Trong Vòng Tay Du Đãng (Tiểu Thuyết Phóng Tác – Hoàng Hải Thủy) Chương 2.6

Trong Vòng Tay Du Đãng (Tiểu Thuyết Phóng Tác – Hoàng Hải Thủy) Chương 2.6

TRONG VÒNG TAY DU ĐÃNG
* Tiểu Thuyết Phóng Tác Hoàng Hải Thủy
* Chiêu Dương xuất bản (Sài Gòn, 1970)
* Nguồn: Blog Hoàng Hải Thủy (https://hoanghaithuy.wordpress.com); https://vietmessenger.com

* Để đọc những phần đã đăng, xin vào chuyên mục Search this site (Tìm Kiếm) và gõ tên tác giả: Hoàng Hải Thủy.

CHƯƠNG 2
(Tiếp theo)
2.6

– Má Năm cần gặp Mạc-ta ư? – Bầu Phụng ngạc nhiên thật sự – Hiện giờ thì Mạc-ta nó đang bị cớm theo dõi… Vì nó ngụ ở khách sạn Đại Nam, mà khách sạn Đại Nam là nơi mà Kính hôi bị bắn chết. Chắc toa biết vụ đó chứ? Phòng của Kính hôi ở cùng tầng lầu với phòng của Mạc-ta. Vì vậy cảnh sát nghĩ rằng Sơn gù lẻn về đó thăm Mạc-ta, bất ngờ Sơn gù gặp Kính hôi là kẻ đã tố cáo nó với nhà chức trách nên nó hạ Kính hôi ở đó. Cảnh sát lại nghĩ rằng rất có thể Sơn gù sẽ còn lẻn về đó để gặp Mạc-ta nên họ chờ sẵn nó ở đó…

Quân đưa tay lên gãi cằm, gã suy nghĩ rồi nói:

– Toa liên lạc bằng điện thoại ngay với Mạc-ta bảo nó tới đây. Toa là bầu ca nhạc, toa gọi Mạc-ta tới sẽ không bị ai để ý. Moa nói chuyện với Mạc-ta ở đây… tiện nhất… Bọn cớm sẽ không biết là moa và Mạc-ta gặp nhau.

Bầu Phụng ngần ngại:

– Chuyện gì vậy? Moa không muốn thấy Mạc-ta bị phiền nhiễu. Nó là con đàng hoàng…

– Nó sẽ không bị phiền nhiễu gì hết. Việc má Năm cần tới nó chỉ có lợi cho nó. Moa bảo đảm với toa là Mạc-ta sẽ không bị phiền nhiễu gì cả. Còn việc toa có chịu liên lạc với nó hay không, đó là quyền toa. Nên nhớ… đây là lệnh của má Năm.

Bầu Phụng ngán sợ má Năm như sợ cọp. Lẽ tự nhiên gã có một vài cái tội gì đó mà má Năm biết và mụ có thể hại được gã. Gã cũng dư biết rằng nếu mụ già quái ác đó bắt gã làm một việc gì mà gã không chịu làm thì đời gã sẽ tàn. Tuy không muốn nhưng gã tỏ ra sốt sắng làm theo lời Quần.

Bầu Phụng nhấn nút chuông điện. Một cô gái thò đầu vào phòng.

– Bé Hoa nó có đây không? – Bầu Phụng hỏi ra, y tiếp khi cô gái đó gật gật đầu – Biểu bé Hoa chạy ngay tới nhà cô Mạc-ta Nhung. Nói tôi mời cô ấy tới ngay đây có việc gấp. Dặn nó nói là tới ngay nghe không?

Cô gái lui ra. Bầu Phụng quay lại nói với Quần:

– Giờ này chắc là Mạc-ta nó ở nhà. Mấy ngày nay nó ở lỳ trong phòng vì nó hy vọng Sơn gù sẽ liên lạc với nó. Nó sợ đi vắng nó không bắt được liên lạc. Chỉ độ nửa giờ nữa là nhiều, moa chắc nó sẽ tới đây.

– Xong rồi, moa sẽ báo cáo lại với Má Năm là toa rất sốt sắng giúp bả trong vụ này… chắc bả sẽ nhớ công toa.

