Chân Trời Tím (Tiểu Thuyết – Văn Quang) Chương 12 (Tiếp theo)

Chân Trời Tím (Tiểu Thuyết – Văn Quang) Chương 12 (Tiếp theo)

CHÂN TRỜI TÍM
* Tiểu Thuyết Văn Quang
* Thái Lai xuất bản (Sài Gòn, 1964)
* Tủ Sách Tiếng Quê Hương tái bản (Virginia, Hoa Kỳ, 2004)

* Để đọc những phần đã đăng, xin click vào chuyên mục “Search this site” (Tìm kiếm) và gõ tên tác giả: Văn Quang.

CHƯƠNG 12
(Tiếp theo)

Tính nháy một con mắt, bước ra ngoài hành lang. Phi loay hoay nhìn lại chiếc giường, nghĩ cách trùm chăn cho mấy thứ đồ đạc như Tính vừa nói. Chuyện đó mang cho Phi một chút thích thú. Chàng mang bộ đồ trận, chiếc mũ sắt, đôi giầy cao cổ đặt lên giường. Khi chàng vừa trùm được chiếc chăn lên thì có bóng người ngoài cửa.

Phi quay ra, sững người nhìn thấy má chàng lễ mễ ôm một gói lớn. Phi chạy ra đỡ gói đồ cho bà già:

– Sao má biết con ở đây?

Bà già mếu máo:

– Con… bạc lắm…

Rồi bà òa khóc nức nở, bà ôm chầm lấy cánh tay Phi, hai bàn tay gầy guộc nhăn nheo nắm mạnh trên bắp thịt Phi như để kiểm lại xem con trai bà có gầy đi nhiều không. Bà khóc mỗi lúc một lớn, kể lể:

– Con… bạc lắm, sao con không cho má biết con bị thương… Hàng đêm má vẫn cầu trời khấn phật cho con được khỏe mạnh. Không ngờ con… bị thương, con nằm đây mà nhà không hề hay biết gì cả…

Tiếng nói của má Phi như dứt từ trong ruột ra, không có tiếng nói nào thắm thiết hơn, không có tiếng khóc nào như từ trong huyết quản chảy ra bằng tiếng khóc này. Phi bùi ngùi cảm động. Chàng đứng im như pho tượng, mắt đăm đăm nhìn vào mái tóc hoa râm của mẹ. Chàng chú ý đến miếng vá nhỏ trên vai chiếc áo dài cũ. Phi không biết chiếc áo dài màu nâu xẫm này của má chàng may từ bao giờ? Chàng chỉ nhớ là màu áo quen thuộc lắm như đã có từ lâu, từ khi chàng biết thế nào là màu áo đàn bà. Sự tằn tiện về may mặc là đặc tính của má Phi đã khiến nhiều lần Phi khó chịu, Phi cau có với bà, nhưng rồi đâu cũng vào đó, bà vẫn mặc những chiếc áo cũ. Bây giờ Phi không thấy khó chịu mà chỉ thấy thương bà vô cùng. Tiếng Phi nghèn nghẹn:

– Má mang gì cho con đó?

Bà cụ lau nước mắt, giọng vẫn còn tấm tức:

– Má mang cho con ít đồ ăn.

– Má có mang quần áo vào cho con không?

– Có. Má mang đủ cả.

Chiếc bọc lớn được mở ra, nào đồ ăn, cam, nho, quần áo lót, quần áo lạnh, khăn mặt, thắt lưng, thậm chí cả đôi dép, đôi giầy mũi nhọn mà Phi vẫn thích, bà cụ cũng không quên. Phi cảm động bởi chính Phi quên những thứ này. Nếu bà cụ không mang vào có lẽ Phi phải đi giầy cao cổ.

Bao giờ những người mẹ cũng chăm sóc cho con cái hơn hẳn chính đứa con chăm sóc cho bản thân mình. Phi thấy rõ điều đó hơn bao giờ hết và Phi biết tại sao Phi chiến đấu, chiến đấu để bảo vệ cái gì. Chàng thấy vết thương của mình như đã lành hẳn, chàng nói với mẹ:

– Chiều nay con về, má mang vào nhiều thứ quá. Ba con thế nào?

– Ba mày đi lục tỉnh xem họ hàng ra sao, có lẽ một hai hôm nữa ông ấy mới về được?

