Trong Vòng Tay Du Đãng (Tiểu Thuyết Phóng Tác – Hoàng Hải Thủy) Chương 2.4

Trong Vòng Tay Du Đãng (Tiểu Thuyết Phóng Tác – Hoàng Hải Thủy) Chương 2.4

TRONG VÒNG TAY DU ĐÃNG
* Tiểu Thuyết Phóng Tác Hoàng Hải Thủy
* Chiêu Dương xuất bản (Sài Gòn, 1970)
* Nguồn: Blog Hoàng Hải Thủy (https://hoanghaithuy.wordpress.com); https://vietmessenger.com

* Để đọc những phần đã đăng, xin vào chuyên mục Search this site (Tìm Kiếm) và gõ tên tác giả: Hoàng Hải Thủy.

CHƯƠNG 2
(Tiếp theo)
2.4

Quần đen thấy cánh cửa căn phòng số 107 – phòng này đối diện với phòng 101 – xịch mở. Môt người đàn bà từ trong phòng 107 ló đầu ra. Nàng nhìn suốt lối đi ra cầu thang như sợ có ai nhìn thấy. Quần nhận ra nàng ngay. Nàng chính là người thiếu phụ bí mật đã liệng cho gã tấm giấy có tên Sơn gù hồi tối.

Quần hãy còn hoang mang không hiểu tại sao nàng không ở trong căn phòng số 101 là phòng nàng mà lại qua phòng trước cửa. Gã cũng chưa biết là gã phải làm gì. Người thiếu phụ sau khi nhìn và yên trí là bên ngoài không có ai, đã bước ra khỏi phòng. Nàng bước nhanh ba bước qua chiều ngang của hành lang để lỏn vào phòng số 101 và đóng cửa lại.

Hai gã côn đồ nghe rõ tiếng khóa cửa rập lại phát ra một tiếng “tách”:

Hai gã côn đồ thì thào:

– Phải nó không?

– Nó đó…

– Số dách… Cho tao ngủ với nó một đêm mà bắt tao giảm mười lăm năm thọ tao chịu liền… Bây giờ mình làm chi nó đây?

Phiến khụt khọt thô bỉ:

– Hai thằng mình xông vào… Cho mày gặp nó trước, tao sau.

Quần lên mặt đàn anh gắt:

– Đừng có rỡn…

– Tao nói thiệt chứ rỡn hồi nào…? Đàn bà khêu gợi phây phây như vậy mà một mình ở khách sạn, không để chờ đàn ông đến… thì còn với mục đích gì nữa chứ? Tao hỏi mày…

– lm đi. Mày ra ghếch cầu thang, để tao vô hỏi nó.

– Được rồi. Ông ra canh cho mày làm ăn. Khi mày… xong đến lượt ông… Không cho ông hưởng với, ông đi cớ bót…

Phiến đi ra cầu thang.

Quần đi tới gần cánh cửa phòng số 107.

Gã muốn coi có ai trong phòng này trước. Gã muốn biết người thiếu phụ nọ vào phòng này làm gì với ai. Coi xong phòng nay, gã qua phòng 101 tìm nàng cũng chưa muộn.

Phòng một trảm lẻ bảy – nơi người thiếu phụ vừa bước ra với vẻ lén lút – cửa đóng nhưng không khóa. Quần đẩy nhẹ, cửa mở ngay. Gã bước vào, phòng này cũng tối đen như mực. Gã bật chốt đèn…

Ánh sáng vừa lên, Quần đứng sững lại và hơi thở của gã như ngừng lại ngay lúc đó.

Một gã đàn ông thấp bé nằm sấp trên sàn phòng. Tuy đứng hơi xa, Quàn cũng trông thấy rõ nơi thái dương người đàn ông nọ có một lỗ tròn, máu đỏ từ đó chảy ra đầy mặt người nọ. Máu chảy cả xuống sàn phòng.

Không cần phải nhìn kỹ. Quần biết rằng lỗ tròn đó là do đạn súng lục gây ra và người đàn ông nọ đã chết…

Nhìn kỹ hơn chút nữa, Quần đã nhận ra người bị bắn chết đó là ai.

oOo

Rất ít khi mụ Năm phải suy nghĩ lâu hay tỏ ra lo âu vì một việc gì để cho người ngoài nhận thấy.