Bầu Phụng nở một nụ cười bối rối:

– Moa muốn bả quên moa đi nhiều hơn là bả nhớ đến moa. Công lao quái gì… Toa chẳng nên nhắc nhiều tới moa với bả…

Quần kín đáo nở một nụ cười vừa kiêu mạn vừa hài lòng. Gã thầy rõ uy lực của người đàn bà chỉ huy gà. Bầu Phụng không phải là người thuộc giới côn đồ giang hồ nhưng cũng không phải là người lương thiện. Vậy mà y sợ hãi khi nghe nói đến mụ Năm ô-tô. Thực sự, mụ Năm ô-tô quả là một người đàn bà nguy hiểm ít có ở đời này.

Quần thấy rõ Bầu Phụng có cảm tình với Mạc-ta Nhung, vì Bầu Phụng lại tỏ ra thắc mắc:

– Toa nên nhẹ tay với Mạc-ta…

Quần bực dọc:

– Moa đã hứa là không làm gì con nhỏ đó mà. Đây là chuyện riêng của má Năm. Bả sai moa tới gặp con bé chứ moa có muốn gặp để làm gì đâu!

– Moa xin lỗi. Vậy moa lánh đi để toa nói chuyện với Mạc-ta ở đây. Ô kê?

Quần gật đầu:

– Ô kê.

Bầu Phụng bỏ gói thuốc lá Craven A và chiếc hộp quẹt máy vào túi. Y khóa các ngăn kéo bàn giấy lại và sửa soạn ra khỏi phòng.

– Này Phụng… Toa có khẩu súng nào đó không?

Câu hỏi đột ngột của gã côn đồ làm cho gã bầu ca nhạc kiêm giáo sư khiêu vũ, kiêm ma-cô dẫn gái, giới thiệu poule de luxe cho bọn nhà giầu, quan to, thương gia ở Sài Gòn giật mình:

– Súng? Toa cần súng làm chi?

– Hỏi vậy thôi. Mà có không?

Phụng chỉ tay vào ngăn kéo bàn viết:

– Có một khẩu để trong trỏng – Mauser… Nếu toa cần…

– Được rồi. Giữ để đó. Nhớ mở sẵn khóa ngăn kéo là đủ…

Bằng một vẻ đàn anh ra mặt, Quần hất hàm:

– Thôi đi đi.

Khi Bầu Phụng ra khỏi phòng rồi, Quần đàng hoàng tới ngồi vào chiếc ghế da có tay dựa và chốt xoay tròn cùng bánh xe dưới chân ghế – loại ghế da cốt sắt của các ông tổng giám đốc Huê Kỳ – sau cái bàn viết khá rộng của Bầu Phụng.

Gã mở ngăn kéo lấy ra khẩu súng lục nằm trong đó.

Mụ Năm vì lo xa nên bắt gã phải bỏ súng lại nhà, nhưng gã chỉ thấy an tâm và tự tin khi có vũ khí trong tay. Là một côn đồ nhiều kinh nghiệm và đã từng chết hụt, sống sót, gã không muốn liều mạng vô ích. Người gái giang hồ – Mạc-ta Nhung – mà gã sắp gặp mặt, nói chuyện trong căn phòng này không phải là loại gái tầm thường. Nàng là tình nhân của một tên sát nhân, nàng có thể là thủ phạm giết anh nhà báo Kính hôi không biết giữ mồm, giữ miệng. Biết đâu nàng lại chẳng có súng trong sắc tay? Nên đề phòng thì hơn…

Sau chừng nửa tiếng đồng hồ chờ đợi, Quần nghe tiếng giầy đàn bà nhọn gót gõ lách cách bên ngoài. Gã cầm súng đưa lên chờ sẵn.

Mạc-ta Tuyết Nhung đẩy cửa bước vào phòng.

Nàng yên trí người trong phòng là Bầu Phụng nên vừa bước vào, nàng đã đóng cửa lại.

Hôm nay nàng bận đầm. Chiếc robe may bằng một thứ hàng ngoại quốc đắt tiền màu xanh ve chai may khéo đúng như một làn da thứ hai của nàng. Đôi gò ngực của nàng nhô ra đằng trước một cách ngạo mạn và khiêu khích.

Nhìn nàng, Quần nghĩ thầm – “Hách quá… ngực nó đi trước mặt nó tới nửa thước tây. Người hách như vậy mà lại yêu mê một thằng cướp hạng bét như Sơn gù kể cũng lạ. Thật lạ”.

