Chân Trời Tím (Tiểu Thuyết – Văn Quang) Chương 24 (Tiếp theo)

Chân Trời Tím (Tiểu Thuyết – Văn Quang) Chương 24 (Tiếp theo)

CHÂN TRỜI TÍM
* Tiểu Thuyết Văn Quang
* Thái Lai xuất bản (Sài Gòn, 1964)
* Tủ Sách Tiếng Quê Hương tái bản (Virginia, Hoa Kỳ, 2004)

* Để đọc những phần đã đăng, xin click vào chuyên mục “Search this site” (Tìm kiếm) và gõ tên tác giả: Văn Quang.

CHƯƠNG 24
(Tiếp theo)

Mười phút sau, Loan mang phin cà phê ra trước mặt Phi, tiếng nàng đượm buồn:

– Có anh mới lại dùng đến phin cà phê này.

Phi cúi đầu cảm động. Chàng nhớ đến hình dáng già nua của trung tá Lạc mỗi lần đi hành quân về ngồi mệt mỏi nhưng dáng điệu khoan khoái trước phin cà phê và mấy người con gái. Tiếng Phi dịu dàng:

– Loan làm anh nhớ đến trung tá.

Loan thở dài mắt lơ đãng nhìn ra ngoài bóng đêm: Phi không hiểu lúc này Loan nhớ đến người cha hay thương cho chính cuộc đời mình. Phi đánh trống lảng:

– Toàn không biết uống cà phê sao?

– Anh ấy yếu tim và không thích uống.

Phi gật gù, mỉm cười rất vô nghĩa, nhưng sự thật Phi đang nghĩ đến chuyện của Loan và Toàn. Loan đã thuộc từng ý muốn, từng thói quen của Toàn, tất là để ý đến Toàn nhiều lắm rồi. Phi che giấu niềm đau để trong một phút cố thành thật mong rằng chuyện Toàn và Loan sẽ thành sự thật. Chàng muốn hỏi thẳng Loan và cho Loan một vài lời khuyên về Toàn, dù cho Loan có giận chàng, dù cho Loan không cần tới những lời khuyên đó.

Loan đã đưa cơ hội đó đến cho chàng. Tiếng Loan ngần ngại, đôi mắt nàng nhìn Phi thiếu hẳn vẻ tự nhiên:

– Loan muốn đi thăm anh Toàn quá mà không biết làm cách nào, không ai biết anh ấy ở đâu.

Phi suy nghĩ một chút rồi hỏi:

– Em hỏi ở Công An chưa?

Loan khẽ gật:

– Rồi. Người ta nói không có tên anh ấy.

– Loan chịu khó tìm ở mấy trại giam xem.

– Em nhờ mấy người trong sở kiếm hộ, hỏi nơi này đến nơi khác cũng không ai biết. Có lẽ họ giấu anh ạ. Em muốn mang quà tiếp tế cho anh ấy và ít quần áo thường dùng. Anh có thể gửi giùm em những thứ đó không?

Phi lặng nhìn đi nơi khác, tránh cái nhìn cầu khẩn của Loan. Cái nhìn vô tình khiến Phi tủi nhục, chàng có cảm tưởng cái nhìn đó của một người vợ có chồng bị bắt oan đang ngồi trước một tên mật thám nham hiểm. Ý tưởng làm Phi khổ sở, tuy vậy chàng vẫn hiểu, vẫn hy vọng là Loan không đến nỗi như thế. Loan có thể hiểu lầm chàng. Loan cho rằng chàng là một thứ “lính đặc biệt”, có thể biết những nhà tù, những trại giam, những “bí mật quân sự” liên hệ trong vụ này. Chàng chua chát ngồi lặng đi vài phút. Chàng không giận Loan mà chỉ buồn cho hoàn cảnh của mình.

