Trong Vòng Tay Du Đãng (Tiểu Thuyết Phóng Tác – Hoàng Hải Thủy) Chương 3.4

Trong Vòng Tay Du Đãng (Tiểu Thuyết Phóng Tác – Hoàng Hải Thủy) Chương 3.4

TRONG VÒNG TAY DU ĐÃNG
* Tiểu Thuyết Phóng Tác Hoàng Hải Thủy
* Chiêu Dương xuất bản (Sài Gòn, 1970)
* Nguồn: Blog Hoàng Hải Thủy (https://hoanghaithuy.wordpress.com); https://vietmessenger.com

* Để đọc những phần đã đăng, xin vào chuyên mục Search this site (Tìm Kiếm) và gõ tên tác giả: Hoàng Hải Thủy.

CHƯƠNG 3
(Tiếp theo)
3.4

Trong số những khách sang của nhà hàng Tiên Cảnh đêm nay có một ông khách lạ mặt. Gã này bận đồ complet không mấy đẹp mắt. Trông gã có vẻ to con với đôi vai thật nở.

Quần đen nhận ra ngay ông khách lạ mặt này. Gã nghi ngờ và chờ cho người khách nọ vào phòng, tới gần gã gác cửa:

– Bôn… Thằng cha nào vừa vào đó, tới với ai vậy? Mày có biết nó làm gì không?

Bôn – gã Chà lai Tây Ma-Rốc được Trời sanh ra để làm nghề gác cửa nhe hàm răng trắng nhở:

– Cậu Ba muốn hỏi người to to bận áo xanh đó hả? Tôi thấy hắn vô nhà mình mấy lần rồi.

Gã gọi Phúc chó là cậu Hai, rồi tuần tự tới Quần đen là cậu Ba, Phiến đá là cậu Tư, Khích ve là cậu Năm. Tất cả thanh niên đàn em của bà Năm đều được gã gọi tôn là cậu.

Quần lắc đầu:

– Sao tao nghi nó là “Cớm cộc” quá đi. Mày có thấy nó đi với thằng “Cớm cộc” nào ở đâu không?

Bôn lắc đầu:

– Làm sao tôi biết.

Quần vẫn còn thắc mắc. Gã không muốn thấy kẻ lạ có vẻ mật thám lảng vảng vào nhà hàng. Nhà gã có tiếp cảnh sát nhưng những người làm nghề đó vô nhà hàng đều là “bồ” của mụ Năm, là người mụ đã mua chuộc được. Nói trắng ra những người có chức vụ có thể bắt bớ trong nhà hàng Tiên Cảnh đều là viên chức tham nhũng, họ tới đó không phải là để dò xét bắt bớ mà là để ăn chơi thả ga mà không phải chi tiền, đôi khi còn được chủ nhân đưa tiền cho mang về. Quần đen đều biết rõ những viên chức tham nhũng đó. Vì gã không biết rõ người mà gã nghi là cảnh sát mới vào đó nên gã thắc mắc. Gã nghĩ nên báo cho mụ Năm biết?

Quần bước vào phòng riêng của mụ Năm ở trên lầu. Mụ Năm đang ngồi soát lại số chi thu và đếm từng xấp giấy bạc bỏ vào két sắt:

– Chi vậy? Có chi lạ không? Mụ hỏi – Tao đang bận…

Quần đáp:

– Tôi lên báo để má biết, vừa có một thằng coi bộ giống “cớm” quá… Một thằng lạ mặt vừa vào nhà mình.

Mụ Năm bực dọc:

– Nói cho tao biết làm chi? Đó là việc của chúng mày chứ? Báo cho mấy thằng kia biết để chúng nó đề phòng. Bộ việc gì cũng phải có tao mới được ư? Đừng cho nó héo lánh lên lầu là xong. Có gì đâu!

Quần vội vã đi xuống nhà dưới.

Gã gặp Phiến đứng nơi cửa phòng khiêu vũ.

Gã báo ngay cho bạn biết có tên khả nghi vừa vào phòng và chỉ cho bạn thấy gã đàn ông đó đang ngồi nơi cuối phòng. Lúc đó, đèn trong phòng còn sáng nên Phiến nhận ra người lạ ngay :

– Tưởng ai… thằng đó là thằng Viễn. Mày không biết nó à? Vẫn gọi là Viễn Bốc-Sơ. Ngày xưa nó là võ sĩ quyền Anh ở Nam Định…

– Có phải bây giờ là “cớm” không?

Phiến gật đầu:

– Đúng “cớm”. Nhưng mà nghe nói là chuyên viên căn cước mà…

– Nó làm gì mặc nó. Có thể là nó thay đổi công việc mình biết đâu được. Cứ là “cớm” mà không phải là bồ của mình là mình phải đề phòng, canh chừng nó nghen! Đừng cho nó lên lầu à…

Hai tên côn đồ cùng chú ý nhìn gã đàn ông có cái tên là Viễn Bốc-Sơ ngồi đó. Viễn dường như không biết là mình bị canh chừng, ngồi phì phèo điếu thuốc xì gà trước ly rượu. Quần thắc mắc không hiểu hôm nay anh “cớm” đói này có món bổng nào khá mà lại dám đem cái thân vào đây tiêu khiển. Gã nghĩ nếu không có bổng lộc ngoài tiền lương hoặc không có ai bao, một công chức trung cấp như Viễn chẳng dại gì đem tiền lương còm vào đây ăn chơi.

