Trong Vòng Tay Du Đãng (Tiểu Thuyết Phóng Tác – Hoàng Hải Thủy) Chương 2.2

Trong Vòng Tay Du Đãng (Tiểu Thuyết Phóng Tác – Hoàng Hải Thủy) Chương 2.2

TRONG VÒNG TAY DU ĐÃNG
* Tiểu Thuyết Phóng Tác Hoàng Hải Thủy
* Chiêu Dương xuất bản (Sài Gòn, 1970)
* Nguồn: Blog Hoàng Hải Thủy (https://hoanghaithuy.wordpress.com); https://vietmessenger.com

* Để đọc những phần đã đăng, xin vào chuyên mục Search this site (Tìm Kiếm) và gõ tên tác giả: Hoàng Hải Thủy.

CHƯƠNG 2
(Tiếp theo)
2.2

Mụ Năm trừng mắt:

– Ông nói như vậy là nghĩa làm sao?

Ông Đốc chậm rãi nói:

– Từ trước tôi vẫn tưởng rằng Phúc nó không bao giờ chú ý tới đàn bà. Chính bà cũng cho là nó như thế và bà có nói với tôi về chuyện đó nhiều lần?

– Thì sao? Tôi hài lòng khi thấy nó không thèm chú ý tới đàn bà. Nó đã gây cho tôi nhiều phiền muộn và rắc rối lắm rồi. Nó còn lại lăng nhăng nay con này, mai con nọ, chắc tôi chịu đựng nó hết nổi.

Ông Đốc nói tiếp bằng một giọng quả quyết:

– Vậy mà bây giờ… Phúc nó để ý tới cô gái đó. Tôi chưa bao giờ thãv nó có thái độ kỳ lạ như vậy khi nó gặp cô gái trong nhà lão Hóa cụt. Nó ngây dại, ngẩn ngơ thích thú như một gã con trai yêu lần đầu tiên. Tôi chắc là lần này bà sẽ gặp rắc rối vì chuyện đó à.

Nét mặt mụ Năm đang tươi cười bỗng cau lại, mụ trừng mắt:

– Ông không rỡn chơi đấy chứ?

– Không, tôi không rỡn bà đâu. Khi nào bà trông thấy tận mắt Phúc nó ở bên cô gái đó bà sẽ thấy. Nó nhất định đòi trả lại cô gái chuỗi kim cương. Và cho đến giây phút này, Phúc nó vẫn còn giữ chuỗi hạt đó. Bà đừng quên điều đó… Nó vẫn chưa chịu nộp vật quý đó cho bà như mọi lần trước.

Mụ Năm đành công nhận:

– Tôi không quên nhưng tôi bằng lòng cho con tôi nó giữ. Nó sẽ đưa cho tôi ngay khi tôi hỏi…

Tuy lo âu, mụ Năm vẫn không để lộ ra mặt. Nhưng mụ cũng phải hỏi lại:

– Bộ ông tin rằng Phúc nó muốn cho con bé nhà giàu đó sao?

– Muốn, mê, hay yêu, thương. Bà muốn gọi tình trạng đó là gì cũng được. Có điều tôi tin chắc là như thế Phúc có cảm tình đặc biệt với cô gái đó.

– Tôi sẽ ngăn ngay nó. Tôi bảo là nó nghe tôi. Con bé đó trước sau, sớm hay muộn gì cũng phải chết. Ta không nên để cho cảm tình của Phúc nó nảy nở quá lớn… Kể ra thì Phúc nó có muốn đàn bà đẹp cũng là chuyện tự nhiên. Tôi không ngăn cản nó hoặc bắt những thằng khác như bọn thằng Quần, thằng Phiến phải sống không có đàn bà. Chúng nó có phải là những nhà tu hành đâu mà bắt buộc chúng không được nhìn ngó gì đến đàn bà? Có điều trong lúc này mình đang làm ăn một vố lớn, tôi không muốn chúng nó bận trí, mất thì giờ vì đàn bà, nên tôi nói dọa chúng vài câu dằn mặt đó thôi. Nhất là tôi không muốn chúng nó mon men lại gần con bé họ Tạ. Con đó là kẻ thù không thể cùng sống với chúng ta. Đem lòng yêu thương con đó thì có khác gì tự tử? Ông nghĩ tôi nói có đúng chăng? Phúc nó là con tôi, tôi chiều nó hết sức nhưng nó cũng không thể yêu thương con bé đó được. Để tôi lên phòng bảo nó ngay.

