Anh Hùng Lĩnh Nam (Tiểu Thuyết Lịch Sử – Trần Đại Sỹ) Hồi 6 (Tiếp theo)

Anh Hùng Lĩnh Nam (Tiểu Thuyết Lịch Sử – Trần Đại Sỹ) Hồi 6 (Tiếp theo)

ANH HÙNG LĨNH NAM
* Tiểu Thuyết Lịch Sử
* Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
* Nguồn: Blog Trần Đại Sỹ (https://trandaisy.wordpress.com)

* Để đọc những phần đã đăng, xin vào khung Search this site (Tìm Kiếm) và gõ tên tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ.

HỒI THỨ SÁU
Vạn Dân Nô Lệ Cường Quyền Hạ
(Vạn dân phải cúi đầu làm nô lệ cho bọn cường quyền)
(Phan Chu Trinh, Chí thành thông thánh thi)
(Tiếp theo)

Sáng hôm sau anh em Tam Tín, Giao Chi cùng Thiều Hoa, Ðào Kỳ lên đường sớm. Huyện lỵ Long-biên là trung tâm điểm của đất Giao Chỉ, dân cư đông đúc, phố xá nhộn nhịp, ngựa xe tấp nập. Ðào Kỳ tính còn trẻ con, ngây người ra nhìn. Buổi trưa, cả bọn người dừng lại chợ Long-biên ăn quà. Ðào Kỳ thấy bún chả ăn với rau muống chẻ thơm ngon, nó ăn ba bát, bụng căng ra mà miệng vẫn còn muốn ăn.

Giao Chi nói nhỏ:

– Chúng ta đi Cổ Loa trở về, chị sẽ làm cho em ăn một bữa no đến vỡ bụng thì thôi. Bún chả họ làm ở đây không ngon bằng mình làm.

Ðào Kỳ biết Giao Chi là người có tài nấu nướng, mấy ngày ở Mai-động nó được ăn đủ các thứ miền Bắc. Những món Giao Chi cho nó ăn toàn là món thông thường của địa phương, chỉ nhờ vào hoa tay của nàng mà trở thành ngon. Nó tán đồng:

– Em mà ở với chị một năm, thì em sẽ lớn gấp hai ngay.

Tự nhiên chợ nhốn nháo, vì một đội quân Hán đang đi qua. Người nào không tránh kịp là chúng dùng roi quất vào đầu túi bụi. Bọn quân Hán dẫn sáu người Việt bị trói, người nào mình cũng đầy máu me. Trong toán có đứa bé gái tám tuổi, mặt trông rất khả ái, cũng bị điệu đi khóc lóc thảm thiết. Người đàn bà đi sau cùng, vấp vào mô đất giữa đường, nàng ngã chúi về trước, tên quân Hán lấy roi quất túi bụi vào người nàng. Người đàn bà khốn nạn đau đớn lăn lộn dưới đất kêu la, ai nghe thấy cũng mũi lòng. Nhưng tên quân Hán vẫn quất roi liên tiếp.

Ðứa bé gái nằm úp sấp lên người đàn bà, dùng lưng chịu những roi đòn cho mẹ. Tên quân Hán càng ra roi mạnh hơn. Ðứa bé đau quá hóa cộc. Nó nhảy phắt dậy, túm cánh tay tên quân Hán cắn mạnh. Tên quân Hán đau quá, buông roi, tát mạnh vào mặt đứa bé. Ðứa bé ngã lăn ra đất. Cánh tay tên quân Hán bị nó cắn đứt một miếng thịt, máu chảy ròng ròng. Tên quân Hán rút đao trên lưng nhắm đứa bé đâm một nhát. Người mẹ thấy con sắp chết, nhảy lên đưa ngực đỡ đao cho con. Lưỡi đao cắm ngập vào ngực nàng. Tên quân Hán rút đao ra, ngực nàng phun máu loang đầy đất.

Tên quân Hán đang hăng máu, vùng đao chặt đầu đứa bé. Mọi người đều rú lên kinh hoàng.

