Nổ Như Tạc Đạn (Tiểu Thuyết Phóng Tác – Hoàng Hải Thủy) Chương 4 (Tiếp theo)

Nổ Như Tạc Đạn (Tiểu Thuyết Phóng Tác – Hoàng Hải Thủy) Chương 4 (Tiếp theo)

NỔ NHƯ TẠC ĐẠN
* Tiểu Thuyết Phóng Tác Hoàng Hải Thủy
* Thái Lai xuất bản (Sài Gòn, 1964)
* Nguồn: Blog Hoàng Hải Thủy (https://hoanghaithuy.wordpress.com); https://vietmessenger.com

* Để đọc những phần đã đăng, xin vào khung Search this site (Tìm Kiếm) và gõ tên tác giả: Hoàng Hải Thủy

CHƯƠNG 4 (Tiếp theo)
4.3

Vi-la Hoàng-Cúc nằm ven biển. Một chiếc vi-la xinh xắn, kín đáo, yên tĩnh, một từng, chung quanh có vườn cây khá rộng. Vườn sau có sân quần vợt.

Tân khách của Tuyết theo nhau đến từ ba giờ chiều. Ba chiếc xe hơi và cả chục chiếc Scooter dựng đầy trên lối sỏi. Giữa những chiếc xe ấy, chiếc Jaguar của Hạnh sáng bóng, lộng lẫy như một cô dâu áo trắng giữa tiệc cưới.

Hùng dừng lại trên lối vào phòng khách. Chàng thấy Hạnh đang ngồi cạnh Phúc. Mặt Phúc áp vào mái tóc xõa trên gáy Hạnh. Hạnh nhìn lên, đôi mí mắt nặng như mắt người buồn ngủ… Nàng dơ tay phác một cử chỉ chào Hùng, một cái chào rất lạnh.

Hùng chỉ nghiêng đầu. Mặt chàng không có một nét thay đổi. Đôi môi Hạnh – đôi môi vừa trẻ con, vừa khêu gợi – hé mở:

– Chào anh…

– Chào…

Thấy Hùng đến, Tuyết chạy ngay đến nắm lấy tay chàng:

– Hùng… em đang chờ anh…

Hùng ngạc nhiên:

– Chuyện gì vậy?

– Có chuyện quan trọng lắm. Vào đây em nói…

Tuyết kéo Hùng vào căn phòng bên. Hạnh bước ra nhẩy một bản với Phúc. Nhưng chưa hết bản, nàng đã buông tay:

– Xin lỗi. Moa mệt lắm…

Căn phòng Tuyết đưa Hùng vào đó là căn phòng đọc sách có hai cửa sổ rộng nhìn ra vườn cây. Bàn ghế, đồ đạc bầy biện rất lịch sự. Hàng ngàn cuốn sách bìa da, chữ vàng xếp trong các tủ kính gỗ mun. Hùng đứng khoanh tay trước ngực, nhìn quanh phòng.

Tuyết đến mở một ngăn tủ nhỏ nơi góc phòng:

– Anh uống Scotch?

Hùng gật đầu. Chàng đỡ lấy ly rượu trong tay người thiếu nữ:

– Chuyện gì?

Nàng gượng cười:

– Chuyện gì à? Chuyện em sắp… có con!

Không hiểu vì làn ánh sáng có vẻ mờ ảo phát ra từ những ngọn đèn hắt lên trần nhà nơi góc phòng hay vì một lý do nào khác Hùng thấy khuôn mặt của Tuyết lúc đó trắng bệch, nhợt nhạt như mặt xác chết.

Chàng lạnh lùng:

– Hay lắm… Xin có lời chia mừng…

Chàng uống một chút rượu:

– Kẻ nào có cái hân hạnh là tác giả?

Tuyết nhún vai:

– Hỏi mà làm gì? Cần gì biết kẻ nào? Có thể kẻ đó là…

Hùng chỉ tay vào ngực:

– Là… anh?

Tuyết cười ngặt nghẽo:

– Không phải anh đâu. Anh đừng ngại…

– Tại em nói rằng… có thể là…

Hai người yên lặng. Hùng tiếp:

– Bây giờ em tính sao?

– Tính đi nằm nhà hộ sinh, và trước đó… tính chuyện lấy một tấm chồng cho xứng đáng.

– Ba má em biết rồi chứ?

Nàng gật đầu.

