Anh Hùng Lĩnh Nam (Tiểu Thuyết Lịch Sử – Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ) Hồi 13 (Tiếp theo)

Anh Hùng Lĩnh Nam (Tiểu Thuyết Lịch Sử – Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ) Hồi 13 (Tiếp theo)

ANH HÙNG LĨNH NAM
* Tiểu Thuyết Lịch Sử
* Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
* Nguồn: Blog Trần Đại Sỹ (https://trandaisy.wordpress.com)

* Để đọc những phần đã đăng, xin vào khung Search this site (Tìm Kiếm) và gõ tên tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ.

HỒI THỨ MƯỜI BA
Chư Quân Khởi Thị Vô Tâm Huyết
(Phan Chu Trinh 1872-1926, Chí thành thông thánh thi)
Nghĩa là: Các người nào phải không có tấc lòng son với đất nước. (1)
(Tiếp theo)

Đào Kỳ ngồi dưới, chàng biết rõ bọn Lê Nghĩa Nam bắt giam sư phụ, được Nguyễn Phan truyền thụ kiếm pháp, nội công giả cho chúng. Chúng luyện tập suốt hơn hai năm qua, không kết quả. Bây giờ chúng còn đổ tội cho Nguyễn Thuật, sư phụ Nguyễn Trát, thì thực là xảo quyệt, ác độc. Chàng không nhịn được, buông tiếng cười gằn:

– Lê tiền bối! Địa vị người trong phái Long-biên cũng không nhỏ. Đã là cao nhân thì phải quang minh chính đại. Đâu có chuyện mình làm những điều sai quấy, lại đi đổ cho kẻ khác. Khổng-tử nói rằng: Những điều mình không muốn thì đừng làm cho kẻ khác. Ngài lại cũng nói: Người quân tử đã làm điều sai quấy thì phải sửa đổi. Những điều tiền bối làm, tại sao lại cứ đổ cho tiền bối Nguyễn Thuật?

Nghe Đào Kỳ nói, bọn Lê Nghĩa Nam đều nổi da gà, vì trong lời nói của chàng dường như chàng đã biết hết thủ đoạn cuả chúng.

Hoàng Đức Tiết là người thâm trầm. Y hỏi Đào Kỳ:

– Thiếu niên này, ngươi là ai?

Đào Kỳ cười lạt:

– Ta tên là Âu Lạc. Cha ta là Lạc Long Quân, mẹ ta là Âu Cơ. Ta không phải đệ tử phái Long-biên. Gia đình ta chẳng may gặp tai biến, nên phải đến sống nhờ ở trang Cối-giang đã hơn năm nay.

Mai Huyền Sương thấy chàng trả lời bằng giọng đâm họng, y thị nhảy vèo đến, phóng một chưởng vào người chàng. Đây là chưởng âm nhu của phái Long-biên, Đào Kỳ đã được Nguyễn Phan chỉ dạy. Chàng biết chiêu này tay phải đối thủ sẽ đánh thẳng vào mặt mình. Tay đẩy từ dưới lên trên. Đối thủ không biết, đưa tay gạt, tức thì, hai tay, hai chân sẽ bị gãy. Đào Kỳ giả vờ ngơ ngẩn, khoa tay múa loạn lên, nhưng chàng đẩy về phía Mai Huyền Sương chiêu Ngưu ngoạ ư sơn âm nhu trong Phục ngưu thần chưởng. Kình lực của Mai Huyền Sương gặp kình lực nhu hòa của chàng, bị tan biến mất tăm.

Không những Mai Huyền Sương kinh hoàng, cả đến bọn Nguyễn Trát cũng ngẩn người ra. Vì ông thấy Mai Huyền Suơng ra chiêu nội lực hùng hậu nhưng không hiểu Đào Kỳ đã ra chiêu gì để hóa giải kình lực của y thị dễ dàng như vậy.

Hoàng Đức Tiết nói với Mai Huyền Sương:

– Sư muội, đừng nóng nảy.

Rồi y tiến lên hỏi Đào Kỳ:

– Tiểu bằng hữu, vừa rồi ngươi sử dụng một chiêu giống như võ công Tản-viên, nhưng sao lại dùng nội công âm nhu của bản môn?

