Anh Hùng Đông A – Gươm Thiêng Hàm Tử (Tiểu Thuyết Lịch Sử – Trần Đại Sỹ) Hồi 81

Anh Hùng Đông A – Gươm Thiêng Hàm Tử (Tiểu Thuyết Lịch Sử – Trần Đại Sỹ) Hồi 81

ANH HÙNG ĐÔNG A – GƯƠM THIÊNG HÀM TỬ
* Tiểu Thuyết Lịch Sử
* Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
* Nguồn: Blog Trần Đại Sỹ (https://trandaisy.wordpress.com)

* Để đọc những phần đã đăng, xin click vào chuyên mục Văn Học – Truyện Dài, Hồi Ký.

HỒI THỨ TÁM MƯƠI MỐT
Đại chiến Điếu Ngư

Sau khi các đạo quân lên đường, Vũ Uy vương cùng Đô đốc Giang An Triệu Tử Minh, Hoàng Hiệp lên một đài cao hướng về Mân giang, theo dõi tình hình.

Có chim ưng của Địa Lô mang thư về. Vũ Uy vương mở ra đọc:

Mọi sự như ý.

Cô vợ trẻ Ngọc Hồng của Địa Lô tỏ ra là người có bản lĩnh. Nàng mặc quân phục, lưng đeo kiếm, theo sát bên vương phi Ý Ninh, Vương Chân Phương. Nàng hỏi phi:

– Hai tướng Vũ Cao San, Trần Mạnh Quốc là con của hai vị trong đội Kị mã Long biên, từng theo phò mã Trần Thủ Huy lập biết bao nhiêu công thời Thành Cát Tư Hãn, được phong Vạn phu trưởng, tước tới Hầu. Nay hai con lại được Mông Ca trọng dụng, thế mà hai ông lại bỏ hết để trở về với Đại Việt. Hai ông này hy sinh quá lớn.

Vương phi giảng:

– Cháu phải nhớ câu tục ngữ: “cáo chết ba năm, quay đầu về núi. Người Việt mình có lòng yêu nước cực mạnh. Vì vậy hai tướng Cao San, Mạnh Quốc mới bỏ hết công danh, lợi lộc để trở về với Đại Việt.

Vũ Uy vương hỏi Ngọc Hồng:

– Thế nào? Phu nhân của Văn Bắc thượng tướng quân, cháu đã học võ chưa? Ai là sư phụ?

Ngọc Hồng xấu hổ:

– Thưa chú, cháu chưa từng học võ. Nhưng trên đường từ Văn sơn sang đây, chị Thúy Hồng đã dạy cháu các thế tấn. Thím dạy cháu 18 thế kiếm căn bản.

– Trong hai người cháu muốn học võ với ai?

– Thưa chú! Cháu muốn học Mật công của chị Thúy Hồng. Học kiếm pháp của thím.

Triệu Tử Minh chỉ về phía trước, xa xa ánh đèn lấp lánh trong đêm:

– Kia là khu doanh trại Nga biên, kia là khu trại Thanh thần. Kia là khu thuyền chở lương của bọn Mông cổ.

Vũ Uy vương, Địa Lô, Triệu Tử Minh cùng hướng mắt nhìn về ba nơi chờ đợi. Thần trí cả ba đều căng thẳng.

Vương Chân Phương chỉ về phía Thanh thần:

– Binh lính trại Thanh thần đã tắt đèn đi ngủ. Sao lại có mấy đốm lửa mới đốt lên chập chờn! Hình như là lửa của đuốc. Có tiếng người reo!

Đô đốc TriệuTử Minh kinh hoảng:

– Đúng rồi, hiện có cuộc giao chiến tại Thanh thần. Thiên Sanh với Yết Kiêu chưa chiếm được thuyền chở lương, mà Thanh thần đã bốc lửa! Nguy tai! Bọn Mông cổ được báo động thì kế hoạch hỏng hết.

Thình lình hỏa pháo từ khu thuyền chở lương vọt lên cao, rồi có tiếng trống thúc vang lừng. Vũ Uy vương reo:

– May quá! Thiên Sanh, Dã Tượng thành công rồi.

Dọc Dân giang, lửa trên các con thuyền sáng rực. Trên sông 50 con thuyền cùng đốt đuốc, ánh lửa như một con rồng từ từ bơi về phía Giang an.

Chim ưng từ mặt trận bay về. Ưng binh trình vương ba bức thư. Thư của Yết Kiêu:

Chiếm trọn vẹn 50 thuyền lương. Đang cho thuyền về Giang an. Binh tướng vô sựï. Bắt hơn 100 tù binh là người Mông cổ. Thả tù binh về với Mông cổ. Trước khi thả nói cho chúng biết: chính Dương Dại Uyển sai chở lương về với Tống“.

Thư của Đại sư Phùng Tập:

Đánh phá, đốt tan hoang trại Nga biên. Không thấy Dương Đại Uyển, Đặng Văn đâu. Hầu hết binh tướng đầu hàng. Quân số lên tới hơn hai vạn.

