Gái Trọ (Tiểu Thuyết Phóng Tác – Hoàng Hải Thủy) Chương 14

Gái Trọ (Tiểu Thuyết Phóng Tác – Hoàng Hải Thủy) Chương 14

GÁI TRỌ
* Tiểu Thuyết Phóng Tác Hoàng Hải Thủy
* Sống Mới xuất bản (Sài Gòn, 1965)
* Nguồn: Blog Hoàng Hải Thủy (https://hoanghaithuy.wordpress.com);
https://vietmessenger.com

* Để đọc những phần đã đăng, xin vào khung Search this site (Tìm Kiếm) và gõ tên tác phẩm: Gái Trọ.

CHƯƠNG 14

Chưa bao giờ chàng trẻ tuổi cảm thấy tự tin, hăng hái, mạnh khỏe và yêu đời cho bằng buổi chiều hoàng hôn này. Như một anh thợ khóa lành nghề, Quang mở cái túi lấy ra nào búa, nào kềm, nào khoan, nào đanh vít, nào cây vặn đanh vít.

Chỉ một thoáng sau, cánh cửa phòng vào Appartement No. A2 của Miss Lan Phi đã có thêm một ống khóa mới tinh. Một ống khóa rất thường, bằng sắt, chẳng có gì đồ sộ và vĩ đại cho lắm, nhưng phải là người có công lực “suýp-pe” như Hercules, mạnh hơn Maciste, mạnh như Hạng Võ, như Tạ Tốn mới có thể đẩy cửa ra nổi.

Đóng cửa xong, Quang dành đúng năm giây đồng hồ quí báu – chàng đang cần sửa soạn khung cảnh gấp rút để chờ đợi Lan Phi trở ra – đứng ngắm ổ khóa mới lắp, một công trình mà chàng cho là tuyệt mỹ. Sau đó, chàng quay vào dọn dẹp ngay chiếc bàn thấp kê gần cửa sổ, chỗ có chiếc đi-văng nệm da đêm qua Minh Nhung đã nằm và lát nữa đây, chàng có thể nằm với Lan Phi, ngồi cạnh nàng trong ánh trăng. Chàng biết mấy đêm nay, trăng mùa thu đang lên sớm và lát nữa đây, chỉ chừng sáu mươi phút đồng hồ nữa thôi, trăng sẽ lên. Căn phòng kín đáo này – nếu không có gì bất ngờ xẩy ra ngoài chương trình đã định – sẽ được tắt đèn điện và ánh trăng sẽ được chiếu qua khung cửa sổ vào chỗ kê chiếc đi-văng này.

Quang nhanh nhẹn rút ra từ một gói giấy một cái chai hình thù lạ mắt. Đó là một chai rượu ngoại quốc được những cọng rơm bó lại bên ngoài trông thật là mỹ thuật. Chàng đặt chai rượu quí đó lên mặt bàn, lấy từ trong túi giấy ra hai cái ly xinh, trong suốt như pha lê, đặt đứng song đôi bên chai rượu. Chàng chạy vù đến ghế bố lấy hai cái gối bông đem đặt lên đi-văng, rồi nhanh và chính xác như một người đã tập làm những việc đó nhiều lần, chàng trở lại lấy chiếc chăn len, đem ra trải ngay ngắn dưới chân. Chàng sửa soạn cẩn thận như vậy để: chàng và nàng có thể ngồi trên đi-văng, dựa lưng vào gối, nói chuyện tử tế, uống rượu, rồi… hạ xuống nệm…

Quang làm như máy, chàng không cần ngừng tay – dù là ngừng nửa giây đồng hồ – để suy nghĩ hoặc chọn lựa, hoặc sửa đổi. Hồi trưa này, suốt ngày nay, nói cho đúng ra là từ phút quyết định trở về làm lành với người yêu và chấm dứt cuộc “sống chung thử thách tình yêu trong sạch lẩm cẩm”, chàng đã suy nghĩ nhiều rồi. Bây giờ, chàng chỉ còn có việc thực hiện.

