Anh Hùng Đông A – Gươm Thiêng Hàm Tử (Tiểu Thuyết Lịch Sử – Trần Đại Sỹ) Hồi 96 (Tiếp theo)

Anh Hùng Đông A – Gươm Thiêng Hàm Tử (Tiểu Thuyết Lịch Sử – Trần Đại Sỹ) Hồi 96 (Tiếp theo)

ANH HÙNG ĐÔNG A – GƯƠM THIÊNG HÀM TỬ
* Tiểu Thuyết Lịch Sử
* Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
* Nguồn: Blog Trần Đại Sỹ (https://trandaisy.wordpress.com)

* Để đọc những phần đã đăng, xin vào khung Search this site (Tìm Kiếm) và gõ tên tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ.

HỒI THỨ CHÍN MƯƠI SÁU
Đạo binh Hàm-tử
(Tiếp theo)

Quốc Toàn, Quốc Kiện trở về Hàm tử. Nghỉ ngơi hai ngày thì có mật sứ của Thượng hoàng tới, ban một mật chỉ:

Quốc Kiện, Quốc Toản lĩnh chức khâm sai đại thần. Có hai nhiệm vụ:

Một là âm thầm vào Trường yên, Thanh hóa, Nghệ an, ẩn thân, phòng Trần Văn Lộng, Trần Tú Hoãn tạo phản thì khống chế. Tránh chém giết.

Hai là thanh sát cuộc binh viện Chiêm”.

Quốc Kiện, Quốc Toản nói với Hoàng Phương:

– Hai anh có việc phải đi xa một thời gian. Mọi việc ở nhà em trông coi hết.

Hoàng Phương lo lắng:

– Bọn em còn nhỏ tuổi, mà phải điều khiển công việc 4 xã, thì e không nổi!

Quốc Toản an ủi:

– Anh cũng không lớn tuổi hơn các em làm bao. Thế mà anh điều hành được thì các em cũng điều hành được. Bất cứ việc gì khó khăn thì em hỏi ông nội Trung Thành vương và mẹ Hồng Liên. Hoặc hỏi các vị bô lão trong ấp là xong. Bảo bối anh trao cho ba em là:

Triều đại Đông a lấy dân làm gốc. Triều đình phong vùng Hàm tử cho anh, không phải để anh ngồi trên đầu trên cổ họ, bóc lột họ; mà để tạo phúc cho họ. Phàm quyết định gì cũng lấy việc tạo hạnh phúc cho dân thì không khó khăn gì”.

Bích Phương hỏi:

– Tỷ dụ thôi nghe! Nếu như dân thiếu thuế, họ xin tha, thì em có quyền tha không?

– Trước hết em hỏi Chánh ty xã xem cái người thiếu thuế đó có thực nghèo không? Nếu thực họ nghèo thì em hỏi các bô lão xem miễn cho họ bao nhiêu thì vừa! Ví như bô lão khuyên miễn cho họ một quan thì em miễn cho họ quan rưỡi! Nghĩa là mình rộng rãi hơn một chút.

Năm người đang thảo luận thì hoàng nam gác dinh vào thưa:

– Có 4 người gồm ba nam, một nữ xin cầu kiến.

– Họ có xưng tên không?

– Có. Họ xưng là Triệu Nhất, Triệu Trung, Triệu Hòa và Triệu Ngọc Hoa.

Quốc Toản nói với Quốc Kiện:

– Đây là những người bạn của anh hồi ở Trường sa. Họ là hoàng tộc Tống triều, con của Kinh Nam đại vương Triệu Phương. Dù mình còn nhỏ tuổi, nhưng tước của mình là vương, là hầu. Mình phải ra đón họ để tỏ lòng kính khách.

– Sao mình không mời ông nội với mẹ Hồng Liên cùng ra tiếp khách?

– Mẹ Hồng Liên từng cố vấn cho chồng là đại vương Tháp Sát Nhi chỉ huy quân Mông cổ đánh Trường sa, hồi phụ thân anh em họ Triệu tổng trấn Trường sa. Nay để bốn người gặp mẹ Hồng Liên, e có truyện. Mình cần tế nhị một chút.

Hầu hô bốn người cùng ra đón. Sau hơn hai năm xa cách, giữa anh em họ Triệu với Quốc Toản, tất cả đều đã lớn lên, nhưng họ vẫn nhận ra nhau. Bốn anh em họ Triệu thấy Quốc Toản thì reo lên:

– Quốc Toản! Không ngờ hôm nay chúng mình lại gặp nhau.

Quốc Toản cung kính mời khách vào sảnh đường. Hồng Phương truyền thị nữ pha trà, mang trái cây ra mời khách. Ngọc Hoa bằng tuổi Quốc Toản. Nàng đã trở thành một thiếu nữ dậy thì, đẹp mượt mà, mắt phượng, da ngà, mỗi bước đi của nàng như muôn nghìn đóa hoa nở.

Triệu Trung hỏi:

– Hôm ấy, trong lúc ăn phở anh bị bắt cóc đi. Sau mấy tháng tìm kiếm, Khu mật viện không thấy tung tích của anh. Người ta cho rằng anh đã chết, làm bốn anh em tôi khóc hết nước mắt. Ngày nào Hoa muội cũng cúng cơm mời anh ăn. Còn gia đình tôi, khi tới Thăng long, đức vua cho gia thuộc lên sống với Chiêu Văn vương Nhật Duật tại Bắc cương. Anh em chúng tôi chiêu mộ tàn binh của Tống triều, lập thành hiệu binh, đặt trực thuộc Chiêu Văn vương. Còn huynh! Từ hồi đó đến giờ huynh ở đâu?