Phi mỉm cười, chàng biết bà già nói vậy nhưng bà biết ông già đi đâu. Nghe mong manh ông già chàng vài năm nay có một bà vợ hai giấu ở dưới Mỹ Tho, ông thường về thăm luôn. Phi hiểu tâm trạng của má chàng, bà buồn khổ nhiều, nhưng bà giấu cả chàng, có khi bà trốn tránh sự thực đó ngay chính với bà.

Phi chớp mau mắt bỏ qua chuyện đó ngay:

– Xe con đi được chứ má?

– Má biết đâu, con về coi xem sao. Mấy hôm trước ba con còn đi mà.

– Như vậy chắc còn đi được?

Bà cụ im lặng, bà nhìn Phi đăm đăm:

– Người ta cho con về à?

Phi gật bừa.

– Dạ. Buổi tối người ta cho về đi chơi cho thoải mái rồi sáng mai lại vào sớm. Con cũng sắp khỏi hẳn rồi.

– Con bị thương vào vai à? Nặng lắm không?

– Đâu có ăn thua gì. Lúc bị thương con còn chạy như ngựa, con muốn nghỉ ít hôm nên vào đây nằm, vả lại con cũng muốn có dịp về Sài Gòn thăm nhà. Mấy hôm nay người ta chưa cho về.

Có lẽ bà già hiểu Phi nói dối cho bà bớt lo. Chính vì thế mà bà càng lo hơn. Bà chấm nước mắt, hỏi Phi:

– Khỏi rồi con có phải đi nữa không?

– Thưa không. Đồn con đóng bỏ rồi, có toán lính khác về đóng quân thay.

Đôi mắt kèm nhèm của bà cụ rực sáng lên:

– Như vậy là con được trở về chỗ cũ à, không đi mặt trận nữa chứ?

Phi cũng “dạ” bừa cho mẹ vừa ý. Bà cụ tươi cười ngay. Sự tin tưởng dễ dãi đó khiến Phi quay vội đi nơi khác.

– Nếu con ở chỗ nào yên ổn, má phải tính chuyện cưới vợ cho con. Có đám này đẹp lắm, vừa đẹp vừa là con nhà gia thế, má chắc thế nào con cũng bằng lòng.

Nói rồi bà cụ tiến gần đến bên Phi, tiếp:

– Cô ta xinh đẹp, có học chứ không như con nhỏ cháu bà Đức Thành đâu.

Phi cười, chàng nghĩ đến người con gái gầy như cây sào hồi nào ở cách nhà chàng một ngõ, bà cụ định hỏi làm vợ cho chàng, nhưng chàng nhất định không chịu. Sau này người con gái đó lấy một người chồng giàu, góa vợ. Bỗng dưng Phi thấy thương hại mặc dầu cô ta không có gì đáng thương cả. Phi vâng dạ bừa cho qua chuyện:

– Để con xem ở đâu đã. Có lẽ con vào trường võ bị.

– Trường võ bị là trường nào?

– Trường võ bị ở Đà Lạt. Học vài năm ra thiếu úy. Ông trung tá Lạc đề nghị cho con đi, nhưng chưa biết sao.

Đôi mắt bà cụ thoáng reo vui:

– Có phải hai cô đến nhà mình sáng nay là con gái ông trung tá đó, phải không?

– Dạ, đúng rồi. Gia đình ông ta tử tế lắm, thương con như người trong nhà.

Bà cụ mỉm cười, nhưng chỉ giờ phút sau bà lại thở dài. Có lẽ bà nghĩ gia đình “người ta” sang trọng không thể nào chấp nhận được tình thương đó lâu dài. Rồi hai người con gái đó cũng sẽ đi lấy chồng và ông trung tá cũng sẽ quên Phi.

Một hồi còi dài hụ lên báo hiệu giờ thăm viếng bệnh nhân đã hết, Phi nói với mẹ:

– Má cứ về đi, tối nay con mới được về.

Bà cụ vội vàng thu xếp chiếc giỏ:

– Con ăn cơm ở nhà nhé!

– Dạ.

– Má về bảo nó dọn cơm chờ con.

Phi tiễn mẹ ra tận cửa. Bà cụ tất tả bước vội trên con đường sỏi. Phi đứng lặng nhìn theo. Chàng chợt để ý đến chiếc 403 đen từ dãy phòng sĩ quan cấp tá trong bệnh viện tiến lại. Chàng biết ngay Loan và Phượng.

