Anh Hùng Lĩnh Nam (Tiểu Thuyết Lịch Sử – Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ) Hồi 12

Anh Hùng Lĩnh Nam (Tiểu Thuyết Lịch Sử – Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ) Hồi 12

ANH HÙNG LĨNH NAM
* Tiểu Thuyết Lịch Sử
* Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
* Nguồn: Blog Trần Đại Sỹ (https://trandaisy.wordpress.com)

* Để đọc những phần đã đăng, xin vào khung Search this site (Tìm Kiếm) và gõ tên tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ.

HỒI THỨ MƯỜI HAI
Anh hùng như thể khúc lươn,
Khi cuộn thì ngắn, khi vươn thì dài

Đào Kỳ thấy Nguyễn Trát là bạn của Đạo Sinh, nó lại nghi ngờ, dè dặt. Nó thấy trong những người thuộc Âu Lạc cũng có đến ba phái: Cửu-chân, Hoa-lư và Long-biên. Ngay trong phái Cửu-chân cũng có chín chi phái; trong đó, năm chi phái phục Hán, hai chi phái đứng giữa, chỉ có Đào, Đinh là chống Hán, phục Việt thôi, huống hồ các võ phái khác? Rồi Tản-viên còn chia năm xẻ bảy, chém giết nhau không gớm tay. Nay nó mới gặp Nguyễn Trát, được ông đưa về trang Cối-giang, nhưng nó chưa hiểu ông ra sao. Nên khi thấy ông nói đến Đạo Sinh khác hẳn những điều nó thấy, nó đâm ra ngại ngùng, tự nhủ:

– Đào Kỳ ơi! Mi cần phải thận trọng, không được tiết lộ thân thế. Cha mẹ, cậu mi hiện bị người Hán truy lùng rất gắt, mi tiết lộ ra, đúng là cái mồi cho bọn thợ săn bắt mi. Nguyễn Phan tiên sinh nhờ mi mang bí quyết võ công, kiếm pháp Long-biên ra dạy lại cho người có lòng với đất nước, chứ không nhất thiết phải dạy cho người của phái Long-biên. Nếu lão tin Nguyễn Trát, đã chỉ đích danh cho mi truyền lại. Ta phải cẩn thận, biết đâu Nguyễn Trát chẳng theo Đạo Sinh như bọn phản đồ Lê Nghĩa Nam?

Kinh nghiệm những ngày ở Thái-hà trang giúp nó thận trọng hơn, dù rằng đối với Nguyễn Trát, nó cũng có đôi chút tin tưởng. Bốn con trai của Nguyễn Trát là: Anh, Hùng, Hào, Kiệt, đối với nó thực tâm, tình cảm nồng hậu. Nó bớt đề phòng. Thỉnh thoảng vào buổi chiều, khi mặt trời xuống, nó ngồi thừ người ra nhớ đến Tường Quy. Ruột nó lại đau nhói lên như bị dao đâm. Nó tự hỏi không biết giờ này Tường Quy đã lấy chồng Hán hay chưa? Chắc nàng cũng đang khổ sở và nhớ nó đây.

Bên cạnh bốn người con trai Nguyễn Trát, còn có Phương Dung. Phương Dung rất thân với nó. Nó muốn mượn Phương Dung để thay thế Tường Quy mà không được. So sánh Phương Dung với Tường Quy, nó thấy hai người đều đẹp cả, nhưng ở Phương Dung thì sắc sảo, tinh khôn, đa tài, đa năng. Còn Tường Quy ôn nhu văn nhã, thùy mị, giọng nói đầy tình cảm. Nó thấy Tường Quy giống sư tỷ Thiều Hoa của nó nhiều hơn. Nó tìm ra được rằng, sở dĩ nó say đắm Tường Quy vì nàng có nhiều nét ôn nhu như sư tỷ nó. Từ bé sống bên cạnh sư tỷ, nó chỉ biết có nàng là thiếu nữ xinh đẹp, dịu dàng. Nên khi thấy Tường Quy giống sư tỷ, nó cảm thấy như quen thân nhau từ bao giờ.

Nó sống bình thản trong trang Cối-giang, tối tối thường kiếm chỗ vắng tập võ.