Chàng chợt nhớ đến một đại úy trước đây là thượng sĩ thường vụ của đơn vị chàng, thượng sĩ Bách. Bách có chân trong đảng của chính quyền và gia đình Bách lại quen thuộc ở miền Trung nên Bách được nâng đỡ và thăng cấp dễ dàng. Bách hiện làm ở cơ quan mật vụ, nghe đâu là trưởng một trại giam. Đối với Phi, Bách vẫn niềm nở thân mật, nhưng thỉnh thoảng gặp nhau, Phi chỉ trả lời qua loa, thăm hỏi lấy lệ rồi mạnh ai nấy đi. Bản tính Phi ngay thẳng, chàng ghét làm thân với những kẻ quyền thế. Vì thế, Phi thường muốn xa lánh Bách, nhưng bây giờ nếu có vì Toàn, vì Loan thì đúng hơn, Phi sẽ cố gắng bắt liên lạc với Bách, nhờ cậy Bách việc này xem sao. Nghĩ vậy, Phi gật đầu:

– Anh cố dò hỏi xem sao.

Vẻ mặt Loan thoáng hiện một niềm vui:

– Anh cố giúp hộ nhé kẻo… gia đình anh ấy ở xa, tội nghiệp. Có thế nào ngày mai anh tới cho Loan biết. Loan đã phải lại nhà trọ của anh Toàn kiếm quần áo của anh ấy mang sẵn tới đây rồi.

Thấy cử chỉ của Loan tỏ ra nhiệt thành với Toàn, Phi cảm thấy một chút xót xa. Chàng thừa hiểu lý do Loan viện ra “gia đình anh ấy ở xa” chỉ để che đậy, ngụy trang một lý do khác. Chàng giơ tay:

– Để từ từ, anh không dám bảo đảm làm ngay được việc đó đâu. Anh sẽ trả lời sau.

Loan cười trói buộc:

– Anh nhận lời cố giúp, em chắc thế nào cũng được.

-Anh cố gắng, tất nhiên rồi. Song Loan thừa rõ anh chỉ là… một quân nhân, không phải là người có nhiệm vụ lo những việc tương tự như thế. Anh không hề biết đến các vụ bắt bớ, các nhà tù trại giam.

Cải chính với Loan đến đây, Phi nghẹn lời, chàng bực bội hổ thẹn vì sự cải chính đó. Tại sao chàng phải cải chính? Có phải vì Toàn và Phượng đã thấy chàng và đồng đội của chàng trong vụ chống lại đoàn người biểu tình không? Có phải vì mặc cảm bị đẩy về một phe đối diện với lớp người đang tranh đấu mà Phi phải đính chính không? Phi không rõ nữa, chàng chỉ thấy cần đính chính cho rõ ràng, để rồi khi đính chính xong bỗng bực dọc vì sự đính chính ấy. Chàng mang tâm trạng của một người vợ bị chồng nghi oan. Chàng ngồi nín lặng, bộ mặt rắn đanh lại, hai hàm răng cắn chặt làm nổi bật hai khúc xương ngang ngạnh trên hai má. Có lẽ hiểu tâm trạng Phi nên Loan nhìn chàng bằng đôi mắt đầy thương cảm, tiếng nàng dịu ngọt:

– Em hiểu anh, anh không liên can gì trong vụ này cả, anh cũng như các bạn anh chỉ làm theo kỷ luật quân đội, sở dĩ em nhờ anh vì thật tình bây giờ em không còn ai, không biết nhờ cậy ai. Anh không nên nghĩ rằng em có ý gì khác.

Phi cầm ly cà phê đứng dậy, đi ra hành lang. Loan nhẹ nhàng đi theo. Nhìn Phi im lìm vẽ một hình bóng đen nhạt trước khung cửa, Loan bỗng thấy thương Phi vô cùng. Nàng tiến lại bên chàng mỉm cười. Phi biết Loan ở bên cạnh, song chàng không nhúc nhích, tuy vậy vẫn có cảm giác được ve vuốt nuông chiều.

Một lát sau tiếng Loan ngập ngừng:

– Anh thấy tình thế này ra sao anh?

Phi xoay người lại, chàng nhìn khuôn mặt Loan hiền dịu trong bóng tối chập choạng, chàng thở dài nhè nhẹ:

– Anh cũng không biết nữa. Đôi lúc anh nghi ngờ mà không biết nghi ngờ những gì.

