Chân Trời Tím (Tiểu Thuyết – Văn Quang) Chương 2

Chân Trời Tím (Tiểu Thuyết – Văn Quang) Chương 2

CHÂN TRỜI TÍM
* Tiểu Thuyết Văn Quang
* Thái Lai xuất bản (Sài Gòn, 1964)
* Tủ Sách Tiếng Quê Hương tái bản (Virginia, Hoa Kỳ, 2004)

* Để đọc những phần đã đăng, xin click vào chuyên mục “Search this site” (Tìm kiếm) và gõ tên tác giả: Văn Quang.

CHƯƠNG 2

Phi hơn ngượng và tỏ vẻ hối hận:

– Trung tá có dặn gì không?

Loan lắc đầu;

­- Không. Anh nên hành quân cấp tốc xuống trung đoàn là vừa. Có lẽ ba tôi chờ ở dưới đó.

– Chắc ổng buồn tôi lắm?

– Lãnh mấy ngày tù quân là cùng chứ gì.

Phi cười, thầm nghĩ, “con nhà lính có khác, biết cả tù quân và nằm trại”. Chàng lắc đầu:

­­- Tù quân thì ăn nhằm gì? Tôi chỉ hối hận là đã đến trễ để ông ấy phải chờ và lái xe.

– Anh nói thế là đáng được tha thứ rồi. Nếu tôi có quyền quyết định, tôi sẽ nói cảm ơn anh.

– Cô nói thế tôi sẽ mắc cỡ hơn nữa.

Hai người nhìn nhau cười thành tiếng.

Từ nãy, Phượng đứng sau cửa sổ và đã nghe những lời Loan và Phi nói với nhau. Nàng mới kéo tấm cửa sổ, ló mặt ra, đợi Phi nhìn thấy nàng mới nói:

– Sao anh đến muộn vậy?

Phi nhìn Phượng khiêu khích:

– Tại ngủ quên.

Phượng bĩu môi:

– Lính tráng ba gai thế thì đánh giặc sao được. Nhốt anh tám ngày còn là nhẹ.

Phi giận sôi lên, chàng quắc mắt, hai tay tự động kéo lên ngang sườn, hai chân dạng ra:

– Cô nói như là trung tá không bằng.

– Tôi không là trung tá nhưng tôi không chịu được thứ lính tráng chơi bời, ba gai như anh.

– Không chịu được thì cũng cố mà chịu, bởi chuyện đó không liên hệ gì tới cô. Cô nên nhớ kỹ một điều: tôi phục vụ quốc gia, chứ không riêng gì gia đình cô.

Phượng đóng mạnh cửa sổ như không thèm nghe. Sự tức giận của Phượng chỉ làm Phi thích thú, chàng cười khanh khách quay sang nói với Loan:

– Em cô hơi… khó tính đấy nhé, chắc phải lấy chồng quan mới chịu nổi.

Loan cười hiền lành:

– Lấy ai mà gặp người như anh kể cũng bằng thừa.

– Tất nhiên

– Hôm thứ Bẩy anh đã đi chơi rồi, hôm qua anh lại đi nữa hay sao mà ngủ muộn vậy?

– Đêm qua tôi có ngủ đâu. Đi liền một mạch từ bảy giờ tối cho đến giờ, chỉ kịp về thay đồ là đến đây ngay.

Loan rùng mình sợ hãi:

– Tôi chịu. Đêm thứ Bẩy đi đến ba giờ là tôi nằm luôn cả ngày Chủ nhật cho tới lúc này mới dậy nổi. Lần sau tôi không đi như vậy nữa.

– Cô sống có khuôn khổ rồi. Còn tôi luôn vượt ngoài khuôn khổ. Tôi ghét cái gì thành nề nếp thành khuôn phép.

– Còn người đẹp đi với anh?

– Cũng vậy.

– Cô ấy đẹp hả?

– Không đẹp lắm. Có duyên thôi.

Loan cười với một ngụ ý xa xôi. Phi cảm thấy thích thú. Chàng chào Loan rồi đi ra cửa lên taxi về nhà, lái xe của mình đến trung đoàn. Con đường quen thuộc lại hiện ra dưới ánh nắng buổi sớm. Nhưng Phi trở về trại với một tâm trạng khác. Thoải mái, dễ chịu hơn những lần trước.

