Chân Trời Tím (Tiểu Thuyết – Văn Quang) Chương 11

Chân Trời Tím (Tiểu Thuyết – Văn Quang) Chương 11

CHÂN TRỜI TÍM
* Tiểu Thuyết Văn Quang
* Thái Lai xuất bản (Sài Gòn, 1964)
* Tủ Sách Tiếng Quê Hương tái bản (Virginia, Hoa Kỳ, 2004)

* Để đọc những phần đã đăng, xin click vào chuyên mục “Search this site” (Tìm kiếm) và gõ tên tác giả: Văn Quang.

CHƯƠNG 11

Khi Phi mở mắt ra, chàng thấy mình bị vây kín bởi bóng đêm, bóng đêm chụp kín lấy chàng, khiến chàng có cảm tưởng mình nằm dưới một nấm mồ sâu. Phi trở mình nhưng bả vai nhức buốt. Phi khẽ rên lên một tiếng nhỏ. Một cảm giác hãi hùng len đến thật nhanh. Phi nằm im, chàng không biết vết thương của mình ra sao, liệu cánh tay mặt của chàng có bị gì không.

Phi thử giơ cao cánh tay mặt, cánh tay vẫn có thể cử động được. Phi thở ra một hơi dài khoan khoái. Chàng hình dung lại trận đánh cuối cùng khi chàng ngã xuống. Lúc đó vào khoảng hai ba giờ chiều. Phi thấy rõ những cánh dù mở rộng trên không trung, địch tấn công lần chót trước khi rút lui. Trung đội Phi như những con hổ đói, xả hết hỏa lực phản công và không ngần ngại xua địch ra khỏi doanh trại mà chúng đã chiếm gần một nửa.

Lúc đó hăng máu, Phi ôm cây trung liên leo lên đỉnh một ngọn đồi gần vọng gác, xả đạn như mưa. Chàng thấy rõ tinh thần chiến đấu vô cùng sung mãn của các bạn đồng đội còn lại, mặc dù số người chỉ còn dưới hai mươi. Điền vui như điên, vừa chạy vừa giơ tay lên vẫy các bạn đồng đội của binh chủng Nhảy Dù đang từ không trung lao xuống.

Thình lình một tiếng nổ vang lên và Phi chỉ còn kịp biết mình ngã xuống. Chàng ngửi thấy mùi thuốc súng rồi mê đi. Một đôi lúc chàng biết mình nằm trong thân máy bay. Nhưng bây giờ, Phi không biết rõ mình ở đâu.

Phi cố mở mắt nhìn những vệt ánh sáng ở khuôn cửa sổ. Chàng đoán người ta đã chở chàng về tổng y viện ở Sài Gòn. Lòng Phi ấm lại, thành phố này thân thuộc quá, mới xa cách hơn một tháng mà tưởng chừng như cả năm dài. Chàng nghĩ đến Liên, đến Loan và Phượng, trung tá Lạc và đến cả Thanh, đến những đường Tự Do, Lê Lợi, những tiệm ăn, phòng trà, tiệm nhẩy… Phi muốn chồm dậy mặc quần áo đi thăm tất cả… Nhưng Phi biết mình còn yếu lắm, chưa thể đi đâu được.

Phi thở dài rất nhẹ, một cảm giác khoan khoái thoáng đến với Phi, chàng nằm im ở đó chờ sáng. Chàng cố nhắm mắt hy vọng đơn vị chàng sẽ còn đủ tất cả những người mà trước khi ngã xuống chàng còn gặp mặt. Chàng không biết giờ này Điền và các bạn đồng đội ở đâu? Họ ở lại với khu doanh trại đã bị tàn phá quá nửa với trên ba mươi xác đồng đội, họ sẽ lại sống cuộc sống im lìm cạnh rừng núi với nỗi buồn thương thăm thẳm? Chưa bao giờ Phi thương yêu những bạn đồng ngũ như lúc này. Tự trong thâm tâm Phi muốn trở về đó sống với những kỷ niệm, những chứng tích do chính bàn tay chàng đã tạo nên. Phi hình dung mái nhà bếp đổ sụp, cây cù lao gục ngã, phòng ngủ bay mất một mảng tôn, màu đất đỏ càng đỏ bởi máu đã thấm xuống quá nhiều…

Trong đầu óc Phi, khung cảnh đó hiện lên như một bức tranh tuyệt tác song đầy bi thiết. Phi ngậm ngùi không biết mình có dịp nào được trở lại nơi ấy nữa hay không. Phi thiếp đi với niềm bâng khuâng tiếc nhớ đó.

