Định Mệnh An Bài (Tiểu Thuyết Phóng Tác – Hoàng Hải Thủy) Chương 6

Định Mệnh An Bài (Tiểu Thuyết Phóng Tác – Hoàng Hải Thủy) Chương 6

ĐỊNH MỆNH AN BÀI
* Tiểu Thuyết Phóng Tác Hoàng Hải Thủy
* Định Mệnh Đã An Bài (Chiêu Dương xuất bản Sài Gòn, 1965). Tựa đề tác phẩm được Phố Nhỏ thay đổi theo ý tác giả (tháng 10, 2019).
* Nguồn: Blog Hoàng Hải Thủy (https://hoanghaithuy.wordpress.com)

* Để đọc những phần đã đăng, xin click vào chuyên mục Văn Học – Truyện Dài, Hồi Ký.

CHƯƠNG 6

Vũ Minh Văn gục mặt trên bàn.

Máu tươi từ vết thương nơi đầu y chảy chan hòa trên mặt bàn. Khi tôi mở cửa nhìn vào, máu đã bắt đầu chảy xuống sàn…

Tôi bước vào gần hơn và nhìn rõ hơn: Văn đã chĩa súng vào thái dương y và nổ cò. Viên đạn làm cho một mảnh trán y bị vỡ, máu và có cả chất gì trắng trắng bầy nhầy từ đó đổ ra…

Khẩu súng lục – khẩu súng tôi đã trông thấy y cầm hôm qua – rơi nằm trên sàn, gần chân Văn. Không cần phải nhìn rõ hơn nữa, tôi cũng biết là Văn đã chết ngay sau tiếng nổ.

Và tôi đứng như trời trồng ở đó… Tôi thật không ngờ Vũ Minh Văn lại làm đúng như lời y nói. Máu và óc vỡ làm tôi buồn mửa, tôi quay ra.

Hồng Loan đứng chờ tôi ngoài hành lang:

– Hắn chết rồi ư? Nàng hỏi.

– Chết rồi.

Giọng nói của tôi cũng run như giọng nàng:

– Thằng khùng… Chết vì rượu… Tôi không ngờ hắn dám làm thế…

Nàng đi ngang mặt tôi để vào phòng.

Tôi cảm thấy mồ hôi chảy đầy người… Trên mặt tôi cũng có mồ hôi, tay tôi thò vào túi tìm mùi soa và chạm vào một phong thư. Tôi rút phong thư ra. Đó là phong thư Văn đã nhờ tôi mang đi gửi hồi chiều. Tôi nhìn bì thư một lúc rồi xé bì lấy thư ra đọc.

Thư khá dài. Tôi đọc qua một lần, không hiểu, tôi phải đọc lại lần thứ hai.