Sân khấu nhỏ của Dancing sắp sửa trình diễn một màn vũ “sexy”. Nữ vũ công trình diễn là nàng Marta Nhung.

Sau lời giới thiệu rổn rảng bắt chước kiểu giới thiệu của những animateur Tây Phuơng, tiếng trống nổi dồn và những tràng pháo tay vang lên …

Đèn trong phòng phụt tắt…

Sân khấu cũng tối đen…

Đột ngột, Marta hiện ra giữa vầng sáng tròn của những ngọn đèn rọi từ hai bên sân khấu chiếu vào. Nàng bận bộ áo tắm bikini, tức áo hai mảnh, mỗi mảnh chỉ lớn bằng bàn tay. Để bớt hở hang và tạo nên sự quyến rũ với cảnh nửa kín, nửa hở. Hai mảnh bikini nhỏ xíu trên mình Marta đều tua rũ xuống. Nàng cầm hai tay hai cái quạt làm bằng lông chim khá lớn. Hai cái quạt đó giơ lên, hạ xuống. Cùng với những bước chân di chuyển theo tiếng nhạc của nàng cho khán giả thấy thấp thoáng ẩn hiện tấm thân thiếu phụ nẩy nở toàn mãn. Cái nhìn thấp thoáng dưới hai cây quạt cho khán giả cái ảo tưởng là người vũ nữ khá đẹp trên sân khấu.

Những tràng pháo tay tán thưởng, khuyến khích thi nhau nổ ròn…

Người hoan nghênh màn vũ “sexy” này nồng nhiệt nhất, người đòi hỏi vũ nữ nhảy bạo nhiều nhất không phải là khán giả trẻ tuổi mà lại là những anh già…

Quần chửi thầm bọn khách già đi ăn chơi thô bỉ, bọn khách già tới những nơi ăn chơi này đa số là sa đọa, khốn nạn, đểu cảng hơn bọn trẻ, chúng không ngần ngại gì khi lả lơi “…anh anh, em em, anh yêu em, em đẹp quá…” với những đứa con gái chỉ bằng tuổi cháu nội, cháu ngoại chúng. Tuy chửi thầm nhưng cùng một lúc, gã cảm thấy khoái chí. Gã tự kiêu vi gã đã biết rõ tấm thân khiêu gợi của người vũ nữ trên sân khấu dưới ánh đèn kia trong khi bọn đàn ông trong phòng này thèm thuồng, ao ước.

Quần chỉ mải nhìn Martha biểu diễn có nửa phút, chợt nhớ ra, gã quay lại.

Gã đàn ông khả nghi có cái tên là Viễn Bốc-Sơ đã biến mất.

oOo

Hôm nay, Vân có khách tới nhà thăm chàng sớm.

Vân có cái thú uống cà phê phin ở nhà mỗi buổi sáng, cà phê do chính chàng pha – từ ngày có Ngọc Ánh bước chân vào cuộc đời chàng, Ngọc Ánh thường đi mua lấy đem về pha – Vân quen uống cà phê ở nhà rồi mới đi ra khỏi nhà, tới sở làm hoặc làm bất cứ công việc gì trong ngày.

Chàng đang ngồi uống cà phê và hút những điếu thuốc lá đầu tiên trong ngày thì có người tới gõ cửa căn phòng nhỏ dành cho đàn ông độc thân của chàng.

Vừa ra mở cửa, chàng thám tử tư vừa thắc mắc đoán người tới là ai.

Từ mấy ngày nay, người giao thiệp với chàng nhiều nhất là Tạ Phong, nhưng mà ông tỷ phú thường tới văn phòng của chàng chớ không tới nhà. Ông ta gọi điện thoại cho chàng nhiều hơn là gặp mặt.

Một người đàn ông mặt mũi gồ ghề, gân guốc, có đôi vai to, nở và hai cánh tay gân guốc đứng đó. Y nở nụ cười thân thiện:

– Ông Vân! Chắc ông chưa biết tới tôi… Tôi xin được tự giới thiệu, tôi là Viễn, thường được gọi là Viễn Bốc-Sơ. Tôi là nhân viên dưới quyền Thiếu tá Nghi. Ông Thiếu tá có cho tôi biết hiện nay ông là người đại diện của ông Tạ Phong và ông muốn biết tin tức liên can tới vụ mất tích cô Bạch Lan.

Vân cũng nở nụ cười xã giao đáp lại:

– Vâng! Đúng tôi. Mời bạn vào.

Hai người đàn ông cùng to và nở, gân guốc ngang nhau ngồi đối diện quanh chiếc bàn hẹp. Vân cũng thường đấu võ quyền Anh nên hai bàn tay chàng cũng có chai ở những đốt ngón tay. Viễn nhận thấy điểm đó và thiện cảm trong lòng Viễn lại càng tăng hơn. Vân mời Viễn uống cà phê. Hai người nói với nhau ngay vào chuyện:

– Từ hai tháng nay, tôi theo dõi cô ả Marta Nhung. Tôi khả nghi cô ả đó/ Anh có đồng ý với tôi không?

