Định Mệnh An Bài (Tiểu Thuyết Phóng Tác – Hoàng Hải Thủy) Chương 3

Định Mệnh An Bài (Tiểu Thuyết Phóng Tác – Hoàng Hải Thủy) Chương 3

ĐỊNH MỆNH AN BÀI
* Tiểu Thuyết Phóng Tác Hoàng Hải Thủy
* Định Mệnh Đã An Bài (Chiêu Dương xuất bản Sài Gòn, 1965). Tựa đề tác phẩm được Phố Nhỏ thay đổi theo ý tác giả (tháng 10, 2019).
* Nguồn: Blog Hoàng Hải Thủy (https://hoanghaithuy.wordpress.com)

* Để đọc những phần đã đăng, xin click vào chuyên mục Văn Học – Truyện Dài, Hồi Ký.

CHƯƠNG 3

Bận bộ quần áo ngủ mới lấy từ tiệm giặt ủi về, điếu Lucky gắn trên môi, tôi nằm dài trên giường, suy nghĩ…

Căn phòng riêng trên ga-ra này có cửa sổ mở ra vườn, cửa sổ ở ngay trên đầu tôi. Không gian mát và tĩnh mịch. Phòng này mà có một dàn máy quay băng Akai, một cô vợ trẻ, không cần là vợ, chỉ cần là một cô tình nhân, một thiếu nữ xinh, thơm… là nhất. Tôi nằm lơ mơ, khói thuốc tỏa bay lên trần, mơ đến những gì tôi được hưởng nếu tôi làm chủ 16 triệu đồng.

Từ lúc được đọc qua tờ thư của Công Ty Bảo Hiểm trong tủ của Vũ Minh Văn, số tiền 16 triệu cứ lởn vởn trong óc tôi. Tôi đã bị số tiền đó ám ảnh mặc dù đó không phải là tiền của tôi, tôi biết chắc là tôi sẽ không bao giờ được chạm tay vào số tiền ấy dù cho Vũ Minh Văn có chết.

Tôi không thể được hưởng số tiền bồi thường nhân mạng đó nếu Vũ Minh Văn chết đi, nhưng tôi biết Hồng Loan, với tư cách là vợ chính thức có hôn thú hợp pháp của Văn, sẽ được lãnh số tiền đó.

Từ vài năm nay, xã hội Việt Nam ta đổi mới theo Âu Mỹ rất nhanh. Cùng với những tiện nghi vật chất của văn minh như thang máy, máy thâu băng, điện thoại, Ti-vi, máy giặt, xà bông bột, thuốc xịt muỗi, thuốc trừ hôi nách và thuốc ngừa thai…, một số người Việt có tiền đã biết đến chuyện bảo hiểm. Người ta mất tiền bảo hiểm xe hơi, nhà, hàng hóa, và người ta bảo hiểm cả tính mạng. Tuy chưa được hiểu rành lắm về vấn đề bảo hiểm và cũng chưa bao giờ mất đồng bạc nhỏ nào đóng cho các hãng bảo hiểm, tôi cũng biết rằng chuyện bảo hiểm cũng như việc mua đồ chịu, trả tiền dần – là một chuyện rất quen thuộc với người Âu Mỹ. Người Âu Mỹ khi còn sống, còn làm ra tiền, nghĩ trước đến chuyện để dành tiền cho vợ con, họ mua bảo hiểm. Khi họ chết, hãng bảo hiểm sẽ lại đóng trả cho vợ những số tiền lớn nhỏ tùy theo số tiền họ đóng hàng năm trước đây. Vũ Minh Văn cũng làm như thế. Chắc số tiền hắn đóng phải lớn lắm nên hợp đồng bảo hiểm mới chịu trả số bạc 16 triệu đồng cho thân nhân hắn khi hắn chết.

Có một sự trùng hợp mà tôi cần khai thác: đó là chuyện Hồ Mậu, anh chồng cũ của Hồng Loan, cũng có bảo kê nhân mạng. Hồng Loan đã được bồi thường một lần. Nay nàng kết hôn với Vũ Minh Văn, anh chồng thứ hai cũng có bảo kê nhân mạng và anh ta đang sa vào một cuộc say sưa dài, chưa biết anh ta sẽ chết lúc nào. Lẽ tự nhiên anh ta phải chết vì tai nạn, vợ anh mới được hãng bảo hiểm đền tiền.

