Trong Vòng Tay Du Đãng (Tiểu Thuyết Phóng Tác – Hoàng Hải Thủy) Chương 4.2

Trong Vòng Tay Du Đãng (Tiểu Thuyết Phóng Tác – Hoàng Hải Thủy) Chương 4.2

TRONG VÒNG TAY DU ĐÃNG
* Tiểu Thuyết Phóng Tác Hoàng Hải Thủy
* Chiêu Dương xuất bản (Sài Gòn, 1970)
* Nguồn: Blog Hoàng Hải Thủy (https://hoanghaithuy.wordpress.com); https://vietmessenger.com

* Để đọc những phần đã đăng, xin vào chuyên mục Search this site (Tìm Kiếm) và gõ tên tác giả: Hoàng Hải Thủy.

CHƯƠNG 4
(Tiếp theo)
4.2

Chợt, một làn ánh sáng dữ dội, mạnh khủng khiếp chọc thủng màn đen bao quanh Vân, chàng thám tử tư chợt nghe thấy mình rên lên một tiếng. Chàng giơ tay lên che lấy mắt.

Một giọng nói quen thuộc nhưng như từ nơi nào xa lắm vẳng tới tai chàng:

– Không có làm sao hết. Bạn khỏe như vâm. Thôi… Ngồi dậy đi. Định nằm ăn vạ ư? Không có cô Ngọc Ánh ở đây đâu mà làm nũng…

Vân làm một cố gắng lớn. Chàng mở mắt và nhìn thấy lờ mờ một bóng đen cúi xuống nhìn mình. Khuôn mặt người đó trở thành rõ ràng và Vân nhận ra Thiếu tá Nghi. Chàng gượng ngồi dậy và cảm thấy toàn thân đau nhức.

Thiếu tá Nghi vỗ nhẹ lên vai chàng và cười:

– Còn lâu mới chết. Được lắm. nó bắn anh năm bảy băng tiểu liên lại tặng cả một trái lựu đạn. Vậy mà anh vẫn chẳng hề hấn gì. Chứng tỏ là còn khuya lắm anh mới chết được.

Vân thấy nhức đầu như búa bổ. Chàng cảm thấy choáng váng chóng mặt và chỉ muốn nằm vật xuống.

Chàng ôm đầu rên rỉ:

– Tôi có cảm tưởng như bị ai đập búa tạ vào đầu…

Một cảnh sát viên đỡ cho Vân ngồi dựa lưng vào vách ván.

Thiếu tá Nghi đưa một điếu thuốc lá vào miệng chàng và châm lửa, ông hỏi:

– Chuyện xảy ra như thế nào? Anh muốn làm người hùng, ra đi một mình… Đáng lắm… Không nát thây là may…

Vận hít vào vài hơi thuốc lá dài. Chàng giơ tay lên lùa vào trong mái tóc. Đầu chàng đau nhức nhưng may sao chàng không thấy có lỗ thủng hay vết trầy trụa gì cả. Chàng gượng cười. Vốn mạnh khỏe, chàng phục hồi sức lực và tinh thần rất nhanh.

Thiếu tá Nghi hỏi tiếp:

– Có trông thấy thằng nào không?

Vân lắc đầu:

– Chỉ thấy có cái bóng… – Chàng cảm thấy miệng đắng, lưỡi khô, tiếng nói phát ra khó khăn – Chúng có biết là tôi đang hỏi cung Hóa cụt nên chẳng cần lên tiếng, chúng nổ súng ngay… Hóa cụt sống hay chết?

– Chết. Chết không còn ai chết hơn được nữa.

Vân đưa mắt nhìn quanh. Cảnh tàn phá của căn nhà gỗ này làm cho chàng muốn ói mửa. Chàng đứng dậy lảo đảo vài bước rồi đi thẳng được ra ngoài nhà. Bóng chiều đã ngả. Rừng cây êm vắng và bóng cây mát rượi làm cho Vân dễ chịu. Chàng đi tới ngồi dựa vào thân cây. Thiếu tá Nghi và một viên cảnh sát thường phục, dáng chừng là Cò phó, yên lặng đợi chàng lên tiếng nói.

