Trong Vòng Tay Du Đãng (Tiểu Thuyết Phóng Tác – Hoàng Hải Thủy) Chương 1.6

Trong Vòng Tay Du Đãng (Tiểu Thuyết Phóng Tác – Hoàng Hải Thủy) Chương 1.6

TRONG VÒNG TAY DU ĐÃNG
* Tiểu Thuyết Phóng Tác Hoàng Hải Thủy
* Chiêu Dương xuất bản (Sài Gòn, 1970)
* Nguồn: Blog Hoàng Hải Thủy (https://hoanghaithuy.wordpress.com); https://vietmessenger.com

* Để đọc những phần đã đăng, xin vào chuyên mục Search this site (Tìm Kiếm) và gõ tên tác giả: Hoàng Hải Thủy.

CHƯƠNG 1
(Tiếp theo)
1.6

Phúc chó há hốc miệng và đăm đăm nhìn Bạch Lan, hắn ra lệnh:

– Lấy súng của chúng, mau!

Quần đen tiếp lời:

– Ông Đốc lấy dùm súng của ba thằng nó… Chúng tôi bảo vệ ông. Thằng nào dại dột là vỡ óc ngay lập tức.

Đốc chậm chạp tới thò tay vào bụng Bái chuột tước khẩu súng trong đó trứớc, Bái chuột ngây mặt như tượng gỗ. Sau đó tới lượt Sơn gù bị mất súng. Khi Đốc vừa quay lại đối mặt với Tiến già, người côn đồ già nhất bọn này rút súng ra thật nhanh. Bọn Quần đen chỉ chờ đợi Sơn gù hay Bái chuột có phản ứng, chúng không ngờ kẻ bạo gan rút súng ra chống cự lại là lão Tiến già mà bọn chúng đều coi thường. Tuy vậy, vì chúng có sẵn súng trên tay nên chúng vẫn bắn nhanh hơn. Tiến già bị ngay một viên đạn vào đầu, lão ngã vật vào góc nhà và khẩu súng trong tay lão nổ một phát lên mái nhà.

Hơi gió của viên đạn bay đi chạm vào má Đốc. Ông này gừ lên một tiếng và lùi lại… Như sợ cả hai tên côn đồ vừa bị mình tước súng cũng sẽ bắn ngay lúc đó, Đốc vội vã lùi xa chúng.

Sơn gù và Bái chuột nín thở trong một lúc…

Phúc chó đứng dậy. Hắn nhìn xác Tiến già nằm co quắp đó với vẻ mặt tham lam, thèm thuồng của kẻ nhịn đói lâu ngày nhìn món ăn ngon.

Trên cầu thang, Hóa cụt ra hiệu cho Bạch Lan trở vào gác lửng.

Người thiếu nữ kinh hoàng gần như muốn ngất đi, nàng khóc không ra tiếng, chỉ có tiếng nức nở nghẹn ngào làm cho ngực nàng dồn dập lên xuống.

Phúc chó lại ra lệnh:

– Mang xác thằng già ra ngoài kia..

Khích ve và Đốc lôi xác Tiến già ra ngoài, họ trở vào ngay sau đó. Quần đen đến gần Sơn gù. Gã gõ nhẹ đầu súng vào ngực Sơn gù:

– Đời chúng mày tàn rồi… Khôn thì khai ra ngay… Con đó là ai? Chúng mày bắt ở đâu? Bắt nó làm gì?

Bái chuột run từ đầu đến chân, gã lắp bắp:

– Không… không… biết…

Quần đen đặt mũi súng vào thái dương Bái chuột và kéo nhẹ một vệt xuống tới má gã. Bái chuột rùng mình, hai đầu gối gã muốn khuỵu xuống.

– Mày không biết thì chúng tao biết… Con đó là con gái lão Tạ Phong. Chúng mày bắt cóc nó đêm qua ở Đà Lạt. Còn chuỗi kim cương bạc triệu của nó đâu? Mày có biết chuỗi hạt xoàn của nó đâu không? Hả?

Sơn gù và Bái chuột chỉ run mà không trả lời được.