Phía ta, binh tướng vô sự. Duy 4 Tế tác Tống bị tử thương. Lương thảo, lừa ngựa nhiều quá! Đếm không xuể. Bắt được 47 tù binh Mông cổ, đã thả ra. Trước khi thả nói với chúng: Dương Đại Uyển đã phản Mông cổ, trở về với Tống. Chính Uyển đã thiết kế đánh trại này. Đang tái tố chức lại đội ngũ hàng binh Tống. Chờ Vương gia ban chỉ dụ, sẽ tiến đánh Đông sơn, Mi sơn.

Thư của Thúy Hồng:

Tế tác Thanh thần bị lộ. Toàn bộ bị bắt, bị giết.

Hoàng Hiệp cuống lên:

– Làm sao bây giờ? Vương phi với Thúy Hồng chỉ có vệ Đại đởm của hiệu Văn Bắc không quá trăm người, thêm hai đội kiếm trận Mê linh 72 người, với Quân đoàn Khâu Bắc thì sao địch nổi hơn vạn quân tại đây? Dù chúng không dám xuất trại. Ấy là chưa kể kị binh Mông cổ từ Nga biên kéo về? Cần tiếp viện cho vương phi!

Vũ Uy vương quyết định:

– Ta không cần tiếp viện. Tôi khắc có biện pháp.

Khoảng hơn khắc sau có chim ưng đem thư về:

Đã tiếp cận được với Trần Mạnh Quốc, Vũ Cao San. Kị binh của Vũ, Trần tràn đến giao chiến với quân của Dương Đại Uyển.

Quân Thanh thần đầu hàng hết, bắt sống được Dương Đại Uyển, Đặng Văn. Đô thống Trần Nhị đem Quân đoàn Khâu Bắc, từ sau trại tràn vào khống chế toàn bộ binh tướng. Đang vận chuyển chiến lợi phẩm xuống thuyền về Giang an. Hầu hết hàng binh đều xin trở về với Tống. Tổ chức được một đạo binh hơn vạn người. Chờ Dã Tượng tới thì tiến đánh Thành đô.

Trời dần sáng.

Đứng trên đài cao, Vũ Uy vương cùng Hoàng Hiệp, Đô đốc Triệu Tử Minh nhìn đoàn thuyền chở lương đang xuôi về Trường giang. Trên các mũi thuyền đều cắm cờ Tống. Yết Kiêu, Thiên Sanh từ một con thuyền lên bờ tiến về phía đài báo tin thắng trận. Vũ Uy vương, Đô đốc Tử Minh xuống đài khen ngợi:

– Mừng cho Đại tống, Đại Việt. Mừng cho hai tướng đã lập đại công. Thế là Tống có một kho lương vĩ đại. Mông cổ mất toàn bộ kho lương dự trữ.

Yết Kiêu đưa ra tập giấy:

– Khải vương gia, đây là hồ sơ lương thực của chúng.

Vũ Uy vương trao cho Đô đốc Triệu Tử Minh. Ông cầm lên đọc:

– Gạo trắng 52 vạn hộc. Tấm 15 vạn hộc. Ngô 21 vạn hộc. Sắn, khoai khô 20 vạn cân. Ngoài ra cá khô, tôm khô, thịt khô không biết bao nhiêu mà kể.

Đoàn Ngạc ngư, đoàn Đại đởm cũng đã rời khỏi thuyền. Rồi đoàn người của Phùng Tập do một sư đệ tử của Thiên Phong chỉ huy tên Phong Anh với 10 con thuyền chở lương thảo, trâu, bò, lừa ngựa cướp được.

Phong Anh khải với Vũ Uy vương:

– Khải vương gia, anh em chúng tôi cùng đội Đại đởm tới trại Nga biên giữa lúc binh tướng trong trại trúng độc. Chúng tôi tràn vào trại đốt phá, chém giết các tướng người Mông cổ. Quân đoàn 1, quân Đoàn 2, rồi Quân Đoàn 3 từ ba phía trại tiếp viện. Chúng tôi khống chế toàn bộ hàng binh. Phùng sư phó sai chúng tôi lùa lừa, ngựa, trâu bò xuống thuyền rồi xuôi giòng về đây. Bọn Dương Đại Uyển, Đặng Văn không có mặt trong trại. Chúng tôi bắt được hơn 300 tên cùng bộ tham mưu của y gốc Mông cổ. Chúng tôi phóng thích chúng, và nói rằng: trước đây Dương Đại Uyển, Đặng Văn làm khổ nhục kế hàng Mông cổ để chờ dịp phá Thát đát. Hàng binh Tống hầu hết vui vẻ đầu hàng. Phùng sư phó tổ chức được hai hiệu binh. Đang chuẩn bị đánh Đông sơn, Mi sơn.

oOo

Nói về vương phi Ý Ninh cùng Thúy Hồng mang đội Đại đởm của hiệu Văn Bắc âm thầm di chuyển tới trại Thanh thần. Chỉ còn hơn hai dặm thì phi cho phục binh trong khu cỏ rậm.

