Gái Trọ (Tiểu Thuyết Phóng Tác – Hoàng Hải Thủy) Chương 11 (Tiếp theo)

Gái Trọ (Tiểu Thuyết Phóng Tác – Hoàng Hải Thủy) Chương 11 (Tiếp theo)

GÁI TRỌ
* Tiểu Thuyết Phóng Tác Hoàng Hải Thủy
* Sống Mới xuất bản (Sài Gòn, 1965)
* Nguồn: Blog Hoàng Hải Thủy (https://hoanghaithuy.wordpress.com);
https://vietmessenger.com

* Để đọc những phần đã đăng, xin vào khung Search this site (Tìm Kiếm) và gõ tên tác phẩm: Gái Trọ.

CHƯƠNG 11
(Tiếp theo)

Hoàng Chủ Nhân vẫn dịu dàng nói nhỏ vào tai Lan Phi:

– Tuy vậy, em cũng không nên khêu gợi tôi. Em chưa biết năng lực yêu đương của tôi đâu. Khi yêu tôi nồng nàn, say sưa hơn ai hết.

Lan Phi trông thấy trước cái bã được Hoàng Chủ Nhân giương ra, nàng phản ứng một câu giả vờ ngây thơ:

– Lan Phi sẽ không phản đối nếu anh yêu Lan Phi đâu…

Hoàng Chủ Nhân tưởng tai mình nghe lầm.

Chàng vội vã:

– Hả…? Em nói gì?… Em không phản đối nếu anh yêu em ư?

Lan Phi gật đầu:

– Yêu nhau bằng tinh thần, yêu nhau bằng lý tưởng! Amour Platonique! Đẹp lắm! Tại sao Lan Phi lại phản đối nếu anh yêu Lan Phi vì trí thông minh của Lan Phi nhỉ? Trái lại, Lan Phi còn cần phải khuyến khích anh chứ!

Hoàng Chủ Nhân không bối rối vì ngón đòn đó của người thiếu nữ quá thông minh và có tác dụng đối đáp hoạt bát này. Càng gần nàng lâu, càng nói chuyện và đấu trí với nàng nhiều, chàng lại càng mến phục nàng. Chàng thấy nàng quả là một nữ sinh viên vừa có sắc đẹp vừa thông minh. Đa số những cô sinh viên mà chàng đã gặp trong đời, đều xấu – có thể gọi là xấu mà không thể ân hận – vì không có sắc đẹp nên các nàng sinh viên mới không được tình yêu đến gõ cửa trái tim, nói rõ ra là không được những chàng hoàng tử của lòng em đến ẵm đi, và như vậy, các nàng gần như không còn việc gì hấp dẫn khác để làm. Lan Phi không thế, nàng càng tỏ ra lanh lợi, đỡ đòn, tránh đòn và trả đòn hay bao nhiêu, Hoàng Chủ Nhân lại càng thấy cần phải chinh phục bấy nhiêu.

– Yêu nhau trên tinh thần, yêu nhau trong tâm hồn, trong lý tưởng… – chàng khẽ nói, đôi môi chàng khi mấp máy, chạm nhẹ vào những sợi tóc lòa xòa bên tai người đẹp, chàng thấy vành tai đó xinh quá, chàng nghĩ đến chuyện hôn nhẹ lên vành tai đó, chàng muốn cắn nàng một miếng… – rồi chuyển qua “yêu” nhau không xa lắm đâu. Sự cách nhau của hai thứ tình ấy chỉ mỏng như một tờ pelure, như lưỡi dao cạo mince lame Gillette. Từ chỗ yêu em vì tâm hồn em, anh có thể trở thành yêu em… toàn diện không biết lúc nào.

– Anh yên trí. Em sẽ để ý, khi nào anh sắp chuyển em sẽ cho anh biết.

– Em đáng yêu quá…

Sau câu nói đó, chàng hôn nàng… chiếc hôn đầu tiên không đặt lên tóc, không lên vành tai, chàng hôn vào cổ nàng.

Lan Phi giật mình và rùng mình.