Ðào Kỳ giận run lẩy bẩy, không chịu được nữa. Nó rút kiếm phóng ra đỡ thanh đao của tên lính Hán đến choang một cái. Thanh đao rớt xuống đất. Thuận tay Ðào Kỳ cắt dây cởi trói cho bé gái. Ðứa bé ôm lấy mẹ la lớn:

– Mẹ ơi! Mẹ chết thực à?

Ðào Kỳ khoa kiếm mấy vòng, đẩy lui đám Hán quân, rồi cắt đứt dây trói cho tất cả mấy người. Nó hô lớn:

– Chạy mau đi!

Ðám quân Hán đã rút vũ khí ra vây lấy Ðào Kỳ. Ðào Kỳ khoa kiếm cứ mỗi chiêu, một tên chết. Tên Ngũ trưởng thấy bên mình chết hết, y la lớn lên rồi phi ngựa trốn. Dân chúng thấy vậy bỏ chạy tứ tán.

Nguyễn Tam Tín nói:

– Ðệ đệ ơi, em đã gây tai họa như vậy, phải chạy mau đi mới thoát, không thì quân Hán kéo ra bây giờ, chúng ta chết hết.

Ðào Kỳ bồng bé gái để lên ngựa, rồi cả bốn phóng đi. Khi đã chạy xa khỏi thị trấn, Ðào Kỳ ngừng lại, xem xét đứa bé thấy chỉ bị thương nhẹ, không có gì đáng lo.

Thiều Hoa hỏi nhỏ:

– Em tên gì?

Ðứa bé nói:

– Em không có tên, vì em thích mặc đồ tím nên người ta gọi em là bé Tía.

– Tại sao bọn Hán lại bắt em?

Tía khóc nức nở:

– Quan huyện ủy thấy mẹ em xinh đẹp, ra lệnh cho chúng bắt về huyện để hầu hạ. Bố mẹ em không chịu, kháng cự lại, chúng kéo đến thực đông, đốt nhà, giết bố em, bắt mẹ em, bắt cả em và mấy người hàng xóm.

Nói rồi nó khóc thảm thiết.

Ðào Kỳ đề nghị:

– Chị Giao Chi à! Tía hiện tứ cố vô thân, chị đưa Tía về nhà trước, để hai bác trông coi nó. Còn anh Tín đi với chúng em được rồi.

Giao Chi bế Tía lên ngựa phi đi. Còn lại ba người tiếp tục lên đường.

Ðang đi thì gặp một toán quân Hán đi ngược chiều, ước khoảng 50 người, phía sau có tiếng ngựa hí, quân reo.

Thiều Hoa hỏi:

– Trước có giặc, sau có giặc, chạy đâu bây giờ?

Kỳ khẳng khái:

– Chúng ta quyết chiến rồi tìm đường tẩu thoát. Em là trẻ con không đáng sợ, còn anh Tín và sư tỷ phải trốn cho lẹ.

Tam Tín quát lên:

– Ta nhất sinh là Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín. Há để cho đệ đệ phải chết một mình sao? Ta ở lại với đệ.

Ðám Hán quân đến, có cả mấy tên bị đánh đuổi hồi nãy, chúng hô lớn:

– Bọn man cẩu kia, chịu trói đi.

Ðào Kỳ cười ha hả đứng im:

– Các người cứ tiến đến mà bắt.

Bọn Hán ỷ đông kéo tới. Ánh thép lấp loáng, hai tên Ngũ trưởng đi đầu trúng kiếm vào ngực, ngã lăn xuống đất.

Ðào Kỳ reo lên:

– Sư tỷ, kiếm thuật sư tỷ nhanh quá.

Quân Hán reo hò, bao vây xung quanh, không dám tiến lại gần.

Ðào Kỳ chỉ con sông nhỏ cách đó không xa:

– Chúng ta chạy ra đó.

Nói rồi phóng ba kiếm liền, bọn quân Hán dãn ra, ba người chạy về phía bờ sông.

Ðào Kỳ hô:

– Nhảy xuống sông, lội sang bên kia.

