Định Mệnh An Bài (Tiểu Thuyết Phóng Tác – Hoàng Hải Thủy) Chương 3 (Tiếp theo)

Định Mệnh An Bài (Tiểu Thuyết Phóng Tác – Hoàng Hải Thủy) Chương 3 (Tiếp theo)

ĐỊNH MỆNH AN BÀI
* Tiểu Thuyết Phóng Tác Hoàng Hải Thủy
* Định Mệnh Đã An Bài (Chiêu Dương xuất bản Sài Gòn, 1965). Tựa đề tác phẩm được Phố Nhỏ thay đổi theo ý tác giả (tháng 10, 2019).
* Nguồn: Blog Hoàng Hải Thủy (https://hoanghaithuy.wordpress.com)

CHƯƠNG 3
(Tiếp theo)

8 giờ 30, Vũ Minh Văn xách cặp ra khỏi nhà.

Sáng nay, y ăn bận chỉnh tề: complet xám nhạt, cravate màu đỏ cặn rượu trông nổi bật, giầy daim nâu nhạt, trông y như một nhà kinh doanh trẻ tuổi chịu chơi, một businessman / playboy trong những phim Mỹ. Tôi chịu Văn nhất ở khoản y ăn diện được lắm. Nếu tôi có tiền, tôi cũng chỉ ăn diện đến bằng y là cùng.

Trông y sáng nay không có vẻ say hay còn khó chịu vì cơn say như chết đêm qua, y chỉ có vẻ mặt mệt mỏi và tiều tụy. Mặt y hốc hác, đôi gò má nhô cao, đôi mắt trũng sâu, hai quầng đen hằn rõ quanh mắt.

Tôi đánh chiếc Mercury tới trước cửa và đứng trong cửa chờ y đúng điệu một chú tài chờ ông chủ đưa cặp cho xách ra xe và mở cửa xe cho ông chủ.

Văn đi chậm chậm. Y như người mệt đến nỗi đi không vững. Ngồi vào xe, y bảo tôi:

– Tôi không đến sở, chú đưa tôi ra phi trường.

Y sắp đáp phi cơ đi đâu kìa? Tôi chỉ thấy y xách theo cái cặp Samsonite ngày thường. Nếu y không mang theo va-ly, chắc là y đi đâu không lâu. Từ đó lên tới phi trường, y không nói với tôi tiếng nào. Và tôi cũng cố giữ không hỏi y đi đâu.

Tới phi trường, khi xe ngừng, y mới bảo tôi:

– Chiều nay, tôi về thẳng văn phòng. Năm giờ chú tới văn phòng đón tôi về.

Y chưa xuống xe ngay, đặt cái cặp lên đùi, y hỏi:

– Hôm nọ, tôi mới đưa cho chú có mấy ngàn, phải không nhỉ?

– Thưa vâng – Tôi đáp – Năm ngàn.

Không nói gì, y mở cặp, lấy ra tập ngân phiếu đặt lên cặp và rút cây viết Parker 75 vàng óng ánh ra viết, ký. Sau khi xé tờ ngân phiếu, y còn cầm trên tay, giơ lên chưa đưa cho tôi ngay. Nụ cười nở trên môi y tràn đầy cay đắng:

– Chú ra băng lãnh tiền ngay đi. Chắc còn đủ số tiền trả chú đó. Để chậm hết ráng chịu, đừng có kêu nghen. Tôi trả tiền chú 4 tháng lương đấy. Ba tháng chú làm cho tôi, một tháng đưa thêm để chú đi tìm việc khác.

Trao tờ phiếu cho tôi, y dặn tôi một câu đầy mơ hồ:

– Chú cố ở lại với tôi cho tới ngày cuối cùng nhé. Chắc không còn lâu nữa đâu. Tôi không muốn chú bỏ rơi tôi.

Lịch sự, tôi gập ngay tấm ngân phiếu bỏ vào túi. Văn lại mở cặp lấy ra tấm giấy máy bay đưa cho tôi:

– Tôi vào Bar ngồi, chú đem vào ghi chỗ cho tôi rồi đem ra Bar cho tôi.