Line Em Em – trông thấy Hoàng Chủ Nhân hôn cô cháu gái qua vai Huy Giang – giật mình và trừng mắt, nghiến răng…

Giáo sư Huy Giang cảm thấy người đàn bà trong vòng tay của mình lại chú ý đến gã đàn ôn bên kia “pit”, thở dài và nghiến răng.

Hoàng Chủ Nhân nở một nụ cười thỏa mãn và hài lòng.

Trăng mùa thu lên cao giữa trời, chiếu sáng vằng vặc. Đô thành say ngủ, giấc ngủ êm đềm. Những con đường lớn có sáng trăng soi, chạy giữa hai hàng cây thẫm mầu, như những vòng sông trôi giữa hai bờ cỏ dầy. Chiếc Triumph chạy êm như thuyền lướt trên sông không có sóng.

Lan Phi ngồi cứng ngắc như một pho tượng mỹ nhân bằng cao su trên ghế xe. Ngay từ lúc ra khỏi dancing nhìn đồng hồ tay thấy đôi kim chỉ gần một giờ – từ lúc vào dancing, nàng quên mất giờ giấc – nàng giật mình khi thấy thì giờ đi quá mau. Nàng đã bắt đầu sợ. Nàng nao nao trong bụng như những ngày còn nhỏ, nàng phạm một tội gì và biết chắc là mình sắp sửa bị trừng phạt, trách mắng. Nàng hy vọng khi về đến Nguyệt Điện, vào phòng, thấy Quang vẫn ngủ say, nằm nguyên chỗ khi nàng đi. Trên đường về, nàng không mong ước gì hơn là trong thời gian bốn tiếng đồng hồ vừa qua, Quang ngủ thẳng một mạch. Đã từ lâu lắm rồi, đến đêm nay, nàng mới lại có những giây phút nao nao, bồn chồn trong dạ và một nỗi ước ao nồng nàn, mạnh mẽ đến như thế.

Nếu Quang vẫn ngủ, nếu Quang không biết là đêm nay nàng đi ăn, đi nhẩy với ông chủ nhà, nàng sẽ yêu thương và kính mến Quang gấp bội.

Chiếc xe vừa dừng trước cánh cổng sắt có gắn tấm bảng đồng Nguyệt Điện, Lan Phi đã nhảy vọt ra ngoài xe. Nàng đi như chạy như nhảy lên thềm nhà. Nhưng tới đó, nàng phải dừng lại trước cánh cửa chính, chờ Hoàng lấy chìa khóa mở cửa.

Rất từ tốn và khoan thai, Hoàng Chủ Nhân cho xe vào sân. Khi mở cửa, chàgn huýt sáo nhè nhẹ điệu Limelight.

Lan Phi nóng ruột như có lửa đốt trong gan ruột, nàng muốn lên tiếng yêu cầu Hoàng đừng huýt gió, Hoàng đi nhẹ, nhưng nàng thấy nếu lên tiếng yêu cầu như vậy, nàng hèn quá. Hơn nữa, nếu Quang đã thức giấc rồi, dù nàng có tuột giầy ra xách tay và đi nhẹ như chuột, Quang cũng vẫn biết. Tuy sợ, Lan Phi cũng vẫn tò mò muốn biết Quang sẽ làm gì.

Nàng chỉ khẽ nói:

– Cám ơn anh Hoàng nhiều lắm. Đêm nay thật vui…

Nàng không đá động gì đến chuyện chàng hôn nàng lên cổ hồi nãy. Nàng làm như không hề có chiếc hôn đó.

Hai người đi vào nhà.