oOo

Vũ Minh Văn,
Thân gửi anh Lê Quí Thanh.
Anh Thanh,
Với kinh nghiệm có sẵn của anh trong nghề luật sư, bức thư này của tôi chắc sẽ không làm anh ngạc nhiên mấy. Tôi viết thư này để vĩnh biệt anh, tôi đã đi đến đoạn tận cùng của tôi rồi. Đêm nay, tôi sẽ tự kết liễu cuộc đời tôi. Anh đã là luật sư riêng của tôi và hơn thế nữa, anh còn là một người bạn của tôi, một người bạn mà tôi có thể tin cậy được, anh dư biết về tôi đủ để chính anh, anh cũng phải nhìn nhận rằng đời tôi đến đây là hết, tôi chẳng còn tương lai gì nữa.
Và anh cũng biết rằng Hồng Loan, vợ tôi, đã đối xử tàn tệ với tôi đến thế nào. Tôi quyết định không cho nàng hưởng thụ về cái chết của tôi. Tôi đã gặp Trần Tiến Vinh ở Công ty Bảo hiểm Trung Tín và tôi cùng y hủy bỏ điều khoản liên can đến việc tôi có thể tự tử trong hợp đồng bảo hiểm của tôi với Công ty Trung Tín. Bản hợp đồng mới hiện được cất tại ngăn kéo bàn giấy của tôi. Sau khi tôi chết, anh nên đến ngay nhà tôi để lấy bản hợp đồng đó.
Tôi cần nói ngay để anh rõ là theo tinh thần bản hợp đồng bảo hiểm mới, nếu tôi tự tự, công ty bảo hiểm sẽ không phải bồi thường tiền. Nhưng Hồng Loan rất tham tiền. Tôi nghĩ rằng rất có thể lòng tham của nàng sẽ thúc đẩy nàng làm cái việc rồ dại là đánh lừa công ty bảo hiểm. Nàng có thể sẽ bày đặt làm vụ tự tử của tôi biến thành một vụ án mạng. Có thể khi đọc thư này anh không tin là Hồng Loan có thể làm như tôi tiên đoán, nhưng anh không hiểu rõ lòng dạ nàng bằng tôi. Vì vậy tôi cần báo trước để anh đề phòng. Nếu nàng không làm gì cả, càng tốt, bằng không, anh là người đã được báo trước là tôi tự tử chứ không phải là tôi bị ai giết.
Hiện giờ tôi có một thanh niên giúp việc tên là Quang. Hắn là một người tôi có cảm tình nhiều. Hắn đã cứu sống tôi một lần và tôi chẳng có gì để đền đáp hắn. Tôi sợ rằng Hồng Loan có thể bày đặt cho cái chết của tôi thành một vụ án mạng và buộc tội cho Quang là thủ phạm. Hoặc cho một kẻ nào khác. Nhưng nếu nàng làm vậy, dù anh đã biết, tôi yêu cầu anh đừng can thiệp gì vội. Hãy để cho Trần Tiến Vinh lột mặt nàng. Tôi tin chắc là nàng dù có khôn ngoan đến đâu cũng không thể đánh lừa được một người từng trải như Vinh. Anh chỉ can thiệp bằng cách xuất trình lá thư này của tôi với nhà chức trách khi nào Hông Loan thành công trong việc đánh lừa mọi người. Nhất là tôi nhờ anh can thiệp nếu Quang, người thanh niên mà tôi mến, bị kết tội oan.
Nếu Hồng Loan phải sống trong nhà tù ít năm về tội lường gạt, tôi tin rằng việc ấy sẽ có lợi cho nàng và có lợi cho nhiều người khác nữa. Có thể anh cho tôi là bần tiện, đã chết rồi mà còn thù hằn. Nhưng mong anh nghĩ cho tôi rằng tôi có lý do để trả thù hằn.
Để dễ dàng cho công việc của anh, tôi nhờ cô Nhung, cô thư ký riêng của tôi, ký nhận là cô trông thấy chính tay tôi viết lá thư này và chính tôi nhờ cô ký nhận. Tôi nhắc lại là tôi sẽ tự tử. Cái chết của tôi là do tôi tự tử chứ tôi không bị ai giết.
Lẽ tự nhiên là cô Nhung không biết gì về nội dung bức thư này.
Vĩnh biệt anh.
Vũ Minh Văn.
Người làm chứng: Nguyễn Thị Ngọc Nhung, Nữ thư ký Công ty Pacific“.

oOo

– Đọc cái chi vậy? – Hồng Loan hỏi tôi.

Tôi nhìn lên và thấy nàng đứng trên đầu thang lầu nhìn xuống. Nàng đã nhìn thấy bức thư trong tay rôi.

Chậm chậm, tôi bỏ lá thư vào túi.

Nàng nhắc lại:

– Đọc chi đó? Thư của ai đó?

Tôi gần như không hiểu nàng hỏi gì tôi. Tai tôi vẫn còn vẳng rõ lời nói của Văn hồi nãy: “…Nếu tôi bị người khác giết. Như tôi bị kẻ thù, kẻ cướp giết chẳng hạn, em vẫn được trả tiền bồi thường đủ… nếu em khôn khéo đủ có thể lừa được nhà chức trách, nhất là lừa được Trần Tiến Vinh. Nếu em có thể hóa trang vụ tự tử của tôi thành một vụ án mạng, em vẫn có thể làm chủ được số bạc mười mấy triệu đồng…”

Mười sáu triệu đồng!

