Chân Trời Tím (Tiểu Thuyết – Văn Quang) Chương 22 (Tiếp theo)

Chân Trời Tím (Tiểu Thuyết – Văn Quang) Chương 22 (Tiếp theo)

CHÂN TRỜI TÍM
* Tiểu Thuyết Văn Quang
* Thái Lai xuất bản (Sài Gòn, 1964)
* Tủ Sách Tiếng Quê Hương tái bản (Virginia, Hoa Kỳ, 2004)

* Để đọc những phần đã đăng, xin click vào chuyên mục “Search this site” (Tìm kiếm) và gõ tên tác giả: Văn Quang.

CHƯƠNG 22
(Tiếp theo)

Tiếng Loan vẳng lên:

– Chút nữa anh đi chơi với anh Điền à?

– Ừ, bọn anh hẹn nhau hôm qua.

– Lát nữa anh Điền tới đây phải không?

Phi gật nhẹ:

– Nó “bay” chiều hôm qua, chiều nay chắc nó về rồi. Lâu lâu mới gặp lại nó.

Phượng ngước nhìn Phi, nàng thấy bộ mặt Phi vẫn nhơn nhơn. Nàng hiểu ngay là Phi không biết tâm trạng Loan lúc nầy. Hỏi như vậy là Loan đang ghen, Loan không muốn Phi đi chơi. Nhất là với Điền. Đã có lần Loan nói với Phượng: “Ông Phi đi chơi với ông Điền hoài đến hư mất thôi”. Phượng cũng thấy Điền hư thật, nhưng nàng vẫn có cảm tình với Điền từ lối giao thiệp đến lối ăn chơi. Lúc nào Điền cũng tỏ ra hào hoa tuy hơi xạo. Phượng muốn bênh vực Điền một chút nhưng nàng ngượng ngùng nên lại thôi. Loan nói, nàng chỉ ầm ừ cho qua chuyện. Nàng đang theo dõi từng nét biển chuyển trên mặt Loan và Phi, nàng tủm tỉm cười quay đi. Trong khi đó Loan hỏi:

– Các anh lại đến Paradise phải không?

– Chưa biết.

– Lại còn chưa biết, anh chỉ khéo vờ. Có cô Liên làm ở đó, cô Hoa, cô Thủy, cô Lan… đều là bạn hoặc là người yêu cũ của các anh.

Bây giờ thì Phi hiểu là Loan ghen. Bỗng dưng Phi sợ sự ghen tuông đó. Chàng thấy cần phải tỏ một thái độ để Loan hiểu không bao giờ chàng muốn cho Loan được quyền ghen tuông như vậy nữa. Phi muốn đóng trọn nhiệm vụ một người anh, lúc nào cũng được hồn nhiên vô tư săn sóc đến Loan và Phượng như em gái. Chính Phi cũng không rõ chàng có yêu Loan và Phượng hay không, chàng chỉ thấy phải đối xử với Loan như vậy là một cố gắng hợp lý. Vì sợ dư luận hay sợ tầm thường Phi không cần biết. Chàng chỉ thấy cần phải làm như vậy. Chàng nhìn Loan rồi mỉm cười thú nhận:

– Có lẽ em nói đúng. Chơi ở đâu quen đó, không muốn đi chỗ khác nữa.

Câu trả lời của Phi khiến Phượng tròn xoe mắt. Loan thì lặng người ngồi im. Phượng biết là Loan đau lắm, nàng nhìn Phi với một vẻ oán trách, tiếng nàng thét lên:

– Các anh đều như vậy cả.

Phi hiểu Phượng muốn nói gì song chàng làm bộ ngây thơ, trả lời phăng phăng:

– Như vậy nghĩa là thế nào?

– Anh hiểu lấy.

Tiếng Phi cười lớn:

– Lâu lâu anh mới được về Sài Gòn một lần, các cô cũng phải cho anh đi chơi chứ cứ nằm nhà mãi sao. Mai anh đi rồi.