Quốc Toản thuật lại những gì mình đã trải qua. Hầu lưu anh em họ Triệu lại Hàm tử để cùng nhau đàm đạo. Ngọc Hoa nói với Quốc Toản:

– Bản sư của anh là công chúa Thúy Hồng, một vị đẹp như Quan Thế Âm Bồ tát, lòng dạ quảng đại từ bi. Vậy em đề nghị anh coi ba cô Phương như cô em gái đáng thương, chứ không được coi như tỳ nữ nhe!

– Ngay từ hôm đầu, anh với Kiện đệ gọi ba cô là em. Trong vùng Hàm tử này, tiếng rằng Hoàng Phương là quản dinh, nhưng anh coi nàng là nữ chủ, chứ có bao giờ dám coi là tỳ nữ đâu? Còn hai cô Bích, Hồng, các cô cho bọn anh ăn gì, các anh cũng vui lòng, chả bao giờ dám đòi ăn món này, chê món kia.

Quốc Kiện hỏi Hồng Phương:

– Hôm nay em mời khách ăn món gì nào?

– Khải vương gia, hôm qua Tuyên cao Thái phi sai người mang nước mắm chắt, mắm rươi, với rạm từ Thiên trường về. Tiểu tỳ muốn làm chả rươi mời khách, cùng với rạm rang. Lại mời khách xơi thịt gà thiến Thiên trường chấm nước mắm chắt.

Ngọc Hoa vui vẻ:

– Trưa mai em xin vào bếp làm món Xả tế mời hai anh với ba tiểu thư Hàm tử xơi.

Nghe đến món Xả tế, Quốc Toản nuốt nước miếng liên hồi:

– Từ Trường sa cách biệt, anh luôn nhớ món này. Nay được Tương giang Nhu mẫn công chúa làm cho ăn thì còn gì bằng.

Ngọc Hoa sa sầm nét mặt tỏ ý không bằng lòng:

– Anh với em thân cận từ hồi 2, 3 tuổi. Sao anh còn gọi em là Tương giang Nhu mẫn công chúa? Nếu em cũng gọi anh là Hoài Văn hầu, gọi anh Kiện là Hoài Nhân vương thì các anh có vui không?

Quốc Toản quên cả tỵ hiềm nam nữ, hầu nắm lấy tay Ngọc Hoa:

– Anh lỡ lời. Em xí xái cho!

– Một lần thì được, lần sau thì muội giận anh đến khi nào trời gầm mới thôi.

Hoàng Phương vui vẻ:

– Công chúa đe giận chủ nhân của em đến khi nào trời gầm thì cũng như không!

Ngọc Hoa thấy cô nữ tỳ của Quốc Toản đẹp mượt mà nói câu đó thì bật cười:

– Cô nương! Tại sao vậy?

– Thưa công chúa vì mùa này là mùa mưa Ngâu, ngày nào trời cũng gầm! Sáng gầm, trưa gầm, chiều gầm, đêm gầm, ngày gầm.

– Ừ nhỉ! Tôi sang Đại việt hơn ba năm mà cũng chưa biết điều đó.

Hoàng Phương hỏi:

– Công chúa! Ban nãy Hoài Văn hầu nói chữ xí xái. Xí xái nghĩa là gì vậy?

– À đó là tiếng địa phương vùng Trường sa, có nghĩa là: bỏ quá đi cho.

Cơm chiều xong, thì các thiếu niên của Hàm tử tới giảng võ đường luyện tập. Hôm nay đến lượt Quốc Kiện dạy họ. Quốc Kiện xin lỗi khách, vào giảng võ đường. Ngọc Hoa nói với Quốc Toản:

– Từ lúc vào trong dinh này, em bị cái ao sen của anh thu mất hồn. Trời ơi, ai là người trồng sen cho anh mà tài hoa quá. Vì bốn góc có bốn khu mầu trắng, tím, xanh, đỏ khác nhau. Ở giữa một khu mầu vàng. Sen nở bay hương thơm quá. Anh cho em xem hoa của dinh Hoài Văn đi.

Quốc Toản chỉ Bích Phương:

– Người trồng hoa là một lão người Thiên trường. Nhưng người thiết kế là cô Bích đấy.

Quốc Toản nói với ba nàng Phương:

– Ba em tiếp khách dùm anh. Để anh mời Ngọc Hoa xem sen nở.

Đi một vòng hồ, sang bên kia bờ, xa dinh thự. Nhìn trước, nhìn sau không có ai, Ngọc Hoa chớp chớp mắt nhìn Quốc Toản:

– Đại ca! Từ khi xa nhau, muội đau xót trong lòng, tưởng rằng kiếp này không được gặp đại ca nữa. Nhưng ông trời có mắt, nên chúng ta mới có ngày hôm nay. Muội hỏi đại ca câu này nhé: giữa muội với ba cô Phương, anh cho rằng đứa nào đẹp nhất? Anh yêu đứa nào nhất?

– Dĩ nhiên là muội đẹp nhất. Trước kia anh cứ nghĩ rằng mẫu thân anh với mẹ sữa Chân Phương, sư phụ Thúy Hồng là đẹp nhất. Nhưng, nhưng từ lúc gặp lại muội, anh mới thấy muội đẹp hơn cả.

Ngọc Hoa cảm động, nàng nắm chặt lấy hai tay Quốc Toản, ngước mắt nhìn hầu:

– Đại ca tuyển ba nàng Phương ở đâu vậy? Ai có con mắt tinh đời tuyển cho đại ca ba cô tỳ nữ xinh đẹp, nhu mì. Thực là ba thiếu nữ có sắc đẹp tươi như hoa đào hoa mận. Muội là gái, mà còn thấy thương, huống hồ đấng nam nhi đa tình như đại ca.

