Định Mệnh An Bài (Tiểu Thuyết Phóng Tác – Hoàng Hải Thủy) Chương 10 (Tiếp theo)

Định Mệnh An Bài (Tiểu Thuyết Phóng Tác – Hoàng Hải Thủy) Chương 10 (Tiếp theo)

ĐỊNH MỆNH AN BÀI
* Tiểu Thuyết Phóng Tác Hoàng Hải Thủy
* Định Mệnh Đã An Bài (Chiêu Dương xuất bản Sài Gòn, 1965). Tựa đề tác phẩm được Phố Nhỏ thay đổi theo ý tác giả (tháng 10, 2019).
* Nguồn: Blog Hoàng Hải Thủy (https://hoanghaithuy.wordpress.com)

* Để đọc những phần đã đăng, xin click vào chuyên mục Văn Học – Truyện Dài, Hồi Ký.

CHƯƠNG 10
(Tiếp theo)

Khi người ta chờ đợi, người ta thấy thời gian dài vô tận, dài lê thê, dài khủng khiếp.

Từ phút Thiếu tá Cảnh sát Lê Huy ra khỏi nhà, không cần phải đề phòng Lê Huy nữa, tôi bắt đầu chờ đợi tin người ta tìm thấy Hồng Loan và gọi điện thoại tới cho biết.

Tôi hồi hộp không ngồi yên, không đứng yên được một chỗ. Bụng tôi nóng như lửa cháy. Tôi đi đi lại lại gần chỗ đặt máy điện thoại. Được cái là Thúy cũng mong tin như tôi nên nàng không nhìn thấy vẻ kì lạ gì ở tôi.

Bây giờ đã là 11 giờ. Hôm nay là sáng Thứ Hai, không phải là ngày lễ nghỉ, nhân viên và công nhân xưởng gỗ chắc chắn là phải có người đến xưởng làm và tìm ra Hồng Loan bị trói nằm trong văn phòng của họ rồi chứ? Hồng Loan phải được tìm ra từ 8 giờ sáng nay rồi chứ? Tại sao tới giờ này chưa có tin gì về?

Tôi giật mình khi có chuông điện thoại reo vang. “Đây rồi. Có thế chứ” – tôi nghĩ thầm và chạy tới vồ lấy máy nói:

– A lô…?

Nhưng đó chỉ là điện thoại gọi từ tòa án của luật sư Thanh. Y gọi tới hỏi có tin tức gì về ông bà Văn chưa.

Tôi trả lời chưa và tả qua cuộc nói chuyện đầu tiên với cảnh sát. Lê Quí Thanh chẳng giúp ích gì được tôi. Y làm cho tôi tăng thêm bối rối bằng lời khuyên tôi nên gọi lại cho cảnh sát để hỏi tin.

Tuy không muốn, tôi vẫn làm theo lời Thanh.

Lê Huy và Đăng đều không có mặt ở văn phòng. người cảnh sát trực không thể nói cho tôi biết họ đi đâu. Tôi nghĩ: “Chắc họ tới xưởng cưa trong rừng rồi. Vì chưa biết chắc người đàn bà bị trói nằm trong căn nhà giữa rừng đó có đúng là bà Văn hay không, họ chưa báo cho mình biết. Hai nữa họ lại đi vội tới đó…” – tôi nghĩ vậy và tôi cảm thấy dễ chịu hơn. Kế hoạch của tôi ăn khớp đâu vào đó, không một chi tiết nhỏ nào lệch lạc. Kế hoạch của tôi chạy đều như một cái máy. Chỉ cần Hồng Loan giữ đúng vai trò của nàng, chỉ cần nàng đừng vì quá xúc động mà rơi vào cạm bẫy của Lê Huy.

Ý nghĩ lo sợ đó về Hồng Loan lại làm tôi lạnh người, nhưng tôi không còn làm gì khác được, ngoài việc quanh quẩn trong nhà này và chờ đợi.