Ông Đốc nghiêm trọng:

– Bà chẳng nên chủ quan quá, Phúc nó là thằng nguy hiểm. Bà sẽ đối phó ra sao nếu nó chống lại bà? Nếu nó không nghe lời bà, nếu nó dùng dao dọa giết bà?

Nếu ống Đốc chỉ nói có vậy thôi, mụ Năm tuy cũng giận dữ nhưng mụ vẫn còn có thể cười xòa mà gạt ngang chuyện đó, coi như đó là một chuyện không bao giờ xảy ra và miễn bàn tới, nhưng ông ta lại đẩy thêm một câu nữa:

– Bà rất khôn khéo và thông minh, rất nhiều việc bà cư xử đúng, khéo. Chỉ có điều phiền với bà là bà vẫn không chịu nhận thằng con bà là một thằng điên…

Mụ Năm gào lên làm ông Đốc giật mình:

– Ông im đi. Uống say vào là nói nhảm…

Ông đốc-tờ già chợt nhớ rằng chuyện Phúc chó điên khùng là một vấn đề tối kỵ với mụ Năm. Trong lúc mải nói ông ta đã lỡ lời ra chuyện đó. Ông ta ngồi yên chịu đựng cơn thịnh nộ của mụ đàn bà:

– Ông nói nhảm… Có ông điên thì có… Tôi cấm ông không được nói láo là con tôi điên… Ông nghe chưa?

Tuy biết là mình bậy nhưng vì cũng đã say rượu, ông Đốc vẫn nói:

– Tôi thấy gì thì nói cho bà biết.. Mai sau nếu có chuyện gì xảy ra bà đừng có trách tôi biết mà không nói cho bà hay nghen. Từ nay trở đi tôi sẽ không bao giờ nói chuyện này nữa…

Mụ Năm nói những tiếng rít qua hai hàm răng:

– Ông không nói nữa thì tốt cho ông..

Im lặng một lúc khi lâu. Một sự im lặng nặng nề. Đột nhiên mụ Năm cất tiếng nói, mụ đã thay đổi đề tài. Giờ đây mụ trở lại thành mụ chúa đảng cướp có đầy đủ tự tin và tự chủ:

– Ông đi hút đi chứ? Hôm nay ông đi suốt ngày còn gì? Tôi muốn ông hút cho đủ đi, rồi lúc nào ông tỉnh táo hẳn, ông viết cho tôi một lá thư gửi cho lão Tạ Phong. Trong thư ông bảo lão hãy bỏ tiền chuộc vào một cái va-li màu trắng. Xong lão đăng nhắn tin trên báo Tin Mai vào ngày mốt. Lão phải đăng báo đúng như sau đây: “Muốn bán gấp 1.000 thùng son trắng và 10 con voi trắng”. Ông nhớ cho đúng lời tôi này: “Muốn bán gấp 1.000 thùng sơn trắng và 10 con voi trắng”. Dưới tin rao đó ghi địa chỉ nhà lão. Tin rao đó sẽ cho chúng ta biết rằng lão đã có đủ tiền và chờ chúng ta cho biết nơi nộp tiền để lão mang tới chuộc con gái. Thư này ngày mai chúng ta sẽ gửi đi. Lão sẽ có đủ thời giờ để đăng báo. Ông cũng nghĩ dùm tôi vài câu cảnh cáo lão nếu lão định nhờ cảnh sát vồ chúng ta, con gái lão sẽ bị khổ sở kinh khủng. Ông nhớ rõ ý tôi chưa?

