Trong Vòng Tay Du Đãng (Tiểu Thuyết Phóng Tác – Hoàng Hải Thủy) Chương 2.1

Trong Vòng Tay Du Đãng (Tiểu Thuyết Phóng Tác – Hoàng Hải Thủy) Chương 2.1

TRONG VÒNG TAY DU ĐÃNG
* Tiểu Thuyết Phóng Tác Hoàng Hải Thủy
* Chiêu Dương xuất bản (Sài Gòn, 1970)
* Nguồn: Blog Hoàng Hải Thủy (https://hoanghaithuy.wordpress.com); https://vietmessenger.com

* Để đọc những phần đã đăng, xin vào chuyên mục Search this site (Tìm Kiếm) và gõ tên tác giả: Hoàng Hải Thủy.

CHƯƠNG 2
2.1

Bạch Lan bị đẩy vào vùng sáng chói phát ra từ bóng đèn nhiều nến thòng từ trần phòng xuống. Một băng vải đen buộc kín hai mắt nàng. Quần đen dắt nàng đi và đứng dựa mình vào cánh tay y. Trong vùng bóng tối kinh dị đang vây quanh Bạch Lan, cái nắm tay đó của tên cướp tương đối lịch sự và tử tế với nàng là điểm tựa duy nhất, cũng là điểm liên lạc với cuộc sống duy nhất của nàng.

Ngồi trong chiếc ghế bành, má Năm ô-tô ngước cặp mắt sắc như mắt diều hâu lên ngắm người thiếu nữ. Mụ ngắm Bạch Lan từ đầu tới chân.

Trước khi nhìn thấy Bạch Lan, mụ đã có thừa thì giờ để tính toán và biết mụ có thể thâu được bao nhiêu tiền nhờ vụ bắt cóc này. Như vậy là mụ nẫng tay trên cô con gái nhà tỷ phu Tạ Phong của bọn Sơn gù, cướp lại cô gái và giết luôn bọn đồng nghiệp. Mụ chẳng ân hận chút nào. Vì trong giới giang hồ, việc cướp tay trên, giết nhau là sự thường. Điều luật “mạnh được, yếu thua” và “lẽ phải chỉ ở phía kẻ mạnh” được áp dụng kỹ lưỡng nhất trong giới côn đồ.

Mụ Năm không ái ngại gì về số phận của bọn Sơn gù vì mụ biết rằng dù có để yên cho chúng làm ăn, bọn bất tài đó cũng không thâu được kết quả. Nghĩa là theo mụ nghĩ và tiên đoán, bọn Sơn gù tuy vớ được món bở cũng sẽ làm hỏng, sẽ bị cớm vồ trước khi lấy được tiền chuộc, hoặc trước hay sau cũng bị bọn nào khác có tổ chức hơn, mạnh hơn cướp mất miếng mồi.

Mụ Năm đã tính trước rằng làm vụ này, nhờ may mắn, mụ chỉ cần có thêm một chút may mắn mà thôi, không cần nhiều, chỉ trong vòng hai ngày hoặc lâu lắm là bảy ngày, mụ sẽ lấy được món tiền mười triệu đồng. Mụ tin chắc như thế.

Mụ Năm ô-tô cầm đầu bọn côn đồ này đã từ ba năm và mụ đã gây được một ít danh tiếng trong giới. Bọn mụ không phải là một tổ chức lớn cỡ hạng nhất nhưng cũng không phải là nhỏ nhất. Bọn mụ tuy chưa làm ăn được cú nào lớn nổi đình đám nhưng cũng không đến nỗi quá hèn mạt. Các đảng lớn khác tuy không sợ bọn mụ Năm ô-tô nhưng cũng không sốt sắng khi gây chuyện với mụ. Bây giờ nhờ người thiếu nữ con nhà tỷ phú này, mụ sẽ có điều kiện nâng tổ chức của mụ lên thành một đảng cướp lớn, mụ sẽ có thể làm được nhiều vụ lớn khác và đảng của mụ sẽ trở thành một tổ chức côn đồ mạnh nhất, nguy hiểm nhất trong xã hội này.

