Chân Trời Tím (Tiểu Thuyết – Văn Quang) Chương 21

Chân Trời Tím (Tiểu Thuyết – Văn Quang) Chương 21

CHÂN TRỜI TÍM
* Tiểu Thuyết Văn Quang
* Thái Lai xuất bản (Sài Gòn, 1964)
* Tủ Sách Tiếng Quê Hương tái bản (Virginia, Hoa Kỳ, 2004)

* Để đọc những phần đã đăng, xin click vào chuyên mục “Search this site” (Tìm kiếm) và gõ tên tác giả: Văn Quang.

CHƯƠNG 21

Nhớ đến tiếng nói của Loan ban sáng, Phi mỉm cười một mình. Chàng nằm dài trên giường, ngậm điếu thuốc thả từng đợt khói lên không. Chàng hình dung lại khuôn mặt Loan lúc đó. Chàng hiểu Loan phải lấy hết can đảm để nói với chàng câu ấy. “Em muốn gặp riêng anh buổi chiều hôm nay, anh đợi em ở Palace”. Loan đã nói vội vàng như sợ không bao giờ nói được

Đôi má Loan đỏ ửng, đôi mắt bối rối nhưng tố cáo một tâm trạng đam mê bùng cháy. Phi chợt cảm thấy xúc động. Chàng cũng muốn tự hỏi có thật chàng đã bắt đầu nghĩ nhiều đến Loan hay không? Nhưng Phi lắc đầu từ chối câu hỏi ấy. Chàng đã nghĩ Loan là của Toàn, chàng không thể nghĩ nhiều đến Loan như vậy và thực tình chưa chắc chàng đã yêu Loan, có thể chỉ là một cách chàng đi tìm quên lãng, mượn một hình ảnh này để quên một hình ảnh khác, đó là liều thuốc công hiệu nhất.

Phi thấy cần sửa soạn một thái độ đàng hoàng dứt khoát đối với Loan chiều nay. Chàng phải nhớ đinh ninh rằng “Không được phép làm bất cứ cử chỉ nào khiến Loan hiểu lầm”. Phi chỉ thấy cần làm như vậy mà không cần tìm hiểu thêm là tại sao.

Hơn ba giờ thì Tân dậy. Câu đầu tiên của Tân là một câu chửa thề:

– Mẹ kiếp, mai vào trường rồi. Nhớ em Phượng quá.

Phi cũng vùng dậy, chàng phì cười:

– Thôi, đừng nhớ nữa, mất công. Con nhỏ đó có kép đại úy rồi, mày không ăn thua gì đâu. Đời lính chúng mình vui ngày nào biết ngày đó. Nên trả các em về cho đô thị.

Tân cũng cười, song sự thật Tân đau lắm. Tân biết rõ mình không thể chinh phục được Phượng. Tân cho rằng mình đã với tay quá cao. Tuy nhiên tiếng sét tình yêu vẫn âm vang rền rĩ. Không quên Phượng được, Tân nói đùa:

– Nếu có cần phải chết vì em Phượng tao cũng sẽ chết, miễn là em nói yêu tao.

Phi thở dài lắc đầu:

– Mày nói thử với nó coi sao chứ nói với tao thì ăn thua gì. Chiều nay mày có thể lần đến với nó được đấy. Phượng sẽ ở nhà một mình.

Tân tròn mắt:

– Sao mày biết?

– Chút nữa Loan đến đây, Toàn đi với gia đình đại tá xuống phi trường Liên Khang đón bà con. Mày có dịp may duy nhất đó.

– Thế thì nhất, tao sẽ tới cho mày coi.

Tiếng Phi cười khanh khách:

– Tao coi rồi. Những thằng hung hăng cao bồi như mày nói thì hay lắm, song tới lúc mê đào thì… ngố không chịu được. Tao thấy những lúc mày ở bên Phượng, trông mày như con nít, tay chân thừa thãi, mặt mũi ngô nghê, khôi hài lắm. Không cần nói cũng biết mày si con nhỏ đó.