– Chúng mày cũng không biết nốt phải không? Chúng tao lại biết… Chuỗi hạt nằm trong túi thằng Sơn gù…

Gã đứng sau lưng Sơn gù, gã dí súng vào ót Sơn gù và thò tay vào soát túi áo veste của Sơn gù. Quả nhiên, gã móc ra chuỗi kim cương nằm trong đó.

Gã giơ cao chuỗi kim cương lên. Tất cả đều nhìn ngây những hạt kim cương lóng lánh. Một lúc lâu, không ai nói gì, chỉ có tiếng thở hổn hển vang lên trong không khí. Cả Sơn gù và Bái chuột cũng giương mắt nhìn chuỗi kim cương tuyệt đẹp y như đây là lần đầu chúng nhìn thấy nó.

Sau cùng, Quần đen đẩy mạnh mũi súng vào vai Sơn gù:

– Đời mày đến hôm nay là ngày cuối cùng…

Giọng gã gần như là chân thành và ái ngại thực tình:

– Tội cho mầy… Thật tội cho mày… Sống yên ở Sài Gòn đớp hít không muốn, muốn làm chuyện lớn để rồi chết mất xác ở rừng cây này…

Quần đen đi trở lại đưa chuỗi kim cương cho Phúc chó.

Phúc chó đưa chuỗi hạt vào ánh nắng xuyên qua tấm vách ván. Hắn như người ngồi đồng lúc đồng nhập.

– Đẹp… Đẹp… Đây mới thật là kim cương…

Ông Đốc cũng nhìn ngây chuỗi hạt lóng lánh:

– Chuỗi kim cương này trị giá nhiều triệu bạc đó… Chỉ cần có một chuỗi này, mình cũng có thể sống no đủ suốt đời…

Phúc chó ngửng nhìn lên căn gác lửng. Hắn vẫn ra lệnh trống không:

– Đưa cô Bạch Lan xuống đây… Tao muốn nói chuyện với cô.

Phúc chó là người thứ nhất trong bọn gọi Bạch Lan là cô. Bắt đầu từ giây phút đó, cả bọn Năm ô-tô đều gọi Bạch Lan là cô và xử sự với nàng có vẻ kính trọng hơn.

Quần đen đưa mắt nhìn Đốc để hỏi ý kiến. Đốc nhẹ nhẹ lắc đầu. Ông không rõ Phúc chó muốn nói gì với cô gái nhưng vì hắn là một thằng khùng hay lên cơn bất tử nên ông quyết định chẳng nên cho hắn lộn xộn với Bạch Lan.

Quần đen hỏi:

– Mình thanh toán cho xong hai thằng khốn này để còn về chứ? Chẳng nên ở lại đây lâu vô ích… Má dặn bọn mình phải về ngay…

Một tay Phúc chó vẫn giơ chuỗi kim cương lên cao ngang mặt, nhưng mắt hắn vẫn nhìn lên lầu, hắn nhắc lại:

– Lên đưa nàng xuống đây.

– Còn hai thằng kia…?

– Lát nữa tính đến chúng nó…

Quần đen nhún vai. Gã chưa biết Phúc chó muốn nói gì, muốn hành hạ gì nàng, nhưng gã cũng đành phải chiều hắn. Gã leo thang lên lầu. Hóa cụt đứng tựa lưng vào cánh cửa. Bạch Lan cũng dán lưng vào vách, toàn thân nàng run như tầu lá. Khi thấy Quần đen bước vào, nàng thảng thốt rú lên một tiếng vì nháo nhác nhìn quanh như muốn tìm một lối để chạy trốn.

Quần đen bỗng thấy thương hại nàng. Dù nàng đang kinh hoàng, nàng vẫn là người thiếu nữ đẹp nhất mà gã được gặp trong đời.