Quốc Toản thuật sơ lược vụ hầu cứu ba nàng ra sao, rồi thượng hoàng ban ba nàng cho hầu thế nào. Ngọc Hoa vẫn thắc mắc:

– Muội mới học tiếng Việt. Tiếng Việt có câu: Xa mặt cách lòng. Trong khi muội ở xa, còn ba cô Phương thì sớm tối kề cận bên đại ca. Muội sợ…

– Em ơi! Dù nói cách nào, em cũng là một công chúa Tống triều. Còn cô Phương đều là những người gặp cảnh khốn cùng. Em đừng so sánh với họ, mà làm mất phẩm giá của mình đi.

– Em không nghĩ thế! Anh ở cạnh ba cô. Nhất là cô Hoàng! Em không yên tâm.

Thấy Ngọc Hoa đổi cách xưng hô, đang đại ca, tiểu muội, thình lình đổi sang anh, em. Hầu nhỏ nhẹ:

– Tại sao em lại có ý nghĩ đó? Ba cô Phương là những cô gái đáng thương, sớm lâm cảnh chiếc lá lìa cành, phải lưu lạc làm nô bộc. Em nên tội nghiệp cho ba cô chứ! Em là công chúa, là con một vị đại vương của Tống, thân thể cao quý biết bao, mà đi so sánh với ba cô sao?

Bị Quốc Toản đem lòng nhân ra khuyên, Ngọc Hoa im lặng, nhưng trong lòng nàng không yên.

Hai người trở về dinh. Quốc Kiện đã dậy võ xong, vương đề nghị:

– Bốn vị với đại huynh của tôi vốn đã có thâm tình. Sau gần ba năm xa cách, bây giờ mới tái ngộ. Xin bốn vị nán lại chơi, để anh em có dịp đàm văn, luận võ, chẳng thú vị lắm sao?

Nhưng Triệu Nhất từ chối:

– Đa tạ huynh! Chúng tôi được chỉ dụ của Chiêu Văn vương lên đường vào Hoan châu, Ái châu. Vì nghe nói mới có hơn nghìn nghĩa quân Tống kéo cờ Cần vương tại Quảng đông, bị Mông cổ đánh bại. Họ dùng thuyền vượt biển đến Thanh hóa xin kiều ngụ. Anh em chúng tôi phải tới chiêu mộ họ về Bắc cương.

Quốc Kiện vui vẻ:

– Hay quá. Chúng tôi mới được chỉ dụ của triều đình vào Trường yên có việc. Chúng ta cùng đi một đoàn.

Ba nàng Phương ênh ếch nước mắt:

– Hai anh đi, cho chúng em cùng đi với. Chúng em nhớ nhà quá.

Quốc Kiện xua tay:

– Chúng ta đi do chỉ dụ của thượng hoàng, không thể mang ba cô đi được. Vả ba cô trở về bây giờ sẽ gây phiền phức cho cha mẹ. Nhất là cô Hoàng. Bà Thúy Vi lấy quyền làm mẹ lại dâng cô cho tụi Thát đát thì nguy to!

Nghe có tiếng chim ưng, Quốc Toản cáo lỗi đứng lên đi lấy thơ. Nàng Phương theo chân hầu ra khu nuôi chim của dinh. Quốc Toản lấy thư từ ống bạc dưới chân chim ưng ra đọc. Thư của Tuyên cao Thái phi:

Nghe con sắp đi Trường yên. Bà có lời khuyên: bọn Trần Văn Lộng, Trần Tú Hoãn, Trần Quang Kiện, Lê Tắc trước đây có hành vi ác độc với con. Nay con có Thượng phương bảo kiếm trong tay thực. Nhưng con phải nhớ, ông nội con, đức Thái tông là một bồ tát đầy lòng nhân ái. Vậy con nên nhẹ tay với kẻ thù. Oán nên cởi không nên buộc.

Quốc Toản tự hào:

– Ông nội ta là một vị Bồ tát. Bà nội ta là một người đầy lòng nhân. Ta phải giữ đức của các người.

Hoàng Phương nắm lấy hai tay hầu, rồi hỏi:

– Từ hôm về đây lúc nào em cũng chỉ biết có anh. Anh luôn quan tâm đến em. Thế mà hôm nay có cô công chúa Tống xuất hiện, anh bỏ rơi em rồi!

– Không hề! Anh vẫn quan tâm tới em đấy chứ! Em vẫn là cô em xinh đẹp của anh mà.

– Anh cùng Ngọc Hoa đi dạo bên hồ sen. Anh tưởng em không chú ý sao? Em thấy anh nhìn cô ấy mắt đầy tình tứ. Anh cầm hai tay cô ấy. Cô ấy ngả đầu vào vai anh. Em thấy hết. Anh có biết lúc ấy lòng em đau như dao cắt không? Bây giờ anh lại đi với cô ấy vào Trường yên thì ở nhà em chịu sao nổi!

Nghe Hoàng Phương thổ lộ tâm tình, Quốc Toản kinh hãi, hầu nghĩ:

– Trước sau, mình coi Hoàng như cô em gái đáng thương. Nhưng trong lòng nàng lại nảy nở ra tình yêu! Ôi làm sao bây giờ! Mình phải hỏi cô Hồng Liên xem phải đối phó với vụ này ra sao? Hơn nữa cha mẹ đã đính ước cho mình với con gái cô Thanh Nga rồi. Mình không thể dây dưa với bất cứ người con gái nào.

Thình lình Hoàng ôm lấy hầu, rồi gục đầu vào vai hầu, nước mắt dàn dụa. Quốc Toản rùng mình, ôm lấy vai nàng. Hai người như mê đi trong cái rung động đầu tiên của trai gái. Hầu nói:

– Hoàng ơi! Khi anh thấy Hoàng sắp bị hại đời con gái thì ra tay cứu, rồi Thượng hoàng ban Hoàng cho anh để làm nô bộc. Nhưng từ lúc Hoàng về đây, lúc nào anh cũng coi Hoàng như cô em gái. Còn Ngọc Hoa, với anh là bạn với nhau từ hồi 4-5 tuổi, thân như ruột thịt. Trong tiệc anh nắm tay Hoa, rồi bên hồ sen Hoa ôm lấy anh, đó là tình anh em mà thôi.