Gã vội dẹp những ý nghĩ tà dục ấy đi để tập trung tâm trí vào việc.

Lúc đó, Mạc-ta Nhung mời nhìn thấy gã đàn ông ngồi sau bàn trong phòng không phải là Bầu Phụng. Nàng nhận ra gã đàn ông đó là ai cùng một giây khi nàng trông thấy khẩu súng lục trong tay gã.

Khẩu súng chĩa thẳng vào ngực nàng. Mạc-ta đứng sững, lưng nàng dựa vào cánh cửa phòng, hai tay nàng ôm cái sắc trước ngực.

Gã côn đồ lạnh lùng:

– Đừng có la… Em lại gần đây.. Tôi không làm gì hại em đâu, nhưng em nên cho tôi đề phòng em một chút, nhất là tôi cần được giữ cho cái sắc của em… xa đôi bàn tay ngà ngọc của em…

Gã gằn giọng:

– Đưa cái sắc đây…

Mạc-ta ngần ngại vài giây đồng hồ. Sau đó với một tiếng thở dài, nàng liệng cái sắc tay lên mặt bàn.

Quần không cần mở sắc ra coi. Tiếng cạch khô khan phát ra khi cái sắc tay chạm xuống mặt bàn chứng tỏ là gã nghĩ đúng: Mạc-ta có mang súng nhỏ trong sắc. Chắc đó chỉ là một khẩu súng nhỏ, nhưng trong một căn phòng hẹp như thế này, khi hai người muốn giết nhau ở gần nhau, một khẩu Browning đàn bà thường tỏ ra lợi hại, nguy hiểm hơn những khẩu Smith & Wesson cỡ lớn. Gã bỏ chiếc sắc tay của nàng vào ngăn kéo. Gã cũng bỏ khẩu Mauser mượn của Bầu Phụng vào đó.

Gã nở nụ cười đầu tiên:

– Mạc-ta… em đã biết tôi là ai rồi và tôi cũng đã biết em là ai… Chúng ta đã biết nhau nhiều quá! Vậy… chúng ta miễn tự giới thiệu chớ?

Mạc-ta đã tự trấn tĩnh được. Cơn xúc động khi bất ngờ gặp Quần đã đi qua. Tuy chưa rõ gã côn đồ này định làm gì nàng, nàng cũng không còn sợ nữa. Nàng đàng hoàng đi tới ngồi xuống ghế trước bàn đối diện với gã côn đồ. Gấu áo đâm của nàng co lên khi nàng ngồi để lộ một nửa cặp đùi da trắng hồng. Nàng vắt hai chân lên nhau.

Quần có cảm giác như gã đang được ngồi trước mặt cô đào hát bóng Marilyn Monroe nổi tiếng “sex-appeal” nhất thế giới.

Mạc-ta cất tiếng:

– Anh nói đúng. Tôi biết anh là ai rồi…

Giọng nàng nói không run chút nào.

Quần đen gật đầu tỏ vẻ hài lòng. Cụộc gặp gỡ này mở đầu tốt đẹp hơn là gã tưởng. Gã ngại khi gặp gã ở đây, bất ngờ đe dọa… Mạc-ta sẽ sợ, sẽ kêu… gã sẽ phải dùng tới sức mạnh, phải chồm tới bịt miệng nàng, nàng sẽ cắn, cấu gã…

Nhưng không… Tất cả những phiền nhiễu lẩm cẩm không xảy ta. Mạc-ta cũng không liều lĩnh và dại dột móc súng trong sắc ra chống lại gã. Nàng cũng không bỏ chạy. Tốt! Càng gần nàng, gã cũng thấy việc người như nàng mà chung sống vợ chồng với một tên cướp hạng bét như Sơn gù là một việc phí phạm.

Gã đưa bao thuốc Salem ra mời nàng.

Mạc-ta điềm nhiên rút một điếu thuốc đưa lên đôi môi đỏ chót.

Nàng đúng là một em gái nhảy nhà nghề, những em ca-ve đa số đều nghiện thuốc lá và hút rất nhiều.

Gã bật quẹt máy cho nàng châm thuốc và bắt đầu nói bằng cái giọng nửa trách móc, nửa chế riễu:

– Em thù hận gì tôi mà em lại định hại tôi như vậy? Em gọi tôi tới khách sạn Đại Nam… rồi em lại kêu lính tới bắt tôi?? Tại sao vậy? Nếu tôi không chạy lẹ có phải là giờ này tôi đã nằm chơi trong nhà Bát Giác rồi, còn đâu mà mời em hút thuốc với ngồi đây coi em khiêu khích nữa?

