Trong Vòng Tay Du Đãng (Tiểu Thuyết Phóng Tác – Hoàng Hải Thủy) Chương 4.4

Trong Vòng Tay Du Đãng (Tiểu Thuyết Phóng Tác – Hoàng Hải Thủy) Chương 4.4

TRONG VÒNG TAY DU ĐÃNG
* Tiểu Thuyết Phóng Tác Hoàng Hải Thủy
* Chiêu Dương xuất bản (Sài Gòn, 1970)
* Nguồn: Blog Hoàng Hải Thủy (https://hoanghaithuy.wordpress.com); https://vietmessenger.com

* Để đọc những phần đã đăng, xin vào chuyên mục Search this site (Tìm Kiếm) và gõ tên tác giả: Hoàng Hải Thủy.

CHƯƠNG 4
(Tiếp theo)
4.4

Bạch Lan nằm dài trên chiếc đi-văng trong căn phòng đàn ông độc thân của Châu Dinh, đôi mắt vô hồn của nàng mở rộng nhìn lên trần nhà. Nàng nằm im, không để lộ cho Châu Dinh biết là nàng đang nghĩ gì, đang muốn gì…

Trong bất cứ một trường hợp nào khác, sự có mặt của một người thiếu nữ đẹp như Bạch Lan trong căn nhà này đã làm cho Châu Dinh thú vị, sốt sắng. Tuy đã có tuổi, Châu Dinh vẫn còn mạnh về mục sinh lý. Cũng như đa số những anh Tầu già sống không vợ con, Châu Dinh rất cần đàn bà, rất thích đàn bà. Nhưng hôm nay, sự có mặt của người thiếu nữ này chỉ làm cho y thêm bối rối…

Khi Châu Dinh biết chắc rằng người thiếu nữ bị đánh thuốc mê trong phòng kín trên lầu Tiên Cảnh là con gái nhà tỷ phú Tạ Phong, anh Tầu lai già chưa quyết định y sẽ làm gì ngoài việc làm sao đưa Bạch Lan ra khỏi tổ quỷ này. Nếu bọn mụ Năm bắt gặp y trong đó, y sẽ bị chúng giết như con chuột. Bây giờ khi đưa được Bạch Lan yên lành về nhà riêng của y rồi, Châu Dinh mới tính đến việc y phải làm…

Y không muốn gọi cảnh sát tới giao cho họ Bạch Lan, vì làm vậy, y sẽ chẳng lãnh được nhiều tiền. Y cần nói chuyện thẳng với nhà tỷ phú. Nhưng y lại không biết điện thoại nhà riêng của Tạ Phong. Y cũng chẳng biết nhà tỷ phú này có những cơ sở thương mại nào ở Sài Gòn. Người càng có nhiều tiền lại càng sống xa mọi người và sống kín đáo. Tạ Phong có những nơi lui tới và có những nơi liên lạc riêng mà một anh Tầu như Châu Dinh không thể biết cũng như không thể tới gần được.

Thời gian qua thật mau.

Châu Dinh không thể bỏ một mình người thiếu nữ bị ma túy làm cho dại khờ này ở nhà để đi xuống phố tìm cách liên lạc với ông thân cô ta. Mà y cũng chẳng thể ngồi bó giò ở nhà như thế này mãi. Không ai nhìn thấy y ra vô nhà hàng Tiên Cảnh, như vậy có nghĩa là Phúc chó cùng mụ Năm đều không biết y là người đã bắt cóc Bạch Lan mang đi, nhưng ai biết đâu có những chuyện gì bất ngờ xảy ra? Biết đâu Mai lại chẳng tới làm và khai với mụ Năm về chuyện bị y hỏi dò?

Châu Dinh bị Phúc chó ám ảnh nặng nề. Nếu Phúc chó biết thủ phạm vụ bắt cóc lần thứ hai là y, y sẽ chẳng sống lâu được. Ít nhất y cũng không thể sống để lãnh tiền thưởng của Tạ Phong. Làm sao bây giờ?