– Vào phòng tôi uống một ly cà phê hay nước cam tươi cho tỉnh táo hẳn rồi hãy về ngủ…

Nhưng Lan Phi đã cầm chìa khóa ở tay, dường như không nghe thấy lời mời, nàng lẹ làng tra chìa khóa vào ổ. Hoàng vội bước theo, đặt tay lên cánh tay nàng:

– Vội gì thế em? Hãy còn sớm… Em nên qua tôi uống một ly cam tươi… Hắn vẫn còn ngủ mà…

Như để trả lời câu nói của Hoàng Chủ Nhân, cánh cửa phòng mở bật ra với một bàn tay kéo mạnh. Quang đột ngột hiện ra, mắt như rực lửa…

Lan Phi ú ớ vài tiếng y như một cô gái bị bắt quả tang làm một trò gì đáng xấu hổ. Hai gã đàn ông giương mắt nhìn nhau. Ba người đó là một hoạt cảnh đồng diễn tả sự tranh chấp của người đàn ông ở cõi đời này. Họ như hai con gà trống đang ngỏng cổ, lấy gân cựa để nhẩy xả vào đá nhau.

Gà mái Lan Phi là người tương đối bình tĩnh nhất. Nàng nuốt nước miếng rồi cố nở một nụ cười:

– Anh ngủ ngon không anh? Thấy anh ngủ say quá, em không đánh thức anh. Anh Hoàng sang mời chúng mình đi uống nước…

Quang trừng mắt nhìn nàng:

– Cô biết bây giờ là mấy giờ rồi không?

– Hơn mười hai giờ chứ gì? Hãy còn sớm chán. Mọi đêm anh thường học đến hai, ba giờ sáng cơ mà? Anh bảo em là anh vẫn ngồi học đêm đến hai ba giờ sáng…

Nàng liến láu dẫn dắt câu chuyện sang một hướng khác. Nàng có thể mở ngay một cuộc cãi nhau với Quang về chuyện chàng vẫn thường thức học đến ba giờ sáng mà bây giờ mới mười hai giờ đêm một chút – nàng thấy hơn mười hai giờ đêm nghe nhẹ hơn là gần một giờ sáng nhiều.

– Một giờ sáng rồi… – Quang gằn giọng như người muốn gào to lên cho hả giận. – Một giờ sáng rồi… cô nhìn đồng hồ coi… Một giờ sáng rồi còn hơn mí kém mười hai giờ gì nữa. Cô đi chơi, cô bỏ tôi nằm đó… Như thế mà cô bỏ đi được à? Cô đi đâu?

Hoàng Chủ Nhân hắng giọng, vỗ nhẹ lên vai chàng thanh niên đang hung hăng:

– Toa không nên la lối thế. Khu này yên tĩnh lắm. Đêm hôm, nếu toa la lối, tiếng toa sẽ vang đi rất xa. Chúng ta là những người lịch sự, chúng ta nên vào ngồi nhà đàng hoàng. Lan Phi sẽ nói cho toa biết là chúng “nu” đi những đâu, nếu toa muốn biết… Hì Hì…

Lan Phi, chúng “nu” cùng câu nói “tỉnh khô” và hai tiếng cười “hì hì” của Hoàng có mãnh lực như một thùng hai mươi lít ét-xăng super đổ vào lò than đang hồng để đốt bàn ủi của một tiệm thợ giặt.

Bàn tay trái của Quang gạt mạnh tay Hoàng ra. Bàn tay phải của chàng đã nắm lại chỉ còn chờ những sợi gân bung ra là đấm.

Lan Phi nhanh nhẹn bước ngay vào đứng trong khoảng cách giữa hai anh gà chọi.

Giữa tình trạng cực kỳ khẩn trương ấy, chỉ cần một trong số hai anh gà chọi ấy giơ nắm tay lên là cuộc đấm đá xảy ra, và nếu có đánh nhau, chưa chắc sinh viên Quang gà tồ đã thắng được Hoàng Chủ Nhân. Mái Xùy Lan Phi không tìm được giải pháp nào hữu hiệu để ngăn chặn chiến tranh hơn là việc lấy thân mình đứng sát vào người chàng thanh niên, đẩy chàng này vào phòng mà nói:

– Đừng nóng anh… khổ quá… Đừng có nóng…

– Tại sao tôi lại nóng nhỉ? Việc gì mà tôi phải nóng chứ…

Giọng nói phẫn nộ của Quang bắt đầu có những âm thanh cay đắng, sầu tủi: giọng nói đó giống như giọng của người đàn ông bị người yêu cắm sừng và biết là mình mọc sừng.