Khi bà cụ khuất sau dãy nhà dùng làm văn phòng thì chiếc 403 cũng vừa đậu lại trước cửa phòng Phi. Loan và Phượng nhanh nhẹn bước xuống. Phượng cười hinh hích:

– Bọn em thấy bà cụ vào nên lên thăm một ông bạn của ba nằm trên kia. Bây giờ mới dám đến với anh.

– Cám ơn các cô nhé, các cô khai hết cả với bà cụ là tôi bị thương, bà cụ khóc bù lu bù loa, cằn nhằn quá xá.

Phượng chỉ Loan:

– Tại chị Loan đó. Vào nhà anh, Phượng không nói lời nào hết.

Loan cười, tiếng nàng dịu dàng:

– Em tính nói dối như anh dặn, nhưng khi thấy bà cụ… dễ thương quá. Em nói dối không được. Bà cụ hỏi quanh hỏi quẩn, cuối cùng em phải nói thật hết cả. Bà cụ khóc một hồi làm tụi em sợ hết hồn, rút lui ngay. Bà cụ có giận tụi em không?

Phi lắc đầu:

– Giận thế nào được, bà cụ còn cảm ơn là khác.

Phượng láu táu hỏi oang oang:

– Anh vẫn giữ ý định chuồn khỏi bệnh viện hôm nay đấy chứ?

– Suỵt. Khẽ chứ. Cô định tố cáo anh trước giờ lên đường đánh du kích hay sao đó?

Hai bàn tay Phượng đưa lên bịt miệng thật ngây thơ:

– Chết. Xin lỗi anh. Anh vẫn nhất định…?

Phi gật đầu, chàng nhìn Loan:

– Nhất định.

Loan khẽ hỏi:

– Mấy giờ anh ra?

– Chút nữa.

Loan cúi đầu, lảng nhìn ra phía mũi xe, im lặng vài giây rồi tiếng nàng ngần ngại:

– Anh về nhà à?

– Có lẽ thế. Về nhà một chút thôi rồi đi chơi chứ chuồn khỏi đây để về nhà nằm thì thà ở luôn đây cho tiện.

Phượng bộp chộp nói ngay:

– Anh có đến Phượng không? Nếu anh đến tụi này đi chơi với anh.

Phi lặng người, chàng không ngờ bị dồn vào thế bí này. Từ hôm qua tới nay, từ khi có ý chuồn ra khỏi bệnh viện cũng chưa bao giờ Phi có ý nghĩ là dành thì giờ đi chơi với Loan và Phượng. Chàng trả lời ấp úng:

– Có lẽ… anh… đi thăm mấy người bạn. Nếu… có thể đến được anh sẽ đến.

Phượng cười tít:

– Bọn em ở nhà chứ chẳng đi đâu hết.

Loan thở dài rất nhẹ, nàng hiểu thấm thía vì sao Phi chuồn ra khỏi đây, nhất định không phải là muốn đi chơi với nàng và Phượng. Tiếng nàng đầy trách móc, nàng nói với Phượng:

– Ra khỏi đây chắc anh còn nhiều chuyện phải làm lắm, đến thế nào được. Thôi để lần sau hãy mời…

Phi cười ngượng ngập:

– Để thứ bẩy này mình đi chơi với nhau. Thứ bẩy chắc có đại úy Minh và Toàn?

Loan và Phượng cùng hiểu tạo sao Phi muốn nhắc đến Minh và Toàn. Phi muốn nói Loan và Phượng gần như thuộc hẳn về Minh và Toàn rồi sao? Hay ít nhất Phi cũng muốn phân chia một ranh giới nhất định, một tính toán tình cảm rành mạch? Hoặc giả Phi có ý… tức tối nào trong vụ phân chia như vậy?

Loan lắc đầu thẳng thắn:

– Có anh Minh và anh Toàn hay không cũng chẳng hơn gì. Anh muốn đi chơi thứ bẩy thì chúng em đợi anh, thế thôi.

Phi cười nhẹ, trêu thêm:

– Nhưng dù sao có Minh và Toàn vẫn vui hơn.

Loan trở lên bực tức, nàng nhìn Phi, giọng sắc lạnh:

– Thế mà Loan cứ nghĩ là anh không thích anh Minh và anh Toàn lắm.