Mạc-ta thở khói ra đằng mũi. Nàng yên lặng.

Quần thấy gã cần phải giảng hòa, tức là gã cần lấy lòng Mạc-ta hơn là Mạc-ta lấy lòng gã:

– Tôi nghĩ hai chúng mình hợp nhau. Trời sanh ra hai đứa mình để… đi đôi với nhau. Đồng ý không?

Đôi mắt Mạc-ta phát ra tia lửa:

– Anh nghĩ vậy thật sao?

Quần đen hơi sượng, gã xịu mặt xuống, gã đã cố tình đấu dịu để lấy cảm tình của nàng nhưng dường như nàng không chấp thuận. Lòng tự ái của gã bị tổn thương nặng, gã không quen xuống nước năn nỉ hay ngọt ngào với đàn bà dù là đàn bà đẹp. Sự thực thì những người đàn bà mà gã gặp và ân ái từ trước tới nay toàn là loại đàn bà chơi bời rút tiền, loại đàn bà chỉ cần có tiền là xong. Tất cả gái chơi bời đa số khoái có chồng côn đồ, vũ phu. Nói là họ thích được chồng đánh đá “thượng cẳng chân hạ cẳng tay” thì không đúng hẳn, song ta có thể nói gái chơi bời chấp nhận chuyện họ bị đàn ông đánh đập. Họ cho đó là một chuyện dĩ nhiên và đàn ông có đánh họ mới là thương họ.

Quần hoang mang vì Mạc-ta có vẻ khác với những người đàn bà mà gã đã gặp trong đời.

Mạc-ta đột nhiên hỏi:

– …Sơn hiện giờ ở đâu?

Tuy hoang mang. Quần vẫn còn đủ tỉnh táo để chối bay:

– Sao lại hỏi tôi? Làm sao tôi biết Sơn gù bây giờ nó ở đâu?

– Anh… Anh là Quần… biệt hiệu Quần đen ở bọn Bà Năm ô-tô… phải không? Anh và bạn anh là Phiến đá đi gặp anh Sơn trong đêm anh Sơn mất tích. Anh gặp anh Sơn ở trạm xăng Định Quán. Chú bé làm trong trạm xăng là người quen của tôi. Chú ấy có nhắn người quen đi ngang đó về nói cho tôi biết là đêm hôm trước chú ấy chứng kiến cuộc gặp gỡ giữa bọn anh và anh Sơn. Tôi được cho biết rõ là hai bên có sự gây cấn. Bọn anh đã đưa súng ra đe dọa anh Sơn. Thế rồi ngay hôm sau, chú nhỏ đó bị bắn chết…

Mồ hôi lạnh toát ra trong người Quần khi gã nghe Mạc-ta nói phăng phăng ra câu chuyện đó. Gã nghĩ tới quyết định thủ tiêu tên nhỏ ở trạm xăng. Mụ Năm quyết định. Má quả là nhìn xa thấy rộng. Nếu má không cho lệnh đi giết để bịt miệng tên thiếu niên đó sớm, sự tai hại đến hôm nay chắc chắn phải vĩ đại lắm. Tên thiếu niên đó chắc chắn sẽ tới khai ngay với cảnh sát về chuyện y nhìn thấy cô gái Bạch Lan bận toàn đồ trắng ngồi trong xe… và rất có thể là cả bọn đã bị bắt.

– Anh Sơn đâu?

Quần giật mình khi gã nghe Mạc-ta nhắc lại câu hỏi:

– Tôi đã nói là tôi không biết. Em phải biết về nơi trú ẩn của Sơn gù rõ hơn tôi chớ?

Gã tưởng gọi Mạc-ta tới đây, gã sẽ thẩm vấn nàng. Không ngờ Mạc-ta mới là người thẩm vấn gã.

– Có đúng là đêm hôm đó anh gặp Sơn ở Định Quán không?

– Có.

– Tại sao bọn anh lại phải đưa súng ra đe dọa anh Sơn?