Loan cười:

– Chính em cũng không hiểu là việc anh Toàn hiện đang làm là đúng hay sai, nên hay không nên.

– Có bao giờ em khuyên Toàn nên dừng lại không?

– Không.

– Sao vậy?

Đôi mắt Loan chớp mau, nàng bối rối lắc đầu:

– Em cũng không biết nữa. Và đó chính là điều em hối hận từ mấy hôm nay. Nếu em khuyên anh Toàn, em hy vọng anh ấy sẽ nghe theo lời em, sẽ thận trọng hơn chứ không sôi nổi liều lĩnh như vậy để đến nỗi bị bắt.

Phi cười hực lên một tiếng ngắn:

– Em tự tin quá.

Loan im lặng bởi trong câu nói của Phi nàng cảm thấy có một ý nghĩ khác, như Phi muốn nói rằng “em làm như Toàn yêu em ghê gớm lắm” hoặc “em tưởng có nhiều quyền hành với Toàn lắm sao!”. Nàng cúi đầu không trả lời. Phi tiếp:

– Có bao giờ em muốn khuyên Toàn như vậy không?

Câu hỏi của Phi đượm đầy vẻ tò mò vì tự ái của một người con trai, Loan thấy không nên giấu Phi nữa bởi chính Loan cũng đã có nhiều đêm thao thức để tính toán rằng giữa nàng và Phi chỉ còn có thể có tình thân chứ không thể tiến tới tình yêu, đó là điều Phi muốn. Cử chỉ của Phi đã nói với nàng như vậy và Loan chấp nhận quyết định đó. Loan không thể ở đó để chờ Phi thay đổi ý định và nàng cũng thấy cần giúp cho quyết định ngay thẳng đó của Phi để nàng được kính trọng, quý mến Phi mãi mãi như một người anh. Vì thế sẵn có Toàn ở bên, Loan đã chú ý đến Toàn. Đã đến lúc Loan cần có đủ can đảm để nói với Phi sự thật đó. Loan hất lại mái tóc về phía sau, nàng nhìn vào mắt Phi, thẳng thắn trả lời:

– Có! Nhiều lần em muốn khuyên can Toàn, em muốn giữ Toàn lại, em không muốn Toàn thách đố với mọi nguy hiểm như ba em ngày xưa, như anh bây giờ… Anh biết không, em sợ những thách đố đó lắm. Em sợ mất mát, thua thiệt. Em không cần biết Toàn làm đúng hay sai, em chỉ thấy là em không nên để Toàn hành động như vậy. Em là con gái, em có quyền tôn trọng sự ích kỷ của em.

– Sao em không giữ Toàn lại?

– Em đã nói là không hiểu tại sao em không hề nói gì cả. Tại em thấy Toàn say sưa quá, em không ngăn cản vì sợ Toàn ghét em, Toàn sẽ bị bạn bè coi rẻ, hay là vì em thấy em chưa đủ quyền hành để giữ Toàn lại… Và khi nghĩ như vậy thì thà đồng lõa, giúp đỡ được cho Toàn chút nào hay chút ấy. Bây giờ Toàn bị bắt, em hối hận mà không hề kinh ngạc bởi em biết trước sẽ có ngày này.

Phi cười vu vơ. Chàng thầm phục Loan đã dám thẳng thắn tâm sự với chàng về Toàn, như vậy không khác gì Loan đã thú nhận tình yêu giữa nàng và Toàn. Chàng cũng thương Loan vì Loan chịu đựng những run sợ hồi hộp ấy mà vẫn câm nín để gián tiếp đồng lõa với Toàn. Tự trong đáy sâu tâm hồn, Phi cảm thấy mất mát hoàn toàn, sự mất mát câm lặng không bao giờ dám nói ra, không bao giờ có thể tìm lại được. Chàng thở dài kín đáo, đôi mắt nhìn lên những cành sấu rung động trong bóng tối.

