Chân Trời Tím (Tiểu Thuyết – Văn Quang) Chương 23

Chân Trời Tím (Tiểu Thuyết – Văn Quang) Chương 23

CHÂN TRỜI TÍM
* Tiểu Thuyết Văn Quang
* Thái Lai xuất bản (Sài Gòn, 1964)
* Tủ Sách Tiếng Quê Hương tái bản (Virginia, Hoa Kỳ, 2004)

* Để đọc những phần đã đăng, xin click vào chuyên mục “Search this site” (Tìm kiếm) và gõ tên tác giả: Văn Quang.

CHƯƠNG 23

Những ấm ức của Sài Gòn, những đau đớn của thôn xóm bắt đầu nổ tung bằng cuộc biểu tình đẫm máu tại Huế rồi lan tràn vào Sài Gòn, truyền xuống các đô thị. Phong trào tranh đấu lấy máu đòi tự do cuồn cuộn nổi dậy, trước hết từ những tín đồ Phật giáo, sinh viên học sinh, rồi lôi kéo tất cả tôn giáo khác như thác lũ.

Quân đội bị lợi dụng đưa ra làm cột chèo chống đỡ. Đơn vị Phi đang lùng giặc miền biên giới bị điều động về Sài Gòn với danh nghĩa giữ gìn an ninh trật tự cho Đô Thành. Phi nhởn nhơ đưa trung đội về Thủ đô. Thoạt tiên chàng được học tập về đường lối, chế độ chính trị lỗi thời mục nát đã đưa ra những lý luận xảo trá hòng che mắt mọi người. Phi băn khoăn trước biến chuyển dồn dập, lý luận không thể che hết những sự kiện thực tế.

Nhưng Phi yên lặng, bởi một mặt chính bản thân chàng phải tuân theo kỷ luật quân đội, mặt khác chàng còn nhiệm vụ chỉ huy hơn ba mươi anh em trong trung đội. Đại tá chỉ huy trưởng của chàng là một tay chân đắc lực của chế độ chính trị hiện tại. Người chỉ huy đó mang cái tinh thần cuồng tín vào đơn vị này. Người ta không nhìn thấy “Quốc Gia” mà chỉ nhìn thấy “chế độ”. Cái hư hỏng bắt nguồn từ đó. Tình hình ấy khiến Phi hoang mang. Ngoại trừ một số rất ít bị sốc và ảnh hưởng của vị đại tá chỉ huy trưởng trong ý thức bè phái cuồng tín, những người khác còn lại cũng hoang mang không khác gì Phi. Tâm trạng họ nặng trĩu như nhau. Họ trở nên lầm lì ít nói, dè dặt cả với người xung quanh.

Chưa bao giờ tinh thần đồng đội bị tổn thương như lúc này. Từ hàng ngũ sĩ quan đến binh sĩ. Gặp nhau cười cười nói nói vu vơ, bàn bạc đến những biến chuyển dồn dập không một lời bình phẩm, dầu trong lòng mỗi người đều mang một ý nghĩ riêng tư. Phi có cảm tưởng quân ngũ như sắp gãy rời từng mảnh, những nứt rạn tự đáy tâm hồn đau buốt báo hiệu một cái gì sẽ tàn lụi. Mỗi lần tập hợp trung đội, Phi nhìn mặt hơn ba mươi anh em, thấy rõ không còn là một khối duy nhất son sắt nữa. Mỗi người mang một khuôn mặt riêng. Người trung sĩ ngâng ngáo lúc nào cũng tỏ ra tuyệt đối ủng hộ chế độ, người hạ sĩ nhất có đôi mắt âm u cố tình che giấu những bất bình vừa nổi dậy. Phi đau đớn nghĩ tới những rạn nứt đó.

Từ miền biên giới về đến Sài Gòn đã ba hôm rồi mà Phi không được ra khỏi trại. Lệnh cấm trại trăm phần trăm vô cùng nghiêm ngặt, đơn vị đặt trong tình trạng báo động tác chiến với những quy điều bảo mật khe khắt. Bộ mặt đơn vị càng nặng nề hơn bao giờ hết. Phi nằm dài trong trại, mãi đến chiều ngày thứ tư mới được rời đơn vị ra phố nhận một công tác liên lạc với Bộ Tư Lệnh. Phi ghé về nhà. Mẹ Phi mừng rú, nhưng sau đó bà nhìn bộ quân phục của Phi thở dài, tiếng bà xót xa:

– Con làm gì thì làm nhưng đừng đánh đập đồng bào.