Phi ban lệnh:

– Khi trong trại có tiếng reo thì chúng ta xông vào dốt lửa lên cho Đô thống Trần Nhị đem Quân đoàn Khâu Bắc, từ sau trại đánh vào.

Thúy Hồng leo lên một cây cao nhìn vào trại địch. Một khắc rồi hai khắc trôi qua. Thình lình trong trại có trống báo động lẫn với tiếng quát tháo:

– Phản! Bọn lao binh phản.

Rồi tiếng gươm đao chạm nhau, tiếng la hét. Đèn đuốc sáng rực. Phi cho hai Đại đởm lên trước dò đường. Lát sau hai người trở lại với hai lao binh. Lao binh báo:

– Đám quân có nhiệm vụ canh gác đêm được lệnh ăn cơm trước. Khi ăn xong thì lăn ra ngủ mê man. Thế là kế hoạch bị lộ. Toàn trại báo động, bắt bọn lao binh tra khảo. Chúng khai hết. Đặng Văn truyền giết sạch lao binh. Báo động. Hiện chúng đang điều quân tuần tiễu. Chúng sắp tới bây giờ.

Vương phi quyết định:

– Thúy Hồng sai chim ưng báo cho Địa Lô biết, nếu bị lộ chúng ta rút về phía Nga biên. Cần phải có tín hiệu, tránh ngộ nhận. Đội Đại đởm đi cản hậu.

Đội quân tuần tiễu đã tới. Lao binh chỉ tướng đi đầu:

– Y là Đặng Văn đấy.

Đặng Văn cỡi ngựa đi trước, phía sau là một bách phu, tất cả đều mang đoản đao. Bách phu đi qua khu ẩn thân của đội Đại đởm, mà không khám phá ra.

Thúy Hồng hỏi Ý Ninh:

– Mình phải làm gì bây giờ? Tiến lên thì không được, rút về thì chẳng hóa ra đi không, về không ư?

– Ta chặn đường về của Đặng Văn. Ta báo cho kị binh của Địa Lô. Lô xin Vũ Cao San diệt bọn Đặng. Khi Dương Đại Uyển thấy có cuộc giao chiến giữa Vũ Cao San với Đặng, tất y mở cửa trại đem quân tiếp viện. Ta nhân đó tràn vào trại y, rồi đốt lửa cho Trần Nhị tấn công từ sau trại.

Thúy Hồng viết thư cho Địa Lô, sai chim ưng mang đi rồi leo lên ngọn cây quan sát. Nàng nói vọng xuống:

– Kị binh Mông cổ đang tới. Mỗi kị mã mang một cây đuốc. Bọn Đặng Văn cũng đốt đuốc lên, dàn ra trên một khu đất.

– Kị binh đã tao ngộ với bọn Đặng Văn. Hai bên đang nói truyện với nhau.

– Kị binh bao vây bọn Đặng Văn, tịch thu vũ khí.

– Ái chà! Kị binh xung vào giết binh sĩ của Đặng Văn.

– Đặng Văn phi ngựa chạy về phía ta cùng với 2 kị mã.

– Kị binh đuổi theo Đặng Văn. Vũ Cao San, Trần Mạnh Quốc phi ngựa dẫn đầu kị binh Mông Cổ.

– Đặng Văn với hai kị mã quay lại tấn công Vũ Cao San, Trần Mạnh Quốc với Địa Lô. Ái chà, võ công bọn Đặng Văn quá cao. Vũ, Trần bị văng mất đao, phải lui lại. Đặng cùng hai kị mã tiếp tục chạy.

Vương phi Ý Ninh ra lệnh cho toán Đại đởm:

– Bắt sống tên Đặng Văn.

Toán Đại đởm lấy dây chăng ngang đường, lại vần mấy tảng đá ra giữa đường, chờ đợi. Mê Linh kiếm trận chuẩn bị.

Hai kị mã phi ngựa trước, Đặng Văn phi sau.

– Rầm!

Hai kị mã, ngựa bị vướng dây, ngã lộn đi. Cả hai phản ứng rất nhanh, vọt mình lên cao, bị toán Đại đởm tung dây thòng lọng chụp vào người, rồi xông ra đè xuống trói lại. Đúng lúc đó Đặng Văn phi tới. Phản ứng thần tốc, y gò cương cho ngựa dừng lại. Con ngựa hý lên một tiếng lớn, cất cao hai vó trước. Trong bóng đêm lờ mờ, y quát:

– Các người là ai?

Một Đại đởm trả lời:

– Là Cấm quân Mông cổ, bắt bọn phản tặc.