Gã dịu giọng:

– Cô không nên sợ tôi… Cô nên sợ thằng bạn tôi là thằng Phúc ở dưới kia thì hơn… Này cô, nghe tôi dặn đây… Phúc nó muốn nói gì với cô… Cô phải theo tôi xuống gặp nó… Phúc nó không những chỉ ác ôn mà thôi, nó còn điên khùng nữa… Nhưng cô đừng làm gì trái ý nó, nó cũng chẳng làm gì đau đớn cho cô đâu. Còn có chúng tôi ngăn nó, nhưng điều cần là cô không được làm trái ý nó. Cũng đừng để lộ cho nó thấy là cô ghê sợ nó… Nó đáng sợ như rắn rết vậy. Cô theo tôi…

Lơi nói của Quần đen chỉ càng làm cho Bạch Lan thêm kinh hãi. Sự kinh hoàng như làm cho đôi mắt nàng mờ đi. Nàng run rẩy:

– Đừng… Đừng bắt tôi phải xuống đó. Tôi sợ… Cho tôi ở đây. Tôi không chạy trốn đâu.

Quần đưa tay ra nắm nhẹ cánh tay Bạch Lan:

– Cô nên nghe tôi, tôi sẽ ở sát bên cô. Thằng đó có gì hại cô, tôi sẽ ngăn nó. Cô phải tin tôi.

Gã dắt nàng xuống.

Phúc chó ngây người nhìn nàng tới gần. Mắt hắn sáng rực:

– Đẹp quá… Đẹp như tiên vậy… Người đẹp, mặt đẹp, mắt đẹp, tóc cũng đẹp nữa… Cái gì cũng đẹp…

Hắn nói thì thầm như kẻ nói một mình trong mơ, như người nhìn thấy một nàng tiên. Người ngạc nhiên và lo âu, khó hiểu nhất là ông Đốc. Đây là lần đầu tiên ông thấy Phúc chó – gã con trai của mụ Năm ô-tô đầu đảng – xử sự, nói năng kỳ dị như thế trước một người con gái. Ông đã sống trong bọn mụ Năm khá nhiều năm, chưa bao giờ ông thấy Phúc chó rung động trước đàn bà, con gái. Từ ngày nào tới giờ, ông chỉ thấy hắn ghê tởm đàn bà và gọi tất cả những người đàn bà hắn gặp là đĩ điếm, chỉ trừ một một mình mụ Năm, mẹ hắn, là không bị hắn liệt vào loại đĩ điếm mà thôi.

Quần đen đưa Bạch Lan tới trước mặt Phúc chó. Gã buông tay nàng ra nhưng vẫn đứng ngay bên cạnh nàng để coi chừng hành động của Phúc chó. Tuy là côn đồ, tuy tàn nhẫn, tuy giết người cướp của không gớm tay, Quần đen cũng đôi khi biết giữ lời hứa, nhất là với đàn bà đẹp. Nếu Phúc chó làm dữ với người con gái này hôm nay, gã nhất quyết can thiệp. Gã vững tâm vì gã biết rằng hôm nay, nếu gã làm trái ý Phúc chó, cả bọn và cả mụ Năm sẽ phải về phe gã, vì việc cần nhất là phải mang người  thiếu nữ này về được sào huyệt của bọn chúng ở Sài Gòn, phải giữ cho người thiếu nữ này được toàn vẹn cho đến ngày lấy xong tiền chuộc.

Những lời giới thiệu và dặn dò của Quần đen với Bạch Lan về Phúc chó chỉ càng làm cho nàng thêm kinh tởm hắn. Nàng không thể giấu diếm được sự kinh tởm khi đứng gần hắn. Trong khi đó, Phúc chó nghiêng đầu mỉm cười với nàng, hàm răng nhọn vàng khè của hắn lộ ra dưới vành môi mỏng dính:

– Xin chào cô Bạch Lan.

Cả bọn đều thấy rõ ý muốn tỏ ra duyên dáng lịch sự, hào hoa với người thiếu nữ đẹp đó của Phúc chó. Cả bọn cùng có cái cảm giác đang coi một màn tuồng cải lương do một anh kép nhà quê đóng vai công tử ăn chơi lịch sự và phong nhã có thừa.