Phi sững người ra, đôi mắt tròn xoe:

– Sao mẹ lại nói vậy?

Bà cụ lắc đầu:

– Mẹ thấy rồi, con đừng giấu.

– Mẹ thấy gì?

Bà cụ thở dài:

– Thấy những người lính như con đàn áp các cuộc biểu tình của Phật tử, của sinh viên.

Tóc gáy Phi dựng đứng. Chưa bao giờ Phi nghĩ đến việc có một ngày nào đó phải ngượng ngùng khi nhìn đến bộ quân phục này mang trên người.

Chàng nói với mẹ:

– Con tin rằng những người mẹ nhìn thấy không phải trong đơn vị chúng con… Bây giờ người ta mặc quần áo như chúng con, nhưng không phải chúng con đâu.

– Lính của ông Tổng Thống à?

– Con không rõ.

Trả lời câu đó rồi Phi ngượng ngập cúi đầu. Bà cụ vẫn trở lại với giọng đay nghiến cũ:

– Đánh đập đồng bào mình là có tội.

Lòng Phi ứ nghẹn cay đắng, chàng muốn gào lên cho đỡ tủi hận. Những tháng ngày lặn lội ở tiền tuyến, những hy sinh những gian khổ để lùng giặc miền biên giới, những chiến công hiển hách nhưng im lìm, những cái chết dũng cảm trong bóng tối của đồng đội, của đơn vị cho đồng bào được sống, đến ngày nay hóa thành tro bụi hết cả. Ai đã phản bội quân đội của chàng? Điều đó căm căm như một mối thù không rõ địch thủ. Chàng bị đâm lén, đồng đội chàng bị đâm lén, kẻ địch hay chính những kẻ ở đây? Phi cúi đầu, nhìn mũi giầy bóng loáng mà Phi tưởng như đã vấy máu người dân lương thiện. Chàng vùng đứng dậy trong khi bà cụ vẫn chưa dứt lời khuyên về đạo đức, về nhân nghĩa, về tình máu mủ. Phi uất quá, dằn giọng:

– Con biết rồi, mẹ đừng nói nữa.

Bà cụ rưng rưng nước mắt quay vào buồng. Phi ngồi thừ người một lát rồi vào làm lành với mẹ:

– Mẹ cho con ăn cơm.

Bà cụ vừa mặc xong chiếc áo dài, bà nhìn Phi rồi mỉm cười trong nước mắt:

– Mẹ phải tới chùa, con biểu chị Ba đi mua mì cho con ăn đỡ vậy. Con về bất ngờ quá, mẹ không kịp sửa soạn gì cả. Mẹ trót hẹn với mấy bác, không đi không được. Mẹ mang lên cúng mấy thúng gạo.

Bây giờ thì Phi hiểu tất cả những gì trong tâm tưởng mẹ chàng, Hàng ngũ của những người tranh đấu chống chế độ đã thu hút cả những bà cụ già nua này. Một lần nữa, Phi yên lặng. Nhưng sự yên lặng trong trường hợp này khác. Chàng không ngăn cản cũng không khuyến khích mẹ, bởi chính Phi chưa rõ làm thế nào là đúng. Nhìn theo bóng bà cụ tất tả bước xuống bực thềm băng qua vuông sân nhỏ, Phi biết là trong lòng mẹ chàng một ngọn lửa đỏ vừa bùng cháy. Chưa bao giờ Phi thấy bà cụ từ chối dọn cơm cho chàng và bỏ chàng ở nhà như thế này mỗi lần về thăm. Tuy nhiên ra đến cổng bà cụ quay lại:

– Mai con về ăn cơm nhé. Bây giờ ở đây thì về nhà ăn cơm cho khỏe.