Chàng chợt nẩy một ý tưởng táo bạo là tại sao chàng không dám nói thẳng với Loan tất cả những gì chàng đã nghĩ về Loan. Tại sao chàng không thể nói thẳng với Loan được rằng: “Anh yêu Loan, nhưng vì hoàn cảnh đặc biệt của chúng mình, anh không dám thổ lộ tình yêu đó. Lẽ thứ nhất là người ta sẽ cho rằng anh lợi dụng tình yêu Loan, lẽ thứ hai là cuộc đời quân ngũ của anh không hứa hẹn gì ngày dừng lại, biết đâu Loan sẽ chẳng mất anh trong một sớm một chiều, anh không sợ chết, anh chỉ sợ em buồn khổ, dở dang. Anh đành để mất tình yêu đó”. Phi phân vân không biết có nên nói trắng những ý nghĩ ấy không.

Và rồi Phi tự trả lời: Có thật là mình đã yêu không hay chỉ là một cách đi tìm quên? Hơn nữa nói như vậy có phải là cách để thỏa mãn tự ái không? Một cách nói rằng anh không thua Toàn, anh mất em chỉ vì hoàn cảnh không thể được nên anh không tiến tới nếu chứ anh tiến tới anh sẽ được. Chứng tỏ điều này thật là trẻ con, một điều Phi không hề muốn làm.

Nghĩ thế, Phi yên lặng. Chàng loay hoay rút điếu thuốc lá, châm lửa hút. Ánh lửa soi rõ khuôn mặt Phi cau lại. Loan vẫn thích khuôn mặt Phi những lúc đó, đúng là khuôn mặt của người đàn ông trẻ trung song vẫn toát ra một cái gì khắc khổ như những góc cạnh ngang tàng bướng bỉnh, gan lì chịu đựng. Sự chịu đựng, khắc khổ đó thật quyến rũ. Người đàn bà có những ý thích thật lạ lùng, giữ lại những hình ảnh thoáng qua thật sâu đậm để lồng vào đấy những ý nghĩ thật thắm thiết. Có thể người con gái say mê một dáng đứng bình thản, một kiểu ngồi lạnh lùng, một cử chỉ bất cần, một đôi mắt nhìn câm nín, một dáng đi âm thầm của người đàn ông để rồi nhớ mãi, nhớ đến nỗi như “nghiền” cái dáng điệu ấy, không có không chịu được, và tất cả những dáng điệu khác với dáng người trong tâm tưởng đều trở nên vô nghĩa.

Loan bắt gặp đúng điều mơ ước của mình, nàng muốn nhìn Phi như thế thật lâu để rồi vĩnh viễn mất hẳn từ đây. Nhưng ánh lửa đó chỉ lóe lên vài giây rồi tắt ngấm, khuôn mặt khắc khổ của Phi lại lùi vào bóng tối.

Tiếng Phi vẳng lên:

– Có thật em yêu Toàn không?

Câu hỏi đột ngột như một nhát búa giáng xuống khiến Loan choáng váng, bởi chính Loan đã trốn tránh câu hỏi đó từ lâu. Loan cũng không trả lời được câu hỏi đó một cách rành mạch. Nàng không thể trả lời “không” mà cũng không nói “có”. Thật ra Loan không có bằng chứng nào để trả lời với chính mình là nàng đã yêu Toàn. Đến bây giờ nàng có thể trả lời một cách minh bạch rằng đã có một thời gian nàng yêu Phi và quên Toàn. “Sao Phi không hỏi thẳng nàng rằng có bao giờ em yêu anh chưa?”. Ý nghĩ đó bật lên như một khám phá táo tợn, khiến Loan run sợ, hồi hộp. Nhưng Loan tin rằng nếu Phi đủ can đảm trả lời một cách thành thật, nàng cũng sẽ thành thật.

Loan thở dài nhè nhẹ, những ngón tay bối rối vuốt trên những cành lá, nàng từ chối:

– Em không muốn trả lời anh câu hỏi này.

– Tại sao?

“Tại sao, tại sao, anh chỉ biết hỏi thế thôi à?” Loan muốn nói với Phi câu đó bằng một giọng hờn dỗi bực bội, nhưng vì khuôn mặt trang nghiêm của Phi, Loan sợ, nàng không dám hỏi nữa, nàng chán nản lắc đầu:

– Em không biết tại sao, anh đừng hỏi em như vậy.