Mụ Năm được cả bọn gọi là Má hoặc má Năm, là một người đàn bà trạc năm chục tuổi, mập bự và phệ. Tóc mụ cắt ngắn và nhuộm đen, một màu đen sỉn như màu lông của những con chim nhồi rơm bầy làm cảnh. Mặt mụ tròn ung ủng lúc nào cũng bự những phấn như quét vôi, hai má mụ phì phị như hai cặp bánh đúc, đôi môi mụ dầy lúc nào cũng đỏ chót như vết thương đỏ máu. Trông mụ, người ta thấy mụ có nhiều nét ác ôn nhưng ác ôn nhất là đôi mắt của mụ. Đó là đôi mắt của loài diều hâu, ác và gian hiểm.

Thân hình của mụ Năm cao lớn ngang với Quần đen là tên côn đồ vạm vỡ khỏe mạnh nhất bọn. Khi đứng lên mụ cao hơn ông Đốc hẳn một cái đầu. Bề ngang của thân thể mụ to gấp ba thân mình ông Đốc. Mụ mập phệ nhưng không phải là mụ không có sức khỏe, trái lại nữa là khác. Mụ có sức khỏe ngang với phu khuân vác gạo ở bến tàu, khỏe ngang lực sĩ cử tạ. Nếu mụ nổi nóng lên, mụ có thể nhấc bổng được ông Đốc lên như nhấc một đứa bé con, hai cánh tay hộ pháp đó của mụ nếu xiết chặt cổ ông Đốc vào bộ ngực vĩ đại của mụ chắc chắn sẽ làm ông này nghẹt thở chết sau hai phút.

Mụ Năm là một người đàn bà vừa dữ tợn, vừa ác độc. Tất cả bọn đàn ông ở dưới quyền chỉ huy của mụ đều kinh sợ mụ. Khi mụ giận lên thì tất cả bọn đều run, kể cả Phúc chó là kẻ chưa từng sợ ai bao giờ.

Quần đen giơ tay lên mở băng che mắt cho Bạch Lan. Nàng giựt nẩy người khi vừa mở mắt ra thấy ngay mụ đàn bà kinh dị ngồi phề phệ trước mặt, nàng thảng thốt rú lên một tiếng nhỏ và hấp tấp lùi lại.

Quần đen lại nắm lấy cánh tay nàng:

– Đây Má – Quần đen nói bằng một giọng vui vẻ – Bọn con mang được nàng yên lành không sứt mẻ chút gì về tận nhà cho Má đây. Má bằng lòng chưa? Xin trân trọng giới thiệu với Má… cô Bạch Lan.

Mụ Năm nhô người ra đằng trước. Đôi mắt cú vọ của mụ nheo lại nhỏ hơn để nhìn người thiếu nữ.

Mụ Năm vốn ít nói, mụ cũng ghét những thằng nói nhiều. Với người khác phải nói tới mười tiếng, mụ chỉ nói có một. Nhưng bữa nay mụ thấy Quần đen có quyền dài dòng. Bữa nay là trường hợp đặc biệt.

Và đặc biệt nhất là bữa nay, mụ cũng thấy cần phải nói nhiều hơn thường ngày. Mụ ra hiệu bằng tay cho Quần đen kéo người thiếu nữ lại gần mụ hơn, rồi mụ hắng giọng:

– Nghe tao hỏi đây cưng. Cưng có thể là con gái tỷ phú… Ông già của cưng có thể là người giàu nhất nước, có thể chơi với ông lớn, nhưng với tao mày chẳng là cái thá gì hết… Mày chỉ là một con bé bị bọn tao bắt cóc đòi tiền chuộc. Bọn tao chỉ cần lấy tiền chuộc của ông già mày thôi. Hiểu chưa? Mày phải ở đây với bọn tao cho đến lúc ông già mày nộp tiền… Ông già mày nộp tiền sớm thì mày được thả về sớm, nộp muộn thì mày khổ nhiều hơn. Chỉ có vậy thôi. Trong thời gian mày ở đây, mày ngoan ngoãn thì bọn tao sẽ để mày yên thân. Nhưng nếu mày làm tàng, mày sẽ khổ, mày sẽ bị hành hạ, nhục nhã ê chề. Mày cần nhớ là bọn tao không ngán ai hết, nhất là không ngán mày cũng như thế lực của ông già mày… Nếu ngán, chúng tao đã không dám bắt mày về đây, mày thấy chưa?… Nếu mày lộn xộn tao sẽ đích thân trừng trị mày… Tao chỉ nói một lần thôi. Mày khôn thì đừng làm gì trái ý tao. Hiểu chưa?