Phi lắc đầu:

– Mai con không về được đâu, con phải ở trong trại.

– Trại gần đây không?

– Trại con ở hơi xa. Mai mốt hết cấm trại con về. Mẹ cứ đi đi, con ra phố ăn rồi vào trại.

– Ừ, mai mốt con về ăn cơm nhé.

Bà cụ tất tả ra đi. Phi lắc đầu mỉm cười và thương mẹ vô cùng. Bà cụ đi rồi Phi cũng lên xe đi. Chàng ghé thăm Loan. Chiếc xe Jeep vừa tiến vào đến cổng, chàng thấy năm bảy người ngơ ngác rồi ùa chạy xuống nhà dưới. Còn lại một mình Phượng cũng ngơ ngác như mất hồn. Phi bước xuống, có một cảm giác là lạ khi nhìn năm bảy người vừa trốn chạy chàng. Vài cặp mắt còn lấp ló theo dõi chàng từ sau chiếc mành tre quen thuộc dưới garage. Phượng nhận ra Phi thì ôm ngực đứng lên mỉm cười:

– Trời ơi, anh Phi, làm bọn này hết hồn.

Phi đưa mắt nhìn vài cái mùi soa, vài cây bút nguyên tử, mấy tờ giấy vò nát còn vứt quanh đấy. Chàng hỏi Phượng:

– Có chuyện gì đó Phượng?

Phượng ngây mặt, có lẽ bây giờ mới chợt nhớ ra thái độ của nàng có thể làm lộ mọi “bí mật” nên ấp úng:

– Không… à không… không có chuyện gì cả. Có mấy con bạn học đến… thăm, đến làm bài, thấy anh đi xe đến, chúng nó mắc cỡ bỏ chạy hết.

Chỉ cần nhìn qua vẻ mặt Phượng, Phi cũng thừa biết Phượng nói dối. Chàng ngồi xuống ghế thì thấy một tờ truyền đơn kêu gọi sinh viên học sinh đứng lên đòi tự do tín ngưỡng còn nằm kẹt dưới chân bàn. Phượng vội lượm ngay lên, mặt nàng hơi tái đi và cất giọng run run với nụ cười ngượng ngập:

– Hồi này truyền đơn nhiều quá, chúng nó thả cả vào lớp Phượng.

Phi cười. Chàng bỗng thấy mất tự nhiên do bị dồn vào thế phải đối diện với Phượng. Họ coi chàng như tay chân của bạo lực, như một tượng trưng của sự bắt bớ tàn bạo. Chàng muốn phá tan niềm hoài nghi đó ngay từ phút thứ nhất này. Chàng cố làm ra vẻ hồn nhiên cười thành tiếng to hơn, nhìn thẳng vào mắt Phượng:

– Cô nói dối anh.

Đôi mắt Phượng xoe kinh ngạc. Phi vẫn bình tĩnh nói rõ từng tiếng:

– Anh là quân nhân, không phải mật vụ. Tại sao cô lại nói dối anh? Sợ anh bắt à? Hay sợ anh đi tố cáo?

Phượng lắp bắp:

– Em có nói dối anh đâu.

Phi cười rồ lên:

– Tờ truyền đơn trên tay cô và các bạn cô làm ra, làm ở đây nữa. Cô nhìn xem trong buồng kia còn chiếc máy chữ, những vết mực ronéo và những tờ giấy hư nhem nhuốc còn cả trong xó nhà kia. Ngồi đây nhìn qua cửa sổ kia là tôi thấy rõ hết. Các bạn cô lớn rồi, làm gì thấy tôi mà họ phải trốn như con nít. Các cô làm việc kiểu này thì dễ bị bắt quả tang quá.

Mặt Phượng đã tái càng tái đi. Phi có cảm tưởng Phượng có thể khóc lặng ngay được. Mười đầu ngón tay thon mềm nhưng đen vì mực, bối rối trên tờ truyền đơn vò nhau. Phượng không thể nói được một câu nào nữa cả. Nàng nhìn nhanh qua cửa sổ, chiếc rèm cửa bị gió thổi tung mắc lên một chiếc đinh, nàng nhìn rõ tất cả những tang vật làm truyền đơn như Phi vừa nói. Nàng cúi đầu chớp nhanh mắt. Tiếng Phi điềm đạm ôn hòa:

– Các cô các cậu làm gì thì làm, không ăn nhậu gì tới tôi, nhưng làm cho kín đáo, đừng làm cái kiểu này, mật vụ nhiều như ong vỡ tổ, các cô các cậu nên cẩn thận, thế thôi.