Rồi tôi nhận thấy là bức thư của Văn, bức thư tuyệt mệnh của Văn, là một lá bùa hộ mạng của tôi. Nhờ đó, tôi không sợ bị nghi oan, bị kết tội oan là đã giết Văn dù tôi có làm cho vụ y tự tử hóa thành vụ án mạng. Nếu cuộc bầy đặt của tôi có bị đổ bể, tôi chỉ cần xuất trình cái thư này là thoát nạn ngay.

– Anh…

Đây là lần đầu Hồng Loan gọi tôi bằng “anh”, một tiếng “anh” êm ái. “Anh” không thôi chứ không phải là “anh tài xế”.

Tôi đi tới bàn, ngồi xuống ghế, nàng đi xuống theo tôi, nàng muốn nói gì đó xong tôi dơ tay cản nàng:

– Im. Đừng nói cả, để tôi nghĩ…

– Mình phải báo cảnh sát – Nàng nói – Tôi gọi điện thoại…

Tôi nhắc lại:

– Đừng gọi vội. Chờ chút đã…

– Nhưng mà…

Tôi gắt:

– Không có nhưng mà gì hết. Cô phải nghe tôi. Tôi cần suy nghĩ… Tôi sẽ nói ngay cho cô biết tôi nghĩ gì và chúng ta nên làm gì… Cô về phòng nằm đi. Đằng nào thi hắn cũng đã chết rồi. Gọi cảnh sát tới ngay hay chậm một lúc nữa có hại gì đâu.

Giọng nói và vẻ mặt tôi lúc ấy có một cái gì đó làm nàng sợ, nàng im lặng làm theo lời tôi. Đây cũng là lần thứ nhất tôi chỉ huy được nàng.

Nàng vào phòng riêng, tôi trở lên phòng của Văn. Tôi đứng nhìn xác chết. Nếu tôi có thể vặn lại kim đồng hồ, nếu tôi có đủ thì giờ để suy nghĩ và đặt một kế hoạch vụ tự tử của Văn thành một vụ án mạng… Nếu biết trước gã đàn ông ngu dại này sẽ tự tử, ít nhất tôi cũng sắp sẵn được vài việc.

Mười sáu triệu đồng!

Số tiền lớn đó xứng đáng để tôi liều. Nhiều người ở đời này còn chết, còn tù chung thân vì những số tiền ít hơn thế nhiều. Mà thật ra tôi cũng chẳng phải liều lắm. Làm cho vụ tự tử này trở thành án mạng, nguỵ tạo ra những bằng chứng để đánh lừa nhà chức trách, nếu tôi có liều thì chỉ là vài năm tù vì tội nguỵ tạo bằng chứng và đánh lừa pháp luật mà thôi. Cái tội nặng nhất mà tôi có thể bị oan là tội sát nhân thì tôi đã không sợ, vì tôi đã có lá thư của Văn đây rồi.

Hồng Loan, dù tham tiền, chẳng thể nào làm vụ tự tử này biến thành án mạng. Người có thể làm được việc đó là tôi chứ không phải nàng.

Tôi tin rằng tôi có thể biến được vụ tự tử của Văn thành án mạng, ít nhất tôi cũng có thể nguỵ tạo được một số bằng chứng để đánh lừa nhà chức trách, nhưng tôi cần phải có thì giờ để suy nghĩ, thì giờ để sắp đặt Chỉ một lát nữa thôi, xác Văn sẽ cứng lại. Cảnh sát bây giờ có nhiều phương pháp tối tân, khoa học và vô cùng chính xác để điều tra về một người chết. Bác sĩ pháp y khám nghiệm sẽ biết ngay người chết vào lúc mấy giờ. Đúng tới 90 phần trăm. Cảnh sát sẽ biết là tôi và Hồng Loan cùng có mặt trong villa lúc Văn chết, tại sao chúng tôi không chịu báo ngay cho họ biết? Nếu tôi giấu khẩu súng và bức thư tuyệt mệnh gửi luật sư của Văn đi, cảnh sát sẽ biết ngay là hai chúng tôi định hóa trang vụ tự tử này thành án mạng, hoặc họ sẽ ngờ ngay cho chúng tôi là thủ phạm. Mục đích của tôi là đấu trí với cảnh sát để lấy 16 triệu bồi thường chứ không phải đấu trí để mà chơi. Rỡn với pháp luật là một trò nguy hiểm dại dột.