Hơn 10 giờ sáng hôm sau Phi mới tỉnh dậy bởi một vài tiếng động nhẹ xung quanh. Phi từ từ mở mắt. Trước hết là khuôn mặt Điền hiện ra với một nụ cười, rồi sau đó là trung tá Lạc với hai chị em Loan và Phượng. Theo bản tính tự nhiên, Phi nhổm người dậy, nhưng vết thương ở bả vai khiến chàng nhăn mặt nằm vật trở lại. Điền đỡ lấy lưng Phi. Tiếng Điền ấm áp:

– Nằm im đi, cậu còn mệt lắm.

Phi nhìn Điền, cái nhìn còn thắm thiết hơn một lời thăm hỏi ân cần. Sau đó Phi đưa mắt nhìn trung tá Lạc, Loan và Phượng, chàng gật đầu, thấy rõ trên khuôn mặt Loan rạng rỡ một nét vui trong sáng, Phượng thì cười toe toét. Trung tá Lạc cũng tiến đến bên Phi, ông nắm nhẹ bàn tay chàng:

– Tôi rất hãnh diện có anh trong đơn vị. Sáng nay trong lúc gắn huy chương cũng không có anh như lần trước. Tôi mang huy chương tới đây và báo tin anh được thăng cấp trung sĩ.

Phi rưng rưng cảm động. Chàng thấy đây là lần thứ nhất chàng đã được ban thưởng xứng đáng với tinh thần chiến đấu và chiến công của mình. Chàng chớp mau mắt. Bây giờ chàng mới để ý đến Điền trong bộ đồ trận là thẳng nếp, Điền đã mang cấp hiệu thiếu úy. Phi mỉm cười, nụ cười nửa miệng méo xệch đi:

– Thiếu úy… Đơn vị mình ra sao?

Điền nhìn Phi đăm đăm, trong một tích tắc thoáng nhanh đó, Phi cảm thấy có điều gì khác lạ. Tiếng Điền cất lên rã rời:

– Còn mười sáu người nguyên vẹn.

Phi lặng người, sự đau đớn và buồn tủi đến tê buốt. Chàng tưởng có thể khóc nấc lên được, nhưng không hiểu tại sao chàng không khóc, đôi mắt ráo hoảnh nhìn vào khoảng không vô hồn:

– Bị thương bao nhiêu?

– Hai mươi hai.

– Kể cả tôi à?

Điền gật đầu rất nhẹ. Rồi chàng lui ra nhường chỗ cho Loan và Phượng. Trung tá Lạc cũng trở ra cửa nói chuyện với Điền.

Tiếng Loan hiền hậu:

– Anh có được thư em không?

– Có. Đúng hôm đồn bị tấn công.

Phượng xen vào:

– Như vậy là anh được ăn quà rồi?

– Ừ, nhưng… ít thôi.

– Phần còn lại không biết ai ăn?

– Chắc… trời ăn, hay đạn súng cối.

Loan và Phượng cùng cười rất nhỏ. Phi khẽ hỏi:

– Còn quà của Phượng chưa kịp nhận.

– Em gửi rồi mà. Ngay hôm sau.

– Chắc… tuần sau mới tới, anh sẽ nhận được thư và quà ở đây, có lẽ có cả Phượng ngồi đây.

– Hay hả anh. Không biết cảm giác của em lúc đó ra sao.