Đôi khi Nguyễn Trát thắc mắc về võ công của nó, nó bèn trả lời lược đi rằng nó học lóm một số võ công của các phái. Riêng về võ công Văn Lang, nó kể rằng nó không có sư phụ. Nó được học võ công Văn Lang là do một cơ duyên đặc biệt.

Trong câu chuyện, Đào Kỳ ưa dùng những tiếng, những chữ trong Tứ Thư, Ngũ Kinh và Bách-gia Chư-tử, khiến Nguyễn Trát cũng ngạc nhiên. Ông không thể ngờ một thiếu niên nhỏ tuổi như nó lại có thể có cái học uyên thâm về văn học như vậy.

Trong đám con của Nguyễn Trát, Phương Dung là người hợp chuyện với Đào Kỳ nhất. Tuy mới mười sáu, vì được tập võ, nên đã lớn như một cô gái mười tám. Phương Dung đối với Đào Kỳ tuyệt không có một chút e thẹn nam nữ. Mới gặp mà như đã thân nhau tự thuở nào. Hai người trao đổi những câu chuyện về võ công, về văn học rất tương đắc. Còn bọn con trai của Nguyễn Trát gặp Đào Kỳ như có thêm người bạn mới, càng thêm vui vẻ. Suốt ngày, họ không đọc sách với nhau, lại bàn luận võ học. Chỉ có Thánh Thiên là lo buồn về chuyện gia đình nên thường thở dài hơn.

Đào Kỳ bàn:

–Hay đợi tối đến, ta thử về Cổ-lễ thám thính xem tình hình của bá phụ ra thế nào? Nếu có gì, mình mang bá phụ đi luôn.

Nguyễn Anh nói:

– Âu Lạc huynh nói phải đấy. Chúng ta đi đông người quá bất tiện, chỉ Âu Lạc, Thánh Thiên với ta đi được rồi. Còn các em ở lại… Nhưng chúng ta cần phải xin phép bố đã.

Họ đồng ý như vậy, trở về tìm Nguyễn Trát nhưng không gặp vì ông có việc mới đi khỏi. Phương Dung bàn:

– Chúng ta đi thăm người chứ có đi gây chuyện với ai đâu? Dù bố có biết cũng không trách phạt đâu. Chúng ta làm việc nghĩa hiệp mà. Đại ca, anh cho em đi với.

Nguyễn Anh định từ chối, nhưng khi thấy đôi mắt cầu khẩn của em thì không nỡ, nên gật đầu ưng thuận.

Đợi trời tối, bốn người lên ngựa ra đi. Họ rời khỏi Cối-giang được một lát, bỗng nghe phía trước có tiếng binh khí chạm nhau. Dường như đang có cuộc giao chiến. Nguyễn Anh kinh nghiệm giang hồ nhiều, chàng phất tay ra hiệu cho tất cả rẽ vào rừng, cột ngựa lại, rồi leo lên cây nhìn về phía trước.

Đào Kỳ hỏi:

– Có thấy gì không?

– Có, có hai người đang đuổi theo ba người. Họ chạy ngược về phía ta. Chúng ta nên núp xem sự thể ra sao. Nhất thiết không được lộ hình tích.

Bốn người núp vào bên đường. Đào Kỳ núp bên Phương Dung, lắng tai nghe rồi nói:

– Ba người chạy trước bước chân nhẹ nhàng, dường như họ thuộc phái Sài-sơn. Hai người đuổi sau, bước chân nặng nề, có lẽ họ là người phái Tản-viên.

Một lát, ba người chạy tới, hơi thở đã gấp. Trong đêm tối, Đao Kỳ không phân biệt được họ già hay trẻ, nam hay nữ. Bỗng có tiếng nói:

– Hai người chạy trước đi, ta ở lại cản chúng. Chỉ cần hai người sống sót về báo cho các sư huynh, sư đệ ta biết mà trả thù thì ta cũng mãn nguyện rồi. Chạy mau đi!

Tiếng nói rõ ràng là giọng đàn bà, không già lắm. Lại có tiếng đàn ông nói:

– Mậu ơi, nàng dẫn con chạy trước đi. Ta cố gắng ở lại cản hậu.