Chết vì tai nạn?

Say sưa như Vũ Minh Văn hiện nay, việc hắn chết vì tai nạn quá dễ. Hồng Loan có thể giết hắn rồi hóa trang cho vụ ám sát đó trở thành tai nạn. Nhưng tôi biết nghĩ vậy thì cảnh sát, nhất là nhân viên bảo hiểm, cũng biết như thế. Họ còn biết nhiều hơn tôi nữa, vì đó là nghề của họ. Nếu Vũ Minh Văn ngã lăn ra chết bây giờ, dù cho hắn chết vì tai nạn hẳn hoi đi nữa, người bị nghi ngờ trước nhất vẫn là Hồng Loan. Vì nàng được lợi vì cái chết đó. Nếu không khéo, nàng có thể bị tù chung thân thay vì được lãnh tiền bồi thường.

Hồng Loan không thể giết được chồng, nhưng nếu nàng có người giúp. Một người như tôi chẳng hạn.

Khi suy nghĩ hoặc gặp chuyện gì lo âu, tôi vẫn quen hút thuốc lá liên miên, hết điếu này đến điếu khác.

Bỗng dưng, tôi choàng tỉnh. Y như tôi tỉnh lại từ một cơn mê, tôi nhổm dậy. Tôi tự hỏi tại sao tôi lại suy nghĩ đến một chuyện không hề dính líu gì tới tôi? Hồng Loan là vợ của Vũ Minh Văn, nếu chồng nàng chết, nàng có quyền lãnh tiền bồi thường. Việc Văn đóng bảo hiểm chỉ cốt để khi hắn chết, vợ hắn có tiền sống. Từ lâu rồi, có một lần, tôi đọc thấy một câu trong một cuốn tiểu thuyết – loại truyện có án mạng, có cướp trộm, có những hành động hung dữ được gọi là roman noir của Pháp thường chứa đựng nhiều luân lý, nhiều và rõ hơn cả những bộ sách dày cộm dạy về luân lý – một câu mà tôi cho là chí lý: “Đừng bao giờ thèm muốn cái gì không phải là của mình”. Đồng tiền của Vũ Minh Văn không phải là tiền của tôi, tại sao tôi lại ước ao, xây mộng về nó?

Nhưng sự tỉnh thức ấy chỉ thoáng hiện rồi mất đi ngay. Vì tôi biết Hồng Loan đang muốn làm cho chồng nàng chết để nàng hưởng số tiền bồi thường, và tôi biết dư rằng cứ để một mình Hồng Loan thực hiện âm mưu, nàng sẽ thất bại. Bọn bảo hiểm sẽ lột trần thủ đoạn của nàng ngay lập tức dù cho nàng có khôn khéo đến đâu. Nhưng nếu nàng có tôi giúp thì may ra.

Tôi suy nghĩ đến vai trò của tôi trong vụ này.

Mười sáu triệu đồng bạc. Chia đôi ra, tôi sẽ có 8 triệu đồng.

Tám triệu đồng bạc! Cuộc đời tôi sẽ thay đổi hoàn toàn. Số vốn đó sẽ là cái đà đẩy tôi đi trên đường thành công. Tôi có đủ cả điều kiện để thành công với đời, để giàu sang, tôi chỉ thiếu có mỗi một điều kiện tiền. Với số tiền 8 triệu bạc làm vốn, tôi sẽ có nhà lầu, có xe hơi, những chiếc xe đẹp như chiếc Mercury của Vũ Minh Văn. Ngồi lái chiếc xe đó với tư cách là ông chủ trẻ tuổi, tôi sẽ làm cho nhiều kẻ xám mặt đi vì ghen tức. Tôi sẽ mở hãng xuất nhập cảng riêng, sẽ có những em nữ thư ký con nhà lành, có tú tài toàn phần, thơm như mít làm việc cho tôi, kính cẩn gọi tôi là ông chủ, xưng em, và em nào cũng sẵn sàng cho tôi hưởng tất cả những gì quý nhất của em với hi vọng được tôi yêu thương và trở thành bà chủ.