Tiếng Loan đầy buồn chán:

– Không ai có quyền cấm đoán các anh.

Phi vẫn cười:

– Người ta cấm đoán bằng nhiều hình thức.

– Nhưng nếu anh không muốn thì không hình thức nào có giá trị cả.

– Nếu vậy anh phải ở nhà?

Loan đứng dậy:

– Tùy ý anh.

Rồi nàng đi thẳng vào trong phòng. Phi chợt thấy xót xa, chàng nhìn theo cái bóng gầy guộc của Loan khuất sau tấm rèm cửa. Đôi mắt Phượng long lanh như chế giễu, tiếng nàng nhí nhảnh:

– Thật ra chị Loan chỉ không muốn anh đi chơi với anh Điền. Anh Điền làm sao mà chị Loan ghét anh ấy thế không biết.

Phi cúi đầu, nhớ đến một vài lần chàng đã vui miệng kể với Loan chuyện của Điền. Từ ngày mất Mộng Trinh Điền chuyển sang Không Quân và sau khi đi ngoại quốc về, Điền không thể gặp được người con gái nào vừa ý. Điền đã coi Mộng Trinh như thần tượng để rồi khi thần tượng đó mất đi, người con gái nào đối với Điền cũng tầm thường cả. Điền đã từng yêu rồi chán ngay người con gái không đầy một tháng. Sau đó Điền chỉ lợi dụng mà không có tình yêu. Thủy hay Hoa hay Lan đều như nhau.

Những người con gái như Loan không bao giờ chấp nhận được tình yêu đó, dù có hiểu Điền hay không Loan cũng không tha thứ được, và nhất là ngồi nói chuyện với Loan, Điền cũng coi như người thân và nói tất cả những câu đáng lẽ không nên nói. Đôi khi Phi cũng “nhột” vì những lời lẽ của Điền. Chàng biết rõ, đàn bà đối với Điền lúc này thật là tầm thường. Điền tán đấy để rồi quên ngay đấy, Điền bất cần, ai muốn hiểu thế nào thì hiểu. Bởi Phi là bạn của Điền, Phi hiểu Điền nên chàng chấp nhận thái độ đó, dửng dưng trước mọi cuộc tình duyên lặt vặt và lối nói chuyện của Điền. Song Loan thì nhất định không bao giờ chấp nhận được. Đó là một lẽ giản dị. Vì nghĩ thế nên bây giờ Phi muốn tỏ ra thân với Điền hơn cho Loan chán chàng, Loan ghê sợ chàng và giữa chàng và Loan chỉ còn lại một tình thân giữa những người trong một gia đình, không hơn không kém.

Nhưng ý định đó của Phi chỉ lóe rồi lại tắt ngấm. Phi sợ rằng làm như vậy Loan sẽ khinh chàng. Loan sẽ xa lánh chàng, không bao giờ chàng còn có thể làm tròn dự định một người anh lo lắng cho các em. Phi không có em gái và chưa từng lo lắng cho ai nên bây giờ chàng thấy cái nhiệm vụ đó có vẻ đầy thú vị, đầy quan trọng.

Chàng ngồi im, thả khói thuốc lên không.

Tiếng Phượng láu lỉnh:

– Anh Điền mê cô nào ở Paradise hả anh?

– Nó mê hết, thằng đó thì ai mà chẳng mê, nhưng kết luận nó chẳng mê ai được.

Phượng cười:

– Đàn ông các anh tham lắm.

Phi đứng dậy:

– Chưa hẳn là tham, đôi khi… vì những lý do khác.