Có tiếng con gái đáp:

– Thôi, chúng ta cùng chết cả. Bố, mẹ! Hôm nay con được chết với bố mẹ là sung sướng rồi.

Hai người kia đuổi kịp đến nơi. Người trẻ đi trước nói:

– Vũ Công Chất, hôm nay ngươi phải chết dưới lưỡi gươm của châu Bạch-hạc ta, để mi hối hận về những lời nói vô lễ của mi.

Đào Kỳ nghe giọng rất quen thuộc. Thoáng một cái, nó nhớ ra, đó là gã họ Trần, đệ tử của Đức Hiệp. Gã được lệnh sư phụ đi quy tụ dân, họp thành một châu lớn, rồi hắn làm Châu-trưởng, đó là châu Bạch-hạc.

Nó lẩm bẩm chửi thầm:

– Thì ra bọn Thái-hà trang đang đuổi người ta để bức bách. Nếu cần, ta phải ra tay cứu người.

Lại nghe lão già tên Vũ Công Chất thở dài:

– Ta không hối hận! Con gái ta là ngọc, là ngà trên thế gian, thà chết chứ không chịu làm vợ bọn châu Bạch-hạc các người. Các người có giỏi, cứ vào đi. Ta há sợ gì?

Người đuổi theo thắp lên ngọn đuốc sáng lòa. Đào Kỳ nhận rõ y là một trung niên nam tử khoảng 40 tuổi, khí vũ hiên ngang. Phía sau là một người già đeo bảo đao. Cả hai rút đao xông vào. Vũ Công Chất cũng rút kiếm ra. Thế là năm người nhảy vào hỗn chiến.

Được mười hiệp, bỗng kiếm của thiếu nữ đi với Công Chất bị đánh bay lên trời. Nàng đang luống cuống thì tên trung niên nam tử đã chụp lấy cô cặp vào nách lùi lại phía sau. Vũ Công Chất xả liền ba kiếm để cứu con gái, dường như ông đánh thí mạng, không cần phòng thủ, mặc cho đao của đối phương phóng tới. Trung niên nam tử quát lớn:

– Lão không muốn sống nữa ư?

Choang một tiếng nữa, kiếm trên tay vợ Vũ Công Chất bị rơi xuống đất. Lão già dí kiếm vào cổ bà. Vũ Công Chất quăng kiếm xuống đất nói:

– Được, ta thua các người. Các người muốn giết ta cứ giết đi. Ta vì trúng độc của người, chứ thực ra, các người không phải là đối thủ của ta. Trần Cảnh Trung, ngươi thực là hèn hạ, thế mà cũng xưng là anh hùng, không ngờ đến đời ngươi lại tàn tệ như thế. Ta, đệ ngũ Thái-bảo phái Sài-sơn, một đời nghĩa hiệp, đâu có sợ chết.

Vũ Công Chất chỉ lão già đi theo Cảnh Trung:

– Ngươi là ai mà lại bịt mặt như vậy? Nếu là anh hùng hảo hán thì mở khăn ra cho ta nhìn mặt?

Người bịt mặt cười ha hả, tiếng cười rung động màng nhĩ mọi người:

– Ta là ai? Không đến cái thứ như ngươi hỏi đến. Sắp chết đến nơi rồi còn lên giọng ngạo mạn.

Vũ Công Chất nói:

– Ngươi tuy bịt mặt, nhưng ta cũng nhận được võ công ngươi. Ngươi dùng nội công của phái Tản-viên, nhưng kiếm pháp của ngươi lại thuộc phái Cửu-chân. Ngươi định gây tội ác rồi đổ cho phái Cửu-chân phải không? Âm mưu của ngươi ta đã biết rồi. Ha… ha…

Người bịt mặt nói:

– Đáng lẽ ta tha cho vợ con ngươi, chỉ giết mình ngươi thôi. Nhưng ngươi đã khám phá ra tông tích của ta, vậy ta phải giết cả nhà ngươi.

Đào Kỳ nghe giọng nói của lão già, chợt rúng động tâm can. Thì ra lão là Đức Hiệp, đại đệ tử của Lê Đạo Sinh.