Phi nghĩ đến thứ Bẩy đưa Liên đi ăn. Nói chuyện với Liên, Phi có cảm tưởng Liên biết trước những gì chàng nghĩ, đọc rõ những gì chàng muốn. Liên thẳng thắn trong từng lời nói, tế nhị, khôn ngoan trong từng cử chỉ, đàng hoàng trong từng hành động. Đêm đó Phi đã thao thức, đã nghĩ thật nhiều đến Liên và đêm thứ Bẩy tuyệt vời. Chàng bỗng thấy mình ngu dại hết sức, ở bên Liên bao nhiêu ngày mà bây giờ mới khám phá ra những đặc tính đó của Liên. Có phải chàng cần tìm quên cho nên bây giờ chàng mới gắng sức khám phá ra Liên không? Chàng muốn bám Liên để quên Thanh?

Không! Phi nhận rõ Thanh không xứng được cái vinh dự này. Liên chói sáng trong cuộc sống tình cảm như ánh mặt trời làm mờ nhạt hẳn những vì sao đêm thoi thóp buổi hừng đông. Liên là thứ mặt trời bừng bừng trong tâm khảm Phi, ngự trị ngời sáng, đầy đủ uy quyền và thừa sức khiến người khác thần phục.

Phi đã ở bên nàng suốt tối thứ Bẩy trong căn phòng khách dịu dàng dưới ánh đèn xanh nhạt nhà Liên. Phi đã nghe Liên kể đến một tình yêu câm nín, một thứ tình yêu đầy dằn vặt và trốn chạy mà Liên từng gặp. Phi nghĩ Liên muốn ám chỉ tình trạng giữa Phi và Liên khi mới gặp, nhưng khi Phi hỏi thì Liên mỉm cười lắc đầu:

– Anh đừng tự phụ, Liên chưa hề yêu anh bao giờ.

Liên nói chưa hề yêu mà trong ánh mắt, trong nụ cười tố cáo ngược lại, một ẩn tình sâu hút, một sự nối tiếp của trốn chạy. Phi hiểu tại sao Liên trốn chạy. Liên không tự hạ mình cướp người yêu kẻ khác, Liên không muốn trói buộc vào một tình yêu vô vọng mà hoàn cảnh Phi không cho phép chàng nghĩ đến một cuộc hôn nhân phiêu lưu. Nếu Liên yêu Phi thì cũng như Thanh, để rồi Phi vẫn bỏ đi biền biệt không một hứa hẹn tương lai, không một bảo đảm đời sống mai hậu, không một gắn bó lâu dài. Tình yêu đó trong cái vòng luẩn quẩn, không giải quyết được gì khi mà cuộc đời Phi đã dính liền vào cuộc đời quân ngũ. Vì vậy trước khi Phi ra về, Liên ân cần cầm tay Phi căn dặn:

– Ngày mai anh đừng đến tìm em.

Phi cúi đầu trong buổi sáng nhợt nhạt, bóng đêm còn chưa rời khỏi ngõ hẹp. Chàng tự hứa không tìm Liên nữa. Tình yêu, nếu quả thật là tình yêu thì chỉ cần một giao ước tận đáy sâu tâm hồn là đủ. Phi sẽ vui lòng sống trong tình yêu đó như bán linh hồn cho Chúa không chút ngại ngần.

Nhưng tiếng nói của tình yêu bao giờ cũng vang dội trong tâm khảm như một tiếng ma quái, như một phút dồn dập hơn cả bão tố. Mặc dầu đã suy nghĩ, đã ghê sợ, đã đau đớn, Liên vẫn đi tìm Phi vào ba giờ chiều Chủ nhật. Liên đứng sững trước cửa phòng của Phi như kẻ đầu thú mang thân đến hàng phục trước một thứ pháp luật kỳ dị của tình yêu. Phi kinh ngạc và thấy yêu thương Liên quá chừng, một tình yêu nồng nàn đốt cháy mọi băn khoăn. Hai người nhìn nhau thật lâu, mãi Liên mới nở được một nụ cười:

– Em bảo anh đừng đến tìm em để em đến tìm anh thế này… cho bất ngờ hơn. Em thích cái gì bất ngờ mà đến.