Đào Kỳ nói ngang:

– Võ công trong thiên hạ, dù nhu, dù cương cũng do người chế ra. Người này chế ra được, người khác cũng chế ra được. Chiêu thức và nội công của ta do ta chế ra.

Hoàng Đức Tiết còn muốn tra hỏi, nhưng y chợt nghĩ lại:

– Việc chính mình tới đây là để chiếm chức chưởng môn với Nguyễn Trát, hơi đâu lý luận đến việc khác?

Nghĩ vậy y bèn nói với Lê Nghĩa Nam:

– Sư huynh! Vừa rồi Nguyễn Trát đã quyết định từ chức chưởng môn để trả về cho chúng ta. Vậy sư huynh hãy tiếp nhận đi.

Nghĩa Nam tiến lên, hướng vào các đệ tử Long-biên:

– Các ngươi nghe đây! Nguyễn Trát biết tội, thoái vị chưởng môn. Kể từ hôm nay ta là chưởng môn. Các ngươi phải tuyệt đối tuân lệnh ta. Kẻ nào chống đối sẽ bị giết không tha.

Hội trường im phăng phắc nhưng không khí căm hờn ngùn ngụt bốc dậy. Nghĩa Nam tiếp:

– Ta tuyên bố ba điều căn bản: Thứ nhất, tuyệt đối tuân theo chí hướng của sáng tổ là Vạn Tín Hầu, phục tùng Hán thất. Phải bỏ tất cả những mưu đồ phản Hán phục Việt. Thứ nhì, tất cả các đệ tử phải có mặt tại bờ hồ Tây vào ngày rằm tháng tám sang năm để dự đại hội. Thứ ba, Nguyễn Trát, Phan Đông Bảng đã làm chuyện khi sư nghịch đạo, đuổi ra khỏi môn phái. Chiếu môn quy, phải rời khỏi trang Cối-giang nội ngày hôm nay cùng với vợ con.

Phương Dung thấy cha cùng sư thúc cúi đầu, nước mắt chảy dài, nàng không nhịn được, bước ra hỏi:

– Các người tự thị là cao nhân tiền bối đến đây để đoạt chức chưởng môn. Chức chưởng môn vừa vào tay đã bắt chúng ta quỳ gối trước mặt người Hán, thực là một điều sỉ nhục lớn lao của môn hộ. Chúng ta không tuân theo.

Mai Huyền Sương hất hàm ra lệnh cho Lê Nguyên Phong:

– Nguyên Phong, ngươi hãy bịt miệng con nhỏ ngạnh đầu cho ta.

Nguyên Phong là đệ tử đắc ý nhât của Lê Nghĩa Nam, tuổi y khoảng 40, võ công không kém Nguyễn Trát là bao. Nghe Mai Huyền Sương ra lệnh, y nhảy vào vung tay tát Phương Dung hai cái. Thân pháp y nhanh không tưởng được. Nguyễn Trát định xuất chiêu cứu Phương Dung nhưng đã trễ. Không ngờ khi hai tay y sắp tới mặt Phương Dung, nàng đã chuyển thân mình, thoáng một cái, đã ở phía sau Nguyên Phong. y tát vào khoảng không.

Mai Huyền Sương kêu lên:

– Ủa!

Phan Đông Bảng cũng ngạc nhiên:

– Úi chà!

Lê Nguyên Phong được lệnh sư thúc trấp áp một cô gái vào hàng hậu bối, ra tay đánh trộm mà bị hụt. Y nổi giận, quát lên một tiếng, tay trái vận sức, quay thành vòng tròn xuất chưởng đánh vào ngực Phương Dung. Tay phải biến thành trảo chụp vào mặt nàng. Phương Dung chờ cho chưởng, trảo đối phương sắp tới người, mới nhảy vọt lên cao, chân nàng đá gió một cái, người đã bắn ra xa Nguyên Phong.

Nguyên Phong giận quá, rút kiếm, ra chiêu Hoa khai nguyệt hạ. Kiếm quay tròn, biến thành 18 chiêu hư, bao trùm người Phương Dung. Tất cả hội trường đồng kêu lên:

– Chết!