– Tôi xin tự giới thiệu… Tôi tên là Phúc… Rô-be Phúc… cô gọi tôi là Rô-be hay là Phúc thôi cũng được…

Hắn khoát tay một vòng:

– Tôi chỉ huy cả bọn này… Tôi là đại ca của chúng…

Cái khoát tay của Phúc chó làm cho chuỗi kim cương phản chiếu ánh nắng chiếu ra ngàn vạn tia ngũ sắc sáng loang loáng khắp căn nhà hẹp. Tia ngũ sắc chiếu lướt lướt qua khuôn mặt Bạch Lan, Phúc chó trầm trồ:

– Chà… Đẹp tuyệt…

Hắn đưa chuỗi hạt trở lại trước mặt Bạch Lan:

– Có phải chuỗi kim cương này của cô không?

Bạch Lan gật đầu.

Nàng thấy gã thanh niên này có vẻ gì làm nàng kinh tởm, làm cho nàng chỉ muốn la rú lên và bỏ chạy.

Phúc chó chỉ tay kia vào mặt Sơn gù đứng ngây như tượng gỗ:

– Phải thằng này nó lấy của cô không?

Bạch Lan lại gật đầu.

– Kim cương cũng đẹp như cô vậy… Kim cương đẹp còn kém cô.

Hắn đưa lại chuỗi hạt cho Bạch Lan. Nhưng nàng rùng mình và lùi lại.

– Đừng sợ hãi tôi… Tôi không làm gì cô đâu. Tôi thích cô lắm.. Cô đẹp lắm… Bọn nó cướp chuỗi hạt của cô, này… tôi trả lại cho cô… cô đeo chuỗi hạt cho tôi coi… Chỉ có người đẹp như cô mới xứng đáng mang chuỗi kim cương này.

Khích ve sốt ruột nói ngay:

– Ê… cho lại nó là thế nào? Cho bất tử vậy? Nó là của chung cả bọn…

Phúc chó nheo mắt nhìn Khích ve:

– Tao cứ cho… mày làm chi tao? Nè, mày có giỏi thì lại đây lấy…

Hắn chìa chuỗi hạt về phía Khích ve, nhưng Khích ve không dám cử động. Gã hối hận đã buột miệng phản đối câu đó trong lúc bọn Quần đen, Phiến đá và ông Đốc là những kẻ có phần chia trong chuỗi kim cương đó như gã đều yên lặng không ai nói gì.

Phúc chó nhìn Khích ve cười nhạt rồi quay lại Bạch Lan:

– Cô thấy không? Bọn chúng nó không bằng lòng cho tôi trả lại cho cô nhưng chúng nó sợ tôi, không thẳng nào dám tới lấy lại… Chúng nó hèn lắm… Thằng nào cũng sợ tôi hết… cô đừng sợ thằng nào cả. Khi tôi đã mến cô thì không thằng nào đám đụng tới cô… Cô cầm lấy cô mang nó lên cổ đi. Tôi muốn được ngắm chuỗi kim cương này trên ngực cô…

Như bị thôi miên, Bạch Lan từ từ làm theo lời Phúc chó. Mắt nàng vẫn đăm đăm nhìn vào đôi mắt đục vàng lờ đờ của hắn, tay nàng đưa lên đỡ lấy chuỗi hạt…

Nhưng khi bàn tay nàng chạm phải ngón tay tên sát nhân, nàng như bừng tỉnh… Nàng rú lên một tiếng kinh hoàng… Chuỗi kim cương vừa thoát khỏi tay Phúc chó rớt ngay xuống mặt đất… Bạch Lan quay mình chạy trở lại thang lầu, nàng nháo nhào chạy lên thang, chạy trở lại căn gác lửng:

– Tôi sợ… Tôi xin các ông… Đừng để nó lại gần tôi…

Phúc chó giật mình. Hắn cũng như người choàng tỉnh cơn mê mộng. Lưỡi dao nhọn, sắc và sáng loáng lại vụt hiện trên bàn tay hắn. Chỉ nháy mắt, hắn trở thành con quỷ khát máu. Hắn gào lớn:

– Chúng mày còn đợi gì nữa..? Mang hai thằng này ra… mang ra… Mau! Trói chúng nó vào gốc cây cho tao…

Khích ve và Phiến đá thúc mũi súng cạnh sườn Sơn gù và Bái chuột đẩy hai tên khỏi nhà, ông Đốc mở cốp xe lấy dây trói.