Vân suy nghĩ rất nhanh. Chưa tàn điếu thuốc lá, chàng đã nói:

– Tôi tin rằng chúng ta có thể tìm được một đầu mối rất quan trọng trong vụ bắt cóc cô Bạch Lan ở đây… Ít nhất chúng ta cũng tìm thấy lời giài thích việc tại sao bọn thằng Sơn gù lại biệt tích… Ông cho người tìm quanh khu rừng này cho tôi… Tìm kỹ… Thế nào cũng thấy…

– Thấy cái gì?

– Thấy xác bọn thằng Sơn gù.

Chàng nhíu lên thấy bóng nắng đã vàng rực trên ngọn cây:

– Ông hoạt động lên một chút chứ? Trời sắp tối rồi. Định ở lại suốt đêm ở đây để đùa nhau với hồ sao? Cho họ đi tìm đi…

Thiếu tá Nghi nói mấy câu với ông Cò phó. Ông này đi ra, ra lệnh cho đám cảnh sát viên. Họ tản mát đi khắp nơi quanh căn nhà gỗ.

Chỉ còn Thiếu tá Nghi ngồi lại với Vân, ông ta nói:

– Anh tìm ra được những gi? Nói đi. Đừng làm ra vẻ bí mật…

– Tôi đoán như vầy… Bọn Sơn gù chuột và lão Tiến già tổ chức bắt cóc cô Bạch Lan. Chúng đưa cô ta về ẩn nấp ở đây nhưng lại bị bọn côn đồ khác tới cướp mất cô gái. Nếu tôi đoán đúng… xác ba tên Sơn gù, Bái và Tiến được bọn sát nhân chôn ở đâu quanh đây. Điều đó giải thích tại sao thằng Sơn gù lại đột nhiên mất tích. Nó đã bị giết chết.

Thiếu tá Nghi thẫn thờ:

– Nhưng bọn nào giết chứ? Bọn nào cướp cô Bạch Lan?

– Mình sẽ tìm ra bọn nó sau. Bây giờ hay tìm ra xác Sơn gù đi.

Hai người yên lặng.

Lát sau, Thiếu tá Nghi nói:

– Anh nhiều may mắn lắm. Tôi tưởng là anh chết rồi chớ… Xe tôi tới cửa rừng thì nghe tiếng lựu đạn nổ. Chúng cho người rình sẵn nên báo động và chạy hết ngay… Xe chúng chạy thẳng con đường này… Đâu đằng kia có lối đi ra quốc lộ. Cũng may là có chúng tôi tới nên chúng mới bỏ chạy… Chứ không thì sau khi lựu đạn nổ, chúng sẽ vào nhà bắn chết anh lúc anh đã ngất đi…

Vân gật đầu:

– Đúng thế. Tôi cũng tưởng là tôi chết lần này… Cám ơn anh…

Một con chim lạ có sắc lông màu nâu óng ánh tới chuyền từng cành trong vòm cây trên đầu Vân. Chàng ngửng đầu nhìn theo chân chim và nghĩ tới số bạc mà ông Tạ Phong hứa sẽ trả cho chàng nếu chàng thành công. Chàng nghĩ tới Hóa cụt. Lão già đó chẳng còn có dịp say sưa vì thứ rượu cô-nhắc, uýt-ki, những thứ rượu mà lão thèm khát suốt đời. Lão cũng là một người không có dịp được lãnh tiền thưởng của nhà tỷ phú họ Tạ.

Bỗng trong rừng cây có tiếng người la lớn.

Hai người cùng quay đầu nhìn về phía phát ra tiếng nguời.

Thiếu tá Nghi nói:

– Coi bộ họ tìm thấy cái gì lạ…

Vân khó nhọc và nặng nề đứng dậy đi theo Thiếu tá Nghi.

Len qua những bụi cây gai thấp, họ đi vào một vùng tương đối rộng và có nhiều gốc cây lớn. Chừng bốn năm nhân viên cảnh sát đứng quanh một vũng đất trông có vẻ mới được đào sới. Mặt đất ở đó dường như hơi trũng xuống. Một viên cảnh sát báo cáo:

– Đất chỗ này xốp hơn đất chung quanh. Chắc có cái gì mới chôn ở đây.

Thiếu tá Nghi hất hàm:

– Còn chờ gì nữa? Đào lên.

Hai viên cảnh sát chạy trở về căn nhà gỗ. Lát sau họ trở lại với cái sẻng và cây cuốc. Họ săn quần, cởi áo và thay phiên nhau đào đất.