Trước đây, tôi có quen một gã tự nhận là nhà thần bí học. Chẳng ai biết tên thật của hắn là gì, chỉ biết hắn có biệt hiệu khá long trọng là Dương Ngũ Hành – chúng tôi vẫn gọi đùa hắn là Dương Ngũ Tỏi – Ngũ Hành hay nói ba hoa về linh hồn, về cõi âm, về người chết, về thiên linh và các thứ bùa ngải. Hắn tự khoe là hắn có thể liên lạc được với người chết và vẫn mở những cuộc liên lạc đó về đêm khuya. Riêng tôi, tôi không tin lắm ở những chuyện ma quái, dị kỳ mà hắn thường kể. Song quả thực là từ người ngợm hắn có tiết ra một vẻ ma quái làm tôi ngan ngán. Tôi vẫn nghĩ là tôi sẽ không bao giờ chịu ngu chung nhà ban đêm với Ngũ Hành. Hắn thường quả quyết là có nhiều người chết trở về từ cõi âm nói chuyện tâm sự với hắn luôn…

Giờ đây, khi nhìn xác chết của Văn, tôi nhớ lại những chuyện ma quỷ mà Ngũ Hành đã nói. Bỗng dưng tôi thấy lạnh gáy và bao nhiêu tóc gáy tôi như đứng dựng cả lên: hình như tôi vừa nghe thấy tiếng Văn nói nho nhỏ bên tai. Đó có thể là ý nghĩ của tôi nhưng không hiểu tại sao tôi lại thấy như chính Văn – bây giờ y đã chết, y đã biết rõ là tôi cần tiền – đã sai tôi làm vậy.

oOo

Chừng hơn một tiếng đồng hồ sau, tôi vào phòng Hồng Loan.

Phòng nàng chỉ còn ngọn đèn ngủ thắp sáng. Vầng sáng chan hòa trên nệm gối sa-tanh hồng, trên mái tóc xõa trên vai nàng. Hồng Loan nằm trên giường, bộ áo ngủ màu xanh cẩm thạch nhạt, nét mặt nàng mệt mỏi và lo âu, một điếu Craven “A” giữa những ngón tay.

Tôi đứng dựa lưng vào cửa, ngắm nàng.

– Làm gì lâu quá vậy? – Nàng hỏi – Đã báo cảnh sát chưa?

Tôi đi tới đặt chai rượu và hai cái ly lên mặt bàn ngủ và ngồi xuống chiếc ghế da bên giường nàng:

– Chưa báo.

– Tại sao? Còn chờ gì nữa? Bộ muốn để họ nghi ngờ mình giết hắn ư?

Tôi rót rượu vào hai ly, ra hiệu cho nàng uống và tôi đưa một ly lên môi, uống một hớp dài.

Sốt ruột, nàng nhắclại câu hỏi bằng một giọng the thé:

– Tại sao chưa báo cho cảnh sát biết?

Chầm chậm, tôi đáp:

– Loan cũng nghe thấy Văn nói như tôi đã nghe trước khi hắn chết. Hắn nói: nếu mình nguỵ tạo được bằng chứng để biến được vụ tự tử của hắn thành vụ án mạng, công ty bảo hiểm sẽ bắt buộc phải trả tiền bồi thường nhân mạng. Loan chắc cũng muốn có năm bảy triệu đồng để làm lại cuộc đời chứ?