Thúy cũng quanh quẩn bên tôi. Nàng làm cơm trưa và tôi ăn lẻo lớt vài miếng. Đang ăn, chợt nàng hỏi:

– Có thể nào ông bà Văn bị chặn đường bắt cóc không anh?

Tôi giựt mình. Tôi muốn cảnh sát chỉ được nghe nói chuyện bắt cóc do chính miệng Hồng Loan nói ra. Tuy nhiên lúc này không có cảnh sát ở cạnh tôi và Thúy nên nàng nói ra cũng không sao. Vả lại, cùng lúc này chắc Cò Huy đã gặp Hồng Loan rồi, chắc y đang nghe lời khai của Hồng Loan về vụ bắt cóc.

Tôi điềm nhiên trả lời Thúy:

– Rất có thể. Song đó là chuyện cảnh sát. Mình chẳng nên đưa ra những giả thuyết. họ có thể hỏi tại sao mình nghĩ vậy… Phiền lắm. Nên tránh nói nhiều với cảnh sát chừng nào tốt chừng nấy.

– Thúy không muốn ở đây – Nàng rùng mình – Không khí trong nhà này có cái gì làm Thúy sợ… Sao Thúy thấy nó… lạnh lạnh quá đi…

Tôi nghĩ tới xác chết nằm trong tủ lạnh. Nếu Thúy sợ không dám ngủ một mình trên nhà này thì tốt quá, tôi càng dễ dàng mang xác chết ra khỏi tủ lạnh khi cần đến. Tôi đề nghị:

– Nếu Thúy không muốn ngủ ở trên này thì Thúy lên căn phòng của tôi trên ga-ra, để tôi dọn lên đây. Bây giờ cả tôi và Thúy đều phải ở đây, mình không đi đâu được trước khi ông bà Văn trở về… Thúy ngủ trên đó được không?

– Được. Em chưa lên phòng anh bao giờ nhưng chắc trên đó đỡ hơn.

Nàng nhìn quanh, mắt nàng lướt qua cái tủ lạnh khổng lồ và nàng rung mình, nhắc lại:

– Sao em thấy ở đây lạnh quá đi…

Tôi thầm nghĩ: “Nhà có xác chết nằm trong tủ lạnh thì làm sao không lạnh cho được?”. Tôi nói:

– Tại Thúy ngủ một mình trong tòa nhà quá rộng, quá nhiều phòng trống. Thúy thấy vậy. Nếu nhà này mà có chừng mười người ở thì Thúy thấy nóng ngay. Đổi lên phòng tôi chắc Thúy sẽ ngủ ngon hơn. Ăn xong, Thúy thu dọn quần áo đi, chúng ta làm một cuộc trao đổi liền một lúc.

Tôi muốn Thúy xa tôi, nhất là trong lúc này tôi đang bối rối. Có nàng bên cạnh để cứ phải chia trí nói chuyện với nàng thật là đau khổ.

Thúy lên lầu. Tôi lại gọi điện thoại cho luật sư Thanh. Tôi cho ông ta biết là tôi đã gọi cho cảnh sát nhưng vẫn chưa có tin tức gì mới cả.

Y hỏi tôi:

– Đã có anh nhà báo nào tới làm phiền anh chưa?

Tôi đáp chưa. Y tiếp:

– Nếu có, anh cứ bảo họ đến gặp tôi. Để tôi đối phó với họ.

– Vậy thì tốt quá. Tôi đang sợ không biết phải nói sao với nhà báo.

Vừa đặt ống nói xuống, tôi nghe thấy tiếng nói của người đi vào sân villa. Tôi nhìn ra và cổ họng tôi nghẹn lại khi thấy hai người đi vào đó chính là Thiếu tá Lê Huy và Trung úy Đăng.

Tôi tin chắc là vào giờ này người ta đã tìm thấy Hồng Loan. Và Lê Huy vừa đi lên căn nhà giữa rừng để nhìn tận chỗ nơi Hồng Loan bị trói bỏ nằm suốt đêm. Nhưng tại sao không thấy họ đưa Hồng Loan về đây? Không lẽ Hồng Loan đã lầm lỡ điều gì để bị lộ tẩy và nàng đã bị họ giam kín một chỗ để thẩm vấn khai thác rồi hay sao?