Vân lại tới ngồi chờ trên thảm cỏ khô, lưng dựa vào một gốc cây.

Cuộc đào bởi diễn ra không lâu lắm. Chỉ vài phút sau, người ta đã ngửi thấy có mùi hôi thối bốc ra từ lỗ đất mới đào. Rồi hai viên cảnh sát ngừng tay… Họ nhảy vội lên miệng lỗ…

Vân đứng dậy tới nhìn xuống hố. Dưới đó một vật tròn hiện ra. Vật tròn đó trông giống cái đầu người…

Với nét kinh hoàng lộ rõ trên mặt, người cảnh sát nói với Thiếu tá Nghi:

– Thưa Thiếu tá… dưới này có xác người.

Cố trấn tĩnh để tỏ ra cứng rắn, Thiếu tá Nghi cao giọng:

– Các anh sẽ tìm thấy có ba xác người được vùi quanh đây… Việc của các anh là chỉ tìm ra nơi chôn thôi. Việc mang xác lên là việc của nhân viên pháp y. Các anh ở đây canh. Tôi về tỉnh và cho ngay xe y tế lên đây lấy xác.

Vân được Nghi kéo đi:

– Đi về. Chúng ta còn nhiều việc phải làm… Xe toa đâu? Để moa lái về cho…

Khi ngồi vào xe, Vân mới nói:

– Mụ Năm ô-tô là nhân vật chính trong vụ này. Thoạt đầu thì bọn Sơn gù bắt cóc cô Bạch Lan, nhưng ngay sau đó bọn mụ Năm ô-tô đến đây cướp mất Bạch Lan và giết chết bọn Sơn gù. Đúng là mụ Năm chủ mưu vụ này… Trong khi đó tất cả cứ nghi cho Sơn gù và tìm bắt Sơn gù. Rõ rệt quá rồi… Mụ Năm đã mua lại nhà hàng Tiên Cảnh bằng tiền chuộc mạng Bạch Lan… Mụ mua luôn cả lão luật sư gian manh đó làm bình phong cho mụ… Không ai nghi ngờ gì mụ vì ai cũng lầm rằng tiền đó là tiền mụ vay của lão luật sư.

Sắp mở máy xe, Nghi dừng tay:

– Anh tố cáo lão luật sư Dân thông đồng với mụ Năm? Coi chừng lão cáo già đó à nghen. Tố cáo lão anh phải có bằng cớ, không thì vỡ mặt với lão. Lão gian manh và nguy hiểm lắm. Bọn tôi đều ngán va chạm với lão.

Vân cười nhẹ:

– Tôi tin chắc là tôi phán đoán đúng và nếu các anh mở hồ sơ điều tra về cuộc hợp tác giữa mụ Năm và luật sư Dân kỹ hơn, các anh sẽ thấy bằng chứng. Luật sư Dân vẫn thường làm những áp-phe phạm pháp. Lão vẫn mua lại hoặc làm trung gian bán lại những số tiền hay vàng vì những lý do nào đó không thể công khai tiêu thụ được ở thị trường. Khi có số tiền chuộc của Tạ Phong, mụ Năm, với bản tánh gian ngoan của mụ, biết rằng dù là bạc lẻ và bạc cũ, số bạc đó cũng đã bị ghi dấu. Nếu mụ tiêu ra, các anh thế nào cũng tìm lại được một ít. Đằng này, từ ngày đó tới giờ cảnh sát vẫn chú ý mà vẫn chưa bắt lại được một trăm bạc nào trong số bạc đó? Như vậy có nghĩa là mụ Năm đã bán trọn số bạc và số bạc đó đã được mang ra ngoại quốc, được trữ ở một nơi nào đó ở ngoại quốc. Và đó là lý do giải thích tại sao từ ngày đó các anh chưa tìm được đồng bạc nào của ông Tạ Phong cả… Trước khi bị bắn chết, Hóa cụt thú nhận với tôi là Sơn gù mang Bạch Lan tới đây và thằng Quần đen cũng có tới đây. Vì một nguyên do nào đó mà chúng ta chưa biết rõ, mụ Năm biết tin ngay về vụ bắt cóc cô Bạch Lan và mụ biết rằng bọn Sơn gù, nếu làm ăn ở Đà Lạt thể nào cũng tìm tới ẩn nấp ở nhà Hóa cụt. Mụ sai bọn đàn em tới đó, và đúng, Sơn gù có ở nhà Hóa cụt. Sơn gù, Bái chuột và một tên côn đồ già nữa là tên Tiến già, đều bị bọn Quần đen giết chết. Chúng mang cô Bạch Lan về Sài Gòn và tiếp tục cuộc tống tiền. Ông Tạ Phong nộp tiền mà tưởng là nộp cho Sơn gù. Trong khi cả làng cứ bổ đi tìm Sơn gù thì mụ Năm ung dung ẵm bạc. Có tiền rồi, mụ mua nhà hàng Tiên Cảnh. Có cái vỏ ngoài nhà hàng ấy, từ nay mụ có bao nhiêu triệu cũng chẳng có ai nghi ngờ mụ. Mụ đàn bà đó nguy hiểm và gian manh thật.