Đức Hiệp vung đao chém xuống đầu Công Chất. Vũ Công Chất thản nhiên chịu chết. Đào Kỳ thấy vậy, định nhảy ra can thiệp. Bỗng véo một cái, một người từ bóng tối nhảy ra vung tay búng vào kiếm của Đức Hiệp. Thanh kiếm bay khỏi tay y.

Y giật mình nhìn lại. Người búng kiếm của y là một lão già gầy gò. Y buột miệng kêu lên:

– Lục-trúc tiên sinh! Tại sao người lại can thiệp vào chuyện của ta? Giữa Thái-hà trang với châu Bạch- hạc xưa nay không thù, không oán…

Lục-trúc tiên sinh Lê Đạo Sinh chắp tay sau lưng nói chậm rãi:

– Việc thiên hạ thì người thiên hạ can thiệp là chuyện thường. Trần tiên sinh, châu Bạch-hạc của tiên sinh mấy trăm năm nay nổi tiếng giang hồ là hành hiệp trượng nghĩa, tại sao tiên sinh lại hành động đê tiện như thế này?

Trần Cảnh Trung chắp tay xá Đạo Sinh một xá, lùi lại nói:

– Vãn bối tham kiến Lục Trúc tiên sinh. Tiên sinh là cao nhân đương thời, xin tiên sinh chủ trì cho một việc. Vãn bối, về võ công, tư cách cũng không đến nỗi nào. Vãn bối nghe Vũ Công Chất có người con gái là Vũ Trinh Thục, vãn bối mang lễ đến cầu hôn để kết thân giữa hai nhà Trần-Vũ, sau để nối thêm tình giữa hai trang Phượng-lâu với châu Bạch-hạc. Việc cầu hôn là sự thường, đồng ý hay không là tùy lão. Không ngờ lão kiêu ngạo, chửi bới người mai mối, còn đánh đến bị thương. Cái nhục ấy, vãn bối không trả sao được?

Đạo Sinh nói:

– Vũ tiên sinh tuy có nóng giận, nhưng Trần-châu trưởng cũng không nên vì thế mà giết người. Lão cả gan dám xin Trần tiên sinh cho Vũ tiên sinh thuốc giải.

Trần Cảnh Trung móc trong túi ra hai viên thuốc đưa cho vợ chồng Vũ Công Chất:

– Đây là thuốc giải. Ta vì nể lời Lục-trúc tiên sinh mà cho vợ chồng ngươi.

Vợ chồng Vũ Công Chất cầm lấy thuốc cho vào miệng uống.

Trần Cảnh Trung và người bịt mặt chắp tay vái Lê Đạo Sinh:

– Xin hẹn ngày tái ngộ.

Đạo Sinh rút trong túi ra một thẻ tre, trên có khắc chữ, đưa cho Cảnh Trung rồi nói:

– Trần châu trưởng, hiện thời đất Lĩnh Nam các gia, các phái, lại thêm các động, các châu có đến hàng ngàn. Anh hùng Lĩnh Nam không thiếu gì người tài, thế mà Kiến Vũ thiên tử và triều đình nghe lời xàm tấu của các quan lại người Hán, coi chúng ta như những bọn man di, ban lệnh cấm tập võ. Vì vậy, lão phu dự định tổ chức một đại hội, bầu lấy người minh chủ, rồi cử một phái đoàn sang Trung Nguyên, tâu xin thiên tử cho phép được tập võ.

Trần Cảnh Trung tiếp thẻ tre, hỏi:

– Vãn bối tưởng rằng Ngũ-lệnh của Tô Thái Thú cấm tập võ, chứ không phải là của Kiến Vũ thiên tử?

Lê Đạo Sinh lắc đầu:

– Không phải thế đâu, Châu trưởng. Tô Thái Thú ban hành lệnh cấm tập võ là do chỉ dụ của Kiến Vũ thiên tử. Lĩnh Nam công đã thượng tấu về triều để xin chỉ dụ chính thức. Còn lệnh cấm tập võ, ngài coi như của Tô Thái Thú, nên đã thu hồi. Vì vậy, tôi định tổ chức đại hội vào ngày 15 tháng tám sang năm tại Tây-hồ. Xin Châu trưởng tới dự.