Bạch Lan ngây mặt ra nhìn mụ đàn bà quái dị. Nàng như không tin rằng mụ lại nói những lời đó với nàng. Nàng như người đang sống trong cơn ác mộng.

Mụ Năm hét lên:

– Hiểu chưa?

Bạch Lan như người bị điện giựt:

– Hiểu… Tôi hiểu…

Mụ Năm hất hàm ra lệnh cho Quần đen:

– Nhốt nó trong phòng số một. Tao đã dọn sẵn phòng cho nó rồi. Khóa cửa lại, rồi đem chìa khóa xuống ngay đây. Tao có chuyện cần nói với tất cả chúng mày.

Quần đen dắt tay Bạch Lan ra khỏi phòng. Gã đưa nàng đi lên một thang lầu kín như lối đi trong một nhà tù văn minh nhất. Gã nói nhỏ với nàng:

– Mụ đó không nói rỡn đâu. Mụ còn đáng sợ hơn thằng con mụ nữa… Cô hãy cẩn thận… Ở địa vị cô, tôi sẽ ở yên chờ ông già nộp tiền…

Gã thấy cần phải nói vài lời gì đó để trấn tĩnh nàng, và nực cười biết chừng nào khi gã nói với nàng như gã là người ngoại cuộc, như gã không phải là một tên trong bọn bắt cóc nàng:

– Cô cũng chẳng có gì phải sợ. Bọn chúng nó chỉ giữ cô để đòi tiền chuộc… chúng nó không dám giết cô đâu… Ông già cô nộp tiền chuộc xong là cô về. Ông già cô có thiếu gì tiền. Vài triệu đồng với người ta là nhiều chứ với ông già cô không nghĩa lý gì, phải không?

Bạh Lan như người mất hồn. Nàng như không hiểu gã côn đồ này nói gì với nàng.

Vài phút sau, Quần đen trở lại phòng mụ Năm. Bên mụ Năm, gã chỉ thấy có ông Đốc và Phiến đá.

Mụ Năm nói trước:

– Tao cho thằng Khích đi dò tin tức, còn thằng Phúc nó đi ngủ rồi. Đừng chú ý gì đến thằng Phúc và thằng Khích. Hai thằng đó nó không có lộn xộn vì đàn bà như mày và thằng Phiến đâu. Ông Đốc thì… hết xài rồi… còn hai thằng mày là tao phải cẩn thận dặn dò thôi… Chúng mày đã nghe tao cảnh cáo con bé đó, tao cũng long trọng cảnh cáo hai thằng mày nữa. Nghe chưa? Chúng mày chơi bời ở đâu ngoài nhà này… tha hồ, đó là đời tư của chúng mày, nhưng riêng con bé đó thì đừng thằng nào dại mà đụng tới. Tao dư biết tánh hai thằng mày khốn nạn. Hễ thấy con gái đẹp là mắt sáng lên… Rồi thi nhau làm bậy.. Con bé đó là “áp-phe”… Con bé đó của tao. Hiểu chưa?

– …Hiểu… Má Năm…

Quần nở nụ cười khôi hài nhưng vẻ mặt vì giọng nói của má Năm sau đó làm gã nín khe:

– Câm cái mồm… Mày là thằng hay lôi thôi vì đàn bà nhất… Mày cần nhớ rằng có nhiều tổ chức tan rã, nhiều thằng tài ba hơn mày nhiều… đã chết, đã thân bại danh liệt vì con đàn bà thối… Mày cũng liệu cái thân mày… Mình mày chết vì một con điếm thối nào đó không ai xót thương mày, nhưng vì con điếm thối mà mày làm hại cả chúng tao nữa thì không được. Tao không để cho mày yên thân đâu…

Có lẽ thấy mình có hơi quá lời, nhất là hôm nay bọn đàn em vừa vất vả và thành công một cú lớn, mụ Năm cười vớt. Lợi dụng ngay cái cười đó, Quần đen hỏi nhẹ:

– Lời cảnh cáo của Má cũng có ảnh hưởng với thằng Phúc chớ Má?