Nhưng đêm nay mụ Năm đã lo âu, đã suy nghĩ lâu, và ông Đốc là người nhận thấy sự lạ ấy, qua nét mặt – lúc bình thường, lúc vui đã dữ tợn, bây giờ càng đầy vẻ đe dọa – của mụ Năm, chứng tỏ lúc này mụ đang lo âu. Ông bác sĩ già và sa đọa thấy rằng đây không phải là lúc ông nên hỏi mụ những câu hỏi lẩm cẩm hoặc nói về những chuyện mà mụ không ưa. Ông ngồi đó, uống rượu, hút xì gà và đánh bài một mình. Thỉnh thoảng ông lại liếc nhìn mụ Năm. Từ lâu nay ông đã quen thấy người đàn bà này tỏ ra vững vàng, không bao giờ lo âu và luôn luôn làm chủ tình thế, lúc nào cũng nắm phần chủ dộng, ông lây cái thản nhiên của mụ. Giờ đây, thấy mụ lo âu, ông không thể nào thản nhiên mặc mụ được. Ông cất tiếng sau khi nhìn mụ một lúc lâu:

– Có chuyện chi vậy, bà?

Mụ đàn bà mập bự càu nhàu:

– Chẳng có chuyện gì hết..

– Tôi thấy bà coi bộ không được vui… Dường như bà đang lo chuyện gì… Phải không bà Năm?

– Tôi có lo ông cũng chẳng giúp gì tôi được. Việc tôi lo không phải là việc của ông.

Không còn gì để mà hỏi nữa – ông Đốc rất tránh tranh luận với mụ Năm cũng như với tất cả mọi người – ông nhún vai buông cỗ bài xì xuống bàn và đứng đậy đi ra cửa. Bên ngoài, trăng đêm chiếu sáng khu vườn. Sào huyệt của mụ Năm nằm trong một vi-la khá lộng ở khu gần như trung tâm của Sài Gòn. Quanh đây toàn là vi-la. Người sống trong những vi-la này không quen biết nhau, vi-la nọ không bao giờ giao du với vi-la kia, người ở vi-la không bao giờ biết mặt nhau dù có sống láng giềng với nhau khoảng cả mười năm trong hai vi-la sát nhau. Mụ Năm cư ngụ ở đây thật kín. Quanh căn nhà có vườn rộng, có cảnh. Ông bác sĩ già đốt một điếu xì gà Alhambar và ngồi xuống bực thềm ngoài hàng hiên chan hòa ánh trăng vàng.

Trong nhà, mụ Năm còn suy nghĩ một lúc lâu nữa. Đột nhiên mụ đứng dậy. Dường như mụ đã có một quyết định. Mụ đi phăng phăng tới mở một ngăn tủ, lấy từ đó ra một cái thước bằng cao su, loại thước các ông tài xế lái xe cho chủ Tây thường dùng để đo ét-xăng.

Ông Đốc nghe tiếng chân đi huỳnh huỵch trong nhà. Ông quay đầu nhìn vào nhà, ông thấy mụ Năm tay ve vẩy cây thước bằng cao su đi phăng phăng lên lầu. Ông tự hỏi không hiểu mụ Năm lên lầu làm gì.

Mụ Năm ì ạch lên cầu thang, mụ đi thẳng tới căn phòng dùng làm nơi giam giữ Bạch Lan.

Căn phòng làm bằng gỗ lim chắc chắn như cửa nhà ngục. Khi cho làm lại cửa này, mụ Năm đã tính trước đến chuyện sẽ có ngày mụ dùng phòng làm nơi giam người và do đó cánh cửa phòng phải thật chắc. Ổ khóa cửa thuộc loại tối tân nhất. Khi cửa phòng đã đóng dù người có ở ngoài hay ở cả trong phòng cũng cần có chìa khóa mới mở được cửa. Chìa khóa cửa phòng này được treo cẩn thận trong chùm chìa khóa nhiều tới nửa trăm chiếc lúc nào cũng tòng teng nơi bụng mụ.

Mụ Năm mở cửa, bước vào phòng và đóng cửa lại.

Đây là một căn phòng không lớn mà cũng không nhỏ. Phòng có cửa sổ nhìn xuống vườn cây, nhưng ô cửa sổ này có chấn song sắt lại có kiếng dầy. Người ở trong phòng có thể nhìn xuống vườn cây nhưng không thể la gọi người ở dưới vườn và cũng không thể liệng vật gì ra khỏi phòng. Tấm kiếng dầy che cửa thuộc loại kiếng đặc biệt đập không bể và chỉ thông có một mặt. Nhìn từ ngoài vào không thấy gì bên trong hết.

Phòng có một giường, một tủ áo, một bàn, một ghế. Tất cả mọi vật đều chỉ có một trong phòng này. Và vật gì cũng cũ, xấu và dơ dáy.

Chỉ có người thiếu nữ trong phòng này là đẹp!

Nàng ngồi trên mép giường. Nàng đã cởi chiếc áo đầm trắng và giờ đây nàng bận bộ áo lót thay cho áo ngủ. Trong bộ áo mỏng tanh cũng toàn một màu trắng đó, Bạch Lan càng có vẻ trẻ và đáng thương hơn.