Phi cười. Chàng thấy việc xưng hô “anh anh em em” giữa hai chị em Loan với chàng bây giờ thật tự nhiên, không chút ngượng ngập. Chàng rất bằng lòng thái độ ân cần và thân thiện đó. Chàng thấy rõ sự liên lạc mật thiết trên phương diện cảm tình giữa chàng với trung tá Lạc càng ngày càng tăng. Ngay cả với Phượng, trước kia chàng ghét người con gái kênh kiệu này bao nhiêu, thì bây giờ chàng thấy Phượng dễ thương cởi mở ấy bấy nhiêu. Những thái độ, cử chỉ của Phượng đúng là của một cô em gái nghịch ngợm và thương yêu chàng như anh ruột.

Riêng với Loan, chàng thấy Loan đằm thắm, nồng nàn, nhưng dù sao Loan vẫn còn giữ ý tứ với chàng và không bao giờ chân thành, bộc lộ hết tình cảm cũng như ý nghĩ. Sự giữ gìn đó quả là hợp lý bởi Loan đã đến tuổi khôn lớn, nàng không thể sống trẻ trung vô tư lự như Phượng. Phi quay sang nhìn Loan:

– Ở nhà có hay đi chơi không Loan?

Loan lắc đầu:

– Ít lắm. Nhưng lại đi chơi đúng hôm đồn anh bị tấn công.

– Loan biết ngay à?

– Không, hôm qua Loan mới biết. Hôm đi chơi có cả ba Loan, anh Minh và Toàn. Đêm đó về đến nhà, ba Loan nhận được điện thoại nên đi ngay. Chiều hôm sau khi có tiểu đoàn Nhẩy Dù đến tiếp viện rồi ba Loan mới kể. Loan lo quá!

Chỉ cần nhìn mắt Loan, Phi cũng thừa biết Loan nói thật, rất thật, tâm trạng nàng khi được tin đồn chàng bị bao vây. Phi sung sướng mỉm cười. Tiếng Phượng xen vào:

– Anh biết không, khi được tin anh bị thương, bọn em tái mặt, chị Loan đánh vỡ luôn hai cái ly. Anh Minh và Toàn cười ầm lên. Hôm qua các anh ấy cũng vào đây.

Phi chớp mau mắt:

– Anh bị thương mấy ngày rồi cơ à?

Phượng giơ hai ngón tay:

– Hôm nay nữa là ngày thứ hai.

Phi khẽ thở dài, chàng chợt nghĩ đến Liên. Không hiểu Liên có biết chuyện này không. Có thể là Minh đã nói với Liên rồi, nhưng Liên không đến. Hay là Liên chưa hề biết chuyện gì cả cũng nên. Phi cố nghĩ Liên chưa hề hay biết. Chàng sẽ không thể nào chịu nổi nếu Liên biết chàng bị thương mà không đến. Phi không tin người ta lại có thể tàn nhẫn đến như thế, người ta có thể thù ghét nhau nhưng không thể làm ngơ trong trường hợp này.

Đôi mắt Phi mở rộng nhìn ra ngoài khung cửa. Nỗi buồn nản chợt hiện đến như một màu đen chụp kín khung trời. Loan đứng im nhìn Phi. Vài phút sau, tiếng Loan dịu dàng cất lên:

– Anh còn đau lắm không?

Trong trạng thái mệt mỏi, chán chường, Phi gật đầu rất nhẹ, đôi mắt khép lại. Chàng không muốn nói bất cứ điều gì với ai trong giây phút này. Dù biết thế là vô lý, song Phi không thể làm khác. Phải cố gắng lắm Phi mới nói được:

– Bả vai nhức buốt.

Vẫn tiếng Loan hiền lành gần như một sự chịu đựng:

– Anh có cần báo tin cho ai không?

Phi có vẻ ngạc nhiên vì thái độ ấy của Loan, chàng hiểu Loan muốn nói đến Liên. Chàng lắc đầu:

– Không cần, cảm ơn Loan.

Phượng và Loan nhìn nhau thật nhanh cả hai cùng thoáng nở một nụ cười tinh quái. Tiếng Phượng nhí nhảnh:

– Sao vậy?