Đến đó có tiếng quân reo, rồi đuốc sáng rực, Dương Đại Uyển dẫn quân trong trại Thanh thần ào ào xuất trại, vây kín một vùng.

Vương phi Ý Ninh ra lệnh:

– Lập thành trận Tứ thiết.

Toán Đại đởm cùng đội Mê linh kết thành trận. Dương Đại Uyển hỏi Đặng Văn:

– Tình hình ra sao?

– Không biết lý do nào, kị binh Mông cổ từ Đông sơn tới bao vây chúng tôi, rồi nói rằng chúng ta làm phản. Bách phu của tôi bị giết hết. Chỉ có ba người chạy thoát đến đây thì 2 người bị bắt.

Đại Uyển quát lên:

– Các người là ai?

Sợ Ý Ninh nói tiếng Thục không chuẩn, Thúy Hồng vận công cho tiếng khàn khàn giống tiếng đàn ông:

– Quân tướng nghe đây! Chúng ta là đội Cấm vệ của Đại hãn. Đại hãn được tin bọn Dương Đại Uyển làm phản, nên người sai chúng ta đi bắt y đem về trị tội. Kị binh đang tới. Trừ Đại Uyển, Đặng Văn, còn ngoài ra, tất cả vô tội. Hãy buông vũ khí đầu hàng

Đại Uyển ngửa mặt lên trời than:

– Oan uổng! Oan uổng! Khi Đại hãn mang quân vào Tứ xuyên, tôi đem tất cả binh tướng, thành trì, theo gió mà đầu hàng. Nay bỗng nhiên tôi bị vu oan vô lý thế này sao?

Thúy Hồng xua tay:

– Đại hãn hiện ở Đông sơn, mời tướng quân tới yết kiến người.

Đến đó kị binh của Vũ Cao San, Trần Mạnh Quốc tới. Địa Lô nói lớn bằng tiếng Hán vùng Thục:

– Chư quân nghe đây! Đại hãn được tin Dương Đại Uyển, Đặng Văn làm phản. Chúng âm thầm chở tất cả 50 thuyền lương đưa về Giang an cho Tống. Chúng đã cho cánh quân Nga biên tiến về đánh úp Mi sơn. Ngày mai chúng sẽ dẫn quân Tống từ Giang an về đây rồi tiến về chiếm Thành đô. Vì vậy Đại hãn ban mật chỉ cho chúng ta tới kiềm chế chúng. Các người nguyên là binh tướng Tống đầu hàng. Các người vô tội. Các người hãy bỏ vũ khí. Sáng mai các người muốn theo Đại hãn thì vẫn được trọng dụng. Còn như các người muốn trở về với gia đình thì Đại hãn cũng chuẩn cho.

Đám binh tướng của Dương Đại Uyển, Đặng Văn nguyên là binh tướng Tống, bị Uyển, Văn ép hàng Mông cổ. Tất cả 5 vạn người. Từ hôm theo Mông cổ đánh lại quân Tống ở Đông sơn, Nga biên đã chết quá nhiều. Một số rã ngũ. Bây giờ thấy Đặng Văn, Đại Uyển bị kị binh, Cấm vệ bắt về tội phản Mông Cổ theo Tống. Chúng ngơ ngác, không hiểu gì.

Vũ Cao San xua kị binh tràn vào trại. Trong trại đuốc đốt lên sáng rực. Trần Mạnh Quốc lệnh cho kị binh tước vũ khí đám quân của Đại Uyển, rồi cho tập họp lại. Bọn Bách phu trưởng, Thiên phu trưởng gốc Mông cổ không chịu nộp vũ khí. Chúng tập trung lại. Một Thiên phu trưởng hỏi:

– Chúng ta là người Mông cổ. Chúng ta trung thành với Đại hãn. Chúng ta không phạm tội, nên không nộp vũ khí.

Địa Lô nói tiếng Mông cổ:

– Các huynh không khuất phục là tùy các huynh.

Dương Đại Uyển, Đặng Văn bị trói để trước hàng quân. Địa Lô vận sức nói lớn bằng tiếng Hán vùng Thục:

– Chư tướng sĩ nghe đây! Tôi là mật sứ Cáp Thiết Mật Hoa, thuộc Cấm quân cạnh Đại hãn. Đại hãn nhận được tin Dương Đại Uyển phản Đại hãn, trở về với Tống. Y âm thầm liên lạc với Đô đốc Giang An là để đánh úp Thành đô. Y đã cho chân tay chở 50 thuyền lương thảo về Giang an trao cho Tống. Y dự trù sáng mai đem chư quân cùng với đạo quân Nga biên thình lình kéo về Thành đô. Vì vậy hai vạn phu trưởng kị binh được lệnh khống chế y. Còn chư tướng thì vô tội.

Đại Uyển than:

– Oan uổng! Oan uổng! Xin cho tôi gặp Đại hãn hoặc thân vương Mật Lý Hỏa Giả.