Vân gật đầu:

– Đồng ý! Không ngờ anh làm đúng ý tôi. Tôi cũng nghĩ là phải theo dõi cô ả đó.

Viễn lắc đầu:

– Tuy nhiên, công lao của tôi trở thành vô ích. Bắt đầu từ hôm nay tôi bỏ cuộc. Thiếu tá Nghi đã trao cho tôi công việc khác và bảo tôi đem tất cả những bản sao báo cáo cùng những gì tôi ghi nhận được sang cho anh. Chẳng có gì nhiều và hay ho, song biết đâu anh đọc những ghi nhận của tôi, anh lại chẳng thấy nẩy ra một tia sáng gì chăng?

Viễn lấy ra từ trong túi một phong bì dầy đưa cho Vân.

– Cám ơn anh và cả Thiếu tá Nghi – Vân nói – Sáng nay tôi định tới gặp Marta Nhung. Tuy chưa biết là tôi sẽ tới gần nàng bằng cách nào và ăn nói sao để đánh lừa nàng, song chắc chắn là tôi sẽ tới. Vụ này thật bí mật quá. Bí mật ở điểm Sơn gù, thủ phạm vụ bắt cóc biến mất luôn. Đúng là biệt tích giang hồ, không còn một dấu vết gì của nó để lại. Marta Nhung là sợi giây liên lạc duy nhất của chúng ta với Sơn gù. Tôi vẫn không tin Sơn gù bỏ rơi cô ả đó một cách dễ dàng đến vậy. Chắc nó cũng phải dặn dò ả đôi câu chứ? Hoặc chắc Marta nó cũng phải biết lờ mờ về nơi cư ngụ hiện nay của tình nhân nó chớ ? Nó biết mà nó giữ kín không chịu nói ra…

Một lần nữa, Viễn Bốc-Sơ lại lắc đầu:

– Tôi nghĩ anh cũng lại mất công vô ích mà thôi. Chúng tôi đã khai thác cô ả đó kỹ lắm rồi. Chúng tôi là những người nhà nghề được ăn lương nhà nước chỉ để hỏi cung và khai thác thiên hạ, vậy mà chúng tôi đành phải nhận là không có gì để mà khai thác cả thì đủ biết. Nếu những người nhà nghề như chúng tôi mà thấy không có gì cả tức là… không có gì cả. Hai nữa, chắc anh cũng đã biết Marta Nhung nó đã kết hôn với thằng nhân tình mới là thằng Quần đen.

Vân gật đầu:

– Tôi biết! Thằng bồ mới của nó là thằng Quần đen, đàn em mụ Năm ô-tô.

– Đúng. Nếu Sơn gù có dặn nó chờ đợi, đời nào nó dám bỏ đi lấy thằng khác như thế. Nếu nó yêu Sơn gù và hy vọng tiêu tiền mười triệu của Sơn gù mà nó lại phom phom đi ăn ngủ với thằng côn đồ khác như vậy, thì có họa là nó điên.

Vân suy nghĩ rồi nói:

– Anh nói có lý. Song tôi vẫn cứ phải đi tới tìm gặp Marta và khai thác nó. Vì ngoài nó ra, bây giờ tôi không có qua một mối dây liên lạc nào dính líu tới Sơn gù hết. Việc tôi đi gặp Marta trở thành một việc bắt buộc.

– Cẩn thận đấy! Khi anh tới gặp Marta hãy chọn lúc thằng Quần đen không có đấy. Thằng côn đồ đó có thể nguy hiểm lắm đó.

– Anh yên trí, tôi sẽ cẩn thận.

Vài giây sau, Viễn Bốc-Sơ nói thêm:

– Đêm qua, tôi có tới nhà Tiên Cảnh. Trước khi tới đó, tôi đã được trao công tác khác, nhưng tôi nghĩ rằng vì tôi phải vất vả theo dõi con đó cả hai tháng nay mà rốt cuộc vô ích, tôi có quyền đi coi nó trình diễn vũ thoát y ra làm sao. Vì vậy tôi vào nhà Tiên Cảnh. Vô tư mà nói, con đó nhảy “sếch-xy” cũng khá hấp dẫn. Đào Việt Nam mà nhảy như nó là nhất rồi, chẳng nên đòi hỏi gì hơn. Tôi thấy nó có tài thật và chắc nó cũng chẳng sống lâu với thằng Quần đen. Nó mà được mời đóng phim, có khi lại ăn đứt khối chị đào hát gà chết.

– Kể cũng lạ… Bọn mụ Năm ô-tô mà bây giờ lại ra mở ra hàng… Trong khi bao nhiêu hàng khác ế sưng ra phải đóng cửa, lỗ vốn, nhà hàng của mụ Năm lại đông khách mới khỉ chứ.