– Phản ứng của ông bà ra sao?

– Rùng rợn lắm… Em được quyền 15 ngày để… kén chồng. Sau thời hạn đó, em bắt buộc phải lấy người mà gia đình em chọn cho em…

Nàng nhìn đăm đăm vào mắt Hùng. Chàng trẻ tuổi chợt hiểu:

– Và… anh là người chồng mà em chọn?

Nàng gật đầu, khẽ nói:

– Anh là người có đủ điều kiện để làm chồng em. Chúng ta là bạn. Chúng ta thông cảm nhau. Nhà em có danh vị, nhà anh có tiền bạc. Anh và em “môn đăng hộ đối” theo một lối mới. Trong bọn mình, chỉ có anh là người đủ điều kiện nhất.

Hùng nở một nụ cười gần như răn rúm:

– Anh cũng nghĩ thế.

– Nếu chúng ta thành vợ chồng… em sẽ thay đổi… em hứa với anh là em sẽ thay đổi. Em sẽ để anh được hoàn toàn tự do, em sẽ không bao giờ sử dụng quyền làm vợ của em, nhưng em cũng sẽ không bao giờ làm cho anh trở thành lố bịch…

Một lát sau, giọng nói của Tuyết trầm hẳn xuống:

– Anh… nghĩ sao?

Không lấy gì làm khó khăn lắm, Hùng lắc đầu:

– Không được đâu Tuyết ạ. Anh rất buồn… nhưng anh không thể giúp em được.

Tuyết chờ đợi vài giây đồng hồ trôi qua. Sau đó, nàng cười phá lên:

– Em cũng nghi như thế. Nhưng không sao… Vụ của em thế là được giải quyết êm. Em sẽ không bao giờ còn phải hối hận vì đã ngậm miệng không đề nghị với anh. Anh cũng đừng lo cho số phận em… Em sẽ có một đám cưới rất lớn, rất đẹp… làm cho tất cả những cô gái chưa chồng ở Sài Gòn đều phải thèm thuồng… Em sẽ nhận lời làm vợ một anh chàng đỗ cao… Anh đó và cả gia đình hắn… có thể làm đủ mọi chuyện để được kết thân với gia đình em, để được lợi dụng gia đình em… Lấy hắn, em sẽ có lý do để khỏi bị hối hận…

Hùng chống đối một cách yếu ớt:

– Em làm thế không được. Em sẽ không tìm thấy hạnh phúc bên một người chồng mà em khinh. Rồi em sẽ khổ… Em nên nghĩ rằng em còn cả một cuộc sống dài, rất dài…

Tuyết thở dài, ngao ngán:

– Anh tưởng em không nghĩ đến chuyện ấy ư? Anh nhìn mắt em đây khắc biết. Cả tháng nay, đêm nào em cũng thức trắng đêm. Em suy nghĩ nhiều … đôi khi em tính chuyện bỏ đi sống một cuộc đời tự lập, trong sạch… nhưng em làm gì được bây giờ? Sức học của em chỉ đủ để cho em đi làm chiêu đãi viên. Thôi… Chúng ta ra nhẩy với bọn nó đi.

oOo

– Hay lắm! Các bạn nên vui đi. Đây là tối vui cuối cùng của đời tôi. Từ sáng mai tôi sẽ trở thành một người khác…

Cả bọn đang ồn ào cười nói bỗng im bặt. Vừa vặn lúc đó, tiếng nhạc máy cũng tắt.

Những giọt lệ ròng ròng chẩy trên má Tuyết. Nàng nghẹn ngào:

– Tôi sắp lấy chồng. Tôi sắp làm vợ và làm mẹ… Cuộc đời con gái của tôi chấm dứt sau đêm nay…

Sau phút ngạc nhiên, cả bọn tíu tít:

– Thật không? Bao giờ cưới? Lấy ai thế? Nói đi…?

Tuyết đứng dựa lưng vào tường. Nàng như một nữ tội phạm đang bị thẩm vấn. Nàng không thể rời bức tường ra được. Không được dựa vào tường, nàng sẽ ngã sấp mặt xuống đất…

Nàng nói như gào lên:

– Chồng tôi là một cậu đẹp trai, con nhà giàu, học giỏi… Một người rất đàng hoàng. Ba má tôi mến anh ấy lắm… Tôi sẽ sung sướng… sung sướng…

Cả bọn nhao nhao:

– Thằng nào? Thằng nào? Nói tên đi!