Phượng ân hận vì thái độ đã che giấu Phi vừa qua; nàng mỉm cười thú nhận:

– Chúng em ngốc quá bị anh bắt quả tang, chúng em sẽ làm cẩn thận hơn. Trường em đã có mấy cô bị bắt rồi, nhưng lớp em thì chưa.

– Không khó khăn gì đâu.

Phượng ngần ngừ một chút rồi nghiêm mặt:

– Bị bắt chúng em cũng không cần. Tuy nhiên ở ngoài này hoạt động vẫn thú hơn.

Phi cười, chàng biết là Phượng còn hăng vì chưa nếm mùi nhà pha bao giờ nên chưa sợ. Chàng cũng không hề muốn làm Phượng mất tinh thần nên nói lảng:

– Loan đâu, chưa về sao?

– Chưa, chút nữa chị ấy về bây giờ. Sáu giờ mới tan sở, hơn năm giờ rồi. Anh ngồi chơi đợi chị Loan nhé, em xuống nói chuyện với mấy con bạn.

Phi đứng lên. Chàng biết sự có mặt của chàng làm ngăn trở công việc của Phượng nên chàng đội mũ rồi sửa lại quần áo:

– Anh phải vào trại bây giờ, Loan có về nói là anh gửi lời thăm, chừng nào rảnh anh ghé lại.

Nhưng Phi vừa bước chân ra đến cửa thì cơn mưa ào át trút xuống. Phi lại không mang theo áo mưa. Phượng thành thật nói với chàng:

– Anh cứ ngồi đây đợi chị Loan đi. Để em kêu tụi bạn em tiếp tục công việc. Chúng nó sợ anh nên trốn dưới nhà kia. Có mấy cô đẹp lắm, anh có quyền nói chuyện nhưng… coi chừng.

– Coi chừng cái gì?

Phượng cười khanh khách:

– Tụi bạn em ghê lắm đó. Nó bắt mất linh hồn anh lúc nào không biết, toàn phù thủy cả.

– Ờ, để coi xem các cô phù thủy của em cao tay ấn đến thế nào, anh sẵn sàng bán linh hồn không lấy một đồng một cắc tiền lời.

Phượng thú vị vừa cười vừa xoay lưng đi xuống nhà dưới như một con chim đang say sưa với những đường bay mạo hiểm thứ nhất. Phi đứng lại một mình trước hành lang. Chàng thấy Phượng thì thầm với mấy người bạn rồi những tiếng cười trong trẻo vọng lên hòa với tiếng mưa. Phi chắc Phượng đang nói về chàng với mấy cô bạn gái, chàng mỉm cười một mình, quay ra nhìn mưa.

Giữa lúc đó, Loan và Toàn từ trên taxi bước xuống, hai người đội chung một chiếc áo mưa đi nhanh trên lối vào. Nhìn họ, Phi hiểu ngay sự thân mật đã có phần gắn bó hơn trước. Bỗng dưng tự trong lòng Phi có một cái gì gai gai không hẳn là một đau đớn mất mát và không hẳn là một hờn tủi ghen tức vô lý. Phi đứng khuất sau tấm mành tre mà Loan và Toàn thì mải săn quần nhìn xuống đường nên chưa thấy Phi. Tới lúc bước lên thềm nhà rồi Loan mới nhận ra Phi đứng đó. Vừa thấy Phi, nụ cười của Loan tắt ngay, nàng đứng lại nửa lo sợ nửa ngượng ngập. Toàn nhận ra ngay cử chỉ đó, chàng ngước lên nhìn Phi.

Phi tiến lại bắt tay Toàn:

– Lâu lắm mới gặp anh.

Toàn cười nhẹ, nụ cười vì lịch sự hiển nhiên hơn là thân thiện.