Phi có ý muốn nói đến cả trường hợp của chàng hiện tại. Chàng muốn nói với Phượng là nếu chàng có mê ai đi nữa cũng không phải “tham” mà chàng thấy giữa chàng và Loan hiện tại không thể tiến xa hơn trong vấn đề tình cảm được. Nhưng Phượng không hiểu như vậy, nàng chỉ hiểu là Phi đang nói tới Điền và nàng muốn tìm hiểu trường hợp của Điền. Nàng lựa lời hỏi khéo Phi:

– Em thấy các anh chỉ cố tìm lý do che đậy mà thôi chứ thật ra không có trường hợp nào như vậy cả. Tỷ dụ như anh Điền, nếu không tham thì vì lý do gì anh ấy lại… lung tung như vậy?

Phi dụi mẩu thuốc vào chiếc gạt tàn, nhìn Phượng để dò xét bởi chàng vừa thoáng thấy trong giọng nói của Phượng có một vẻ gì gần như không tự nhiên. Hơn thế nữa, đây là lần thứ ba hay thứ tư gì đó, những lúc có riêng chàng và Phượng, Phượng hay tìm cách nói về Điền. Như vậy có phải là bằng chứng để kết luận Phượng bắt đầu yêu Điền hay không? Nói là yêu có lẽ hơi sớm, có thể nói là Phượng đã chú ý đến Điền và… thích Điền. So sánh giữa Điền và Tân, ở cái bề ngoài Phi phải nhận là Điền có nhiều ưu thế với Phượng hơn Tân. Điền đẹp trai hơn, lịch sự hơn, hào hoa hơn Tân nhiều. Phi mỉm cười một mình với ý nghĩ đó. Chàng trả lời câu hỏi của Phượng:

– Em chưa thể hiểu tâm trạng của những thằng con trai khi đã mang nặng một vết thương trong lòng. Nhiều lúc nó muốn say mê mà không say mê được, đó là một điều khổ tâm vô cùng, đừng tưởng lung tung như vậy mà sướng đâu. Những thằng con trai ba mươi tuổi như Điền có nhiều tâm trạng phức tạp lắm. Nó muốn say mê nhưng rồi lại ngại, lại sợ tốn thời giờ vô ích.

Nói đến đây Phi ngừng lại, chàng chỉ nhìn thoáng qua song cũng hiểu rằng Phượng chăm chú theo dõi chàng nhưng thực ra là theo dõi tâm trạng Điền. Chàng bỗng thấy thương hại Phượng, sợ giùm cho Phượng. Chàng có cảm tưởng Phượng sẽ trở nên một con thiêu thân khờ dại lao mình vào lửa đỏ chỉ biết đốt cháy những đôi cánh phấn nhở nhơ. Điền và Tân là hai thái cực. Tân càng si mê thận trọng bao nhiêu thì Điền tỉnh táo và coi thường Phượng bấy nhiêu. Đã có lần Điền nói với Phi về Phượng:

– Con nhỏ xinh đẹp ranh mãnh và “vô tội”, nó không khoái cái “típ” thằng Tân là phải, nhưng rồi nó sẽ gặp một thằng thua cả thằng Tân về tình yêu, như tao chẳng hạn không còn biết yêu là gì chỉ biết “đến” rồi “đi”. Tao ghét loại “con nhà lành” nhũng nhẵng phách lối. Muốn làm chúng nó hết nhũng nhẵng chỉ có cách đó.

Bây giờ nhìn vẻ mặt Phượng theo dõi câu chuyện về Điền một cách chăm chú, Phi chợt thấy mỉa mai. Phượng là người ưa chuộng hình thức. Thích một nhãn hiệu đẹp hơn là phẩm chất. Phi tung ra một câu dò hỏi quanh co:

– Loan ghét Điền vì cho rằng Điền không đứng đắn phải không?

Phượng cười nhẹ:

– Có lẽ vậy, em không biết rõ. Em chỉ đoán chừng vậy thôi.

– Biết thế nào là đứng đắn hay không, khó định nghĩa quá, phải không em?

– Em cũng nghĩ thế.

– Tại sao?