Phúc chó trợn mắt nhìn Quần đen:

– Mày lên coi cô bé… Tao ra chọc tiết hai thằng đó…

Dù đang cơn điên khát máu, Phúc chó cũng vẫn gọi Bạch Lan là cô như thường. Hắn cúi xuống nhặt chuỗi kim cương, bỏ vào túi và bước ra ngoài nắng. Toàn thân hắn run lên vì khích động. Cả người hắn run lên vì hắn đang cần giết người.

Hắn rảo bước đi theo năm người vào rừng cây bên căn nhà gỗ. Hắn nghe rõ tiếng khặc khặc phát ra từ cổ họng Sơn gù. Tên cướp muốn làm anh hai đó lại là tên hèn nhát nhất bọn. Gã như người sợ chết lắm nhưng lại muốn được chết ngay đi cho bớt sợ. Miệng gã méo sệch đi và từ đó rớt rãi chảy ra cùng với những tiếng khặc khặc.

Bái chuột đi phăng phăng vào rừng. Gã chỉ nhìn thẳng trước mặt.

Phúc chó quát lên:

– Đứng lại đó.

Cả bọn đứng lại.

Phúc chó nhìn quanh lựa hai thân cây:

– Trói hai thằng vào đó.

Sơn gù ôm ngay lấy gốc cây, không làm một cử chỉ gì để chống cự. Khích ve và Phiến đá chĩa súng cho Đốc đi sau lưng Sơn gù trói hai tay gã vào gốc cây. Xong, ông đi sang gốc cây bên cạnh để trói Bái chuột, nhưng Bái dằng tay lại.

Đốc cầm sợi dây đứng đó. Khích ve gài súng vào thắt lưng và tới gần với mục đích bẻ cánh tay Bái lại cho Đốc trói. Nhưng vừa lúc y đến gần, Bái phóng chân đá mạnh trúng bụng dưới của y, Khích ve hự lên một tiếng và ôm bụng té xuống. Đốc vội vàng lùi lại. Bái chuột nấp ngay vào sau thân cây tránh họng súng của Phiến đá.

Phúc chó run lên. Hắn như gập đôi người lại để gào lớn:

– Đừng bắn nó. Tao muốn nó sống…

Khích ve ôm bụng quằn quại trên mặt cỏ còn ướt sương đêm. Y cố há hốc miệng ra thở mà không được. Cú đá trúng phóc đó làm cho nội thể y ngừng hoạt động, miệng y cứ há ra nhưng không khí không vào được tới phổi. Nhưng chẳng ai chú ý tới Khích ve. Đốc lùi ra thật xa. Ông đứng vịn tay vào gốc cây, nhất định không nhìn cuộc người giết người cũng như không dự vào cuộc nữa, ông cảm thấy muốn ói mửa.

Phiến đá chầm chậm bước tới nơi Bái đứng nấp sau gốc cây. Phúc chó đứng im, lưỡi dao sáng quắc lấp lánh trên tay.

Bái nhìn lại sau lưng. Làm cách nào thoát chết đây? Gã biết van lạy vô ích. Bọn Phúc chó nhất định không để gã sống, dù gã có lạy sống cho đến tết. Không một giây đồng hồ nào Bái nghĩ đến chuyện hối hận đã bày ra vụ cướp chuỗi kim cương của cô con gái nhà họ Tạ để rồi chưa được tiêu tiền, cũng chưa cầm chuỗi kim cương được nóng tay, đã bị chết thê thảm cả bọn như thế này, vì sự việc theo nhau tới quá dồn dập, trí óc gã chỉ còn lo lắng có mỗi một việc: làm sao cho thoát chết?

Bái biết rằng gã chỉ còn có một lối thoát: đó là chạy trốn.