Tôi đưa vé vào quầy Hàng Không Việt Nam. Những em tiếp viên bay trên phi cơ đa số đều dễ thương, và những em tiếp viên chuyên tiếp khách dưới đất đa số đều khó thương. Em tiếp viên ngồi quầy sáng nay cũng không ra ngoài thông lệ ấy. Tấm vé cho tôi biết Văn đi Đà Nẵng. Đi về ngay trong ngày.

Văn ngồi trong Bar trên lầu tòa nhà phi cảng. Khi tôi đến trao trả y tấm vé, y đang ngồi trầm tư trước ly cà phê. Y gật đầu:

– Cám ơn. Ngồi đây Quang. Uống với moa ly cà phê.

Tôi và y giây phút này lại thành bạn. Tôi biết y đang buồn thật buồn, buồn đến nỗi không còn muốn ngồi một mình nữa. Tôi cũng gọi cà phê. Tôi thấy thương hại Văn, tôi muốn nói lời gì, làm cử chỉ gì cho y nguôi bớt buồn phiền, mặc dầu tôi biết rằng tôi không có khả năng làm cho y bớt buồn phiền.

Tôi giả vờ vui:

– Từ đây về, tôi sẽ đến băng lãnh “séc” của anh ngay, nhưng chắc anh nói chơi thế chứ? Anh làm gì đã đến nỗi bi lắm?

Không cười, y đáp:

– Bịp toa làm chi? Bi đến cùng rồi, không còn ai có thể bi hơn được nữa. Moa vỡ nợ rồi. Để moa nói cho nghe. Chỉ còn có mấy ngày nữa thôi, moa không còn là giám đốc công ty Pacific nữa. Moa vừa phạm một lỗi lớn, nói cho đúng ra thì không hẳn là lỗi của moa, tên nào gặp trường hợp của moa cũng chết. Chắc toa cũng biết sơ qua, việc làm ăn của những hãng xuất nhập cảng như Pacific muốn khá được là phải có tay chân trong chánh quyền. Chánh phủ mà moa có nhiều kẻ cộng tác làm ăn từ lâu vừa mới đổ. Một nhóm khác lên thay, họ bắt buộc phải vơ quyền lợi về phe nhóm họ. Một vụ chuyển ngân phi pháp do moa chủ động bị khám phá. Vụ này chỉ được ỉm đi và moa tránh đi tù với điều kiện là moa phải nhường chức giám đốc lại cho người khác. Một số người khác bỏ tiền ra mua lại cổ phần của công ty và moa ra khỏi đó tay trắng. Nếu còn làm giám đốc, moa vẫn còn có thể xoay sở được. Mất chức đó là moa mất hết. Moa nợ nhiều lắm. Nợ ngập đầu, ngập cổ. Cái nhà, cái xe Mercury mà toa thích đó sẽ bị chủ nợ tịch biên nếu moa không kịp bán nó trước. Khi moa còn làm giám đốc công ty Pacific, bọn chủ nợ của moa còn yên trí là moa sẽ có áp-phe lớn kiếm ra tiền trả chúng. Khi thấy moa mất chức, bọn chúng sẽ ào tới và moa sẽ vỡ nợ.

Một nụ cười mỉm, loại cười người ta gọi là cười nửa miệng, nở trên làn môi khô của Văn. Tôi thấy y có vẻ kiêu ngạo và chửi đời:

– Moa đã từng đi Tây, đi Đức, đi Nhật. Những thủ đô lớn nhất thế giới, những nơi ăn chơi cừ nhất thế giới moa đều đã được đặt chân tới. Moa ở nhà lớn hơn nhà Tổng trưởng, moa đi xe hơi hách hơn ông Tướng, moa lấy người đàn bà đẹp nhất Sài Gòn làm vợ. Nhiều tên làm lớn tranh nhau Hồng Loan với moa nhưng moa là kẻ thắng. Moa đã hưởng thụ nhiều. Đủ rồi. Bây giờ đến lúc moa phải trả nợ. Nợ thì trả, có sao. Moa chẳng ăn bận gì hết.