Bị Phi nói trắng sự thật, bộ mặt Tân ngây ra. Một phút sau Tân cười hì hì thú nhận vòng quanh:

– Không hiểu sao đối với những đứa khác, tao liều lắm, mày biết là tao tán không dở, thế mà đối với Phượng, tao trở lên nhút nhát, thế mới hèn chứ lỵ.

– Mày sợ sự hồn nhiên của nó!

– Không phải, nói là sợ thì tội cho tao quá. Nhiều đứa cũng hồn nhiên, cũng lạnh hơn Phượng, cũng khó khăn kinh khủng, tao vẫn nhào vô như thường, tao đấu kỹ lắm. Nhưng đối với Phượng, tao không biết phải làm gì cả, không kiếm được câu nào nói cho ra hồn. Thế mới ly kỳ chứ. Bây giờ tao phải làm sao hả mày?

Nghe câu hỏi nhuốm vẻ ngây thơ của Tân, Phi động lòng thương hại, chàng suy nghĩ một chút rồi gật gù:

– Đừng làm gì hơn nữa cả.

– Nghĩa là cứ ngồi thộn ra như mọi lần sao?

– Ừ. Cứ làm như vậy.

Tân bĩu dài môi ra:

– Bộ mày tính xui tao làm trò cười à! Mày biết không, nhiều lúc nhớ lại những cử chỉ của tao, tao ngượng đến muốn tát vào mặt tao mấy cái mà hỏi rằng: “Sao mà quê thế”. Bây giờ mày xui tao diễn lại cái trò nhà quê thế thì chịu sao nổi.

Phi lắc đầu:

– Mày lầm. Đối với một người con gái bằng tuổi Phượng, có thể nói là từ hai năm nay, không thiếu gì đứa tán tỉnh bằng mọi cách. Nhưng có cách tán rất “nhà quê” có lẽ không đứa nào xài. Biết đâu mày ngớ ngẩn thế em lại chẳng cảm động. Cho mày là thành thật, mày hiền lành, mày yêu em hơn tất cả những thằng khác thì sao!

Bộ mặt Tân đăm chiêu, tỏ ra tin tưởng ở lời Phi vừa nói. Tân lại gật gù một cách ngây thơ và thích thú:

– Có thể lắm.

– Đừng làm gì khác với bản chất của mình. Mọi sự cố gắng làm trò trong vấn đề này đều là giả tạo, khôi hài không chịu được. Một thằng nhà quê cố làm bộ tỉnh thành hoặc ngược lại một thằng tỉnh thành cố làm bộ nhà quê để tán gái nhà quê đều coi không được và không có hy vọng gì. Tốt hơn hết là mày đối với người con gái đó thế nào thì cứ giữ nguyên vẻ tự nhiên của mày là đúng nhất.

Tân vỗ mạnh lên vai Phi:

– Hay lắm. Tao sẽ nghe lời mày.

– Nhưng nếu có thất bại thì đừng đổ tội cho tao làm quân sư quạt mo không biết phép nghe không.

Tân cười ha hả vừa đi nhanh vào phòng tắm vừa nói với lại:

– Bây giờ mày xuống đón người đẹp đi, bao giờ tao thấy người đẹp của mày đến, tao dông xuống cửa sau đi taxi lại với em Phượng ngay. Tao sẽ lẩm cẩm hỏi xem mày có đến đây không. Phải có cớ để mà đến chứ?

Phi mỉm cười rồi mặc áo, thắt cravate, bỏ xuống dưới nhà. Chàng chọn chiếc bàn sát bên cửa kính để có thể nhìn được cả hai con đường vào khách sạn. Phòng trà của khách sạn hôm nay vắng hẳn, khách khứa đã về hết sau một đêm Giáng Sinh tấp nập. Căn nhà rộng lại trở về với cái nhịp điệu im lặng đài các riêng biệt của nó. Phi cảm thấy khoai khoái dễ chịu như được sống ở chính nhà chàng sau một đám tang hoặc đám cưới. Chàng thèm sự trầm lặng này từ hai hôm nay. Chàng nghĩ đến Liên giờ này chắc đã trở lại căn nhà mà nàng bắt đầu kêu là căn nhà địa ngục. Suốt hai hôm ở khách sạn, Liên cố tránh không gặp Phi và Phi cũng cố tránh mỗi lần nhìn thấy chiếc xe Falcon đậu ngoài sân. Liên về lúc nào, chàng không rõ, chỉ biết từ buổi chiều hôm qua, chàng không thấy chiếc Falcon ngoài sân nữa. Chàng bỗng thấy nhớ và chàng muốn được nhìn lại chiếc xe đó để nuôi một cảm giác vừa đau đớn vừa ấm áp là có Liên ở gần chàng.