Bị hỏi một câu có vẻ máy móc bất ngờ, Phượng chớp mau mắt rồi lắc đầu:

– Không biết.

– Có phải em nghĩ tại Điền chưa gặp đúng người nên nó “lăng nhăng” như vậy, chứ nếu khi đã gặp người yêu thì… nó sẽ không được phép như vậy nữa?

Đôi mắt Phượng bắt gặp cái nhìn soi mói của Phi, vội quay đi, tiếng nàng thoảng nhanh:

–  Có lẽ vậy… nhưng em… không biết nữa.

Phi cười thành tiếng ngắn, gót giầy chàng lao xao trên nền gạch hoa, một vài giây sau giọng chàng dằn xuống rõ rệt từng tiếng:

– Anh nhớ đến một người con gái yêu Điền. Người đó trẻ, đẹp, đầy tự phụ, hoa khôi của một dancing nổi tiếng nhất Sài Gòn. Một lần nói chuyện với anh, người đó cũng nói là khi Điền đã ngã vào tay em thì không tìm thấy lối ra, không gặp tình yêu anh ấy cũng sẽ phải gặp. Nhưng câu nói tự phụ, kiêu ngạo đó tắt ngay sau một tháng trời. Điền đã nhìn thấy lối ra ngay từ khi bước vào mà không hề gặp mặt tình yêu. Chính Điền cũng nói là thoạt tiên thì nó tưởng nó yêu người đó, nhưng trong vài tuần nó thấy không ai bằng Mộng Trinh cả, nó chán.

– Mộng Trinh là người nào hả anh? Em nghe anh và anh Điền nói hoài mà không hiểu cô Mộng Trinh ghê gớm đến thế nào?

– Không phải là một cô mà phải kêu là một bà mới đúng. Người đàn bà đó sống như một Ava Gardner, mang thể xác và tâm trạng của một bà hoàng trẻ đẹp, buồn chán nhưng biết đam mê cuồng nhiệt. Có thể nói người đàn bà đó khiến tất cả đàn ông phải thèm thuồng, người đàn ông nào được yêu cũng phải coi như một vinh dự cực lớn trong đời mình. Người đàn bà đó còn có một ưu điểm là dứt bỏ một cách tàn nhẫn không thèm nhìn lại. Nhưng đôi khi tìm đến vì một lý do nào đó rồi lại thản nhiên bỏ đi. Mỗi lần đến là một lần gây sóng gió và mỗi lần đi là mỗi lần gây đau đớn kinh hoàng cho người đàn ông. Vì thế mà đàn ông không thể quên nàng được, không bao giờ quên nàng được

Phượng ngã dài người ra nệm ghế, nàng thấy trước mắt nàng hiện lên hình ảnh Ava Gardner khỏa thân, mái tóc xõa ướt trong cơn gió lốc… Nàng lắc đầu:

– Anh nói làm em ghê người. Mẫu người yêu của các anh là như vậy đó phải không?

Phi dừng lại, dựa lưng vào tường, chàng biết chàng đã thắng, chàng đã gây được cho Phượng ít nhất một chút đề phòng, thận trọng hơn nữa về Điền và cho Phượng thấy rõ nhược điểm của nàng trước mắt Điền. Chàng lắc đầu:

– Không phải là một mẫu người yêu mà phải nói là một người yêu vượt khỏi cả niềm mong ước của mình mới đúng. Người được yêu là một diễm phúc mà cũng là một tai họa. Tai họa vì không thể quên được.

Đôi mắt Phượng hơi mờ đi, nàng thở dài. Có thể là một tiếng thở dài đầu hàng. Phi giơ tay xem đồng hồ rồi lật đật nói với Phượng:

– Thôi, anh đi kẻo chúng đợi. Gửi lời chào Loan nhé.

– Chị ấy giận anh, anh nên vào nói với chị ấy một chút thì hơn.

