Gái Trọ (Tiểu Thuyết Phóng Tác – Hoàng Hải Thủy) Chương 12 (Tiếp theo)

Gái Trọ (Tiểu Thuyết Phóng Tác – Hoàng Hải Thủy) Chương 12 (Tiếp theo)

GÁI TRỌ
* Tiểu Thuyết Phóng Tác Hoàng Hải Thủy
* Sống Mới xuất bản (Sài Gòn, 1965)
* Nguồn: Blog Hoàng Hải Thủy (https://hoanghaithuy.wordpress.com);
https://vietmessenger.com

* Để đọc những phần đã đăng, xin vào khung Search this site (Tìm Kiếm) và gõ tên tác phẩm: Gái Trọ.

CHƯƠNG 12
(Tiếp theo)

Tiếng “huỵch” vang lên trong đêm vắng, có những tiếng vang dữ dội “phịch… phịch” như một bao gạo chỉ xanh được hạ thổ. Cánh cửa phòng tắm được Lan Phi mở vội, rồi sau một tiếng tách nút đèn, ánh sáng điện vụt tràn đầy gian phòng. Lan Phi từ trên cao ngó xuống “võ sĩ” Quang kiêu hãnh tay chống nạnh, hai chân dang ra, đứng ngay trên đầu “tên nạn nhân”. Chàng ngước mặt nhìn lên, chờ đợi một câu hỏi của Lan Phi để lên tiếng giải thích.

Lan Phi – toàn thân hãy còn ướt nước trong bộ áo ngủ mặc vội, dẫy nút áo trước còn đến ba bốn nút chưa được lồng vào khuyết – đưa mắt nhìn người nằm trên nền nhà.

Cố gắng để thở đều, để cho tiếng nói không bị nhịp thở làm cho hổn hển, Quang nói:

– Nó lưu manh quá… Anh phải cho nó một bài học. Anh đã cảnh cáo nó nhiều lần…

Lan Phi nhìn Quang, đôi mắt nàng mở lớn như sợ hãi, như kinh ngạc, như đôi mắt một cô gái hiền lành nhìn một gã điên hung hăng tay cầm dao vừa chém người và sắp sửa giết mình:

– Anh… anh… nói ai?

Nàng chạy vội xuống chỗ người nằm.

Quang vẫn kiêu hùng, chàng phưỡn ngực:

– Lão chủ nhà 35 chứ còn ai nữa?

Lan Phi trợn mắt:

– Anh điên à? Tại sao… anh lại đánh bà ấy?

Nàng quì xuống nâng đầu người bị Quang quật “Judo” lên lòng nàng – hai tay nàng run run, làn môi nàng rung rung, đôi mắt nàng đã rưng rưng nước mắt. Đến lúc đó, chàng võ sĩ kiêu dũng của chúng ta mới nhìn xuống…

Mặt chàng biến mất ngay những nét kiêu dũng. Mặt chàng nghệt ra, “thộn” ra. Chàng trông thấy một thiếu phụ mặc bộ áo đầm màu nâu non mặt trắng bệch, nằm thiêm thiếp trên lòng Lan Phi. Đôi mắt thiếu phụ nhắm nghiền lại như người chết rồi. Chiếc xắc tay bật khóa nằm bên chiếc giầy cao gót không có bàn chân ở trong, ống son môi, cây viết chì tô lông mày nhỏ xíu từ trong sắc văng ra, nằm thê thảm trên nền đá hoa.

Quang nhận ra người thiếu phụ đó, chàng lắp bắp:

– Hở… Chết chưa… Bà Minh Nhung…

Trong cơn bấn loạn, chàng hỏi một câu thật ngớ ngẩn:

– Bà… bà ấy làm sao thế?

Tâm trạng của Lan Phi lúc đó là tâm trạng của người muốn “khóc thét” lên, hoặc cần phải hét ầm lên cho hả giận. Câu hỏi ngớ ngẩn đến tột độ của Quang, đói với nàng, có tác dụng như một câu chế riễu. Nàng ứa nước mắt khóc thật sự.

– Còn… còn… làm sao nữa? Anh đánh bà ấy chết giấc…

Nàng nghẹn lời không nói được nữa.

Quang sợ đến ríu cả chân tay lại. Chàng lính quýnh chạy quanh, điệu bộ cuống quýt như “gà mắc đẻ”:

– Tưởng… tưởng là… thằng cha chủ nhà. Bà… ấy đến làm gì mà… đêm hôm khuya khoắt…?