Ông Đốc gật vội :

– Tôi nhớ. Bà yên trí tôi sẽ viết một lá thư thật gọn mà đầy đủ ý cho bà…

Ông ta đáp vội như vậy cho bầu không khí đang nặng nề tan mất đi. Một lần nữa ông ta lại có dịp thán phục mụ Năm. Mụ có cái tài thay đổi ý nghĩ một cách lẹ làng, quyết định. Tuy mụ đang bực mình, giận dữ đó, nhưng mụ gạt bỏ sự giận dữ đi ngay được. Ông ta thấy mụ quyết đoán hơn cả đàn ông, với cái tài trí đó mụ phải là một ông tướng giỏi.

Ông Đốc đi vội ra khỏi phòng, ông ta không quên xách theo chai rượu uýt-ky uống dở.

Mụ Năm ngồi lại một mình trong căn phòng kín. Mụ suy nghĩ. Câu chuyện ông Đốc nói về đứa con trai duy nhất của mụ làm cho mụ suy tư và âu lo. Mụ Năm thương yêu con một cách nồng nàn và cũng như tất cả những bà mẹ yêu thương con quá đáng ở cõi đời này, mụ vẫn coi như con mụ còn trẻ lắm. Mặt khác, mụ không muốn thấy con trai mụ lại có thể yêu thương và hy sinh cho một người đàn bà khác không phải là mụ.

Mụ coi con mụ là hơn hết và mụ cũng cứ yên trí rằng con mụ cũng coi mụ như vậy. Ngay cả nếu Phúc đem lòng yêu thương một cô gái nào khác, mụ còn khó chấp nhận và vui lòng. Mụ không thể để yên cho Phúc yêu cô tiểu thư con nhà tỷ phú này mà không can thiệp, ngăn cản. Vì mụ không thể để cho nàng sống. Để cho cô gái đó sống mà trở về là tự sát. Mụ phải hạ lệnh giết nàng sau khi lấy được tiền chuộc. Nếu còn chút lòng nhân đạo người ta không bắt cóc, còn đã bắt cóc là phải giết nếu không muốn thấy chính mình bị giết.

Mụ Năm cố trấn tĩnh bằng cách nghĩ rằng ông Đốc đã nói quá đáng về cảm tình của Phúc với cô gái họ Tạ. Mụ biết chắc rằng từ ngày lớn tới lúc này, con trai mụ chưa hề gần một người đàn bà nào, kể cả những người đàn bà chơi bời là loại bất cứ ai có tiền cũng có thể gần được. Mụ còn biết rõ điều nữa là ngoài mặt con trai mụ ghét đàn bà nhưng thực ra trong cái ghét đó có cả cái sợ hãi. Vì chưa biết con gái, Phúc sợ đàn bà.

Tuy nghĩ như vậy, mụ Năm vẫn còn nguyên lo âu. Mụ thấy là ông Đốc có thể nói quá đáng nhưng ông ta không bầy đặt để dọa mụ. Và tuy chẳng bao giờ quyết định được việc gì, sự nhận xét của ông ta cũng còn sắc sảo và đúng đắn. Ông ta đã nói Phúc có cảm tình với cô gái thì chắc là phải có. Chuyện đó cũng rất tự nhiên và dễ hiểu, từ ngày lớn lên tới giờ Phúc chỉ gặp, chỉ gần toàn bọn đàn bà không ra gì, bọn gái mãi dâm, nay được gần, được nói chuyện với một thiếu nữ quý phái, lại đẹp, tất nhiên gã phải có cảm tình với nàng.

Mụ Năm đứng dậy. Tuy mập bự, mụ Năm đi lại rất nhanh, cử chỉ của mụ rất sắc và linh động. Mụ nghĩ thầm: “Mình phải gặp con, mình hỏi nó vài câu là biết ngay. Trước hết mình lấy chuỗi kim cương đã. Khó mà bán đi cho trôi và được giá chuỗi kim cương này. Phải tìm mối bán đi ngoại quốc. Mình hãy giữ lại nó ít lâu đã. Cũng chưa vội gì mà phải bán đi ngay…”

Mụ đi lên lầu và vào phòng riêng của Phúc.