Đôi mắt nàng mở rộng nhìn mụ Năm. Nàng vội vã và sợ hãi lùi ra khi mụ ngồi xuống giường với nàng. Thân hình đồ sộ của mụ làm cho cả cái giường chuyển động rền rĩ.

– Tao có chuyện cần nói với em…

Mụ Năm đưa cái thước cao su ra trước mặt thiếu nữ:

– Em có biết cái này để làm chi không?

Bạch Lan lắc đầu. Nàng như người đang cơn ác mộng. Mụ Năm quất nhẹ cây thước xuống mặt đệm giường:

– Cái này mà đánh thì đau lắm. Em đừng để tao phải thử vào mình em… Nghe chưa?

Bạch Lan thẫn thờ lắc đầu. Ngẩn ngơ đúng là không hiểu gì hết. Bất thình lình mụ Năm xáng một cái vào đầu gối Bạch Lan. Toàn thân nàng cong lên như bi điện giựt. Vẻ ngơ ngác, ngái ngủ của nàng mất đi. Nàng trợn mắt nhìn mụ đàn bà với một vẻ giận dữ. Hai tay nàng nắm chặt lại:

– Bà dám đánh tôi ư?

Mụ Năm nhe răng:

– Tao đánh thì em làm gì nổi tao?

Hàm răng nhe ra làm mụ giống con chó điên nổi cơn.

Mụ đặt đầu cây thước vào má Bạch Lan, kéo nhẹ nhẹ như để đùa nàng. Nàng gạt mạnh cây thước ra. Mụ Năm buông cây thước xuống giường và dùng hai bàn tay lớn của mụ chụp lấy cả hai tay nàng. Nàng cựa mạnh nhưng không sao có thể dằng nổi tay ra.

Mụ Năm kéo mạnh nàng gần lại. Mụ ghé mặt mụ vào sát mặt nàng. Bạch Lan ghê tởm cố tránh nhưng không được.

– Em đừng tưởng tao già, tao yếu mà lầm. – Mụ Năm thở mạnh vào mặt nàng – Tao tuy nhiều tuổi nhưng tao còn dư sức đàn áp ba đứa con gái hơ hớ như em… Trước hết, tao tặng cho em một bài học… Nói theo ngôn ngữ của bọn trẻ bây giờ… tức là tao biểu diễn một vài đường cho em coi chơi… Em từ ngày lọt lòng mẹ tới bây giờ chưa bị ai đánh đau lần nào phải không? Hôm nay tao cho em thưởng thức một trận đòn bốn món ăn chơi… Em nên nhớ đây là tao đánh biểu diễn chớ tao chưa có đánh thiệt à. Đánh chơi khác, đánh thiệt khác…

Mụ đẩy mạnh, Bạch Lan ngã nhào xuống giường:

– Tiên võ hậu văn – Mụ cười hềnh hệch với câu xổ nho – Tao hãy đánh cho em một mách cái đã, rồi nói chuyện phải trái với em sau…

oOo

Ông Đốc vẫn ngồi hút xì gà trên thềm nhà khi Khích ve về tới. Xuống xe, Khích vội vã hỏi ngay:

– Ông đã thấy hai thằng Quần đen và Phiến đá chúng nó về chưa, ông?

Ông Đốc lắc đầu:

– Chưa. Có chuyện gì xảy ra vậy?

Khích bước vội vào nhà. Ông Đốc vào theo. Khích cầm chai rượu lên rót vào ly nhưng rượu trong chai cạn, gã bực dọc quăng chai xuống đất:

– Ở trong cái nhà này, có bao nhiêu rượu ông nốc hết. Sờ tới chai nào cũng cạn. Ông uống tham bỏ mẹ.

Biết lỗi của mình và như muốn chứng tỏ mình là đàn anh mặc dù mình không bắt buộc phải làm thế, ông Đốc cũng sốt sắng đi mở tủ lấy chai rượu mới mang ra khui. Ông rót rượu vào ly cho Khích, luôn tiện rót cho mình một ly đầy. Ông đoán biết là có chuyện gì chẳng lành vừa xảy tới với Quần, tên côn đồ được coi là khá nhất bọn:

– Quần đen làm sao, chú?

Khích ve lo âu:

– Tôi cũng không biết rõ nữa.. Nó bảo tôi lái xe đưa nó và Phiến đá tới khách sạn Đại Nam. Hai thằng vô đó bảo tôi ở ngoài xe chờ sẵn để vọt. Tôi ngồi ngoài nhưng thấy có hai thằng cớm tới, tôi vọt. Đi một vòng mất chừng năm phút, tôi quay trở lại và nghe có tiếng súng nổ trong khách sạn. Rồi tôi thấy cả lô cớm ùa tới. Thế là tôi vọt về đây luôn.