Phi không hiểu rõ tâm trạng Loan, chàng giận tái người, chàng có cảm tưởng như từ lưng chừng trời cao rớt xuống. Loan từ chối sự thân mật Phi vừa sử dụng. Phi đứng khựng một phút sau đó, tiếng chàng lạnh nhạt:

– Anh xin lỗi đã làm phiền Loan, đáng lẽ anh không nên hỏi như vậy.

Loan biết là Phi hiểu lầm câu trả lời của mình, nàng bỗng thấy sợ, giọng nàng chân thành:

– Không phải em không muốn cho anh hỏi hay là em từ chối lời thăm hỏi đó của anh. Anh có quyền hỏi em như vậy nhưng anh không thể hỏi em một câu khác hay sao?

Phi cười nhạt:

– Anh vụng về quá, biết hỏi em câu gì bây giờ?  Anh là quân nhân, không biết nói văn hoa, xin em tha lỗi.

Tiếng Loan thật buồn:

– Em nói vậy mà anh vẫn còn giận em thì lạ thật.

Phi cúi đầu, bây giờ thì chàng thoáng hiểu câu nói của Loan. Chàng ngước nhìn nàng, khuôn mặt nàng lộ đầy vẻ chân thật thiết tha. Chàng muốn hỏi thẳng nàng những điều mà nàng vừa nghĩ, nhưng chàng ngập ngừng rồi lại thôi. Chàng nói một câu khác:

– Có những điều mà người ta không nên nói nhưng người ta khó giữ được mãi mãi. Loan có tin vậy không?

Loan mỉm cười:

– Em tin.

– Thế là đủ.

– Thà rằng em được nghe anh nói như vậy.

Lòng Phi ấm lại, chàng muốn vuốt thật nhẹ trên mái tóc Loan, chàng muốn mang tất cả tình thương yêu của mình đặt trên bàn tay, gửi trên mái tóc đó như những cặp tình nhân của những giây phút ban đầu. Chàng muốn ghi lại hình ảnh Loan cũng như khung trời này trong buổi tối hôm nay để giữ mãi mãi trong tâm khảm những cảm giác kỳ diệu này. Chàng đứng xích lại bên Loan, tiếng chàng nhỏ đi như tiếng thở:

– Anh nghĩ đến em nhiều.

Mái tóc Loan che kín gò má, nàng tránh cái nhìn của Phi, nàng sợ mình có thể ngã vào cánh tay Phi và có thể khóc. Tiếng Phi vẫn êm đềm:

– Em hiểu cho anh, anh hỏi em vì nghĩ đến hạnh phúc của em, tương lai của em chứ không hề có ý gì khác.

Loan ngước lên:

– Thật chỉ có thế thôi sao?

Câu hỏi khiến Phi bối rối, Loan hóm hỉnh nói tiếp:

– Em không tin là chỉ có như vậy.

Quả thật Phi không thể ngờ lúc này Loan lại bạo dạn được đến như vậy, chàng làm mặt lì:

– Thật, chỉ có vậy.

– Nếu thế anh nói là người ta có những điều không nên, hay không cần nói ra, có nghĩa gì?

Phi cười:

– Em khôn ngoan lắm, không giấu em điều gì được.

Loan cũng nhoẻn miệng cười:

– Anh hay nói dối lắm, anh nói thật đi.

Đôi mắt Phi chớp mau:

– Anh đã nói thật rồi đó, sự thật không nên nói hay không cần nói mà người ta nhớ mãi, người ta hiểu một cách sâu đậm. Như vậy đủ rồi. Bây giờ đến lượt em.

– Anh vẫn muốn hỏi về Toàn?

– Nếu em có thể nói được.

Loan nghiêng người, vuốt lại tóc, gió lùa vào hàng hiên rộng. Bộ ngực Loan không đẫy đà nhưng tròn trặn nhô lên sau làn áo mỏng. Khóe mắt Loan trong bóng tối chập choạng thật buồn, đầy vẻ đăm chiêu. Tiếng nàng thoát lên từ bóng tối:

– Toàn yêu em, chắc điều đó anh biết rồi?