Phi biết Liên nói dối, Liên che đậy, Liên khoác một lớp áo mỏng lên mình. Đáng lẽ Liên phải nói “Vì tình yêu, vì ngu muội của say mê, em đến đây tìm anh”. Sao Liên không nói vậy? Nhưng chỉ một thoáng, Phi hiểu ngay Liên nói như đã nói chính là để Phi nghĩ như Phi vừa nghĩ.

Hai người lại đi với nhau suốt chiều Chủ nhật, suốt đêm Chủ nhật cho đến hừng sáng. Cơn bão lốc đã cuốn cả hai lại với nhau, lăn tròn trên khoảng đường dài sa mạc mênh mông. Cuộc phiêu lưu tình cảm khởi đầu quyết liệt như những kẻ cuồng tín. Liên bất cần và Phi cũng bất cần tới đâu. Liên không nói, Phi cũng không nói, song cả hai đều cảm thấy ý nghĩ sâu đậm của tình yêu len vào mạch máu, những cay đắng của tình yêu loang trong ánh mắt.

Phi miên man trong kỷ niệm thắm thiết đó. Chàng thấy đã sống những giờ khắc đáng sống, đầy ý nghĩa. Chàng không cần gì nữa ngoài tình yêu vừa nhận được.

Chiếc cổng sắt có cây xà ngang sơn trắng của trung đoàn hiện ra trong nắng sớm, Phi nghĩ đến cách “đối phó” với trung tá Lạc về cái tội đi trễ của mình sáng nay.

Phi đậu xe dưới một gốc trứng cá có cành lá um tùm rồi nhanh nhẹn băng qua khu sân đất đỏ lên bộ chỉ huy. Chiếc Jeep quen thuộc đã đậu trước cửa. Phi mở “ca-bô” xem lại máy móc, xăng nhớt, rồi lên ngồi trước vô-lăng. Trung tá Lạc từ văn phòng bước ra nhìn Phi, mỉm cười:

– Cậu đến trễ hả?

Phi nghiêm chỉnh bước xuống đất, đứng nghiêm giơ tay lên chào và đàng hoàng thú nhận:

– Xin lỗi trung tá, tôi có chút việc riêng.

Trung tá Lạc lắc đầu:

– Các cậu thường bào chữa bằng “chút việc riêng” kể cả đi chơi mà ngủ muộn. Nhưng lần này không phải lỗi tại cậu. Tôi quên không dặn cậu mấy giờ phải tới. Từ sáng mai cậu tới chừng sáu giờ bốn mươi, sáng thứ Hai sớm hơn năm phút. Cậu nhớ rõ chưa?

– Tôi nhớ. Cảm ơn trung tá.

Vị chỉ huy của Phi nháy một bên con mắt rồi bỏ đi. Cử chỉ rất nhỏ đó đủ nói lên sự cảm thông và còn biểu hiện lòng rộng lượng, tình thương yêu trẻ trung giữa đồng ngũ, giữa tình ruột thịt chân thành của hai người bạn sinh tử có nhau. Phi yêu thích cử chỉ nhỏ nhặt tầm thường đó hơn là một lời yêu thương oang oang giữa chốn ba quân. Sự xúc động của Phi thật sâu đậm. Chàng thấy gần lại bên người chỉ huy, nể phục và kính mến vô cùng. Một cử chỉ đó đủ để Phi suy nghĩ về độ lượng của người chỉ huy mình. Chàng thấy hổ thẹn và tự hứa lần sau sẽ không bao giờ tái phạm. Chàng không muốn để mất cảm tình mà người ta vừa mang đến cho chàng một cách hồn nhiên.

Nếu trung tá Lạc xử với Phi một cách khác, sỉ mắng tàn tệ hay lặng lẽ ký tám ngày tù quân, có lẽ Phi thoải mái hơn. Chàng coi như đã trả xong món nợ. Bây giờ, Phi thấy mình thiếu của trung tá Lạc một món nợ. Chàng nhẩy lên nệm sau nằm im đốt thuốc lá. Hình ảnh Liên lại hiện đến như một ánh nắng ửng hồng trên mái tóc người yêu thứ nhất cho đến bây giờ Phi vẫn chưa quên.