Ngay cả đến bây giờ, ý muốn đó cũng len lén hiện đến. Phi cố hình dung ra Liên với chiếc áo len xám khoác ngoài chiếc chemise đỏ, chiếc quần “din”, đôi giầy đen, đang thấp thoáng dưới những cành mimosa ngoài vườn hoa. Buổi chiều và kỷ niệm đó còn nguyên vẹn trong lòng Phi chính bởi vì chàng chưa được sống lại, còn phải tưởng tượng, còn ao ước nhiều.

Phi uống hết ly cà phê mà Loan vẫn chưa đến, chàng giơ tay xem đồng hồ, hơn bốn giờ rồi! Loan không hẹn giờ nên Phi không biết chắc Loan đến vào lúc nào, nhưng chàng đoán phỏng chừng Loan sẽ đến vào giờ này. Phi có cái mong ngóng náo nức của thuở mười bẩy chờ người yêu thứ nhất. Chàng nhìn đến mỏi mắt con đường làm bằng những bực đá trắng dẫn xuống mặt hồ. Chàng nghĩ đến tà áo dài tím của Loan, chiếc áo len trắng khoác ngoài và chiếc khăn choàng màu đỏ phơ phất bay như quấn vào mái tóc. Ở Loan toát ra một cái gì dìu dịu và trong trắng vô ngần. Những thứ đó tuy khiến Phi thích thú, song sự thật chàng lại ngại ngần. Chàng chỉ muốn là một kẻ du lịch đứng nhìn một thắng cảnh chứ không muốn dừng lại. Chàng vẫn thấy chỉ nên đối với Loan như một người bạn hoặc một người anh, chàng sẽ tránh được mọi phiền phức. Sự phiền phức đó ở chính chàng và cũng từ cửa miệng những người xung quanh cho rằng chàng lợi dụng cảm tình của trung tá Lạc đối với chàng để chinh phục Loan hoặc ngược lại lợi dụng tình cảm của Loan để hòng lọt vào gia đình trung tá Lạc mưu cầu địa vị, danh lợi… Đằng nào người ta cũng nói được, và đó là điều Phi không chịu nổi. Chàng sợ, có lẽ chính bởi chàng không hiểu Loan, chàng chỉ thích, chỉ quý mến Loan mà thôi. “Có đúng như vậy không?”. Tự hỏi thầm mình như thế rồi Phi mỉm cười. Chàng thấy rõ mình bắt đầu lẩn thẩn vì hình ảnh của Loan. Chàng cố xua đuổi những ám ảnh đó.

Có tiếng giầy nện cồm cộp trên sân gạch hoa, Phi xoay đầu lại. Tân đạo mạo trong bộ quân phục mùa lạnh của sinh viên sĩ quan, đến trước mặt Phi thản nhiên rút một điếu thuốc lá để trên bàn:

– Thế nào, chờ dài người ra mà người đẹp không chịu đến à?

Phi cười lắc đầu:

– Không biết có đến được hay không?

Tân chụm tay châm thuốc rồi thở ra:

– Tao hồi hộp quá.

Phi tròn mắt tỏ vẻ không hiểu:

– Mày nói gì? Tại sao mà hồi hộp?

– Nghĩ đến lúc một mình tao ngồi nói chuyện với Phượng, không biết nói gì cả.