Hùng cầm ly rượu đến gần Tuyết:

– Tôi…!

Tiếng ồn ào nổi lên quanh hai người. Căn phòng lúc đó rộn rịp như một tổ ong. Tuyết đứng há miệng ra nhìn Hùng. Vài giọt nước mắt còn đọng trên môi nàng. Hùng lớn tiếng:

– Em nói cho các bạn biết đi… anh là chồng sắp cưới của em…

Tuyết ôm chầm lấy Hùng. Hai cánh tay nàng vòng lên cổ chàng siết chặt. Nàng khóc nức lên… Hùng tay đỡ ngang lưng nàng, một tay dơ lên nâng cằm nàng.

Chàng quay lại nói với cả bọn:

– Chúng mày ngạc nhiên lắm hả? Những đứa con gái trong bọn mình đây đứa nào cũng… thế cả. Đứa nào cũng khốn nạn… Tương đối Tuyết nó là đứa khá nhất. Với Tuyết, ít nhất tao cũng không bị những đòn bất ngờ…

Cả bọn reo ầm lên hoan hô câu nói của Hùng. Giữa cái hỗn độn hội chợ ấy, Lưu nhanh trí đặt ngay lên máy hát đĩa “Bing! Bing Boong!” Nhiều tên nhảy cỡn lên như bọn hóa dại.

Chỉ có mình Duy để ý thấy Hạnh ngửa cổ uống hết ly rượu mạnh rồi loạng choạng chạy ra khỏi phòng. Duy không làm qua một cử chỉ gì để giữ nàng lại.

Người thứ hai nhận thấy Hạnh chạy ra khỏi phòng là Hùng.

Hùng và Duy nhìn nhau. Chỉ trong một giây, hai người hiểu tất cả lòng nhau. Lúc đó, họ không còn giả dối nữa…

Hùng hoảng hốt:

– Nó đi đâu thế?

Nét mặt của Duy lúc đó giống y như mặt một ông phù thủy lúc bắt ấn:

– Đi rồi… Biến rồi! Nó chỉ là một… nhóc bịp. Khi vào việc nó không chịu nổi…

Hùng choáng váng lùi lại. Rồi dơ hai tay, chàng xô bọn đứng chung quanh để chạy ra khỏi nhà. Tới vườn, chàng chỉ còn trông thấy chiếc xe Jaguar trắng tinh chạy ra đường, đèn pha mở sáng chói quét mạnh trên hàng cây.

– Hạnh…! Hạnh…!

Hùng lấy hết gân cổ gào vào bóng tối:

– Anh nói dối em… Hạnh… Anh yêu em…

Tiếng xe tắt dần ven biển.

oOo

Chiếc xe Jaguar lao đi vun vút trên con đường tối có những căn nhà say ngủ nằm dưới hai hàng cây. Đột nhiên xe xoay mình – tiếng bánh nhựa rít lên ken két trên mặt đường – quẹo vào một con đường lớn. Xe đã chạy ra khỏi thành phố. Ánh đèn pha quét sáng rực những ngọn cây.

Một chiếc xe khác phóng theo. Đó là chiếc xe Simca của Tuyết, do Hùng cầm lái. Sau phút choáng váng vì hành động của người yêu, Hùng đã nhẩy từ trên thềm xuống vườn, ngồi vào chiếc xe này mở máy đuổi theo. Chàng nhấn còi inh ỏi. Nhưng khoảng cách giữa hai chiếc xe vẫn không được thâu ngắn lại một chút nào. Hai chiếc xe theo nhau chạy ra khỏi thành phố. Hạnh lái xe trên con đường về Sài Gòn. Nàng lái xe như người chạy trốn một cái gì.

Hùng cúi ngực trên tay lái. Khoảng cách giữa chàng và Hạnh hình như thâu ngắn lại. Qua mỗi khúc quanh, chàng lại thấy ngọn đèn đỏ sau chiếc Jaguar hiện ra lớn hơn, rõ hơn. Trong óc chàng, quanh người chàng hình như có một bản nhạc “Jazz” hỗn loạn vang lên.

Có một cái gì đó hoa lên trước mắt chàng, trên tấm kính chắn gió, hình ảnh khuôn mặt của Hạnh nổi lên. Nhưng không phải khuôn mặt diễm kiều của Hạnh khi nàng yêu đương mà là những khuôn mặt đau thương kế tiếp nhau. Những khuôn mặt mà tới đêm nay, Hùng mới trông thấy.