Y nhún vai:

– Nhưng nói trả nợ là một chuyện mà trả được bao nhiêu nợ lại là một chuyện khác. Thiên hạ cứ việc chạy theo moa mà hy vọng lấy được tiền của moa, Hélène sẽ là một trong số những kẻ chạy theo đó.

Chưa bao giờ tôi nghe thấy Văn gọi Hồng Loan bằng cái tên Hélène. Y nói với tôi nhưng tôi có cảm giác y đang nói chuyện một mình:

– Cho nàng chạy. Nàng làm khổ moa nhiều, moa chỉ có cách ấy để trả thù nàng. Nàng thích có tiền, moa làm cho nàng không có tiền. Đáng lẽ ra nàng có tiền khi moa chết, moa làm cho nàng mất hết mặc dầu moa vẫn chết. Bây giờ moa mới tin hẳn là nàng không yêu moa. Khi đàn bà không yêu ai, họ hoàn toàn dửng dưng với người đó, nhất là khi kẻ đàn ông khốn nạn, đáng thương đó lại sống gần họ là chồng họ và có quyền trên đời tư họ. Moa đã thử hết cách rồi. Moa không làm sao có thể làm nàng rung động, dù chỉ là một rung động nhỏ. Vậy mà moa biết chắc nếu nàng yêu ai, nàng sẽ rung động kinh khủng lắm. Người như nàng đa tình ra mặt. Nói nàng lạnh lùng, không thích tình yêu là vô lý. Nàng chỉ lạnh lùng vì nàng không yêu. Nếu yêu, nàng khác. Khi lấy nàng, moa hy vọng làm nàng thay đổi. Moa cũng dại dột và ngu đần như tất cả những thằng đàn ông vô duyên đáng thương ở trên cõi đời này, những thằng biết đàn bà không yêu mình nhưng cứ lấy làm vợ, hy vọng họ sẽ yêu mình sau. Tình yêu đến là đến ngay, không cần phải có thời gian. Tình yêu không đến là không bao giờ đến. Những thằng đàn ông như moa, yêu vợ mà không được vợ yêu lại, thật đáng thương.

Văn trầm ngâm. Tôi cũng yên lặng. Những lời Văn vừa nói làm tôi bàng hoàng, mặc dầu trước đó tôi đã biết rằng Hồng Loan không yêu y. Có thể là nàng chưa bao giờ yêu ai. Nàng chỉ yêu có tiền.

Có tiếng loa phóng thanh mời hành khách đáp phi cơ đi Đà Nẵng ra cổng phi cảng để lên phi cơ. Không nói với tôi một tiếng nào nữa, Văn đứng lên, xách cặp đi về phía có em tiếp viên áo xanh đứng chờ.

Tôi lên xe. Tôi rút tấm ngân phiếu ra coi. Tôi được trả một tháng 10.000 đồng. Ngân phiếu đề con số 40.000 đồng. Vũ Minh Văn chi tiền thật bảnh. Nếu y có tiền chắc chắn y là một chủ nhân ông hào phóng nhất đời.

Việc làm đầu tiên của tôi khi về đến trung tâm Sài Gòn hôm nay là việc đến ngân hàng lãnh tiền. Nét mặt u buồn của Văn ám ảnh tôi, làm cho tôi mất vui. Tôi cố nghĩ đến số bạc 16 triệu đồng nhưng tôi không còn thấy hào hứng như trước nữa. Về đến trung tâm thủ đô. Những đường phố đông vui, những tà áo màu, những chiếc minijupe làm cho tôi vui hơn. Tôi tạm quên được bộ mặt u sầu của Văn, ít nhất việc tôi từ chối số tiền của Hồng Loan cũng đã đem lại cho tôi một mối lợi. Nhờ từ chối, hôm nay tôi có gấp đôi số tiền Hồng Loan đưa cho tôi.

Trong lúc chờ đợi kiểm ngân phiếu, tôi hơi lo một chút. Nếu trương mục của Vũ Minh Văn còn ít hơn số tiền y trả tôi thì hơi phiền… Nhưng tôi còn nhiều may mắn – mấy ngày gần đây, kể từ đêm cứu sống được Vũ Minh Văn, tôi nhận thấy là “série noire” của tôi đã bắt đầu giảm dần và may mắn đã từ từ trở lại với tôi.