Thiếu tá Nghi suy nghĩ rồi gật đầu:

– Anh nói như vậy cũng có lý, nhưng vẫn chỉ là giả thuyết thôi, chưa có bằng chứng gì rõ rệt. Dù cho người của tôi có tìm thấy đúng xác người chôn trong rừng đó là bọn Sơn gù, mình cũng vẫn chưa có bằng chứng gì để quyết định rằng bọn đàn em mụ Năm đã hạ thủ. Có Hóa cụt làm chứng thì bây giờ lão đã chết mất rồi.

Vân nói ngay:

– Đúng. Chúng mình phải tìm ra bằng chứng rõ rệt, mình chẳng làm gì được cặp bài trùng mụ Năm với Luật sư Dân.

Chiếc xe lao vun vút trên con đường giữa rừng vắng khi bóng tối đã xuống.

– Nghi, anh biết tôi đang nghĩ gì không?

Thiếu Tá Nghi hỏi đùa:

– Siêu nhân đang nghĩ gì? Làm sao tôi biết?

– Tôi nghĩ rằng cô bé Bạch Lan, người làm cho chúng mình tương tư đến mất ăn, mất ngủ, mất hứng gần đàn bà từ nhiều tháng nay, hiện đang ở trong nhà hàng Tiên Cảnh.

Thiếu tá Nghi ngạc nhiên vì lời nói của Vân đến nỗi ông quên cả mình đang lái xe. Ông quay lại nhìn Vân, miệng há hốc… Con đường lại tới một khúc quẹo… Nếu Thiếu tá Nghi không bẻ lái lại, chiếc xe sẽ lao vào rừng.

Vân la lên:

– Coi chừng.

Thiếu tá Nghi toát mồ hôi lạnh. Ông phải dừng xe lại để thở:

– Anh vừa nói gì? – Nghi hỏi lại.

– Anh có nhớ báo cáo của nhân viên của anh về nhà hàng Tiên Cảnh không? Báo cáo của Viễn Bốc Sơ đó?

– Tôi có đọc. Viễn hắn có ghi nhận là trên lầu nhà hàng có nhiều căn phòng bí mật chớ gì? Tôi nghĩ rằng đó chỉ là phòng chứa bạc, chứa gái. Nhà hàng lớn với các khách sạn thường có những phòng bí mật đó. Chuyện cũng thường.

– Tại anh đọc phớt qua nên không thấy một chuyện lạ… Đó là việc hắn nhận thấy trên lầu nhà hàng đó có một căn phòng cửa sắt khóa chặt suốt ngày đêm. Không một ai được đặt chân vô đó, kể cả người vào quét dọn. Cả bọn Quần đen, Phiến đá là tay phải, tay trái của mụ Năm cũng không được vào. Tôi nghi Bạch Lan bị chúng giữ trong căn phòng đó.

Nghi suy nghĩ rồi lắc đầu:

– Không có lý. Chúng đã lấy tiền chuộc rồi, chúng còn giữ nàng làm gì?

Nghi lại sang số cho xe chạy.

Vân suy nghĩ nhiều về lời nói của Nghi. Đúng như Nghi nói. Mụ Năm có điên thì mới giữ Bạch Lan còn sống đến bây giờ. Một là mụ thả cho nàng về nhà nếu mụ tin chắc là suốt trong thời gian bọn mụ giữ Bạch Lan, nàng không biết gì hết về bọn mụ, nàng không nhìn thấy gì, không nghe thấy gì có thể làm cho mụ bị án tử hình hoặc tù chung thân. Hoặc mụ đã giết nàng, giết và đào sâu, chôn chặt.