– Anh nói đúng – đến lượt Viễn biểu đồng tình với Vân – nhà hàng đó trước kia của lão Tàu già Châu Dinh. Thằng Tàu lưu manh đó cũng xoay sở gớm lắm mà nhà hàng vẫn vắng khách, không khá lên được. Bây giờ về tay mụ nhà thổ già đó thì lại đông như chợ phiên. Anh có tới đó coi bọn thằng Quần đen, thằng Phiến đá “lên cây” smoking long trọng mới thật là khôi hài, mỉa mai. Bọn thằng Quần bây giờ ăn diện hách cả rồi. Trừ có thằng con trai của mụ Năm, thằng Phúc chó là không thay đổi một tí ti ông cụ nào. Nó vẫn bẩn thỉu, dơ dáy như cũ…

Cái tên “Phúc chó” làm cho một gã đàn ông đã từng chiến đấu, đã từng gặp và đối phó với nhiều tên tội phạm gớm ghiếc như Vân cũng phải nhăn mặt:

– Thằng Phúc chó! Quái thai! Thằng đó có lẽ là thằng khốn kiếp nhất trong giới côn đồ bây giờ. Các anh còn chờ gì mà không dăng bẫy bắt nó cho lưu đầy ra ngoài đảo cho xã hội sạch bớt?

Viễn gật đầu:

– Thiếu tá Nghi và tất cả bọn chúng tôi đang chú ý rình bọn nó. Phúc chó, mụ Năm ô-ô, Quần đen… cả bọn chúng đều nằm kỹ trong sổ đen của chúng tôi. Sớm muộn gì chúng cũng bị vồ. Có điều bọn chúng là bọn nguy hiểm, chúng tôi phải chờ vồ quả tang chúng phạm gì thật nặng. Nặng nhất! Để có thể xử tù chúng đến tối đa. Nếu bắt chúng về mấy cái tội buôn lậu vài ký á phiện vặt vãnh thì ăn thua gì. Không bõ! Nhưng anh tin đi, chúng tôi không tha những tên khốn kiếp như thằng Phúc chó đâu… Phúc chó… Tôi chú ý đặc biệt nó. Đêm qua, nó làm tôi sợ một vố.

– Ai làm anh sợ?

– Phúc chó.

– Ở đâu?

– Ở ngay trên lầu nhà hàng Tiên Cảnh.

Viễn bắt đầu kể:

– Như tôi vừa nói với anh, đêm qua tôi tới nhà hàng Tiên Cảnh coi vũ nữ Marta Nhung nhảy nhót khêu gợi ra làm sao. Tôi tới đó nửa đêm. Vừa tới, tôi bị thằng Quần đen nó chú ý ngay. Nó không biết tôi nhưng tôi lại biết mặt nó. Tôi ngạc nhiên khi thấy chỉ sau có chừng một tháng sửa chữa, nhà Tiên Cảnh bây giờ đổi khác quá nhiều. Đó chỉ là cái Bar – Dancing như nhà Grande Monde, nhà Arc-en-Ciel chứ có hơn gì đâu. Vậy mà nhà đó bây giờ nó có cửa sắt dầy coi bộ dữ dằn quá đi. Anh có thấy lạ không? Dancing chứ có phải là trại giam hay nhà băng đâu mà Mụ Năm cho kiến tạo kiên cố quá vậy? Vì vậy, tôi nẩy ra ý nghĩ lợi dụng dịp này làm một chuyến đi thăm nhà đó coi có gì lạ nữa không? Tôi biết thằng Quần đen coi chừng tôi nên nhân lúc Marta biểu diễn màn vũ sexy, đèn phòng nhảy tắt hết, tôi lỉnh ra cầu thang lên lầu ở bên ngoài. Có một em đứng đó canh, nhưng may mắn cho tôi là lúc đó có mấy bà khách đi vào phòng rửa mặt, em giữ cửa phải tiếp khách nên tôi lọt được lên cầu thang mà không ai biết… Lên đến tầng nhất, tôi thấy một hành lang vắng và bảy cửa phòng. Toàn là phòng ngủ thường. Riêng có cái phòng ở cuối hành lang là lạ. Lạ vì nó cũng có cửa sắt. Khoá cửa của nó to tổ bố, trông như cửa phòng giam tù vậy. Tôi nhón gót tới gần cánh cửa sắt đó và thấy có tiếng máy Ti-vi hay Radio gì đó từ trong phòng vẳng ra. Như vậy nghĩa là trong đó có người. Tôi áp tai vào đó nghe, nhưng chẳng thấy tiếng gì khác ngoài tiếng người Mẽo nói chuyện mà tôi nghĩ là phát ra từ Ti-vi hay Radio… Đang nghe trộm như vậy, chợt tóc gáy tôi đứng dựng hết cả lên… khủng khiếp… linh tính báo cho tôi biết trước là tôi đang ở gần một cái gì rất nguy hiểm cho tính mạng và tôi nên lánh xa nơi đó. Đôi khi, tôi được linh tính báo trước nguy hiểm như vậy và đã nhiều lần tôi thoát chết nhờ có linh tính báo động trước như vậy rồi. Đêm qua khi thấy lạnh xương sống và tóc gáy đứng dựng hết lên, tôi “phú lỉnh” ngay. Tôi vừa lùi ra được tới đầu cầu thang thì sau lưng tôi có tiếng người la lên… Không phải là tiếng la… Tiếng đó như là tiếng gừ của loài quái vật… Tôi rùng mình quay lại và thấy… tôi thấy thằng Phúc chó nó đứng ngay ở ngoài cánh cửa phòng bằng sắt mà tôi vừa nghe trộm. Thì ra chính thằng Phúc chó đang ở trong căn phòng đó. và nếu tôi không đi nhanh, nó đã mở cửa ra đúng lúc tôi đang áp tai vào cánh cửa để nghe trộm. Hai mắt nó đỏ ngầu, tay nó cầm lưỡi dao sáng loáng. Nó trừng trừng nhìn tôi. Thế là tôi phi thân ngay xuống cầu thang, tôi chạy như gió ra đường như người bị ma đuổi. Tới cửa, tôi bị thằng gác cửa chặn lại. Ngòn nghề của tôi vẫn còn khá lắm, dùng được, mặc dù lâu lắm rồi tôi không còn lên đài nữa, tôi dở nghề ra ngay. Thằng gác đó to con thì có to, nhưng nó chỉ bắt nạt được những người thường cả đời chẳng đánh nhau với ai bao giờ, hạng nó làm sao có thể bắt nạt hay chận đường được một võ sĩ quyền Anh như tôi! Tôi cho nó một cú crochet tay trái vào bụng làm cho nó cúi người xuống, tôi giáng cho nó cú direct tay phải vào giữa mặt… Nó té nhào ngay. Sau đó, dường như thằng Quần đen và thằng Phiến đá có đuổi theo tôi, nhưng vì tôi đã thoát ra ngoài đường nên chúng nó bỏ cho tôi đi luôn.