Lan Phi hiểu rằng Quang – người chồng lý tưởng đang tìm hiểu nhau của nàng – lầm tưởng bà Line Em Em là Hoàng Chủ Nhân. Quang bực mình nên quật lầm bà này. Sự hiểu biết ấy thêm vào đó là vẻ sợ hãi, cuống quýt của Quang, làm cho Lan Phi dịu bớt uất ức. Nhưng nàng vẫn còn giận chàng:

– Không đưa bà ấy lên nằm đi-văng… lại còn cứ khôi hài mãi…

Quang bị mắng oan bằng một câu hơi nặng. Nhưng trước cái tội quật bà Dì nặng quá, chàng không chú ý đến câu mắng ấy. Chàng đành thâu hết can đảm để thò hai tay vào nách bà Dì, sốc bà Dì lên nằm trên đi-văng.

– Bà… Bà Nhung… – những tiếng gọi thê thảm cất lên – Bà… Nhung… Dậy đi Bà… Tỉnh lại giùm tôi đi Bà.

Mãi mà không thấy Minh Nhung mở mắt, Lan Phi cũng sợ cuống lên:

– Sao anh…? Làm sao cho bà ấy tỉnh lại được? Hay là…

May quá, Line Em Em nghiêng đầu rồi rên lên một tiếng nhẹ.

Lan Phi chạy vội trở vào phòng tắm. Nàng đi lấy chiếc khăn mặt ướt ra để đắp lên trán bà Dì.

Còn lại một mình Quang lui hui bên Minh Nhung. Chàng nhớ rằng với người bị ngất xỉu người ta thường làm cho tỉnh lại bằng cách tát khẽ hai bên má người ngất. Nhưng chàng không dám làm vậy với bà Dì vợ.

Có tiếng người khẽ ho trên ngưỡng cửa, rồi tiếng người lễ phép từ ngoài hỏi vào:

– Xin lỗi… cô cậu chưa ngủ?

Như một võ lâm cao thủ có thuật khinh công tuyệt kỹ, nói câu trước còn ở xa mười dậm đến câu sau đã tới sát bên địch thủ, Quang vừa nghe câu hỏi của kẻ thù, chàng chưa kịp nhìn lên thì Hoàng Chủ Nhân đã đứng ngay sau lưng chàng và cúi mình hỏi xuống:

– Úy… Ai nằm đây? Bà Minh Nhung à? Bà ấy làm sao thế?

Quang nghiến răng:

– Không việc gì đến anh. Đừng có chõ mồm vào, tôi giết anh…

Hoàng Chủ Nhân đã thông hiểu đầu đuôi câu chuyện từ lâu rồi. Khi nghe tiếng kèn cửa ngừng kêu, rồi tiếng xô cửa bên phòng Lan Phi, chàng đã đoán ngay Minh Nhung vừa nghĩ gì và đang làm gì: Minh Nhung yên trí rằng chàng đang có mặt trong phòng Lan Phi, và nàng xô vào đó định làm một cuộc bắt bớ quả tang…

Quang chỉ đe dọa thế thôi. Sau phát quật Judo lầm lộn vừa rồi chàng không còn đủ nghị lực và gân cốt để đánh đấm bất cứ một ai.

Lan Phi từ phòng tắm chạy ra, tay cầm chiếc khăn mặt ướt. Đôi mắt Hoàng Chủ Nhân sáng rực lên khi nhìn thấy đôi gò bồng đảo hồng hồng, trăng trắng ẩn hiện dưới làn vải phin nõn, mỏng như sương của chiếc áo ngủ. Đứng cách xa Lan Phi mười thước tây, Hoàng cũng cảm thấy mùi da thơm mươn mướt vừa được tẩm bằng nước lạnh, xà bông Palmolive và Eau de Cologne của nàng. Mhắm nghiền cả hai mắt lại, chàng cũng biết là dưới làn vải nõn kia, làn da nõn nà của nàng không còn một vật gì khác che đậy, bao bọc.

Lan Phi không chú ý đến sự có mặt của Hoàng trong phòng nàng. Sau giây phút nhìn bà Dì nằm thẳng cẳng trên nền đá hoa, gấu váy đầm mầu nâu non tuốt lên quá đầu gối, nút áo ngực tuột ra một khuyết để lộ một bên “soutien” đen tua tủa đăng-ten, một dòng nước dãi đọng lại bên mép – một kiểu nằm trông rất phản mỹ thuật – Lan Phi không còn ngạc nhiên gì nữa, nàng thấy rằng đêm nay sau chuyện Dì Line Em Em bị đánh ngã ngửa, tất cả mọi truyện kỳ cục nhất thế giới đều có thể xẩy ra trong phòng này.