Lấy được số bạc 40 ngàn đồng rồi, tôi mang tiền sang một nhà băng khác cũng ở gần đó. Trước kia, tôi có mở trương mục ở đây nhưng vì tiêu hết tiền nên trương mục đã bị đóng. Việc tôi mở lại trương mục ở đây không có gì khó khăn. Nhờ quen với người thư ký giữ việc phát sổ ngân phiếu, tôi lấy ngay được một tập phiếu mới toanh đề tên tôi. Việc có tập chi phiếu trong túi làm cho tôi thích thú. Đã lâu rồi tôi không có chi phiếu để mà ký trả tiền cho thiên hạ.

Vào lúc 1 giờ trưa, tôi mang xe về nhà sau khi đã ăn cơm trưa. Tôi về phòng nằm ngủ. Trước đây tôi thường có tật ngủ trưa thẳng một giấc đến tối. Nhưng đó là thời gian tôi hay thức đêm đánh bạc kia. Từ ngày về làm tài xế cho Vũ Minh Văn, vì ăn đều, ngủ đều nên tôi không ngủ trưa được lâu hơn hai tiếng đồng hồ.

Tôi trở dậy, đun nước pha cà phê uống cho tỉnh. Rồi ngồi buồn, tôi đẩy cái máy xén cỏ trong ga-ra ra xén cỏ trong vườn. Công việc này chẳng có gì nặng nhọc. Chỉ đẩy cái máy đi trên cỏ như đẩy cái xe trẻ con là những lưỡi kéo tự động xén cỏ, đều, nhanh và đẹp. Tôi vẫn khoái làm vườn, trồng hoa. Nếu có tiền, tôi sẽ mua một miếng đất ở Đà Lạt làm thành một vườn trồng hoa.

Tôi cởi trần, bận quần Jean bạc màu. Mồ hôi toát ra trên lưng, trên ngực làm tôi cảm thấy khỏe và dễ chịu. Vừa xén cỏ tôi vừa nghĩ đến chuyện đi ăn chơi đêm nay. Tôi sẽ chia một khoản tiền vào việc đi nhẩy. Tôi sẽ chọn gặp lại một em ca-ve có cảm tình trước với tôi. Cần em có nhà riêng có thể đưa tôi về ngủ đêm. Đưa em về đây không tiện. Hồng Loan có thể vịn vào cớ tôi mang gái điếm về nhà để đuổi tôi. Hai nữa, tôi không muốn để cho nàng thấy tôi gần một em rẻ tiền.

Trong lúc tôi đang tưởng tượng trước đến cuộc ái ân đêm nay, trong khi ghì chặt em ca-ve rẻ tiền trong vòng tay và tôi sẽ tưởng tượng ra em là Hồng Loan… thì tôi thấy Hồng Loan hiện ra trên bậc thềm.

Như sợ nàng đoán được ý nghĩ của tôi, tôi chăm chú cúi mặt xuống máy xén cỏ và đẩy máy xén đi ra góc vườn xa. Có lẽ nàng đứng đó nhìn tôi hơi lâu vì một lúc lâu sau, tôi mới thấy nàng bước tới chỗ tôi.

– Tối nay nhờ Quang lái xe đưa tôi đến nhà hàng Phượng Hoàng, được không?

Tôi sốt sắng:

– Thưa được chứ ạ. Nhưng nếu tối nay ông Văn không đi đâu…

– Nếu ông Văn không đi chơi đêm nay, Quang đưa tôi đi nhẩy nhé?

Giọng nói của nàng đêm nay có một âm thanh lạ – âm thanh tôi chưa hề bao giờ nghe thấy phát ra từ miệng nàng – làm tôi phải ngước lên nhìn. Nàng cười duyên. Như một sự lạ lùng, một chuyện khó tin nhưng có thật, Hồng Loan đang cười. Từ ngày nhìn thấy nàng, tôi chỉ thấy mặt nàng lạnh lùng, tôi đã tưởng là nàng không biết cười, tôi tin rằng ít nhất, nàng cũng sẽ không bao giờ cười với tôi.