Nàng tung chân ra khỏi giường và ngồi dậy, mắt nàng loé sáng:

– Ai mà không muốn? Nhưng muốn làm sao được? Hắn đã làm hết cách để ngăn mình rồi. Hắn cố tình gài bẫy mà? Có ngu mới lao đầu vào…

– Loan hãy bình tĩnh để nghe tôi nói… Chúng ta vẫn còn có thể đánh lừa được thiên hạ. Chúng ta vẫn còn có thể lãnh được tiền bồi thường…

Nàng trề môi:

– Bồi thường… bồi thường… Nói hoài… Lãnh bằng cách nào?

– Bằng cách biến vụ hắn tự tử thành án mạng.

– Luẩn quẩn, loanh quanh hoài… Đã biết là biến không được thì còn nói làm cái gì nữa?

– Tôi có cách làm được.

Đôi mắt nàng mở to:

– Cách gì? Nói coi…

– Thì tôi chỉ cốt vào đây gặp Loan để nói. Hãy để tôi nói, Loan hãy chú ý lắng nghe. Trước hết, để mình có thì giờ sắp đặt, tạo ra bằng chứng, tôi đã cho xác của Văn nằm vào trong cái tủ lạnh lớn dưới nhà…

Nàng đứng bật dậy:

– Cái gì? Sao lại để hắn nằm trong đó?

Tôi cố trấn tĩnh để khỏi gắt lớn:

– Đã bảo ngồi im nghe người ta nói mà lại. Cô cứ nghe tôi trình bày xong kế hoạch của tôi rồi hãy đưa ra những câu phản đối. Chúng ta có thừa thì giờ để thảo luận. Nếu cô bằng lòng, kế hoạch của tôi mới được thực hiện. Nếu nghe xong kế hoạch của tôi, cô vẫn thấy là không ổn, hay cô nhát không dám làm, chúng ta vẫn kịp báo cho cảnh sát như thường. Xác Văn đã nằm trong tủ lạnh. Hơi lạnh giữ cho xác hắn tươi nguyên. Cảnh sát không thể tìm ra được là hắn đã chết cả năm bảy tiếng đồng hồ trước. Chúng ta chỉ biết mang xác hắn ra, để nằm vào chỗ cũ, chờ cho hơi lạnh mất đi, báo cảnh sát tới là xong.

Nàng ngồi xuống:

– Anh điên rồi.

– Chịu nghe trình bày kế hoạch chưa?

– Được rồi, tôi ngồi yên. Kể đi.

– Lý do làm cho Văn tin chắc rằng chúng mình không sao ngụy tạo được bằng chứng hợp lý để đánh lừa thiên hạ, là điều kiện thời gian. Hắn chết, mình không có đủ thì giờ để làm bất cứ việc gì, trừ việc bó tay gọi cảnh sát tới đem hắn đi. Hắn chết lúc 8 giờ 45 phút tối nay và cảnh sát sẽ tìm ra một cách dễ dàng là cả hai ta cùng có mặt ở đây lúc đó. Hắn tin chắc mình không thể ngụytạo thành án mạng mà lại không tự kết tội mình.

Nhưng hắn quên là nhà này có một cái tủ lạnh quá lớn. Hắn nằm trong đó vừa vặn. Nằm trong đó, những bắp thịt cứng lại, cả máu hắn đông lại. Mình có thể để hắn nằm trong đó cả tháng mà vẫn không sợ xác hắn thối nát, Chỉ khi nào mình đem hắn ra ngoài không khí thường này, xác hắn mới lại tiếp tục hư nát mà thôi… Nửa tháng nữa mà mình bỏ xác hắn ra, bác sĩ khám nghiệm vẫn tìm ra hắn mới chết có vài tiếng đồng hồ. Bây giờ Loan đã hiểu gì chưa?

Nàng lắc đầu:

– Không, không hiểu gì hết. Tôi không muốn hiểu. Việc anh làm nguy hiểm và liều lĩnh quá. Nếu anh không chịu báo ngay cho cảnh sát, khi họ tới tôi sẽ khai hết. Anh sẽ lãnh hết trách nhiệm…

– Làm gì mà sợ quá vậy? Cô chẳng đã giết Hồ Mậu để lãnh tiền bảo hiểm nhân mạng của hắn là gì?