Thiều Hoa, Tam Tín nhảy xuống nước rồi. Ðào Kỳ định nhảy theo, thì một ánh đao loáng bay đến. Nó vội rút kiếm đỡ, choảng một tiếng, tay nó tê dại, đau nhức vô cùng. Kiếm gần rơi xuống đất. Nó biết gặp đối thủ lợi hại, vội trầm người xuống đâm lại phía sau. Bây giờ nó mới quay lại nhìn đối thủ, y mặc quân phục người Hán. Y tránh thế kiếm dễ dàng rồi hỏi:

– Ngươi sử dụng kiếm pháp Cửu Chân, vậy ngươi có liên hệ gì với họ Ðào không?

Y nói tiếng Việt rất sõi, thì ra y không phải người Hán. Ðào Kỳ không trả lời, đâm một kiếm vào ngực y. Y không thèm đỡ, trầm người tránh, đưa hai ngón tay bắt lấy kiếm. Ðào Kỳ hoảng hồn, không ngờ trên thế gian có người lại dùng hai ngón tay kẹp được kiếm của nó. Nó buông kiếm nhảy xuống sông, lặn đi. Nhưng nó không bơi được, vì vướng vào một cái lưới cá, ai chụp lên người nó. Bọn quân Hán reo hò, kéo lưới lên, trói nó lại.

Người cầm đầu quân Hán chính là cao thủ bắt kiếm của Đào Kỳ. Y ra lệnh:

– Không được đánh đứa trẻ này, đưa về huyện cho ta hỏi cung.

Nói rồi y nhảy lên ngựa, tay cầm cây gậy tám cạnh và thanh kiếm của Ðào Kỳ ngắm nghía không ngừng.

Ðào Kỳ tức quá chửi:

– Ta thấy võ công của ngươi cũng vào hạng đại tôn sư, không ngờ ngươi cam tâm làm tôi tớ cho Hán. Thực đáng tiếc! Ngươi có thể cho ta biết tên họ được không?

Ngươi kia không nói gì, y rút cây roi da dài, vung ra sau đánh vèo một cái, cây roi quấn quanh người Kỳ, y giật mạnh, nó bị bay bổng lên trời. Người ấy rung tay một cái, thu roi lại, nó bị rơi trên lưng con ngựa. Người ấy không thèm nói, cũng không quay trở lại, cứ thủng thỉnh đi. Ðào Kỳ càng làm tới, chửi bới không ngượng mồm. Khoảng khắc, tới một doanh trại, nhìn chữ đề, Ðào Kỳ biết rằng đó là huyện đường Long-biên.

Người kia bảo Hán binh:

– Ðem thằng bé này vào cho ăn uống tử tế, rồi dẫn lên gặp ta, ta cần hỏi cung nó.

Ðào Kỳ nói:

– Mi trói ta, làm sao ta ăn được?

Tên đội trưởng cười hì, cởi trói cho Ðào Kỳ. Nó vừa ăn, vừa suy nghĩ:

– Không biết giờ này cha mẹ ta ở đâu? Nghiêm đại ca ở đâu? Sư tỷ ta và Tam Tín hiện ra sao? Ta phải tìm kế thoát thân mới được.

Nó liếc mắt nhìn xung quanh, có bốn tên quân Hán cầm đao canh giữ nó, bên trong sân, ba bốn con ngựa cột dưới gốc cây.

Nghĩ được một kế, nó nói vói tên quân Hán nhỏ bé:

– Ðại ca, xin đại ca cho tôi đi đại tiện, tôi mắc đại tiện lắm rồi!

Tên quân Hán nhìn tên đội trưởng hỏi ý kiến. Tên đội trưởng gật đầu. Ðào Kỳ được dẫn về phía sau trại, tới bụi hoa, nó nhảy lùi lại một bước, tay trái chụp cổ tên quân Hán. Tay phải nó bịt miệng lại nói vào tai:

– Nếu mày la lên thì tao bóp cổ cho chết.

Nó xé quần áo nhét vào mồm tên quân Hán, trói lại, lột quần áo mặc vào. Nhìn trước, nhìn sau không có ai, nó ra sân huyện đường, cởi dây cương ngựa vọt lên lưng phi như bay. Tên quân giữ ngựa quát lên:

– Chu Tấn, sao mày dám cỡi ngựa của đại nhân?