Hoặc không cần tôi phải giúp đỡ Hồng Loan, chỉ cần tôi chú ý nắm giữ được một hai bằng cớ có thể kết tội được nàng giết chồng, tôi cũng có thể bắt buộc nàng phải chia cho tôi một nửa số tiền nàng được hưởng.

Sự náo nức của tôi dịu dịu đi nhiều khi tôi nghĩ đến quý anh cảnh sát. Nếu Văn chết vì bị ám sát, một cuộc điều tra sẽ được mở ra ngay và kẻ bị nghi ngờ trước nhất là Hồng Loan. Các anh cảnh sát sẽ dư thông minh để hiểu rằng một mình Hồng Loan không thể giết chồng êm thấm và hóa trang vụ ám sát đó bằng tai nạn được, nàng phải có đồng lõa giúp sức. Từ điều phán đoán đó tới việc tìm ra tôi và nghi ngờ tôi không mấy xa. Nạn nhân càng giàu tiền, cảnh sát càng ra sức tìm thủ phạm. Nhưng tôi vẫn không nản lòng. Nếu khôn ngoan, người ta vẫn có thể qua mặt được cảnh sát. Lẽ tất nhiên là việc này sẽ có nhiều khó khăn nhưng số bạc lớn đó xứng đáng để tôi liều. Nếu không liều, không chịu chạm trán với nguy hiểm làm sao tôi có thể làm chủ được bảy, tám triệu bạc?

Tôi ngủ thiếp đi trong ý nghĩ lạc quan đó.

oOo

Tôi trở lại tiệm thuốc phiện tìm Minh Tâm. Lần này, quanh bàn đèn có nhiều người. Khi bước chân lên cầu thang, tôi đã nghe thấy tiếng người đang nói, đang cãi và đang cười.

Đúng hẹn – Minh Tâm bao giờ cũng đúng hẹn nếu anh hẹn ai gặp anh ở bàn đèn – Minh Tâm đang nằm đó, bên cạnh anh là một ông già mà tôi nghe nói thường bị người đời công kích, chế giễu. Lẽ tự nhiên ông già này cũng là một khách hút, trông ông đen như cái cột nhà cháy và gầy khẳng khiu như cái cây khô. Bao nhiêu nhựa sống và năng lực của ông đều được đốt cháy trên đầu đèn dầu lạc. Tôi chưa từng gặp ông già này bao giờ nhưng chỉ ngồi dưới chân Minh Tâm, nghe lỏm câu chuyện, tôi cũng biết ông là người đang bị đời chỉ trích, chế nhạo. Số là ông già – một tay chơi ba mươi năm về trước ở Hà Nội, giao du với đoàn Công Sứ Tây, Tổng Đốc, Tuần Vũ Ta, nhảy đầm và ăn ngủ với đầm chính cống, lái xe tu-bin đít vịt, bận quần gôn cầm súng hai nòng đi bắn vịt trời… Ông là bố đẻ của năm anh con trai. Nhờ ông nuôi dạy, năm anh con bây giờ đều đã đỗ đạt, thành những ông lớn giữ những địa vị cao trong xã hội này. Năm nay hai anh con ông đã làm bác sĩ, hai anh là kỹ sư – kỹ sư điện tử đàng hoàng, chỉ còn anh con út là còn đang đi học. Trong số hai anh con lớn làm bác sĩ, một anh làm giám đốc bệnh viện công lớn nhất của nhà nước, một anh làm chủ một dưỡng đường tư, hai anh kỹ sư đều làm lớn, lương bạc trăm ngàn cho những nhà Shell, Esso… Các anh xe hơi, nhà lầu, vợ đẹp, con khôn, bổng lộc vào như nước, nhưng ông bố già của các anh thì nghiện, rách và di chuyển trong Sài Gòn Chợ Lớn đều bằng xe lam và xe buýt. Khổ một nỗi là bị các con khinh rẻ, bỏ đói, ông bố vẫn kiêu hãnh vì lũ con, vẫn cứ hay mang con ra khoe. “Nhà tôi có hai bác sĩ, hai kỹ sư. Thằng nhỏ sắp ra dược sư. Các con tôi thằng nào cũng thông minh. Cũng brilliant. Thành tài hết”. Điều đáng kể là ông già không nói dóc, lũ con trai ông ta quả thật đều đã đỗ đạt cao, đều giàu tiền như vậy.

