Như Chuyện Thần Tiên (Tiểu Thuyết Phóng Tác – Hoàng Hải Thủy) Chương 6

Như Chuyện Thần Tiên (Tiểu Thuyết Phóng Tác – Hoàng Hải Thủy) Chương 6

NHƯ CHUYỆN THẦN TIÊN
* Tiểu Thuyết Phóng Tác – Hoàng Hải Thủy
* Nguyên Tác: Charles Williams (Scorpion Reef – La Mare Aux Diams)
* Nguồn: Blog Hoàng Hải Thủy (https://hoanghaithuy.wordpress.com)

* Để đọc những phần đã đăng, xin click vào chuyên mục Văn Học – Truyện Dài, Hồi Ký.

CHƯƠNG 6

Tôi suy nghĩ đến một tình trạng mới: khi Diễm Lan ký cho tôi tấm chi phiếu 2 triệu đồng một cách dễ dàng, tôi đã nghĩ rằng nàng có rất nhiều tiền. Phải có nhiều triệu bạc người ta mới chi ra 2 triệu một cách thản nhiên, chóng vách như thế. Và tôi còn nghĩ rằng nếu tôi lãnh tiền và lẩn đi, nàng sẽ không làm gì được tôi và vợ chồng nàng cũng chẳng đau đớn gì lắm. Nhưng nếu đây là số tiền cuối cùng của nàng thì lại khác. Lại thêm một lý do để tôi không thể bỏ rơi nàng. Nếu đúng như nàng nói, nàng là người đàn bà quyết định nhanh và can đảm hơn nhiều anh đàn ông có tiền ở cõi đời này. Khi cần tiền, nàng biết liều. Đàn bà như nàng quả thật quá hiếm.

— Nếu vậy — tôi nói — Tôi có thể tìm mua một du thuyền rẻ tiền hơn. Song việc tìm mua sẽ mất thêm thì giờ.

Nàng lắc đầu:

— Không. Em không muốn vượt biển trên một du thuyền quá rẻ tiền. Em cũng đã hỏi qua rồi, giá tiền một du thuyền vượt biển được bây giờ phải trên dưới 2 triệu đồng. Không thể rẻ hơn. Nhiều khi chỉ vì hà tiện một chút mà hỏng tất cả. Hai nữa, em vẫn tin rằng với một du thuyền có máy tốt và trang bị đàng hoàng, chúng mình có thể vớt được số kim cương và đô-la đó. Vớt được thì thiếu gì tiền.

Tôi lại là người nhắc nàng phải lo xa:

— Cũng được. Tôi làm theo ý em nhưng em cũng phải nghĩ đến em sẽ ra sao, nếu có chuyện gì xảy ra với tôi.

Nàng nói ngay, như đó là chuyện rất thường:

— Đàn bà có linh tính. Em tin ở linh tính của em. Nếu anh hỏi vì sao, em không thể trả lời được, song em tin rằng anh sẽ dùng khoản tiền này để mua tàu và anh sẽ mang được chúng em ra khỏi nước. Em tin rằng linh tính của em không sai.

— Vậy thì xong rồi, Tôi hy vọng tôi sẽ không làm cho Lan phải thất vọng. Chúng ta cứ như thế mà hành động. Bây giờ cho tôi được nói với Lan một câu ngoài chuyện hợp tác…

— Có chuyện gì anh cần nói, anh cứ nói…

— Tôi rất tiếc tôi không phải là chủ nhân một du thuyền. Nếu tôi làm chủ du thuyền, tôi sẽ sốt sắng và hân hạnh mời Lan cùng đi với tôi đến bao giờ Lan chán biển thì thôi. Với điều kiện là mời Lan đi một mình…

Tuy đã tự cảnh giác, tôi vẫn nói ra lời tôi không có quyền nói. Nhưng để cho người đàn bà có chồng biết rằng nàng đẹp, nàng quyến rũ và cuộc đời còn có người đàn ông khác ngoài chồng nàng ao ước được gần nàng không phải là một trọng tội, miễn là thành thật. Nếu chúng ta không chịu nói ra những lời chúng ta muốn nói thì Thượng Đế còn sinh ra lời nói để làm gì?

Nàng yên lặng một lúc lâu và tôi cũng yên lặng, tự hỏi nàng đang nghĩ gì, nàng sẽ làm gì? Tôi không có thì giờ thắc mắc, vì ngay sau đó sự kiện dồn dập xảy ra.