– Có gì đâu mà tôi phải nóng? – Chàng gằn giọng – Người yêu của tôi, vợ chưa cưới của tôi… nửa đêm bỏ nhà đi chơi với một gã đàn ông khác, bỏ mặc tôi nằm ngủ chỏng chơ ở nhà… Nàng không thèm cả để vài chữ để lại, cho tôi biết là nàng đi chơi đâu. Chuyện chỉ có thế… Tôi có quyền gì mà nóng…?

Lan Phi có một phản ứng lạ. Phản ứng ấy đến mau và trái ngược hẳn với sự tưởng tượng của chàng sinh viên. Đang nói nhỏ như cầu khẩn, đang bối rối, đang lúng túng Lan Phi đổi thành giận dữ.

Nàng nói như gào lên:

– Tại sao tôi phải đi như thế chứ? Có ai thèm nhìn gì đến tôi không? Người ta đi về đến nhà, người ta nằm lăn ra ngủ… Suốt ngày tôi lo làm cơm cho người ta ăn… Người ta coi tôi không bằng con sen nhà người ta…

Quang ngẩn mặt ra. Chàng yên trí rằng nàng sẽ phải xuống nước, phải năn nỉ, hoặc ít nhất, nàng cũng phải nói vuốt dăm ba câu để làm chàng nguôi giận. Chàng không ngờ nàng phản công đột ngột và dữ dội đến thế.

Chàng ú ớ:

– Ơ… Ơ… tại… tại… người ta mệt… Cô có biết suốt ngày hôm nay người ta làm những gì không?

Lan Phi gào lên:

– Người ta làm gì tôi không cần biết. Người ta có làm gì đi nữa cũng không phải lỗi tại tôi…

Quang rùng mình. Chàng vừa chợt nhớ tới lời dạy “phụ nhân nan hóa” của cụ Khổng, một lời nói tồn tại đã hai ngàn năm nay. Chàng đã tìm hiểu câu nói ấy và biết rằng cụ Khổng dạy rằng “Đàn bà không thể dạy bảo được…” câu nói đó có nghĩa là đàn bà rất bướng, rất láo, và nếu đàn bà tử tế với mình thì tốt, họ mà trở mặt thì mình vỡ mặt. Làn môi mọng, chiếc miệng xinh kia rất có thể thốt ra những lời thô lỗ mất dạy, và rất có thể tục tằn, thô bỉ. Khi dồn đàn bà vào đường cùng, họ sẽ trở mặt và phăng phăng nói ra những chuyện mà người dồn họ vào tường cũng kinh sợ nhất, đau đớn nhất. Quang nghĩ là chỉ cần đốn thêm vài câu nữa, người thiếu nữ xinh như mộng, đẹp như hoa kia sẽ nói ra những câu phũ phàng, thực tế không thua gì một ả bán thuốc lá lẻ trơ trẽn nhất ở cửa rạp hát. Nhưng, nếu chàng chịu rút lui ngay, chịu thua ngay thì kém quá. Nhất là lúc đó lại có mặt gã đàn ông đáng ghét kia đứng đó chứng kiến.

Không cần cả đứng chặn không cho hai anh gà chọi đánh nhau nữa, “Mái Xùy” Lan Phi bậm môi bước vào phòng. Sinh viên Quang trợn mắt nhìn Hoàng Chủ Nhân rồi đành hầm hầm quay vào phòng.

– Bây giờ tôi mới biết… Cô coi chuyện đó là thường…

Giọng nói của chàng sinh viên đã mất đi 90 phần trăm phẫn nộ, và thêm vào đó là 172 phần trăm cay đắng.

– Anh nói cái chuyện…?

Người thiếu nữ đứng nghiêng trên chiếc bàn, đôi mắt sáng quắc, mặt ngửng lên, tác phong sẵn sàng chấp nhận mọi cuộc cãi lý:

– Chuyện cô bỏ tôi đêm tôi nằm trơ một mình để đi chơi với người khác. Cô cho chuyện đó là phải?