Tiếng cười ròn rã của Phi vang lên. Chàng nhìn Tân từ đầu đến cuối và bỗng thấy thương hại Tân theo lời Tân kể. Tân chỉ có một bộ “complet”, trước khi đi Đà Lạt đã bán để mời bạn bè mấy chầu ăn uống. Lên đến đây, chưa kịp lãnh quần áo lạnh, Tân chỉ có mỗi chiếc áo len cũ mặc trong áo chemise. Vài ngày sau Tân mới mượn được một chiếc blouson dạ cũ mèm nhưng còn vận được hơn chiếc áo len thủng. Bây giờ mỗi lần cần ăn diện, Tân chỉ có mỗi bộ đồ dạ nhà binh này là sang nhất. Phi nhìn rõ cái mặc cảm thua sút của Tân trước mặt Phi. Chàng đẩy ghế cho Tân ngồi rồi nửa nói đùa nửa nói thật:

– Đối với con gái, đừng bao giờ để lộ cho họ thấy nhược điểm chính yếu của mình. Tỷ dụ như mày đừng bao giờ cho Phượng thấy mình mang nặng mặc cảm thua kém cả. Mày phải biết mày là đàn ông và đã là đàn ông thì không thua đàn bà bao giờ hết.

Tân ngồi duỗi dài người ra ghế salon:

– Tao vẫn thấy ngại. Nói cái gì bây giờ?

– Lúc đó rồi tùy cơ ứng biến, mày hỏi tất cả những cặp trai gái khi bắt đầu tán nhau thì tán như thế nào, chắc không ai trả lời được.

Tân khoái chí cười hì hì:

– Mày nói đúng, nhưng ngoại trừ tao. Những lần trước tao biết tán như thế nào.

– Bởi vì mày không yêu thật. Mày tán để đi đến mục đích, cũng như con nhỏ hôm nọ mày dẫn vào phòng.

– Có thể. Nhưng mày có thấy mình càng khôn lớn hay nói cho đúng càng có cảm tưởng mình… đứng đắn lịch sự càng bí “đề tài” để tán tỉnh? Hồi xưa tao không nghĩ ngợi gì cả, tán văng mạng được thì được, không được thì thôi, tao không mắc cỡ, không thấy mất mát gì cả. Nhưng bây giờ, với… danh nghĩa này, nhất là với Phượng, tao sợ tán tỉnh để rồi không ăn thua gì thì mắc cỡ và… thế nào ấy, hình như mất thể diện đi, mang tiếng chung cho cả bọn mình. Tao nói thật, không nói dóc với mày đâu.

Phi cúi đầu hút một hơi thuốc dài. Chàng nhìn rõ Tân hơn bao giờ hết. Tân say mê cuộc sống này thật tình và Tân đã tôn trọng kỷ luật sống với đồng đội cả đến những điều mà quân kỷ không nói tới. Phi nghĩ là Tân sẽ trở thành là một sĩ quan tốt nếu không thất bại trong những ngày theo học ở đây. Một thời gian hai năm đủ để Tân biến đổi hoàn toàn con người mình, Tân dứt bỏ hết được những mặc cảm thua kém, đoạn tuyệt được với tất cả thói hư tật xấu trong quãng ngày tuổi trẻ hư hỏng. Phi phục sự cố gắng của Tân. Quyết tâm vươn lên ngang hàng với tất cả đồng đội xung quanh của Tân thật là cực nhọc. Tân đã phải chiến đấu với chính mình từng giờ, từng phút, từng ý nghĩ nhỏ đến một cử chỉ cỏn con. Chàng nhìn Tân thật nhanh, muốn nói một lời diễn được ý nghĩ của mình, nhưng không tìm ra nổi, chỉ nói rất nhỏ như khuyến khích:

– Mày cố gắng, nhẫn nại, tao tin mày sẽ được tất cả những gì mày muốn.

Tân lại hiểu là Phi nói về Phượng. Tân biết đó chỉ là một lời an ủi, tuy vậy cũng sung sướng ngấm ngầm và cố đánh lừa mình để tưởng tượng ra một ngày nào đó chàng sẽ được Phượng yêu chàng, sẽ giữ được Phượng trong vòng tay mình. Tưởng tượng nhanh như một lằn chớp, song xúc động đủ gây thành dư âm một bản nhạc dài triền miên. Tân muốn nhắm mắt lại để hưởng thụ những giây phút mỏng manh hơn cả một giấc mơ đó.

Tiếng Phi đánh thức Tân dậy:

– Loan đến.