Sau cùng, chàng mở gói giấy bóng, lấy ra năm đóa hoa hồng Đà Lạt thứ thượng hảo hạng – bông lớn bằng cái bát ăn cơm, cánh hoa đầy mơn mởn như da má, da cánh tay đàn bà đẹp, phơn phớt như có phấn, trông ngọt ngon như có đường phèn bên trong, loại hoa hồng có những cái tên đặc biệt như Brigitte Bardot, Caroline v.v… –cắm nhẹ vào lọ hoa trên bàn, bên chai rượu. Chàng mở một gói giấy nhỏ, lấy ra một cuốn sách rất xinh, bìa da nâu, chữ vàng, quẳng lên đi-văng.

Chàng bật ngọn đèn có chụp lụa hồng rồi tắt ống điện néon. Căn phòng trở nên tối mờ và bên ngoài, trăng bắt đầu lên. Vườn cây đã có vài cánh lá lấp loáng ánh trăng…

Chàng đặt mấy đĩa nhạc violon êm dịu lên máy hát. Chàng nhẹ tay mở nút chai rượu, để sẵn sàng rót rượu ra ly khi cần đến. Xong xuôi tất cả rồi, chàng đứng xoa tay nhìn “tác phẩm”. Một nụ cười hài lòng tràn đầy hy vọng nở trên môi.

“Thấy mẹ… tí nữa quên…!” – Thiếu chút nữa thì chàng la lên. Chàng vừa quên không chuẩn bị “ngăn chận kẻ thù” ở khu vực cửa sổ. “Kẻ thù” của chàng có thể phá rối chàng bằng cách từ dưới vườn hoa leo lên, thò đầu vào khung cửa sổ này.

Chàng đi qua cửa sổ, nhắc bốn chậu hoa đặt dưới nền nhà lên đặt lửng lơ, hở hênh trên thành cửa sổ, Cả bốn chậu hoa đều đặt nửa trong, nửa ngoài thành tường dưới cửa sổ. Kẻ nào đứng “léng phéng” dưới vườn kia mà dại dột với tay lên toan mượn thành cửa sổ để đánh đu nhìn vào phòng chắc chắn sẽ bị… – có thể là bị cả bốn chậu – rớt xuống đầu, không vỡ đầu thì cũng què chân.

Chàng nhìn quanh một vòng khắp phòng và thấy rằng mọi điều kiện để chiến thắng: thiên thời, địa lợi, nhân hóa… đêm nay chàng đều có hết, có đủ. Kẻ khó tánh nhất đời cũng không thể chê bai được nửa câu. Người đòi hỏi nhiều nhất thế giới cũng không có thể đòi hỏi thêm được gì nữa.

Ôi… tiếng đờn vi vút, nỉ non… Ôi… đôi ly pha-lê đứng bên chai rượu, đứng dưới cánh hoa, đẹp biết chừng nào – Ôi… đôi gối bông trắng muốt nằm trên mặt nệm xanh lá cây… Ôi… mặt chiếc mền len phẳng lì mời chào… Chỉ cần nhìn đến mấy thứ đó, nhịp máu trong đường huyết mạch của chàng trẻ tuổi đã tự động chạy mau hơn, sôi nổi hơn. Không có một cô gái mạnh khỏe bình thường nào – chỉ cần là người bình thường thôi – đứng trước cảnh này, ngồi vào cảnh này, mà lại có thể khăng khăng không chịu.

Nhưng nụ cười “tiền chiến thắng” vụt tắt đi trên môi chàng trẻ tuổi khi chàng nghe có tiếng gõ nhẹ vào cánh cửa. Chàng nghĩ thầm và tự nhủ – “Lại thằng khốn đến phá đám. Đừng nóng. Cứ bình tĩnh mà đối phó. Mình mà nóng là tiêu ma hết sự nghiệp…” – Chàng cố lấy bình tĩnh để đi ra mở cửa.

Minh Nhung… nữ giáo sư Line Em Em đứng ngoài cửa. Nàng có vẻ hơi ngượng và bối rối nhưng cũng có thừa cả quyết.

Ý thức được tình trạng của mình, Minh Nhung gượng cười:

– Tôi lại đến làm phiền…

Với một bộ mặt lạnh như tiền, Quang đáp nhỏ:

– Vâng, bà nói đúng.

Chàng đứng chặn cửa. Minh Nhung muốn bước vào phòng nhưng không được. Nàng đành thò cổ, nhón gót để nhìn qua vai chàng thanh niên cao lớn:

– Lan Phi đâu nhỉ? Tôi muốn gặp nó…

– Để làm chi ạ?