– Hồi này anh gầy đi.

– Bốn tháng trên rừng còn gì.

Loan chớp mau mắt:

– Anh về bao giờ?

– Anh về từ ba hôm nay.

Loan làm ra vẻ nũng nịu giận dỗi:

– Về từ ba hôm mà hôm nay mới tới!

Phi cười thú vị:

– Tại cấm trại, muốn ra ngoài quá mà không được.

Toàn lừng khừng xen vào:

– Hồi này các anh bận lắm phải không? Nguyên việc đánh giặc cũng đủ mệt rồi lại còn lo dẹp biểu tình.

Câu nói của Toàn làm Phi hơi đỏ mặt, chàng quắc mắt nhìn Toàn dò xét, không hiểu Toàn có ngụ ý mỉa mai trong câu nói đó không. Chàng liếc sang Loan, bắt gặp đôi mắt Loan thoáng một chút bối rối, Loan cố chữa:

– Anh Phi đi đánh giặc cả đời có bao giờ về thành phố đâu. Những người dẹp biểu tình là cảnh sát chiến đấu, họ cũng làm theo lệnh cấp trên.

Phi thầm cảm ơn Loan, nhưng thật ra giá Loan đừng chữa câu nói ấy có lẽ lại lợi hơn, sự sửa chữa của Loan chỉ làm rõ thêm ý của Toàn. Bắt buộc Phi phải có thái độ dứt khoát, chàng nghiêm nghị nhìn Toàn:

– Anh cho là quân đội chúng tôi có nhiệm vụ đó à? Anh muốn nói quân đội đứng về một phe đối diện với những người biểu tình sao? Anh lấy gì làm bằng cớ?

Toàn lắc đầu:

– Thời buổi này anh em trong nhà, những người cùng chung máu mủ chống đối với nhau về lý tưởng là chuyện thường.

– Anh có lý.

– Nhưng thật tâm tôi chỉ muốn biết quan niệm của anh mà thôi,

– Nghĩa là anh muốn… vận động tôi?

Toàn cười:

– Anh khôn khéo lắm.

– Cám ơn anh. Thực ra ở xa về, tin tức của tôi không được xác thực lắm, tôi không hiểu phải có thái độ nào cho đúng. Nhưng là quân nhân, thái độ đầu tiên là tuân theo kỷ luật quân đội. Dù muốn hay không tôi cũng phải tuân theo kỷ luật trước hết rồi mọi chuyện tính sau.

Toàn gật gù:

– Nếu anh được lệnh đàn áp đoàn biểu tình?

Phi bị dồn vào một thế bí, câu hỏi thật khó trả lời, tuy nhiên Phi cũng cố nói theo ý mình:

– Tôi chưa gặp trường hợp khó khăn này, nhưng tôi đã nói trước hết tôi phải tuân theo kỷ luật quân đội.

– Nghĩa là anh… thẳng tay đàn áp?

Phi cười:

– Thái độ của tôi tùy thuộc thái độ của đoàn biểu tình đó. Nếu vì quyền lợi của tự do dân chủ thì tôi tin chính quân đội phải ủng hộ, còn nếu họ tranh đấu để tiếp tay cho kẻ thù thì chính các anh cũng phải đàn áp chứ không nói gì đến chúng tôi.

Câu trả lời của Phi khiến Toàn hài lòng, nhưng hài lòng hơn cả là Loan chứ không phải Toàn. Loan không muốn kéo dài câu chuyện nên cất tiếng cười rồi nói với Phi và Toàn.

– Thôi, Loan “chê” những chuyện đó. Các anh vào trong nhà ngồi chơi để Loan đi pha nước.

Phi theo Loan vào salon, Toàn cũng theo vào và Toàn vẫn trở lại vấn đề cũ:

– Nếu người ta vu cho chúng tôi là tay sai kẻ thù, anh nghĩ sao?

Phi đốt thuốc để suy nghĩ, một phút sau, chàng cũng đáp lửng lơ:

– Nếu quả thật tôi biết đích xác người ta vu cho các anh là tay sai kẻ thù, tôi đứng về phe các anh.