Tân choàng tỉnh, chàng nhìn qua khung kính thấy Loan đang trả tiền taxi. Chàng đứng phắt dậy nói nhanh với vẻ thích thú:

– Tao “dọt”.

– Ừ, lại đằng đó đi.

– Tao hơi ngại.

Phi vừa đi ra khỏi khuôn cửa vừa nói với lại:

– Cứ làm như đi kiếm tao.

Bóng Tân mất hút sau bờ tường lối ra hành lang. Phi nghĩ Tân sẽ leo lên bờ tường hành lang rồi nhẩy xuống sân chạy mau ra phía con đường mòn để đón taxi. Chàng thích thú mỉm cười một mình.

Loan đã lên hết những bậc gạch. Phi bước tới đón nàng như đón một người tình.

– Anh chờ em có lâu không?

– Anh mới xuống ngồi uống cà phê.

Loan mỉm cười:

– Gia đình Toàn vừa đi xong thì em tới đây. Họ cứ kéo em đi nhưng em kêu nhức đầu.

– Còn Phượng đâu?

– Nó đi với anh Toàn rồi. Em phải dồn nó đi mới đến đây với anh được chứ.

– Ồ thế thì…

Phi bỏ lửng ngay câu nói ở đấy. Chàng nghĩ đến sự hăm hở thận trọng của Tân đến gặp Phượng để rồi về không. Nhưng sợ Loan đọc được ý nghĩ của mình, Phi im ngay. Loan ngước lên tỏ vẻ không hiểu:

– Anh nói sao?

– Không. Anh muốn nói là… em dàn xếp giỏi lắm.

Đôi má Loan hồng lên, nàng cúi đầu đi thẳng vào phòng trà. Phi mỉm cười thương Loan vì Loan dễ dàng tin chàng, đã cho rằng chàng vừa khen Loan một câu với nhiều ẩn ý. Hai người ngồi trong một góc khuất. Yên lặng một chút, Phi lên tiếng:

– Mai anh vào trường rồi.

– Em biết. Ngày mốt em về.

– Nhớ cho anh gửi ít quà về biếu trung tá và về nhà anh nghe.

Loan “dạ” thật ngoan. Phi thích cử chỉ ấy, dáng điệu ấy. Chàng nhìn Loan đăm đăm rồi cất giọng êm đềm:

– Loan có chuyện gì muốn nói với anh không?

– Không.

Phi cười. Loan ngượng ngập đính chính.

– Tại lâu không gặp anh, muốn có thì giờ nói chuyện riêng với anh một chút, thế thôi. Anh học ở trong đó có cần gì không?

Phi lắc đầu:

– Không! Cảm ơn Loan. Nhà trường lo đầy đủ cả rồi. Anh chỉ cần lá thư của Loan và Phượng mà thôi.

Loan mỉm cười, song sự thật nàng buồn. Nàng nhìn đi nơi khác để che giấu nỗi buồn le lói đó. Sao Phi không thể nói được rằng “anh chỉ cần những lá thư của em mà thôi”. Phi lại còn đèo thêm cả tên Phượng vào làm gì cho câu nói trở nên… tầm thường và nhạt nhẽo đối với nàng? Hay Phi muốn giữ ý tứ, muốn tỏ ra chỉ thân thiện với cả hai chị em mà không hề có một ý nghĩa nào khác? Loan thở dài nhè nhẹ:

– Nếu có điều gì không được vừa ý hoặc có gì phiền phức anh cứ cho Loan biết nhé. Chính ba Loan dặn như vậy. Ba Loan muốn hiểu rõ sự học hành của anh.

Phi thừa biết đó chỉ là sự săn sóc của Loan dành cho chàng. Loan muốn nói đến trung tá Lạc chỉ là kiếm một cái cớ, một cách nói khôn khéo thôi, Phi cũng lựa lời nói cho Loan yên lòng:

– Anh sẽ ghi nhớ điều đó. Mai mốt anh sẽ viết thư thăm trung tá. Nhờ Loan chuyển hộ lời anh là anh sẽ cố gắng hết sức để không bao giờ làm tổn thương đến danh dự của những người lính trong trung đoàn hai mươi do “Cọp Gấm” chỉ huy.