Họ đều nhắm mắt lại, không dám nhìn cảnh một cô gái xinh đẹp như vậy bị giết chết. Nhưng bóng trắng thấp thoáng, Phương Dung chuyển động thân hình, đồng thời rút kiếm phóng ra một chiêu thần tốc, quái dị. Kiếm chiêu đâm vào giữa vòng tròn kiếm quang của Lê Nguyên Phong. Rồi nàng thu kiếm về, tra vào vỏ đến cách một cái. Kiếm của Nguyên Phong đã bị rơi xuống đất. Cổ tay và vai vai y đều bị trúng kiếm, máu chảy xối xả.

Từ Lê Nghĩa Nam cho tới Nguyễn Trát, Phan Đông Bảng đều trông rất rõ Phương Dung ra chiêu. Nhưng động tác rút kiếm, đâm ra, tra kiếm vào vỏ thần tốc vô cùng. Họ cũng không biết chiêu thức Phương Dung sử dụng là chiêu thức gì? Họ thấy rõ lối xuất chiêu, tay trái bắt kiếm quyết, đúng là kiếm pháp bản môn, nhưng họ không biết Phương Dung học kiếm pháp đó ở đâu?

Hoàng Đức Tiết vẫy tay bảo Nguyên Phong:

– Ngươi hãy lui ra! Thì ra Nguyễn Thuật đã cưỡng bức sư phụ đoạt kiếm pháp trấn môn truyền cho Nguyễn Trát, rồi Nguyễn Trát truyền cho con nhỏ này.

Y rút kiếm cầm tay, hướng vào Phương Dung:

– Con nhỏ kia, hãy rút kiếm ra.

Phương Dung khoanh tay, cười tủm tỉm:

– Đối phó với bọn phản đồ, ta chả cần phải rút kiếm vội.

Hoàng Đức Tiết vung kiếm từ phải vòng qua trái, hướng vào ngực Phương Dung. Phương Dung không đỡ, không tránh, nàng rút kiếm chĩa ra trước, mũi kiếm chỉ đúng vào cườm tay Hoàng Đức Tiết. Nếu Đức Tiết tiếp tục đánh tới, chẳng khác gì y tự đưa tay vào mũi kiếm của Phương Dung. Hoảng kinh, y vội thu kiếm lại, nhảy lùi về phía sau. Y chưa kịp đứng vững thì bóng trắng thấp thoáng, cổ tay y bỗng thấy đau nhói. Phương Dung đã nhảy theo như bóng với hình dí mũi kiếm vào cổ y. Y vội bật ngửa người ra sau tránh khỏi, lăn ba vòng, rồi vọt người lên. Thuận tay y đâm kiếm về phía trước để cản Phương Dung.

Phương Dung ra mấy chiêu thần tốc, chiếm được thượng phong, nhưng nàng mới sử dụng kiếm pháp Đào Kỳ dạy lần đầu nên chưa kinh nghiệm, thành ra Đức Tiết có thời giờ phản công.

Đức Tiết tấn công liền mười chiêu. Phương Dung thuận thế phản công. Từ lúc nhập cuộc, tới bây giờ Đức Tiết mới trả được đòn. Kiếm chiêu của y đánh ra liên miên bất tuyệt. Nguyễn Trát, Phan Đông Bảng ngây người đứng nhìn, rồi nói với Trương Thủy Hải:

– Các sư đệ! Nếu sư phụ còn tại thế, hiện giờ chưa chắc đã là đối thủ của y. Không ngờ kiếm pháp của y đã cao đến trình độ đó.

Đúng ra, kiếm pháp của bọn Nghĩa Nam chưa tới trình độ đó. Nhưng trước đây một năm, bọn họ đã được Nguyễn Phan truyền kiếm pháp giả cho. Ông sợ chúng khám phá ra, nên cứ ba chiêu ông truyền thực, bảy chiêu ông đã đổi đi. Chỉ với ba phần thực, nhưng họ đã học kiếm pháp Long-biên hơn ba mươi năm, nên cũng thu được rất nhiều kết quả.