Trần Cảnh Trung và Đức Hiệp cầm thẻ tre, chắp tay nói:

– Vãn bối xin tuân lệnh tiên sinh.

Vũ Công Chất chấp tay hướng về phía Đạo Sinh hành lễ:

– Đa tạ Lục-trúc tiên sinh cứu mạng.

Đạo Sinh phất tay làm hiệu. Phía sau có bốn người xuất hiện. Y ra lệnh:

– Các người mau đem kiệu của ta đưa Vũ tiên sinh về Thái-hà trang dưỡng thương.

Đợi cho bọn Đạo Sinh đi rồi, Đào Kỳ, Nguyễn Anh, Phương Dung, Thánh Thiên mới từ bụi rậm chui ra. Nguyễn Anh nói:

– Cái tên bịt mặt là ai? Kiếm thuật của y đúng là phái Cửu-chân, nhưng nội công của y lại thuộc phái Tản-viên. Âu Lạc huynh, anh là người thông thạo võ công nhiều phái, anh có biết lai lịch y không?

Đào Kỳ gật đầu:

– Tôi biết rất rõ. Y họ Lê tên Đức Hiệp, đại đệ tử của Lê Đạo Sinh. Y hiện thống lĩnh Thái-hà trang, thay sư phụ. Mọi việc của Thái-hà, y quyết đoán hết. Võ công y rất cao thâm.

Thánh Thiên vò đầu:

– Thực khó hiểu. Lão bịt mặt là Đức Hiệp giúp Trần Cảnh Trung, trong khi đó, sư phụ lão là Lục-trúc tiên sinh lại cứu Vũ Công Chất. Thế là thế nào?

Đào Kỳ cũng không hiểu, nói:

– Trần Cảnh Trung là đệ tử đời thứ hai của Lê Đạo Sinh. Y vâng lệnh Thái sư phụ lên mạn ngược, tập họp dân chúng, kết các động lẻ tẻ lại thành châu Bạch-hạc, đặt thuộc quyền Thái-hà trang.

Phương Dung nãy giờ im lặng, bây giờ mới lên tiếng:

– Em thử giải đoán xem có đúng không nghe. Lục-trúc tiên sinh cho năm đệ tử ra làm Huyện-úy, cầm quân năm huyện. Người lại cho năm đệ tử đi gom dân lập trang, ấp, thống nhất các động nhỏ thành châu. Thế lực của người ngày một lớn. Người muốn đi đến một bước nữa là thống nhất các môn phái Lĩnh Nam. Phái nào người cũng có chân tay, vì thế, người thao túng được cả. Duy có phái Sài-sơn, tám vị Thái-bảo đạo cao đức trọng, chưa chịu tuân phục nên người tìm cách mua chuộc tình cảm. Vì vậy, người sai Trần Cảnh Trung cùng Đức Hiệp bày ra việc cầu hôn, gây xích mích, rồi người đứng ra cứu Vũ Công Chất, như thế là vị đệ ngũ Thái-bảo phái Sài-sơn đã nằm trong tay người.

Đào Kỳ kêu ủa một tiếng đầy vẻ ngạc nhiên. Vì Nguyễn Trát thân với Hoàng Đức, kính trọng Lục-trúc tiên sinh là bề trên, trong khi Phương Dung lại nhìn y như một tên ngụy quân tử. Nàng giải đoán sát với những hành động ám muội của Lê Đạo Sinh.

Nguyễn Anh lắc đầu:

– Ta không đồng ý. Lục-trúc tiên sinh là một bậc khiêm khiêm quân tử, tiếng tăm nghĩa hiệp lừng thiên hạ. Không bao giờ người lại có những thủ đoạn đê hèn như thế.

Phương Dung cười:

– Anh cả! Anh đừng lấy lượng quân tử mà đo lòng người. Phải nhìn vào sự thực mới được. Chuyện trước mắt: Lê Đạo Sinh giả nhân giả nghĩa, rồi Đức Hiệp trùm khăn đánh người, thế mà anh còn tin tưởng y ư?

Thánh Thiên thêm vào:

– Chị phải về thưa với cữu phụ ngay để người lột mặt nạ Lê Đạo Sinh mới được.