Hai chiếc xe gầm rú theo nhau qua những xóm vắng, nghe như hai tiếng sét.

Hùng kêu lên:

– Hạnh… Em điên à?

Chàng bật đèn pha ra hiệu cho nàng ngừng lại, nhưng chiếc Jaguar lại càng phóng nhanh.

“Hạnh! Hạnh! Anh yêu em!” Có những tiếng nói từ một nơi vô hình nào vẳng tới, vang lên bên tai Hùng. Nhiều giọt mồ hôi toát ra trên trán, đọng lại, chẩy dài xuống má chàng…

Bỗng… Hùng thấy có một cái gì khác lạ vừa đến thay đổi cảnh hoang vu bất động của con đường vắng giữa đêm sương. Có hai luồng ánh sáng khác vừa hiện ra sau hàng cây xa. Một khối đen lù lù như một trái núi lao tới. Hùng nhấn còi thét lên:

– Hạnh… Hạnh… Coi chừng có xe tới…

Một tiếng ầm vang lên lẫn với tiếng bánh xe thắng gấp rít lên xẹt lửa…

Anh tài xế chiếc xe vận tải hạng nặng mở cửa xe nhẩy xuống mặt đường loáng ướt:

– Nó lao vào xe tôi… Khổ quá…

Hùng lái xe đến nơi vừa vặn lúc anh tài mở cửa chiếc Jaguar. Lúc ấy, chiếc xe Jaguar chỉ còn là một đống sắt vụn méo mó. Xác một thiếu nữ ẻo lả từ nệm xe ngã xuống đường…

Anh tài kêu lên:

– Chết chưa… Cô này hãy còn nhỏ quá…

Hùng gục đầu vào gốc cây. Chàng vừa khóc, vừa nôn mửa.

oOo

Trước cửa Ty Cảnh Sát, Tuyết dừng lại vài phút trước chiếc xe Jaguar vừa được kéo về. Đầu nàng cúi xuống…

Có tiếng người nói quanh nàng:

– Lúc xe Hồng Thập Tự đến, cô ấy chỉ còn ngáp được hai cái…

Trong nhà thương bên kia đường, Hùng – đầu bù tóc rối, mắt đỏ ngầu – ngồi trước một cái bàn nhỏ. Một viên cảnh sát viên ngồi bên kia bàn. Một cảnh sát viên khác đứng bên cửa.

Giọng viên cảnh sát điều tra trầm trầm và nghiêm nghị:

– Người tài xế xe vận tải nói rằng nạn nhân cố ý lao vào xe ảnh. Theo cậu, nạn nhân – cô… Hạnh… – có lý do gì để… để…

Hùng thẫn thờ:

– Ông muốn nói là… để… tự tử?

Chàng lắc đầu:

– Không bao giờ nàng làm thế. Ông đừng nghi oan cho nàng.

Ngạc nhiên vì giọng nói nồng nàn gần như là dữ dội của chàng trẻ tuổi, hai viên cảnh sát cùng chú ý nhìn chàng.

Hùng tiếp, giọng nhỏ hơn:

– Nàng rất yêu đời. Nàng chống lại chuyện tự tử.

Đức đứng dựa vào thành cửa sổ. Anh đang hút thuốc lá và nhìn ra ánh nắng ban mai chan hòa ngoài vườn cây:

– Đúng… Nó khinh bỉ bọn tự tử. Chính nó nói với tôi thế.

Hùng gục đầu vào hai bàn tay.

Viên cảnh sát viên nhìn Hùng, rồi đưa mắt nhìn Đức, dò hỏi. Đức lắc đầu:

– Tôi không biết gì về cậu ấy cả…

Viên cảnh sát viên đứng dậy. Ông gập cuốn sổ tay bỏ vào túi áo. Ông kết luận:

– Nếu vậy… không chừng máy xe bị trục trặc…

Trong phòng đợi chỉ còn Hùng và Đức.

– Nó say rượu phải không?

Câu hỏi đột ngột của Đức làm cho Hùng đứng bật dậy:

– Tôi đã khai với cảnh sát…

Đức trừng mắt. Anh nắm lấy tay chàng trẻ tuổi:

– Chú đừng hòng qua mặt tôi. Nói thật đi…

Anh nhắc lại:

– Nó say rượu?