Trần Mạnh Quốc quát:

– Chứng cớ rành rành ra mà người còn chối tội ư? Đoàn thuyền 50 chiếc chở lương người đã cho khởi hành đi Giang an rồi. Được! Sáng mai ta sẽ cho người yết kiến Đại hãn.

Địa Lô tiếp:

– Chư quân! Các người đều là người Thục. Vậy sáng mai, các người muốn về với gia đình thì ta cũng thuận cho.

Đến đó Trần Mạnh Quốc, Vũ Cao San truyền kị binh rút lui. Vương phi Ý Ninh sai đốt pháo lệnh, quân của Trần Nhị reo hò tràn vào trại. Đám hàng binh Thanh thần không còn vũ khí trong tay, không người chỉ huy. Chúng ngơ ngác không hiểu gì, thì bị bao vây tập hợp vào một khu.

Đám tướng sĩ Mông cổ thấy một đoàn quân trang phục như quân Tống, thì hè nhau tấn công. Nhưng chúng chưa kịp ra tay thì bị hai đội Mê linh kiếm trận bao vây. Không đầy một khắc, chúng bị bắt hết.

Vương phi Ý Ninh ban lệnh:

– Chuyển tất cả lương thảo xuống thuyền.

Hai chục con thuyền lớn ghé vào phía sau trại Thanh thần. Trần Nhị lệnh cho hàng binh Thanh thần chuyển hết vũ khí lương thực xuống, rồi hạ lệnh cho quân đoàn Khâu Bắc bao vây đám hàng binh.

Dã Tượng với toàn bộ hiệu binh Văn Bắc đã tới. Quân khí hùng tráng. Họ kéo cờ Tống, trang phục như quân Tống.

Từ đầu đến cuối Dương Đại Uyển, Đặng Văn thấy đám người của vương phi Ý Ninh trang phục khác thường, y cũng hơi nghi. Nhưng khi thấy Vũ Cao San, Trần Mạnh Quốc xuất hiện với kị binh, y mới tin. Bây giờ y thấy một đạo quân trang phục giống quân Tống, mà binh tướng nói một thứ tiếng rất lạ. Y kinh hoàng hỏi Địa Lô:

– Mật sứ Cáp Thiết Mật Hoa! Thế này là thế nào?

Địa Lô cười lớn:

– Quân hầu đừng nóng nảy. Lát nữa gặp Đại hãn, quân hầu sẽ biết rõ!

Sáng hôm sau, giờ Mão [7 giờ sáng ngày nay], ba con thuyền lớn cập bến: Vũ Uy vương, Đô đốc Giang an Triệu Tử Minh cùng bộ tham mưu lên bờ.

Trướng được thiết lập.

Vương phi, Địa Lô tường trình tình hình.

Dương Đại Uyển thấy khác lạ thì y kinh hoàng, nói với Đặng Văn:

– Dường như chúng ta bị trúng kế của bọn Vương Kiên rồi thì phải.

Đại đởm giải Đại Uyển, Đặng Văn vào trướng. Hai người thấy Đô đốc Giang an là Triệu Tử Minh cùng ngồi cạnh Vũ Uy vương thì chột dạ. Vũ Uy vương đứng dậy vái y, nói bằng tiếng Hán vùng Thục:

– Dương quân hầu! Mừng cho quân hầu dùng khổ nhục kế hàng Mông cổ thành công. Bây giờ quân hầu lại trở về với Đại Tống.

Văn sơn Tử Nguyễn Địa Lô thấy Dươnh Đại Uyển, Đặng Văn ngơ ngơ ngác ngác thì phì cười. Tử chỉ vào Vũ Uy vương:

– Dương quân hầu! Tôi giới thiệu với quân hầu, vị này là Hành sơn vương lĩnh Bình Tây đại tướng quân nhà Đại Tống. Vương tuân chỉ triều đình mang 5 vạn quân viện cho mặt trận Thục. Vương gia vừa giá lâm đất Thục, quân hầu đã sai sứ tới, xin đem toàn bộ binh mã trở về với Đại Tống. Quân hầu tình nguyện đi tiên phong giải phóng Thành đô. Quân hầu lập công đầu là chở 50 vạn hộc lương về Giang an. Nay sự đã thành. Tống triều sẽ phong quân hầu lên tước Công, và kiêm nhiệm chức Tổng trấn Ích châu, Thành đô.

Đặng Văn hỏi Dương Đại Uyển:

– Dương hầu! Cái vụ này ra sao? Rõ ràng hai tướng kị binh Mông cổ bắt chúng ta, nói rằng giải đến Đại hãn, rồi sao lại biến thành Tống?

– Hai tên Vạn phu đó là người Tống, giả làm tướng Mông cổ. Chúng ta bị lừa rồi.

Đặng Văn tỏ vẻ bất khuất:

– Hành sơn vương, Bình Tây đại tướng quân. Văn mỗ không may bị trúng kế của vương gia. Chứ đường đường xung trận, đấu võ, vương gia không thể thắng mỗ.