Nhưng dù Hoàng Đức Tiết có ra chiêu thần diệu đến đâu, Phương Dung vẫn ung dung đối phó dễ dàng. Kiếm chiêu của nàng cực kỳ thần tốc, biến hóa quái dị. Lê Nghĩa Nam đứng ngoài cũng ngẩn người ra. Y nói với Mai Huyền Sương:

– Thì ra lão già đã bí mật truyền thụ võ công trấn môn cho Nguyễn Trát. Nguyễn Trát tư vị truyền cho con gái. Nếu chúng mình không học được kiếm pháp của lão, Hoàng sư đệ ắt không thể chống nổi con nhỏ này.

Càng đấu, Phương Dung càng thu được nhiều kinh nghiệm. Kiếm chiêu của nàng đã thuần phục hơn. Hoàng Đức Tiết vừa ra chiêu, vừa nhảy nhót, hò hét; còn nàng, Thủy chung tay trái bắt quyết, tay phải xuất chiêu, ung dung nhàn nhã. Trận đấu như vậy, rõ ràng đã phân thắng bại.

Bất thình lình Đức Tiết quát lên một tiếng, xả ba chiêu véo, véo, véo liên tiếp vào vai trái Phương Dung. Phương Dung không dám đỡ, nàng nhảy lui lại ba bước, rồi đẩy xéo lưỡi kiếm từ dưới lên trên. Hoàng Đức Tiết kêu lên một tiếng ái chà, kiếm rơi xuống đất đánh choang một cái. Cổ tay và vai y máu tuôn ra xối xả, trong lúc Phương Dung đã tra kiếm vào vỏ hỏi:

– Hoàng tiền bối! Người đã chịu thua chưa?

Hoàng Đức Tiết lùi lại cho một đệ tử băng bó vết thương. Mai Huyền Sương tiến lên hỏi:

– Tiểu cô nương! Cô nương danh tính là gì? Cô nương đã học kiếm pháp ảo diệu bản môn của ai?

Phương Dung chỉ vào Nguyễn Trát:

– Tôi là Phương Dung! Căn bản kiếm pháp bản môn của tôi do bố tôi truyền thụ. Sau tôi được một người lớn dạy dỗ cho tôi 72 chiêu kiếm và cách biến hóa. Người lớn dạy tôi, vì một lẽ riêng, không muốn hiện lộ thân thế.

Câu nói của Phương Dung ám chỉ Đào Kỳ là người lớn tuổi hơn nàng. Nhưng đối với Mai Huyền Sương, không phải Nguyễn Trát, thì là Nguyễn Phan. Họ cùng nghĩ rằng Nguyễn Phan ẩn nấp đâu đó, bí mật truyền kiếm pháp trấn môn cho nàng.

Lê Nghĩa Nam nói:

– Đã vậy, ta xin lĩnh giáo cô nương mấy chiêu.

Nói rồi y rút kiếm từ từ đưa ra trước, khoanh tay như bái tổ. Đó là chiêu kiếm của phái Long-biên dùng để chào khách trước khi giao đấu. Phương Dung cũng rút kiếm, ra cùng một chiêu. Nhưng nàng rút kiếm sau, mà tới trước, rồi thuận tay kéo thành một chiêu vòng cầu. Nghĩa Nam cũng đã phản công. Hai người dùng cùng một thứ kiếm pháp của môn hộ, nên người ngoài chỉ còn thấy hai quả cầu bạc. Họ không phân biệt được đâu là Phương Dung, đâu là Lê Nghĩa Nam.

Đấu được khoảng 200 hiệp thì Phương Dung đã thuần phục các chiêu thức. Bây giờ nàng muốn ra chiêu nào, tòng tâm sử dụng, liên miên bất tuyệt. Nhưng dù nàng ra chiêu huyền diệu đến đâu, Nghĩa Nam cũng ứng phó được.

Đào Kỳ ngồi ngoài, thấy vậy, nghĩ thầm:

– Công lực của Lê Nghĩa Nam đã tới độ tối cao, Phương Dung đấu với y dằng dai như vậy, e rằng chỉ hơn trăm chiêu nữa, nàng sẽ bị bại.