– Để nói chuyện. Tôi có chuyện cần nói với anh và Lan Phi…

– Nếu không có gì gấp quá, ngày mai xin bà trở lại…

Minh Nhung làm bộ như không nghe rõ câu nói của Quang. Vì sao đi nữa, nàng cũng là cô giáo của họ. Người dạy học trong xã hội Việt Nam vẫn còn được kính nể và được học trò khuất phục, e sợ, dù người học trò có là sinh viên lớn lộc cộc và sắp là bác sĩ. Khi nàng tiến lên. Quang vẫn phải – dù chàng không muốn – lui lại để nàng vào phòng.

Minh Nhung cố nén một tiếng thở dài khi nàng thấy cảnh tượng trong phòng: ánh sáng lờ mờ hư ảo, tiếng nhạc véo von, giục giã – “yêu đi, yêu nhau đi…” – đôi gối, tấm mền trên đi-văng, hai cái ly, chai rượu…

– Chúng ta có thể nói chuyện với nhau được tối nay thì sao lại phải để đến ngày mai – Minh Nhung nghiêm giọng nói tiếp – Việc gì có thể làm hôm nay được thì đừng để đến ngày mai…

Quang nhếch mép:

– Bà nói đúng, tôi sẽ làm tất cả những việc gì tôi có thể làm được trong đêm nay…

Giả vờ như không “thông cảm” cách dùng chữ ấy, nữ giáo sư Minh Nhung cố gắng cho giọng nói của nàng được nghiêm trang hơn nữa:

– Tôi muốn thảo luận với hai người về một vài khía cạnh mới của cuộc sống chung giữa một đôi nam nữ trong xã hội hiện đại…

Chợt nàng trong thấy cuốn sách bìa da nằm ngây thơ trên đi-văng:

– Sách gì mà đẹp thế này?

Nàng cúi xuống lượm cuốn sách, giơ lên coi.

Quang đứng khoanh tay trước ngực, dáng điệu và vẻ mặt vẫn bình thản, tự tin. Chàng dư biết bà Dì đến đây để làm gì, đến với mục đích gì, nhưng chàng không lo ngại lắm. Chàng tin rằng bà này, dù có giở những ngón “đòn” cản trở nào đi chăng nữa, cũng không thâu được kết quả gì. Chàng biết Lan Phi cũng không tôn trọng lắm những ý kiến và ý muốn của bà này. Và bà này cũng chẳng có thủ đoạn nguy hiểm nào để phá rối. Việc bà ta định ở lại đóng vai “kỳ đà cản mũi” cũng không được, Lan Phi cũng không thích bà ta ở lại đây ám nàng quá lâu. Bà ta cũng chẳng có lý do gì để duy trì sự có mặt của bà ta ở đây suốt đêm.

Thấy bà Dì cầm cuốn sách bìa da lên xem, chàng cười nhẹ:

– Thưa bà… đó là cuốn thơ tình…

– Thơ tình? – Minh Nhung lật vài trang coi, nàng cầm sách đến gần ngọn đèn để coi cho rõ. – Thơ tình? Trời… lại cả hình à?

Quang cười thầm:

– Vâng. Có cả hình… Sách quí mà giáo sư…

Nữ giáo sư Minh Nhung lật thêm vài trang sách nữa. Những bức hình vẽ đầy nghệ thuật trong đó càng làm cho nàng thêm choáng váng, sây sẩm, tối tăm mặt mũi.

Như người bị đẩy tới một sự việc kinh ngạc nhất đời, Minh Nhung gọi lạc giọng:

– Anh Quang…

Quang đáp ròn tan, ngoan như chú học trò kiểu mẫu:

– Dạ.

– Anh không có quyền làm thế…

– Thưa cô… cô dạy em không có quyền làm… gì ạ?