Nàng nhoài người về phía tôi, hai vòng tay nàng choàng lên cổ tôi và tôi như chiếc thuyền nhỏ bị làn sóng lớn đè lên. Vòng tay tôi bỗng đầy những Diễm Lan. Tôi ôm ghì lấy nàng và hôn nàng như chưa bao giờ tôi ôm và hôn một người đàn bà nào như thế.

Cũng ngay sau đó tôi biết nàng không ôm chầm lấy tôi vì dục tình mà là vì có người đến. Chúng tôi phải đóng kịch ái ân để che mắt bọn côn đồ vừa đến hai bên xe, để chúng tưởng tôi là tình nhân của nàng chứ không phải là kẻ hợp tác với nàng để đưa chồng nàng đi thoát tay bọn chúng.

Tôi không thích đóng kịch, nhưng trong giây phút ngắn mà nồng say ấy tôi cũng đủ thì giờ để nghĩ rằng nếu phải đóng kịch như thế này tôi có thể đóng kịch được suốt đời.

Một giọng nói vừa chế riễu vừa bực dọc vang lên bên tai tôi:

— Đủ rồi đĩ đực. Hôn hít vừa thôi, mòn hết môi không còn ăn uống được bi giờ.

Chúng tôi rời nhau như một cặp tình nhân vụng trộm bị bắt quả tang đang mùi mẫn. Một ánh đèn pin chiếu vào mặt tôi. Diễm Lan sợ hãi thực sự, còn tôi, tôi muốn cười phá lên vì chuyện bọn côn đồ tưởng lầm tôi là tình nhân của nàng.

Tên cầm đầu thốt sau tiếng chửi thề:

— …Đại ca. Thằng này đâu phải là Vũ Dương.

Lo mừng lẫn lộn trong tôi, tôi mừng vì bọn chúng không nghe được câu chuyện giữa tôi và Diễm Lan, không biết chuyện tôi đang giữ tấm séc 2 triệu nàng ký, tôi lo vì với ánh đèn pin chiếu thẳng vào mặt như vậy, chúng sẽ nhìn thấy những nét xây sát trên mặt tôi, và biết rằng tôi có xung đột với tên Quý Xe Tăng.

Tôi choá mắt không nhìn thấy gì nhưng biết là có tên Khôi, vì tôi nghe tiếng y:

— Quý nó đến hỏi thăm sức khỏe mày hồi tối nay, phải không?

Nếu tôi chối, y sẽ không tin. Và tôi cũng không thể chối được với từng này chứng cớ trên mặt. Nếu tôi chối, tôi còn sợ chúng nổi khùng và hung dữ hơn. Hai nữa, dù tôi có chối cũng không được, chúng sẽ đến hỏi ông Tám gác dan và biết dễ dàng. Cách hay nhất là nhận nhưng đánh lạc hướng chúng. Tôi vờ chối:

— Anh nói ai đến tìm tôi? Quý là ai?

— Đừng có giả vờ ngốc. Tao biết mày không ngốc đến nước ấy. Quý là thằng bị mày đánh trúng một đòn mà chưa trả đũa được hồi trưa nay…

— À… tưởng anh nói ai. Trâu Lăn có đến tìm tôi, đánh nhau một trận tơi bời rồi huề. Nếu tôi nói tôi thắng nó, anh có thể cho rằng nói dóc. Anh cứ nhìn mặt nó với mặt tôi sẽ biết thằng nào thắng thằng nào…

Y giựt giọng:

— Nó đâu rồi?

Tôi gượng cười khẩy:

— Nó đi đâu làm sao tôi biết? Giờ này chắc nó còn nằm ở nhà thương chứ đi đâu nổi.

Lần này tôi run, tôi không còn bạo lắm như hồi trưa khi tôi chưa biết rõ thực lực bọn Khôi. Tuy vậy tôi cũng vẫn cố quan sát xem bọn chúng tới mấy tên. Nhưng ánh đèn pin chiếu thẳng vào mặt làm tôi loà mắt. Bên ngoài tôi chỉ thấy một khối đen.

Khôi gằn giọng nói như ra lệnh:

— Chuyện mày với thằng Quý đánh nhau không có gì quan trọng. Thằng nào chết cũng đáng kiếp. Nhưng sự có mặt của mày bên cạnh em Diễm Lan làm phiền nhiễu chúng tao quá nhiều. Chúng tao đang theo em để tìm thằng chồng bất lương của em, đã hai lần mày làm chúng tao tưởng lầm. Đây là lần cuối cùng mày được quyền hôn hít em Diễm Lan. Hiểu chưa? Ra khỏi xe.