Lừng khừng một chút rồi Phi đi vào nhà trong. Chàng thấy Phượng đương nhiên coi chàng như “thuộc hẳn về Loan rồi” nên mới có giọng nói ấy. Chàng bỗng thầy ngần ngại vì đó mới chính là vấn đề nan giải nhất. Nếu chỉ có giữa chàng và Loan “hiểu ngầm” với nhau là có thể tiến tới tình yêu thì không sao, thêm một người thứ ba đinh ninh là họ đã có tình ý gì với nhau, tới lúc gỡ ra mới thật là khó. Phi có cảm tưởng mình bị mắc kẹt trong một tấm lưới tuy mỏng nhưng bền chắc vô cùng. Chàng dừng lại trước khuôn cửa phòng tối. Bộ quần áo trắng của Loan mờ mờ phản chiếu vào chiếc tủ gương lớn. Phi nói vọng vào:

– Anh đi Loan nhé.

Loan nằm im trên giường nửa muốn trả lời nửa giận hờn không muốn lên tiếng. Nhưng chỉ vài giây sau, Loan trở dậy, tiếng nàng nghẹn lại:

–  Anh đi à?

– Ừ, gần chín giờ rồi.

– Sáng mai trước khi về đơn vị, thế nào cũng ghé qua đây nhé?

Phi ngần ngại một chút rồi cười gượng:

– Mai anh đi sớm lắm.

– Mấy giờ?

– Năm giờ sáng anh phải có mặt ở phi trường rồi.

Tiếng Loan thở dài rất nhẹ, Phi định xoay mình bỏ đi. Nhưng tiếng Loan đã giữ chàng lại:

– Tối nay anh nên về sớm.

– Ừ, anh về sớm.

– Anh hứa với Loan nhé?

– Anh hứa.

Loan lắc đầu:

– Sao em nghi anh quá, anh hứa đấy rồi vẫn đi suốt sáng như anh thường đi.

Phi mỉm cười:

– Lần này anh cố nghe theo lời em.

Loan đưa Phi ra nhà ngoài. Phượng vẫn ngồi im trên chiếc ghế cũ, Phi nghĩ là Phượng đang suy ngẫm câu chuyện về Điền mà chàng vừa nói. Phi thành thật mong rằng Phượng thất vọng về Điền, sớm phút nào hay phút ấy. Phi mỉm cười nói với Phượng:

– Sáng mai Tân nó cũng đi rồi, em có gửi gì cho nó không?

Phượng dửng dưng:

– Gửi lời chào.

– Có thế thôi à?

– Anh còn muốn gì thêm nữa:

Phi nửa đùa nửa thật:

– Cô vô tình lắm, cô không biết là thằng Tân nó có cảm tình nhiều với cô sao?

Loan xen vào:

– Biết chứ, nhưng nó mắc cỡ đời nào nó nói với anh.

Phượng buồn:

– Rất tiếc, đối với anh Tân, em không hề thấy mắc cỡ bao giờ cả. Chỉ thấy anh ấy mắc cỡ nhiều thôi. Vì em mắc cỡ được cũng là… một cái may.

– Nếu muốn, anh tin cũng không khó khăn lắm đâu.

Nói rồi Phi cất tiếng cười khanh khách. Bị trêu tức, Phượng bực mình:

– Muốn quá mà… không làm sao thương được.

Loan lắc đầu:

– Thôi, anh đừng trêu nó nữa, con nhỏ này hay nổi sùng lắm. Anh cho Loan gởi lời chào và cảm ơn anh Tân, bao giờ anh Tân về cứ đến chơi.

Phượng hậm hực:

– Chị Loan có vẻ săn sóc đến anh Tân nhiều nhỉ. Anh cứ nói với anh Tân hộ là chị Loan nhắn nhé.

Loan quắc mắt nhìn Phượng:

– Ăn nói hay nhỉ

– Ừ, em nói thế đấy.