Phùng Tập cười ha hả:

– Người từng là đại tướng quân, người phải biết câu: “Phàm việc ra quân, trước dụng mưu, sau dụng binh” chứ? Vương gia vừa xuất binh, đã phá tan 5 vạn binh của các người, lại bắt người như bắt ba ba trong rọ, thu năm mươi vạn hộc lương, mà không hao binh, tổn tướng gì cả. Mi than cái gì?

Đô đốc Giang an cùng Địa Lô ra ngoài phủ dụ, chiêu hàng các tù binh nguyên là tướng sĩ Tống.

Vương phi đưa mắt nhìn Thúy Hồng. Phi định nói với Hồng:

– Em cần đấu võ với tên này, cần đánh bại y trước hàng quân Tống, thì mới mong họ nể phục.

Thúy Hồng vận Mật tông diệu pháp, hiểu Ý Ninh muốn gì. Nàng bước ra:

– Dương tướng quân xung sát cả đêm mệt mỏi lắm rồi. Xin vào trong nghỉ ngơi.

Nói rồi nàng bước tới tay đỡ vai Dương Đại Uyển, nàng phóng Mật công vào Đốc mạch, chuyển tới huyệt Á môn, khiến y không mở miệng được rồi nhắc lên đem ra sau trướng.

Thấy vậy, Đặng Văn tin rằng Dương Đại Uyển trở giáo về với Tống thực. Y chửi đổng:

– Đồ phản phúc.

Đến đó quân vào báo:

– Có Tổng trấn tứ xuyên Vương Tiết độ sứ xin cầu kiến.

Vũ Uy vương, vương phi, Triệu Tử Minh, Dã Tượng, Hoa sơn ngũ hiệp cùng ra đón. Vương Kiên trong y phục nho sĩ cùng phu nhân là Minh Anh mặc võ phục. Lại có cả Kiêu kị đại tướng quân Nguyễn Lập, Kim Sơn tam kiệt. Cả đoàn thấy Vũ Uy vương, vương phi, Dã Tượng thì mừng chi siết kể. Tất cả cùng hành lễ:

– Tên hủ nho Vương Kiên cùng vợ, hôm nay lại được bái kiến một đại anh hùng Nam phương, thực tam sinh hữu hạnh.

Mọi lễ nghi tất.

Đô đốc Giang an Triệu Tử Minh tường trình tình hình Đại Việt quân viện ra sao, trận đánh thế nào cho Vương Kiên nghe.

Vương Kiên mừng đến chi siết kể:

– Trước hết tôi xin chuyển chỉ dụ của triều Tống tới Phùng sư phó, 18 vị sư phụ đệ tử của Thiên Phong bồ tát, cũng như tất cả các chiến sĩ của hiệu binh Thiệu Hưng. Các vị tuy ở hoàn cảnh khác nhau, nhưng không quên cái gốc Hán tộc của mình, bỏ gia đình, bỏ thú vui, mà về Trung thổ bảo vệ đất tổ Tam hoàng, Ngũ đế để lại. Các vị thực là những người đầy tâm huyết với đất nước.

Ông nói với Vũ Uy vương:

– Tôi xin thay mặt Tống triều, thay mặt tộc Hán đa tạ Hoàng đế cùng triều đình Đại Việt đã binh viện, để Tống tồn tại. Tôi xin đa tạ Vũ Uy vương, vương phi cùng chư vị tướng sĩ Đại Việt đã xuất lực cứu viện chúng tôi.

Ông nói với Vũ Uy vương:

– Khi vương gia chưa tới, phía trước tôi bị Mông Ca trấn áp. Phía phải bị Mật Lý Hỏa Giả thúc vào sườn. Phía trái bị Dương Đại Uyển đe dọa. Lương thực gần bị tuyệt. Bây giờ thì Mông Ca tiến lên, mà phía sau là Thành đô bị đe dọa, hông phải bị đạo Giang an ép. Lương thực khó khăn.

Địa Lô với Triệu Tử Minh đã phủ dụ xong đám hàng binh Tống. Địa Lô đem Đặng Văn ra trước hàng quân, rồi giới thiệu Vương Kiên với y. Vương Kiên cười nhạt:

– Phải chăng người là Đặng Văn? Chắc người biết ta là ai rồi nhỉ!

– Đúng vậy! Còn người là tên hủ nho Vương Kiên, tổng trấn Ích châu đó sao?

– Người từng lĩnh Tổng trấn Thành đô nhà Đại Tống! Chức có, tước có. Khi Mật Lý Hỏa Giả đem quân đánh Thành đô, thay vì người xả thân chống giặc tận trung báo quốc, thì người lại cùng Dương Đại Uyển đem toàn bộ binh mã, thành trì theo giặc. Theo giặc chưa đủ, người còn đem quân đánh một giải phía Tây, phía Nam Thành đô. Bây giờ người tính sao đây?