Loan cười thích thú và hãnh diện vì cái biệt hiệu người ta đã tặng ba nàng. Một biệt hiệu đã phải xây dựng bằng mồ hôi, máu và nước mắt.

Loan nhìn Phi và nói rất chân thành:

– Em thích người ta kêu ba bằng danh từ “Cọp Gấm” hơn là kêu bằng trung tá Lạc hoặc trung đoàn trưởng, em thấy vinh dự…

– Anh cũng vậy.

Hai người lặng lẽ nhìn nhau rồi cùng quay nhanh đi nơi khác. Giữa hai người đã có một cái gạch nối đẩy họ lại gần nhau. Một đằng thì vinh dự vì có một người cha anh dũng khiến thiên hạ cảm phục, một đằng thì hãnh diện vì danh dự của người chỉ huy mình được đề cao. Hai tâm trạng đó là một. Người con nào trong gia đình cũng biết bảo vệ danh giá các bậc huynh trưởng, người lính nào trong đơn vị cũng hãnh diện có một người chỉ huy được thiên hạ nể vì và họ bảo vệ cái danh dự đó như danh dự của chính mình. Tình quân ngũ và tình gia đình chỉ khác nhau trên danh từ mà không hề khác biệt trong ý nghĩa sâu kín và tế nhị nhất của nó.

Loan và Phi cũng hiểu như vậy. Họ đã gặp nhau và cùng mang cảm giác là sống chung trong một gia đình, Loan ngước lên nhìn Phi, tiếng nàng dịu dàng:

– Ba em nhắc đến anh luôn. Hôm anh viết thư bảo Loan và Phượng lên đây, Loan đưa thư cho ba coi. Ba mỉm cười chấp thuận ngay.

– Trung tá có nói gì nữa không?

– Ba em bảo chắc anh buồn lắm. Đang đi đánh giặc ngoài đơn vị mà phải vào trường học thì không khác gì đang ở biển vào sông xuống lạch.

Phi mỉm cười gật đầu:

– Ông già tinh lắm, nhưng Loan thưa hộ là anh quen rồi. Người lính phải biết hòa mình vào mọi hoàn cảnh.

– Anh “đuya” lắm.

– Có lẽ tại cuộc sống quân ngũ có quá nhiều thay đổi, quá nhiều gặp gỡ để rồi chia ly, nay sống như một kẻ an nhàn công tử nhất, mai sống với mồ hôi nước mắt và máu, nên người lính nào có năm bảy năm quân vụ đều phải có một quan niệm sống như anh.

Vòng tay Loan khoanh lại trước ngực, nàng ngả người ra ghế salon, nhìn nghiêng:

– Như vậy chắc là các anh không còn biết buồn nữa trước một chuyện chia ly.

Tiếng cười của Phi lại hực lên ngắn ngủi.

– Sao lại không biết buồn, bọn anh có phải cây cỏ đâu. Người lính có thể khóc trước một chuyện tình đổ vỡ hoặc trước một xác đồng đội vừa ngã xuống nhưng phải biết sống đúng tư cách trong hoàn cảnh đó.

– Sống đúng tư cách người lính nghĩa là thế nào?

Bị hỏi một câu quá hóc búa, Phi lúng túng, chàng xoay bao thuốc lá trên tay, hơi nhỏm người dậy nhấp một ngụm trà sữa để “hoãn binh”. Vài giây sau, chàng ngước lên nhìn Loan cười nhạt:

– Anh không biết nói thế nào cho đúng, anh mong Loan hiểu ngầm bởi vì nếp sống đó không thể biến thành một nguyên tắc nhất định. Anh chỉ biết người lính không nuôi dưỡng nỗi buồn niềm đau đến nỗi buông thả cuộc sống với thái độ chán chường mệt mỏi như những người khác. Bộ quân phục không cho phép tỏ một thái độ nào buồn chán, đau khổ và tuyệt vọng cả, như vậy là vô lý.

– Như vậy người lính buồn mà luôn luôn phải đóng kịch để tự lừa dối người khác à?