– Khổ lắm! Cụ cứ lôi các ông quý tử của cụ ra khoe làm cái quái gì. Người nào không biết rõ cụ, người ta yên trí là cụ nói phét.

Khi Minh Tâm đả kích ai, anh nói rất đau, phũ phàng và tàn nhẫn. Tôi chưa thấy ai phũ phàng một cách tỉnh táo như Minh Tâm. Tôi tưởng tượng nếu tôi làm anh phật ý điều gì đến độ bị anh đả kích, chắc tôi sẽ bỏ chạy ngay không dám ngồi nghe.

– Cụ khoe các con cụ giàu có, sang trọng, sao các ông ấy lại nỡ để cho cụ vất vả thế? Các ông ấy thừa tiền, các ông dư sức tậu cho cụ cái ô tô cũ cho cụ đi hít. Đằng này chúng tôi thấy cụ quanh năm đi buýt với xe lam. Thấy cụ vất vả như vậy, các ông ấy phải biết chứ?

Ông già có con bác sĩ, kỹ sư thộn mặt ra:

– Tôi có nhờ vả gì chúng nó đâu. Tôi vẫn còn sức kiếm đủ ăn.

– Khổ lắm! Ai bảo cụ không kiếm được đủ ăn. Cụ ăn hít thì bao nhiêu. Nhưng cái luật chung không cho phép các ông con cụ đối xử tàn tệ với cụ như thế. Các ông ấy xe hơi nhà lầu mà để cụ đứng chờ xe buýt, dầm mưa dãi nắng, đến tuổi này cụ còn phải đi làm thêm, đi làm công cho người ta để kiếm miếng ăn là bậy. Tôi hỏi cụ chứ mình vất vả nuôi con cho chúng nó ăn học làm cái gì? Đến khi mình già yếu, hết lộc, chúng nó thành người, chúng nó có bổn phận phải phụng dưỡng mình chứ.

– Chúng nó còn vợ con chúng nó.

– Ai ở đời này mà lại không có vợ con? Bộ chỉ có mấy ông quý tử của cụ là mới có vợ con để nuôi thôi hay sao? Phải chi như cụ có tiền nhiều kia thì không sao, đằng này cụ lại rách. Các ông ấy có bổn phận phải biết là cụ hằng ngày đứng chờ xe buýt, phải đi bộ nắng mưa chứ? Đúng là các ông ấy coi cụ như người dưng rồi còn gì.

Ông già tần ngần:

– Tại mình mang cái tật nghiện. Các con tôi chúng không muốn tôi hút.

Bực quá. Minh Tâm ngồi nhổm dậy, nước miếng của anh văng ra cả bàn đèn:

– Không muốn thì kệ mẹ chúng nó chứ. Mình làm ra tiền mình ăn hút, chúng nó là con chúng nó có cái quyền gì? Mẹ kiếp. Không có mình ăn hút, kiếm tiền nuôi chúng nó ăn học thì bây giờ chúng nó đi đẩy xe rác, đi làm bồi. Đâu chúng nó có thành được ông nọ, ông kia.

Minh Tâm nằm xuống và phang câu cuối cùng:

– Xin lỗi cụ, tôi mạn phép cụ mà nói một câu rằng… bọn con trai cụ là bọn bất hiếu. Chúng nó có bố già mà không biết thương, để bố phải vất vả. Tôi chắc chúng nó mắc cỡ vì bố chúng nó nghiện hút. Cụ chẳng nên đem các con cụ ra khoe. Người ta thấy con cụ là bác sĩ kỹ sư mà để cụ đói rách, vất vả như thế người ta cười cụ, người ta cho gia đình cụ vô phúc.

Mặt ông già có nhiều con làm lớn cứ dài ra. Trông thật tội nghiệp, nhưng rồi sau khi thấy ông ta không nói gì, người ta cũng tha cho ông ta. Cái lỗi của ông là thỉnh thoảng lại đem con làm lớn ra khoe làm cho thiên hạ ngứa tai.

Đả kích chán ông già nọ rồi, ký giả Minh Tâm mới nói chuyện với tôi:

– Quang! Tao đã tìm được đủ tài liệu mày cần rồi đây.