– Tất nhiên là tôi không thích lắm. Loan nghĩ đúng.

– Vậy anh nghĩ là Loan thích à?

– Làm sao tôi biết được.

Trả lời câu đó xong, Phi cảm thấy ngượng ngay bởi câu đó có một ý ghen tuông mà sự ghen tuông đó hoàn toàn giả dối, hoàn toàn ngược ý của Phi. Phi chỉ muốn làm cho Loan vui lòng. Chàng cúi đầu tránh cái nhìn nóng bỏng của Loan. Tiếng Loan dịu ấm như tiếng nói thầm:

– Nếu anh nghĩ vậy là anh lầm. Đối với anh Toàn hay anh Minh, chúng em chỉ là những người bạn quen với gia đình, đi chơi với các anh ấy vì các anh ấy đứng đắn nhưng… thật ra không hợp với chúng em lắm đâu.

– Xin lỗi Loan, anh không có ý nghĩ xấu đâu. Anh nói một cách… vô tư, thế thôi, đừng để ý.

Loan và Phượng cùng cười.

Giữa lúc đó, tiếng giầy của Tính chạy huỳnh huỵch từ hành lang. Tính dừng lại trước cửa phòng rồi trừng trừng nhìn Phi. Phi biết Tính có chuyện muốn nói, chàng khẽ gật đầu vẫy Tính lại:

– Có chuyện gì đó? Xong chưa?

Tính nghiêng đầu chào Loan và Phượng:

– Xong rồi. Mày sửa soạn đi, gần bẩy giờ rồi.

Phi giới thiệu Tính cho Loan và Phượng:

– Vua nhẩy rào bệnh viện đấy, năm lần bị thương, phá kỷ lục về trốn trại.

Phượng cười thú vị:

– Hân hạnh gặp vua nhẩy rào.

Tính khoái chí toét miệng ra cười, mặt đỏ lên. Chàng kéo tay Phi lại gần mình:

– Mày ngồi sau xe gắn máy của tao đến ngã tư gần đây thôi rồi chịu khó đi bộ một quãng mới có taxi. Đường này khó kiếm xe lắm, nhất là phía sau bệnh viện vào bẩy giờ tối.

– Sao không đèo tao ra tới chỗ có taxi?

Tính cười hì hì:

– Con bồ tao đón ở ngay ngã tư, đèo mày thì vứt bồ cho ai?

Phi đành chịu thua. Khi một người lính chuồn khỏi trại, nhắc đến bồ thì không có gì cản được. Phi hiểu rõ như vậy, chàng gật đầu:

– Được rồi, đi bộ xa lắm không?

– Độ hơn một cây số thôi.

Phi lè lưỡi:

– Hơn một cây số cơ à?

Tính thụi nhẹ cho Phi một cái vào mạng sườn:

– Muốn đi chơi mà không muốn vất vả một tí thì mày… cha chú thật. Thôi sửa soạn đi, thẻ lao công đây, đeo vào túi ngực. Mười lăm phút nữa tao kêu mày.

Nói rồi Tính phăng phăng trở lại phòng mình quên cả chào Loan và Phượng. Đi được một đoạn, Tính mới nhớ ra, choàng xoay người lại:

– Chào các cô.

Loan và Phượng cùng bật cười về cử chỉ khôi hài nhưng đầy chân thật đó, cùng vẫy tay chào lại. Tiếng Phượng nhí nhảnh đuổi theo:

– Kính chào vua nhẩy rào.

Tính cũng có vẻ khoái chí lắm, chàng lật chiếc mũ đỏ giơ lên khỏi đỉnh đầu vẫy lại. Loan cười nói với Phi:

– Anh có người bạn mới dễ thương lắm.

Phi gật gù:

– Trong quân đội có nhiều người kỳ lạ mà không ai khám phá ra được ngoài những người bạn đồng ngũ cùng chung một hoàn cảnh. Tôi yêu quân đội một phần lớn vì những lý do đó, những lý do nhỏ nhưng sâu và thấm.

– Loan cũng tin như vậy, anh giống hệt ba Loan.