Hai người yên lặng nhìn nhau. Bên ngoài ánh nắng trở nên gay gắt. Có tiếng ve sầu bắt đầu kêu trong lùm cây xanh.

Hùng quay mặt đi để thú nhận:

– Cả tôi cũng say… Sợ thật…

– Sợ gì…?

– Sợ… những việc chúng tôi làm trong đêm hôm ấy. Anh không thể nào tưởng tượng được… Tại sao chúng tôi lại có thể tàn nhẫn với nhau đến thế? Tôi không bao giờ quên được những câu Hạnh nói với tôi. Không bao giờ quên… Tại sao Hạnh lại làm thế? Nàng đâu có yêu tôi?

– Chú ngốc lắm… Nếu nó không yêu chú, tại sao nó lại khổ? Chú muốn có bằng chứng? Đây… Nếu nó không yêu mày, tại sao nó lại giữ hình của mày trong sắc đây?

– Anh nói gì? Đời nào Hạnh nó thèm giữ hình của tôi? Nó vẫn cho rằng chuyện giữ hình kỷ niệm là “quỷnh”…

– Thằng này không phải là chú ư?

Đức rút trong túi ra một tấm hình cỡ “carte postale” dí vào mũi Hùng.

Trong hình: Hùng và Hạnh cập tay nhau đi trên đường Tự Do. Hai người cùng mặt tươi, mắt sáng, miệng cười. Quanh họ có nắng vàng ban mai loang trên thảm cỏ. Hạnh bận áo sơ-mi xanh kẻ trắng quần cao-bồi xanh, cái quần thật gọn và đẹp. Nàng đi dép trắng, tóc choàng một tấm voan. Mắt nàng nhìn thẳng vào ống ảnh.

Bàn tay Hùng run run cầm lấy bức hình:

– Hạnh đi lấy hình một mình không cho tôi biết…

Chàng còn nhớ rõ buổi sáng hôm ấy, khi Hạnh bỏ tấm phiếu chụp hình vào sắc, chàng nói – “Chụp ảnh thế này thì sống thế nào được? Ai có thì giờ mà đi lấy?” Và nàng nhún vai – “Chúng mình không đi lấy nhưng thiếu gì người khác vẫn thích như thường?” Chàng hỏi tiếp – “Còn em, có bao giờ chịu khó đi lấy những tấm hình như thế này không?” Nàng đáp – “Không bao giờ!”

Mắt Hùng không thể rời được tấm hình. Đối với chàng, đó không còn là một tấm hình nữa mà là một vật kỳ diệu. Có một sức quyến rũ kỳ bí toát ra từ tờ giấy ấy. Đây là ngày đầu tiên…! Đúng, đây là ngày đầu tiên hồi ấy mới yêu nhau. Sáng hôm ấy, nàng ngồi lên xe Vespa, ôm ngang lưng chàng. Nàng nói – “Anh chạy lẹ lên. Em thích đi xe chạy lẹ lắm!”

– Hạnh yêu tôi? Tại sao nàng lại không nói cho tôi biết? Tại sao? Tại sao chứ?

Hùng gục mặt vào tấm ảnh, thổn thức, nghẹn ngào như một đứa trẻ. Giọng nói của chàng van vỉ, rên rỉ…

Đức đứng khoanh tay nhìn chàng trẻ tuổi:

– Chú phải biết rõ là tại sao chứ? Tại sao chú yêu thương Hạnh mà chú cũng không chịu nói cho nó biết? Tại sao? Tại vì bọn chú chỉ là những tên làm tàng, những đứa yêu mà không dám nói. Bọn chú làm bảnh một cách dại dột. Tại sao yêu mà không có can đảm nói thật? Tại sao bọn chú không dám yêu chân thành như mọi người?

Không còn nghe tiếng gì nữa, Hùng khóc. Từng giọt nước mắt theo nhau chẩy qua gò má, xuống cằm chàng.

Chàng ấp úng:

– Lỗi tại tôi… Tại tôi tất cả… Nếu tôi đừng bắt chước lối sống của chúng nó…

Đức thương hại quàng tay lên vai chàng trẻ tuổi:

– Chưa biết chú và em gái tôi ai là người có lỗi. Chúng ta cùng vào đây chờ tin nó vậy. Chú cũng gần như là người nhà của tôi rồi còn gì?