Y cố gắng làm cho Bạch Lan nhớ lại dĩ vãng của nàng. Nhà riêng của nàng ở đường nào? Số bao nhiêu? Điện thoại nhà nàng? Làm sao gặp được ông Tạ Phong v.v…

Nhưng Bạch Lan cứ trơ trơ ra. Nàng dửng dưng thì đúng hơn, nàng không còn nhớ nàng là ai hết. Trong khi Châu Dinh bồn chồn và lo âu hỏi nàng, nàng cứ tỉnh bơ như y hỏi ai chứ không phải hỏi nàng.

Đến một lúc bực quá, Châu Dinh đẩy mạnh vào vai Bạch Lan:

– Tỉnh lại chứ? Làm cái gì kỳ vậy? Lại ngủ à?

Sự đụng chạm của bàn tay Châu Dinh làm cho Bạch Lan có phản ứng sợ hãi: nàng giật mình, hai mắt trợn tròn, lùi xa sát vào vách.

Thấy làm nàng sợ hãi không có lợi, Châu Dinh lại dịu giọng:

– Cô không cần phải sợ tôi. Tôi giúp cô mà. Tôi muốn đưa cô về với ba cô nhưng tôi không biết nhà cô ở đâu. Tôi cũng không biết số điện thoại của ba cô. Cô nhớ lại đi, nói cho tôi biết nhà cô ở đâu đi, tôi đưa cô về nhà cô ngay.

Bạch Lan co rúm người lại, nàng chỉ run rẩy:

– Để tôi yên. Đừng đụng vào người tôi.

– Nếu tôi không tìm được ba cô ngay, cả cô và tôi cùng bị nguy. Thằng Phúc chó nó có thể tới đây. Cô thấy nguy không? Cô…

Bạch Lan đột ngột vùng dậy.

Nàng chạy nhào ra cửa. Châu Dinh túm được nàng ở sau cánh cửa.

– Buông tôi ra. Tôi sợ lắm. Cho tôi đi. Xin van ông…

Châu Dinh kéo nàng trở lại. Y đẩy nàng ngã xuống đi-văng và chặn tay lên miệng nàng:

– Im ngay. Bộ cô muốn cho thằng Phúc nó tới đây sao?

Bạch Lan ú ớ:

– Phải! Tôi muốn nó tới.

Châu Dinh rùng mình:

– Nó tới, nó sẽ làm gì, cô biết không?

Lần đầu tiên kể từ phút gặp Bạch Lan, Châu Dinh thấy mắt nàng sáng lên một vài tia sáng thông minh hiểu biết:

– Biết chứ – Nàng nói rõ ràng – Nó sẽ giết ông! Nó sẽ mang tôi về. Tôi cần nó. Tôi chẳng cần ai hết. Tôi chỉ cần có nó.

Quá nản, Chầu Dinh buông nàng ra:

– Được rồi, tôi gọi cảnh sát tới vậy.

Châu Dinh biết rằng hễ gọi cảnh sát, y sẽ bị phiền nhiễu lắm và y sẽ tiếc tiền lắm, nhưng biết làm sao được. Cảnh sát phải tới đây trước khi Phúc chó tới. Chẳng thà được ít tiền còn hơn là chết thảm.

Bên ngoài trời mưa lớn, Châu Dinh đi tìm áo mưa. Khi y trở ra, Bạch Lao đứng chặn lưng vào cánh cửa:

– Ông không được gọi cảnh sát.

Châu Dinh ngạc nhiên:

– Kỳ cục chưa? Cô điên à? Tôi gọi cảnh sát tới là vì cô. Để cho thằng ác ôn ấy nó không bắt lại được cô. Cô không thấy là tôi liều chết vì cô hay sao?

Bạch Lan lắc đầu quầy quậy:

– Không. Tôi đã nói là tôi không cần ai hết. Tôi chỉ cần có nó.

Lúc đó Bạch Lan như tỉnh lại, nàng như người biết rõ thân phận của nàng, nàng khóc nức nở:

– Tôi không thể nào xa nó. Dù tôi ghê tởm nó. Có nó tôi mới sống được.