– Vì không cần thiết.

Loan sợ Phượng lộ ý mình, làm Phi biết rõ hai người vừa bàn với nhau về Liên nên Loan nói ngay để làm “lạc hướng” của Phi:

– Gia đình anh chưa biết gì cả phải không?

– Có lẽ thế.

– Loan và Phượng định tới báo tin cho gia đình anh, nếu anh muốn.

Phi hiểu rõ sự khôn ngoan của Loan, chàng lắc đầu:

– Tôi không muốn bà cụ tôi lo sợ. Để chừng nào đỡ nhiều rồi sẽ nhờ Loan nói giúp cũng chưa muộn.

Phượng láu lỉnh nheo một bên mắt:

–  Ngoài ra có thật là anh không muốn báo tin cho ai biết nữa không?

Phi mỉm cười nhưng quay đi nơi khác tránh cái nhìn tinh ranh của Phượng:

– Thật. Để làm gì?

– “Người ta” không mong tin anh sao?

– Chắc vậy.

Loan cười:

– Anh làm gì để người đẹp nổi giận rồi phải không?

– Hy vọng không phải vậy.

Phượng gật đầu châm chọc:

– Được giận nhau sung sướng biết bao nhiêu, phải thế không anh? Nhưng thôi, giận nhau làm gì, để Phượng đi báo tin cho, chắc chắn người đẹp sẽ khóc nức nở phăng phăng chạy tới đây cho coi, Phượng giảng hòa tài lắm. Anh cứ tin đi.

Phi cũng cười:

– Tin rồi, nhưng không muốn giảng hòa hay là không thể giảng hòa thì sao?

Phượng nhún vai:

– Chẳng sao cả. Chỉ buồn một tí, thế thôi. Thời buổi này buồn ngày nào thiệt ngày đó.

– Nghĩa là Phượng và Loan vẫn muốn làm sứ giả hòa bình cho tôi chứ gì? Được lắm, để tôi suy nghĩ lại, mai trả lời được không?

Phượng cất tiếng cười khanh khách.

Giữa lúc đó trung tá Lạc và Điền trở vào. Trung tá Lạc xem đồng hồ rồi nói với các con:

– Thôi hai con về đi cho anh Phi nằm nghỉ. Anh còn mệt. Mai lại vào.

Loan và Phượng ngoan ngoãn chào Phi rồi quay ra với trung tá Lạc. Điền tiễn trung tá Lạc và hai người con gái ra xe.

Tiếng máy xe rồ lên rồi Điền mới trở vào với Phi. Chàng kéo chiếc ghế đẩu sát lên phía trên, tiếng chàng dí dỏm:

– Hai cô gái xinh lắm và có vẻ… quyến luyến với ông anh lắm đó Phi!

Phi biết là Điền đã rõ tình trạng giữa mình và gia đình trung tá Lạc nên chàng cười nhẹ:

– Đang định về Sài Gòn có dịp giới thiệu cho thiếu úy thì bây giờ tự thiếu úy làm quen trước. Mà mình cũng không tính được dịp về Sài Gòn lại là dịp này. Tôi có cái kinh nghiệm tầm thường nhất là đời lính chúng mình không nên tính toán chuyện gì trước cả. Nếu tính toán thế nào cũng sai bét hết.

Điền nắm tay Phi lắc đầu:

– Trường hợp này cũng không sai nhiều lắm đâu. Tôi quen Loan và Phượng là cũng do cậu. Hôm về bộ chỉ huy trung đoàn, tôi gọi giây nói lại nhà trung tá Lạc thì được Loan trả lời. Sau khi nghe tôi giới thiệu rõ ràng, danh tính, cấp bậc, đơn vị, Loan reo lên và hỏi thăm về cậu. Loan mời tôi đến nhà chơi và hẹn giờ gặp trung tá Lạc vào buổi tối. Gia đình này có vẻ mến cậu lắm. Trung tá Lạc không có con trai phải không?

Phi mỉm cười:

– Chưa chi mà đã điều tra kỹ thế.