Nhưng hôm nay, nàng cười. Nàng đứng đó: áo sơ mi xanh nhạt, quần chẽn xanh đậm, chân đi dép da. Mái tóc nàng chải vén gọn lên sau đầu để lộ cần cổ trắng ngần. Tôi vẫn ưa đàn bà vén tóc để lộ cái ót không vướng vít tóc như thế. Nhất là trong những cuộc ái ân, tôi thích rờ tay vào những cái ót đàn bà gọn và trắng ngần.

Nhìn nụ cười nở trên môi Hồng Loan, tôi hiểu tại sao đàn ông lại dễ chết vì đàn bà. Đàn ông sẵn sàng làm đủ mọi chuyện tai hại để được thấy nụ cười nở trên môi người đàn bà mình yêu. Tôi biết chuyện nàng Bao Tự ngày xưa trong chuyện cổ Trung Hoa cả năm không cười đến nỗi ông vua yêu nàng phải bày ra trò bắt cung nữ xé lụa để nàng cười là có thật. Dù đó chỉ là nụ cười giả tạo. Dù ta biết rõ người đàn bà đó chỉ giả vờ vui, ta cũng cứ hài lòng như thường.

Hồng Loan thay đổi thái độ với tôi. Vẻ hằn học, ghét bỏ đã biến đi hết. Nàng vui tươi, dịu dàng với tôi như với một người bạn mà nàng có cảm tình.

Nàng cố tình muốn đi chơi với tôi đêm nay hay sao đây? Nàng có chiếc Dauphine và nàng vẫn lái xe kia mà? Nàng cần gì đến tài lái xe của tôi?

Như biết tôi nghĩ như vậy, nàng tiếp:

– Nhà hàng Phượng Hoàng mới khai trương. Nghe nói nhạc ở đó hay lắm. Ở đó có nhiều giới trẻ tới nhẩy. Đêm nay Loan muốn đi nhẩy.

Rõ ràng quá rồi, nàng muốn đi nhẩy với tôi đêm nay. Nàng toan tính chuyện gì đây, tôi chắc chắn cuộc đi chơi đêm nay phải có một âm mưu gì, nhưng không sao. Cứ để nàng giở thủ đoạn. Tôi thừa sức đối phó với nàng. Tôi đã gần đàn bà đủ để biết mỗi khi đàn bà muốn giở thủ đoạn. Nàng xưng “Loan” với tôi, nàng cười với tôi. Ít nhất, tôi cũng đã tiến đến gần nàng hơn nhiều bước.

Nàng đi trở vào nhà, tới gần cửa, nàng dừng lại và quay đầu nhìn tôi. Trái tim tôi đập mạnh khi thấy nàng vừa liếc tình vừa cười tình. Vũ Minh Văn nói rằng nàng là “thạch nữ” vì nàng lạnh như một cây nước đá, nhưng nhìn nụ cười tình nở trên môi nàng, nhìn tấm thân thiếu phụ tràn đầy nhựa sống của nàng, tôi không tin nàng là “thạch nữ”.

Tôi không phải là thằng cù lần đối với đàn bà.

Tôi đã gần khá nhiều đàn bà khó tánh và đều đã chế ngự được họ. Tôi có tài riêng với đàn bà. Tôi có thể kích thích họ trong ái ân đến độ tột cùng để rồi sau đó bắt họ phải làm theo ý tôi, dù họ không muốn. Không phải bất cứ anh đàn ông nào cũng có cái tài ấy. Không phải cứ ăn nằm với đàn bà là sau đó được họ kính nể. Có nhiều anh đàn ông sau khi ái ân còn bị chính những người đàn bà đã ái ân với các ảnh coi thường, coi khinh hơn. Trời cho gã đàn ông nào có cái tài đó là có ngay từ tuổi bắt đầu biết gần đàn bà. Và anh nào không có là không có. Cái tài đó không thể học mà có được.

Và tôi có cái tài đó.