Tôi không muốn ra khỏi xe chút nào nhưng tôi vẫn phải làm theo lời y. Diễm Lan nắm lấy cánh tay tôi, nàng thở mạnh:

— Đừng… đừng…

Bọn côn đồ biết cách đánh người, chúng tới ba tên, kể cả tên Khôi bác sĩ. Vừa ra khỏi xe, tôi nhào tới tấn công tên cầm đèn pin, ánh sáng tắt và cánh tay phải tôi bị cây đèn đập mạnh vào. Tay tôi lập tức tê dại đi. Tên côn đồ sau tôi nhảy tới ôm ghì lấy tôi, hai tay tôi bị khoá và ngực tôi ưỡn ra chịu những cú đấm của tên tên trước mặt. Gã đấm tôi như đấm bị bông, đấm bao cát trong võ đường: hai cú đấm vào bụng, một cú tống vào mặt. Lúc đầu tôi còn thót bụng lại và ngửa mặt ra đằng sau tránh đòn nhưng chỉ một lúc sau bị đánh quá đau, tôi như mê đi. Bọn côn đồ không tên nào nói một tiếng. Tôi nghe tiếng Diễm Lan khóc rồi tiếng nàng mở cửa xe chạy ra. Dường như nàng muốn chạy tới ôm lấy tôi nhưng bị tên đầu đảng là Khôi Bác sĩ nắm lại, đẩy nàng té xuống đất.

Khi thấy trừng phạt tôi đã đủ, bọn chúng buông tôi ra và bỏ đi.

Hai đầu gối tôi mềm nhũn và tôi gục xuống cát. Mặt tôi vục mạnh xuống cát và tôi cảm thấy cát ào vào trong miệng…

oOo

Tôi gượng nằm ngửa lại. Diễm Lan đỡ tôi nằm dựa lên đầu gối nàng.

— Bọn khốn nạn. Nếu Lan có súng. Lan bắn chúng nó chết hết…

Khi thấy tạm đủ sức ngồi vững được, tôi lết tới bên chiếc xe, ngồi dựa lưng vào thành xe. Cánh tay phải của tôi tê nhức làm tôi không còn cử động được những ngón tay. Tôi dùng tay trái nắn bóp cánh tay phải. Diễm Lan ngồi bên tôi, nàng xoa bóp tay cho tôi.

— Chương đau lắm không? Nàng hỏi

— Cũng khá, nhưng không sao. Lan có bị thương không?

— Không. Nó chỉ đẩy Lan ngã.

Chừng một phút sau, chúng tôi trở vào ngồi trong xe. Nàng dùng chiếc khăn tay mỏng và thơm chùi vết vết máu dính cát quanh miệng tôi, rồi nàng đốt một điếu thuốc gắn lên môi tôi. Tôi ngồi nghe tiếng sóng biển và nghĩ đến trận đòn vừa qua. Cũng còn may mắn là bọn côn đồ không thèm lục soát trong ví tôi, nếu chúng tìm thấy tấm chi phiếu thì mọi chuyện hỏng cả. Chúng chỉ nghĩ rằng tôi là tình nhân của Diễm Lan, mỗi lần Diễm Lan lén đi gặp tôi chúng đều tưởng nàng đi gặp chồng nàng là Vũ Dương. Chúng không muốn thấy tôi ở cạnh nàng nữa và chúng cho tôi một trận đòn dằn mặt. Nếu tôi không chịu làm theo lời chúng, tất nhiên những trận đòn sau này còn rùng rợn nữa. Tôi rùng mình khi nghĩ đến chuyện bọn chúng sẽ tìm tôi để hỏi về cái xác chết của tên Quý Trâu Lăn.

Cánh tay tôi bớt tê và khi thấy có thể lái xe được, tôi mở máy cho xe chạy trở về thành phố. Chúng tôi cùng không ai nhắc lại chiếc hôn vừa rồi, khi nàng nhìn thấy bọn côn đồ tới trước tôi.

Thành phố vắng tanh vì đêm đã khuya lắm. Khi chúng tôi về tới, tôi đậu xe sát cạnh chiếc Falcon của nàng. Nàng chỉ việc xuống xe tôi là bước vào được xe nàng. Đây là giây phút chia tay, sáng mai tôi sẽ về Sài Gòn và sớm lắm là ba ngày nữa mới có thể gặp lại nàng. Tôi cầm bàn tay nàng và không muốn buông ra:

— Lan đừng lo. Mọi chuyện sẽ như tôi đã nói hồi nãy. Trong thời gian tôi không có mặt ở đây, Lan đừng nên ra khỏi nhà, nhất là ban đêm. Cẩn thận khóa cửa, đừng để bất cứ người lạ nào vào nhà.