Phúc nằm dài trên giường. Gã đã thay quần áo. Giờ đây gã bận áo Montagut màu đỏ cặn ruợu và quần Jeans nâu. Những ngón tay dài, xương nhiều hơn thịt của gã đu đưa chuỗi kim cương. Gã đang nghịch một mình với chuỗi hạt đó. Gã bắt ngọn đèn điện trên bàn ngủ chiếu thẳng vào chuỗi để cho những ánh kim cương chiếu lên vách. Mụ Năm vừa thoáng trông thấy chuỗi hạt, Phúc đã giấu đi ngay. Gã giấu vật gã đang cầm trên tay cũng nhanh như khi gã rút dao ra vậy.

Mụ Năm nhận thấy ngay hành động cất giấu đó. Mụ đã bực mình nhưng mụ giả vờ như không nhìn thấy:

– Con mệt hay sao? – Mụ đến gần giường và hỏi con – Sao con không đi ăn?

Phúc nhìn mụ Năm bằng đôi mắt không che giấu ác cảm, có nhiều lúc mụ làm cho gã bực bội đến nổi ốc, ớn xương sống vì những câu săn sóc quá đáng đến trở thành lố bịch của mụ. Gã bực vì mụ Năm vẫn cứ coi gã như một chú bé con chưa biết lo thân, cần mẹ chỉ bảo mọi thứ.

Gã cấm cẳn:

– …Mệt, không đói.

– Sao không ở dưới đó nói chuyện với anh em cho vui?

– Thằng nào là anh em của tôi? Tôi không thèm nói chuyện với thằng nào hết, kể cả việc nghe chuyện lẩm cẩm của bà…

– Má nói với chúng nó thay cho con. Con là người chỉ huy anh em, lý ra con phải ra lệnh chứ đâu phải má?

Mụ đổi chuyện:

– Mẹ con mình sắp giàu lớn rồi. Con bé đó sẽ đem lại cho mẹ con mình thật nhiều tiền…

Nét mặt Phúc chó sáng lên:

– Cô ấy đâu rồi má?

Đây là lần đầu tiên mụ Năm nghe thấy con mụ gọi một thiếu nữ bằng tiếng “cô”. Từ trước, bất cứ nói đến người đàn bà nào là gã cũng dùng những tiếng hạ tiện như: con điếm, con đượi, con phỉnh, con nhà thổ ấy. Và đây cũng là lần đâu tiên, mụ thấy rằng con có cái nét mặt tươi vui đó khi gã nói đến một người thiếu nữ. Mụ nhìn sững vào mặt Phúc và thầm nghĩ rằng không khéo ông Đốc nói đúng, con trai mụ quả thực là có cảm tình đối với người thiếu nữ nọ.

Phúc chó nhắc lại, lưỡi gã gần như líu lại:

– Cô ấy đâu má? Cô ấy đâu?

Mụ Năm đáp đột ngột:

– Má cho nhốt ở trong phòng kín đàng sau. Không đứa nào được vào đó.

Phúc chó nằm ngửa xuống giường, gã ngước mắt nhìn lên trần phòng:

– Cô ấy đẹp quá hả má? Đẹp số dzách… Sao lại có người đẹp đến vậy chớ? Đẹp hơn đầm xi-nê. Má có thấy cô ấy đẹp không má?

Những tiếng “cô ấy, cô ấy” ngọt sớt và đầy thành kính phát ra từ miệng của con làm cho mụ Năm nổi giận. Mụ bắt đầu mất tự chủ:

– Đẹp hả?… Đẹp hay xấu thì làm cóc gì? Nó chỉ là một đứa con gái như trăm ngàn con khác. Con điếm thối.

Phúc chó quay mặt nhìn mẹ. Gã như có vẻ ngạc nhiên:

– Má nói gì? Người như nàng mà má không cho là đẹp số dách sao? Má mà không thấy nàng đẹp thì mắt má… Tôi tưởng má có mắt nhìn người lắm chứ? Nếu má không nhìn thấy nàng đẹp thì… xin lỗi má chứ… má yếu lắm. Yếu lắm.