– Đêm ấy Sơn gù nó không đi một mình. Trong xe nó còn có thằng Bái chuột, tại thằng Bái nó có vẻ khó chịu vì gặp bọn tôi. Chính nó muốn đưa súng ra trước cho nên Phiến nó sẵn khẩu súng săn trong tay, nó đưa lên thôi! Về sau bọn này mới rõ thằng Bái nó hồi hộp vì lúc đó nó và Sơn gù đã bắt cóc cô Bạch Lan rồi, chính mắt tôi thấy cô gái nằm trong xe bọn nó, nhưng tôi ngốc quá đoán không ra. Tôi có hỏi, Sơn nó nói láo rằng cô đó là một em bán bar và em say rượu. Nếu tôi biết rằng cô đó đáng giá bạc triệu, tôi đã phỗng tay trên bọn Sơn gù đêm đó rồi.

Mạc-ta có vẻ dìu dịu đi, nàng thẫn thờ nói như người nói một mình:

– Tôi không tin là Sơn hắn bỏ rơi tôi. Tôi linh cảm thấy rằng hắn gặp chuyện gì nguy hiểm.

– Tôi chẳng biết gì hơn em song tôi cũng có những ý nghĩ của riêng tôi…

– Anh nghĩ sao?

Quần lắc đầu:

– Ý nghĩ riêng của tôi em không cần biết. Hai nữa, nó chỉ là những lời đồn đại… Em để ý đến những lời của thiên hạ đồn làm quái gì?

– Thiên hạ đồn sao?

– Thiên hạ đồn rằng… Sơn gù đi cho em rơi vì bây gì nó yêu con bé Bạch Lan…

Mạc-ta đứng phắt dậy:

– Nói láo!

Quần nót vớt ngay:

– Thì tôi đã nói đó chỉ là lời thiên hạ đồn mà… tại em đòi nghe?

Đợi cho Mạc-ta ngồi xuống, suy nghĩ thấm thía “lời đồn” độc hại do chính gã bịa ra, Quần mới lại đưa đẩy:

– Tuy nhiên lời thiên hạ đồn không phải đều hoàn toàn vô căn cứ… Em hãy tỉnh trí lại mà thử suy nghĩ coi… Nếu không phải như vậy thì Sơn nó đi đâu biệt tăm tuyệt tích giang hồ luôn? Từ đêm nó vồ được cô Bạch Lan, nó tuyệt giao với em luôn – phải đúng như vậy không nào? Nếu nó có cần phải trốn lánh ở một nơi nào đó, nó cũng thông tin cho em chứ? Thiếu gì cách thông tin. Nếu nó sợ lộ bí mật, nó vẫn có thể báo tin cho em biết là nó phải lánh mặt, phải xa em và sẽ cho người về đón em đến với nó sau cũng được kia mà. Nó dư sức cho em đến luôn nơi đó ở… Đến khi nó cầm được tiền chuộc mạng, liệu nó có còn nhớ gì đến Mạc-ta không?

Mạc-ta ngồi thừ mặt ra.

Quần biết rằng gã vừa đánh được những đòn rất nặng vào lòng tin ở Sơn gù của Mạc-ta. Nàng bắt đầu nghi ngờ sự chung thủy của Sơn gù.

Gã lại ngọt ngào nói như rót vào tai nàng:

– Sự thực mà nói thì con nhỏ Bạch Lan đẹp thật, quá đẹp, đẹp hơn đào hát nhiều… Nếu Sơn gù nó có mê con nhỏ đó… chuyện cũng chẳng có gì lạ. Nếu được gần con nhỏ đó, tôi cũng phải mê… Đàn ông nào cũng phải mê… Vì nó đẹp quá mà…

Đợi một lát sau, Quần tiếp:

– Mạc-ta là người trong cuộc… em lại đang thương thằng Sơn gù… nên tôi sợ em không còn sáng suốt để nhìn nhận sự việc bằng người ngoài. Vì em yêu thằng Sơn, vì em không phản bội nó nên em nghĩ rằng nó cũng như em. Song, Mạc-ta à… tôi sợ em lầm rồi đó.

Mạc-ta nói như thét:

– Anh im đi. Không đời nào Sơn lại nỡ xử tệ với tôi như vậy!

Quần đen lặng yên đi ra đứng bên cửa sổ nhìn xuống đường phố. Gã thở khói thuốc vào làn kiếng cửa sổ. Không khí trong căn phòng kín có gắn máy điều hòa này làm cho khói thuốc quyện lại, vương vấn mãi không tan. Gã biết gã nói như vậy là đủ rồi. Gã cần chờ cho nộc độc thấm dần, ngấm dần vào lòng Mạc-ta.