Lúc đó tôi không biết có một năng lực gì làm cho tôi đứng nguyên được tại chỗ trong khi hai chân tôi chỉ muốn chạy.

Chạy vắt giò lên cổ…

Họ vào nhà. Lê Huy có vẻ mệt mỏi. Bộ quần áo của y nhầu nát và lưng áo y ướt đẫm mồ hôi. Y gật đầu chào tôi rồi vào phòng khách ngồi phịch xuống ghế, Đăng vẫn đứng ở bên cửa.

Ngồi duỗi hai chân dưới vùng gió mát của cây quạt trần y ra hiệu cho tôi mở, Lê Huy thở phào và nói:

– Vụ mất tích này thật là bí mật. Có nhiều sự kiện để tôi có quyền nghi rằng hai kẻ mất tích đang chơi trò cút bắt với cảnh sát. Nghĩa là họ bày ra vụ trốn đi này để cho cảnh sát đi tìm họ chơi…

Giọng của tôi lạc đi. Nó trở thành khàn khàn:

– Sao ông lại nói vậy? Ông bà chủ tôi đời nào lại…?

– Cảnh sát đã tìm ra chiếc Mercury. Xe được bỏ ở sân để xe hơi sau Quốc hội. Trong xe không có va li hay đồ đạc gì của họ hết. Cũng chẳng có ai nhìn thấy kẻ đem xe về bỏ ở đó. Vẫn không thấy hai người đó ở đâu hết.

Tôi lạnh người vì câu nói sau cùng của Lê Huy: “Vẫn không thấy hai người đó ở đâu hết”. Vậy là nghĩa làm sao? Họ vẫn chưa tìm thấy Hồng Loan ư? Vô lý. Hôm nay là ngày Thứ Hai. Ngày làm việc. Bây giờ đã 12 giờ trưa, bắt buộc phải có công nhân tới xưởng cưa là việc và tìm thấy người đàn bà bị trói bỏ nằm cong queo trong văn phòng của họ rồi chứ!

Hay là cảnh sát, đại diện là anh cáo già Lê Huy này đã tìm ra được Hồng Loan nhưng anh còn đem nàng dấu đi để giăng bẫy chơi tôi chăng?

Anh cớm già này nhiều thủ đoạn nguy hiểm lắm đây. Tôi cần đề phòng lắm mới được.

Không muốn cho Lê Huy nhìn thấy mặt tôi, bộ mặt mà tôi tin là đang có nhiều nét tố cáo, tôi đi tới tủ rượu, lấy la-ve mở cho Lê Huy và Đăng uống.

Lê Huy đỡ lấy lon la-ve lạnh, uống một hớp rồi nói:

– Đêm qua có người trông thấy họ chạy xe trên đường Sài Gòn – Đà Lạt. Đúng là đêm qua họ rời Sài Gòn đi Đà Lạt thật. Một viên cảnh sát công lộ chạy xe máy dầu theo xe hơi của họ một quãng trên khoảng đường vừa ra khỏi xa lộ. Người cảnh sát viên thấy bà Văn cầm lái, ông Văn ngồi bên. Nhưng xe chạy chậm và người cảnh sát qua mặt xe đó. Không hiểu vì sao xe lại quay về Sài Gòn… Chắc họ đã đem về Sài Gòn bỏ đó, và dắt nhau đi trốn đâu đó ở Sài Gòn. Tìm được hai người đi trốn ở Sài Gòn này đâu phải dễ…

Tôi nghe tiếng tôi nói:

– Ông Văn đang đau nặng. Làm sao ổng đi đâu mà không có người thấy? Nếu ông bà ấy trở về Sài Gòn, chắc là phải về nhà này chứ?