Phi lắc đầu quầy quậy:

– Không, người lính không đánh lừa ai cả. Họ phải hòa mình vào cuộc sống của tập thể, đó là vấn đề danh dự. Còn gì khổ tâm hơn nếu bây giờ Loan thấy một sinh viên sĩ quan bê tha ngoài quán rượu chỉ vì thất tình! Loan sẽ nói là sinh viên sĩ quan chứ không nói riêng gì tới một cá nhân đó. Hơn thế nữa là quân nhân, người ta không được phép sống riêng cho mình quá nhiều.

Loan mỉm cười, nàng hiểu ý nghĩ thầm kín của Phi và nàng biết Phi không diễn tả được hết, Phi lúng túng bởi có lẽ chính Phi cũng đang buồn đang đau. Nghĩ tới điều này Loan lại cảm thấy ấm ức, cảm thấy ghét Phi. Nàng bỏ ngang ngay câu chuyện ở đó để hỏi Phi một câu đột ngột:

– Anh vẫn còn buồn vì chuyện cũ phải không?

Phi cũng hơi ngạc nhiên vì thái độ của Loan. Chàng mỉm cười:

– Em muốn nói tới Liên sao?

Loan quay đi không trả lời, tỏ thái độ giận dỗi ra mặt. Phi vẫn cười.

– Em vẫn muốn anh không được buồn vì Liên à?

– Nghĩa là anh thú nhận?

Phi thản nhiên gật đầu:

– Đúng vậy, anh có buồn

Loan đứng phắt ngay dậy:

– Thì ra sự có mặt của em và Phượng ở đây cũng không hơn được gì, sự có mặt trở thành vô nghĩa. Em hối hận vì đã nông nổi tưởng rằng ít nhất chúng em cũng mang lại cho anh được một chút vui mừng. Bây giờ thì em biết rõ… Em về.

Loan thoăn thoắt đi thẳng ra cửa. Phi cuống quýnh chạy theo năn nỉ:

– Anh xin lỗi đã làm Loan buồn. Loan ở lại cho anh nói hết đã. Loan nên nhớ sáng mai anh đã phải vào trường rồi, đừng để anh phải buồn thêm vì Loan.

– Nỗi buồn cỏn con đó mà ăn thua gì! Em tin rằng anh nhịn được và anh sẽ quên. Anh còn những nỗi buồn đau đớn hơn.

Phi cố tạo một nụ cười:

– Em lầm rồi, nếu không có em và Phượng thì kỳ nghỉ lễ Giáng Sinh này không còn có nghĩa gì nữa.

– Em biết em không lầm. Anh cho em về.

Phi nắm lấy cánh tay Loan:

– Anh mời em ở lại.

Loan đứng im, cúi đầu nhìn mũi giầy đen. Tiếng nàng như một tiếng thở dài:

– Em thấy không có chuyện gì để nói nữa. Có lẽ em phải tôn trọng nỗi buồn của anh. Em xin lỗi nếu đã làm anh khó chịu.

Phi khó chịu thật, chàng chán lối nhủng nhẳng phiền toái này. Tuy vậy, Phi cố nói cho Loan vừa lòng:

– Không, Loan đừng nghĩ thế. Lúc nào anh cũng thấy vui và… hãnh diện khi có Loan ở bên.

Loan đã có vẻ hài lòng vì câu nói dối của Phi, nàng đứng im không đáp. Phi bỗng thấy ngượng và chàng thấy Loan thật tầm thường. Tâm hồn Loan bình dị dễ dàng hờn giận và khi được nịnh, được ve vuốt, Loan hết giận ngay. Giữa Loan và Liên quả là hai thái cực. Nếu là Liên trong trường hợp này, Liên đã khóc. Liên dám nói là: “Em yêu anh, em không thể để anh buồn vì bất cứ người con gái nào khác”, và Liên sẽ biết là Phi nói dối. Phi càng thấy nhớ, thấy tiếc vô cùng. Chàng thở dài trốn tránh:

– Hay là mình ra phố, anh mua quà gửi về Sài Gòn.

Loan ngước đôi mắt buồn tỏ vẻ ưng thuận.

Phi quay vào ra hiệu cho người bồi bàn để “bông” đó và thấy Tân ngồi buồn thiu ở góc phòng “bida”.

(Hết Chương 21)

Share this post