– Vậy thì hai thằng đó kẹt trong đó rồi. Không hiểu hai chúng nó vô đấy làm gì kìa? Các anh bậy thật. Đang lúc quan trọng này, lẽ ra đi đâu phải báo cho má Năm biết trước chứ…

– Nếu nói cho bà biết, làm sao còn đi đâu được nữa…

Khích nhìn lên trăn nhà:

– Tiếng gì vậy? Nghe như tiếng con bé nó kêu phải không nhỉ? Để tôi lên coi…

Ông Đốc ngăn lại:

– Đừng lên thì hơn. Bà Năm đang ở cạnh nó.

Khích ve gật đầu ra vẻ hiểu chuyện:

– À… bà ấy đang ra uy với con nhỏ…

Hai người đứng im lặng nghe tiếng kêu của người thiếu nữ bị bắt cóc từ căn phòng kín trên lầu vẳng xuống. Chắc nàng kêu la lớn lắm nhưng vì căn phòng giam giữ nàng rất kín, tiếng kêu của nàng chỉ lọt được ra ngoài rất nhỏ. Một lát sau, Khích ve phăm phăm đi tới mở máy radio. Tiếng nhạc quân hành từ máy vang ra át hẳn tiếng kêu của Bạch Lan.

Khích ve rút khăn mùi soa bẩn ra lau mồ hôi trên mặt:

– Mẹ kiếp… Thật chưa thấy… bà đàn bà nào rùng rợn như bà Năm nhà mình… Nhiều lúc bà ấy làm tôi thấy ớn xương sống… Đàn bà gì mà ghê thấy mẹ… Chắc ngày xưa lão Năm chồng mụ vì ngán mụ mà phải biến vội qua thế giới khác…

Ông Đốc uống cạn ly rượu trên tay và rót ngay ly khác:

– Chú cẩn thận đừng để cho bà nghe được thì chú lôi thôi à…

Trong phòng kín, mụ Năm ngừng tay. Bộ ngực vĩ đại của mụ lên xuống dập dồn vì thở mạnh. Trận đòn ra mắt, dằn mặt này làm cho mụ thở mạnh và hơi mệt. Mụ ngồi thở và nhìn ngắm người thiếu nữ nằm đó quằn quại vì đau đớn. Mặt nàng nhăn nhó chan hòa nước mắt, những ngón tay nàng bấu chặt lấy nệm giường.

– Bây giờ ta với cưng có thể nói chuyện với nhau được rồi…

Mụ Năm bắt đầu nói, những gì mụ nói làm cho Bạch Lan quên cả đau đớn thể xác. Nàng quay lại, đôi mắt mở to nhìn mụ như không thể tin được những gì mụ nói.

Đột ngột, nàng choàng dậy:

– Không…

Mụ Năm trừng mắt. Nàng im. Mụ lại nói…

Nàng lại la lên:

– Không…

Mụ Năm lại bắt đầu bực mình, tay mụ với lấy cây thước:

– Mày không muốn có được hay không? Tao bảo mày làm vậy chứ tao có hỏi ý kiến mày đâu mà mày cứ không… không… mãi? Mày phải làm đúng những gì tao bảo, nếu không mày chỉ khổ thân thôi… Cuối cùng mày vẫn phải chịu…

– Không… Chết… cũng… không…

Mụ Năm đứng bật dậy. Tuy mụ to béo nhưng hành động và cử chỉ của mụ vẫn còn nhanh nhẹn. Bạch Lan nhắm mắt và úp mặt xuống nệm giường khi mụ giơ cây thước lên…

Nhưng cây thước đó không đánh xuống. Mụ Năm đổi ý, mụ từ từ hạ tay xuống. Mụ nhìn xuống đôi mông tròn, nây và cặp đùi thon dài của Bạch Lan trình bầy trên chiếc giường hẹp. Tuy là đàn bà, mụ cũng thấy rõ ràng là nàng đẹp, nàng quyến rũ, mụ lẩm bẩm nói một mình:

– …Tao không có quyền làm hư tấm thân bạc triệu này… Tao có thiếu gì cách khác… Được rồi… Đã có ông Đốc… Tao bảo ổng cho mầy một mũi chích là xong ngay. Khó gì…

Mụ huỳnh huỵch ra khỏi phòng lúc Bạch Lan úp mặt xuống gối khóc nghẹn ngào.

oOo

Quần – mồ hôi toát ra đầy mặt – đứng ngây ra đó nhìn xác người nằm gần ngay dưới chân gã.