Mặc dầu thức suốt đêm mà sáng nay Phi không thể nhắm mắt tìm giấc ngủ. Ngược lại, Phi thấy khỏe khoắn lạ thường, có thể làm bất cứ việc gì. Chàng nghĩ đến những buổi sáng hành quân ở tiểu đoàn chàng cách đây hai tháng. Chàng tìm lại những khuôn mặt quen thuộc của thằng Thử, thằng Hân, thượng sĩ Bách, trung sĩ Lý… Tất cả đều thể hiện một tình cảm yêu thương gần gũi hơn gia đình làm ấm lòng mỗi lần nghĩ đến. Hồi đó đi với Thanh về. bao nhiêu chuyện buồn vui, chàng đều kể lại cho bạn bè nghe, cũng như thượng sĩ Bách thường tâm sự về cảnh gia đình. Họ thân nhau đến nỗi thuộc lòng từng thói quen, tật xấu nho nhỏ của nhau. Bây giờ có tình yêu, có những tươi vui rào rạt trong lòng, Phi không biết tâm sự với ai, chàng tin là không ai hiểu mình kể cả số bạn bè vẫn thường sống bên chàng, vẫn thường đi chơi với chàng ở Sài Gòn.

Phi ngửa mặt nhìn lên màu đất của tấm vải trần xe Jeep. Chàng mỉm cười, tâm sự chàng lửng lơ đâu đó. Chỉ có màu đất lầm lì, chiếc trần xe căng thẳng hiểu nổi những ước muốn thầm kín của Phi.

Tiếng gõ cành cạch trên kính xe khiến Phi giật mình ngoảnh lên. Đại úy Minh chống một chân lên thành xe, một tay bám trên kính. Minh vẫn có nụ cười nửa mỉa mai, nửa trịch thượng:

– Đêm qua đi du hí kỹ sao mà bây giờ lăn ra đó?

Phi hơi nhỏm người dậy búng mẩu thuốc qua khuôn cửa rồi thản nhiên gật đầu:

– Đi tới sáng bạch mới về. Đại úy có đi không?

Minh lắc đầu, nói sang chuyện khác:

– Mọi khi tôi thấy cậu đi với Thanh sao mấy hôm nay lại xuất hiện với em Liên là cái thể thống gì?

– Tại thích em Liên hơn.

– Con nhỏ đó có gì mà cậu thích?

Phi cười:

– Chẳng có gì lạ cả. Cũng chỉ bằng ấy thứ. Đi mãi với một người chán chết.

Minh không tin và Phi thấy ngượng vì không dám nói thật lòng mình. Chàng ân hận vì nói như vậy là đã gián tiếp hạ giá Liên. Hạ giá một người vắng mặt thật tầm thường. Hơn nữa người đó lại là người mình yêu. Phi muốn nói lại, nói ra tất cả những ý nghĩ tốt đẹp nhất về Liên. Song khi nhìn vẻ mặt Minh, Phi không nói nữa, bởi vừa nhận thấy rõ ràng Minh còn yêu Liên và Minh không phải là người để chàng tâm sự. Tiếng Minh dịu xuống:

– Có một dạo cậu sống chung với Thanh à?

– Phải, nhưng… tôi bị sút lâu rồi.

– Con nhỏ đó xài không được, hợm hĩnh khó chịu và lý tài kinh khủng.

Phi thấy Minh thành thật, song trong sự thành thật có một chút hèn hèn thế nào. Phi cười một tiếng ngắn:

– Người đàn bà nào cũng lý tài, đại úy đòi hỏi một người không lý tài, tôi sợ hơi khó đấy. Ngay cả bọn đàn ông cũng không tránh khỏi cái luật tầm thường đó.

Minh nhìn Phi. Minh cho thằng này hơi ngốc trong chuyện đó, đúng là kiểu công tử chân chỉ hạt bột. Tuy nhiên, Minh lại nói một câu khác:

– Đồng ý, bỏ ra ngoài chuyện đó, tôi vẫn thấy Thanh xài không vô. Đẹp thì có đẹp… nhưng vô duyên. Tôi kỵ những người đàn bà vô duyên.