Nghĩ vậy, chàng bèn đọc lớn lên:

Hư hư, thực thực, thị chân truyền,
Thượng, hạ, chuyển khai ý chí kiên,
Minh minh, tọa tọa, nhiên thị thắng,
Minh tâm, nhật nguyệt hạc phi thiên. (3)

Phương Dung đang đấu với Nghĩa Nam, nghe Đào Kỳ đọc vậy, chợt tỉnh ngộ. Hôm trước Đào Kỳ đã giảng cho nàng: Cần phải biết đang từ hư biến sang thực. Từ thực biến sang hư. Như vậy, đối phương sẽ không biết đâu mà đánh, mà đỡ. Đối phương sẽ mất nhiều sức, mà mình làm chủ được trận đấu. Nghĩ vậy, đang từ hư nàng chuyển sang thực. Lê Nghĩa Nam suýt bị nàng đâm trúng bụng, vội nhảy lùi lại. Nàng vẫn chuyển kiếm theo toàn hư chiêu. Chiêu nào y cũng phải vận sức để chuẩn bị đỡ đòn. Được mấy chiêu, y tưởng nàng đánh hư, cũng ra hư chiêu, thì nàng lại biến thành thực. Lần này mũi kiếm của nàng đâm xéo vào ngang hông y, xoẹt một tiếng, mũi kiếm đã chạm vào sườn y. Y kinh hoảng nhảy lùi lại, đưa tay sờ vết thương. Thấy có vết máu, y biết mình đã bị thương, nhưng không nặng lắm. Y quát lên một tiếng, lại xông vào tấn công. Lần này kiếm pháp của y đã đổi hẳn. Khi mau khi chậm.

Đào Kỳ nhận ra y sử dụng kiếm pháp Cửu Chân nhà chàng. Trong đầu óc chàng nảy ra không biết bao nhiêu nghi vấn: Lê Đạo Sinh định dùng chàng làm con mồi để bắt cha, mẹ và cậu chàng hầu đoạt lấy võ công Cửu Chân. Thế tại sao y lại biết võ công Cửu Chân để dạy cho Lê Nghĩa Nam?

Đánh được 30 chiêu, bỗng kiếm của Phương Dung chạm vào kiếm Nghĩa Nam đánh choang một tiếng. Cánh tay nàng tê dại, suýt rơi mất kiếm. Nàng chợt nhớ Đào Kỳ giải thích câu Thượng, hạ, chuyển, khai, ý chí kiên là: Suốt cơ thể, phải bỏ trống không. Chân khí buông lỏng. Ý, chí hợp nhất mới chống được đối thủ có công lực dương cương.

Phương Dung tỉnh ngộ, buông lỏng chân khí, phóng ra ba chiêu như điện chớp. Lê Nghĩa Nam cố ý cho hai kiếm chạm nhau. Đến chiêu thứ sáu, y được như ý. Choang một tiếng, hai kiếm chạm nhau. Nhưng lần này, khi hai kiếm chạm nhau, mũi kiếm của Phương Dung như dính liền với người y, chĩa vào ngực y. Y kinh hoảng nhảy lùi lại đến bốn bước, nhưng mũi kiếm vẫn theo y đúng với câu: Minh tâm, nhật nguyệt, hạc phi thiên, nghĩa là lòng dạ phải trong sáng, kiếm chiêu như ánh mặt trời mặt trăng chiếu vào con hạc. Y nhảy đến bước thứ năm thì chạm phải bức tường. Mũi kiếm đâm vào ngực y đến sột một cái. Y buông kiếm, phát một chưởng đánh vào ngực Phương Dung. Phương Dung nhảy lùi lại ba bước, vung kiếm cắt ngang vào chưởng của y để hóa giải kình lực.

Lê Nghĩa Nam ôm ngực, mặt tái như gà bị cắt tiết, dơ tay vẫy đồng bọn:

– Đi thôi.

Cả bọn đưa mắt nhìn Phương Dung, rồi cùng theo Nghĩa Nam rời khỏi hội trường.