Toàn cười xòe tay nắm tay Phi:

– Tôi hoàn toàn tin tưởng ở các anh. Chúng tôi yêu quân đội, biết ơn quân đội và không bao giờ có tư tưởng chống đối các anh.

Câu nói của Toàn khiến Phi hả lòng mát ruột. Chàng tin là Toàn rất chân thành khi nói với chàng như vậy. Kiểm điểm lại bản thân cùng với những người bạn đồng ngũ, Phi thấy chàng và các bạn chàng không làm gì để đến nỗi bị ghét bỏ. Chàng đã nhỏ máu ngoài tiền tuyến, hy sinh tất cả vui thú riêng tư, quên những chiều Bô Na, những đêm Sài Gòn, lặn lội ở biên giới để làm gì? Các bạn đồng ngũ của chàng đã và đang tiếp tục ngã xuống có phải để cho dân chủ và cho lớp người ở hậu tuyến hay không? Như vậy, dù cho có một thành phần nhỏ nào đó, chịu lệnh của cấp chỉ huy, bị lợi dụng trắng trợn đến đâu người ta cũng không thể vin vào đó để ghét bỏ quân đội. Tin tưởng vào nhận định này, chàng nói với Toàn:

– Tôi cũng mong các anh nghĩ như vậy trong bất cứ trường hợp nào. Các anh cần hiểu cho rằng người quân nhân không bao giờ được phép vượt qua hàng rào kỷ luật, nhất là kỷ luật chiến trường. Những người chỉ huy có trách nhiệm hoàn toàn về đơn vị của mình.

Toàn nhận Phi có lý. Chính Toàn nhiều lần đã băn khoăn về hành động và thái độ của số người khoác bộ chiến phục “rằn ri” này. Toàn tin rằng họ vô tư làm việc theo mệnh lệnh và trong đầu óc họ cũng đã phát sinh le lói một sự nghi ngờ. Toàn cũng chỉ mong từ ý nghĩ sâu kín của những người quân nhân như Phi, giấu giếm “một cái gì” để ý thức được cuộc đấu tranh này.

Một chiếc xe gắn máy phè phè mang trên yên một gã thư sinh ướt đẫm, đầu tóc rũ rượi, chạy vút xuống nhà để xe. Những tiếng nhốn nháo vang lên sau đó một phút:

– Những ai bị bắt?

– Bao giờ biểu tình nữa?

Toàn đứng dậy, chàng chưa kịp chạy xuống thì Phượng đã chạy lên:

– Anh Toàn! Chị Hồng, chị Mỹ, anh Khuê, anh Khánh bị bắt rồi.

– Bị bắt ở đâu?

– Tổ phát truyền đơn.

– Còn ai nữa không?

Phượng run rẩy lắc đầu. Toàn đi nhanh xuống nhà dưới. Bỗng dưng Phi thấy Toàn mang đầy đủ tác phong của một người chỉ đạo cách mạng. Toàn tỏ ra gan dạ, bình tĩnh vô cùng.

Loan vừa thay xong chiếc áo cánh, vội chạy ra, mặt mũi tái mét. Nàng hỏi lại Phượng những câu mà Toàn vừa hỏi. Sau đó nàng quay ra salon ngồi xuống bên Phi:

– Anh Khuê bị bắt thì nguy lắm, anh ấy đến đây lấy truyền đơn hoài. Chỉ sợ anh ấy khai ra thì nguy hiểm cho… tất cả mọi người.

Phi ngồi im mỉm cười, chàng hiểu là Loan lo cho Phượng nhiều hơn là lo cho những người có mặt ở đây. Nếu có thể Loan lo cho cả Toàn. Nghĩ đến sự lo lắng của Loan dành cho Toàn, Phi thấy nhói đau vì đã bị chia sẻ nhiều tình thương yêu mà Loan đã dành cho chàng từ trước đến nay. Phi cúi đầu, an ủi Loan một câu yếu đuối:

– Chắc không đến nỗi thế đâu, các cậu ấy cũng lỳ ghê lắm.