Phi xác nhận ý kiến của Minh. Song Phi lơ đãng mỉm cười. Minh nói tiếp:

– Còn Liên, cậu thấy thế nào?

Phi nhún vai:

– Tôi chưa thấy gì cả. Đại úy nghĩ sao về Liên?

– Đó là người đàn bà không đẹp, nhưng có duyên. Nhất là có cái… kiêu ngạo thầm kín khiến đàn ông vì nể.

– Tôi cũng thấy như vậy.

Rồi Phi nửa đùa nửa thật giáng một đòn nhẹ:

– Nghe nói có một thời đại úy cũng… thích đi chơi với Liên lắm, phải không?

Bộ mặt Minh hơi đỏ lên:

– Ai nói với cậu vậy?

– Nghe thiên hạ nói thế thôi.

– Liên phải không?

Phi lắc đầu cười, rút thuốc mời Minh, nói lảng:

– Hồi này đại úy ít đi chơi?

– Còn cậu thì đi đâu cũng gặp.

– Chứ đại úy tính mỗi lần về Sài Gòn biết làm gì bây giờ? Đi chơi mãi cũng chán, nhưng mà vẫn đi như thường.

Minh gật đầu ra vẻ cảm thông và trở lại chuyện cũ:

– Thanh với Liên là bạn phải không?

– Bạn nhưng không thân.

– Cậu đi với Liên để trả thù Thanh đã… hành hạ cậu hay sao?

Mặt Phi bừng nóng. Chàng không biết Minh kiếm cách quật lại chàng hay chỉ là nhận xét vô tư của người ngoài cuộc. Phi yên lặng nhìn Minh, cái nhìn tỏ vẻ khó chịu. Chàng khó chịu không phải vì Minh nói chàng đã bị Thanh hành hạ, bởi đó là sự thực. Chàng khó chịu chính vì ý nghĩ thầm kín sau câu nói đó. Chàng muốn người ta hiểu rằng chàng đi với Liên là vì Liên chứ không vì ai hết. Phi nói thẳng với Minh:

– Tôi đi với Liên vì thích Liên chứ không vì trả thù. Giữa tôi và Thanh không còn gì cả. Đó là điều Thanh muốn và tôi cũng muốn. Hơn nữa tôi không phải con nít.

Minh hơi ngạc nhiên vì thái độ gay gắt đó của Phi, chàng vỗ tay Phi:

– Làm gì mà công tử dễ nóng vậy?

– Xin lỗi đại úy, tôi không chịu nổi nếu ai hiểu lầm tôi, nhất là cuộc sống tình cảm.

Minh tủm tỉm cười.

– Người ta bị hiểu lầm là thường có gì lạ đâu. Sở dĩ tôi muốn dò hỏi cậu như vậy là để… có dịp nào mình sẽ cùng đi chơi chung với nhau.

Phi hiểu ngay ý định của Minh. Sở dĩ Minh dò hỏi là vì Minh vẫn còn yêu Liên, vẫn muốn tìm một dịp tốt để trở lại với Liên. Phi thân mật xòe tay ra bắt tay Minh:

– Ô kê! Tôi sẽ mời đại úy, nếu được phép.

Minh lắc đầu:

– Người mời sẽ là tôi trong thứ Bẩy tuần này.

– Bất cứ lúc nào đại úy muốn.

Bộ mặt Minh rạng rỡ hẳn ra. Chàng vẫy tay chào Phi rồi bước vào phòng làm việc. Phi bỗng thấy anh chàng này có vẻ cởi mở dễ chịu chứ không khó đăm đăm như chàng thường nghĩ. Phi lại ngả dài người ra nệm xe, khói thuốc xanh bay lên mui xe màu đất.

Giấc ngủ chập chờn đến với Phi, nhưng chỉ được mười lăm phút, Phi chợt bừng tỉnh bởi tiếng người vừa ngồi trên nệm xe. Trung tá Lạc đập nhẹ vào mông:

– Đi chứ cậu, còn đủ sức lái xe không?

Phi tươi tỉnh bừng dậy;

– Đi đâu thưa trung tá?

– Về tiểu đoàn 10 của cậu, để tôi lái một đoạn.

Phi lắc đầu:

– Tôi lái được. Trung tá muốn chạy bao nhiêu cây số một giờ?