Mụ Năm trừng mắt:

– Phúc nó chẳng bao giờ thèm để ý tới đàn bà… Mầy có thấy nó bối rối vì mấy con điếm thối bao giờ không? Nó khôn hơn mày nhiều… Nếu mày chịu chú ý đến việc làm của mày hơn là mất công hầu hạ mấy con điếm thối, mày đã khá từ lâu rồi… Tao nhắc lại lần nữa và là lần cuối cùng: mày và thằng Phiến không lộn xộn vì con bé họ Tạ…

Mụ gằn giọng:

– Nghe chưa?

Quần đen có vẻ hờn dỗi:

– Nghe rồi. Tôi đâu có điếc…

– Còn thằng Phiến?

Phiến đá mềm dẻo hơn Quần đen, y đáp ngay cho xuôi:

– Tôi nghe từ khuya rồi. Nói thật với Má tánh tôi không ưa bọn tiểu thư con nhà lành. Tôi là cứ phải bọn đàn bà thật cừ khôi, lão luyện về tình ái mới có thể chiều nổi tôi. Má có cho tôi gần con đó tôi cũng chịu thua.

Mụ Năm mở hộp gỗ lấy ra một điếu xì gà. Mụ hút xì gà cỡ nhỏ chứ không thèm hút thuốc lá thơm. Ông Đốc cầm bật lửa đánh lửa cho mụ châm thuốc. Mụ Năm hít liền mấy hơi, thở khói ra hai lỗ mũi:

– Tốt. Với bọn mình, con bé đó đáng giá mười triệu đồng. Nó bị bắt cóc từ nửa đêm qua, tới giờ phút này chắc chắn ông già nó đã báo cho cảnh sát hay và bọn cớm Tổng Nha chắc chắn đã biết vụ này. Bọn mình sẽ liên lạc với Tạ Phong và bắt lão phải loại cớm Tổng Nha ra ngoài vụ. Lão phải lựa đủ số bạc mười triệu đồng bằng bạc năm trăm và hai trăm cũ để sẵn đó chờ nộp tiền cho bọn ta. Chắc chắn lão sẽ không gây khó dễ gì đâu. Lão sẵn tiền, lão cần chuộc lại con gái…

Mụ Năm nhìn Quần đen:

– Mày đi xuống phố, tìm phòng điện thoại công cộng gọi cho lão Tạ Phong. Cho lão biết điều kiện thứ nhứt là lão phải loại cớm Tổng Nha ra ngoài vụ. Lão có quyền yêu cầu như vậy vì sinh mạng của con gái lão. Thứ hai: lão hội đủ số bạc mười triệu đồng bằng giấy bạc cũ. Nhớ là giấy bạc cũ chứ không lấy bạc mới nghe chưa? Thứ ba: Lão chờ đó, mình sẽ cho biết nơi và ngày giờ nộp tiền sau. Mày dặn thêm lão rằng nếu lão nhờ cớm làm tới, con gái cưng của lão sẽ lãnh đủ… Chắc tao không phải nói nhiều, mày cũng dư biết là mày phải nói những gì và không nói những gì với lão…

Quần đen gật đầu. Gã cảm thấy kiêu hãnh vì mụ Năm bao giờ cũng chọn gã để phái đi làm những việc cần đến sáng kiến và quan trọng.

– Tôi hiểu. Má yên trí đi.

– Mày đi ngay đi.

Quần đen đứng dậy:

– Tôi muốn Má nói cho biết mình sẽ chia tiền như thế nào? Tôi là thằng đầu tiên trông thấy con bé trong xe thằng Sơn gù. Chính là nhờ có tôi mà bọn mình mới vồ được con bé này, Má cũng phải công nhận điều đó chứ? Công tôi lớn nhất, tôi phải được phần chia lớn nhất chứ?