– Tôi không giết Hồ Mậu, tôi không giết ai hết… Tôi không muốn dây dưa với hạng người như anh…

Tôi thấy nàng có thể nổi cơn khủng hoảng thần kinh, vì vậy tôi cần phải thuyết phục nàng thật nhanh:

– Để mất 16 triệu đồng trong lúc mình có thể có số tiền đó là một việc uổng phí. Đời làm gì còn cung cấp cho mình cơ hội thứ hai như thế này? Cô phải biết rằng tôi cũng không ngu dại gì chứ? Nếu làm để có thể bị kết tội sát nhân, đời nào tôi dại? Tôi đã nói là nhờ may mắn, tôi nắm được đủ yếu tố để thành công. Chẳng hạn như Văn có viết thư tuyệt mệnh cho luật sư của hắn là Lê Quí Thanh. Trong thư hắn nõi rõ là hắn tự tử và nhờ luật sư lột mặt nạ cô khi cô thành công với việc đánh lừa nhà chức trách. Nhưng lá thư đó hiện tôi còn giữ đây, chưa gửi đi… Thư đó là bùa hộ mạng của chúng mình. Nếu chẳng may âm mưu của mình có bại lộ, mình chỉ cần đưa thư ra bức thư đó là cảnh sát chẳng làm gì được mình ngoài tội ngụy tạo bằng chứng, lường gạt, khai gian vớ vẩn mà thôi. Có bị kết tội giết người mới tù nặng chứ phạm vào những tội lẩm cẩm đó mình có tù cũng không lâu…

Mắt nàng sáng lên:

– Thật không? Thư đâu?

Tôi móc túi lấy lá thư cho nàng coi. Vừa ghé tờ thư vào gần đèn để đọc, tôi thấy bàn tay nàng run run. Nàng đang xúc động mạnh. Tôi biết nàng bắt đầu tin tôi.

Đọc xong, nàng thờ ra một hơi dài:

– Thằng khốn nạn. Chết rồi mà nó vẫn còn thù tôi. Nó cố tình phá tôi…

Tôi để cho nàng yên lặng suy nghĩ một lúc mới nói tiếp:

– Hắn lo xa nhưng chưa đủ. Hắn chỉ ngờ có Loan thôi, hắn không hề ngờ tôi. Một mình Loan sẽ không làm nổi vụ này, một mình tôi lại càng làm không nổi. Nhưng nếu hai chúng ta hợp tác, chắc chắn là thành công… Vạn nhất mà thất bại, chúng ta đã có bức thư này… Loan thấy tạm yên tâm chưa?

Tôi giật nhẹ lá thư trong tay nàng.

Nàng đưa tay ra muốn lấy lại:

– Tôi giữ lá thư này.

Tôi mỉm cười:

– Người giữ thư là tôi. Tôi sẽ cất nó ở một chỗ kín chỉ có tôi tìm được. Nói để Loan biết trước là nếu chẳng may tôi chết bất đắc kỳ tử, Loan sẽ không bao giờ tìm thấy nó đâu. Nó là bùa hộ mạng của tôi với pháp luật mà nó cũng hộ mạng tôi cả với Loan nữa.

Nàng bắt đầu giở thủ đoạn quyến rũ:

– Nếu cộng tác với nhau làm một việc nguy hiểm mà không tin nhau…

– Xin lỗi – Tôi vẫn cười để cho lời nói nhẹ đi – Loan có thể đẹp, Loan có thể đáng yêu… nhưng về mặt tin cẩn Loan thì xin lỗi, Loan cho tôi đề phòng… Chẳng hại gì. Nếu Loan không qua mặt tôi, tôi không thể qua mặt được Loan. Loan nhớ rằng Loan là người chính thức thừa hưởng gia sản của Vũ Minh Văn. Tôi không là gì cả. Không có Loan, tôi không thể sờ tay vào được tiền bồi thường. Sau khi lãnh được tiền, chúng ta chia tiền và chia tay, không ai bị phiền nhiễu vì ai hết.