Phan Đông Bảng bước đến bên Đào Kỳ chắp tay:

– Đào công tử! Thì ra người là tam công tử của Đào Hầu đất Cửu Chân. Ta dám hỏi người một câu: Người đã gặp Thái sư phụ ta trong trường hợp nào? Hiện Thái sư phụ ta ở đâu?

Từ khi mới gặp Phan Đông Bảng, Đào Kỳ đã cảm thấy kính phục ông. Nay hành tung của chàng đã bị ông khám phá, chàng không dám dấu diếm, chắp tay hỏi:

– Thì ra tiền bối biết cả rồi ư?

Phan Đông Bảng gật đầu:

– Ta chỉ đoán già mà thôi. Cách đây mấy năm ta nghe nói người con út của Đào Hầu Cửu Chân, giữa chợ Long-biên tuốt kiếm giết tám tên lính Hán, bị Huyện-úy Long-biên là Đức Hiệp bắt được. Sau vì đánh cuộc thua Lê Đạo Sinh mà bị làm tôi tớ cho y. Ta với Đào Hầu là chỗ thâm giao, nên ta đã mang tiền đến chuộc công tử ra. Nhưng Lê Đạo Sinh không chịu. Gần đây, ta lại nghe nói công tử gặp kỳ duyên, học được võ công Văn Lang, Long-biên, đánh bại Hoàng Đức, Đức Hiệp. Rồi giữa chợ Cổ-đại đấu với võ sĩ của Tô Định, khiến dân Cổ-đại không phải chịu Ngũ-pháp. Khi trở về Cối-giang này thì sư huynh ta bảo công tử cải danh là Âu Lạc, ẩn thân ở đây đã hơn một năm. Sư huynh ta thấy công tử dạy võ cho Phương Dung thì cứ tưởng công tử dạy võ Cửu Chân. Có ngờ đâu, công tử lại dạy võ công thượng thừa của bản môn cho nó.

Ông quay lại Phương Dung:

– Cháu ngoan, mau lại tạ ơn Đào công tử đi.

Phương Dung đến bên Đào Kỳ, thình lình nắm lấy hai tai chàng vặn mạnh:

– Cái anh này gớm thật! Người nói dối ta, xưng là Âu Lạc. Ngươi dạy võ công trấn môn của tổ sư cho ta, sao lại dấu ta?

Đào Kỳ bị nàng vặn tai đau quá, nhăn mặt cười:

– Thì anh phải nói dối như vậy chứ. Nếu anh bảo là kiếm pháp Long-biên, làm sao qua mặt em được? Em thông minh quá đi! Mắt sáng như sao! Em sẽ hỏi anh học ở đâu, làm sao anh trả lời cho nổi?

Rồi Đào Kỳ nghiêm nét mặt, nói với Nguyễn Trát:

– Sư bá! Xin sư bá thứ lỗi. Vì cháu giữ trong người nhiều bí mật, nếu nói ra e sẽ nguy đến tính mệnh của hàng ngàn người Đào, Đinh trang, nên phải nói dối sư bá bấy lâu.

Rồi Đào Kỳ vẫy Nguyễn Trát, Đông Bảng, Thủy Hải, Đằng Giang và Phương Dung đi theo. Tới bờ sông, chàng mới nói:

– Tôi mời các vị xuống đò, mình chèo ra giữa giòng sông nói một số điều cơ mật, vì nói ở trong bờ sợ tai vách, mạch rừng.

oOo

Trang Cối-giang chuyên về đánh cá và nông nghiệp nên có hàng trăm đò đâu ven sông. Nguyễn Trát chỉ một con đò lớn mà ông thường dùng để di chuyển xa và du ngoạn. Trên đò có đủ thực phẩm, trái cây, cùng rượu ngon. Bọn đò phu thấy ông thì cúi rạp mình xuống.

Ông bảo họ:

– Không dám phiền các vị, các vị về đi, chúng ta chèo lấy được rồi.

Ông tháo dây cột đò, lấy sào đẩy mạnh một cái, đò đã đến giữa sông. Phương Dung ngồi vào chỗ tay lái, cầm lấy.