Nhưng có một cái gì đó làm cho chàng nghĩ là Bạch Lan còn sống. Chàng chỉ chưa tìm ra được bằng cớ về “cái gì đó” mà thôi.

– Biết đâu Bạch Lan lại chẳng còn sống? – Vân nói tiếp – Đã có bằng cớ gì đích xác là nàng đã chết đâu? Tôi tin rằng chỉ trong vài ba ngày tới mình sẽ biết rõ. Vấn đề bây giờ là chúng mình tấn công nhà Tiên Cảnh của mụ Năm bằng cách nào? Đó là vấn đề chúng ta cần bàn luận và tổ chức kỹ. Vì nếu Bạch Lan quả còn sống ở trong đó chứng ta phải làm sao cứu sống nàng ra. Nhà hàng Tiên Cảnh được mụ Năm kiến thiết bố trí như một pháo đài. Nếu chúng ta vào không nhanh, rất có thể khi vào tới, chúng ta chỉ còn thấy cái xác chết của nàng.

Thiếu tá Nghi khuyến cáo:

– Suy nghĩ kỹ đã.

Vân gật đầu:

– Đúng. Chúng ta phải suy nghĩ nhiều trước khi đụng vào mụ Năm. Mà một khi chúng ta khởi sự tấn công mụ là phải tấn công chớp nhoáng.

Chừng hai tiếng đồng hồ sau đó, Nghi lái xe như bay. Vân nằm dài trên ghế, vừa hút thuốc vừa suy nghĩ. Khi xe về tới đầu xa lộ, Vân nói:

– Việc chúng ta có thể làm ngay là vồ em Marta Nhung. Em biết rằng Sơn gù có tới nhà Hóa cụt và gặp bọn Quần đen ở đấy. Em vũ nữ “sếch xy” đó là chứng nhân duy nhất của mình. Nếu để chậm, có thể nàng cũng bị mụ Năm cho lệnh thủ tiêu. Marta hồi này hay lui tới nhà Tiên Cảnh, rất có thể nàng biết chuyện mụ Năm giam giữ Bạch Lan ở đó. Hoặc ít ra nàng cũng có thể biết là có người thiếu nữ nào đó được giữ kỹ trên lầu. Rất có thể là nàng chưa biết rằng Sơn gù đã bị bọn mụ Năm giết chết. Nếu mình cho nàng thấy xác Sơn gù, người tình cũ của nàng, biết đâu nàng chẳng nổi điên lên và tố cáo hết?

Thiến Tá Nghi gật đầu:

– Đồng ý. Tôi sẽ cho bắt ngay đương sự. Ngay khi chúng ta về tới Sài Gòn, Marta sẽ bị bắt và lúc nào nhà hàng Tiên Cảnh cũng có hai nhân viên của tôi canh suốt ngày đêm.

Xe vào xa lộ, Thiếu tá Nghi cho xe chạy nhanh hơn.

oOo

Châu Dinh ra khỏi nhà y vào lúc năm giờ chiều. Sau cuộc gần gũi vui vầy với Mai và nàng này tỉnh rượu ra về, gã Tàu lai già còn nằm nghỉ được một tiếng đồng hồ trên chiếc giường rộng của y.

Người thiếu nữ bí mật sống trong nhà hàng Tiên Cảnh qua những lời thuật chuyện của Mai làm cho Châu Dinh thắc mắc và suy nghĩ nhiều. Y đi tới quyết định làm một cuộc điều tra về người thiếu nữ đó. Y đoán rằng nếu quả thật bọn mụ Năm có giữ một thiếu nữ ở trong nhà hàng, chắc chắn thiếu nữ đó đã bị chúng giam giữ và đe dọa, vì chẳng có người thiếu nữ nào – dù là gái chơi bời đi nữa – có thể sống chung dưới một mái nhà với mụ đàn bà quái dị và thằng con điên khùng, hung dữ của mụ.