Mặt Đặng Văn xám như tro:

– Tiếc thay ta có bản lĩnh vô địch, tài dùng binh không thua ai, nhưng ta giận vị bị tên Dương Đại Uyển lừa mà ra nông nỗi. Ta chết nhưng không phục.

Vương phi Ý Ninh cố uốn lưỡi nói giọng Lâm an tay chỉ vào Vũ Uy vương, Phùng Tập, Dã Tượng với Thúy Hồng:

– Này Đặng tổng trấn. Người tự thị anh hùng vô địch. Vậy ở đây chúng ta có năm người, một là vương gia, hai là Phùng sư phó, ba là Tả thiên ngưu vệ đại tướng quân Dã Tượng, bốn là Trang văn, Hồng anh công chúa, năm là ta. Nếu người thắng được một trong chúng ta. Vương gia sẽ tha cho người về với Mông Cổ.

Thúy Hồng vận Mật tông công, thấy Đặng Văn nghĩ thầm:

– Cái tên vương gia này có lẽ võ công cao lắm. Lão đạo sư kia thì công lực e không tầm thường. Cái tên khổng lồ kia thì ta nên tránh y. Mình không nên đấu với ba tên này. Còn hai con nhỏ xinh đẹp, sức lực làm bao? Mình đấu với chúng thì chắc ăn.

Đặng Văn chỉ vào Ý Ninh, Thúy Hồng nói:

– Trong hai vị, mỗ muốn đấu chưởng. Không biết vị nào sẽ dậy dỗ cho mỗ mấy chiêu?

Triệu Tử Minh không tin rằng võ công của vương phi Ý Ninh hay Thúy Hồng đủ sức đấu với Đặng Văn. Ông muốn cản trở Ý Ninh, Thúy Hồng mà không dám lên tiếng. Ông đưa mắt nhìn phu nhân của Vương Kiên là Minh Anh. Minh Anh biết ý Triệu. Bà nói:

– Xin giới thiệu với vương phi Hành sơn, và Trang văn, Hồng anh công chúa. Đặng tướng quân có ngoại hiệu là Quan trung vô địch thần quyền.

Minh Anh tưởng giới thiệu như thế thì Ý Ninh, Thúy Hồng sẽ rút lui. Không ngờ Thúy Hồng bước ra, nàng nói tiếng Hán vùng Lâm An:

– Tôi xin được lĩnh mấy chiêu của Vô địch thần quyền.

Văn sơn Tử Nguyễn Địa Lô phất tay, chiêng trống khua vang lừng ba hồi. Chiêng trống dứt, Tử nói lớn:

– Chư quân tướng nghe đây. Đặng Văn từng là Tổng trấn Thành đô, tước phong của nhà Đại Tống, mà ép chư quân đầu Mông cổ, tội đáng tru di tam tộc. Bây giờ y bị bắt. Y cho rằng y bị trúng kế, bất phục. Vương gia cũng như Tiết độ sứ cho y một cơ hội: nếu y thắng được một trong năm người. Một là Hành sơn vương, hai là Phùng sư phó, ba là Tả thiên ngưu vệ đại tướng quân, bốn là vương phi Hành sơn, năm là Trang văn hồng hạnh công chúa; thì sẽ được phóng thích về với Mông cổ. Đặng Văn muốn được đấu với Trang Văn công chúa.

Thúy Hồng chắp tay vái dài, đó là chiêu hành lễ của phái Mê linh. Đặng Văn không coi Thúy Hồng vào đâu, y không đáp lễ, mà phóng một quyền vào ngực nàng. Thúy Hồng vận Mật công, đợi cho quyền phát ra hết, nàng lùi lại, xử dụng một chiêu trong Thiết kình phi chưởng của phái Mê linh, chụp quyền của y kéo mạnh. Một nội lực êm dịu hóa giải hết kình lực của Đặng, người y bị lôi về trước, khiến y lảo đảo như người say rượu.

Quân sĩ hò reo! Trống thúc vang dội.

Ngay chiêu đầu bị thất bại, Đặng quát lên:

– Võ công này không phải võ công của Trung thổ. Người là ai?

Y lại phát một chưởng, kình lực mạnh kinh khủng. Thúy Hồng cũng phát một chưởng dương cương trong Thiết kình phi chưởng. Hai kình lực gặp nhau phát ra tiếng bộp lớn. Cả hai cùng bật lui ba bước.

Dù sao thì Thúy Hồng cũng chưa có kinh nghiệm chiến đấu. Nội công của nàng là Mật công nhà Phật, có khả năng hóa giải tất cả các loại nội công hung dữ, nhưng dùng để tấn công đối thủ dùng dương kình thì thiếu dũng mãnh. Thành ra hai người đấu đến chiêu thứ 50 mà vẫn không phân thắng bại.