Kể xong, Viễn Bốc-Sơ thở phào. Anh vẫn còn bị ám ảnh bởi cái hình ảnh Phúc chó quái dị cầm dao đứng ở hành lang vắng đêm qua. Viễn không sợ ma. Anh có thể tự vệ được, nhưng cái cảnh Phúc chó đứng đó với lưỡi dao nhọn trong tay, lưỡi dao đã làm cho y nổi tiếng đa sát trong giới côn đồ, đối với anh là một hình ảnh đáng sợ hơn cả ma quỷ.

Vân mỉm cười:

– Rất tiếc tôi không được chứng kiến cảnh anh bị Phúc chó nó đe dọa. Song việc mụ Năm tạo nhà hàng của mụ kiên cố như vậy có lẽ cũng chẳng có gì lạ lắm đâu. Theo như sự phán đoán của tôi thì ngoài Dancing và Restaurant ở dưới, mụ Năm còn mở nhà mãi dâm ở trên lầu. Có khi trên đó có cả sòng bạc bí mật nữa…. Với ai thì mình còn phải dè dặt sợ nghi oan cho đương sự chứ với Mụ Năm thì chắc chắn là phải có mãi dâm và cờ bạc rồi.

Viễn gật đầu:

– Chắc thế! Có điều dù là biết chắc, chúng tôi cũng chẳng làm gì được. Vì mụ tổ chức kỹ quá. Muốn vào bắt nhà mụ phải có giấy phép của Biện lý và có một lực lượng cảnh sát khá đông, để bao vây nhà mụ. Mà bao vậy thì mụ biết ngay. Mụ dẹp hết hoặc làm cho phi tang chỉ trong vài phút. Điều khó khăn thứ hai nữa là mụ khôn khéo biết phóng tài hóa thâu nhân tâm nên có nhiều người đã bị mụ mua chuộc. Những kẻ đó sẽ làm tay trong cho mụ. Chúng tôi vừa mới dự định đi bao vây nhà mụ thì mụ đã được phi báo ngay.

Vân thắc mắc:

– Về căn phòng trên lầu có cửa sắt kiên cố mà anh thấy đó, anh có nghi là chúng dùng để chứa đồ gì trong đó không?

– Không biết. Hoàn toàn mù tịt. Tôi nhường anh cái vinh dự tìm tòi và đoán biết trong đó có gì.

– Bây giờ hình như Marta nó vẫn ở khách sạn Đại Nam?

Viễn rút cuốn sổ tay ra tra cứu:

– Phải đấy! Nàng ở phòng này từ hồi còn Sơn gù. Bây giờ kết với Quần đen, nàng ở ngay tại nhà hàng Tiên Cảnh, nhưng vẫn đi đi, về về phòng này với Quần đen. Tôi có số phòng nó đây, để tôi cho anh biết, khỏi phải tìm kiếm… Có điều tôi cần dặn anh lần nữa, anh nên cẩn thận, Quần đen là thằng nguy hiểm đó. Chờ khi nào không có nó ở cạnh cái núi của nó anh hãy tới.

Viễn ra về. Vân dành chừng một tiếng đồng hồ để đọc tập báo cáo của Viễn. Chàng thấy Viễn là một cảnh sát viên tận tâm, biết nghề và làm việc có phương pháp. Tuy nhiên, những báo cáo của Viễn cũng chẳng cho chàng biết thêm được gì nhiều.

Chàng bận y phục và đi ra khỏi nhà.