Phi cười, chàng biết rằng hai chị em Loan có thể đi đến chỗ cãi vã nhau suốt đêm nay vì một chuyện vẩn vơ, chàng bỗng thấy thương hại cả hai người con gái mồ côi này hơn bao giờ hết. Chàng giảng hòa:

– Thôi, anh không nói gì nữa thì huề cả làng.

Phượng ngoe nguẩy đi xuống nhà dưới. Loan tủi thân thở dài giấu mặt trong bóng tối. Phi tưởng Loan có thể khóc. Ngập ngừng một chút, chàng nói nhỏ:

– Ông cụ mất rồi, Phượng thì còn dại, anh thấy Loan cần nhiều nghị lực để vượt qua tất cả. Một chuyện cỏn con không đâu cũng buồn tủi thì chống đỡ sao được với bao nhiêu biến chuyển khác nữa. Cuộc sống của chúng mình bây giờ không phẳng lặng giản dị đâu.

Tiếng nói của Phi thật thắm thiết càng khiến Loan bùi ngùi. Nàng cố nhịn khóc mà không được, nàng ôm mặt bật lên những tiếng nấc nghẹn ngào.

Phi đứng lặng rồi lắc đầu bỏ đi. Tiếng nấc và hình ảnh hai chị em Loan đuổi theo Phi ra tận đường phố. Ra khỏi căn nhà, Phi thấy người như nhẹ đi. Một cảm giác kỳ lạ nửa như mát, nửa như thương xót ập đến thật mau.

Phi đi dọc theo những bờ tường hoa của khu biệt thự như một kẻ tội lỗi cúi đầu đi trong sám hối. Phi thấy thương tất cả, từ trung tá Lạc cặm cụi suốt đời cho quân ngũ, cho con cái, để rồi bỏ đi mà vẫn còn nhiều dang dở, cho đến Loan đến Phượng, đến Tân đến Điền và chính cả chàng nữa. Nỗi buồn đau tứ phía len lén dồn đến, trong một khoảnh khắc Phi thấy khung trời đầy sương mù. Chàng mang cái buồn nản chán chường đến độ cho rằng mình vô lý. Chàng đứng lặng giữa ngã tư. Năm bảy chiếc taxi chạy ngang mà chàng cũng không đưa tay lên vẫy.

Mãi hơn chín giờ Phi mới tới chỗ hẹn. Điền và Tân có vẻ sốt ruột nên khi thấy chàng đến hai cặp mắt cùng sáng rực lên. Tiếng Điền láu lỉnh:

– Tôi tưởng cậu bị bắt cóc rồi chứ. Những thằng lương thiện như cậu dễ chết vì đàn bà, dễ bị đàn bà bắt nạt. Các em không cho đi chơi, đố cậu dám đi.

Tân cũng hùa vào:

– Lúc ở đấy ra đây tôi đã nghĩ ngay rằng thằng Phi khó dứt áo ra đi được.

Phi chỉ mỉm cười:

– Thấy hai đứa ở nhà thui thủi tội nghiệp. Hai chị em còn gây gổ với nhau, đi không đành.

Điền cười ha hả:

– Tâm hồn chúng mày mềm như bún đụng đâu cũng quằn, chạm đâu cũng dính, tới lúc chết vẫn chết nát bét như sợi bún, không có gì hơn cả. Sáng nay tao xuýt “tịch” ở Cà Mau. Máy bay tao cất cánh, chúng bắn như mưa bấc. Nếu tao có chết, tao sẽ chết nát bét như vậy, nát như một thanh sắt chứ không thể như một sợi bún.

Phi nhún vai:

– Chưa biết chừng những thằng nhào lộn trên trời như một thiên thần lại không được chết như một thiên thần dũng cảm…

Tân xía vào

– Sẽ chết “trên lưng ngựa”?

Điền khoái chí cười ha hả:

– Thằng đàn ông nhất là thằng quân nhân như tao, chỉ có hai cách chết như vậy. Cách nào cũng được cả, cách nào cũng anh hùng, tao thành thật nghĩ vậy.