Phúc chó vẫn quen nói bừa những gì gã nghĩ, kể cả với mẹ gã. Gã gần như không biết ăn nói thớ lợ. Mụ Năm vẫn để cho con muốn nói gì thì nói. Nhưng đêm nay thì thực sự là mụ bực bội. Trong khi mụ chưa biết phải nói gì thì gã con trai mụ vẫn nói như người nói một mình. Gã vẫn tiếp tục giấc mơ của gã:

– Chưa thấy ai đẹp thế. Đẹp như nàng là đẹp nhất nước. Bọn đào cải lương, tân nhạc không có đứa nào đáng xách dép cho nàng. Tôi muốn giữ nàng. Giữ nàng ở với tôi mãi. Lấy tiền chuộc rồi tôi vẫn giữ nàng. Được chớ sao lại không? Đâu có gì bắt buộc tôi phải thả cho nàng về? Biết đâu nàng lại chẳng thích ở mãi với tôi, hả? Tôi sẽ lấy nàng làm vợ… Đàng hoàng. Ông già nàng có biết cũng chẳng làm gì được. Vì lúc đó nàng đã là vợ của tôi rồi.

Câu nói sau cùng của Phúc như giọt nước cuối làm tràn bát nước đầy. Mụ Năm gắt lên:

– Mày khùng tới rồi. Hết nước nói. Bộ mày tưởng con đó nó sẽ bằng lòng làm vợ mày sao? Có bao giờ mày nhòm mặt mày trong kiếng không? Mặt mũi, tay chân mày dơ dáy thế kia. Con đó nó quen sống sạch sẽ, giàu sang rồi, đời nào nó chịu sống với mày.

Phúc chó nhìn xuống những ngón tay của gã. Ga cũng nhận là gã có dơ dáy, những móng tay gã dài và đóng ghét bẩn thành những quầng đen. Gã rất lười cắt móng tay, gã lười cả cắt tóc và tắm rửa nữa. Gã gật gù cúi đầu tóc xù:

– Má nổi đúng… Tôi hơi dơ… Nhưng mà tôi sửa sang lại mấy hồi… Tại tôi không thích ăn diện chớ… Tôi mà mà diện thì kém hơn thằng nào… Chưa chắc đứa nào đã ăn bận đẹp bằng tôi. Tin đi…

Mụ Năm tàn nhẫn:

– Mày có tắm cả ngày, mày có ngày thay đến trăm bộ quần áo, mày dơ vẫn hoàn dơ… Đưa chuỗi kim cương đây…

Phúc chó thò tay vào túi áo móc chuỗi hạt ra. Nhưng gã không đưa ngay cho mụ Năm mặc dầu mụ đã chìa bàn tay ra đón. Gã giơ chuỗi hạt lên cao, đu đưa qua lại. Mụ Năm nhô người đưa tay tới nhưng gã lại nhích tay gã đi xa chút nữa. Chuỗi hạt vẫn ở ngoài tầm tay mụ Năm.

Đôi mắt Phúc chó nheo lại. Gã say sưa ngắm chuỗi kim cương chán chê mới quay nhìn mẹ. Mắt gã khi nhìn mẹ vẫn nheo nheo rất ác:

– Cái này thì có đẹp không? Cái này thì chắc bà nhận là đẹp?

Mụ Năm cứng họng không trả lời được. Mụ chỉ trừng mắt nhìn gã con như muốn thôi miên gã.

– Bà khoái cái này hả? Khoái không, nói đi?

– Đưa đây tao…

– Còn lâu tôi mới đưa bà cái này… Tôi giữ nó… Cái này của tôi. Tôi biết bà quá mà… Biết dư… Đưa cho bà là bà phát mại nó lấy tiền ngay.. Bà chỉ biết có tiền thôi… Đẹp xấu gì bà cũng bán hết. Chuỗi kim cương này là của tôi và… của nàng. Tôi giữ và tôi sẽ trả lại cho nàng.

