu Âu về đến Trực ban hình sự Cơ quan An ninh điều tra Bộ Công an bằng con đường nào để không bị bắt ngay tại biên giới, tại cửa khẩu khi nhập cảnh hoặc trên đường? Hay Trịnh Xuân Thanh có phép xuất quỷ nhập thần và đã thi thố cái tài đó trong trường hợp này?
– Tại sao, Trịnh Xuân Thanh bị truy nã khi ở nước ngoài đã gây sự chú ý của toàn xã hội, từ Tổng bí thư Đảng cho đến bà đánh dậm dưới ao, thế mà ngang nhiên về nước rồi đến cơ quan Công an đầu thú mà Bộ trưởng Công an không hề hay biết?
– Vì sao chính phủ Cộng Hòa Liên Bang Đức giận dữ đến mức đó? Phải chăng là không có việc Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc trên đất Đức, chỉ vì Cộng Hòa Liên Bang Đức thích giận dữ và làm căng thẳng quan hệ hai nước mà thôi?
– Tại sao chính phủ Cộng Hòa Liên Bang Đức, một nhà nước dân chủ, pháp quyền lại bao che cho Trịnh Xuân Thanh là người bị Đảng CSVN kỷ luật và cáo buộc tham nhũng? Phải chăng, nhà nước này đang bao che cho tham nhũng và tội phạm?
– Trịnh Xuân Thanh có phải là tội phạm hay chưa? Tại sao Trịnh Xuân Thanh lại có thể xin tỵ nạn ở Cộng Hòa Liên Bang Đức?
– Tại sao Trịnh Xuân Thanh về Việt Nam đầu thú có đơn, đưa lên truyền hình rằng tôi tự thú… Vậy mà khi Cộng Hòa Liên Bang Đức tố cáo mạnh mẽ, đuổi đại diện cơ quan tình báo VN tại đại sứ quán Việt Nam tại Berlin về đồng thời mạnh mẽ cảnh báo nhiều hậu quả khác mà Việt Nam lại nhu nhược, hèn nhát đến mức chỉ cho người phát ngôn lên truyền hình nhỏ nhẹ “Tôi lấy làm tiếc… ” – nghĩa là cô gái này lấy làm tiếc còn Việt Nam thì chưa ý kiến gì?
Chỉ cần trả lời những câu hỏi trên, thiết nghĩ người dân thường cũng biết được sự thật có đúng như hệ thống tuyên truyền Việt Nam đã và đang tung hứng.

Dân trí và nhận thức luật pháp

Chúng tôi đã có bài viết “Qua vụ Trịnh Xuân Thanh: Nghĩ về một thói quen hành xử”, ở đó chúng tôi đã chỉ những hành động côn đồ xuất khẩu ra quốc tế này chỉ là bước tiếp theo của những hành động vốn đã thành thói quen hành xử trong nước xưa nay.
Ở đó chúng tôi cũng đã đặt vấn đề liệu Trịnh Xuân Thanh có phải là quan chức tham nhũng duy nhất ở Việt Nam và việc bắt cóc Trịnh Xuân Thanh có phải chỉ nhằm mục đích cho “cuộc chiến chống tham nhũng”?
Ngoài việc dùng truyền thông nhằm lấp liếm đi hành động của nhà cầm quyền tự ý bắt cóc người trên lãnh thổ của Cộng Hòa Liên Bang Đức làm người Đức giận dữ, thì đám báo chí và dư luận viên (Một dạng an ninh và tay chân của công an) đã to mồm kêu gào: “Nhà nước Đức thiếu thiện chí, bảo kê tham nhũng, rửa tiền”… và “dù bằng cách nào, thì miễn là bắt được Trịnh Xuân Thanh về chịu tội tham nhũng là được”…
Thậm chí, cho đến khi những dòng chữ này viết ra, thì ở Việt Nam cũng như trên thế giới, chưa có một phiên tòa nào được mở để kết luận Trịnh Xuân Thanh là có tội, cho dù đó là một phiên tòa đểu kiểu như phiên tòa cách đây đúng 6 năm, ngày 2-8-2011 tại Hà Nội xử Cù Huy Hà Vũ đi nữa. Tại phiên tòa đó, người ta bất chấp sự thật, bất chấp lý lẽ, luật lệ để tuyên án Cù Huy Hà Vũ có tội và kết án 7 năm tù giam. Cũng tại phiên tòa đó, Ls Trần Đình Triển đã chứng kiến sự bất nhân và những trò đểu của hệ thống tòa án cộng sản.
Thế nhưng, ngay cả một phiên tòa đểu như vậy, hiện vẫn chưa có để kết tội Trịnh Xuân Thanh, thì không rõ căn cứ vào đâu mà các Tiến sĩ luật, luật sư… cùng đồng lòng với đám dư luận viên kết tội khơi khơi Trịnh Xuân Thanh là tội phạm, là rửa tiền, là cố ý làm trái… mà tất cả những điều đó, chỉ căn cứ vào lời của Đảng và báo chí nhà nước. Để rồi đi đến kết luận: “Tôi cho rằng đó là ý kiến thiếu thận trọng, vội vàng, chưa quán triệt nguyên tắc các Công ước quốc tế mà Việt Nam và Cộng Hòa Liên Bang Đức đã tham gia ký kết…”
Vậy phải chăng, ở đây, các ông Tiến sĩ và luật sư ở đây đồng ý rằng chỉ cần Đảng muốn và dùng báo chí của đảng thì đã đủ để thay Tòa án?
Thế là, lẽ ra đối tượng bị ném đá là Trịnh Xuân Thanh vì những “thành tích làm bay hơi hàng ngàn tỷ đồng của dân” thì lại diễn ra một quá trình tranh luận khác, đó là “ném đá” những người bảo vệ việc bắt cóc của một “Nhà nước pháp quyền XHCN trên đất nước khác”.