Nàng cúi xuống đắp chiếc khăn ướt trên trán bà Dì. Kiểu nửa đứng nửa cúi này của Lan Phi làm đôi mông tròn của nàng hướng thượng, và hướng về phía Hoàng Chủ Nhân. Kiểu đứng này chỉ có một danh từ để tả, danh từ đó đã được dân tộc ta luôn từ ba ngàn năm nay, và đến nay, vẫn còn dùng, vẫn chưa có tiếng nào khác thay thế hoặc tương đương, đó là tiếng “chổng mông”.

Hoàng Chủ Nhân đứng yên, chiêm ngưỡng một hồi. Sau cùng chàng hắng giọng:

– Cứu cấp người bị đánh ngất chỉ dùng khăn ướt không thôi chưa đủ. Nhà có rượu whisky không? Có rượu thì nên mang ra đây…

Lan Phi chạy ngay đi lấy rượu. Khi nàng tay cầm chai rượu, tay cầm chiếc ly, trở ra tới nơi, Minh Nhung bắt đầu cựa mình và rên hừ hừ, Lan Phi mừng quá quên cả việc đổ rượu vào miệng bà Dì. Nàng đứng ngây người ra, bàn tay cầm ly rượu giơ lên bất động trong không khí.

Lan Phi kêu lên:

– Kìa… Kìa… Bà ấy tỉnh rồi kìa…

Nàng trao chai rượu và ly cho Hoàng để ngồi xuống bên đi-văng, tát tát nhẹ vào hai bên má bà Dì:

– Dì Line… Dì ơi… Dì ơi… Dì… Dì… Dì…

Mỗi tiếng “Dì” được đệm nhịp bằng cái tát khẽ.

Hoàng Chủ Nhân lui lại vài bước để ngồi xuống một chiếc ghế. Chàng ung dung ngồi xuống.

Đôi mắt Minh Nhung chớp chớp. Quang nói với Lan Phi:

– Em nâng bà ấy ngồi dậy. Bảo bà ấy thở thật mạnh…

Lan Phi làm theo lời Quang.

Nàng rên rỉ:

– Em không hiểu tại sao anh lại có thể vũ phu đến thế được. Anh đánh đàn bà…

– Anh đã nói anh không biết là bà ấy…

– Thế anh tưởng ai? Ai mà lại nửa đêm mò vào phòng mình?

Lan Phi hỏi một cách rất ngây thơ, thành thực, cứ như là nàng quên, hoặc nàng không biết là cõi đời này, trong tòa nhà Nguyệt Điện này, có một người có thể mò vào phòng nàng bất cứ lúc nào. Nàng lại rên rỉ:

– Học Judo là để tự vệ, là để đánh người lớn khỏe hơn mình… ai lại học Judo để đàn bà bao giờ…

Quá bực, Quang gắt:

– Đã bảo người ta không cố ý mà lỵ. Cô cho tôi là hạng người như thế nào?

Lan Phi “choang” một câu rất nặng:

– Ai mà biết được anh!

Đột ngột, nữ giáo sư Line Em Em mở choàng đôi mắt. Nàng ngơ ngác nhìn Quang, ngạc nhiên là không hiểu là nàng đang nằm ở đâu, là có chuyện gì vừa xẩy ra.

Bao nhiêu tâm trí của Lan Phi hướng hết về bà Dì nàng:

– Dì… Dì… cháu đây mà, Lan Phi đây. Dì có đau lắm không? Dì có làm sao không?

Hoàng Chủ Nhân uống một hớp whisky nữa, chàng chắc lưỡi hai ba cái rồi mới thủng thẳng nói:

– Trong khi gặp trường hợp đàn bà chết ngất, điều cần thiết và phải làm trước nhất là không nên hốt hoảng, phải giữ bình tĩnh. Đàn bà không dễ chết lắm. Đàn bà không dễ chết như chúng ta tưởng đâu…

Quang từ từ đứng dậy. Để cho Lan Phi đỡ Minh Nhung, chàng từ từ đi lại gần chỗ Hoàng ngồi, đôi mắt long lanh những tia lửa sát nhân.

Hoàng Chủ Nhân đứng bật dậy. Chàng nhanh nhẹn lùi dần về phía cửa, mắt dòm chừng từng cử động của Quang:

– Bà ấy ngất đi, tỉnh lại… thế là xong… Không cần phải thuốc men gì cả. Chỉ cần để bà ấy về phòng của bà… Nếu cậu phải lái xe đưa bà Minh Nhung về trường, cậu cứ yên trí mà đi. Tôi sẽ thay cậu ở lại đây trông nom cho Lan Phi.