Tạt qua văn phòng coi có gì lạ không, chàng gọi cho Tạ Phong:

– Tôi vẫn còn nghi ngờ vũ nữ Marta Tuyết Nhung, người tình nhân của Sơn gù. – Chàng nói – Mặc dù cảnh sát đã điều tra nàng vũ nữ này kỹ và đoán chắc là nàng không biết gì về Sơn gù và vụ bắt cóc hết, tôi vẫn cứ tìm cách gặp nàng. Tôi vẫn hy vọng là tôi sẽ tìm ra được một dấu vết gì đó mà cảnh sát bỏ sót. Sáng nay tôi tới gặp Marta đây. Tôi xin phép nhắc lại ông điều kiện ông đã hứa, tiền bạc nhiều ít không thành vấn đề.

– Đúng – Tạ Phong đáp – anh muốn chi tiêu gì cứ việc.

– Tôi định hứa với Marta là nếu nàng chịu giúp chúng ta, nàng sẽ có một khoản tiền đủ để đi sang Nhật Bản học thêm về nghề vũ, hoặc cho nàng đóng phim nếu nàng thích đóng vai chính. Được không ông?

– Được.

– Tôi sẽ gọi ngay lại báo cho ông biết nếu có tin gì mới.

oOo

Đang ngủ say, Quần choàng dậy. Gã thấy mặt trời bên ngoài chiếu qua những tấm màn che cửa đã lên cao. Đêm qua, gã có uống rượu say nên sáng nay gã cảm thấy nhức đầu và khó chịu. Gã nhăn mặt nhìn đồng hồ báo thức: đôi kim đã chỉ mười giờ rưỡi.

Sáng nay, gã có việc phải tới nhà hàng sớm và đêm qua gã dặn đi, dặn lại Marta là phải đánh thức gã trước chín giờ sáng. Nhưng giờ này, gã đã dậy được mà Marta vẫn còn ngủ.

Nàng nằm ngủ bên gã. Miệng nàng hé mở và từ đó phát ra tiếng ngáy đều và nhỏ.

Cái phiền và bực bội của những gã đàn ông lấy gái nhảy hoặc đàn bà sống về đêm làm vợ là như vậy: không bao giờ được thấy vợ dậy trước mình.

Quần chán nản và mệt mòi “ném” một cái nhìn xuống tấm thân không che đậy bao nhiêu qua tấm áo ngủ mỏng. Marta đa tình, nhưng cái gì gần nhiều, xài mãi cũng chán.

Quần đứng dậy. Cảm giác nhức nhối trong đầu của gã trở thành nặng nề hơn. Gã biết có một phương thuốc có thể trị được cái chứng nhức đầu buổi sáng này: gã nhức đầu vì đêm qua uống rượu, sáng nay gã lại cần uống rượu.

Gã cầm chai uýt-ky trên bàn rót ra ly, ngửa cổ uống. Chất rượu làm dạ dày gã như có lửa cháy. Gã khó chịu hơn mất vài phút, nhưng sau đó gã thấy dễ chịu hơn.

Bộ óc vừa ngừng hoạt động vì giấc ngủ của gã côn đồ bắt đầu làm việc lại.

Gã hồi tưởng lại vụ lộn xộn xảy ra đêm qua ở nhà hàng Tiên Cảnh. Gã vừa lo âu vừa cảm thấy hài lòng.

Gã hài lòng vì chính gã đã nhận ra ngay tên cớm lạ mới dòm ngó. Nhưng cũng không ngờ tên đó lại liều lĩnh lên ngay lên lầu trong lúc đèn trong phòng vụt tắt. Khi Phúc chó vào nói rằng y bắt gặp tên cớm nghe trộm ở cửa phòng, mụ Năm giận đến xanh xám cả mặt lại. Phúc chó cũng như phát điên. Cũng còn may phúc cho tên cớm đêm qua, nếu hắn không chạy kịp để bị Phúc chó bắt được thì chắc chắn bọn Quần đen lại bị một phen vất vả đem cái xác chết của tên cớm đi làm cho phi tang.

Tên cớm có lẻn lên lầu thực, nhưng nó có tìm ra được cái gì đâu? Vậy mà cả hai mẹ con mụ Năm làm điên lên. Phúc chó như muốn bắt Quần đen phải chịu trách nhiệm về việc để cho tên cớm lẻn lên lầu.

Bây giờ nghĩ lại, Quần đen thấy việc kết tội đó là cả một sự bất công. Lẽ ra, gã và Phiến đá, Khích ve… mới là bọn có quyền than phiền về vụ như đêm qua. Vì nếu mụ Năm không giữ cô thiếu nữ bị bắt cóc ở cùng Phúc chó, bọn cớm có lên lầu cũng chẳng có gì đáng sợ. Đã không biết lỗi mình thì chớ, mụ Năm và thằng con khùng của mụ còn đổ lỗi vung vít.

Quần quay lại, Marta đã thức giấc, nàng nằm tênh hênh, mắt nhìn lên trần nhà.

Bằng một giọng không lấy gì làm ngọt ngào lắm. Quần bảo nàng:

– Đây có phải là sân khấu để cô trình diễn vũ “sếch-xy” đâu! Trông bẩn mắt lắm!

Không để cho Marta kịp trả đủa, gã đi ngay vào phòng tắm.

Mười phút sau, gã trở ra. Bây giờ gã cạo râu, đánh răng, tắm, nên người ngợm có vẻ tươi tỉnh và sạch sẽ hơn.

Marta vẫn nằm nguyên như cũ, mắt nàng vẫn nhìn lên trần.