– Tùy cậu. Việc gấp đấy.

Một niềm vui reo bừng lên trong lòng Phi. Chàng mang cảm giác nguyên vẹn của đứa học trò đi xa lâu ngày mới được về thăm quê mẹ lần thứ nhất. Phi nhớ từng con đường lên dốc thoai thoải lối dẫn vào cổng tiểu đoàn. Hai bên đường là những khóm cây hoang có những ngày cuối mùa đông hoa cúc dại nở vàng như lối thiên đàng. Hoa cúc dại xui nhớ tới cái tết ấm cúng bên gia đình nhưng hồi đó Phi thấy cái tết ở đơn vị còn nhiều thi vị hơn. Tâm trạng vui say bên đồng đội vào chiều ba mươi tết, mỗi người mang một tâm sự riêng để rồi hòa hợp thành một cái tâm sự chung nửa buồn thảm, nửa sung sướng, vừa chán chường, vừa đắm đuối, tạo thành một không khí đặc biệt.

Đến bây giờ, Phi còn nhớ như in khung cảnh đêm ba mươi ngồi quây quần giữa một căn nhà tôn heo hút uống rượu, ăn thịt nai, đứa rơm rớm nước mắt, đứa say rượu cười dài trong ánh lửa ban đêm.

Phi nhớ tất cả, từng khuôn mặt, từng lời nói, từng dáng đi của từng người bạn, thân hoặc không thân, nhưng mang một sắc thái đặc biệt. Mỗi người trong quân ngũ đều có một nét riêng khó diễn tả. Gặp một người cùng đơn vị cũ, có thể Phi quên tên, song nét đặc biệt thì không bao giờ Phi quên cả. Có anh binh nhì quân dịch hay nói lắp mỗi khi cuống, Phi quên tên hoài, song dáng điệu ngô nghê của anh ta khi sợ thường run rẩy vào lúc nói chuyện với cấp chỉ huy hay nghe đạn réo thì không bao giờ Phi quên được, không bao giờ Phi khỏi mỉm cười một mình.

Lẫn lộn với những hình ảnh đặc biệt đó là những căn nhà tôn nhuộm đỏ từ chân lên gần tới nóc. Những cây soan tây, trứng cá cũng mang vẻ bi thảm không kém. Những con đường lầy lội, hàng rào thép gai kiên cố, trạm gác ngày, gác đêm im lìm trong mưa. Phi thương nhớ tất cả như thương nhớ khuôn mặt buồn của người yêu cũ.

Phi sắp được trở lại với khung cảnh xưa với nét buồn cố hữu nhưng tình yêu tràn đầy. Lòng Phi rộn lên, có một điệu nhạc vừa trỗi mà dư âm còn vang vọng làm rung chuyển những đường dây thần kinh trong cơ thể. Chính Phi không ngờ khát vọng trở lại tiểu đoàn cũ lại mạnh mẽ đến như vậy. Chiếc xe Jeep lao vun vút như muốn cướp sống quãng thời gian gần về trưa. Đôi khi bốn bánh chồm lên nẩy tung khỏi một mô đất, bay qua một con dốc nhỏ dẫn lên một cầu gỗ hẹp. Thỉnh thoảng Phi cũng giật mình, nhưng rồi sự nguy hiểm cũng qua đi và Phi lại thản nhiên nhấn mạnh chân ga.

Đi được một đoạn dài, trung tá Lạc mới lên tiếng:

– Tôi vừa đọc báo cáo tiểu đoàn 10 đụng độ với địch ở yết hầu chiến khu D. Bị đánh bất ngờ, không biết ra sao.

– Bao giờ, thưa trung tá?

– Sáng sớm hôm nay, trong cuộc hành quân lục soát không có gì quan trọng.

Lòng Phi bỗng lắng lại. Linh cảm báo cho Phi biết một chuyện gì khá bi thảm vừa xảy đến. Chàng liếc nhanh khuôn mặt trầm ngâm của trung tá Lạc. Bỗng trung tá mỉm cười quay sang Phi:

– Cậu nói đơn vị cậu không hề thua phải không?

Phi hơn ngượng, chàng chớp mau:

– Dạ… từ ngày tôi về đơn vị đó cho tới khi tôi đi, đơn vị tôi chưa hề thua trận nào.