Quang cười gằn:

– Anh chịu khó trông nom… lắm thì phải?

– Sao cậu cứ hung hăng với tôi thế? Tinh thần thân ái hướng đạo sinh của cậu để đâu hả? Tôi có làm gì đâu nào? Tôi chỉ muốn giúp cậu. Vì tình anh em…

– Yên trí. Đây là lúc tôi trả nghĩa anh đây.

Hoàng vẫn lui dần, và Hoàng lui đến đâu Quang tiến lên đến đấy.

– Hung hăng và nóng nẩy không phải là những đức tính của một người thầy thuốc. Nếu cậu không sửa đổi tính nết, cậu không thể nào làm thầy thuốc được.

– Thật không?

Quang đột ngột giơ nắm đấm lên, Hoàng nhảy giật lùi ra hành lang. Chàng lùi nhanh vào cửa phòng bên kia, và trong cơn vội vã, hốt hoảng, đầu chàng đập bốp vào cánh cửa.

Với một nụ cười thỏa mãn một cách tương đối, Quang đóng cửa lại. Chàng khóa cửa cẩn thận rồi trở vào. Bên chiếc đi-văng, hai dì cháu Minh Nhung – Lan Phi vẫn còn bận ngồi ôm nhau. Lan Phi vì mải lo cho bà Dì nên không hay biết gì về những việc xẩy ra sau lưng nàng. Còn Minh Nhung thì mặc dầu đã ngồi dậy và mở mắt thao láo, nàng vẫn chưa hoàn toàn lại hồn.

– Thưa bà… tôi thành thật xin lỗi bà… – Quang nói bằng một giọng khổ sở – Đây là một sự hiểu lầm. Tôi tưởng…

Lan Phi nhìn lên giận dữ:

– Tưởng… tưởng… cái gì? Sao anh cứ tưởng… tưởng… mãi vậy? Đêm nay, anh thật là lỗ mãng. Tôi không ngờ anh lại nở… quật “Judo” cả dì ruột tôi.

– Tôi tưởng bà ấy là… thằng cha chủ nhà. – Quang nói như hét lên – Tôi đâu có biết bà ấy…

Lan Phi cũng hét lên:

– Anh đã đánh người ta, anh lại còn quát người ta nữa! Tại sao anh lại cứ hung hăng đòi đánh ông chủ nhà? Người ta làm gì anh? Người ta tử tế, vui vẻ là thế…

Quang đứng ngửa mặt nhìn lên trần nhà, chàng giơ cả hai tay lên như muốn hét lên một tiếng lớn, một tiếng hét thê thảm bay lên đến chín từng mây.

Lan Phi như không thấy gì lạ trong thái độ của Quang. Nàng nhìn chàng bằng đôi mắt gườm gườm như nhìn một gã đàn ông hoàn toàn xa lạ đã làm cho nàng bực mình:

– Nhưng không sao… – nàng nói – Chuyện xảy ra như vậy càng hay. Có thế này tôi mới biết rõ…

Quang nghẹn lời:

– Tôi hiểu rồi, bây giờ cô biết rõ tôi là một thằng vũ phu chứ gì?

– Hừ… anh nói đúng đó.

– Vũ phu… – Quang cay đắng nói một mình – Vũ phu, du côn… Chẳng ai trêu ghẹo gì mình mà cũng giở trò du côn. Chỉ có hai đêm không được chớp mắt ngủ, hai bữa không được ăn… Sống như thế này mà không phải điên kể cũng lạ. Nào là sống chung để tìm hiểu nhau, nào là… qua một thời gian thử thách… Bố con khỉ tầu…

Lan Phi ngây mặt ra:

– Anh chửi ai đó hả?

– Tôi không chửi ai. Tôi chửi… tôi đó. Tôi ngu như bò nên tôi mới xách va-li đến đây để làm trò cười cho thiên hạ…

Lan Phi khóc “hu hu” lên, nàng giơ hai tay ôm lấy mặt rồi bỏ chạy lên giường ngủ. Nàng nằm úp mặt xuống giường khóc nức nở, khóc như mưa như gió. Nàng khóc như cuộc đời nàng đến đây đã hết! Dì nàng bị đánh chết ngất, người nàng yêu trở thành một gã du côn và bao nhiêu mộng đẹp của nàng như thế là đổ vỡ tan tành…

(Hết Chương 12)

Share this post