– Chẳng có phải trái gì hết. Tôi đói bụng tôi đi ăn…

– Đi ăn đến hai giờ sáng? Ăn cái gì mà ăn kỳ thế?

Như một tiểu thư quí phái bị đời nghi ngờ, người thiếu nữ nói rõ ràng từng tiếng một:

– Anh muốn gì xin cứ nói thẳng ra. Tôi không phải là người nghe được những chuyện úp mở…

Hoàng Chủ Nhân nghe ngay trên đầu chàng có tiếng phì phì như tiếng rắn hổ mang huýt gió. Chàng vội thụt đầu xuống và lủi vào bụi cây. Chàng biết rằng chàng thanh niên tình địch của chàng đang đứng bên cửa sổ để “thở” cho bớt giận. Khi người đàn ông giận mà không làm gì được; không nói ra được, không đập phá được cho hả, y đành đứng thở…

Yên lặng kéo dài một lát.

Hai người trong phòng và một người ngoài vườn đều bất động. Sau cùng, có tiếng người thở dài, rồi tiếng người đàn ông cất lên, tiếng nói không còn giận dữ nữa, chỉ còn buồn rầu:

– Chuyện cũng chẳng có gì. Tôi xin lỗi đã hò hét. Tại tôi ngủ… Tại tôi mệt quá nên ngủ thiếp đi…

Một ý nghĩ đến nhanh như một chớp trong óc người đàn ông nghe lỏm nấp trong bụi cây: Không xong rồi. Chúng nó huề nhau đến nơi rồi…

Đến một phút sau tiếng nói của người con gái mới cất lên nghẹn ngào…

Không cần phải nghểnh cổ lên nhìn, Hoàng Chủ Nhân biết rằng khi nói câu đó, đôi môi xinh của Lan Phi run run:

– Lỗi tại em… Em bỏ đi… Lẽ ra em không nên bỏ đi… Em biết là bậy mà em cứ làm… Em không xứng đáng…

– Lỗi tại anh…

– Lỗi tại em…

– Tại anh hò hét trước… Anh ngu quá… anh cứ tưởng hò hét được là bảnh…

– Tại em bỏ đi nên anh mới giận, anh mới lớn tiếng…

Hoàng Chủ Nhân nhăn mặt. Chàng cảm thấy là trong căn phòng ấm cúng đó, người ta đang ôm nhau, hôn nhau, âu yếm nhau, vuốt ve nhau, nựng nịu nhau, và sự có mặt của chàng trong lùm cây đầy bóng tối và muỗi mòng này thật là thừa thãi và vô tích sự. Những tiếng – “Lỗi tại anh!” và – “Không… anh đừng nói thế, lỗi tại em…!” được ngắt quãng bằng những chiếc hôn như những ngọn roi quất vào lòng tự ái của chàng. Chàng có cảm tưởng như đôi người trẻ tuổi yêu đương trên kia biết là có chàng nấp dưới vườn cây này và họ làm thế để trêu tức chàng – chàng nghĩ thầm “Bi giờ… hai em mà tranh nhau nhận lỗi, rồi lại chửi nhau vì em nào cũng muốn tranh lỗi về mình, anh mới khoái…” – chàng nghĩ thế nhưng chàng thấy ngay đó là một ước muốn vô lý.

Đột nhiên chàng nhớ lại một chuyện khôi hài – “Có một anh bị táo bón nặng, ban đêm, đang ngồi chồm hổm sau một bụi cây ven đường thì có một đôi tình nhân dắt nhau đến gần đó tình tự. Vì trời tối, đôi tình nhân không thấy anh chàng táo bón đang ngồi bó gối trong lùm cây. Nàng thổn thức: Em mà không lấy được anh, em chết mất. Chàng nghẹn ngào: Anh mà không lấy được em, anh cũng chết! Anh chàng táo bón sốt ruột quá lên tiếng góp chuyện: Ông mà không đi… được phen này, ông cũng chết!”

Nhớ hết câu chuyện đó, Hoàng Chủ Nhân lủi thủi về phòng.

(Hết Chương 11)

Share this post