Chỉ cần tôi chiếm được thể xác Hồng Loan một lần, một lần thôi, tôi tin chắc tôi sẽ làm nàng phải mê tôi, phải phục tùng tôi. Tôi chưa thành công trong bất cứ lãnh vực nào khác, nhưng tôi đã nhiều lần thành công với đàn bà.

Sự thay đổi thái độ của Hồng Loan không làm cho tôi ngạc nhiên. Tôi chỉ không ngờ nó lại đến quá sớm. Tôi vẫn tin chắc rằng sẽ có ngày nàng dễ dãi với tôi dù muốn hay không muốn. Sự tin tưởng của tôi đặt căn bản trên kinh nghiệm. Trước Hồng Loan, tôi đã gặp vài người khó khăn với tôi như nàng, có người còn khó và ác cảm với tôi hơn nàng nhiều, song tất cả đều đổi thái độ vào những lúc bất ngờ nhất. Miễn là tôi có dịp được ở gần họ. Sự chung đụng, gần gũi giữa người đàn ông, đàn bà có những nhân điện phát ra ảnh hưởng mạnh đến nhau. Ngay cả khi chưa ăn nằm với nhau, chưa một cái hôn, chưa một cái chạm tay, sự có mặt và nhân điện của tôi cũng kích thích họ. Kích thích cho đến độ họ chịu không nổi và họ phải thay đổi thái độ thù nghịch đối với tôi. Với Hồng Loan, tôi biết trước, nếu tôi ở xa nàng, không bao giờ tôi có thể “được” nàng. Vì vậy, tôi bỏ mặc nàng cho đến bây giờ. Tôi chờ nàng đi bước trước trên con đường dẫn đến cuộc tình, nhưng sau những bước trước của nàng, tôi sẽ hướng dẫn nàng đi, tôi sẽ nắm quyền chủ động và bắt nàng đi theo tôi.

Sau cuộc hẹn hò với Hồng Loan, tôi đẩy cái máy xén cỏ vào nhà để xe, lên lầu đi tắm rồi lái xe đi. Tôi tới tiệm may quen, nơi tôi đặt may hai bộ đồ đắt tiền mấy tháng trước nhưng chưa đến lấy vì chưa có tiền. Tôi may quen ở đây. Lúc nào tạt qua thấy tiệm có hàng tốt về là bảo chủ cứ việc may để sẵn đó, tới lấy sau.

Anh chủ mắt tròn mắt dẹt khi thấy tôi lái chiếc xe Huê Kỳ mới toanh tới dừng ở cửa tiệm, kiêu hãnh một cách lạnh lùng và khiêm nhượng trước những đôi mắt thèm thuồng của đám thanh niên choai choai tới đó may quần áo. Anh chủ tiếp tôi niềm nở ra mặt:

– Lấy bộ đồ lớn cho cậu Hai thử, em,.. – Anh sốt sắng gọi vợ – Bộ ma-rông cốt-tuym anh treo trong tủ đó.

Tôi có dáng người ăn bận đẹp. Dáng người là trời cho, không phải cứ có tiền và chịu ăn bận là đẹp. Ở đời, có những thằng đàn ông dát vàng vào người cũng không đẹp. và có những người bận gì cũng đẹp, cũng trội, cũng nổi bật. Tôi thuộc loại người hơn người đó. Người ăn bận sang nhất ở cõi đời này là người bận đồ đẹp mà không cho người khác cái cảm giác mình là một thằng “ma nơ canh” vừa được móc trong hộp ra. Bộ “com lê” màu nâu gụ cắt theo kiểu mới nhất tuyệt đẹp trên thân hình tôi. Anh chủ tiệm may đứng sau tôi trước tấm kiếng lớn, vẻ thỏa mãn hiện ra mặt. Như để khuyến khích anh chồng ho lao dở ra công việc làm thêm, chị vợ trẻ măng của anh đi một đường “tâm lý chiến” bằng mồm. Chị cũng đứng nhìn bộ “com lê” trên người tôi và suýt soa khen may đẹp.