Có tiếng nàng Bích Phương:

– Chị Hoàng đâu rồi? Có đại tư xã Thượng cầu kiến.

Hoàng Phương bỏ Quốc Toản ra, rồi vòng tới cổng dinh. Phương đi rồi mà Quốc Toản còn bàng hoàng. Hầu về phòng mình, đã thấy Bích Phương đang chuẩn bị y phục cho hầu lên đường. Nàng lấy ra bộ quần áo lụa mầu hồng:

– Anh mặc bộ này lên đường cho đẹp trai, để các tiểu thư Trường yên tha hồ tương tư! Nào, em thay quần áo cho anh nào.

Hồi còn bé, Quốc Toản đã từng được mẹ, mẹ sữa thay quần áo cho. Nhưng từ năm bẩy tuổi thì hầu tự thay quần áo. Bây giờ Bích Phương muốn thay quần áo cho hầu, hầu không muốn, nhưng chưa kịp chối, thì Bích Phương đã làm. Thay y phục cho Quốc Toản xong, Bích Phương cười, mắt sáng long lanh:

– Em muốn anh hứa cho em một điều.

– Em cứ nói!

– Kể từ nay em muốn chỉ mình em được thay y phục cho anh mà thôi! Anh hứa đi!

– Anh không hứa chắc!

– Tại sao lại không chắc? Hay là anh muốn công chúa Ngọc Hoa, Hoàng Phương, Hồng Phương thay cho anh nữa sao? Anh tham quá đi.

Bốn anh em họ Triệu, cùng Quốc Kiện, Quốc Toản lấy ngựa lên đường. Hồng Phương đeo hai cái túi vắt ngang lên lưng ngựa Quốc Toản:

– Em cho làm xôi với gà quay, bánh dầy giò, bánh gai để trên đường đi anh đói còn có gì mà ăn, khỏi ăn quà.

Triệu Trung đùa:

– Hồng nương chỉ làm bánh cho Hoài Văn ăn thôi ư? Không cho bọn này ăn, thì khi đói bọn này sẽ cướp của Hoài Văn đấy.

– Em làm nhiều lắm, tới 20 nắm xôi, và 3 con gà. Mục đích để anh Quốc Toản mời quý khách đấy.

Quốc Toản đến căn nhà dành cho Trung Thành vương với Hồng Liên. Hầu trình bầy việc mình tuân chỉ của Thượng hoàng vào kinh lý vùng nam giới. Trung Thành vương khuyên:

– Cháu có võ công cao. Còn Quốc Kiện có kiến thức rộng. Ông không lo gì cả. Có điều hai cháu nên tìm cách thăm tất cả nơi trú quân của hiệu Thiệu Hưng. Tùy nghi, chiếu công thăng thưởng cho họ. Đối với quan, quân Chiêm, phải hết sức nhũn nhặn, tránh cho họ có mặc cảm rằng mình chiếm đất của họ.

Ông nhấn mạnh:

– Trước sau gì Nguyên cũng đánh Đại việt ta. Đánh Đại việt họ bắt dân Kinh Hồ cung cấp lương thực, cung cấp lao binh vận tải. Ta cần có những đạo quân địa phương Kinh Hồ chặn đường tiếp tế, chống lại việc bắt lao binh.

Quốc Kiện hỏi:

– Thưa ông, làm thế nào mà được như vậy?

– Mông cổ thu dụng người Hán theo chúng rất đông. Khi phải đối trận với những người này, cháu nên chiêu dụ họ, rồi thả họ về hơn là giết họ.

Ông nói với Quốc Toản:

– Cháu nói tiếng Hoa, thông hiểu văn hóa tộc Hán. Cháu phải hết sức dùng văn hóa Hán, đối xử với người Hán như người Việt. Nếu có thể, khi bắt được tù binh, cháu huấn luyện họ, rồi dùng thuyền đưa họ về Trung nguyên. Họ sẽ suất lĩnh gia thuộc, làng xóm cũng nổi lên chống Nguyên kéo cao ngọn cờ Sát Đát.

– Chúng cháu sẽ hết sức thi hành mệnh lệnh của ông.

Quốc Toản sượng sùng, nói với Hồng Liên:

– Con có việc khó khăn cầu cứu với cô!

– Việc gì vậy con?

Hồng Liên từng được huấn luyện về nghệ thuật bắt nai, lại kinh nghiệm nhiều về tình yêu. Khi tới Hàm tử, chỉ liếc mắt qua là bà đã hiểu tâm tư bốn cô gái. Tuổi của các cô đã bắt đầu biết yêu, biết ghen, biết hờn. Còn Quốc Toản thì chưa hề có ý niệm gì về vấn đề nam nữ cả. Bà hỏi:

– Con thuật cho cô tất cả những gì đã diễn ra giữa con với bốn cô.

Sau khi Quốc Toản thuật, Hồng Liên nghĩ thầm:

– Quốc Toản còn quá trẻ, mà đã bị bốn cô gái bao quanh. Trong bốn cô thì duy Ngọc Hoa có tâm ý trong sáng, lòng dạ lương thuần, là bạn thanh mai trúc mã hồi thơ ấu với Quốc Toản, thì giữa hai trẻ nảy sinh tình cảm là lẽ thường. Còn ba cô gái kia, vốn sinh trưởng trong gia đình thâm nhiễm thói lưu manh dân dã. Bây giờ được cứu ra, nhưng chưa được giáo huấn đạo lý. Trong khi đó Quốc Toản đối xử quá tử tế, ba cô không biết mình, tự vượt quá địa vị. Không thể thế được. Mình phải kéo Quốc Toản ra khỏi bể ái.