– Anh đã hứa danh dự là… là… anh sẽ không… làm gì nó… trước ngày cưới nó…

Tiến lên hai bước, đến trước mặt Minh Nhung, Quang – với một dáng điệu rất đàn ông – khoanh tay trước ngực nói dõng dạc:

– Thưa cô… Minh Nhung, tôi đã quá tuổi đi chơi Sì-cút cắm trại rồi. Tôi không phải là vệ sĩ thức suốt đêm để bảo vệ cho công chúa. Tôi là một gã con trai lành mạnh và… tôi… yêu. Sở dĩ ngày hôm nay có tình trạng này là cũng do lỗi ở tôi một phần lớn. Vì tôi ngu ngốc, vì tôi thộn nên nhắm mắt làm theo tất cả những gì người tôi yêu muốn làm. Đáng lý đóng vai người yêu nàng, tôi lại đóng vai… cả thộn, cả quỷnh. Tôi lầm sự yếu đuối với đại lượng, tôi lầm sự trìu mến với ngốc dại. Nhưng… tôi có thể sửa chữa lại những lầm lỗi ấy của tôi. Và đêm nay, tôi sửa lại… Không có gì ngăn cản tôi được cả. Nếu tôi không sửa được… tôi biến… Tôi đóng vai cả quỷnh đến hôm nay là đủ lắm rồi…

Cửa phòng tắm mở ra rồi Lan Phi xuất hiện. Nàng đi ra giữa phòng, lộng lẫy và khêu gợi trong tấm áo ngủ mỏng tanh mầu hồng…

Lan Phi không nhận thấy nét bối rối trên mặt Minh Nhung:

– Dì ở đây ăn cơm với bọn cháu nha…

Quang xử sự một cách rất đàn ông:

– Tối nay Dì Minh Nhung bận, Dì không ở lại ăn cơm với tụi mình được. Anh đã mời bả rồi, bả từ chối…

Cô cháu gái của Dì hình như cũng không “kết” bà Dì ở lại mấy.

Lan Phi thốt ra một tiếng “ồ” vô thưởng vô phạt rồi tiếp:

– Dì phải đi hả Dì? Thế tối mai Dì lại ở chơi lâu vậy, Dì nhé! Dì hết hẳn nhức đầu chưa?

Trước khi Minh Nhung kịp trả lời, Quang đã nắm nhẹ lấy khuỷu tay bà Dì, “lái” bả đi ra cửa!

– Bà về…

Và chàng nghĩ thầm – “bà về cho được việc”.

Minh Nhung vừa mở miệng định phản đối, nhưng đôi mắt dữ tợn, đe dọa của Quang làm cho nàng đành thở dài.

Dù có là cô giáo, Minh Nhung vẫn là đàn bà. Dù có là học trò, Quang cũng vẫn là đàn ông. Và ở cõi đời này, trên trái đất này, trong thế kỷ này, đàn bà bao giờ cũng phải khuất phục đàn ông.

Ra đến cửa, Minh Nhung đành “xuống nước” năn nỉ:

– Cháu tôi còn nhỏ dại quá. Cậu nên thương nó…

“Cậu” hứa ngay:

– Bà cứ yên trí… Tôi… “suya” mà…

Minh Nhung – đôi mắt rướm lệ – lủi thủi cúi đầu đi ra khỏi nhà Nguyệt Điện.

oOo

Quang đóng cửa, gài khóa mới cẩn thận rồi quay vào. Bắt đầu từ giây phút này, chàng không muốn nhìn thấy mặt bất cứ một người nào không phải là Lan Phi. Chàng không muốn dính líu đến ai và không muốn ai đến quấy rầy chàng.

Lan Phi có một chút thắc mắc:

– Dì ấy làm sao ấy anh nhỉ? Hình như bả còn giận bọn mình…

– Ồ… Mấy bà giáo già vẫn lẩm cẩm thế. Nguyên do là tại thiếu đàn ông chớ chẳng sao hết…

Chàng không còn cẩn thận lắm về lời ăn, tiếng nói như trước nữa. Sau khi chế ngự được Minh Nhung, một người đàn bà mà từ ngày nào đến giờ, chàng vẫn ngán sợ “trên chân” của mình, chàng bắt đầu coi thường đàn bà.

Lan Phi nhìn quanh. Bây giờ, nàng mới thấy căn phòng này có sự sửa soạn:

– Ồ… – nàng ngạc nhiên kêu lên – Anh bày rượu đấy à? Lại có cả hoa nữa… Đẹp quá. Thơ mộng quá…

– Có em ngồi vào đây nữa mới thật là đẹp… không có em cảnh đẹp đến đâu cũng vứt đi…

Quang dìu người thiếu nữ vào bàn rượu. Chàng có cái cảm tưởng như chàng là một lão phù thủy cùng hung cực ác dẫn một nàng trinh nữ đến bàn thờ Thần Rắn.