Mụ Năm giận run người lên. Mụ muốn tát mạnh vào mặt thằng con ngu xuẩn nhưng mụ cầm giữ được. Mụ gằn giọng:

– Đưa đây tao…

Mụ nhắc lại câu đó lần thứ ba, nhưng Phúc cũng nhắc lại:

– Tôi giữ cái này… Tôi không đưa bà…

Gã tung chăn ra và đứng nhổm dậy bên giường.

Hai mẹ con đối mặt nhau. Đôi mắt mụ Năm trừng trừng, đôi mắt Phúc chó cũng quắc lên…

Đây là lần thứ nhất trong đời mụ Năm gặp trường hợp này. Chưa bao giờ con trai mụ trái lời mụ. Sự ngạc nhiên làm mụ hoang mang giây lát, sau đó cơn giận của mụ thắng, mụ giơ bàn tay lớn tướng lên và gầm thét như một con hổ cái:

– Đưa ngay cho tao. Tao đánh chết mày ngay bây giờ. Mầy dám cãi tao hả?

Bộ mặt phì phị của mụ có những màu xanh, đỏ, trắng lẫn lộn.

Phúc chó rụt đầu lại. Gã la lên:

– Không… Không…

Lưỡi dao nhọn đột hiện trên tay Phúc chó. Mụ Năm cũng đứng yên. Đôi mắt mụ như rực lửa, mụ không quen bị chống đối, nhất là bị chống lại với dao, với súng. dù kẻ chống mụ có là đứa con trai mà mụ thương yêu nhất đời…

Đây là lần thứ nhất Phúc ra mặt chống lại mụ. Tệ hơn nữa là gã dám giơ dao ra dọa mẹ. Mụ Năm nhớ lại lời khuyến cáo vừa mới đây của ông Đốc và một làn hơi lạnh chạy dài nơi xương sống mụ.

Nhưng giọng nói của mụ vẫn không run:

– Cất dao đi ngay. Mày đám dùng dao dọa mẹ mày sao? Thằng khốn… Mày giở chứng gì vậy?

Mụ không dám dùng đến cái tiếng mụ tối kỵ là “điên”. Rất có thể là trong thâm tâm mụ biết thằng con quý của mụ có chứng bệnh điên nhưng mụ nhất định không chịu nhìn nhận như thế.

Bỗng dưng Phúc chó nở một nụ cười:

– Bà ngán hả? Tôi biết bà ngán… Bà sợ… Bà cũng sợ tôi như chúng nó vậy.

– Mày nói láo… Mày là con tao… Tại sao tao lại sợ mày? Đưa chuỗi kim cương đây…

Lần đầu tiên trong đời Phúc chó tỏ ra có thủ đoạn:

– Cũng được… nhưng phải như vầy mới được… Má muốn chuỗi hạt, tôi muốn cô đó… Thì trao đổi… Má làm sao cho cô đó ưa tôi, chịu ở với tôi, tôi trao cho má chuỗi kim cương… Đồng ý chưa?

– Chết cha mày…

Mụ Năm đã định giơ tay lên vả cho thằng con năm bảy cái tát vào mặt, nhưng bàn tay gã cầm con dao nhọn không rung động và vẻ mặt của gã con làm cho mụ dừng lại. Mụ nhìn thấy rõ bộ mặt của một tên sát nhân lúc sắp giết người ở trước mặt mụ. Mụ hiểu rằng nếu mụ làm dữ, gã con sẽ làm dữ lại và nó sẽ làm dữ hơn mụ. Mụ không dám thẳng tay hại con nhưng thằng con mụ đang sẵn sàng thẳng tay hạ độc thủ với mụ. Một lần nữa, mụ Năm lại nghĩ rằng thằng con mình còn dại và nó dám làm vậy vì nó biết mẹ nó chiều nó, thương nó.

Hai mẹ con đứng lặng nhìn nhau. Một lát sau, Phúc chó nói:

– Tôi giữ chuỗi hạt, má đừng có đòi, tôi không đưa ngay cho má đâu. Nếu tôi không lấy được cô Bạch Lan, má sẽ không bao giờ cầm được chuỗi hạt. Má qua gặp cô ấy ngay đi. Má nói khéo, má nói với cô ấy hộ tôi. Tôi biết má nói là được. Má cũng phải nghĩ đến tôi chứ? Tôi cũng cần có bạn. Tôi không thể chịu được chuyện mấy thằng hôi hám dưới đó. Má có ông Đốc là người để má chuyện trò. Tôi chẳng có ai. Tôi muốn có nàng.