Bà nhỏ nhẹ:

– Lỗi ở con tất cả. Trước hết là Ngọc Hoa. Ngọc Hoa là bạn thời thơ ấu của con. Tình yêu nảy nở là lẽ bình thường. Tình yêu này chân chính, trong sạch. Nếu con yêu Hoa, thì con nên về Cố trạch tâu với bà nội. Bà nội sẽ chính thức cưới cho con!

Quốc Toản dẫy nẩy lên:

– Cô nói sao? Con cưới vợ ư? Hồi con mới sinh, bố mẹ đã đính ước cho con với con gái cô Thanh Nga rồi. Con không có quyền cưới cô khác.

– Đúng vậy. Tục ngữ nói: Nữ thập tam, nam thập lục. Năm nay con mười lăm tuổi rồi. Chuẩn bị cưới vợ là vừa!

– Nhưng con chưa muốn cưới vợ vội!

– Vậy thì con tránh gần Ngọc Hoa khi chỉ có hai người. Trong đối xử, con tỏ ra giữa ba nàng Phương với Ngọc Hoa như nhau. Còn con cô Thanh Nga, bà nội sẽ sai sứ đi Vân Nam rước con gái cô Thanh Nga về cho con.

– Con sẽ chú ý tránh Ngọc Hoa. Nhưng khó quá.

– Còn ba cô Phương! Các cô cũng đã tới tuổi vu quy được rồi. Đúng ra nếu con không cứu các cô thì các cô đã tàn đời hoa, đã bị đẩy vào đường dâm ô, là đồ chơi cho bọn khả ố Tuyên phủ ty. Từ khi về đây, con đối xử với các cô ngọt ngào, thân mật quá. Cho nên cô nào cũng muốn làm chủ con. Lòng tham con người vô đáy. Việc ba cô Phương không khó. Con hãy cố giữ khoảng cách của một ông chủ đối với tỳ nữ. Khi các cô tỏ cử chỉ thân ái, con phải nghiêm nghị từ chối ngay. Mặt khác, cô thấy ba anh em họ Triệu mắt la mày lém với ba cô. Con nên tìm dịp để ba cô với anh em họ Triệu gần nhau. Ba cô hiện không có ai, nên đang muốn nắm lấy con, khi các cô có người khác thì sẽ rẽ ra con đường mới ngay. Khi con thấy các cô với anh em họ Triệu có tình với nhau, thì con nhân danh chủ của các cô, gả các cô cho anh em họ Triệu.

Bà nhấn mạnh:

– Cô sẽ dạy ba cô Phương thuật bắt nai, khuyên ba cô bắt anh em họ Triệu.

Sáng hôm sau Quốc Toản, Quốc Kiện cùng 4 anh em họ Triệu lên đường. Sáu người trang phục như khách buôn. Con Bạch viên cỡi trên lưng một chiến mã, tay cầm côn thép theo sau.

Vì từng là bạn hồi thơ ấu, lại học văn với nhau nên giữa Quốc Toản với Ngọc Hoa có nhiều truyện nói. Hết truyện thơ văn, đến truyện lịch sử. Nhất là truyện Tống và Mông cổ. Dọc đường hai người ruổi ngựa song song. Triệu Nhất khen:

– Anh Quốc Toản có 3 cô nữ tỳ xinh đẹp, tình tứ quá. Các cô chăm sóc anh từng ly từng tý! Phải chi tôi được một cô thì cũng an ủi.

Quốc Toản nhớ lời dặn của Hồng Liên, hầu hỏi:

–Nếu cho anh chọn thì trong ba cô, anh chọn cô nào?

Triệu Nhất trả lời không suy nghĩ:

– Cô Hồng! Cô này chu đáo nhất trong ba cô, lại có tay tiên hóa phép ra các món ăn ngon!

– Như vậy tôi xin cung kính biếu cô Hồng cho anh.

– Thực hay đùa?

– Quân tử nhất ngôn.

Quốc Toản hỏi:

– Còn anh Trung! Anh chọn cô nào?

– Cô nào tôi cũng chọn cả. Nhưng tôi thích cô Bích hơn. Cô ấy có đôi mắt ướt, trong như nước hồ thu.

– Anh khôn thực. Cô Bích nhu mì tình tứ nhất. Tôi cung kính biếu anh đấy.

Hầu cười với Hòa:

– Vậy còn cô Hoàng, đẹp nhất xin để phần anh Hòa.

Triệu Hòa cười khúc khích:

– Hai ông anh đã chọn hai cô, còn cô cuối cùng tôi không có lựa chọn nào cả.

– Nhưng cô Hoàng đẹp nhất trong ba cô đấy.

Quốc Toản nhấn mạnh:

– Chúng ta tuy còn nhỏ tuổi, nhưng các anh là tước công của Tống. Còn tôi là tước hầu của Đại việt. Các anh là giòng dõi hoàng tộc Tống, tôi là cháu nội đức Thái tông. Việc ba nàng Phương tôi không đùa đâu. Kỳ này trở về, tôi sẽ đem kiệu đưa các nàng lên Bắc cương cho các anh đấy.

Ba anh em họ Triệu thấy Quốc Toản giữ lời hứa, nói là làm thì cảm động vô cùng:

– Đa tạ Quốc Toản!

Quốc Kiện cười xòa:

– Truyện này không thể đùa đựơc. Coi chừng các anh vào Trường yên sẽ gặp nhiều giai nhân, tha hồ mà chọn. Trường yên là cố đô, trái ngọt, cây lành, hoa thơm, cỏ lạ. Lại nữa biết đâu trong gần hai nghìn nghĩa quân Tống mới chạy sang, không có những thiếu nữ Hàng châu, Tô châu đẹp như tiên. Tha hồ cho ba anh chọn.