Một lúc khá lâu sau nữa, Mạc-ta đi tới đứng sau lưng Quần. Gã nghe nàng nói bằng một giọng buồn rầu xen lẫn đau đớn:

– Rồi tôi sẽ ra sao? Tôi đã xa lánh tất cả để về sống với hắn…

Quần từ từ quay lại:

– Nếu em túng, tôi cho em mượn tiền. Mượn vô điều kiện. Chỉ vì tôi thấy có cảm tình với em, em bằng lòng cho tôi giúp em?

– Không bao giờ tôi thèm cầm tiền của anh… Tôi thiếu là thiếu… cái khác, tôi không thiếu tiền. Nếu tôi muốn có tiền, thiếu gì người cung phụng tôi…

– Không sao. Em đừng nổi giận. Tôi thành thật nói với em nên tôi mới đề nghị thẳng với em như vậy. Chúng ta hiểu nhau quá mà. Nếu em cần gì đến tôi bất cứ là việc gì, em có thể tin ở tôi. Em cứ cho Bầu Phụng biết là em cần gặp tôi, tôi sẽ tới.

Gã côn đồ sửa soạn đi ra khỏi phòng. Tới cửa, gã dừng lại nói lời cuối:

– Riêng về Sơn gù thì tôi thành thực khuyên em đừng có hy vọng gì. Sau khi lấy được mười triệu tiền chuộc nó sẽ đi ngoại quốc… Em không còn bao giờ gặp lại mặt nó đâu.

Gã đi ra, để lại một mình Mạc-ta rưng rưng nước mắt trong căn phòng vắng.

oOo

Phiến đá đưa cổ tay lên nhìn đồng hồ dạ quang :

– Chỉ còn có năm phút thôi… – Gã nói với Khích ve – Mẹ kiếp! Đúng là thì giờ đi thật lâu khi mà mình phải chờ đợi. Xong vụ này, tao phải đi ngủ liền một giấc tám ngày, tám đêm. Ngủ tới chán mắt không ngủ được nữa mới thôi.

Khích vẫn chạm tay vào cây súng tiểu liên Thompson để dưới chân – mụ Năm cho gã và Phiến đi tới nơi hẹn chờ lượm bọc tiền. Phiến lái xe, gã giữ súng, và lát nữa đây khi bọc tiền được liệng từ trong xe của nhà tỷ phú Tạ Phong ra đường, gã sẽ phải ra khỏi chiếc xe hơi này để lượm – gã mân mê cán gỗ của khẩu súng nhẵn bóng, miệng đáp:

– Mày sẽ có quyền ngủ, mày sẽ tha hồ ngủ. Má Năm nói không bao giờ sai. Bả đã nói là chúng mình sẽ vồ được tiền ngon lành, chắc chắn chúng mình sẽ vồ được tiền. Mày có thấy hồi hộp chút nào không? Sao tao chẳng thấy gì hết! Má Năm đã nói là tao thấy đúng phong phóc…

Phiến cười khì:

– Mày không hồi hộp? Mày nói mày không sợ, mày yên chí hả?

– Chớ sao? Mày thấy tao có vẻ chi là sợ không?

– Mày có ngán sợ hay không thì tao không biết, nhưng tại sao người mày lại toát mồ hôi ra quá vậy? Mồ hôi mày ra nhiều như tắm…

Hai gã côn đồ ngồi trong chiếc Buick đậu dưới lùm cây ven đường. Bên tay mặt của chúng là sân gôn. Xe hơi của chúng hướng về Sài Gòn và ngồi đây chúng nhìn thấy một khoảng đường khá dài. Nếu có gì khả nghi, chúng thấy ngay.

Khích cũng cười khẩy, giọng chế nhạo:

– Còn mày? Mày có sợ không? Sao mồ hôi người mày cũng toát ra? Mày có biết là người mày cũng ướt đẫm những mồ hôi đó không?

– Mẹ kiếp… Tao có nói là tao không sợ đâu? Vì tao thấy sợ cho nên tao mới ra mồ hôi… Mày không sợ mà mày ra mồ hôi như tắm mới là lạ chớ?