Lê Huy có vẻ suy nghĩ, y tặc lưỡi:

– Tôi muốn biết me sừ Văn đau nặng đến chừng nào? Mà có thật hắn ta đau không chứ? Ai chứng nhận là hắn đau ngoài vợ hắn? Hắn có thể giả đò đau được chứ?

Im lặng một lúc, y hỏi:

– Chú có chính mắt thấy ông Văn nằm trong phòng không?

Tôi gật đầu:

– Có. Chính mắt tôi thấy. tôi có vào phòng riêng của ổng mấy lần. lần nào tôi cũng thấy ổng ngủ mệt…

Lời khai của tôi vẫn không thuyết phục được Lê Huy.

Y cau đôi mày rậm:

– Nếu hắn giả đò đau nặng, hắn phải đánh lừa cả chú. Người hắn cần lừa trước tiên là chú. Nếu không tại sao hắn đau nằm liệt giường cả tuần lễ mà vợ hắn không mời bác sĩ tới khám bệnh cho hắn? Giầu có như hắn thiếu gì bác sĩ quen? Tại sao?

Tôi không thể trả lời câu hỏi đó.

Tôi nói lảng sang chuyện khác:

– Cô Thúy vừa nói rằng… không chừng hai ông bà ấy bị… bắt cóc…

Y vồ lấy câu nói của tôi:

– Bắc cóc? Vì lý do gì cô ấy nghĩ đến chuyện bắt cóc?

Tôi biết tôi nói tới vấn đề bắt cóc là nguy hiểm nhưng tôi không còn cách nào khác.

– Vì… vì… – tôi ấp úng – Vì cả hai người cùng mất tích một cách bí mật và khó hiểu.

Cảnh sát rất ngại những vụ bắt cóc. Nếu có người trốn đi, đó là chuyện riêng của người đó, nhưng nếu một người bị bắt cóc, đó lại là việc của cảnh sát. Chỉ cần một vụ bắt cóc xẩy ra trong cả mười năm an ninh yên lành, là cơ quan cảnh sát bị thiên hạ chỉ trích. Ngoài ra những người có nhiệm vụ, lại còn mất ăn, mất ngủ để tìm ra thủ phạm. Tìm không ra thì còn khổ. Vì vậy, Lê Huy tỏ ra khó chịu khi nghe tôi nói đến chuyện vợ chồng Văn có thể bị bắt cóc.

Y đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng, tay cầm lon la-ve.

– Luật sư Lê Quí Thanh – tôi nói tiếp – Luật sư riêng của ông Vũ Minh Văn, sẽ yêu cầu thẳng với ông Tổng Giám Đốc để coi vụ này là một vụ bắt cóc và mở cuộc điều tra gấp.

Lê Huy dừng lại:

– Ông Tổng Giám Đốc Cảnh sát à?

– Vâng. Luật sư Thanh là bạn của ông Tổng Giám Đốc.

– Hừ… có cái gì thì chỉ mệt bọn này thôi. Nè, chú làm ơn biểu cho cô gái đó biết cổ đừng có nói gì lộn xộn về vụ bắt cóc bắt nhái đó nữa nghen. Nói lộn xộn làm cho người ta khó làm việc ra…

Như chợt nhớ ra, y hỏi:

– Ông bà Văn có thân nhân gì ở đâu không? Họ có thể nổi hứng bất tử đi thăm thân nhân vài ngày ở đâu không?

– Tôi không biết rõ lắm về thân nhân của bà Văn. Tôi chỉ biết ông Văn có một bà chị ở ngoài Đà Nẵng.

– Họ có thể đổi ý… Không. Chắc không thể vậy được. Chiếc xe hơi của họ hiện để ở Sài Gòn – Lê Huy bắt đầu nói một mình – Đúng rồi. Rất có thể đây là một vụ bắt cóc… Có thể lắm… Mệt rồi…

Y dừng lại để nói với tôi:

– Nè chú… Nếu ông bà Văn bị bắt cóc, nhà này sẽ được bọn gian gọi điện thoại tới nói về tiền chuộc. Nếu có thì chú phải báo ngay cho tôi biết. Nghe không?