Triệu Trung cười ha hả:

– Tôi xin để Hoài Nhân chọn trước.

– Nhưng tôi nói tiếng Hoa dở quá!

Quốc Toản cười:

– Thì nói bằng tay! Trước không biết thì ta học sau! Khó gì! Khi ba anh Triệu này về Bắc cương sẽ gửi đến Hàm tử cho em một nho sĩ vùng Kinh hồ, dạy em nói tiếng Hoa, âm Hàng châu.

Ngọc Hoa cười rất tươi:

– Em có đến hai ông thầy đều xuất thân tiến sĩ, học thuật bao la. Em sẽ gửi đến Hàm tử một ông để ông dậy anh Quốc Kiện.

Sáu người đi khoảng ba giờ thì xa xa thấy một dẫy núi. Quốc Kiện chỉ núi nói:

– Kia là Côi sơn.

Nội công Quốc Toản rất cao, chợt hầu lắng nghe, rồi nói:

– Cẩn thận. Có một kị mã phi đồng chiều với chúng ta. Chắc họ có việc khẩn, mình tránh đường cho họ đi.

Sáu người cùng nhìn lại sau, quả có một kị mã đang nằm rạp trên yên con ngựa phi như bay.

Kị mã vượt qua sáu người. Ngọc Hoa nói:

– Ái à! Một người đẹp. Cô này mặc y phục gì lạ quá, không giống Hoa, chẳng giống Việt. Chắc thuộc giới võ lâm, vì lưng đeo kiếm.

Thoáng một cái kị mã đã mất hút vào chân trời. Sáu người lỏng buông tay khấu, cho ngựa vỗ móng. Khoảng một giờ thì tới khu phố chợ nhà cửa khang trang, người đi lại chen chúc nhau. Quốc Kiện nói:

– Đây là ngã ba đường. Dẽ phải, là đường đi Trường yên, dẽ trái là đường đi Thiên trường. Gọi là ngã ba Tam lộ. Chúng ta nghỉ một lát, kiếm cái gì ăn đã.

Triệu Nhất chỉ vào cái túi đeo trước ngựa Quốc Toản:

– Trong cái túi kia có xôi gà, có bánh khúc, bánh dò, bánh gai của Hồng Phương. Cần gì vào quán!

Triệu Hòa ghì cương ngựa lại:

– Bánh đó để dành khi đi đường xa không có hàng quán hãy ăn. Còn tại đây có chợ, có nhiều tửu lầu. Tội gì mình không vào ăn.

Cả sáu ngừng lại trước một tửu lầu tên Côi sơn. Có hai thiếu niên chạy ra cầm cương, dắt ngựa, cột vào mấy gốc cây. Mấy thiếu nữ bán hàng rong đon đả mời:

– Mời quan khách mua bánh gai đi. Bánh gai Thiên trường thơm ngon nhất nước đi.

– Bánh dầy đậu xanh nóng đi. Mời khách quan xơi bánh dầy đậu đi nào.

– Bánh nhãn Thiên trường đi! Thơm ngon tuyệt trần! Mời quý khách mua.

– Ổi sớm thơm ngon, mời quý khách mua đi.

– Mít Thiên trường vừa thơm, vừa ngọt, mời quý khách đắt hàng cho nào!

Ngọc Hoa tò mò hỏi Quốc Kiện:

– Bánh dầy đậu là bánh gì vậy?

Cô gái bán bánh mở chiếc khăn trong cái thúng ra, bánh dầy đậu thơm nực bốc lên. Ngọc Hoa hít hà rồi nói:

– Thơm quá! Ôi có cả mùi hành, mỡ nữa. Chị cho tôi một chục bánh đi.

Triệu Trung bốc một cái bánh dầy đậu vừa ăn vừa cười:

– Chúng ta tới 6 người mà em mua có mười cái bánh thì ai ăn, ai đừng. Anh chỉ ho một cái cũng hết 10 cái.

Ngọc Hoa nói với cô bán bánh dầy đậu:

– Chị cho tôi 60 cái, gói làm 6 gói.

Cô bán bánh dầy đậu gặp món khách xộp mừng lắm:

– Em còn tất cả 70 cái. Chị mua hết cho em đi.

– Được tôi xin mua hết.

Nàng nói với cô bán bánh gai:

– Chị cho tôi 60 chiếc lớn đi.

Con Bạch Viên thấy ổi thì gãi tai, xòe tay xin. Ngọc Hoa mua cho nó một chục quả. Nó cất vào trong cái túi đeo bên cạnh.

– Kẹo Sìu châu thơm, ngon, dòn đi.

Cô bán kẹo ca:

Trèo lên ngọn núi Thiên thai,
Có hai con cọp đang nhai kẹo Sìu.

Triệu Hòa hỏi:

– Kẹo Sìu châu là kẹo gì vậy? Có phải là kẹo Triều châu không?

Quốc Kiện giải thích:

– Không phải Sìu châu là Triều châu đâu! Đây là kẹo làm bằng đỗ lạc, với mạch nha. Một đặc sản của Thiên trường. Kẹo lúc nào cũng dòn, cũng thơm.

Cô hàng kẹo bưng một đĩa mời:

– Xin quý khách nếm thử thì sẽ biết ngay mùi vị của kẹo Sìu châu!

Ngọc Hoa bốc một miếng, bỏ vào miệng. Nhai hai ba cái, nàng reo:

– Ôi ngon quá. Chị bán cho tôi năm cân đi.

Con vượn lại xòe tay xin kẹo Sìu châu. Ngọc Hoa mua cho nó một cân, rồi nàng ca:

Trèo lên ngọn núi Côi sơn,
Thấy ông vượn trắng đang ôm kẹo Sìu. (*)

Con vượn trắng hiểu được tiếng người. Nó lấy ra miếng kẹo Sìu châu, rồi nhai lốp cốp.