Anh trao cho tôi mấy tờ giấy có ghi những hàng viết bằng bút nguyên tử lớn như những con gà mái của anh. Anh có tật hay quên nên anh quen ghi chép. Những dòng chữ gà mái đó cho tôi biết gần hết vai trò của Hồng Loan, tức người đẹp Hélène Loan, trong cái chết của nhà doanh thương Hồ Mậu.

oOo

Buổi trưa, sau khi đưa Văn từ văn phòng Pacific Trading về nhà, tôi được phép để chiếc Mercury lại nhà và đi ăn. Văn hẹn tôi tới ba giờ trở lại đưa y đi làm.

Hai giờ ba mươi phút, về đến vi-la vắng, tôi không thấy chiếc Dauphine nằm bên chiếc Mercury trong nhà xe. Hồng Loan vắng nhà. Nghĩ rằng Văn có thể hãy còn ngủ say, tôi lên nhà trên.

Tới trước cửa phòng riêng của Văn, tôi ghé tai vào cửa, lắng nghe. Im lặng. Một lúc lâu không nghe thấy tiếng động gì, tôi khẽ đẩy thử cánh cửa. Chỉ khép hờ. Tôi thò đầu nhìn vào.

Văn nằm dài trên giường. Y bận áo sơ mi, quần tây, chân còn đi nguyên đôi giầy. Trên mặt bàn ngủ bên giường, có một chai rượu Courvoisier chỉ còn một nửa rượu trong chai, một cái ly đầy rượu. Văn ngoảnh mặt nhìn tôi. Mặt y nặng và hai mắt y đỏ rực.

Y cầm trên tay một khẩu súng lục. Y đang mân mê, nâng niu khẩu súng đó như một vật gì thật đẹp. Không ngờ có tôi đột ngột mở cửa phòng nhìn vào, Văn bỡ ngỡ mất vài giây mới giấu khẩu súng xuống dưới gối.

Y gắt, giọng hằn học:

– Mày không biết gõ cửa sao, mày?

Lần đầu tiên tôi thấy Vũ Minh Văn tỏ ra thô lỗ cục cằn.

Tôi cũng bỡ ngỡ vì tôi không ngờ lại thấy y cầm súng nằm trên giường. Phải chăng y cũng biết là Hồng Loan đang muốn cho y chết, đang tìm cách cho y chết để hưởng tiền bồi thường, nên y đề phòng? Phải chăng y để sẵn khẩu súng ở đó để tự vệ khi cần đến?

Những ý nghĩ đó dồn dập tới làm tôi đứng ngây ra tới vài giây mới ấp úng trả lời được:

– Tôi xin lỗi. Tôi tưởng ông ngủ nên tôi chỉ hé cửa nhìn vào. Nếu thấy ông còn ngủ, tôi không muốn làm ông thức.

Câu trả lời của tôi có vẻ làm Văn hài lòng. Vẻ bực tức của y biến đi.

Y dịu giọng:

– Hôm nay, tôi không đi làm. Hơi mệt.

Và y nhổm dậy, gật đầu:

– Quang, vô đây. Chúng mình nói chuyện chơi một lúc.

Con người cô đơn nào cũng cần nói chuyện, đặc biệt là nói với người cùng giống với mình, đàn ông cô đơn thích nói, thích tâm sự với đàn ông. Tôi không rõ đàn bà phản ứng làm sao khi họ bị cô đơn, chắc cũng thế. Điều đó chứng minh tại sao có những cặp bạn gái giang hồ rất thân yêu nhau.

Tôi vào phòng, khép cửa lại và tới gần giường Văn nằm. Bây giờ con người của Vũ Minh Văn trước mắt tôi như có một hình thể khác hẳn. Bây giờ y có giá trị tới 16 triều sáu bảy trăm năm mươi ngàn đồng bạc Việt Nam.

Văn giơ tay chỉ cái ghế cho tôi và cầm ly rượu:

– Bà vợ moa đi vắng, phải không?

Y xưng hô “toa moa” với tôi. Y đã trở lại thành người bạn tôi đã cứu cho thoát chết vì mìn đêm nào trong nhà hàng Hoàng Hoa.