Y đi vội ra khỏi phòng. Trung úy Đăng đi theo y như một cái bóng.

Tôi rót một ly rượu mạnh và ngửa cổ uống hết. Ruột tôi nóng như có lửa đốt. Thời gian càng trôi qua, tôi càng lo âu. Có chuyện gì đã xẩy đến với Hồng Loan? Tại sao đến giờ này vẫn chưa ai tìm ra nàng? Tất cả kế hoạch của tôi đều đặt trên yếu tố tìm ra nàng bị trói nằm trong văn phòng của xưởng cưa ở giữa rừng. Tôi nghĩ đến xác Vũ Minh Văn nằm trong tủ lạnh. Nếu Hồng Loan không trở về như tính trước, tôi sẽ phải làm một mình cái việc đem xác Văn ra ngoài. Chỉ cần nghĩ đến chuyện tôi sẽ một mình làm việc đó tôi đã thấy buồn mửa.

Uống xong ly rượu mạnh tôi chưa thấy dễ chịu chút nào, tôi vừa định uống ly thứ hai thì có hai anh phóng viên nhà báo tới. Hai anh này đã biết tin vợ chồng Vũ Minh Văn mất tích và điều đặc biệt là không hiểu do đâu, vì lẽ gì, họ đoán ngay rằng vợ chồng Vũ Minh Văn đã bị bắt cóc. Họ yêu cầu tôi kể cho họ nghe từ đầu tới cuối. Họ hứa hẹn nếu tôi chịu kể, họ sẽ có một khoản tiền cho tôi. Nhưng lẽ tất nhiên là tôi không thể nào chiều ý họ được. Tôi không để cho họ vô nhà. Phải vất vả mãi tôi mới đẩy được họ đi gặp luật sư Thanh. Mấy anh nhà báo thật dai như đỉa đói.

Bây giờ đã là hai giờ trưa. Vẫn chưa có qua một tin gì về Hồng Loan. Khi Thúy xuống yêu cầu tôi xách giùm nàng cái va-li xuống căn phòng mới, tôi đối với nàng cọc cằn gần như bất lịch sự.

Buổi chiều tới, cơn nóng ruột trong tôi càng tăng. Tôi muốn ra khỏi nhà để vù tới căn phòng của Phi Đen, mượn gã cái xa lambretta để phóng lên xưởng cưa giữa rừng, nơi tôi để Hồng Loan nằm lại, thám thính. Nhưng dù muốn tôi cũng không dám đi như vậy. Vì nếu có người gặp tôi lảng vảng ở đó tức là tôi đã ký tờ cung khai tội trạng của tôi.

Dù có chuyện xẩy ra đi nữa, tôi cũng không thể tới xưởng cưa giữa ban ngày ban mặt được.

Thời gian trôi qua chậm rì và nặng trịch. Tới năm giờ chiều, vẫn không có tin gì mới về Hồng Loan, bây giờ tôi thấy chỉ có ba giả thuyết có thể giải thích được sự bặt tin của nàng. Một là cảnh sát đã tìm ra nàng và giam kín nàng ở một chỗ, chờ đợi tôi làm một cử chỉ vụng dại gì đó để tự tố cáo. Hai là vẫn chưa có ai tìm ra Hồng Loan, tức là chưa có ai đặt chân vào căn nhà giữa rừng đó, và Hồng Loan, vì bị trói cả chân lẫn tay, vẫn cứ phải nằm chịu trận trong đó. Ba là Hồng Loan đã tự cởi được trói và vì một lí do nào đó, vì sợ hoặc vì muốn phá tôi, muốn hại tôi, đã lẻn trốn đi. Nàng có thể bỏ rơi tôi với vụ âm mưu bê bối này.

Tuy nguy hiểm tôi cũng phải liều…

Đêm nay, tôi sẽ tới căn nhà giữa rừng để tìm Hồng Loan.