Người bị bắn chết đó là Kính hôi, tức Kính xi-măng, nghề nghiệp: báo bịp, phóng viên chuyên loan tin về đua ngựa, cung cấp tài liệu về đời tư của nhà giầu cho thầy bói và chỉ điểm cho mật thám.

Quần đen vừa mới nghe nói đến Kính hôi hồi tối. Kính hôi đã gặp bọn Bái chuột ở Đà Lạt và nói cho Bái chuột nghe về vụ chuỗi hạt xoàn bạc triệu của cô con gái nhà tỷ phú họ Tạ. Kính đã khai vụ này với cảnh sát và cả quyết bọn Bái chuột là thủ phạm vụ bắt cóc cô Bạch Lan.

Và giờ đây, Kính hôi đã chết, bị bắn chết, một phát đạn trúng mang tai. Lỗ đạn nhỏ làm cho Quần biết ngay rằng viên đạn phải là đạn của súng cỡ nhỏ vừa tay đàn bà và đàn bà có thể bắn được.

Giờ đây, nếu cớm ập tới, gã sẽ bị bắt ngay với xác chết này. Và dù thiên hạ không tìm được võ khí giết người ở gần gã, gã cũng ở tù rục xương, tù không còn có ngày trở ra…

Tuy sợ nhưng Quần đen vẫn không cuống hoặc rối trí. Kinh nghiệm của cuộc sống côn đồ nhiều bắn giết, trốn tránh, thù hận và cuồng bạo đã cho gã biết rằng gặp những trường hợp nguy khốn, con người phải dùng đến nhiều can đảm và tỉnh trí mới thoát chết được… Như trong lúc này chẳng hạn, nếu gã cuống lên, nếu gã bỏ chạy chưa chắc gã đã ra khỏi khách sạn này. Gã lờ mờ cảm thấy rằng gã bị gài bẫy. Có người đã giết Kính hôi và dụ cho gã vào căn phòng này… Mà người gài bẫy gã rất có thể là người thiếu phụ có cái tên ghi trong sổ khách sạn là Nguyễn Thị Nhung.

Gã cúi xuống cầm lấy cổ tay Kính hôi. Gã thấy cánh tay kẻ chết hãy còn mềm mềm, chưa cứng ngắc, chứng tỏ rằng kẻ chết chưa chết lâu. Kính hôi bị bắn mới chừng ba mươi phút.

Gã đi ra cửa và nhìn ra hành lang.

Phiến vẫn đứng gác nơi đầu thang lầu. Chưa có gì đáng sợ cả. Quần rút khăn tay ra lau quả đấm cửa cho mất dấu tay của gã để lại nơi đó. Rồi gã đi ra. Gã bước qua cửa phòng tới trước mặt, áp tai vào cửa lắng nghe. Đầu hanh lang, Phiến quay lại nhìn bạn. Không có nghe tiếng động nào bên trong phòng cả nhưng lần này, Quần biết chắc là bên trong có người thiếu phụ bí mật. Gã gõ cửa. Thoạt đầu gã gõ khẽ, sau gã gõ mạnh. Tiếng gõ cửa đầy đe dọa.

Gã gọi qua cánh cửa.

– Ê, cô Nhung… Tôi biết có cô trong phòng. Ra mở cửa ngay. Nếu không, đừng có trách.

Quần tra ngay chìa khóa riêng của gã vào ổ khóa, nhưng người thiếu phụ dường như đã đề phòng, nàng có chặn một vật gì đó vào ổ khóa làm cho cái chìa khóa có thể mở được gần hết những ổ khóa khách sạn kiểu này của gã côn đồ trở thành vô dụng.

Đột ngột giữa cái im lặng của nửa đêm, có tiếng la lớn, tiếng người thiếu phụ và rõ ràng là nàng la ở trong phòng.

– Ai cứu tôi… Cảnh sát… cứu tôi!

Quần nghe tiếng kêu và biết rằng nàng nhô mình ra cửa sổ và cửa sổ của phòng nàng lại nhìn xuống mặt đường. Như vậy là có chậm cũng chỉ là vài ba phút nữa thôi, cảnh sát, lính kín sẽ kéo lên đây nườm nượp.

Tiếng kêu làm cho Quần đen giật mình, gã nhảy lùi lại một bước xa cánh cửa.

Đầu kia, Phiến cũng nghe thấy tiếng la. Gã gọi tới:

– Biến đi mày…

Quần chạy tới và hai gã côn đô theo nhau chạy rầm rập xuống thang lầu.