– Tôi chắc thế, vì tôi không thấy xe Dauphine ở nhà. – Tôi đáp, giọng nói của tôi vẫn lễ độ. Y có thể thân mật với tôi vì bây giờ y đã là ông chủ của tôi, nhưng dù sao, trên nhiều phương diện, tôi vẫn là người làm công cho y, nhất là lúc này tôi cần lấy cảm tình của y nhiều hơn trước.

– Toa có biết en đi đâu không?

– Thưa không. Tôi cũng vừa mới đi ăn về. Về đến nhà đã không thấy xe của bà ở nhà.

Y cười khẩy:

– Toa cứ gọi en là en… Bà chủ, bà chiếc mẹ gì. Toa nên luôn luôn nhớ rằng toa ở trong nhà này với tư cách là bạn moa. Moa không muốn nhắc nhiều đến chuyện toa cứu moa, nhưng thực sự là moa không coi toa như một thằng người làm tầm thường của moa. Moa không bảo toa suồng sã với vợ moa nhưng đừng coi nàng là bà chủ. Toa có quyền coi Hồng Loan là bạn của một thằng bạn toa.

Tôi nghĩ thầm: “Hay lắm! Thế thì còn gì bằng nữa. Nhưng bà vợ anh ác liệt, hắc búa bỏ mẹ. Tôi coi nàng là bà chủ nàng còn chưa chịu, bây giờ tôi lại nghe lời anh “toa, toa, moa, moa” với nàng, để nàng có lý do đuổi tôi ra khỏi nhà này gấp. Tôi chưa muốn đi khỏi nhà này. Tôi còn muốn ở lại để coi nàng cho anh đi tầu suốt ra sao”.

Vẫn lễ độ tuy giọng nói có vẻ thân mật hơn, tôi nói:

– Không biết anh có biết không. Bà Hồng Loan không muốn tôi ở đây. Bà ấy đã công khai đuổi tôi hai lần từ ngày anh đưa tôi về nhà này.

– Hai lần rồi kia à?

Tôi gật:

– Hai lần. Lần đầu, en đưa cho moa 10 ngàn đồng, nói là tiền…

Tôi muốn nói đến “tiền bồi thường” nhưng hai tiếng “bồi thường” bỗng dưng làm cho lưỡi tôi cứng lại. Hai tiếng đó đối với tôi đã trở thành hai tiếng cấm kỵ, hai tiếng mà tôi phải tránh nói đến. Tôi vội tìm tiếng khác:

– Nói là tiền trả ơn tôi đã cứu mạng anh và tiền giúp tôi sống được ít ngày để đi tìm việc làm nơi khác. Lần thứ hai, bà đưa cho tôi 20 ngàn.

– En tăng giá lẹ như vậy ư?

Y cố gắng nói như đùa nhưng vẻ mặt y lộ rõ sự suy nghĩ nội tâm:

– Cứ kể thì việc làm của en cũng chẳng có gì lạ lùng lắm đâu. Moa hiểu. Nhưng moa vẫn còn là chủ nhà này.

– Tôi cũng nghĩ thế.

– Đừng để ý gì đến những lời en nói cả, có gì lôi thôi nữa, Quang cứ nói cho tôi biết. Tôi muốn Quang ở đây, Quang đã có vợ con chưa?

Tôi lắc đầu:

– Nhân tình thì có nhưng chưa lần nào sống chung với chị đàn bà nào tới quá nửa năm. Với chị đẹp nhất, đa tình nhất cũng vậy.

– Vậy là khôn.

Y uống một hớp rượu và nằm dài trên giường:

– Uống không? Chịu khó đi lấy ly rót rượu mà uống.

– Anh mặc tôi.

Y “đi một đường” tâm sự:

– Toa đừng bao giờ lấy vợ cả. Đàn bà nó hại mình. Đàn bà càng đẹp, càng đa tình chừng nào nó càng hại mình nặng chừng ấy. Cậu cứ trông tôi đây thì thấy. – Y phác một cử chỉ mơ hồ bằng tay – Nàng đẹp, nàng đẹp lắm phải không cậu? Đẹp như nàng là đẹp nhất Sài Gòn này rồi. Nàng có đủ đức tính và đặc tính để một thằng đàn ông như chúng mình có thể mơ ước. Nhưng chắc cậu chẳng thể tưởng tượng được rằng một người đàn bà đẹp, trông đa tình như nàng lại có thể lạnh lùng như đá với chồng? Hả… Lạnh như một băng sơn. Có một danh từ mới được phát minh để gọi loài đàn bà như nàng: loại thạch nữ, phụ nữ lạnh như đá. Lạ thật. Người như nàng mà lại không thích ái tình thật là lạ. Khó hiểu. Nàng chỉ chú ý đến có một vật trên đời.