Phi cười:

– Biết từ lâu là đằng khác. Nhưng còn em?

Đôi vai Loan hơi co lên:

– Em thú thật trước kia em thân với Toàn mà không hề nghĩ em sẽ yêu Toàn. Rồi có một thời gian Toàn và em ít gặp nhau, có lẽ sau kỳ lễ Giáng Sinh em ở Đà Lạt thăm anh về. Em đã nghĩ là giữa em và Toàn không còn cơ hội gần nhau nữa. Nhưng từ ngày ba em mất, anh ở xa, Toàn đến luôn, nhất là dịp này. Em được gia đình Toàn săn sóc giúp đỡ nhiều và em mang ơn gia đình Toàn, hoặc vì Toàn năng lui tới mà em… gần gũi với Toàn hơn.

Nói đến đây Loan ngừng lại nhìn Phi như để dò xét. Khuôn mặt Phi bao giờ cũng mang vẻ âm u hay là tại bóng tối, Loan không rõ nữa. Nàng chỉ sợ những điều nàng vừa nói sẽ khiến Phi buồn. Nhưng đã nói rồi và nàng quyết định nói tất cả sự thật với Phi, nàng không muốn giấu nữa. Nhìn bộ quân phục tác chiến trên người Phi, Loan bỗng thấy xót xa, nàng sợ rằng sau này nàng sẽ hối hận, bởi nàng sẽ không bao giờ còn có dịp gặp chàng để nói tất cả sự thật nữa. Nàng khẽ hỏi chàng:

– Anh hiểu em chưa?

Phi gật nhẹ:

– Anh đang cố hiểu như ý em muốn.

Loan cúi đầu cười nhẹ:

– Em diễn tả vụng về, chỉ sợ anh không hiểu rõ.

– Anh muốn biết hiện tại em đối với Toàn ra sao?

– Em nghĩ là có thể yêu Toàn được, bằng cớ là mấy ngày gần đây em lo nghĩ cho Toàn nhiều.

Phi gật gù, tiếng chàng thoát ra nhẹ tênh:

– Như vậy là hai người vẫn chưa nói gì với nhau?

– Không đúng hẳn.

Mắt Phi tròn lên ngạc nhiên:

– Ký “giao kèo tình yêu” rồi cơ à?

– Chưa. Mới chỉ có Toàn. Cách đây hơn một tháng vào một buổi chiều mưa, Toàn ở ciné ra đón em đi làm về, nhà không có ai, Toàn nói là Toàn yêu em.

Phi nói đùa:

– Những buổi chiều mưa… nguy hiểm thật.

Loan cười thành tiếng:

– Em cũng thấy như vậy.

– Tuy vậy, chưa nguy hiểm bằng những người ở một cái chòi cao giữa rừng vùng biên giới. Những buổi chiều mưa vừa buồn vừa hồi hộp.

Câu nói của Phi hàm một ý trách móc. Loan hiểu, Phi muốn nói là trong khi Phi đương đầu với nguy hiểm từng giờ từng phút thì Loan ở trong căn nhà này bên Toàn nói chuyện tình yêu. Những lúc ấy hẳn là Loan quên Phi. Nhưng nếu Phi nghĩ như vậy thì oan cho Loan quá. Loan đã nghĩ đến Phi rất nhiều trong buổi chiều hôm đó ngay khi Toàn ngỏ lời với nàng, và sau khi Toàn ra về hình như Loan đã khóc. Loan không nhớ rõ, nàng không biết là mình có khóc hay không, song nàng nhớ rằng ngay sau khi Toàn về, nàng thấy nhức đầu choáng váng, vào giường nằm úp mặt xuống gối. Hôm sau, Loan không đi làm và Toàn ở lại đây suốt ngày để chăm sóc cho Loan.

Tuy nhiên, dù Phi có nghĩ oan cho Loan, nàng cũng cảm thấy một chút hối hận. Nàng nói nhỏ với Phi:

– Anh có nghĩ rằng những lúc đó em nghĩ nhiều đến anh không?

Phi cười:

– Em muốn anh tin như vậy à?