* Ghi chú: Ngày nay (2008) du khách đi trên quốc lộ 1, khi qua ngã ba Nam định, Ninh bình, cũng sẽ gặp người địa phương bán bánh gai, bánh dầy đậu xanh, bánh nhãn, trái cây với 4 loại chuối, ồỉ, mít, na (mãng cầu). Chuối quả nhỏ thơm, rọi là chuối Ngự. Đây là những sản phẩm địa phương, truyền thống hơn nghìn năm vẫn còn. Bánh gai, bánh dầy đậu, kẹo Sìu châu Nam định giữ nguyên hương vị thơm như xưa. Nhưng kẹo Sìu châu chỉ bán tại các cửa hiệu bánh kẹo trong thành phố.
Tại Paris, trong mấy siêu thị Việt Nam ở quận 13 cũng có bán thứ kẹo truyền thống hơn nghìn năm của tộc Việt này. Người ta mua, ăn thấy thơm, ngọt nhẹ nhàng. Nhưng không ai biết rõ kẹo này có truyền thống trên nghìn năm.
Nếu du khách quá bộ vảo thành phố Nam định, sẽ gặp ba khu bán bánh gai, kẹo Sìu châu là:
– Con đường ngoại ô từ thành phố Nam định đi Hà nội có dẫy phố dài tới hơn 3 cây số, và con đường từ thành phố Nam định ra bến đò Tân đệ đi Thái bình. Hai bên phố có hằng trăm cửa hàng bán bánh gai, kẹo Sìu châu.
– Khu thứ ba nằm tại trung ương thành phố, trên đường Trần Hưng Đạo, đoạn cuối, ra bến Đò quan, có hằng trăm cửa hàng bán bánh gai.
– Nam định còn một loại chuối trái nhỏ, gọi là chuối Ngự. Trông bề ngoài giống loại chuối ở miền Nam, miền Trung gọi là chuối Cao. Nhưng chuối Cao thì không có hương thơm. Còn chuối Ngự thì có hương thơm ngát. Ngày nay muốn mua chuối Ngự thì khắp các huyện Nam định đều có. Người mua không sợ bị chuối giả. Vì chỉ cần đưa lên mũi ngửi là thấy hương thơm. Dường như trời ưu ái ban cho thổ ngơi Nam định, nên giống chuối này trồng tại các tỉnh lân cận như Thái bình, Ninh bình thì không có mùi thơm dặc biệt. Không biết trước kia gọi là chuối gì. Chỉ biết vào triều Nguyễn (1802-1945) hằng năm vào dịp lễ tết, Tổng đốc Nam định thường thu mua những buồng chuối ngon, sai ngựa trạm đem vào Huế dâng cho vua. Nên chuối này gọi là chuối Ngự, tức chuối vua ăn.

Quốc Kiện cười:

– Từ đây vào Trường yên mình còn nghỉ còn nhiều. Gặp hàng quà nào chị cũng mua thì e con ngựa chở không nổi.

Chủ quán thấy 6 thiếu niên, trang phục sang trọng, cỡi những con ngựa yên cương đẹp, lưng đeo kiếm thì đoán là con nhà giầu. Ông ta đon đả:

– Kính thỉnh công tử, tiểu thư lên lầu.

Con Bạch viên tung mình leo lên một cây lớn trước quán.

Ông chủ nhà hàng chỉ vào một cái bàn chưng hoa rất đẹp:

– Kỉnh thỉnh quý khách.

Hoài Nhân vương thấy thiếu nữ phi ngựa ban nãy đang ngồi một mình trước cái bàn trông ra đường thì nháy mắt ra hiệu cho mọi người. Cô đang ăn cơm với cá rán, canh rau đay. Bấy giờ Quốc Toản mới để ý đến thiếu nữ. Nàng mặc bên trong một cái váy lụa đen óng ánh, cái áo cánh mầu hoa cà. Áo khoác ngoài rất lạ. Trên bàn trước mặt nàng đặt thanh kiếm. Trên người nàng đầy nữ trang rực rỡ. Hầu kinh ngạc, vì nàng đẹp huyền ảo, như có như không.

Quốc Kiện nói nhỏ:

– Y phục cô mặc là y phục hoàng cung Chiêm. Không chừng cô là hoàng hậu, hay công chúa Chiêm đây.

Quốc Toản nói với Quốc Kiện:

– Đây thuộc vùng Thiên trường! Em là thổ công, em gọi các món ăn đi.

Quốc Kiện nói với ông chủ:

– Ông cho tôi hai đĩa cá bống mít tía kho. Ba con cua bấy (lột) rán. Hai đĩa miến lươn xào. Hai đĩa dò. Ba bát canh rau ngót nấu với cá rô. Một đĩa thịt dê rừng tái.

Quốc Kiện nói:

– Vùng núi Trường yên này có một loại dê, thân thể nhỏ, người ta nuôi thả hoang trên sườn núi. Dê chỉ ăn lá những cây không độc. Thịt thơm lắm. Ăn thịt dê núi này sức khỏe được bồi bổ.

Chủ quán hỏi:

– Công tử có xơi rượu không ạ?

– Chúng tôi là Phật tử, giới tửu.

Các món ăn dọn ra.

Có hai người mới lên lầu. Một người đàn bà tuổi đã lớn, mắt lồi, béo tròn béo trục, và một thanh niên. Cả hai đeo kiếm. Người đàn bà ngực đeo hổ phù con chim ưng bạc. Người thanh niên mang hổ phù hình con chó sói bạc.