Mụ Năm suy nghĩ rất nhanh trong lúc gã con nói. Mụ thấy rằng dù có trong tay ngay bây giờ chuỗi kim cương, mụ cũng chưa thể bán được nó đi ngay. Mụ phải cất giấu nó, phải chờ ít lắm là nửa năm mới dám tính chuyện đem bán nó. Nếu con trai mụ giữ chuỗi hạt đó ít lâu cũng chẳng sao. Điều quan trọng là việc gã dám ra mặt chống đối lại mụ. Hành động đó làm uy tín của mụ bị sứt mẻ nặng. Thiếu uy tín, mụ không thể chỉ huy được bọn côn đồ này. Chống cự được một lần, gã con sẽ quen đi và sẽ chống cự những lần sắp tớl. Một lần nữa, lời cảnh cáo của ông Đốc làm cho mụ vừa sợ, vừa buồn. Lần này thì mụ phải nhận ông già nói đúng: thằng con cưng của mụ đích thực là thằng có bệnh bất thường. Nó quả thật là nguy hiểm. Nó có thể giết mẹ nó như bất cứ một mụ đàn bà nào khác, nếu mẹ nó làm nó trái ý. Nó thiếu suy xét… Mụ không thể liều lĩnh thử thời vận để rồi lãnh một dao vào bụng… Mụ phải đối phó với con bằng cách khác. Và ngay lúc này mụ nên chiều nó.

Vụ này sẽ chẳng kéo dài. Chỉ trong vài ngày nữa lão Tạ Phong sẽ nộp tiền, cô gái sẽ biến mất, thằng con mụ sẽ chóng quên nàng. Vậy là xong. Cứ kể ra thì để cho nó “vui” với cô gái đó ít lâu cũng là một việc hay, còn hơn là để nó mê mệt một con chơi bời nào đó. Nếu gã khoái cô đó sao mụ lại ngăn cản nhỉ? Ông Đốc có nói đến nhiều người chỉ vì thiếu ái ân, thiếu tình dục mà tánh nết trở thành bất thường, khó khăn, dở điên, dở khùng. Biết đâu gã con mụ cũng chẳng lừng khừng, khác người vì vậy.

Nghĩ vậy, mụ Năm dịu nét mặt và lùi lại:

– Cất dao đi con… Có cái gì đáng đâu mà mẹ con mình phải to tiếng với nhau… Được rồi… con muốn gần cô Bạch Lan ít ngày, mẹ không cản. Nhưng để mẹ thu xếp… Cất ngay con dao đi. Con dùng dao dọa mẹ như vậy con không thấy xấu hổ sao?

Phúc chó chợt hiểu rằng như vậy là gã đi thắng mẹ gã một trận.

Gã cười khẹc khẹc khoái trá:

– A… coi bộ má biết điều với tôi rồi đó…

Gã bỏ dao vào túi áo:

– Vậy như phải chớ… – Gã khôi hài theo kiểu hề cải lương – Hay lắm… Hay lắm… Khá khen…

Và gã đổi giọng:

– Má yên trí, tôi sẽ đưa chuỗi hạt này cho má khi nào tôi được hài lòng. Nhưng muốn tôi hài lòng, má phải chiều tôi cái vụ đó à.

Mụ Năm chầm chậm xuống cầu thang. Vừa đi mụ vừa nghĩ thầm: “Ông Đốc nói đúng. Nó nguy hiểm thiệt. Nó còn có thể giở trò nhiều nữa… Có điều nó là con mình, mình chẳng thể nào thẳng tay với nó. Hai nữa là mình đã già mất rồi. Mình khó lòng bắt nó làm theo ý mình lâu hơn nữa…”

(Còn tiếp Chương 2)

Share this post