– Hỏi cho biết vậy thôi, không hề có ý định gì cả.

– Thiếu úy thấy Loan và Phượng thế nào?

– Đẹp, nhưng… con nít quá. Tôi vẫn kỵ những cô con gái nhìn cuộc đời như một giấc mơ đầy màu hồng. Có lẽ tôi với cậu giống nhau ở điểm này. Chỉ cần nhìn thoáng qua tôi cũng biết cậu không… thiết tha gì lắm với hai người con gái đó.

– Nói thẳng ra là không có tình ý gì thì đúng hơn. Tôi cũng không hề muốn mang tiếng lợi dụng.

Điền lặng lẽ nhìn Phi, tin là Phi nói thật điều đó. Chàng nói lảng sang chuyện khác:

– Gia đình cậu đã biết tin chưa?

– Chưa. Đợi chừng nào tôi lành lặn đã. Bây giờ cho biết chỉ tội bà cụ tôi khóc ầm lên mà thôi.

– Còn người đẹp của cậu đâu?

– Cũng chưa biết tin nốt.

– Để tôi tới báo tin nhé?

Phi mỉm cười, nhưng sự thật tự trong lòng chàng ngay từ lúc nghe Loan và Phượng đưa ý kiến đến báo tin chàng bị thương cho Liên, Phi đã thấy… thèm muốn rồi. Bây giờ trước Điền, Phi thấy không cần lừa dối mình và không cần lừa dối Điền nữa. Chàng nhìn Điền thăm dò một chút ý nghĩ của Điền về mình rồi gật đầu:

– Có lẽ tôi phải nhờ thiếu úy.

Điền nhìn rõ tâm trạng Phi, bàn tay chàng xiết chặt bàn tay Phi:

– Rất sẵn sàng. Cậu cho tôi địa chỉ riêng hay đến tiệm khiêu vũ?

– Nơi nào cũng được. Nhà riêng 376 đường Quang Trung, còn Dancing thì thiếu úy biết rồi!

Điền gật đầu, nhẩm lại số nhà:

– Trong ngày hôm nay tôi sẽ làm việc đó bằng được.

Phi lảng ngay để tránh những ý nghĩ kỳ lạ, đau buồn vừa thoáng đến:

– Còn người đẹp của thiếu úy ra sao? Có tin tức gì mới không?

Điền lắc đầu:

– Không!

– Người đàn bà đó kỳ lạ thật.

– Kể ra cũng không có gì là kỳ lạ cả. Những người đàn bà của thế hệ bây giờ, đôi khi bốc đồng là thường.

Phi cố gắng lết dậy. Điền đỡ Phi dựa lưng vào thành giường sắt. Phi khẽ hỏi:

– Bây giờ thiếu úy còn mong gặp lại nữa không?

– Tôi ở cái trạng thái của một kẻ chờ đợi. Nếu tôi muốn, tôi chỉ việc hỏi thăm bà chị tôi là xong. Nhưng tôi không thích làm vậy.

– Nếu còn yêu nhau thì ngại ngần làm gì?

– Ngại chứ. Sau phút bốc đồng, người ta hối hận là thường. Tôi chỉ kể như tất cả… chuyện tình một đêm khác.

Câu nói của Điền mang ý nghĩ thật tàn nhẫn, nhưng Phi hiểu thực tâm Điền không hề muốn như vậy. Bởi Điền đã đợi chờ, đã thất vọng và còn yêu sâu đậm người đàn bà chỉ gặp một lần đó nên Điền trở nên giận hờn, cay đắng. Thái độ của Điền là thái độ của anh tình nhân nghi ngờ bị phản bội, ghen tuông, khổ sở mà không dám nói ra. Phi nhìn Điền bằng ánh mắt thương hại. Trên nét mặt Điền hiện rõ vẻ khắc khổ. Phi muốn an ủi Điền, nhưng an ủi một người bạn trong tình trạng mang cảm tưởng bị hắt hủi khổ sở là điều làm cho bạn mình tủi hổ hơn. Nghĩ vậy nên Phi cười:

– Tôi cho là thiếu úy không nghĩ như thiếu úy vừa nói đâu.