Mục đích biện minh cho phương tiện?

Xưa nay, trong chế độ Cộng sản việc đạt bằng được mục đích đặt ra là một điều luôn được ưu tiên, dù mục đích đó là gì và việc đạt mục đích đó bằng những biện pháp nào. Khi đạt được mục đích, thì mọi việc được coi là thắng lợi.
Chẳng hạn, để thực hiện lệnh từ quan thầy Quốc tế Cộng sản từ Nga, Tàu, những năm 50 của thế kỷ trước, nhằm triệt tiêu tầng lớp tinh hoa, giàu có của dân tộc để tiện lợi cho việc tiến hành cuộc Cách mạng vô sản, việc tập hợp quần chúng làm những cuộc lên đồng tập thể, cướp bóc có tổ chức trong toàn xã hội như những tập duyệt cho đám Công – Nông liên minh, Quốc tế Cộng sản đã đặt ra mục đích Cải Cách ruộng đất.
Đảng Cộng sản Việt Nam đã tiến hành cuộc Cải cách ruộng đất, gây nên một tội ác đẫm máu với dân tộc. Hồ Chí Minh đã từng phải có động tác “tự phê bình, lau nước mắt” trước hàng chục, hàng trăm ngàn người dân bị oan khuất và mất mạng vì cuộc Cải cách ruộng đất này. Sau này để giảm bớt tội lỗi của mình với dân tộc, chính những người Cộng sản Việt Nam đã tự biện minh rằng: Khi đó, đảng ta bị áp lực từ Đảng Cộng sản Trung Quốc và Liên Xô trong Quốc tế cộng sản… Thế nhưng, chính những lời lẽ đó đã hạ bệ uy tín Đảng Cộng sản, luôn luôn có những lời lẽ rêu rao rằng “Đảng ta đã luôn có đường lối độc lập, tự chủ và sáng tạo”…
Dàn dư luận viên của đảng trước hết là chối bỏ việc Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc bằng những lập luận: Bằng chứng đâu, Trịnh Xuân Thanh về nước là tự nguyện, là do hối lỗi, là để hưởng lượng khoan hồng của đảng nhà nước… thôi thì đủ mọi lời lẽ biện minh.
Thế nhưng, khi cộng đồng quốc tế và mạng xã hội làm sáng tỏ vụ bắt cóc, thì dàn dư luận viên giở bài cùn rằng: Miễn là bắt được Trịnh Xuân Thanh về trị tội, còn bắt cách nào thì… thoải mái.
Khi đạt được mục đích, thì mọi phương tiện, cách làm đều được nhà nước chấp nhận. Chính tư duy này đã và đang được bằng mọi cách áp đặt lên suy nghĩ của người Việt Nam trong xã hội ngày nay.
Các luật sư, tiến sĩ… về luật, những người mà lẽ ra với sự hiểu biết của mình sẽ phân tích cho xã hội những vấn đề đen, trắng, đúng, sai trong từng vụ việc dưới khía cạnh luật pháp và hành xử thượng tôn luật pháp. Điều đó cũng chính là giúp cho đảng Cộng sản, cho nhà nước như họ muốn, để đảng, nhà nước biết mà sửa sai cái thói côn đồ để tự biến mình thành côn đồ quốc tế.
Thì qua vụ án này, ngược lại có những người trong số họ lại là những người hành xử với tư duy độc tài và phe nhóm, cũng chỉ nhằm bảo vệ lợi ích của đám phe nhóm đang đánh nhau theo kiểu “lựa theo chiều gió” mà người ta chưa hiểu họ đang mong đợi điều gì? Phần còn lại, những luật sư hiểu biết lại ngại va chạm, ngại ảnh hưởng đến mình, đồng nghiệp mình… mà im lặng?
Lẽ nào họ không biết phân tích luật pháp và nhìn nhận vấn đề trên cơ sở luật pháp rằng: Nhà nước Đức đã không phản đối vì việc Việt Nam bắt Trịnh Xuân Thanh ra tòa để luận tội. Nhưng nhà nước Cộng Hòa Liên Bang Đức đã không đồng ý và phản ứng dữ dội bởi chủ quyền của họ bị xâm phạm khi nhà nước Việt Nam tổ chức bắt cóc người trên đất nước họ mà không đượ sự đồng ý của họ, dù người đó là ai.
Phải chăng, việc nhà nước Đức phản ứng dữ dội vì chủ quyền bị xâm phạm lại đã trở thành chuyện lạ ở Việt Nam, khi mới mấy hôm thôi, nhà nước Việt Nam đã lặng lẽ cất ván, rút dù buộc nhà thầu khoan thăm do dầu khí tại Bãi Tư Chính, trong thềm lục địa Việt Nam, chỉ vì anh bạn vàng của Đảng mới hắng giọng?
Và điều đáng buồn ở đây, là tư duy “Mục đích biện minh cho phương tiện” người Cộng sản đã thành công trong việc xây dựng một nền tư pháp độc tài không chỉ với đám dư luận viên hoặc những người dân dân trí thấp mà ngay trong cả những tầng lớp luật sư, trí thức được coi hoặc tự nhận là hiểu biết.
Với tư duy và nhận thức như vậy, thì một nhà nước pháp quyền còn là một mơ ước xa vời với Việt Nam.

J.B. Nguyễn Hữu Vinh (Hà Nội, ngày 10/8/2017)

Share this post