Ðào Kỳ phi ngựa như bay, nó sợ quân Hán đuổi theo, cho ngựa rẽ vào một cánh đồng cỏ, rồi vượt một lạch nhỏ qua bên kia. Nó thấy phía trước có xóm làng ở, cho ngựa tiến vào.

Vừa đến gần cổng, nó định lên tiếng gọi người mở cửa, bỗng nó cảm thấy nghẹt thỏ như có ai đánh trộm trên đầu. Nó cúi rạp người xuống tránh, thì người đánh đó đổi chiêu, chụp vào gáy nó. Nó bị nhấc lên khỏi mình ngựa. Người chụp nó cũng nhảy lên lưng ngựa, giật cương cho chạy trở về.

Nó ngạc nhiên:

– Quái nhân này là ai, mà bản lĩnh đến dường này? Ngay Phong-châu song quái cũng không thể bắt ta dễ dàng như thế, thì bản lãnh người phải cao lắm.

Bao nhiêu sợ hãi biến hết, chỉ còn lại sự kính phục, nó nói:

– Tôi chịu thua rồi, chịu phục rồi! Tiền bối, người là cao nhân môn phái nào vậy? Trên đời tôi chưa từng thấy ai võ công cao như người.

Người đó vẫn không nói, để Kỳ ngồi trước ông, cho ngựa chạy. Ðào Kỳ tuyệt không quay đầu lại được, nên không biết người bắt mình là ai.

Nói lại nói:

– Tiền bối, tôi chịu thua, chịu phục rồi, người phải cho tôi biết đại danh chứ. Sao không chịu lên tiếng?

Người kia vẫn không nói gì, tiếp tục ruổi ngựa, chỉ một lát Ðào Kỳ lại nhận ra là huyện đường Long-biên, nó tỉnh ngộ kêu lên:

– Thì ra ngươi là một đại tôn sư Giao Chỉ, nhưng đi làm chó săn cho Hán, thực ô nhục quá.

Người kia bây giờ mới lên tiếng:

– Dù ngươi có phép biến hóa đến đâu, cũng không thoát khỏi tay ta.

Người kia dẫn nó vào cổng đường, rồi ném nó xuống. Nó biết nếu để ném xuống thì đau lắm, nên nó lộn đi một vòng rồi đứng dậy. Thế lộn này chính Nghiêm Sơn dạy nó. Người kia quát lớn:

– Ngươi với Quế Lâm thần kiếm là gì?

Ðào Kỳ nghĩ:

– Nếu mình cứng đầu, cứng cổ, thì nó đánh cho thiệt thân, chi bằng ta mang Nghiêm đại ca ra dọa nó chơi.

Ðào Kỳ nói:

– Chả là gì cả, nhưng ta kêu hắn là đại ca, còn hắn kêu ta là tiểu sư đệ. Ta nói gì đại ca ta cũng nghe hết.

Bây giờ nó mới có dịp nhìn quái nhân, y khoảng 60 tuổi, thân thể gầy như một xác chết, mắt sâu, râu dài tới ngực, nhưng con mắt cực kỳ tinh anh. Y ngồi vào bàn, hỏi Ðào Kỳ:

– Mi còn muốn trốn nữa không?

Ðào Kỳ xì một tiếng:

– Mi ỷ lớn hiếp nhỏ, thực không biết nhục.

Quái nhân nói:

– Sáng nay mi đi với hai người con gái. Một đứa sử dụng kiếm pháp của phái Long-biên, một đứa sử dụng kiếm pháp của phái Cửu-chân. Các ngươi đã giết mất tám quân Hán, tội không nhỏ. Lúc ngươi đánh với đệ tử ta ở bờ sông thì dùng kiếm pháp của phái Tản-viên, thế nhảy của ngươi xuống sông thì của phái Cửu-chân. Thế lộn vừa rồi là của phái Quế-lâm. Vậy thì ngươi là người của phái nào?

Quả thực Ðào Kỳ có học lóm của Song-quái một thế kiếm khi nguy nan tự xử để cứu mạng. Còn thế lộn thì nó học của Nghiêm Sơn. Nó cười trả lời:

– Ngươi mà tìm được môn hộ của ta thì ta mới phục ngươi.