Thấy đò đã xa bờ, Đào Kỳ mới bắt đầu thuật lại từ khi chàng vào trang Thái-hà ra sao, làm thế nào chàng tìm được bộ Văn Lang Vũ Kinh, làm thế nào chàng gặp Nguyễn Phan. Ông truyền bí quyết tâm pháp phái Long-biên cho chàng ra sao, nhất thiết kể lại.

Đông Bảng nói:

– Không hiểu Lê Đạo Sinh bắt Thái sư phụ tra tìm võ công bản môn làm gì? Thực khó hiểu.

Phương Dung nói:

– Theo con biết, y muốn lấy bí quyết võ công bản môn không phải để học, mà để truyền cho kẻ nào đó trong môn phái mình, đưa y lên làm chưởng môn, rồi mưu hợp nhất các phái. Có lẽ y muốn thống nhất các phái dưới quyền y chăng?

Nguyễn Trát nói:

– Có lẽ thế. Vậy thì Tây-hồ đại hội, không phải thiện tâm của y, mà y muốn mượn dịp để cho các gia, các phái chém giết nhau chăng?

Bỗng Đông Bảng quát lên một tiếng rồi nhảy ùm xuống sông. Một lát sau, ông nắm đầu một người lôi lên.

Ông nói:

– Chúng ta bàn chuyện, tên này nghe hết rồi. Phương Dung, cháu hỏi xem y là ai?

Phương Dung trói chặt tên đó lại. Nàng rút kiếm phớt ngang một chiêu, cái cọc đò đứt làm hai. Rồi nàng ướm thử vào đầu tên đó, như định phớt một chiêu nữa.

Y sợ quá kêu lớn:

– Tiểu thư, xin tiểu thư tha mạng, tôi xin nói.

Phương Dung bèn hỏi:

– Mi là người của ai?

– Thưa, Huyện-úy Long-biên, Hoàng Đức lão gia.

– Mi đi với mấy người?

– Chúng tôi có năm người. Mình tôi rình ở ven sông, còn bốn tên kia thì đi theo đám đệ tử của Hoàng Đức Tiết.

Đông Bảng nói:

– Thế thì Đạo Sinh liên kết với đám Nghĩa Nam rồi. Thực lợi hại. Khó một điều, từ trước đến giờ, Đạo Sinh khéo giả nhân giả nghĩa thành người hào hiệp giang hồ. Y bắt giam chưởng môn Tản-viên, Long-biên, để lấy yếu quyết võ công. Rồi lợi dụng môn phái mất chưởng môn, người người tranh nhau, y tìm đệ tử của môn phái, mua chuộc, rồi truyền bí quyết cho để thành chưởng môn. Sau đó y thống nhất các môn phái, làm võ lâm chí tôn vùng Lĩnh Nam. Nhưng không hiểu y chỉ muốn làm võ lâm chí tôn Lĩnh Nam thôi, hay còn muốn dâng đất nước này cho người Hán mãi mãi?

Nguyễn Trát nói:

– Nếu y muốn hợp nhất các phái lại để được Hán đế cho làm Thứ sử, hay Thái thú thì thực là hèn hạ và nguy hiểm. Còn trường hợp y muốn hợp nhất để mưu đồ phục quốc, thì cũng không đáng trách.

Đông Bảng nói:

– Bây giờ chúng ta chia làm ba: Một lực lượng đi dò thám động tĩnh các môn phái khác, trình bày rõ dã tâm của Đạo Sinh, một lực lượng đi cứu những người bị giam ở Thái-hà trang…

Đào Kỳ xua tay:

–Tất cả những người bị giam ở Thái-hà, Lê Đạo Sinh đã chuyển về nhà lao Luy-lâu. Chúng ta không thể, và không đủ người đánh phá Luy-lâu!

Nguyễn Trát hỏi:

– Tôi với các cháu đi dò la tung tích của Cửu Chân song hiệp. Còn Đông Bảng đi dò tin tức của Sài-sơn. Thủy Hải đi dò la tin tức của phái Hoa Lư. Đằng Giang đi dò la tin tức của cha Thánh Thiên. Còn Đào Kỳ đi dò la tin tức của phái Tản-viên. Dù thế nào chăng nữa, ngày rằm tháng tám sang năm cũng phải về dự đại hội Tây- hồ.