Mụ Năm lạnh lùng:

– Mẹ kiếp, chưa trông thấy tiền, chưa ngửỉ thấy hơi tiền mày đã đòi tao chia tiền ư? Đợi lấy tiền về đây đã. Tao sẽ tính cho mày khỏi thiệt.

Phiến đá cũng nhổm dậy:

– Má đừng quên tôi. Tôi cũng có công ngang với nó.

– Mày mà cũng đòi có công ngang với tao à? – Quần đen hằn học – Không có tao thì mày đã về ngủ từ chập tối…

Mụ Năm gắt lên:

– Im ngay, đồ khốn nạn chúng mày… Chưa thấy tiền đâu hết đã tranh nhau hơn kém rồi. Thằng Quần đen đi lo công việc đi.

Quần đen còn muốn nói nữa nhưng thấy đôi mắt diều hâu phát ra ánh lửa dữ tợn của mụ Năm chiếu thẳng vào gã, gã nhún vai đi ra khỏi phòng.

Mụ Năm quay lại Phiến đá:

– Bây giờ đến lượt mày, tao cần hỏi mày đôi câu: có những ai biết bọn thằng Sơn gù bắt cóc con bé? Có những ai biết bọn mình cướp lại con bé và triệt hạ bọn Sơn gù?

Phiến đá gãi đầu:

– Có thằng Hóa cụt… Nó chứng kiến từ đầu đến cuối… Nhưng Hóa cụt là thằng có thể tin được. Nó phụ trách việc chôn xác ba thằng bọn Sơn gù và mang xe hơi của bọn nó bỏ vào rừng. Má đừng quên cho nó chia phần. Bọn Sơn gù có hứa chia cho Hóa cụt một phần tư số tiền chuộc. Nó không hy vọng được bọn mình chia cho nhiều như Sơn gù hứa nhưng nó cũng chờ đợi má sẽ rộng rãi với nó.

Mụ Năm gật đầu:

– Yên trí. Khi không có việc gì nhờ Hóa cụt, tao vẫn xử rộng với lão được kia mà. Còn ai nữa?

Phiến đá suy nghĩ vài giây:

– Còn thằng bé con ở trạm xăng. Thằng ôn đó trông thấy bọn tôi giữ xe bọn Sơn gù lại để hỏi chuyện. Rất có thể là nó trông thấy con bé nằm trong xe Sơn gù. Ít nhất nó cũng trông thấy tôi chĩa súng săn vào xe Sơn gù.

Không cần suy nghĩ gì, mụ Năm quyết định ngay:

– Vụ này đối với bọn mình quan trọng quá. Tao không thể để xảy ra bất cứ một điều sơ xuất nào… Mày đi thanh toán thằng lỏi trạm xăng đó ngay lập tức. Thằng đó có thể làm lộ chuyện bọn mình, nó có thể làm cho bọn mình chết hết. Đi ngay đi.

Phiến đá đi rồi, trong phòng chỉ còn mụ Năm và ông Đốc. Mụ Năm nửa nằm nửa ngồi trong lòng ghế. Ông Đốc rót rượu uống nhưng dường như ông ta ngồi không yên chỗ, ông ta cứ đi đi lại lại trong phòng.

Mụ Năm nhận thấy vẻ khác lạ đó của ông bác sĩ già trụy lạc. Mụ đưa mắt nhìn ông ta. Mụ Năm kính trọng ông đốc-tơ bị sa đọa này. Mụ trọng ông ta là vì ông ta là người có học thức và học thức là một cái gì trong số rất ít cái mà mụ Năm kính trọng ở cõi đời này.