Đức dìu Hùng đi. Chàng trẻ tuổi đứng dậy rút khăn tay ra lau mắt, ngoan ngoãn đi theo. Trong đôi mắt chàng nhìn Đức, người ta thấy biểu lộ những tình cảm biết ơn, cảm phục. Cái cảm phục của một cậu con trai trưởng giả nhà giàu, yếu đuối nhìn một bậc đàn anh cứng rắn, già dặn, từng trải hơn mình.

Hai người đến trước một cánh cửa sơn trắng. Một cô y tá mở cửa bước ra. Cô lắc đầu:

– Chưa biết được đâu ông ạ… Các bác sĩ đang cố gắng…

Và nhanh như máy, cô tiếp theo một câu:

– Các ông cứ yên trí… Sống mà… Nhiều người còn bị nặng hơn nữa mà vẫn sống như thường.

Hai chàng dẫn nhau trở lại phòng đợi.

Đức ngồi hút thuốc lá, gạt tàn đầy dưới chân, Hùng đi đi lại lại trong phòng. Vừa đi, Hùng vừa đếm bước chân và áp dụng một trò chơi mà chàng vẫn quen làm những năm chàng chưa 15 tuổi. Chàng đi từ chân tường bên này qua chân tường đối diện. Nếu hết đường mà số bước chân của chàng là số chẵn, Hạnh sẽ được cứu sống, còn số bước là số lẻ, Hạnh sẽ… Nhưng mỗi lần gặp số lẻ, Hùng lại cố bước thêm một bước nhỏ nữa cho thành chẵn.

Đức trông thấy Tuyết hiện ra ngoài khung cửa kính. Nàng toan đẩy cửa vào, nhưng lại ngần ngại.

Hùng khổ sở giải thích:

– Đêm hôm đó, tôi không thể nào trả lời Hạnh qua máy điện thoại được. Anh không hiểu… Chính mắt tôi trông thấy nàng ở trên giường với thằng Duy…

Đức thở dài:

– Thôi… đừng nhắc tới chuyện đó nữa. Chú còn cả cuộc đời tươi đẹp của chú để sống. Còn Hạnh…

Bỗng Đức đứng bật dậy. Chàng như người gặp một chuyện uất ức nhất đời:

– Hạnh phải sống! Nếu nó chết thì vô lý quá? Phải không chú…?

Hùng sốt sắng đồng ý ngay:

– Tôi cũng nghĩ thế!

Đức quay đi:

– Chú đừng đi đi, lại lại trước mặt tôi nữa. Tôi sốt ruột điên lên mất. Chú nên ra đường một lát…

Tuyết đẩy cửa vào. Nàng e lệ cúi đầu chào Đức.

Hùng xiết nhẹ tay nàng.

– Cám ơn Tuyết…!

Kim đồng hồ điện trên tường chỉ 11 giờ sáng.

oOo

Khi kim đồng hồ chỉ 4 giờ chiều, Tuyết ngồi im như pho tượng trên chiếc ghế, như người ngồi chờ tàu ở Nhà Ga.

Đức ngồi bên bà Ký trên chiếc ghế đối diện. Hùng đã đi ra, đi vô đến bốn lần.

Hùng – đang ngồi – bỗng vùng đứng dậy. Cử động đột ngột của chàng làm cho Tuyết giật mình.

– Lâu quá – Hùng nói – kéo dài thế này thì còn hy vọng gì.

Giọng Tuyết yếu ớt:

– Anh đừng quá lo. Nếu chết thì chết ngay… còn đâu đến bây giờ…!

Có tiếng chân người bước vội ngoài hành lang. Hùng giật mình quay lại:

– Ai thế?

– Một cô y tá đi qua. Có gì đâu mà anh hoảng hốt thế?

Như người mê ngủ, Hùng hỏi lại:

– Tuyết nói gì?

Không đợi nàng trả lời, chàng tiếp:

– Cho tôi một điếu thuốc…

Nàng gỡ điếu thuốc cắn trên môi, đưa cho chàng:

– Em cũng hết rồi. Chỉ còn điếu này thôi. Anh hút tạm vậy…

Hùng cảm thấy điếu thuốc có một vị rất lạ. Đó là vị son môi của Tuyết. Vị son ngọt ngọt ấy gợi cho chàng nhớ lại những dư hương và kỷ niệm đã trôi xa.