Hai người nhìn nhau, trong một giây họ cũng có cảm tưởng là xích lại gần nhau. Tiếng Phi chân thật:

– Tôi tin rằng người quân nhân già hay trẻ đều gặp nhau ở một điểm là tình thương yêu trong quân ngũ, tuy nhiên những quân nhân nhiều tuổi tất phải có những lý do khác nữa mà người lính trẻ chưa thể đạt tới được.

– Nếu Loan là đàn ông, Loan cũng thích sống theo cách đó. Không còn gì buồn nản hơn là người đàn ông mà không có đồng đội hoặc sống tách rời đồng đội.

– Chính vì thế mà khi nhập ngũ rồi tôi không muốn trở về để sống tách rời ra nữa.

Loan im lặng cúi đầu, mũi giầy dí nhẹ một ngọn cỏ khô nằm trên sàn gạch hoa. Tiếng Phượng giục giã:

– Về đi chị Loan, hết giờ từ lâu rồi.

Loan ngước lên nhìn Phi:

– Ừ, đi về.

Nhưng Loan không nhúc nhích, nàng ngần ngại một chút rồi mỉm cười hỏi Phi:

– Chút nữa anh phải đi bộ một quãng khá dài phải không? Nếu cần Loan lái xe đón anh.

Phượng cũng hùa vào:

– Phải đấy, mình đón anh Phi đi. Coi xem nghệ thuật nhẩy rào của các anh ấy ra sao.

Phi trở lên lưỡng lự:

– Sợ các cô chờ lâu.

– Không sao, chúng em cũng chẳng có việc gì. Hôm nay “ông bô” không ăn cơm nhà mà.

– Được rồi, các cô chờ ở con đường phía sau bệnh viện, gần nhà xác nhé. Mười phút nữa anh bắt đầu cuộc “vượt ngục”.

Phượng vừa bước xuống những bực thềm vừa cười khanh khách:

– Chơi cái trò “găng-tơ’ vượt ngục này hại tim lắm nhưng cũng hay hay. Bọn em đồng lõa, nếu đem ra tòa án, tội cũng khá lắm chứ không nhỏ đâu.

Phi cười.

– Ngày mai có báo đăng là hai “nữ đảng viên” mưu toan cho một người lính bị thương trốn khỏi bệnh viện, bị bắt và treo giò tám ngày không được đi chơi.

Hai chị em Loan cùng cười và cùng mở cửa xe. Loan ngồi vào tay lái, Phượng giơ một ngón tay nháy mắt cho Phi hẹn hò:

– Mười phút nữa nhé!

Phi gật đầu quay vào. Chàng nhanh nhẹn trút bộ pi-da-ma màu xanh, mặc vội chiếc sơ mi trắng ngắn tay và chiếc quần nâu xẫm có những ô kẻ đen lớn, chiếc quần mà Liên đã chỉ cho chàng may. Chàng nghĩ lan man những ý nghĩ chớp nhoáng về những ngày hai người mới yêu nhau. Phi bỗng thấy chân tay mình luống cuống vì cái hy vọng chói sáng là sau đây vài tiếng đồng hồ nữa chàng sẽ được gặp Liên, sẽ được ôm Liên trong vòng tay. Bả vai còn nhức nhối nhưng chàng cứ tưởng tượng mình đã khỏi hẳn.

– Mày ngồi im, mặt tỉnh bơ đi, coi như mọi ngày mày vẫn ra khỏi trại, cóc cần nhìn thằng nào cả. Coi như mình có quyền đi ra khỏi cái cổng này. Nếu thấy lúng túng thì cứ việc nhìn vào lưng cái áo tao cho được việc. Mày làm đổ bể thì chết cha tao đó, con bồ tao đợi tới tối chắc nó khóc, nó bỏ tao quá.

Phi nhẩy lên đệm chiếc xe gắn máy, chàng nhìn lại tấm thẻ lao công đeo trước ngực. Chàng hơi lo, quả thật đến giờ này chàng mới thấy lo. Chàng nghĩ thầm chàng không đeo tấm thẻ lao công này chắc còn đỡ lo hơn, bởi tấm thẻ có tấm hình của chủ nó mà tấm hình không hề giống chàng chút nào. Chàng đã cẩn thận quay mặt thẻ có dán hình vào phía trong, chỉ chưng ra cái dấu đỏ chói của bệnh viện và chữ ký của vị chỉ huy bằng bút chì nguyên tử xanh lè. Chàng cố gắng giữ một vẻ thật hồn nhiên ngay từ khi Tính đạp cho chiếc xe gắn máy nổ phành phạch. Tính lái xe thật nhanh trên con đường nhựa loang lổ cũ mốc. Đoàn người làm trong bệnh viện lũ lượt kéo nhau ra về. Tính và Phi lẫn lộn trong đám người đó, nhưng tách rời theo một số rất ít những người quẹo về phía con đường dẫn ra lối cổng nhà xác.