– Đây là chỗ ngồi của Nữ Hoàng. Bồ đào mỹ tửu đây… Xin Nữ Hoàng thưởng thức…

Chàng rót chất rượu vàng óng ánh như mật ong thứ thiệt vào hai chiếc ly trong suốt.

Lan Phi mở rộng đôi mắt nhung đen nhìn ly rượu rồi nhìn người yêu:

– Rượu Bồ đào thiệt hả anh?

– Thiệt chứ! Có bao giờ anh xài của giả với em đâu.

– Anh mua ở đâu vậy?

– Của một người bạn thân mới đi ngoại quốc về cho anh.

– Hôm nay, chúng mình… khánh thành mục gì mà long trọng quá vậy?

Quang trả lời bằng một giọng – và một vẻ – đầy bí mật:

– Khánh thành một công trình quan trọng… đến cả một đời người…

– Cái gì mà ghê vậy anh?

Tưởng là người yêu “quan trọng hóa” cho vui, Lan Phi gượng cười.

– Lát nữa em sẽ biết. Nói trước nó mất hay đi. “Surprise” mà em. Uống đi em… Chúc em đẹp mãi, đẹp mãi, đẹp mãi…

Họ chạm ly.

Lan Phi rùng mình khi chất rượu mạnh chạy như một luồng lửa đỏ suốt từ miệng nàng xuống đến nửa người nàng. Nàng nhăn mặt kêu lên:

– Í… chà…!

– Không sao đâu em. Rượu quí nó thế.

Lan Phi uống đến hớp thứ hai. Lần này, nàng còn thấy chất rượu đi mạnh và dữ dội hơn trước. Nàng nhăn mặt nhưng không kêu lên được nữa.

– Ngả người vào anh…

Hoàng Chủ Nhân – đứng khom khom ghé tai vào cánh cửa, vận hết tinh thần để nghe ngóng – chàng chỉ nghe thấy tiếng nhạc máy hát êm đềm, du dương vẳng ra.

Chàng đi ra vườn, chàng lại đến đứng dưới khung cửa sổ căn phòng như đêm qua.

Trăng vừa lên. Trăng thu sáng vằng vặc. Như lời hát Đêm Thu của nhạc sĩ Đặng Thế Phong “…đêm xuống dần… ánh trăng lên dịu dàng… ánh trăng chiếu qua cành lá…”, Hoàng Chủ Nhân nghe được tiếng nhạc rõ hơn. Tiếng violon du dương, tiếng piano như tiếng đập của trái tim, của mạch máu, nhạc Ý Temptation quyến rũ đến mê hồn.

Và chàng – Hoàng Chủ Nhân – nghe tiếng nói của nàng. Tiếng nói mơ hồ như tiếng nói từ một thế giới nào xa xôi, thơm phức vẳng lại:

– Nhạc tuyệt diệu quá. Em thích nghe bài này quá…

Rồi tiếng kẻ thù:

– Chúng ta đi một đường?

– Anh bảo đi đâu ạ?

– Đi một đường… nhảy bài này…

– Dạ… Chết… hình như em say rồi…

– Không sao… Anh đỡ em. Ngả đầu vào anh này. Thế… Thế… Được chứ? Dễ chịu chứ?

Hoàng Chủ Nhân nghe giọng nói của gã thanh niên và hiểu là gã đang nghĩ gì, đang làm gì, và đang định làm những gì. Hoàng Chủ Nhân rất quen thuộc với giọng nói ấy, vì chàng đã dùng đến giọng nói ấy nhiều lần… Chàng thích nghe giọng nói ấy do chính miệng chàng phát ra bên tai người đẹp. Và chàng ghét cay, ghét đắng những kẻ khác dùng giọng nói ấy, nhất là lại dùng để nói với người đàn bà mà chàng cũng muốn tranh phần nói.

– Mình… Mình…

Tiếng người thiếu nữ gọi, yếu ớt như hết hơi, như người ốm kiệt lực sắp chết…

– Em nói gì?

– Chúng mình… nhảy với nhau như thế này… có nên không?

– Sao lại không nên em?