Nhưng sau lưng gã, những bụi cây quá rậm rạp quá nhiều gai góc. Lao đầu vào đó gã khó chạy được nhanh, chỉ cần gã vấp ngã là rồi đời. Muốn có hy vọng thoát, gã phải chạy ra đường, nhưng Phúc chó đứng chận ngả ra đường mất rồi. Gã có gan lì đứng nấp mãi ở đây cũng không được, Phiến đá đang đi tới…

Bái nhảy ngang. Phiến đá đã tới sát bên, giơ súng lên đập mạnh xuống ngang vai Bái. Bái chùn người xuống tránh được. Cơn sợ hãi và cái chết gần kề làm cho Bái trở thành can đảm và liều mạng, gã húc đầu vào bụng kẻ thù. Phiến loạng choạng vung cả hai tay lên trong không khí. Bái xông tới đánh một đấm trúng mặt địch thủ, cùi chỏ của Bái còn theo nắm tay lướt tới đánh đòn thứ hai vào mặt Phiến đá.

Tên côn đồ ngã ngửa ra, khẩu súng trong tay gã văng vào bụi.

Bái nhảy vội ra xa…

Phúc chó vẫn đứng im đó, người hắn hơi khom khom nhô ra đằng trước, miệng hắn nửa nhếch lên, nửa trễ xuống, nước miếng ứa ra một bên mép hắn. Con dao nằm ẻo lả giữa những ngón tay mềm của hắn như muốn rớt xuống cỏ…

Bái đã co cẳng chạy, nhưng đột nhiên gã thay đổi ý định. Gã dừng chân và nhìn lại, Khích ve vẫn còn ôm bụng lăn lộn, Phiến đá nằm ngất dang cả hai chân hai tay. Lão già lang băm Đốc không đáng kể, chỉ còn có Phúc chó. Nếu gã hạ nốt được Phúc chó, gã có thể mở trói cho Sơn gù và lật ngược được tình hình. Bọn gã sẽ là bọn chiến thắng. Bọn gã sẽ cướp lại được cả chuỗi hạt xoàn lẫn cô gái trong toa. Ở trong đó còn có Quần đen, nhưng bọn gã những hai người, bọn gã lại bắt sống được Phúc chó với hai tên côn đồ này. Quần đen dù có gan cũng không dám chống cự. Tại sao gã lại không thể làm được việc đó? Có thể được lắm chứ! Gã đã một mình đánh ngã được hai tên kia mà?

Bái chuột nghĩ vậy và gã không chạy nữa, gã đi trở lại…

Phúc chó vẫn đứng im chờ đợi. Đôi mắt hắn phản chiếu ánh sáng trở thành vàng khè.

Bỗng, Bái thấy Phúc chó mỉm cười. Những nét ngu ngốc trên mặt Phúc chó chợt phai nhòa đi, thay thế vào đấy là những nét ghê rợn của một tên sát nhân khát máu. Đột nhiên, Bái chuột hiểu rằng gã chỉ còn được sống nhiều lắm là vài ba phút nữa.

Chưa bao giờ Bái sợ hãi đến thế. Gã đứng khựng lại đó, mặt ngây ra, chân tay cứng nhắc không còn cử động được nữa. Gã như bị con rắn độc bắt gặp.

Lưỡi dao đột ngột xé gió bay tới cắm phập trúng cổ họng Bái chuột.

Phúc chó cúi nhìn nạn nhân của hắn giẫy chết. Hành động giết người gây cho hắn một khoái cảm kỳ dị khó tả.

Khích ve đã ngồi dậy được, mặt y xanh rờn, hàm răng y xiết lại, y thốt ra vài tiếng chửi thề.

Phiến đá cũng cựa mình và lồm cồm bò dậy.

Đến lượt ông bác sĩ già từ từ ngồi thụp xuống gốc cây.

Phúc chó rút con dao ra khỏi cổ Bái chuột và từ từ đi trở lại gốc cây trói Sơn gù.

Hai mắt Sơn gù nhắm nghiền lại. Gã như người ngủ đứng dựa vào thân cây. Phúc chó tới gần, hắn quẹt lưỡi dao dính máu tươi lên ngực áo Sơn gù nhưng dường như Sơn gù vẫn không hay biết gì hết.

Phúc chó khẽ gọi:

– Sơn gù… Đến lượt mày…

Sơn gù mở choàng mắt:

– Xin tha tôi… Đừng giết tôi…

Phúc chó mỉm cười. Hắn từ từ đưa con dao lên…

(Hết Chương 1)

Share this post