Phiến đá chạy trước, chợt y dừng lại :

– Khoan… Để coi đã…

Hai gã nhô người ra ngoài thành thang lầu nhìn xuống. Dưới nhà, nơi trước quầy tiếp tân có anh già bị hai gã đánh lừa hồi nãy, đã có hai người cảnh sát bận thường phục đứng đó. Hai chàng này nhìn nhau và bắt đầu chạy lao lên thang. Họ đã nghe thấy tiếng kêu cứu. Nếu bây giờ hai gã côn đồ chạy xuống, bốn người sẽ gặp nhau ở giữa chừng thang lầu.

Không ai nói với ai một tiếng, hai gã côn đồ cùng quay gót chạy lên. Chúng chạy mãi lên những tầng trên cùng của khách sạn. Những cánh cửa phòng mở ra, người thập thò trong khung cửa nhìn ra, gọi nhau, hỏi nhau…

Vừa chạy, Quần đen vừa bảo bạn:

– Lên mái nhà…

Bên dưới, hai người cảnh sát rầm rập chạy lên.

Hai gã côn đồ lên tới từng cao nhất của khách sạn. Cuối hành lang có một khung cửa bằng sắt. Đó là cửa lên mái nhà. Nhưng cửa đó có khóa. Không còn thì giờ để mở cửa đàng hoàng nữa, Quần rút súng nhắm vào ổ khóa nổ hai phát. Ổ khóa văng ra. Cánh cửa bật mở.

Trong lòng khách sạn, tiếng nổ vang động như tiếng sấm rền. Hai gã côn đồ lảo đảo chạy ra vùng lạnh mát của trời cao. Nóc khách sạn là một cái sân bằng phẳng. Hai gã chạy tới mép sân, chúng cùng tuột xuống mái nhà bên cạnh.

Quần hổn hển:

– Chia tay nhau ở đây.

Hai gã chạy rẽ ra hai ngả.

Quần chạy về phía tay mặt. Đêm tối đen. Trên cao này, bóng đêm làm gã không dám chạy nhanh hay bước liều. Mái rêu trơn trợt, chỉ xẩy chân là gã có thể bị lăn tuốt xuống dưới vỉa hè và chết, người nát như tương.

Đi tới nép mái nhà gã nhìn xuống. Vỉa hè xa tít dưới kia làm cho gã chóng mặt. Hè phố lố nhố những người, một chiếc xe tuần tiễu của cảnh sát áp tới. Vài bóng cảnh sát cầm súng trường từ trong xe tuần tiễu nhảy ra, chạy vào khách sạn.

Tình trạng thật nguy khốn. Có tiếng người sau lưng, Quần quay lại và thấy mấy bóng người lố nhố vừa hiện ra trên nóc khách sạn. Cảnh sát đã theo lên tới đó, gã có muốn nấp mãi ở đây cũng không được.

Gã cũng không thể nào một mình mà chống cự lại với từng kia cảnh sát viên võ trang đầy đủ. Dù có bắn trúng được một hai người nhờ bắn trước, nhờ nấp kín một nơi mà người đuổi theo gã không thấy, gã cũng không thể thoát chết. Vấn đề của gã là chạy thoát chứ không phải là ở lại chiến đấu và chịu chết.

Quần thấy rằng mình chỉ còn có lối thoát nếu chạy vào được tòa nhà bên.

Hiện gã đang đứng trên nóc tòa nhà bên cạnh khách sạn rồi nhưng nơi này còn gần với khách sạn quá, gã cần thoát đi xa hơn nữa…

Gã men theo mép tường chạy đi. May sao không có ai đuổi theo về phía gã cả. Những người mới leo lên mái nhà dường như trông thoáng thấy bóng Phiến đá nên hùa nhau chạy theo.

Lối vào tòa nhà bên cạnh đó cũng có một cánh cửa sắt. Cửa chỉ gài then hờ nên Quần đạp mạnh một cái, nó mở tung ra.

Quần bước vào trong lòng tòa nhà này. Dường như đây cũng là một khách sạn hoặc là một bin-đinh có phòng cho mướn tháng. Gã thấy lối đi cũng là một hành lang và hai bên có hai hàng cửa phòng.

Hành lang này vẫn vắng nhưng Quần nghe từ bèn dưới có tiếng người lao xao nói lên. Gã nhẹ bước đi tới đầu hành lang, nơi có cầu thang đi xuống từng dưới và dừng lại đó nhìn xuống. Bên dưới gã thấy đã có bóng cảnh sát gác.