Tôi long trọng nói với vợ chồng anh:

– Xong rồi! Anh chị phải biết có những thằng khách đến may, anh chị phải xua đi. Vì những thằng đó bận đồ xấu. Có may đẹp cho chúng nó, chúng nó bận lên vẫn xấu. Người ta nhìn thấy xấu là tiệm sẽ mất khách. Còn tôi, anh chị phải may cho tôi không lấy tiền “pha xông”. Vì tôi bận đẹp. Tôi làm quảng cáo cho tiệm. Khi tôi bận bộ này đi ăn chơi, sẽ có một triệu thằng thấy đẹp, hỏi địa chỉ nhà may. Tôi sẽ nói và chúng sẽ đổ xô tới đây nhờ may. Hiểu chưa?

Anh chủ nhà may gầy ốm, cổ lộ hầu, ngày mười tám tiếng đồng hồ đứng cắt tiếp khách, đo, kẻ vạch, vài tiếng đồng hồ còn lại bận phục vụ chị vợ, cười cầu tài:

– Được cậu may cho là nhất rồi.

Trước những cặp mắt khâm phục, thèm muốn của bọn con trai choai choai xúm xít chiêm ngưỡng tôi, tôi bèn lên lớp giảng về nghệ thuật ăn diện:

– Ăn diện thật khó mà cũng thật dễ. Phải có tiền mới ăn diện được, mà chỉ có tiền không mà thôi vẫn chưa đủ để ăn diện. Muốn ăn diện, người ta phải có một cuộc sống nhàn nhã, ăn chơi. Đi làm cu li cho Mẽo, làm quần quật suốt ngày, phơi thân ngoài mưa nắng, sáng đi từ mờ đất, tối mịt mới bò về đến nhà, trưa ăn cơm tay cầm, không thể diện đẹp được. Một anh thư ký đánh máy không thể diện sang hơn thằng trưởng phòng, diện sang hơn nó, nó ghét. Bởi vậy, nói tóm lại, muốn ăn diện đẹp, ta phải có một cuộc sống ăn chơi. Điều quan hệ thứ hai là phải có tiền. Muốn diện đẹp, tất cả mọi thứ phụ tùng đều phải đẹp. Không phải chỉ có một cái vét mới là đủ diện. Một bộ com lê muốn đẹp phải có nhiều phụ tùng đẹp kèm theo. Chẳng hạn như phải có đôi giầy đẹp, cái ca vát sang. Cả bộ đẹp hết mà choàng cái ca vát năm chục hay đi cái dây lưng cũ là vứt đi rồi, ấy là chưa kể đến đôi “bu tông măng xét”, đến cái khăn mùi xoa, đến cái đồng hồ. Như một bộ com lê này chẳng hạn, ở đây ra, tôi phải đi ngay qua tiệm giầy Gia, bắt lẹ đôi giầy da nâu gan gà. Đôi giầy là vật tối quan trọng trong một bộ y phục. Ta có thể bận một bộ y phục hơi cũ nhưng vẫn làm cho người khác có cảm tưởng ta ăn diện sang nếu ta đi một đôi hia mới. Nhưng nếu ta bận cả một bộ đồ mới toanh mà ta lê đôi hia cũ, mòn gót, người ta vẫn thấy là ta diện cổ.

Các chú há hốc mồm ra nghe tôi lên lớp. Tôi tin chắc rằng sau này, trong bọn, sẽ có vài thằng nhập tâm được lời dạy của tôi hôm nay và theo được tôi trên đường ăn diện.

Tôi làm đúng lời tôi nói. Từ nhà may ra, tôi tạt qua Eden, vào tiệm Montgomery lựa một đôi vớ lụa màu nâu, một đôi khăn mùi soa Thụy Sĩ “đét sanh” tốt.

Tôi qua nhà Isana ở bin-đinh Tax lựa một chiếc cravate màu đỏ sậm, một đôi khuy gài tay áo bằng bạc. Đồng hồ đã chỉ 5 giờ chiều, tôi lái xe về Pacific Trading đón Văn.

Văn đã có mặt trong văn phòng. Y cũng đã say đến bất tỉnh như hôm nọ. Y gật đầu gọi tôi vào phòng:

– Vô đây. Có những món này nhờ chú mang ra xe đem về nhà.