Trung tá Lạc gật gù, nói với nỗi đau từ đáy tâm tư:

– Lần này thua. Có lẽ tại… thiếu cậu.

Dù là một câu nói đùa với mục đích làm dịu bớt nỗi đau của một tin chiến bại, nhưng Phi cảm thấy rõ ràng tất cả những mỉa mai. Và, Phi bỗng tin tưởng vô lý rằng từ ngày chàng rời khỏi đơn vị cũ, những chiến thắng oanh liệt không còn nữa, chỉ còn là vài chiến thắng nho nhỏ và đến bây giờ thì thất bại.

Tại sao Phi lại tin tưởng vậy? Chính Phi cũng không biết nữa. Phi không cho là mình tài giỏi đến nỗi vắng mình đơn vị sẽ thua mà chỉ nghĩ mình chính là người mang may mắn đến cho đơn vị. Có lẽ Phi bị ảnh hưởng bởi câu chuyện của một người bạn đã kể về một sĩ quan đại đội trưởng chỉ huy đơn vị anh ta ròng rã hơn hai năm mà chỉ mất ba người kể cả trong trận thua lẫn trận thắng. Thế rồi vị sĩ quan này rời đơn vị, ngay ngày hôm sau, đại đội bị phục kích, đi luôn nửa đại đội.

Nghĩ đến chuyện đó và tin chiến bại vừa qua của đơn vị cũ, Phi càng tin mình chính là cái may mắn của đơn vị. Phi muốn đem ý nghĩ ngộ nghĩnh ấy nói với trung tá Lạc, song chàng ngập ngừng không biết vào đề bằng cách nào để ông này đừng hiểu lầm và đừng phá lên cười bởi sự ngây thơ của chàng. Phi liếc trung tá Lạc thật nhanh. Chàng ấp úng lựa lời, đôi mắt vẫn nhìn thẳng về phía trước:

– Trung tá có tin rằng mỗi đơn vị thường có một khoảng thời gian may mắn không?

Trung tá Lạc quan sát vẻ mặt đăm chiêu của Phi, có lẽ ông cảm thông với ý nghĩ của người lính trẻ. Ông mỉm cười vỗ nhẹ lên vai Phi:

– Đã có một thời tôi cũng tin như cậu. Nhưng bây giờ thì hết rồi. Kinh nghiệm dạy tôi điều đó. Có cậu hay không, tiểu đoàn của cậu cũng không tránh khỏi trận phục kích này. Chính tôi cũng nghĩ đến một trận tương tự mà tiểu đoàn đó sẽ gặp. Một đơn vị đóng ngay yết hầu của một chiến khu, tránh thế nào được. Song… cậu cứ tin đi, sẽ có một trận phục thù hào hứng. Trận đó có tôi tham dự.

– Xin trung tá cho tôi đi theo?

– Cậu có thể ở hậu cứ.

– Tôi không đi bên trung tá được sao?

Trung tá Lạc lắc đầu nhìn Phi với đôi mắt thương hại đầy cảm mến, song lời nói lại đanh thép:

– Không. Đi để lãnh đạn à? Cậu đã khỏi tay đâu. Chừng nào sử dụng lại được súng tôi sẽ cho cậu đi.

Phi nhìn bàn tay trên tay lái. Một ngón tay vẫn còn thẳng đứng trên vòng tròn. Phi thử co lại, song chàng cảm thấy đau buốt, người chàng rướn cao. Chàng cắn răng chịu đựng, biết mình chưa thể thắng được số mệnh. Tiếng cười ròn tan của trung tá Lạc vang lên làm Phi hơi ngượng:

– Vô ích! Cậu phải lần lần mới quen được.

Phi thở dài rất nhẹ. Bỗng một ý kiến lóe lên, Phi bắt ngay ý kiến đó:

– Tôi có thể dùng lựu đạn.

Trung tá Lạc trả lời thẳng băng:

– Đi với tôi, không cần người sử dụng thứ vũ khí đó. Tôi không đi đầu. Vả lại tôi cũng không muốn thắc mắc về một người lính tật nguyền ở bên cạnh.