Y nói huyên thuyên như người say nói chuyện một mình. Đột ngột, y hỏi:

– Quang. Toa có thích tiền không?

– Tôi thì cũng thích tiền như tất cả mọi người. – Tôi đáp.

– Lẽ tự nhiên là như vậy rồi. Ở đời này ai mà chẳng thích tiền, nhưng có người thích nhiều, người thích ít. Vì không có tiền, chúng ta khổ. Vì chúng ta không muốn khổ hoặc vì chúng ta sợ khổ nên chúng ta thích có tiền. Song, có kẻ thích tiền đến độ dám làm tất cả mọi việc, những việc mà người khác không thể làm được để ra tiền. Chẳng hạn như chuyện giết người. Toa có dám giết người với mục đích để ra tiền không?

Tôi thận trọng lắc đầu.

Văn uống một hớp rượu lớn:

– Hồng Loan. Nàng dám giết người nếu việc giết người có thể làm nàng có tiền, ít nhất trong lúc này, nàng cũng đang muốn cho moa chết. Vì moa chết nàng sẽ có tiền, có nhiều tiền.

Y cười khẩy như chuyện y vừa nói là một cái gì khôi hài, mỉa mai và không thể là sự thật:

– Nàng tưởng, nàng yên chí rằng moa chết, nàng sẽ có tiền.

Tôi không thể tưởng tượng Hồng Loan nghĩ sao, có phản ứng gì khi nàng nghe tiếng cười khẩy chế nhạo đó của Văn, riêng tôi, tôi cảm thấy ngượng.

– Nhưng nàng sẽ thất vọng – Văn nói tiếp – Nàng sẽ ngạc nhiên, ngạc nhiên đến không ai còn có thể ngạc nhiên đến như nàng. Cứ tưởng bở. Ước gì moa còn đó để nhìn bộ mặt nàng khi nàng thất vọng. Nhưng không sao, moa có thể tưởng tượng được. Biết rằng nàng sẽ thất vọng lắm là đủ rồi. Cười ra nước mắt. Moa tịch đi rồi, moa đi tầu suốt, tất cả những gì mà nàng được thừa hưởng ở moa sẽ là một lô giấy nợ. Giấy nợ với những tên chủ nợ tàn nhẫn nhất thiên hạ. Chỉ có nợ là nợ. Không có một xu teng…

Tôi không nói gì hết, tôi chỉ lắng nghe. Những gì Văn đang nói đến đây đều có liên hệ quan trọng đến Hồng Loan và đến thái độ của tôi trong vụ này. Văn đã chủ tâm đánh lừa vợ y về khoản bảo hiểm nhân mạng chăng? Sau khi y chết sẽ chẳng có hãng bảo hiểm nào tới trình diện và đề nghị trả tiền chăng? Có thể lắm. Những tờ giấy về bảo hiểm của Văn có thể chỉ là những giấy giả, do y chế ra để đánh lừa vợ, để thử lòng vợ? Hoặc cũng có thể là Văn đã không đóng đủ tiền bảo hiểm như hợp đồng và hợp đồng bảo hiểm của y đã bị hủy bỏ?

Đột nhiên, Văn chợt hiểu rằng y đã nói với tôi quá nhiều. Và những gì lỡ nói đó có hại cho y. Y nghiêm mặt:

– Đi ra. Không có việc làm thì đi chùi cái xe cho sạch đi. Lần sau, có vào phòng người ta thì phải nhớ gõ cửa.

Làm theo lời y, tôi lùi ngay ra cửa:

– Sáng mai, ông đi tới sở như thường lệ?

– Ừ, mai hãy hay.

Những lời Văn thổ lộ trong cơn say và buồn phiền này giúp cho tôi có chất liệu suy nghĩ nhiều về thái độ tôi phải có trong thời gian tới.

(Còn tiếp – Chương 3)

Share this post