– Khi Hạnh bình phục…

Hùng nói lớn một mình như người nói trong mơ:

– …Chúng tôi sẽ đi hưởng tuần trăng mật ở Đà Lạt… theo như ý nàng muốn. Lãng mạn và thơ mộng biết là chừng nào. Chúng tôi sẽ yêu nhau mãi mãi. Tình yêu không thể nào nói lên được thành lời. Tôi yêu nàng mãi mãi… mãi mãi…

Chợt Hùng tỉnh lại. Chàng nhận thấy nụ cười răn rúm, cay đắng nở trên môi Tuyết.

– Còn em, Tuyết? Đời em sẽ ra sao?

Nàng nhún vai:

– Anh khỏi lo cho em. Như em đã nói… em sẽ có chồng, có con đàng hoàng mà!

Một cánh cửa đóng nhẹ bên ngoài làm cho Hùng hấp tấp đi ra cửa. Cánh cửa mở, bên ngoài hành lang có tiếng người vọng vào. Trong cái êm vắng của buổi chiều nơi bệnh viện, sự rộn rịp khác lạ ấy báo cho người ta biết có một sự việc quan trọng vừa xẩy ra. Tuyết đứng dậy, nhưng nàng đứng im như một pho tượng đá, không thể tiến lên được.

Căn phòng Hạnh nằm ở đầu hành lang. Một cô y tá đứng ở cửa dơ tay ra chặn Hùng lại. Chàng gạt cô ả ra và đẩy cửa vào phòng.

Bà Ký quì trước chiếc giường sắt, mặt úp xuống tấm thân cứng ngắc nằm dưới làn vải trắng trên giường. Chiếc sắc tay cổ lỗ bằng da đen của bà nằm trên sàn đá trắng, hé mở để lộ một tập bạc lẻ, cặp kiếng trắng, một cái khăn tay… Tiếng khóc của bà mẹ già nghe rất nhẹ, rất xa… như từ một giấc mơ nào vẳng đến…

Ông bác sĩ có bộ râu mép chải chuốt kiểu Clark Gable đến gần Hùng. Ông đặt tay lên vai chàng trẻ tuổi, khẽ nói như để an ủi chàng mà cũng là để giữ chàng lại:

– Tôi rất buồn… bị đứt gân máu, không thể nào cứu được…

Sau cùng, Hùng ngước mắt lên:

– Cho tôi được nhìn mặt nàng… lần cuối.

Đức đứng chờ Hùng ngoài hành lang.

Khi chàng trẻ tuổi trở ra, trời đã tối…

– Hùng…!

Đức nín thở. Anh như một lực sĩ dọn sức để nhấc bổng một quả tạ rất nặng:

– Chú đừng nghĩ rằng chú là người duy nhất phải chịu trách nhiệm trong cái chết của Hạnh. Tất cả chúng ta cùng chịu chung trách nhiệm. Vì chúng ta đã bỏ rơi Hạnh…

ĐOẠN KẾT

Hạnh ơi, bốn tháng sau ngày em nằm yên dưới mộ, anh một mình trở lại chốn này, nơi anh và em đã gặp nhau và đã yêu nhau.

Trong một cuốn truyện có lẽ anh đã kết hôn với Tuyết, và trong đêm tân hôn, anh sẽ lái xe đưa nàng đến chết ở chỗ em đã chết. Em sẽ nghĩ sao về cái chết ấy của anh? Em giờ này đang nằm yên trong căn phòng ấm, vắng, yên tĩnh, một căn phòng mà không bao giờ em phải lo trả tiền nhà.

Bây giờ, anh biết chắc rằng nếu không có cái đêm quái ác ấy ở Vũng Tàu, anh và em sẽ gặp lại nhau và lại yêu nhau trong một ngày sau đó. Anh sẽ đi tìm em, anh sẽ viện cớ để đi tìm em… và anh sẽ đưa em về nhà giới thiệu với ba má anh – “Thưa ba má, đây là Hạnh!”. Chúng ta sẽ sung sướng như những cặp vợ chồng trẻ tuổi mà anh đã gặp trong đời.

Anh thấy họ sung sướng tuyệt vời vì một lẽ giản dị là anh không được sung sướng như họ. Vì anh yêu em và anh thiếu em…

(Hết – Nổ Như Tạc Đạn – Hoàng Hải Thủy)

Share this post