Người đàn bà thấy thiếu nữ kị mã thì cười nhạt:

– Câu-thi Lị-ha-thân Bài-ma-la (Sri Harivarman) Nang Tiên. Chung quy chúng ta lại tìm được mi. Đố mi chạy đâu thoát đấy. Giết người thì phải đền mạng. Mi đã giết hai thị vệ của Tuyên phủ ty. Vậy mi hãy ngoan ngoãn chịu trói về để Tuyên úy sứ phát lạc.

Nói rồi cả hai chia nhau ngồi hai bên Nang Tiên.

Quốc Kiện nói sẽ:

– Hai người mới lên là nhân viên của Tuyên phủ ty Nguyên. Từ khi bọn Tuyên phủ ty sang Thăng long, chúng mang theo một số viên chức, lại tuyển người Việt làm việc với chúng. Những đứa đeo hình con sói bạc thì cấp bậc là Thập phu. Những đứa đeo hổ phù hình con chó sói vàng thì cấp bậc là bách phu. Những đứa đeo hổ phù hình con chim ưng bạc thì cấp bậc là thiên phu. Những đứa đeo hổ phù hình con chim ưng vàng thì cấp bậc là vạn phu. Còn những đứa đeo hổ phù hình con cọp là cấp Tả thừa hành tỉnh. Những đứa đeo hổ phù hình mặt trời bạc là Tham tri chính sự. Những đứa đeo hổ phù hình mặt trời vàng là Tuyên phủ chánh sứ.

Ngọc Hoa hỏi lại:

– Vậy mụ béo kia là Thiên phu trưởng. Còn gã thanh niên là Bách phu trưởng phải không?

– Đúng vậy.

Vương nhìn thiếu nữ:

– Nàng này là người Chiêm, thuộc giòng quý tộc Câu-thi Lị-ha-thân Bài-ma-la của triều Chiêm, tên là Nang Tiên. Bọn Tuyên phủ ty hống hách vô cùng. Chúng tự coi như một triều đình Nguyên tại nước mình: nào tuyển quan lại, nào tổ chức Khu mật viện. Triều đình phải nín nhịn chúng. Cô này dám giết hai thị vệ Tuyên phủ ty, thì cô ta không vừa đâu!

Gã thanh niên cười đểu giả:

– Thôi, mi hãy chịu trói đi thôi.

Thiếu nữ vẫn thản nhiên ăn, như không coi hai người ra gì.

Gã thanh niên vung tay chụp thiếu nữ. Quốc Kiện cầm chiếc đũa phóng về trước. Chiếc đũa trúng huyệt Thiên tông gã thanh niên, khiến người y tê liệt, trong tư thế tay dơ về trước.

Nang Tiên hướng Quốc Kiện nghiêng mình chào:

– Đa tạ nhã lượng quân tử ra tay cứu giúp.

Giọng nói thanh tao, nhẹ nhàng như gió thoảng.

Nói rồi nàng cầm kiếm khoan thai xuống lầu. Người đàn bà vỗ lên vai gã con trai một cái. Huyệt được giải. Gã thanh niên chỉ vào mặt Hoài Nhân vương:

– Chúng ta đang có truyện giải quyết với nhau. Chúng ta thuộc Tuyên phủ ty Thiên quốc, các người muốn yên thân thì đừng can thiệp vào.

Quốc Kiện nói ngang:

– Ta là con dân Đại việt. Ta không cần biết đến bọn mọi rợ Thát đát. Bọn mi làm tôi mọi, làm chó săn cho bọn Thát đát mà không biết nhục, còn lên mặt!

Gã con trai quát:

– Câm mõm bọn Nam man của mi lại.

Nói rồi y phát một hổ trảo chụp Quốc Kiện. Tay y vung ra thì Ngọc Hoa cầm quả chanh ném vào mặt y. Quả chanh chui tọt vào miệng, làm y chảy nước mắt. Y chửi tục:

– Con tiện tỳ! Mi không muốn sống ư?

Nói rồi y rút kiếm xả một chiêu, định xẻ Ngọc Hoa làm hai. Ngọc Hoa búng tay một cái vào sống kiếm. Thanh kiếm rơi xuống sàn. Thuận tay nàng chụp bát canh rau ngót lên đầu y, rồi nhét vào miệng y cái đùi gà. Quốc Kiện thấy vui vui, hầu điểm huyệt y. Người y cứng đơ.

Thực khách trên lầu đông đến 50 người. Họ cùng ngừng ăn xem một trò chơi náo nhiệt.

Mụ đàn bà rút kiếm thúc một chiêu vào ngực Ngọc Hoa. Miệng mụ chửi:

– Bọn mi là ai, tự nhiên can thiệp vào truyện của Tuyên phủ ty chúng ta. Mi có qùy gối xin lỗi con ta không? Bằng không ta nhả nội lực thì mi tàn đời.

Triệu Hòa tung ra hai cái đũa, véo, véo, thanh kiếm trên tay mụ bị văng ra xa. Người mụ khụy xuống như quì gối trước Ngọc Hoa.

Quốc Toản nói với Quốc Kiện:

– Dù gì mình cũng là vương, là hầu, không nên ỷ vào võ công gây hấn với bọn Tuyên phủ ty, trong khi mình chưa biết nội vụ ra sao.

Hầu nói với mụ đàn bà:

– Xin lỗi phu nhân. Chúng tôi là khách qua đường, thấy phu nhân với công tử uy hiếp một thiếu nữ thì ra tay cứu trợ. Thế nhưng công tử định xẻ đôi cô em tôi ra, nên chúng tôi phải tự vệ.

Nói tồi hầu giải huyệt cho mẹ con mụ. Mụ đàn bà với đứa con trai nhặt kiếm đuổi theo Nang Tiên. Mụ chụp vai Nang Tiên. Nang Tiên trầm người xuống tránh. Gã đàn ông cười khì:

– Nang Tiên, người chạy đâu cho thoát khỏi tay ta?

(Hết Hồi 96)

Share this post