Việc cần làm ngay trước giờ đóng cửa văn phòng hôm nay là việc tôi phải mượn được một chiếc xe hơi. Tôi gọi ngay điện thoại tới một hãng cho mướn xe ở đường Nguyễn Huệ. Tôi quen sơ với viên quản lý hãng này và tôi đã nhiều lần mướn xe của hãng. Anh quản lý cho tôi biết là hãng có sẵn một chiếc Renault 4 cho mướn. Xe chạy tốt và anh ta sẽ ở lại văn phòng tới 7 giờ tối nay để chờ tôi tới lấy xe.

Một số nhật báo phát hành buổi tối đăng tin vợ chồng nhà doanh thương nổi tiếng Vũ Minh Văn bị mất tích bí mật. Có tờ báo viết cả về tôi. Nhưng tất cả chỉ mới là tin vắn, chưa báo nào dám làm lớn và cũng chưa báo nào dám quả quyết rằng vợ chồng Vũ Minh Văn bị bắt cóc.

Không một báo nào đăng xa gần đến giả thuyết vợ chồng Vũ Minh Văn có thể đi trốn nợ.

Tới 6 giờ tối, luật sư Thanh lại điện thoại tới:

– Sáng mai, lúc 11 giờ, tôi sẽ tới villa. Có tin đồn rằng hai ông bà chủ anh có thể bị bắt cóc. Tôi muốn được hỏi chuyện anh với cô Thúy. Tôi cũng cần biết thêm về tình hình tài chính của ông Văn. Nếu anh có thể làm cho tôi một bản ghi tên những chủ nợ của ông Văn và những số tiền ông ấy thiếu nợ…?

Tôi hứa trưa mai tôi sẽ làm xong cho y bản danh sách chủ nợ. Tôi hỏi thêm:

– Như vậy là ông cũng chưa có tin gì về bà Văn ư?

– Chưa – y đáp – Thật kỳ lạ. Họ như biến đi mất không để lại dấu vết gì trừ cái xe Mercury. Anh cần ở cạnh máy điện thoại suốt ngày đêm. Nếu ông bà ấy bị bắt cóc, bọn bắt cóc chắc chắn sẽ gọi điện thoại tới nhà đòi tiền chuộc nội trong đêm nay hay sáng mai. Nếu có người gọi tới đòi tiền chuộc, anh phải báo ngay cho tôi biết nghe.

Với sự mất mặt của Hồng Loan, tôi cảm thấy kế hoạch mà tôi yên trí là hoàn hảo đã có một sơ hở. Tôi không thể biết rõ tại sao người ta lại chưa tìm thấy Hồng Loan. Tôi cũng dư biết là không bao giờ có kẻ nào gọi điện thoại tới để đòi tiền chuộc. Đêm nay, tôi nhất định phải liều đi tới căn nhà giữa rừng, nơi tôi để Hồng Loan nằm lại đêm qua.

Tôi cần đi mà không để cho Thúy biết.

Thời gian tuy trôi qua rất nặng nề, chậm chạp nhưng rồi buổi tối cũng đến. Thúy làm cơm cho tôi ăn, nhưng cũng như bữa trưa, tôi không sao nuốt được. Cổ họng tôi mắc nghẹn từ chối không cho thức ăn trôi xuống dạ dầy. May sao Thúy cũng ăn không được. Sự chờ đợi, bồi hồi, nóng ruột làm cho bất cứ ai cũng ăn không ngon. Thúy không chú y lắm tới việc tôi ăn ít. Nếu gặp hoàn cảnh này mà tôi lại ăn nhiều, ăn ngon, nàng mới nghi ngờ.