Châu Dinh biết rằng nhà hàng chỉ mở cửa vào lúc bảy giờ tối, giờ bắt đầu có khách lác đác tới ăn cơm. Loại khách này thường có ít. Chừng chín giờ tối khách tới mới đông. Loại khách này thường ở lại nhảy nhót luôn. Y đoán rằng năm giờ chiều là thời gian nhà hàng Tiên Cảnh vắng vẻ nhất. Vào giờ đó bọn Quần đen, Phiến đá, Khích ve đều có thể chưa tới hoặc đi chơi lẻ. Cả Phúc chó cũng có thể đi vắng. Thường thì vào giờ đó, trong nhà chỉ có mụ Năm và ông Đốc. Châu Dinh định tâm vào nhà hàng rất cẩn thận. Nếu thấy có bọn đầu trâu, mặt ngựa ở nhà, y lảng ngay.

Châu Dinh không đi vào nhà hàng Tiên Cảnh bằng cửa chính. Y đi vào bằng cửa nhỏ thông sang ga-ra sửa xe hơi. Buổi chiêu thứ Bảy, vào lúc năm giờ, công nhân ga-ra sửa soạn ra về. Chẳng ai chú ý tới gã Tầu bề ngoài không có gì đáng để người ta phải chú ý.

Châu Dinh có tài mở khóa cửa không cần chìa khóa. Thời còn trai trẻ y đã nhờ cái tài này để sống. Từ lâu nay, y không cần dùng tới nó nhưng khả năng mở khóa cửa thiên hạ vẫn còn đó. Tới trước cánh cửa nhỏ được bịt lại bằng vành sắt cho thêm chắc chắn, Châu Dinh rút đồ nghề ra tay và sau chừng mười lăm phút hí hoáy, y mở được cánh cửa.

Lọt được vào trong nhà Tiên Cảnh, nơi mà trước đây chưa lâu y còn là chủ nhân, Châu Dinh rút súng ra cầm tay. Y cảm thấy trái tim đập mạnh nhưng vẫn tiến bước trên hành lang tối mờ.

Bên trong tòa nhà ngày xưa là của Châu Dinh tuy đã được sửa chữa nhiều nhưng y vẫn còn phân biệt được phương hướng. Y không trông thấy bóng một người nào và cũng không nghe thấy tiếng một ai nói. Y tìm tới được khung cửa sắt ở đầu hành lang trên lầu – căn phòng do Mai nói chuyện – một cách dễ dàng.

Cánh cửa phòng này cũng đóng kín đúng như lời tả cảnh của Mai. Nhưng cũng chỉ sau chừng mười phút hồi hộp nhưng làm việc rất có khoa học và quy củ, Châu Dinh cũng mở được cửa.

Gã Tầu già thấy hiện ra trước mắt một căn phòng lịch sự, trang hoàng thật đẹp và sang, toàn là đồ mới và đắt tiền…

Bạch Lan ngồi trong phòng khách. Châu Dinh nhìn ngay thấy nàng. Nàng thẫn thờ nhìn đăm đăm xuống sàn nhà y như ở đó có những hình ảnh gì đẹp lắm làm cho nàng phải say mê. Nàng bận bộ đồ lụa trắng ngà. Một làn khói xanh bốc lên từ những ngón tay búp măng của nàng. Châu Dinh nháy mắt để nhìn cho kỹ hơn… Bạch Lan cầm ở tay điếu thuốc lá và điếu thuốc đang cháy dở…

Châu Dinh đóng cửa lại và ngây người nhìn người thiếu nữ. Y chưa bao giờ được gần một người đẹp, sang đến như thế. Người thiếu nữ đẹp và sang này tại sao lại ở đây? Nàng có liên hệ gì với bọn mụ Năm, với tên côn đồ ác ôn có cái tên “chó” kèm sau tên cúng cơm do cha mẹ đặt ra? Y sợ khi thấy có người lạ đột ngột vào phòng, nàng sẽ sợ hãi, sẽ hét lên, nên y không dám cất tiếng hỏi nàng ngay.

Y thấy nàng có vẻ quen thuộc… Hình như y đã được thấy nàng trong phố hay nhìn thấy hình nàng ở đâu rồi… Trong vài giây đồng hồ đứng nhìn Bạch Lan, Châu Dinh nghĩ rằng người đẹp trước mặt y đó là một cô đào hát… Hoặc một nữ ca sĩ… Nhưng đào hát hay nữ ca sĩ làm gì có ai vừa đẹp vừa sang đến như cô này?

Y thấy Bạch Lan có vẻ như đã biết là có người vào phòng. Nàng biết nhưng như không cần để ý…

Châu Dinh khẽ nói:

– Chào cô…

Y lại chờ vài giây trôi qua mời hỏi tiếp:

– Cô làm gì ở đây?