Quái nhân nói:

– Ta đấu với ngươi trong mười hiệp là ta tìm được môn hộ ngươi ngay. Nếu trong mười hiệp mà ta không tìm được môn hộ ngươi, thì ta bảo đệ tử ta tha ngươi ra. Y là Huyện úy Long-biên, chính y đã bắt ngươi ở bờ sông hồi sáng nay.

Ðào Kỳ cười:

– Ðược, ngươi giữ lấy lời. Ta cũng hứa nếu trong mười hiệp mà ngươi tìm được môn hộ của ta, thì ta xin theo hầu ngươi suốt đời.

Nói rồi nó co hai tay vào ngực, tay trái lật xuống dưới, tay phải đánh thẳng vào mặt quái nhân. Quái nhân lùi lại tránh, tay phải thuận thế đảo xuống dưới đánh vào bụng Ðào Kỳ, rồi nói:

– Ðây là quyền pháp của họ Quách ở Nhật Nam.

Ðào Kỳ lộn đầo xuống dưới, hai chân cong như con tôm, đánh vào mặt y. Y bước xéo sang phải để tránh, rồi nói:

– Ðây là Ðảo vĩ cước của phái Long-biên.

Ðào Kỳ phục quái nhân là người bác học, y đánh liền sáu chiêu của các môn phái nhỏ, quái nhân đều kêu ra được cả. Quái nhân bỗng tỉnh ngộ:

– Chết thực! Ðã trải qua tám chiêu rồi, ta mà còn nhường thì nguy mất.

Quái nhân đánh một quyền vào mặt Ðào Kỳ, nó vội lộn ngươi đi hai vòng tránh. Nhưng quái nhân đã túm lấy ngực nó nhấc lên định vật xuống. Nó vội xỉa hai tay vào mắt y, y buông nó ra. Nó biến chiêu xỉa thành ưng trảo chụp vai quái nhân, lộn một vòng qua đầu y, rồi xuống đất.

Nó reo lên:

– Tiền bối, người thua ta rồi.

Quái nhân ngồi xuống ghế cười:

– Ta thắng! Vì không những tìm ra môn hộ, mà còn biết tên sư phụ của ngươi, biết tên của ngươi nữa. Ta nói cho ngươi biết: Ngươi thuộc phái Cửu-chân. Sư phụ của ngươi là cha ngươi, tên là Ðào Thế Kiệt. Ngươi tên là Ðào Kỳ, năm nay ngươi đúng 13 tuổi.

Ðào Kỳ há hốc mồm ra phục. Nhưng nó chợt tỉnh ngộ. Trong lúc nguy nan nó đã sử dụng võ công bản môn để tự cứu, nên bị lộ. Nó nhăn mặt nói:

– Thôi ta thua ngươi, ngươi muốn giết ta thì giết đi.

Người kia nói:

– Ta muốn hỏi ngươi, hiện giờ cha mẹ ngươi ở đâu?

Ðào Kỳ thấy không dấu y được nữa, nói thực:

– Sau trận đánh ở Cửu Chân mấy tháng trước đây, ta bị lạc cha mẹ, sư huynh, sư tỷ, không biết hiện sống chết ra sao. Ta đi khắp tứ phương để tìm.

Quái nhân nói:

– Người con gái xinh đẹp đi với ngươi là sư tỷ ngươi phải không? Còn người con trai sử dụng võ công Long-biên là ai vậy?

Ðào Kỳ tìm cách nói dối quanh:

– Ta nào có biết, chúng ta quen nhau ở Cổ Loa.

Người kia hỏi thêm:

– Sáng nay, ai xúi ngươi đánh giết quan quân của triều đình?

Ðào Kỳ nói:

– Mấy người kia không can gì cả. Ta thấy Hán quân giết người tàn bạo, ta động lòng nghĩa hiệp ra tay mà thôi. Ngươi muốn giết ta thì cứ giết. Nam nhân đại trượng phu ta há sợ chết sao?