Đào Kỳ hỏi:

– Chị Thánh Thiên, cậu của chị là ai vậy?

Phương Dung đáp thay:

– Cậu của chị Thánh Thiên cũng là sư phụ của chị. Ngài là một người lừng danh thiên hạ. Ngài chính là đệ tam Thái-bảo phái Sài-sơn, họ Trần tên Công Minh. Ngài hiện đang điều khiển nghĩa quân ở châu Ký-hợp, xưng là Nam Thành vương, đã đánh quân Hán nhiều trận kinh thiên động địa.

Đào Kỳ kêu lên:

– Nam Thành vương à? Tôi đã nghe bố tôi nhắc đến nhiều lần.

Thánh Thiên thở dài:

– Âu Lạc, chị vẫn chưa biết tên họ em là gì đấy!

Cả bọn lấy ngựa, tiếp tục lên đường về Cổ-đại để dọ thám tin tức gia đình Thánh Thiên. Họ đi rất nhanh, khoảng giờ Tý đã tới Cổ-đại.

Thánh Thiên cho buộc ngựa nơi cây bàng trước chợ, rồi nói:

– Sư huynh Nguyễn Anh ở đây giữ ngựa, em với Âu Lạc, Phương Dung về nhà dò thám xem sao.

Nguyễn Anh đồng ý. Cả bọn men theo bờ của trang vào nhà. Họ cùng nhảy qua hàng rào trúc tới sân. Thánh Thiên khẽ gõ cửa ba tiếng. Không thấy ai trả lời. Nàng lại gõ ba tiếng nữa. Trong nhà vẫn im lìm.

Nàng nóng nảy dùng tay đẩy mạnh cửa. Cánh cửa kêu kẹt một tiếng rồi mở tung ra. Nàng nhảy vào nhà, dùng đá đánh lửa lên soi khắp nơi, nhưng vẫn không thấy cha nàng. Đồ đạc trong nhà đổ ngổn ngang. Cả bàn thờ tổ tiên cũng sập xuống, chứng tỏ tại đây trước đó đã có trận đánh khá dữ dội.

Phương Dung tìm ra vết máu ở giữa nhà. Đào Kỳ tìm ra một thanh kiếm gẫy. Thánh Thiên nhận ra đó là thanh kiếm của cha nàng. Phương Dung suy nghĩ rồi nói:

– Kẻ địch với sư bá có quen biết, và có hai người, nên trên bàn có ba chén nước chưa uống. Em đoán như thế này: Kẻ thù tới chơi, thương thảo một việc gì đó với sư bá. Sau đó sư bá không đồng ý, mới xảy ra trận đấu. Sư bá dùng kiếm đã đánh một đối thủ bị thương, vì vậy kiếm của sư bá có vết máu. Một trong hai đấu thủ có chưởng lực hùng hậu, thuộc loại dương cương nên mới đánh vỡ được bàn thờ. Rồi sau đó, diễn biến thế nào thì không biết.

Ngừng một lát, Phương Dung tiếp:

– Nhất định sư bá bị bắt chứ không phải bị giết. Nếu bị giết thì xác còn đây. Nếu sư bá không bị bắt thì đã trở về đây bày lại bàn thờ tổ tiên. Vì người Việt chúng ta dù còn một chút hơi tàn, khi thấy bàn thờ tổ tiên bị đổ ngổn ngang, cũng phải bày lại.

Phương Dung suy nghĩ, rồi tiếp:

– Chúng ta thử đoán xem kẻ thù là người Hán hay người Việt? Thêm nữa, kẻ thù còn là người thân nên mới được sư bá pha trà tiếp đãi. Nếu kẻ thù là người Hán, quyết lão bá không cho vào nhà, chứ đừng nói tới mời uống nước. Sau khi chủ khách phân ngôi, chúng mới đề nghị một việc gì đó, sư bá không chấp thuận, nên xảy ra cuộc chiến, rồi sư bá bị bắt.

Thánh Thiên nói:

– Võ công của bố chị không lấy gì làm cao cho lắm, nên cao thủ bậc trung cũng dư hại người.

