Tình Sơn Nữ (Tiểu Thuyết Tiền Chiến – TCHYA) Chương 22 & 23 & 24

Tình Sơn Nữ (Tiểu Thuyết Tiền Chiến – TCHYA) Chương 22 & 23 & 24

TÌNH SƠN NỮ
* Tiểu Thuyết Tiền Chiến – TCHYA
* Sài Gòn, 1956 – không rõ nhà xuất bản

* Để đọc những phần đã đăng, xin vào khung Search this site (Tìm Kiếm) và gõ tên tác giả: TchyA.

CHƯƠNG 22

Về đến làng Hành Thiện, quê Hàm, chàng thấy đã thay đổi rất nhiều.

Những bờ tre bên xóm đã xơ xác cụt ngọn, lá úa vàng và ngã đổ gục lên những mái nhà vắng người.

Ruộng lúa mọc đầy cỏ gà xanh um, tươi tốt ngập đầu người như rừng cỏ.

Hàm bảo chú chàng:

Cỏ gà xanh nhờ thây người chết đó chú ạ! Xương thịt của con người còn thứ phân bón nào hơn!

Ừ, có lẽ như thế.

Hai chú cháu vẫn mạnh bước trên con đường làng lát gạch quanh co.

Bỗng nhiên, Hàm hỏi chú:

Nhà của cháu chú làm lại rồi à?

Ừ, nếu không thì bấy giờ cháu về chỉ còn đống gạch vụn và vườn hoang. Chú đưa thím đến ở cho vui. Thằng Hoàn dạo này gầy đi nhiều, nó luôn hỏi anh nó đâu?

Lúc cháu đi nó mới lên bốn.

Phải.

Vừa đến cổng, đàn con của chú họ Hàm chạy ra hỏi:

Bố! Quà của con đâu?

Khi nhìn thấy người lạ, chúng nó không nhận được anh Hàm nên cả thẹn chạy nép vào sau cổng; quên cả vòi vĩnh bố.

Gần đấy, có một đứa trẻ lên năm, sáu; mặt mũi nhem nhuốc, đứng một chỗ mặt buồn thiu lẳng lặng nhìn các anh có bố!

Hàm trông thấy em mình, chàng gọi:

Hoàn!

Dạ.

Nó chạy ra và mãi cũng chưa nhận ra được anh, chú Hàm bảo:

Anh Hàm mày kia kìa. Tao đi đón tận miền thượng du, rừng xanh núi đỏ về đấy.

Nó chạy ra nắm lấy tay, và tất cả những đứa bé khác thấy thế nên bạo dạn hơn.

CHƯƠNG 23

Chẳng được mấy chốc, Hàm ở nhà hôm nay đã hết ba tháng trời đông và qua một cái Tết ở quê. (*)

(*) Tết Ất Dậu (1945)

Trời về mùa xuân ấm áp, chim, loài vật đều có đôi xây dựng tổ ấm. Hàm bảo chú:

Cháu sắp phải lên trên ấy kẻo vợ cháu mong.

Chú Hàm không bằng long, và nhất là thím Hàm càng muốn cho cháu ở nhà để làm mối cho cái Thôn, cháu gái bà.

Anh Hàm ở nhà còn phải lên rừng thiêng núi đỏ làm gì cho khổ thân. Người ta mong về xuôi chẳng được, mình lại chạy lên. Anh muốn lấy vợ, cái Thôn bên cạnh xinh bằng trời ấy! Anh này lên rừng sinh ra mê gái Thổ Mán. Chắc nó cho ăn bùa mê rồi.

Quay sang bên chồng, bà vợ nói thêm:

Nhà trông con vợ anh ấy có xinh không mà anh ấy thích lên rừng?

Xấu chứ đẹp gì? Bằng sao được cái Thôn.

Hàm vẫn im lặng suy nghĩ tới người vợ tương lai của chàng trên núi rừng thượng du, thì bà thím tưởng cháu nghe lời mình nên thuyết phục thêm:

Sảy cha còn chú, anh nên nghe chú anh mới được. Anh phải hiểu rằng trong gia đình còn ai nữa. Hơn nữa anh là con trưởng và em Hoàn còn bé bỏng. Anh phải gây dựng cho chính phần anh và cho nó nữa chứ! Anh lên trên ấy thì có khổ cho thằng bé không?

Hàm không muốn làm cho chú thím thất vọng, nên chàng lầm lừ chạy ra ngoài đồng rong chơi.

Hoàn chạy theo anh và bảo:

Bố chết, mẹ chết, hai chị Dung và Quế cũng chết. Bây giờ anh đi đâu nữa!

Nhìn đứa em thơ dại sáu tuổi, đầu chít bốn cái tang lớn và chịu bao nhiêu nỗi đắng cay của thời loạn, Hàm thương em khôn cùng, chàng cúi xuống nhấc bổng em và bảo:

Em tôi đen đúa quá, ít lâu nữa anh đón chị dâu người Thái về, em sẽ được săn sóc chu đáo hơn.

CHƯƠNG 24

Mấy ngày liền mưa tầm tã, không ngớt. Hàm nhìn lên trời phải kêu lên:

Ông trời gớm quá! Lúc người ta định đi thì mưa như trút. Biết bao giờ để sang đò mới ngược?

Trong khi ấy, chú chàng chạy ở đồng về hổn hển bảo cháu:

Quân đội Tàu tràn sang đây làm gì mà đông ghê phát rợn người lên! Chúng đóng ở trên phủ cháu ạ. Thanh niên như cháu mà lảng vảng qua đấy chỉ phải gò lưng khiêng đồ đạc.

Và rồi chiến tranh tiếp diễn khắp nơi nơi, con đường lên Bản Bắc bị mắc nghẽn.

Hàm nhìn sông Ninh Cơ, tự nhủ lòng:

Con sông Ninh Cơ hình như chảy ngược mang mối tình trong trắng ấy quay về với miền Việt Bắc…

(Hết – Tình Sơn Nữ – TchyA)

Share this post