– Nằm mãi không thấy chán à? – Quần lại nói – Nếu cô còn một chút xíu nào bản tính đàn bà, nên dậy đun nước pha cho tôi ly cà phê.

– Cà phê hả?

Marta nhổm dậy. Như là Quần vừa nói một câu gì sỉ nhục nàng, nàng căm phẫn và hằn học:

– Muốn uống cà phê ra tiệm mà uống, thiếu gì! Ở đây ai hầu anh? Xin lỗi. Muốn tôi hầu thì còn lâu. Tôi cóc phải được cha mẹ tôi cho ra đời để hầu anh. Cũng như không phải là để hầu bất cứ thằng đàn ông nào.

Nàng dằn mạnh như muốn gào lớn cho cả phố cùng biết:

– Bất cứ thằng đàn ông nào… Hiểu chưa?

Thấy nàng lại nổi cơn. Quần không cãi vã nữa. Gã lặng yên bận y phục và sửa soạn ra đi. Gã thấy mỗi lần Marta nổi cơn bất mãn, trách móc, than thở thì chiến thuật đối phó hay nhất của gã là gã lẳng lặng ra đi. Khi gã trở về, nàng đã quên hờn giận.

Marta cũng nằm yên. Một lát sau, nàng mới khẽ nói:

– Anh à…

Thấy nàng đổi giọng, biết là đã có thể nói chuyện được với nàng, Quần quay lại:

– Em bảo gì?

– Em muốn đóng phim. Em muốn trở thành nữ minh tinh điện ảnh.

Cố nén bực dọc và sốt ruột, Quần đáp:

– Trước đây mấy tháng, em còn không có cơ sở để nhảy “sếch-xy”. Em nhảy ở đâu cũng bị bọn đồng nghiệp của em chúng nó chèn ép, em không sao kiếm được sở làm. Em túng tiền. Nhờ có anh lo cho em, bây giờ em là đào nhảy chính của một nhà hàng lớn nhứt nhì Sài Gòn. Lương em cao hơn hết thảy. Bọn vũ “sếch-xy” cùng nghề với em ghen uất lên vì thua kém em nên con nào cũng ốm o gầy mòn. Vậy mà em còn chưa hài lòng sao?

Như một bà hoàng, Marta nhắc lại câu tuyên bố:

– Em muốn đóng phim, em muốn làm nữ minh tinh điện ảnh.

Cũng không để cho Quần có dịp phê bình, nàng đứng dậy và đi thẳng vào phòng tắm.

Khi nàng trở ra, Quần đang đi giầy.

Marta trông thấy ngay chai rượu mở nút để gần chỗ Quần ngồi:

– Chưa mở mắt đã phải nốc rượu! Bộ anh không thể không uống rượu được lấy nửa ngày ư?

Quần gắt:

– Thôi, bỏ đi tám… Mơ làm nữ minh tinh điện ảnh có khoái hơn là việc dòm ngó người ta không?

– Anh riễu tôi hả? Được lắm! Sẽ có ngày tôi đóng phim cho anh sáng mắt ra…

– Nên lắm. Người ta đang cần sáng mắt đây. Có đóng phim thì đóng mau lên… kẻo muộn. Vài năm nữa chúng nó sẽ mời cô đóng vai… bà già giết giặc.

Thú vị vì câu nói đùa làm cho đàn bà đau đớn của mình, Quần cười hì hì. Gã nhắc lại:

– Bà già giết giặc. bà già giết giặc. Số dách! Nữ minh tinh bà già giết giặc.

Bị chạm tự ái, Marta trừng mắt:

– Đừng vội coi thường người ta. Rồi cũng có ngày anh sẽ hối hận vì những lời khốn nạn anh nói với tôi hôm nay.

Quần cũng nổi giận:

– Người ta nói gì mà… khốn nạn? Mẹ kiếp! Các cô cóc biết thân. Cô phải nhìn lại con người của cô. Con người của các cô đã tả tơi, đã rách quá rồi. Hạng đàn bà quá nửa đời trụy lạc như cô thì bây giờ, nếu có làm cái gì chỉ là làm… điếm là hay thôi, chớ còn làm gì được nữa! Với lại bọn đàn bà nhảy cóc, nhảy nhái như cô gọi là vũ mà thực ra chỉ là phơi bày thể xác ra để chọc tức con lợn lòng người ta, bọn cô đâu phải là nghệ sĩ. Có là hết đàn bà rồi, người ta mới phải mời cô đi đóng phim. Bố khỉ!

Quần tưởng rằng sau câu chửi rủa tàn tệ đó. Marta sẽ nổi điên lên. Gã chuẩn bị đối phó với phản ứng dữ dội của nàng, nhưng gã ngạc nhiên khi thấy nàng lại mềm nhũn như thế. Phản ứng của Marta thật bất ngờ.

Nhiều khi gã tưởng nàng giận, nàng lại cười bỏ qua, nhiều lúc khác, gã tưởng nàng cười vui thì nàng lại nổi giận. Cái phản ứng lạ đó của Marta cũng là một yếu tố để gã phải mê nàng và không chán được nàng.