Điền cúi đầu:

– Cậu biết rõ tôi quá. Tôi mong gặp lại người đó một lần không phải để… làm những gì như lần trước đã làm trong một khoảnh khắc mình ngu tối nhất, mà là để xem người đàn bà đó có một phút nào nghĩ đến tôi không, có khinh tôi sau cái đêm gặp gỡ đó không, và có… hạnh phúc không. Giản dị có thế thôi!

Phi cười thành tiếng:

– Không giản dị như vậy đâu.

– Tại sao?

– Tại vì sợ chính người đàn bà đó cũng không hiểu nổi mình, hay là người đàn bà đó sẽ trốn chạy. Nàng có thể nói dối. Dù còn yêu, còn ghi nhớ như in trong lòng hình ảnh điển trai của một gã chiến binh, nhưng gặp thiếu úy, nàng có thể coi như một người xa lạ, hoặc có quen biết nhưng quen biết sơ sơ, nàng cố tình chứng minh với thiếu úy rằng nàng coi thường những cử chỉ điên rồ đêm đó và nàng đã quên.

Điền cười hực lên, chàng định nói một câu gì đó, nhưng lại thôi. Chàng lắc đầu đứng lên đi đi lại lại trong phòng. Một lát, chàng đứng lại trước mặt Phi, tiếng chàng thấp xuống như một hơi thở dài:

– Chính vì vậy mà tôi ngần ngại, lắm lúc tự hỏi mình có nên tìm đến với người đàn bà đó nữa hay không? Nếu nàng như vậy, chắc là… đau lắm, chịu hết nổi.

– Đau bằng bị đạn ngoài mặt trận không?

– Có lẽ hơn. Thà cứ nuôi trong lòng cảm nghĩ nàng vẫn còn nhớ đến mình và kỷ niệm một đêm không bao giờ nhòa nhạt được. Dù là một cảm nghĩ rất mong manh.

– Tuy nhiên, tôi chắc thiếu úy cũng thừa biết là người đàn bà có thể nói dối, có thể đóng vai trò lạnh lùng rất tài tình, nhưng đôi mắt thì không bao giờ giấu được mình điều gì cả.

Điền lắc đầu:

– Tôi sợ đến lúc đó, tôi không còn đủ bình tĩnh để nhận xét về đôi mắt nữa. Tôi sẽ bỏ đi.

– Đối với đàn bà không nên bỏ đi không đúng lúc. Chỉ nên bỏ đi khi nào thật cần thiết và xét rằng sự có mặt của mình không cứu vãn được gì nữa mà thôi. Nhưng đi rồi phải quay lại và quay lại trong một phút thật bất ngờ.

Điền vẫn tỏ vẻ ngang ngạnh:

– Tôi hiểu rõ như vậy mà đôi khi tôi bỏ đi luôn. Khi nổi sùng lên thì không cần đắn đo gì nữa. Tôi mất mát nhiều vì cái bệnh ngang bướng đó.

Phi cười thú nhận mang một chút tự phụ:

– Đó là cái bệnh chung của bọn con trai chúng mình, nếu đúng là con trai. Có nhiều chuyện mình biết rõ mà không thèm làm.

Hai người nhìn nhau, trong một giây cảm thấy tất cả những thân thiết gần gũi. Điền xòe tay bắt tay Phi:

– Thôi cậu chịu khó nằm đây ít bữa cho lành hẳn đi, tôi sẽ vào thăm cậu luôn.

– Cảm ơn thiếu úy nhiều.

– Có gì đâu. Mình là bạn với nhau…

Điền bỏ lửng câu nói ở đấy, chàng ngần ngừ một chút rồi xoay người bước ra. Tiếng giầy xa dần. Phi nghĩ chiếc mũ “cát kết” mới của Điền, coi thật xấu. Giá Điền cứ đội chiếc mũ bê-rê cũ, sờn mép một chút coi hay hơn.

(Còn tiếp – Chương 11)

Share this post