Mụ Năm biết rõ hơn ai hết là trước đây vài năm ông Đốc là một bác sĩ chánh hiệu, khá nổi tiếng, được đời trọng vọng. Thảm kịch của đời ông bác sĩ này khởi đầu với ngày ông yêu một cô y tá trẻ và cưới cô này làm vợ. Ông bác sĩ già có thể thỏa mãn được cô vợ trẻ về mặt tài chánh, nghĩa là ông có thể kiếm được tiền đủ cho vợ tiêu xài, nhưng ông ta – cũng như đa số những ông chồng già có vợ trẻ ở cõi đời này – không thể làm thỏa mãn được vợ về mặt sinh lý.

Khi người đàn bà đầy đủ vật chất, được ăn no mặc đẹp không phải lo nghĩ gì, nhu cầu tình dục của người đó lại nổi lên mạnh. Cô vợ trẻ của ông bác sĩ già cũng vậy. Một buổi đẹp trời kia nàng bỏ nhà ra đi cùng với tất cả nữ trang và tiền bạc, ông chồng già đau khổ, nhớ thương đi tìm. Cũng như hầu hết những anh chồng yếu đuối ở cõi đời này, ông bác sĩ tự cho mình là có lỗi nhiều hơn, ông ta cho việc cô vợ bỏ đi là vì ông ta thiếu sót bổn phận chứ không phải vì cô vợ đâm đãng không ra gì. Cho rằng nàng đã bị thiệt thòi nhiều vì làm vợ mỉnh, ông càng thương nàng hơn.

Như một cậu con trai thất tình, ông bỏ ăn bỏ ngủ, xao lãng công việc để đi tìm vợ. Cô y tá đa tình trốn đi lập tổ uyên ương với anh tài xế bảnh trai của bệnh viện. Anh tài này vẫn lái xe tới đón ông Đốc đi làm mỗi ngày. Ông Đốc tìm được vợ, năn nỉ, van xin nàng trở về. Ông đầu hàng không điều kiện cô vợ. Nàng về. Nhưng từ đó nàng gần như là tự do ngoại tình. Ông Đốc tai bưng mắt bít không dám nói gì cả. Cô vợ muốn làm gì cũng được miễn là nàng còn ở gần ông mỗi ngày. Ông bắt đầu uống rượu và hút thuốc phiện từ đó.

Cuộc sống chơi bời tự do của cô vợ cần đến nhiều tiền bạc. Để thỏa mãn nhu cầu ấy, ông Đốc phải nhúng tay vào những vụ ám muội phi pháp. Ông sa ngã mãi cho đến lúc ông bị bắt trong một vụ buôn thuốc trụ sinh lớn bán lậu. Ông bị xử tù ở, bị xóa tên trong y sĩ đoàn và bị cấm hành nghề. Cô vợ trẻ bỏ ông ngay ngày ông mới bị bắt. Cuộc đời ông tới đây là tàn.

Trong tù ông được bọn anh chị đạo tặc làm quen. Ra tù chúng giới thiệu ông làm việc cho bọn chúng. Vốn là bác sĩ chuyên khoa giải phẫu, ông giữ việc chữa thương cho những tên cướp chẳng may trúng đạn hoặc bị thương vì dao. Mỗi lần bị thương, bọn cướp không thể tới những bệnh viện để điều trị như thường dân, vì tới đó bọn chúng bị cớm chờ sẵn thộp ót ngay tức khắc. Chúng rất cần có bác sĩ điều trị.

Khi gặp ông Đốc, mụ Năm nhìn thấy ngay sự hữu ích của ông này với bọn mụ. Mụ đề nghị với ông gia nhập thường trực vào tổ chức của mụ, tức là ông Đốc làm việc đều cho mụ. Mụ sẽ chăm lo cho ông đầy đủ các thứ cần dùng. Đã già lại không vợ con, lại chán đời và nghiện ngập, sự cần dùng của ông đốc-tờ chỉ là rượu và thuốc phiện. Có đủ hai thứ đó cho ông là ông hài lòng.