Người kia nói:

– Ta không giết ngươi, nhưng ta giữ ngươi, không cho ngươi về với cha mẹ. Ngươi đã hứa rằng nếu thua ta, thì phải làm nô bộc cho ta trọn đời. Vậy ta sẽ bảo đệ tử ta không truy cứu tội giết quân Hán, để ta đem ngươi về làm nô bộc.

Nguyên quái nhân đó là người phái Tản-viên, y tên thực là Lê Ðạo Sinh, hiện là Ðô-úy Giao Chỉ. Y nổi danh là Thái-sơn bắc đẩu đương thời. So vai vế, y cao hơn chưởng môn Ðặng Thi Sách đến hai bậc. Y có mười đệ tử, đều nổi danh.

Hôm trước đây, Thái-thú Nhâm Diên có sức giấy cho Thái-thú Tích Quang về vụ Ðào Thế Kiệt, Ðinh Ðại chạy ra Bắc. Thái-thú Tích Quang ra lệnh cho Lê Đạo Sinh tìm tung tích Ðào, Ðinh-hầu để trao đổi với Nhâm Diên. Bây giờ gặp Ðào Kỳ ở đây, y bắt giữ nó, để làm con mồi bắt Ðào-hầu.

Lê Ðạo Sinh nói:

– Ngươi đã thua ta, vậy ngươi phải theo hầu ta, cho đến khi ngươi thắng được ta hoặc ngươi tìm được ai thắng ta thì ta thả ngươi.

Thời bấy giờ người học võ thường giữ lời hứa hơn tính mệnh. Khi giao đấu đã ước hẹn rồi, mà thua, thì người được muốn gì cũng phải theo.

Ðào Kỳ gật đầu:

– Ta biết rồi, bây giờ ta là nô bộc của ngươi.

Ðạo Sinh gật đầu:

– Ngươi tuy nhỏ tuổi, nhưng cũng biết trọng lời hứa, thực xứng đáng là đệ tử danh môn chính phái.

Ðào Kỳ thở dài thườn thượt. Lê Ðạo Sinh hỏi:

– Tại sao ngươi thở dài, ngươi tiếc rằng đã hứa à?

Ðào Kỳ nói:

– Ta không tiếc cho ta, mà tiếc cho Sơn Tinh. Ngày xưa Sơn Tinh anh hùng là thế, không ngờ ngày nay lại có một đồ tôn như ngươi. Xét về võ công, ta thấy ngay tên đệ tử sáng nay của ngươi cũng còn hơn cha mẹ ta. Một nhân tài như ngươi thực hiếm có, nhưng sao lại đem cái tài như vậy ra làm tôi mọi cho người Hán?

Lê Ðạo Sinh tỏ ra người có bản lĩnh, y không cáu giận, nói thản nhiên:

– Ta làm việc với người Hán là theo gương Vạn Tín Hầu xưa chẳng từng làm tướng cho Tần Thủy Hoàng là gì.

Ðào Kỳ cãi:

– Xưa Vạn Tín Hầu làm tướng cho Tần đánh Hung Nô, còn ông thì ông làm tướng cho Hán, đánh người Việt, làm sao mà giống nhau được? So sánh như vậy thì có khác gì so sánh hoa bản hạ với hoa lan, hay so võ công của ta với của ông.

Hai người đi khoảng một giờ tới một trang ấp xung quanh có tre bao bọc rất lớn, quái nhân chỉ:

– Ðây là trang ấp của ta.

Ðào Kỳ ngửng nhìn lên cổng thấy có tấm bảng đề Thái-hà trang.

Vào trang ấp, Lê Ðạo Sinh lấy khóa, xích chân Ðào Kỳ lại nói:

– Ta khóa chân để ngươi không chạy trốn được mà thôi.

Y gọi một người, có vẻ là quản gia ra nói:

– Thằng bé này, ta đặt cho nó cái tên là thằng Két, bởi nó nói như két. Ngươi có bổn phận quản cố nó, hàng ngày cho nó ăn uống tử tế, cho nó giữ nhiệm vụ coi vườn hoa, trồng hoa. Hoa tốt tươi thì cho ăn nhiều, hoa héo thì cho nó nhịn ăn. Nếu nó trốn mà bắt được thì chặt chân nó đi.

(Hết Hồi 6)

Share this post