Quân lùi lại. Gã định thoát ra đường bằng lối này nhưng cảnh sát quen thuộc với việc bắt bọn côn đồ chạy trốn theo đường mái nhà như thế này rồi. Việc đầu tiên là họ đặt người đứng chặn tất cả những cửa ra vô những tòa nhà bên. Gã đi xuống bây giờ là bị chặn ngay. Mà gã cứ nấp mãi trên mái này cũng không xong. Khi đã khám xét xong những căn nhà bên, cảnh sát sẽ khám tới đây, trước sau gì họ cũng bắt được bọn chạy trốn.

Mặt Quần ướt đẫm mồ hôi. Tình trạng của gã nguy hiểm thực sự.

Gã lùi lại. Lúc đó dường như không còn suy nghĩ nữa, gã bước ngay vào phòng có khung cửa mở đầu tiên mà gã thấy.

Phòng này sáng đèn.

Một người thiếu phụ đứng ở cửa sổ, nàng nhô mình ra ngoài nhìn xuống dưới đường. Như vậy là nàng quay lưng lại cửa và không biết là có người đàn ông lạ vừa bước vào phòng mình.

Quần chỉ mới nhìn thấy đằng sau của nàng, nhưng qua dáng lưng, đôi mông tròn và cặp đùi dài của nàng gã cũng biết nàng là một người đẹp.

Gã đóng cửa lại và nhón gót đi tới sau lưng nàng. Gã dừng lại đó nhưng dường như người thiếu phụ cảm thấy có người lạ vào phòng, nàng đột ngột quay lại.

Quần xô tới. Gã chặn ngay bàn tay lên miệng nàng ngăn tiếng kêu từ đó phát ra, tay kia nắm cổ tay nhỏ của nàng, bẻ quặt lại.

Gã kéo nàng ngã vào ngực gã và nói nhỏ vào tai nàng :

– Im… Không được kêu… Kêu là chết ngay…

Người nữ chủ nhân căn phòng này có cái thân thể nẩy nở của một thiếu phụ nhưng khuôn mặt và nét mặt nàng lại là khuôn mặt và nét mặt của một thiếu nữ. Nàng chỉ nhiều lắm là mười tám mươi chín tuổi. Nàng ngước mắt nhìn lên mặt gã. Bàn tay gã côn đồ che mất gần nửa mặt nàng. Quần thấy nàng có vẻ sợ hãi, kinh hoàng đến nỗi gã nghĩ rằng nàng có thể ngất đi trong vòng tay gã.

Gã vội tiếp:

– Đừng sợ… Nếu cô không la… Tôi sẽ không làm gì cô đâu…

Thân thể người thiếu nữ đang cứng ngắc vì chống cự chợt mềm đi…

Quần nới bớt bàn tay bịt miệng cho nàng thở…

Gã nghe tiếng người nói lao nhao đâu đó và tiếng chân đi bên ngoài:

– Tôi đang bị cảnh sát đuổi bắt – Gã lại nói nhỏ vào tai nàng – Tôi phải trốn ở đây với cô… Cô nên bình tĩnh… Cô cứ trả lời họ theo như tôi bảo. Sẽ không có gì tai hại xảy ra cho cô… Đi… Lên giường nằm đi, như là cô đang ngủ…

Gã dìu nàng trở lại giường và đặt nàng nằm vào giữa giường:

– Không được la nghen.

Gã bỏ tay bịt miệng nàng ra. Nàng thở hổn hển:

– Tôi không la đâu.

– Tốt.

Gã tắt điện. Phòng tối om. Rồi gã đi trở lại giường, gã nằm dài trong khoảng giữa chiếc giường và vách tường. Rút súng ra cầm tay, gã nói :

– Nếu họ vô đây thấy tôi, thế nào cũng có bắn lộn và không khéo cô sẽ lãnh đủ. Cô nên im miệng thì thì hơn. Tôi nói trước rồi đó.

Người thiếu nữ nói rõ và đỡ sợ hơn:

– Tôi đã nói là tôi không kêu mà…

Bin-đinh vang động tiếng đập cửa, tiếng mở và đóng cửa, tiếng người gọi nhau, hỏi nhau. Những tiếng động ấy cho Quần biết rằng cảnh sát đang tiếp tục mở cuộc lục soát từng phòng ở trong bin-đinh này.

Quần nhổm lên dặn dò người thiếu nữ :

– Khi họ vô đây, phải nói là cô nằm ngủ một mình, không có ai vào hết. Nghe chưa? Cô phải làm làm sao cho họ tin và đi ra.

Gã thò tay vào trong tấm mền và nắm lấy tay nàng. Gã ngạc nhiên khi thấy nàng không có vẻ gì sợ mà lại nằm chặt lấy tay gã.

– Cô không có việc gì phải sợ tôi cả…

Gã nghe nàng đáp:

– Tôi không sợ anh…

Họ nằm im chờ. Quần nghe rõ tiếng thở mạnh của của người thiếu nữ hòa nhịp với tiếng trái tim gã đập.