Bàn tay nàng xiết chặt tay tôi:

— Lan sẽ làm theo lời anh.

— Lan về đi. Tôi sẽ đi theo xe Lan cho biết nhà.

Nhà nàng nằm trong khu phố mới được xây cất của Đà Nẵng, khu này toàn những vi-la rộng và lịch sự. Xe nàng ngừng trước một tòa nhà một tầng lầu. Tôi ngừng xe ở đầu đường nhìn quanh trong lúc nàng xuống xe lấy chìa khoá trong sắc tay mở cửa vào nhà. Những vi-la trước cửa nhà nàng đều tối thui, song nàng đã nói cho tôi biết bọn côn đồ mướn một vi-la và trong đó chúng đang nhìn nàng và tôi.

Khi nàng vào nhà, tôi từ từ cho xe đi. Tôi chạy xe vòng ra con đường sau nhà nàng. Con đường này nhỏ hơn, tối hơn vì những đống gạch cát sắp sẵn để làm nhà cất cao trong những khu đất trống. Tôi nghĩ đến chuyện đưa Vũ Dương ra khỏi nhà bằng lối sau. Bọn côn đồ đã canh đằng trước nhà tất chúng cũng canh cả đằng sau, nhưng thoát ra bằng lối sau này vẫn dễ hơn.

Lần đầu tien tôi thấy rõ những khó khăn của tôi trong những ngày tới. Việc mua du thuyền là việc dễ, việc đưa đu thuyền ra khơi cũng là chuyện tôi có thể làm được. Nhưng việc làm sao đưa Vũ Dương ra khỏi nơi bị bao vây này mới là chuyện gay cấn. Một mình tôi sẽ phải đối phó với cả một bọn côn đồ sẵn sàng giết người.

Trở về tới kho hàng ven biển, tôi nghĩ tới gã Trâu Lăn đang nằm dưới 10 thước nước sâu ngay dưới chân tôi. Gã đã chết và tôi cũng có thể sẽ chết như gã nếu tôi không khéo léo và nhất là nếu tôi không may mắn.

Tôi ra khỏi xe và lên căn phòng nhỏ của tôi. Việc tôi cần làm ngay đêm nay là tìm cách che dấu những vết xây sát trên mặt, làm cho cách tay phải của tôi bớt đau. Tôi mở bếp điện đun nước nóng và lấy khăn tẩm nước nóng đắp lên mặt, lên cánh tay. Khi ngả lưng lên chiếc giường nhỏ, tôi có cảm giác đau đớn, toàn thân rã rời như tôi vừa bị một chiếc xe tăng hạng nặng chạy qua người…

Tôi nghĩ đến chuyến về Sài Gòn sáng mai. Tôi cần tránh gặp Các, người bạn thân nhất đời của tôi. Tôi sẽ không thể dấu được Các, tôi cũng không thể nói dối. Nếu Các biết tôi mua một du thuyền với giá gần 2 triệu bạc, anh không cần hỏi cũng sẽ biết ngay là tôi vừa nhận làm một vụ áp-phe ám muội. Các rất ghét những áp-phe mờ ám và thù những kẻ làm chuyện phi pháp vì tiền.

Tôi thức suốt đêm đó. Nhờ nước nóng, mặt tôi bớt sưng và cánh tay phải của tôi đã cử động được gần như thường vào lúc mặt trời lên trên biển. Tôi dành nốt khoảng thì giờ còn lại để sửa soạn ra phi trường. Tôi tắm, cạo râu và viết bức thư để lại cho Các. Tôi đem theo quần áo đi. Tôi sẽ mua một số quần áo, đồ dùng ở Sài Gòn. Thật ra tôi cũng chẳng có gì cần đem theo. Các sẽ ngạc nhiên khi anh trở về đây thấy tôi đi mất, nhưng tôi biết Các sẽ không ngạc nhiên nhiều. Cuộc sống độc thân của chúng tôi thường có những chuyến mất tích bất ngờ như thế, vài tháng sau, có khi vài năm sau chúng tôi mới gặp lại nhau. Và tình bạn của chúng tôi vẫn đậm đà như cũ, như chúng tôi chỉ mới xa nhau có ngày hôm qua.

(Hết Chương 6)

Share this post