Khâu bắc Bá Dã Tượng từng đánh dư trăm trận, kinh nghiệm có thừa. Bá dùng tiếng Việt nhắc vợ:

– Em phải dùng Đông A chưởng pháp, thình lình đổi sang Thiên la thập bát thức, rồi dùng các vị thế SƠN mới thắng được tên này.

Nghe chồng nhắc, Thúy Hồng lùi ba bước, phát chiêu Đông hải lưu phong. Đây là một chiêu dũng mãnh trong Đông A chưởng pháp. Mà nội công Đông A phát xuất từ Thiền công. Giữa Thiền công với Mật công đều là nội công nhà Phật. Nên kình lực Mật công Thúy Hồng ào ào tuôn ra. Bình một tiếng, Đặng Văn bật lui liền bốn bước, kình lực bị mất tăm mất tích.

Quân tướng đều nín thở theo dõi trận đấu.

Đặng Văn ngẩn người ra tự hỏi:

– Võ công này dường như là võ công Thiếu lâm, nhưng sát thủ cực kỳ hung dữ.

Sau khi thắng một chiêu, Thúy Hồng di chuyển đến bên chồng, móc tay sau lưng Dã Tượng, lấy ra cái túi. Chân từ cung Ly vị trí Sơn thủy Mông, bước sang cung Cấn, vị trí Sơn hỏa Bí, tay vung lên, chài mở tung ra, chụp lên đầu Đặng Văn. Đặng Văn nào có biết gì về Thiên la thập bát thức? Tay y gạt chài, thì cả người y bị chụp vào trong. Kinh hoảng y cúi rạp người xuống, rồi trườn mình vọt lên cao. Ở trên cao, y đá gió một cái, người bật ra xa.

Mới một chiêu đã thành công, Thúy Hồng từ vị trí Thiên phong Cấu cung Càn, bước sang vị trí Sơn thủy Mông cung Ly, tay vung chài lên. Thấy võ công đối thủ cực kỳ huyền diệu, sát thủ kinh nhân, Đặng Văn lại tung mình lên cao. Cứ thế Thúy Hồng xuất liền 18 chiêu, Đặng chỉ biết nhảy nhót tránh né. Y không trả lại được một đòn.

Hiện diện có Hoa sơn ngũ hiệp, Kim sơn tam kiệt, Phùng Tập cùng 18 vị đệ tử của Thiên Phong đại sư là những người từng trải giang hồ. Quan sát trận đấu, Hoàng Nương hỏi chồng:

– Em nghe Đại Việt có pho võ công Thiên la thập bát thức, cực kỳ kỳ diệu, có lẽ là pho võ công mà công chúa Thúy Hồng xử dụng đây. Nếu anh là Đặng Văn anh đối phó ra sao?

– Anh cũng chỉ tránh né như Đặng chứ không hơn được. Anh nghe nói trong trận đấu tại điện Quang minh, thành Yên kinh, công chúa Lý Như Lan cũng dùng pho võ công này bắt sống nữ tướng Trần Hy Hà của Mông cổ.

Đến chiêu thứ 19, Thúy Hồng từ vị Trạch sơn Đàm cung Đoài bước sang vị Sơn hỏa Bí, cung Cấn, tay vung chiêu Ngư tại giang cùng thì chài chụp Đặng Văn vào trong. Y bị các viên chì đánh trúng huyệt Kiên ngung, Đại bào. Người y tê liệt hoàn toàn. Thúy Hồng phóng một chỉ điểm thêm huyệt Đản trung của y. Y nằm gọn trong chài.

Một Đại đởm bước tới gỡ y ra khỏi chài, rồi nhắc y để trước mặt Vương Kiên. Người có chưởng lực mạnh nhất trong Hoa sơn ngũ hiệp là Bạch Sơn hỏi Đặng Văn:

– Đặng Tổng trấn! Người có còn tự thị là vô địch thần quyền nữa không?

– Ta vẫn không phục. Không phải công lực ta thua cô công chúa này, mà vì cái pho võ công của công chúa ảo diệu hơn võ công của ta. Ta thua vì tài trí tổ tiên ta thua tài trí của cô công chúa này mà thôi. Ta uất ức vì không biết võ công của đối thủ là võ công gì?

Sợ Vương Kiên giết Đặng Văn, Thúy Hồng nói:

– Vương Tiết độ sứ, đây là một thiên tài võ học, giết đi thực uổng phí. Xin Tiết độ sứ mở cho Đặng tổng trấn một con đường trở về với Tống.

Triệu Tử Minh chỉ mặt Đặng Văn:

– Công chúa không biết đấy thôi! Khi phản Tống, y đem quân đánh chiếm vùng Nam Tứ xuyên, y từng giết mấy chục tướng Tống cùng là đồng liêu với y.

Vương Kiên ban lệnh:

– Hãy giam y lại. Ta dùng y đổi lấy mấy tướng bị Mông cổ bắt trong thời gian qua.

(Còn tiếp Hồi 81)

Share this post