Tôi ăn qua loa cho xong bữa. Tới 6 giờ 30 tôi bảo Thúy:

– Tôi đi mua thuốc lá và ra quán cà phê ngồi một lúc cho khuây khỏa. Có lẽ tôi sẽ ngồi ở Thanh Thế, nhân tiện mua thuốc lá luôn…

Thúy lo âu:

– Thúy không muốn làm phiền anh… nhưng mà Thúy sợ… Anh nên đi chơi một lúc rồi về ngay. Để Thuý ở nhà một mình lỡ có chuyện gì xẩy ra Thúy không thể giải quyết được. Chẳng hạn như nếu… bọn bắt cóc gọi dây nói đến thì Thúy phải trả lời sao?

– Không có gì đâu… Thúy cứ yên trí đi ngủ sớm… Nếu có ai gọi điện thoại tới, Thúy chỉ cần nghe và ghi nhớ là đủ.

Nàng đột ngột nói:

– Em không ở đây nữa đâu. Ngày mai em sẽ đi tìm việc làm nơi khác. Em không đi xa Sài Gòn nhưng em không thể ở đây lâu hơn. Vả lại em thấy em có ở đây hay không cũng chẳng làm được việc gì… Nếu cảnh sát muốn hỏi em, em sẵn sàng để gặp họ.

Tôi thầm nghĩ: “Lại thêm một rắc rối nữa. Nếu nàng đi, thể nào cảnh sát cũng nghi ngờ. Mà mình lấy lý do gì để giữ nàng lại đây?”. Tôi thở dài:

– Thúy hãy cố gắng ở lại đây vài ngày nữa. Bây giờ dù cho Thúy có đi tìm việc làm Thúy cũng chưa thể đi làm ngay được mà. Cảnh sát họ còn cần gặp Thúy nhiều… Chẳng lẽ vừa tới nhận việc, Thúy đã xin phép nghỉ để đi gặp cảnh sát ư? Thúy đừng bỏ rơi tôi lúc này…

Nàng do dự, tôi tấn công tiếp:

– Trưa mai, ông Thanh luật sư của ông Văn sẽ tới đây. Thúy nên chờ gặp ông ta rồi hãy quyết định.

– Em không muốn xa anh nhưng sao bầu không khí trong nhà này làm em ngán quá…

Nàng nhìn quanh. Tôi có cảm tưởng như mắt nàng dừng lại quá lâu ở góc phòng đặt cái tủ lạnh quá lớn.

– Nhà này cái vẻ lạnh lạnh… chết chóc… y như nhà có ma…

– Thúy lên ở phòng tôi chắc sẽ vui hơn. Thôi, để chuyện đó ngày mai sẽ hay…

Ra khỏi nhà, tôi vội chạy qua đầu phố bên cạnh đón tắc-xi, đợi mất tới 15 phút tôi mới gặp một xe tắc-xi vắng khách. Hồi nay người ngoại quốc đã bắt đầu kéo tới Sài Gòn đông đảo. Xe cộ chuyên chở công cộng đã thấy khan hiếm. Các anh tài xế tắc-xi no đủ vì quá nhiều khách, tỏ thái độ khinh khỉnh từ chối khách, thật đáng ghét.

Tôi tới hãng cho mướn xe hơi chậm năm phút sau 7 giờ. Viên quản lý đã đóng cửa văn phòng ra về nhưng tôi tới nơi khi anh đang cho xe ra đường. Tôi gọi ơi ới và nắm anh lại được. Anh trở vào mở cửa ga-ra và giao cho tôi. Một chiếc Renault 4 xinh xắn, máy xe không được tốt lắm nhưng cũng thừa sức đưa tôi lên xưởng cưa rồi về.

Tôi nhận xe, lái ra cây xăng, đổ đầy xăng rồi chậm chậm lái ra xa lộ. Bây giờ là 7 giờ 30 tối. Tôi để ý coi tôi có bị theo dõi không. Sau tôi không có chiếc xe nào khả nghi chạy theo. Tôi cho xe chạy vừa phải và giữ đúng luật lưu thông trên xa lộ. Lúc này mà chạy ẩu để bị cảnh sát công lộ huýt còi, hỏi thẻ lái xe và phạt biên bản thì thật xui hết sức.