– Em muốn, vì đó là sự thật.

– Anh cố tin!

– Anh phải tin.

– Em độc tài quá.

Loan gật đầu:

– Trong vấn đề này em rất thành thật… Em không thích bị nghi ngờ.

– Vậy thì anh tin.

– Anh có biết em trả lời Toàn thế nào không? Em nói là cho Toàn suy nghĩ lại bởi em chưa tin là em yêu Toàn.

– Và Toàn chờ đợi?

Loan cười:

– Toàn nhắc đến anh.

Phi làm bộ sững người vì kinh ngạc:

– Nhắc đến anh?

– Dạ.

– Toàn nói gì?

Bộ mặt Loan thoáng một chút khôi hài:

– Toàn cũng hỏi em là đối với anh ra sao?

– Sao em lại nói tiếng “cũng hỏi” nghĩa là thế nào, có phải có một người khác cũng hỏi em như vậy không?

– Đúng.

Phi ngửa người ra phía sau dựa lưng vào chiếc cột xi măng tròn:

– Độ này em ghê quá, anh chịu thua.

– Chịu thua là phải, tại anh trốn tránh và nhất là hay giả vờ, trong khi em nói rất thành thật, em không muốn giấu anh bất cứ điều gì.

– Anh xin lỗi.

Loan xoay người đứng vào góc khuất có bờ tường hoa che kín:

– Mình đứng xích lại đây anh, em lạnh.

Phi theo Loan tiến lên vài bước, điếu thuốc lá cháy đỏ trên môi, tiếng chàng lẫn trong khói thuốc:

– Toàn ghen với anh à?

Loan cười dịu dàng:

– Em chắc thế.

– Biết đâu Toàn chẳng… bỏ ra một chút thì giờ để nhớ đến anh. Toàn muốn hỏi thăm…

– Anh khôi hài khéo nhỉ.

Tiếng Phi cười khanh khách:

– Như vậy thì nguy quá. Sẽ có một ngày nào đó anh không dám đến đây nữa.

Loan biết Phi nói đùa, nhưng nàng vẫn linh cảm thấy một ngày nào đó nàng sẽ mất Phi, không phải là Phi sợ Toàn ghen mà vì tâm lý thông thường của những người đàn ông. Khi Loan đã về với Toàn, sống với Toàn, Phi sẽ không còn lý do để lui tới như bây giờ nữa.

Vả lại, Phi sẽ còn những việc khác phải làm, những chỗ khác để lui tới thú vị hơn là lui tới đây. Sự mất mát đó Loan nghĩ đến ngay từ lúc này và niềm đau tiếc nhớ cũng len lén hiện đến không thành hình rõ rệt nhưng đã thành một cái bóng ám ảnh khôn nguôi. Nàng nhìn Phi thật lâu và nói thầm “em sẽ mất anh, em sẽ mất anh”. Loan biết dư âm của tiếng nói thầm đó còn vang vọng mãi cho tới bao giờ Loan quên được Phi mới là hết hẳn.

Tiếng Phi cất lên cắt ngang ý nghĩ của Loan:

– Em trả lời Toàn thế nào?

Vòng tay Loan khoanh lại trước ngực:

– Em coi anh như anh.

– Câu trả lời thông thường và giản dị.

– Bởi vậy Toàn không tin.

Phi thú vị bởi câu trả lời của Loan, câu trả lời giấu một ẩn ý lén lút đồng lõa. Chàng cười ròn tan:

– Phải làm thế nào cho Toàn tin bây giờ?

Loan cố giấu một nụ cười:

– Đừng làm gì cả.

– Các cô giỏi ở chỗ đó. Sự yên lặng có giá trị là một sự bắt buộc người đàn ông phải tin mình. Và rồi người đàn ông tuy vẫn nghi ngờ, song ít hơn. Có đúng vậy không?

Loan thầm phục nhận xét chính xác của Phi, nàng mỉm cười thú nhận:

– Anh ghê gớm lắm, không vừa đâu. Sau này lấy vợ chắc không ai bắt nạt được anh.

(Còn tiếp – Chương 24)

Share this post