Phương Dung nói:

– Đào đại ca, đại ca cho em đi theo được không?

Đào Kỳ thấy nếu cho cô bé này đi theo có lẽ được nhiều việc, nên nói:

– Được, nếu Dung muốn đi, phải hỏi xem lão bá có đồng ý không đã?

Phương Dung hỏi cha:

– Bố ơi, bố cho con đi với Đào đại ca nghe?

Nguyễn Trát thấy con gái mình quấn quýt bên Đào Kỳ từ lúc mới gặp, nay hai người phải chia tay, tránh sao cho khỏi buồn, ông bèn gật đầu:

– Đào huynh cho con đi, nhưng con phải ngoan ngoãn nghe.

Trước khi lên đường, Đông Bảng trình bày cho Đào Kỳ biết tất cả những bí ẩn của phái Tản-viên, tính tình từng nhân vật một. Đào Kỳ nhất nhất ghi nhớ vào lòng. Nguyễn Trát dặn thêm:

– Đặng Thi Kế và Nguyễn Thành Công của phái Tản-viên hiện giờ không rõ tăm hơi đâu. Chưởng môn là Đặng Thi Sách (4), cùng vợ là Trưng Trắc tuy còn trẻ tuổi, nhưng họ là người có hùng tài, đởm lược khác thường. Hơn nữa, họ là người ôn nhu, trí lự trung thuần, tôi tin rằng khi công tử gặp họ, thì sẽ kết thành những người bạn đồng tâm nhất trí. Hiện giờ người của phái Tản-viên rất nhiều, riêng họ Đặng cai quản trên trăm trang trại, họ Trưng cai quản trên năm chục trang trại. Mấy năm nay họ luyện tập tráng đinh, kết nạp anh hùng hào kiệt để chuẩn bị khởi nghĩa. Tô Định chắc chắn đã có kế hoạch phá họ rồi. Thi Sách, Trưng Trắc chỉ biết có một mối lo là Phong-châu song quái, chứ họ không bao giờ ngờ tới Lê Đạo Sinh cả. Khó một điều là võ công Đặng Thi Sách và Trưng Trắc còn thấp hơn Phong-châu song quái, làm sao họ địch lại Lê Đạo Sinh? Tôi e trong đại hội Tây-hồ, chính phái Tản-viên sẽ bị khống chế trước. Phái Tản-viên người nhiều, thế lớn, bị khống chế rồi, các môn phái khác làm sao có thể giữ nổi môn hộ?

* Chú giải của thuật giả:
(1) Phan Chu Trinh, Chí thành thông thánh thi. Câu “Chư quân khởi thị vô tâm huyết”, có nghĩa là các người đâu phải là kẻ không có tấc lòng với đất nước.
(2) Phương Chính Hầu Trần Tự Minh, người châu Lục-hải đời Hùng Vương, xuất thân làm nghề đánh cá (nay thuộc Nam-định). Ngài theo An Dương Vương đánh vua Hùng đời thứ 18. Sau khi lập thành nước Âu Lạc ngài được vua phong tước Phương Chính Hầu, giao quyền Tể Tướng. Ngài từ trần trước khi Trọng-Thủy sang làm rể Âu Lạc. Cao Cảnh Hầu Cao Nỗ than: “Nếu Cao Cảnh Hầu còn tại thế, sẽ can vua không gả Mỵ Châu cho Trọng Thủy được”. Chúng tôi thu được cuốn phổ nói về sự tích của ngài tại thư viện trung ương Bắc-kinh.
(3) Bài Tổng quyết nầy rất dài khoảng 100 câu. Muốn chép, chú giải hết phải trên 500 trang mới đủ, nên chúng tôi chỉ chép sơ lược mấy câu mà thôi.
(4) Các sách chính sử Việt-Nam đều chép là Thi Sách, chứ không chép họ của ông là gì. Sự thực ông họ Đặng. Trong các cuốn phổ tại đền thờ Trưng Trắc, Trưng Nhị, Phương-Dung, Đào Kỳ đều chép Thi Sách họ Đặng cả.

(Hết Hồi 13)

Share this post