Câu nói như gáo nước lạnh hắt vào mặt Phi, chàng tưởng vừa bị sỉ nhục. Hai chữ “tật nguyền” thật quá đáng dù rất đúng. Phi hậm hực, từ đó chàng lầm lì lái xe vào tiểu đoàn bộ. Trung tá Lạc thừa hiểu sự đau đớn của người lính trẻ khi niềm hăng say bị từ chối. Nhưng ông yên lặng, coi như không hề biết. Ông thấy cậu này thật gần gũi với ông, cũng có những sôi nổi, hăng say, ngang ngạnh. Tuy nhiên ở Phi còn quá ít kinh nghiệm, thiếu điều kiện về lý tưởng chi phối tinh thần phục vụ quân ngũ. Đó là những nhược điểm không thể trách được trong cuộc đời người lính trẻ trung như Phi. Chỉ thời gian, chỉ con người Phi với cuộc sống mới bù đắp được mà thôi.

Chiếc xe vừa dừng lại trước một căn nhà tôn, trung tá Lạc và Phi đã thấy ngay cảnh buồn thảm đến nghẹn thở của một đơn vị vừa chiến bại. Trung tá Lạc lạnh lùng đi thẳng vào phòng tiểu đoàn trưởng. Phi cũng nhẩy ba bước xuống căn nhà được dùng làm bệnh xá tạm ngay gần đó.

– Phi!

Một tiếng gọi như thét lên khiến Phi dừng chân nhìn sâu vào khoảng bóng tối phía góc nhà. Chàng nhận ra Thử đang ngồi dựa lưng vào tường liếp, một chân bị băng trắng xóa từ đầu gối xuống cổ chân. Phi nhào đến bên Thử và đứng lặng, một tay chống xuống cọc giường sắt. Đôi mắt Thử long lanh nhìn Phi, song Phi nhận rõ trong sự vui mừng le lói đó có một đau đớn lớn rộng, Phi lắp bắp:

– Mày… bị thương à? Bị thế nào?

– Súng cối, giữa bắp thịt. Cũng còn nhẹ.

Rồi Thử khó nhọc kéo chân bị thương về, máu đã đông tím còn đọng vài giọt trên bàn chân. Tiếng Thử như bị chặt đứt từng tiếng:

– Thằng… Vĩnh… chết rồi.

Người Phi chồm về phía trước:

– Thằng Vĩnh à?

Thử gật đầu rất nhẹ:

– Bị giữa ngực.

Phi tưởng như viên đạn vô hình đó xuyên thẳng vào mặt mình. Chàng ôm ngực, thấy rõ tiếng tim đập mạnh. Khuôn mặt Vĩnh hiện ra, khuôn mặt lúc nào cũng mang sẵn nỗi buồn kín đáo, những nốt trứng cá thâm đầy trên làn da tái xám. Trong số bạn bè, trong mọi công việc, trong tiểu đội, Vĩnh là người hiền lành nhất sẵn sàng giúp đỡ anh em. Nhiều lần Phi thèm đi ciné quá hoặc đi nhậu mà phiên trực lại vào lúc mười một giờ, Phi thường nhờ Vĩnh gác thế mình. Nhưng Phi thì… chưa bao giờ gác hộ Vĩnh lần nào cả. Anh em thường kêu Vĩnh là “thím Vĩnh”.

Bỗng dưng miệng Phi méo xệch đi và Phi khóc như một đứa trẻ. Tiếng khóc của Phi khiến những người xung quanh bùi ngùi khóc theo. Thử ngửa cổ về phía sau, nước mắt vòng quanh mi, cố gắng lắm mới khỏi bật thành tiếng khóc. Một tiếng gắt gỏng từ giường bên cạnh vang lên:

– Thôi! Câm đi có được không! Làm gì như con nít vậy. Chúng mày khóc hoài có làm nó sống lại không?

Phi ngoảnh lại, chàng nhận ra thượng sĩ Bách cũng bị thương đang nằm trên giường, một chân và một tay treo cao bởi sợi dây từ trần nhà thòng xuống. Phi nghĩ thầm “ông thượng sĩ thường vụ đại đội, dù bị thương cũng có máu thượng sĩ thường vụ trong người”.

(Còn tiếp – Chương 2)

Share this post