Khích thấy bạn nói có lý, song vẫn ngoan cố, gã gân cổ cãi:

– Vì tao bị bịnh phong thấp… Tao cóc sợ…

Phiến gắt lên:

– Thôi câm cha nó miệng lại… Tao cóc thích nói chuyện với mày. Mày quê lắm…

Như tất cả những anh biết rằng mình “quê”, mình không được lịch sự bằng người, Khích ve rất bất mẫn mỗi khi gã bị ai chê là “quê”. Nếu bây giờ không phải là giờ nghiêm trọng, gã đã gân cổ chửi lại và ăn thua đủ, nhưng gã đành câm miệng và dự định lúc khác sẽ mang chuyện này ra chửi lại Phiến.

Về phần Phiến, gã coi khinh Khích ve thực sự. Gã coi gã ngang tài với Quần đen. Trong bọn đàn em của mụ Năm, ngoài Phúc chó là con mụ Năm và là một mẫu người riêng biệt ra, Phiến tự coi gã ngang hàng với Quần. Gã muốn gã được cùng làm vụ này với Quần. Vì nếu chẳng may có chuyện gì bất ngờ xảy ra, gã còn có thể tin cậy được vào Quần. Còn cái tên Khích ve hạng bét này thật chán chết. Khích ve chỉ là một thằng ngu muội trước mắt Phiến đá. Gã nghĩ rằng nếu có chuyện gì không may xảy ra, gã có thể chết vì sự vụng dại, ngu dốt của Khích ve.

Chọt Khích ve nhổm người lên:

– Xe nó tới, mày…

Cả cái giật mình đó của Khích ve cũng làm cho Phiến đá bực mình. Gã văng ra một câu chửi tục rồi nói:

– Xe nó tới thì tới, làm cái gì mà mày hoảng hốt quá vậy?

Khích ve vì quá xúc động nên không chú ý tới lời chửi vô lý của bạn. Gã nhô người lên để nhìn về cuối đường. Chiếc xe Mercédès sơn trắng vàng mà gã biết là của Tạ Phong dường như đang từ hướng Sài Gòn chạy tới. Khi xe đó còn cách xe của gã côn đồ chừng ba trăm thước, Phiến bắt đầu chớp đèn làm hiệu. Đèn xe của Phiến được chớp lên ba cái.

Chiếc xe chạy tới thấy hiệu đèn cũng chạy chậm lại. Đúng là chiếc Mercédès của Tạ Phong rồi. Xe đó cũng chớp đèn ba cái trả lời.

Khích ve ôm cây súng ngồi chết cứng trên ghế.

Tuy ôm súng, Khích ve biết rằng gã không thể bắn lại được và dù có gan bắn lại cũng vô ích mà thôi. Nếu chiếc xe bên kia có cảnh sát, gã chưa kịp bóp cò thì chiếc xe này của gã đã bị cả trăm viên đạn tiểu liên bắn nát bấy…

Nhưng, qua màn đêm, nhờ chiếc Mercédès có bật đèn bên trong xe, hai gã côn đồ trông rõ trong xe chỉ có một người ngồi, đó cũng là người lái xe luôn. Khi hai xe ngang nhau, chiếc Mercédès gần như là dừng hẳn lại. Người lái xe bận lấy va-li bạc vứt ra ngoài cửa xe.

Va-li rớt gần ngay mũi xe của hai gã côn đồ.

Đúng như quy định trước, chiếc Mercédès chạy thẳng về phía Gò Vấp.

Khích ve vẫn ngồi ngây ra đó, Phiến đá phải gắt:

– Xuống lượm đi chớ?

Vài giây đồng hồ sau, Khích ve trở vào xe cùng va-li bạc, gã thở hổn hển như vừa phải chạy tốc lực cả ngàn thước:

– Xong rồi. “Phú lỉnh” đi.

Chiếc xe lướt về phía Phú Nhuận. Khi gần tới đèn xanh đèn đỏ ở ngã tư Chi Lăng – Võ Tánh, Phiến ngước lên nhìn vào kiếng chiếu hậu. Trước xe cũng như sau xe, cảnh vật, xe cộ, người ngợm đi lại vẫn như thường không có gì khả nghi là chúng bị theo dõi. Phiến thở hắt ra một hơi dài, gã nói một mình:

– Xong rồi. Về nhà…

(Còn tiếp Chương 2)

Share this post