Phi lắc đầu mỉm cười. Dù sao Điền cũng đã có thời gian chỉ huy chàng. Cũng như một thiếu úy cùng ở với Phi một đơn vị bây giờ, mặc dầu hai người cùng lãnh một nhiệm vụ ngang nhau nhưng Phi vẫn kính nể bởi thiếu úy đó đã có thời kỳ dạy Phi trong trường Võ Bị. Trong quân ngũ không có luật lệ nào bắt buộc một sĩ quan cùng cấp bậc, cùng nhiệm vụ phải nể sợ một sĩ quan khác tương đương, nhưng luật lệ vô hình của cuộc sống quân ngũ, của lẽ sống đồng đội đã tạo nên trạng thái tâm lý thông thường đó. Phi từng chứng kiến cảnh một sĩ quan cấp tá bao giờ cũng kính trọng một sĩ quan cấp úy bởi người đó là thầy dạy mình, người sĩ quan ở lại trường, người sinh viên tốt nghiệp ra đi để rồi vì chiến công vì những lý do khác có thể lý do không mấy đẹp đẽ hoặc may mắn đã đưa người sinh viên sĩ quan trở thành một sĩ quan cao cấp hơn. Sự kiện đó người ta thấy nhan nhản trong quân ngũ cũng như ngoài cuộc đời, nhưng thật ra ngoài cuộc đời, dù sao cũng có nhiều trường hợp hữu lý hơn. Phi không muốn nghĩ đến những phi lý đến trắng trợn bởi quân đội mình còn nhiều phức tạp, còn phải cải thiện nhiều hơn nữa.

Phi yên lặng nhấp nháp ly cà phê sữa nóng hổi. Ngoài đường, đêm Sài Gòn bắt đầu. Những chiếc xe Huê Kỳ, những thân hình nhễ nhại những bộ mặt nhục vọng, những đèn xanh, đèn đỏ chớp lóe làm người ta quên hết chiến tranh. Sài Gòn không hề không có chiến tranh, chỉ có người đi và kẻ về với chiến tranh.

Tiếng hát từ phòng trà trước mặt vọng sang, người ta chen chúc nhau trong những thước gạch hoa chật chội để tìm một chút lãng quên. Đạo luật cấm khiêu vũ đã biến vũ nữ thành những chiêu đãi viên hay nói một cách khác là những “cô đầu tân thời”. Nhưng kết luận rồi cái xã hội này không lành mạnh thêm được chút nào, có khiêu vũ hay không vẫn vậy. Những con vi trùng vẫn sống và loài người vẫn tìm cách hủy diệt nó để lại tiếp đón nó. Ban đêm Sài Gòn bây giờ sống trong ẩn ức. Người ta biết vậy mà không ai nói ra. Công an mật vụ nhan nhản. Chỉ còn mấy người quân nhân bao giờ cũng phớt tỉnh trước mọi sự việc và khi ở chiến trường về, họ bất chấp tất cả.

Phi, Điền và Tân kéo nhau sang phòng trà. Hòa trong không khí ồn ào này, họ quên mình trong giây lát, quên ngày mai họ lại ở trên đường chinh chiến và bằng giờ tối mai có thể họ không còn nữa. Cái chết đến thật tự nhiên và thật im lìm. Điền gọi ba ly rượu mạnh, hất hàm hỏi Phi và Tân:

– Chúng mày kêu em nào đến nói chuyện cho vui?

Phi nhún vai:

– Liên, dĩ nhiên.

Tân cười.

– Tôi không có ý kiến, đất của tôi trong Chợ Lớn nhưng lâu lắm không vào.

– Vậy để tôi giới thiệu cho cậu con nhỏ này giống hệt em Phượng của cậu. Cũng xinh, cũng ngoan và đóng kịch ngây thơ thì nhất. Cần báo động cho cậu biết trước là nó ba con rồi đó. Tuy nhiên vẫn có thể dùng để tạm quên.