Loan thở dài rất nhẹ, nàng lắc đầu tỏ dấu hiệu không thể tin được Khuê chịu nổi đòn mật vụ, không khai hết những người cùng làm với mình, nhất là địa chỉ liên lạc. Nàng xòe tay phân trần với Phi:

– Con Phượng nó lôi bạn bè về đây làm hồi nào em không hay. Lại có cả anh Toàn ở đây nữa, em không biết phải làm thế nào cả. Chắc anh cũng thừa rõ là nhờ gia đình anh Toàn nên em mới kiếm được việc làm hiện tại. Chẳng lẽ phải nói sao với anh Toàn bây giờ!

Phi thở dài không trả lời. Chàng nhớ lại cảm giác của mình khi nhận được thư Loan báo tin được đại tá ba của Toàn đến thăm và thân chinh đưa Loan đi giới thiệu để kiếm việc làm. Chàng buồn nhiều hơn là vui. Chàng đã biết trước sẽ có một ngày chàng phải chứng kiến cảnh này. Toàn sẽ đến với Loan thường hơn và gia đình Toàn mới xứng đáng, mới đúng là ân nhân của Loan. Đã đành trong hiện tại, cảm tình của Loan dành cho Phi nhiều hơn, có thể là tình yêu, nhưng với một người con gái như Loan, số tuổi trên hai mươi không cho phép Loan chờ đợi lâu hơn nữa. Sự thay đổi về cán cân tình cảm không dễ nhưng không phải là không thể được. Cứ ở bên Loan, một ngày nào đó, Toàn sẽ chiếm được tình yêu của Loan. Điều đó thật giản dị. Tuy buồn song thật ra Phi không hiểu chàng có yêu Loan thật không hay đó chỉ là tình thương, chỉ là sự thân mật tạo thành mà thôi. Vả lại cuộc sống chiến binh của Phi chưa chắc đã mang lại cho Loan một đời sống êm ấm thật sự. Biết đâu rồi Phi chẳng tạo thêm cho Loan những dang dở mà thôi. Phi đã băn khoăn mãi với những ý nghĩ đó, chàng cố tình tỏ ra “không hề có tình ý gì với Loan” bằng mọi cách để Loan có thể quên chàng, có thể coi chàng như một người thân, không hơn không kém.

Chàng ngước nhìn Loan thật nhanh và vẫn yên lặng. Loan hỏi lại một câu mà lần nào Phi về Loan cũng hỏi ngay từ phút đầu mới gặp:

– Bao giờ anh đi?

– Anh không đi nữa. Có lẽ đơn vị anh phải ở Sài Gòn khá lâu.

Loan cười thú vị:

– Ồ thích quá, lại được gặp anh luôn.

– Em đi làm có mệt lắm không?

– Mệt thì không nhưng đôi khi bực mình vì thái độ của mấy người trong sở. Họ coi thường mình.

– Không phải ai cũng có bổn phận nuông chiều em như gia đình đối với một cô học trò nhỏ bé đâu. Em cần phải luôn luôn nghĩ rằng em đã bước vào một cuộc chiến đấu, dai dẳng và cam go từng giờ từng phút.

Đầu Loan cúi xuống, mái tóc chảy dài trên vai. Nàng tủi thân bởi những câu nói đó của Phi.

Bọn bạn Phượng từ nhà dưới ùn ùn kéo lên, họ nhìn Phi và Loan bằng cặp mắt hóm hỉnh rồi quay ra bàn bạc với nhau. Một phút sau Toàn lên, tiếng Toàn dõng dạc:

– Chúng mình phải rời ngay đi nơi khác. Nhà chị Thu rộng đấy, nhưng trống trải quá. Nhà chị Hằng có lẽ tiện hơn. Nếu chị Hằng cho phép.

Hằng băn khoăn một chút rồi cất tiếng ngần ngại

– Hằng không tiếc gì cả, nhưng trước cửa nhà Hằng là nhà ông anh họ làm ở trong “phủ”. Nghe đâu làm mật vụ thì phải, Hằng chỉ sợ nguy hiểm cho các anh.

Những tiếng phản đối nhao nhao:

– Như vậy thì không được.