Mụ Năm nhận thấy là ông Đốc tối nay có vẻ lo âu. Mụ thấy cần phải thảo luận với ông về những việc mụ sắp làm :

– Nếu chúng mình ngu ngốc quá… mà tôi tin rằng chúng mình không đến nỗi ngu ngốc quá… tôi tin rằng chúng mình sẽ thành công lớn với vụ này. Tôi sẽ cho bọn chúng nó loan tin là bọn Sơn gù bắt cóc con gái nhà Tạ Phong. Bọn cớm sẽ nghe được tin đó, chúng sẽ đổ xô đi tìm bọn Sơn gù. Càng thấy bọn Sơn gù mất tích, chúng càng tin chắc rằng đó là bọn thủ phạm – Mụ nở một nụ cười thích thú, nụ cười làm lộ một hàm răng dài, lớn như răng ngựa – Khi nào bọn cớm chưa tìm được xác Sơn gù, chúng vẫn còn yên trí Sơn gù giữ con bé và nhắm mắt nhắm mũi lại đi tìm Sơn gù… Chúng ta sẽ vững như thành…

Ông Đốc dừng đi để đốt một điếu xì gà. Hai tay run nhiều vì rượu mạnh và độc được làm chấn động thần kinh, vì vậy cử chỉ của ông trở thành chậm chạp. Nét mặt ông lộ rõ vẻ lo âu:

– Tôi… không ưa trò bắt cóc – Ông Đốc cất tiếng nói… – Bắt cóc người là một hành động… khủng khiếp.. đáng ghê tởm. Tôi thương hại cô gái. Tôi thương cả ông già cô ta… Tôi không thích…

Mụ Năm lại mỉm cười. Trong cả bọn, ông Đốc là người duy nhất được quyền phát biểu ý nghĩ riêng và khuyến cáo mụ. Mụ Năm ít khi nghe theo lời khuyến cáo của ông Đốc nhưng mụ vẫn thích nghe ông ta phản đối để có dịp giải thích và thuyết phục ông ta về những lý do làm mụ phải hành động như vậy. Quanh năm mụ ở trong phòng kín nên mụ cũng cần người nói chuyện và mụ thấy không ai xứng đáng nói chuyện với mụ hơn là ông bác sĩ chính hiệu có ăn học đàng hoàng.

Mụ nói bằng một giọng khinh thị:

– Ông chỉ nghĩ ngợi lẩm cẩm. Tình cảm hão… Con bé đó nó có đủ những cái sướng. Bố nó đã giàu, nó lại có nhan sắc… Cho nó khổ ít lâu đã sao… Sao ông lại thương bọn nhà giàu? Chúng nó có thương xót gì ông không? Hay là chúng nó tống ông vào khám và bỏ ông chết rục ở trỏng? Lão Tạ Phong nó có nhiều tiền, tiền của nó đem đốt cả ông cháy tiêu ra tro than… Lão cũng phải nếm mùi khổ sở mới là công bằng chứ? Tôi khổ, ông khổ… tại sao Tạ Phong không khổ?

Ông Đốc run run rót một ly uýt-ky:

– Đồng ý. Tôi cũng đồng ý với bà… Nhưng cô bé đó còn trẻ quá. Nàng có tội tình gì đâu nếu ông già của nàng có tiền nhiều hơn người khác? Tàn phá một cuộc đời như thế cũng… Mà bà không có ý định trả cho nàng về sau khi lấy tiền chuộc chứ?

Mụ Năm thản nhiên lắc đầu:

– Trả nó về sao được? Cho nó về để cả bọn mình chết hết sao? Con đó đã biết quá nhiều về bọn mình. Hoặc nó chết hoặc cả bọn mình chết. Không… không thể để nó sống được? Lấy xong tiền, mình bắt buộc phải thủ tiêu nó.

– Làm vậy thì… thì quá… Tôi không thích… nhưng tôi không phải là người quyết định vụ này… Tôi thấy vụ này thật là quá đáng…

Mụ Năm nheo mắt:

– Ngày nào ông được chia tiền, chắc ông mới thấy thích?

Ông Đốc giơ cao ly rượu lên ngắm:

– Bà biết từ lâu rồi, đối với tôi, đồng tiền không còn quý nữa. Có điều tôi phải nói với bà là thái độ của thằng Phúc với cô gái đó… kỳ lạ lắm đấy. Nó có nhiều cử chỉ thật lạ…

(Còn tiếp Chương 2)

Share this post