– Vì… vì… chúng mình đã quyết định là… sống chung nhưng không gần nhau quá… tránh nguy hiểm để giữ gìn cho nhau…

Tiếng cười của gã thanh niên “lưu manh” cố làm ra chân thành và đại lượng:

– Thì anh có làm gì em đâu nào? Anh vẫn giữ gìn cho em… đều…

Hoàng Chủ Nhân thốt ra một tiếng thở dài như người cô đơn nhất đời:

– Chi vậy anh?

– Uống chút rượu. Vừa nhẩy vừa uống rượu Bồ đào. Lối uống rượu này phải như vậy…

Lại có một tiếng con gái thở dài sắc như mũi kiếm Ỷ Thiên đâm suốt vào lòng Hoàng Vô Kỵ, đứng chết dí dưới vườn.

– Uống đi em…

– Anh muốn sao cũng được. Em nghe anh… Em nghe anh hết… hết…

“Thời gian là một vật có thể co giãn được!” Chưa bao giờ câu nói của Vladimir Dudintsev lại đúng đến thế. Giây phút khom lưng, đứng vịn tay vào thành bằng tường băng giá, nghe tiếng nhạc từ trong phòng tối vẳng ra, lẫn với những tiếng nói như thì thào của người thiếu nữ, Hoàng Chủ Nhân thấy dài vô cùng. Trong lúc đó, thời gian không có ảnh hưởng gì với đôi người trẻ tuổi đang ở trong phòng. Họ không biết có thời gian, họ chỉ biết có nhau. Chàng trẻ tuổi nắm chắc sự hài lòng trong tay, chàng hưởng nó chầm chậm để tận hưởng như người ta ăn dè một miếng ngon.

Hoàng Chủ Nhân khổ sở đến gần như đứng không vững… Bàn tay chàng đặt trên thành tường run run lên. Chàng như người bị sốt rét nặng sắp lên cơn. Hai đầu gối chàng muốn khuỵu xuống. Nhưng chàng cũng không có đủ can đảm để lê gót đi nơi khác, đi một nơi mà tiếng nói của Lan Phi không thể vang đến được.

Bên trong, Lan Phi và Quang uống đến ly rượu Bồ đào thứ nhì, rồi thứ ba. Những lần sau này, Lan Phi không rùng mình, không nhăn mặt nữa. Nàng đã có đủ tư cách để thưởng thức chất rượu nóng chảy tan trong cơ thể:

– Rượu… Kỳ quá anh… Sao em thấy rượu ngọt quá đi… Hồi nãy, sao rượu khó uống quá… cháy cổ. Giờ thì ngọt quá trời…

Quang đồng ý ngay.

Chàng nheo mắt quan sát nét mặt người yêu để ước lượng chất men đồng lõa đã tác động tinh thần nàng đến đâu rồi:

– Ờ… rượu quí nó thế đó, cưng ạ… Lúc đầu bao giờ cũng khó uống… Càng uống nhiều càng ngọt và dễ chịu.

Lan Phi từ từ đặt ly rượu xuống mặt bàn, ngón tay út của nàng dưới cuống chiếc ly pha lê, cong lên như một cành hoa. Nàng cảm thấy cơ thể nàng có một sự biến chuyển rất lạ. Nàng lâng lâng như một cánh diều vừa bắt gió phăng phăng dâng lên trời xanh, nàng phơi phới như một bông hoa đang nở cánh. Cảm giác thật thích thú. Nàng chú ý nhìn chai rượu và nghĩ rằng việc uống rượu chẳng có gì là nặng nề hoặc đáng sợ cả. Nàng có thể uống rượu như thế này hoài hoài.

Nàng từ từ đưa ly rượu lên môi và uống một hớp cạn ly. Nàng cầm nghiêng ly cho chút rượu còn lại đọng vào miệng ly. Chất rượu óng vàng và đặc sánh như mật ong. Nàng le lưỡi liếm giọt rượu ấy như một con mèo liếm giọt sữa.

Họ lại tiếp tục nhẩy. Lần này, Lan Phi nép sát mình vào người yêu. Họ nhẩy chậm và như mệt mỏi.

– “Đã đến giờ hành sự rồi” – Quang nghĩ thầm – “Chín mùi! Chín mùi! Không còn gì có thể chín hơn được nữa!”.

Chàng nói nhỏ vào tai nàng.

(Còn tiếp – Chương 14)

Share this post