Trên đường đi, tôi biết hơn ai rằng việc tôi đi tới xưởng làm gỗ ban đêm như thế này là một việc làm tối ư dại dột và liều lĩnh. Tôi có thể bị bắt quả tang tại chỗ. Cảnh sát có thể đã giăng bẫy tại đó chờ tôi chui đầu vào. Đi tối nay, tôi như con chuột tinh khôn biết rằng đó là một cái bẫy mà vẫn cứ đủng đỉnh đi vô. Nếu tôi bị cảnh sát bắt ở đó tôi sẽ hết cách nói. Nhưng tôi không còn cách nào khác. Tôi cần biết ngay Hồng Loan có còn nằm đó hay đã bỏ trốn.

Và nếu trong trường hợp nàng bỏ trốn, tôi sẽ làm gì? Tôi chưa tính đến chuyện đó. Việc tôi cần biết ngay và trước hết là việc tại sao Hồng Loan lại không xuất hiện. Tìm biết nguyên do đó rồi, tôi sẽ tính sau đến chuyện khác.

Tôi bắt đầu thấy hối hận vì đã để lòng tham nổi dậy, vì đã lao đầu vào vụ âm mưu này.

Xe chạy chậm, tôi mất 1 giờ 30 phút mới tới đoạn đường rẽ từ quốc lộ vào rừng. Khi nhận đúng đây là con đường đất đưa vào xưởng cưa, tôi cho xe chạy vào đó nhưng còn cách xưởng cưa chừng 1 cây số, tôi cho xe đậu vào sau một bụi cây. Tôi ra khỏi xe, lặng lẽ đi bộ xuyên qua rừng tới xưởng cưa. Đi bộ như vầy, nếu cảnh sát có dăng bẫy ở xưởng cưa, may ra tôi còn thấy và có thể thoát. Hi vọng thoát thân trong trường hợp cảnh sát đã dăng bẫy ở đây thật mong manh, nhưng mong manh mà hi vọng vẫn hơn.

Buổi tối chưa khuya lắm, nhưng cảnh vật ở đây đã tĩnh vắng như ở giữa đêm thâu. Tiếng giun dế kêu rỉ rả dưới bước chân tôi dẫm nhẹ lên cỏ. Mấy căn nhà mái tôn vẫn nằm yên đó.

Đành liều phó mặc cho rủi may, tôi rời chỗ nấp đi thẳng tới.

Tai ù, mắt hoa và tim đập mạnh trong lồng ngực, tôi bước lên thềm nhà gỗ, cánh cửa vẫn còn mở hé y như đêm qua. Như thế này có nghĩa là từ đêm qua tới nay vẫn chưa có người nào bước qua ngưỡng cửa này ngoài tôi và Hồng Loan hay sao?

Đẩy cánh cửa mở ra, tôi hỏi vào nhà:

– Có ai trong này không?

Yên lặng. Chỉ có tiếng muỗi vo ve trả lời.

Yên lặng làm tôi rùng mình.

Móc cây đèn bấm trong túi ra, tôi chiếu vào căn nhà tối. Bàn ghế vẫn nguyên như cũ. Tôi bước vào nhà, với vừng sáng của cây đèn chiếu trước mặt, tôi đi dần tới góc nhà đêm qua tôi đã thấy Hồng Loan nằm.

Ánh đèn dừng trên hai chân của một người đàn bà. Một chân không có giầy của Hồng Loan vẫn nằm đó, đúng chỗ nàng ngã xuống sau cú đấm của tôi đêm qua.

Ánh đèn chiếu lên mặt nàng. Tôi đứng sững như kẻ chết đứng, tôi không tin cả ở mắt tôi. Lúc đó tôi như người đang ở trong một cơn ác mộng.

Hồng Loan nằm đó, hai mắt mở nhìn lên trần nhà. Đôi mắt trắng dã. Mặt nàng cứng như mặt giấy. Bộ mặt cứng đơ ấy cho tôi biết là nàng đã chết.

(Hết Chương 10)

Share this post