– Em nào vậy.

– Li Li.

Điền vẫy “tài pán” kêu chiêu đãi viên. Nhưng Điền chỉ ngồi nửa chừng rồi đưa người con gái quen thuộc đi mất, bỏ lại Phi và Tân ngồi đó. Phi phải đợi cả giờ đồng hồ sau Liên mới tới được bàn chàng. Gặp Phi, bao giờ Liên cũng mừng rỡ như người được trở lại với quê hương của tuổi ấu thơ. Liên trở lại sống thật với con người mình. Nàng thường nói với Phi:

–  Anh vẫn chưa chết?

Hôm nay câu hỏi ấy cũng lại đến, Phi cười:

– Không hiểu tại sao?

– Em luôn thấp thỏm sợ không bao giờ được gặp anh nữa. Anh sắp cưới vợ chưa?

– Sắp, nhưng không biết cưới ai. Hay là cho phép anh sống lại với em như xưa vậy?

Liên biết Phi nói đùa, bởi nàng hiểu một cách rõ rệt và thâm thúy rằng đối với Phi sự ân ái giữa nàng với một người khác sau khi quen biết chàng là điều Phi không bao giờ chấp nhận. Phi cố chấp và điều đó như đã thành một luật sống của Phi bất di bất dịch, Liên nhìn Phi mỉm cười:

– Em có người yêu rồi.

Phi đau điếng, chàng cũng không thể ngờ cho tới bây giờ chàng vẫn còn đau. Tiếng chàng cằn nhằn:

– Đừng bao giờ nói với anh như vậy.

– Em xin lỗi.

Bàn tay Liên nắm chặt bàn tay Phi, bàn tay nàng thật mềm và thật ấm. Cảm giác lần đầu tiên nói yêu nhau lại sống dậy trong tâm khảm Phi. Nhưng giá đừng nhìn nhau lúc này, cảm giác sẽ thật hơn, sống hơn. Phi vẫn bị ám ảnh bởi câu nói của Liên, chàng muốn quên mà quên không được, chàng lại hỏi:

– Em có người yêu rồi thật à? Mừng cho em. Ai vậy?

Liên hiểu rõ tâm trạng Phi, nàng cười trừ và hỏi sang chuyện khác:

– Bao giờ anh đi?

– Mai. Nhưng em chưa trả lời câu hỏi của anh.

– Em nói đùa.

Phi tợp nốt ngụm rượu, chàng biết Liên nói dối cho chàng bớt buồn, dù là nỗi buồn vô lý. Chàng muốn rời bỏ nơi này sớm phút nào hay phút ấy. Chàng ghé sang Tân:

– Chúng mình sửa soạn về đi.

Tân gật đầu ngoan ngoãn:

– Về thì về.

Liên giữ tay Phi lại:

– Ngồi đây với em, em sẽ nói với anh cho tới giờ tan.

Phi lắc đầu:

– Cám ơn em, mai anh phải đi sớm.

– Không, em muốn được ngồi với anh. Em bảo cả Li Li ngồi lại.

Rồi Liên ghé sang phía Li Li thì thầm và Li Li gật đầu. Phi sung sướng chấp nhận điều đó và có cảm tưởng mình là ông hoàng được vuốt ve chiều chuộng. Chàng quay lại Li Li nói lảng với Tân:

– Giống Phượng thật hả mày?

Tân gật gù:

– Có lẽ tao cần phải xây dựng với em Li Li một cái tổ ấm. Ít ra cũng quên được… một cái gì.

Li Li cười tỉnh như không:

– Nên lắm.

Phi quay sang ôm Liên trong vòng tay. Tiếng hát của người nữ danh ca của Đô Thành vút lên nhọn sắc. Bây giờ người ta ca những bài ca không hồn.

(Hết Chương 22)

Share this post