Nàng đăm đăm nhìn tôi như muốn thôi miên tôi. Tôi chờ đợi nàng dở thêm thủ đoạn quyến rũ, nhưng một lúc sau nàng nhún vai:

– Được rồi. Bây giờ nói cho tôi rõ anh định làm những gì?

– Biến vụ Văn tự tử thành án mạng. Kế hoạch chỉ mới có những nét đại cương, tôi cần thì giờ để đặt ra những chi tiết, bằng chứng. Chúng ta sẽ bày ra một vụ cướp, Văn chống cự bọn cướp nên bị chúng bắn chết. Hoặc ta sẽ bày ra một cuộc Văn bị bắt cóc…

Trong khi tôi nói, Hồng Loan tới ngồi ở bàn phấn. Nàng cầm bàn chải lên chải tóc. Tôi ngồi như nằm dài trong cái ghế da êm ái, tay cầm ly rượu, tay cầm điếu thuốc lá…

Vì vậy, tôi không tránh kịp khi nàng quay quắt lại và đập mạnh cái bàn chải vào đầu tôi. Tôi dơ bàn tay có ly rượu lên đỡ. Rượu bắn tung toé lên mặt nàng nhưng tôi đã lãnh một cú bàn chải vào trán. Óc tôi choáng lên… Mắt tôi hoa và tôi trông thấy trước mặt tôi có những ngôi sao sáng loé lên. Nàng thật khoẻ. Cú đập bất ngờ đó có thể làm tôi ngất đi…

Nhưng may mắn, tôi chưa đến nỗi ngất. Chân tôi tự động đạp mạnh vào bụng nàng làm nàng ngã nhào ra giường… Khi nàng nhổm dậy được, tôi cũng đã đứng lên được. Tuy mắt tôi vẫn còn hoa nhưng ý chí tôi tỉnh hoàn toàn. Tôi biết nếu để mất bức thư vào tay Loan, đời tôi sẽ khốn nạn lắm.

Bây giờ thì đến lượt nàng lãnh đòn. Tôi giả vờ chóng mặt gục xuống tay ghế…

Tay nàng vẫn cầm chặt cái bàn chải. Nàng không còn phải vội vã nữa, nàng dơ cao bàn chải lên để đập xuống ót tôi cái thứ hai. Trúng cái đập này thì sơm lắm sáng mai tôi mới tỉnh lại được…

Nhưng trước khi nàng kịp hạ tay, bàn tay tôi đã bay ngang. Tôi dùng cườm tay chặt mạnh vào bụng nàng theo một đòn karate mà tôi học lỏm được. Cú chặt đi ngọt. Hứ… Nàng thốt lên một tiếng vì không khí trong phổi nàng theo nhau trào ra ngoài. Người nàng gập đôi lại, hai tay nàng ôm lấy bụng, miệng nàng hà lớn để thở.

Tôi nắm tóc nàng – mái tóc dầy đầy một nắm tay của tôi – tôi muốn giật manh, tôi cố dằn cơn giận… Tôi chỉ kéo tóc cho mặt nàng ngẩng lên. Trong villa vắng lúc đó chỉ còn vang tiếng thở hổn hển của hai chúng tôi.

Tiếng thở của chúng tôi và xác chết nằm co quắp trong tủ lạnh.

Ý nghĩ về xác chết làm tôi tỉnh hơn và cơn giận của tôi nguội đi. Việc cần làm của tôi bây giờ không phải là việc đánh Hồng Loan hay là ân ái với nàng, tôi cần sắp đặt một vụ án mạng tưởng tượng. Tôi đã có xác chết, nhưng tôi vẫn còn thiếu án mạng.

Tôi đẩy mạnh Hồng Loan té sấp mặt xuống giường và đi ngay ra khỏi villa.

(Còn tiếp Chương 6)

Share this post