Năm sáu bộ mặt càng băn khoăn, người nọ nhìn người kia. Một lát sau, Toàn lên tiếng:

– Tôi đã có cách.

– Cách gì?

– Dọn tất cả về phòng học của tôi. Giai đoạn này cũng chẳng học hành gì được đâu. Anh em có về thì nhớ trèo lối sau kẻo bà chủ nhà la làng.

Mọi người theo quyết định của Toàn. Tức khắc một cuộc phân công được dàn xếp. Người mang giấy, người mang máy gói trong bao bố. Phượng lãnh một nhiệm vụ nhỏ nhất là ôm hộp giấy Stencil. Toàn quay sang Phi.

– Xin phép anh nhé, tôi bận một chút. Mong gặp anh lần sau vui vẻ hơn.

Phi chỉ biết cười. Rồi Toàn quay sang Loan:

– Tối nay Loan cho tôi ăn cơm, đừng đợi, cứ để phần như hôm qua tiện hơn.

Loan “dạ” một tiếng thật nhỏ, có thể là một tiếng rất ngoan và cũng có thể là Loan ngại Phi. Bọn Toàn đi rồi, căn nhà vắng hẳn. Phi khẽ hỏi Loan:

– Toàn ăn cơm ở đây thường lắm sao?

Loan bối rối.

– Không… thỉnh thoảng thôi. Anh ấy sợ phiền nhà trọ, đi về ăn uống bất thường, ngại người ta nói tới tai ông bà cụ…

Phi cười:

– Kể ra Toàn ăn luôn ở đây cũng tiện.

Loan tròn mắt nhìn Phi. Nàng hiểu động lực nào thúc đẩy Phi nói vậy, nhưng cố làm bộ ngạc nhiên:

– Sao anh lại nói vậy?

Thật ra Phi không hiểu tại sao. Chàng chỉ biết là câu nói của chàng vô lý nên tìm cách ngụy biện:

– Vì… công việc hiện tại của Toàn.

Không đời nào Loan dễ dàng tin Phi nói thật. Nàng cũng thừa hiểu Phi ngụy biện, nhưng nàng cười. Đôi mắt nàng nhìn Phi long lanh. Nàng mang niềm vui thích ngấm ngầm của một người yêu được ghen lần đầu. Sự ghen tuông đó chỉ có thể biểu tỏ bằng cử chỉ, bằng những hành động gián tiếp mà không thể nói phăng ra với nhau. Những giây phút ấy cũng thần tiên, thơ mộng, mặc dù thật mong manh.

Phi nhìn ra ngoài trời, cơn mưa đã ngớt, bóng tối chạng vạng màu tro xám. Chàng đứng lên:

– Anh phải vào trại.

Loan nhìn chàng bằng đôi mắt ngụ nhiều ẩn ý:

– Anh vừa tới đã đi ngay sao?

– Anh tới từ lâu, đợi em mãi. Dịp nào rảnh sẽ ghé lâu hơn.

Nói rồi Phi quay người đi chầm chậm ra ngoài hành lang. Loan vội vàng đứng dậy đi theo Phi ra tận xe, tiếng nàng thấp xuống:

– Anh giận em phải không?

Phi lắc đầu cười buồn:

– Tại sao?

Một tay Loan vịn lên kính xe, đầu nàng cúi xuống:

– Em biết, anh giận em.

– Vô lý chưa. Anh giận em vì lẽ gì nhỉ?

– Anh đừng giấu

Phi cố làm bộ tươi tỉnh hơn. Chàng nhìn năm đầu ngón tay trắng xanh nhỏ nhắn của Loan trên khuôn sắt bọc kính xe, tiếng chàng vui vẻ:

– Lớn rồi chứ tưởng còn bé lắm đấy mà vòi. Lần sau anh ra chơi anh mời tất cả đi ăn.

Loan cũng ngước lên mỉm cười:

– Thật nhé!

– Thật.

Phi rồ máy, lùi xe ra đường. Loan đứng im nhìn theo. Ánh đèn thành phố vừa bật, nhòe vì trời mưa bụi. Trên đường về. Phi không biết là mình có giận Loan hay không nữa và giận vì lý do gì?

(Hết Chương 23)

Share this post