Đào Kỳ nói:

– Chúng bắt lão bá đi là vì chị Thánh Thiên, quyết chúng không hại lão bá đâu.

Đào Kỳ, Phương Dung giúp Thánh Thiên dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, đóng cửa cẩn thận, rồi cùng trở lại chỗ Nguyễn Anh đang chờ. Từ xa đã nghe thấy tiếng binh khí chạm nhau. Cả ba chạy vội lại. Nguyễn Anh đang dùng kiếm đấu với hai người mặc theo Việt và một người mặc theo Hán. Nguyễn Anh đã có vẻ luống cuống lắm rồi.

Phương Dung nói:

– Âu Lạc, võ công anh cao nhất, đứng ngoài lược trận, đề phòng địch có cứu viện và đừng cho chúng chạy. Để em với Thánh Thiên nhập cuộc được rồi.

Nói rồi, Phương Dung rút kiếm hô lớn:

– Anh cả đừng sợ, có em đây.

Lời vừa dứt, ánh kiếm loáng véo một tiếng, đâm thẳng vào lưng tên Hán. Tên này thu côn trở về gạt kiếm của Phương Dung, đáng choang một tiếng. Phương Dung cảm thấy cánh tay tê chồn, suýt nữa văng mất kiếm. Đào Kỳ đứng ngoài ngẫm nghĩ:

– Kiếm pháp của Long-biên lấy mau thắng chậm, lấy nhu chế cương mà Phương Dung lại dùng sức, thành ra lấy cái sở đoản của mình chọi với sở trường của địch, hỏng mất. Ta phải nhắc nàng mới được.

Nghĩ rồi, Đào Kỳ hô lớn:

– Phương Dung, Tam hư thất thực.

Phương Dung tỉnh ngộ. Đánh ra liên tiếp ba hư chiêu, tên Hán tưởng nàng đánh thực, vội vung côn đỡ. Y đã mất khá nhiều sức, đến chiêu thứ tư y cho rằng Phương Dung vẫn đánh hư chiêu, nên côn đến nửa chừng thì thu về. Không ngờ chiêu đó lại là thực. Xoẹt một tiếng, kiếm đâm rách vai áo y, máu chảy ròng ròng. Y tức quá chửi lớn:

– Con bà nó, con nhỏ Nam man.

Rồi y vung côn đập chát, chát. chát, ba lần.

Đào Kỳ lại hô lên:

Tam hư, thất hư.

Phương Dung hiểu ý, đánh toàn hư chiêu. Chỉ một lát thì tên cầm côn mệt nhừ, lùi dần về một góc. Còn tên Việt đánh với Thánh Thiên ngang sức. Đào Kỳ nhận thấy y sử dụng võ công của phái Tản-viên, bản lĩnh y cũng vào loại bình thường. Tuy y dùng kiếm, nhưng nguyên lý vẫn nằm trong võ công Văn Lang. Còn Thánh Thiên sử dụng võ công Sài-sơn rất thành thạo nên hai người ngang nhau. Về phía Nguyễn Anh thì chàng đàn áp đối phương không còn đường chống chọi.

Được thêm vài hiệp, tên Hán hô lớn:

– Chạy!

Y chém bậy một đao rồi bỏ chạy. Nhưng y bỗng đâm sầm vào một người dù y đã cố gắng dừng lại để khỏi đụng vào người đó, nhưng không kịp nữa. Hai người đụng vào nhau đánh bộp một cái, người y văng trở lại, lộn đi hai vòng. Y đành buông tay nói:

– Ta chịu thua.

Nguyên khi thấy tên Hán bỏ chạy, Đào Kỳ nhảy ra chặn đường, định bắt sống. Không ngờ y mải chạy, không nhìn thấy Kỳ, nên đụng vào người chàng. Công lực y yếu hơn nên bị văng trở lại, bị Phương Dung dí kiếm vào cổ.

Tên đánh với Thánh Thiên nghe đồng bọn hô chạy, y chém bậy một kiếm rồi biến vào đêm tối.

Đào Kỳ quay lại xem Nguyễn Anh thế nào thì thấy Nguyễn Anh đã bắt được tên đánh với chàng.

(Còn tiếp – Hồi 12)

Share this post