Trong góc phòng xếp sẵn hai tập hồ sơ, hai cái cặp da căng phồng giấy tờ, vài cuốn sách tiếng Anh, vài tấm hình. Tôi đi tìm dây buộc gọn tất cả những vật đó lại để xách ra xe. Trong khi đó, tôi liếc nhìn và thấy Văn rút tờ giấy của Công Ty Bảo Hiểm ra coi lại, rồi y gập tờ giấy đó, bỏ vào túi áo ngực.

Tôi mang hết đồ ra xe và hỏi Văn:

– Còn gì nữa không ạ?

– Từng đó thôi.

Y đáp trong lúc y đứng mở cánh tủ sắt. Tôi thấy trong đó còn tới 10 chai rượu chưa khui. Những hàng tủ khác đựng tới ba, bốn vỏ chai đã hết rượu.

Y cầm một chai uýt-ki nước vàng óng như mật ong giơ lên, vuốt ve:

– Còn một ngày mai nữa – Y nói – Tao sẽ mang những chai rượu này theo tao ra khỏi đây. Những chai không kia bỏ lại. Tao như một ông Tướng khi ra đi bỏ lại chiến trường xác những tên quân đã trở thành vô ích. Quang… Những cái chai này đều là những chìa khóa giúp tao mở cánh cửa mộng mơ. Rỗng không, chúng vô tích sự, nhưng đầy, chúng hữu ích vô cùng. Chúng có khả năng làm bừng sáng cuộc đời. Đi tới đây với một chai này, cuộc đời tăm tối nhất cũng trở thành huy hoàng. Chị đàn bà lạnh nhất cũng trở thành bốc lửa… Kỳ diệu…

Đặt chai rượu vào tủ, y đi trở lại ghế ngoài. Bước y đi đã loạng choạng không vững:

– Tao sẽ nhớ cái văn phòng này. Tao đã sống ở đây năm năm. Năm năm đẹp. Nhờ nó, tao mới lấy được Hồng Loan. Tao còn có mặt ở đây một ngày nữa. Có buồn cũng chẳng níu lại được. Vậy thì chẳng nên buồn. Nếu buồn quá không thể gượng vui được thì lấy rượu làm vui. Trời sinh ra rượu là có ý để loài người dùng vào những lúc buồn phiền… Thôi, về.

Khi Văn đã ngồi trong xe, trước khi mở máy, y hỏi tôi:

– Sao, lãnh tiền chưa?

– Tôi lãnh rồi.

Tôi đáp và nhân tiện y hỏi, tôi nói luôn:

– Tối nay anh có đi đâu không ạ?

– Hỏi làm chi vậy?

Y nhíu mày.

– Bà Hồng Loan có bảo tôi tối nay lái xe đưa bà ấy đi có việc. Nếu anh đi, tôi đi với anh.

– En đi đâu?

Tôi nói dối:

– Không thấy nói. Bà chỉ bảo là tối nay tôi lấy xe này đưa bả đi.

– Xe Dauphine hư hay sao? – Y nhún vai – En muốn đi xe này thì chú đưa en đi. Tối nay tao không đi đâu hết. Tao có việc phải làm ở nhà đêm nay… Viết cho xong mấy trang giấy…

Về đến nhà, Văn lên phòng riêng trước. Tôi mang tập hồ sơ lên sau. Khi lên tới chân thang, tôi thấy Hồng Loan từ căn phòng nhỏ đi ra. Nụ cười và giọng nói nàng nói với tôi lúc đó nhiều âm thanh và màu sắc của một cuộc hẹn hò vụng trộm:

– Tối nay, tám giờ mình đi nhé..

Trái tim tôi đập mạnh hơn khi mắt tôi chạm mắt nàng. Tôi đã nhìn thấy nhiều ánh mắt hứa hẹn ái ân như thế:

– Vâng. Tám giờ.

Vẫn mỉm cười, nàng đi vào phòng khách.

Tám giờ thiếu năm phút, tôi xuống nhà để xe.

(Hết Chương 3)

Share this post