Những tiếng chân tới gần trước cửa phòng họ.

Cửa phòng mở hé rồi mở rộng. Người thiếu nữ run giọng hỏi ra:

– Ai đó?

Kẻ mở cửa phòng chiếu ngọn đèn bấm vào phòng:

– Cảnh sát… Chúng tôi đi tìm bắt hai tên sát nhân… Có mình cô trong phòng này thôi ư?

– Có mình tôi thôi…

– Cô nên khóa cửa lại mà ngủ chứ…

Ánh đèn bấm chiếu một vòng khắp phòng rồi tắt đi. Cánh cửa đã đóng lại. Tiếng chân nặng nề đi qua những phòng bên.

Quần thốt ra một tiếng thở dài. Gã đứng dậy đi nhẹ ra gài khóa cửa phòng. Trở lại gần giường, gã ngồi xuống sàn phòng nơi đầu giường:

– Cám ơn em nhiêu. Tôi ngồi lại đây cho tới lúc nào bọn cớm bỏ đi, tôi sẽ đi. Em cứ ngủ đi, tôi chẳng làm gì em đâu.

Người thiếu nữ nhìn ngây gã côn đồ. Nàng như tò mò muốn thấy rõ mặt gã nhưng vì lúc đó phòng tối nàng chỉ thấy gã lờ mờ.

Vài phút sau, Quần cảm thấy gã ngồi như vậy không được êm ái mấy trong khi còn có cả một cái giường nệm bông thừa chỗ nằm ngồi ngay trong tầm tay gã. Gã đứng lên để ngồi ghé lên mép giường.

Gã cười gượng:

– Ngồi đây êm hơn. Sao em không ngủ đi?

– Anh làm tôi hết ngủ nổi rồi còn gì…

Quần thấy rõ là người thiếu nữ không còn sợ gã nữa, nàng nói câu trên với cái giọng gần như là đùa cợt, trách yêu người tình.

Trong bin-đinh, những tiếng động giảm dần đi. Sự yên tĩnh dần dần trở lại. Đêm đã khuya lắm rồi. Từ dưới phố vẳng lên những tiếng người gọi nhau và tiếng xe đi. Quần biết rằng các anh cớm sau cuộc lục soát đã lục tục kéo nhau về. Gã tự hỏi không hiểu Phiến đá có thoát thân được không? Gã tin là được, vì Phiến là tên côn đồ có nhiều thủ đoạn và không đến nỗi ngu đần gì. Côn đồ đàn anh cỡ gã và Phiến chỉ khi không may lắm mới bị bắt mà thôi.

Lại một lúc lầu sau, người thiếu nữ mới nói:

– Y như là chuyện xảy ra trên xi-nê. Tôi nghe có tiếng súng. Lúc cảnh sát họ vô, nếu anh không nắm tay… chắc tôi la lên quá… mặc dù tôi không muốn báo cho họ biết là có anh ở đây.

Quần thấy rõ nàng có cảm tình đặc biệt với gã. Trong lòng, gã nảy ra một ý muốn nhiều tà dục… Nếu người thiếu nữ này không tỏ ra có nhiều cảm tình và dễ dãi quá với gã, gã sẽ nán lại đây cho đến lúc yên tĩnh hẳn sẽ tìm lối ra về dù rằng nàng có quyến rũ gã.

Gã bắt đầu gạ gẫm nàng:

– Nếu bây giờ em còn muốn tôi nắm tay, tôi sẵn sàng chiều em…

Nàng cười, cái cười cũng gượng và đầy quyến rũ:

– Bây giờ… em không còn muốn la nữa.

Quần đứng dậy đi ra cửa sổ nhìn xuống đường. Vỉa hè hồi nãy đầy người bây giờ đã vắng ngắt. Không còn bóng dáng một chiếc xe cảnh sát nào nữa.

– Đi hết cả rồi. – Quần quay lại đứng bên giường, nghiêng mình nói với người thiếu nữ nằm trong giường… – Tôi đi đây… Một lần nữa tôi cám ơn em…

Người thiếu nữ ngồi nhỏm dậy:

– Anh đi thiệt sao?

– Không lẽ ở lại đây suốt đêm sao?

Nàng như mắc cở, ấp úng:

– Cảnh sát họ đã đi hết hẳn chưa?

– Chắc hết hẳn rồi…

Nàng nằm xuống:

– Anh ở lại đây bộ không được sao?

Một nụ cười thỏa mãn nở trên môi gã côn đồ:

– Ở lại thì ở. Đâu có gì đáng sợ. Nếu em cho phép tôi ở lại.

(Còn tiếp Chương 2)

Share this post