Tính đi chậm lại một chút, đôi mắt chàng đăm đăm để ý đến người lính gác có bổn phận canh chừng phía cổng này. Tính chỉ đợi anh này lơ là một chút hoặc hỏi chuyện một người nào đó là Tính lao xe ra khỏi chiếc chắn ngang đã mở sẵn mỗi giờ tan sở.

Cơ hội tốt đến, Tính rú ga lao đi khiến suýt nữa Phi bật ngửa lại phía sau. Phi cố bám chắc lấy yên xe, nín thở cho đến khi Tính vượt khỏi chiếc chắn ngang. Phi quay đầu lại nhìn, chàng thấy người lính gác nhìn theo Tính rồi lắc đầu cười, không biết người lính đó nói gì với điếm trưởng. Phi thở ra một hơi dài nói với lên:

– Nó nhìn theo mày ghê quá.

– Nó biết nhưng nó lờ đi, mấy thằng đó tốt bụng với anh em lắm. Mỗi lần thấy thoáng bóng tao ở đầu đường là chúng nó giả vờ quay đi rồi. Tao biết thế nhưng chẳng lẽ mình ra vô thong thả thì kỳ cục quá, thành ra lần nào tao cũng làm ra vẻ trốn chúng nó. Các anh ấy khoái lắm, coi như một trò tiêu khiển. Vả lại để một thằng lính nằm trong bệnh viện “dù” ra ngoài với bồ cũng chẳng chết chóc gì.

Tính thích thú cười oang oang. Quẹo tới con đường phía sau bệnh viện. Tính từ từ đỗ lại cho Phi xuống:

– Bồ tao đứng kia rồi, mày xuống đây nhé?

– Được rồi, cảm ơn mày.

– Hơi sức đâu mà cảm ơn lắm thế. Ngày mai mày có đi với tao nữa không?

Phi gật đầu:

– Có chứ. Hôm nào bồ mày cũng đón à?

– Ừ. Nó làm thợ may gần đây, tiện đường ô tô buýt nó tà tà thả bộ đón tao.

– Chúc mày vui suốt đêm nay.

Tính nháy mắt rồi rồ máy phóng xe đi. Phi còn đang ngẩn ngơ tìm chiếc xe phía trước mặt thì Loan và Phượng trên chiếc 403 đã từ từ tiến đến sau lưng. Phi giật nẩy mình vì tiếng kèn xe do Phượng nghịch ngợm trêu chọc.

Cánh cửa xe mở, Phi nhanh nhẹn nhẩy lên, Phượng cười khúc khích:

– Các anh nhẩy rào tuyệt lắm, cứ phớt như Ăng-lê. Nhất các anh rồi.

– Thú thật là anh hơi hoảng.

– Ra trận anh có hoảng như nhẩy rào không?

Phi ngẫm nghĩ một chút rồi gật gù:

– Cũng có đôi khi hơi sợ chứ, nhưng hai cảm giác hoàn toàn khác nhau. Một đằng hốt hoảng vì một cái gì bất ngờ hoặc vì chờ đợi một cái gì bất ngờ, nếu có đến thì không gỡ được, một đằng thì hồi hộp vì một sự việc trước mắt có thể xảy ra nhưng nếu có cũng không đến nỗi nào.

Loan cười thú vị:

– Thấy anh nhẩy rào, Loan ở ngoài này vừa thích thú vừa hồi hộp. Đến khi thấy anh ra khỏi cổng rồi người lính gác nhìn theo chỉ trỏ, Loan vẫn còn lo.

Phượng thêm vào:

– Đến nỗi em giục chị ấy lái xe hai ba lần chị ấy mới đủ bình tĩnh lái xe qua cổng cơ mà!

Loan đỏ mặt thú nhận thêm:

– Bỗng dưng Loan có cảm tưởng như Loan sợ người lính gác cổng mới lạ chứ.

(Hết Chương 12)

Share this post