Đôi mắt của người thiếu nữ bị chất ma túy làm cho say mướt nặng nề hướng về phía Châu Dinh…

Cái nhìn nặng và đôi mắt lờ đờ ấy cho Châu Dinh biết rằng người thiếu nữ đẹp bị chích ma túy:

– Đi đi… Đừng đứng đó… – Nàng mệt mỏi nói.

Châu Dinh ngọt ngào:

– Cô tên chi? Cho tôi biết tên cô?

Bạch Lan nhíu đôi lông mày:

– Tôi… tên chi hả?… Tôi… cũng chẳng còn nhớ tôi tên chi nữa… Quên hết rồi… Ông đi đi… Hỏi làm chi? Nó biết ông vô đây, nó giận lắm đó… Nó giận thì ông nguy á…

Châu Dinh đến gần nàng hơn.

Chợt y rùng mình. Y đã nhận ra người thiẽu nữ này chính là cô con gái nhà tỷ phú bị bắt cóc. Y đã nhìn thấy hình nàng đăng ở trên các báo. Người thiếu nữ này là cô Bạch Lan, con gái cưng của nhà tỷ phú Tạ Phong… Tại sao nàng lại ở đây? Bọn mụ Năm ô-tô đã bắt cóc nàng ư? Trong cơn xúc động, Châu Dinh cuống cả lên. Y như người nghẹt thở…

Trời cho y một dịp tốt kinh khủng để trả thù mụ Năm. Trả thù và có không biết bao nhiêu là tiền thưởng. Chỉ cần y đưa được người thiếu nữ này ra khỏi đây.

Cúi xuống gần nàng, y khẽ nói:

– Cô là cô Bạch Lan. Cô nhớ chưa?

Châu Dinh cố trấn tĩnh để giọng nói của y khỏi run:

– Cô bị chúng nó bắt về đây cách đây ba tháng. Cô nhớ chưa? Cô Bạch Lan?

Bạch Lan ngẩn ngơ:

– Bạch Lan? Tôi tên là Bạch Lan ư? Tôi không nhớ.

– Đúng mà. Tên cô là Bạch Lan. Ông già của cô là ông Tạ Phong, cô nhớ chưa? Cô đi với tôi, tôi đưa cô về nhà.

Nàng lắc đầu:

– Tôi không quen với ông. Không đi với ông đâu. Tôi bảo ông đi đi. Nguy cho ông ạ. Nó mà biết…

Hai đầu gối Châu Dinh đập vào nhau lập cập:

– Cô nói “nó” là thằng Phúc chó hả?

Bạch Lan gật đầu:

– Phải. Nó đó. Nó ác lắm. Tôt đã thấy nó giết người trước mặt tôi. Một lần. Lâu lắm rồi. Ở trong rừng.

Châu Dinh nắm lấy cánh tay nàng, kéo nàng đứng dậy.

– Buông ra.

Tiếng la của Bạch Lan làm cho Châu Dinh toát mồ hôi lạnh đầy người. Sự xúc động vì tìm ra được Bạch Lan làm cho Châu Dinh quên mất cả thì giờ. Y đã ở trong nhà này tới mười lăm, mười sáu phút rồi. Mụ Năm, ông Đốc có thể vô đây bất cứ lúc nào…

– Phúc nó bảo tôi về đón cô mà. Nó chờ cô mà. Cô đi với tôi tới chỗ Phúc…

Châu Dinh nói bừa một câu như vậy mà đúng. Bạch Lan đứng lên như một cái máy. Nàng đã quen làm theo lời tên côn đồ đó nên nghe thấy tên nó là nàng đi liền. Quá mừng, Châu Dinh không nói đến câu thứ hai.

Y lập tức dắt tay nàng đi ra hành lang. Bạch Lan bước đi như người vừa ngủ, vừa đi…

Châu Dinh đưa nàng trở ra bằng lối cửa sau. Quãng đường đi thật dài đối với y. Trọn đời y, chưa bao giờ Châu Dinh thấy đoạn đường nào dài đến như thế.

Khi đưa Bạch Lan ra được tới đường vì đưa nàng vào được một chiếc tắc xi. Châu Dinh mới thở được dễ dàng. Y bảo tài xế chạy thẳng về nhà y.

(Còn tiếp Chương 4)

Share this post