Marta nhún vai:

– Chán các anh hết sức. Đàn ông các anh ai cũng như ai. Anh y hệt Sơn gù… Các anh chỉ biết đến xác thịt tôi, chẳng anh nào biết đến tài ba của tôi hết.

Quần đưa ra một câu triết lý rẻ tiền:

– Xác thịt tốt là được rồi. Cần quái gì phải xài tới tài ba?

Marta chất vấn lẩm cẩm:

– Nhưng nếu tôi xấu, anh đâu có thèm nhìn tôi… Đúng không? Tôi chỉ là tôi mà chỉ vì tôi xấu hay tôi đẹp, tôi mới được người ta để ý tới.

Quần la lên:

– Khổ lắm. Có để người yên không? Đang nhức đầu quá trời đây… Cứ nói lải nhải mãi… Em không xấu chớ gì? Vậy thì thôi đi, còn muốn gì nữa?

– Em sợ già… Trước khi em bị già, em muốn phải thành công về cả hai mặt tiền và danh vọng. Em muốn trở thành một người có danh tiếng trong xã hội…

– Ồ… tưởng gì! Muốn có tiếng thì ngay bây giờ em chẳng nổi tiếng rồi đó ư?

Đột nhiên Marta hỏi:

– Này anh! Ở trên lầu nhà hàng có cái phòng kín nhốt ai trong đó vậy?

Quần đen giật mình:

– Em nói cái gì? Có phòngnào nhốt ai trên lầu đâu?

– Có mà… Cái phòng cửa sắt lúc nào cũng đóng kín đó. Em đâu có mù. Em biết thằng Phúc chó nó nhốt em phỉnh nào trong đó. Em phỉnh đó là ai? Có phải là người quen của mình không?

– Đừng nói bậy. Phúc chó nó là cây ghét đàn bà. Đàn bà đâu ở trong phòng nó được…

– Em thấy má Năm với ông Đốc dắt nhau lên phòng đó luôn. Chắc phải có chuyện gì trong đó chứ? Anh cho em biết đi.

– Chẳng có gì hết.

Gã thò tay ra vỗ vào lưng của nàng:

– Bận tâm làm chi những chuyện đó… Bỏ đi tám!

Marta bực bội:

– Mình thiệt ngu hết nước nói…

– Ngu cái gì?

Quần tưởng là nàng biết sự bí mật dấu trong phòng Phúc chó ở trên lầu nhà Tiên Cảnh, nên gã mới hỏi câu đó.

– Ngu… vì tôi đã “côn-lê” với anh. Lẽ ra đời này phải hết đàn ông tôi mới phải ở với anh. Anh y hệt như Sơn gù… Cái gì cũng… bỏ đi tám.

– Cô ngu thiệt đấy! Không phải vì cô ngu nên cô mới lấy tôi, chính vì cô ngu nên tôi chẳng thể nói gì với cô hơn là câu… bỏ đi tám.

Quần đi giày. Đã đến giờ gã phải đi. Gã quyết định là nhất định không nói thêm một tiếng gì nữa với Marta.

Nhưng bữa nay, Marta lại thích nói, nàng nói qua chuyện khác:

– Anh định ở đó làm đầy tớ cho con mẹ chủ nhà chứa đó tới bao giờ nữa? Định làm đầy tớ cho nó suốt đời?

Quần gầm lên:

– Câm mồm! Biết cái gì mà nói…

Marta cười khẩy:

– Thiệt tội! Đàn ông sức dài, vai rộng mà phải suốt đời đem thân làm đầy tớ cho con mụ chủ điếm. Nó thí cho miếng ăn thừa nào đớp miếng đó. Không biết nhục.

– Không cho mày một trận không xong – Quần gằn giọng – Đồ khốn nạn! Mày khoái tao đánh mày lắm phải không? Tao cho mày vừa lòng.

Bốp… Bốp… Marta bị hai cái tát tay vào hai má. Nàng choáng váng, kêu ré lên một tiếng. Nàng lao vào gã côn đồ, hai bàn tay nàng đưa ra trước, những móng tay nhọn xỉa vào má gã.

Quần chộp lấy tay Marta, bẻ quặt ra sau. Nàng vùng vẫy… Gã đẩy mạnh, nàng ngã nhào lên giường.

Với kinh nghiệm đánh đàn bà, Quần đen biết rằng nếu gã đấm nàng vào mặt, Marta sẽ phải nghỉ trình diễn tối nay, vì mặt nàng sưng húp híp. Gã vừa muốn đánh cho nàng một trận để nàng chừa cái tật nói láo, vừa muốn giữ sao cho người ngợm nàng nguyên vẹn, hoặc ít nhất cũng không đến nỗi bị tàn hại quá để đêm nay nàng vẫn còn nhảy múa được. Gã ấn nàng nằm sấp xuống giường rồi với tay lấy cái bàn chải tóc của nàng đặt trên bàn ngủ, gã đập đét đét vào đôi mông tròn của nàng.

Khi gã côn đồ ra đi, nàng vũ nữ chuyên nhẩy “sếch-xy” đã đau đến gần như không ngồi lên được, nàng nằm sấp trên giường, nước mắt ràn rụa, nàng chửi rủa tình nhân bằng những danh từ tục tĩu nhất thế giới.

(Còn tiếp Chương 3)

Share this post