– Cô điên mất rồi. Tôi không cần nói với cô nữa.

Châu Dinh xô tới đẩy mạnh người thiếu nữ ra để mở cửa. Nàng túm chặt lấy y. Hai người vật lộn, dằng co nhau. Anh Tầu già điên tiết lên, anh xáng cho nàng mấy cái tát nẩy đom đóm mắt, nhưng nàng vẫn cứ túm chặt.

Châu Dinh đẩy mạnh, Bạch Lan ngã chúi vào cái bàn thấp…

Nàng với được cái đĩa đựng tàn thuốc lá bằng đồng thật lớn để trên bàn và chồm tới đập mạnh cái đĩa vào ót anh Tầu già khi y đang quay lưng lại mở cửa…

Châu Dinh – không kêu được một tiếng – từ từ khuỵu chân và ngã xuống nằm dài trên sàn gác.

Cái đĩa gạt tàn thuốc bằng đồng rơi xuống và Bạch Lan cũng quỳ gối trên sàn. Nàng cúi mặt khóc. Và trong căn phòng vắng, kín cửa chỉ còn có tiếng khóc thút thít, rấm rứt của người thiếu nữ không may.

Chừng mười lăm phút sau đó…

Có tiếng động lạ vang lên đâu đó làm cho Bạch Lan ngửng đầu lên nghe ngóng. Tiếng động như tiếng mở cửa sổ nhưng lại phát ra từ phòng tắm.

Cùng lúc đó, Châu Dinh cũng tỉnh lại. Y xoay mình nằm ngửa và giơ hai tay lên ôm đầu, miệng rên rỉ.

Cánh cửa phóng tắm mở ra và Phúc chó bước vào.

Đôi mắt vàng rực lửa của gã nhìn Bạch Lan trước rồi nhìn xuống anh Tầu già đang nằm ôm đầu dưới chân cửa ra vào.

Dù chưa hoàn toàn tỉnh hẳn, Châu Dinh cũng cảm thấy nguy hiểm gần kề. Linh tính tự nhiên báo cho y biết sắp đến lúc tận số. Y lồm cồm ngồi dậy, hai tay giơ ra đằng trước như để chống cự.

Làn môi mỏng nhăn lại thành một nụ cười, Phúc chó tiến lại gần Châu Dinh.

Bạch Lan trông thấy lưỡi dao sáng loáng trong tay Phúc chó.

Nàng vội vã quay mặt đi.

Những tiếng ằng ặc vang lên trong căn phòng kín sau đó làm cho Bạch Lan ghê rợn, nàng phải lấy tay bịt tai lại.

Giữa những tiếng ằng ặc phát ra từ cổ họng Châu Dinh đó là những tiếng dao đâm phập phập vào thân xác anh Tầu già.

oOo

Marta Tuyết Nhung đã bị giam hai tiếng đồng hồ trong một căn phòng kín bưng hôi hám và chật chội. Nàng vừa mệt mỏi, vừa sợ hãi, vừa tuyệt vọng.

Khi mới bị cảnh sát bắt đem về đây, nàng đã la hét làm dữ, đòi gặp ngay ông Cò, dọa kiện vì tội bắt giam nàng trái phép, dọa sẽ nhờ báo chí can thiệp làm cho những kẻ bắt giam nàng trái phép hôm nay sẽ phải nhục nhã, phải bị treo áo v.v…

Nhưng dường như chẳng có ai thèm chú ý đến nàng. La hét, dọa nạt mãi Marta cũng thấy mệt và vô ích. Từ lúc bị giam vào căn xà lim này, nàng có cảm giác như bị chôn sống vào một căn nhà mồ. Nàng đã hết ý chí và sức lực tinh thần cũng như vật chất để phấn đấu.

Nàng thắc mắc không hiểu người ta bắt giam nàng vì tội gì. Trưa nay, sau cuộc nói chuyện bị lừa bởi gã đàn ông lạ mặt, Quần vội vã tới ngay nhà hàng để báo cáo với mụ Năm, Marta cũng bỏ đi chơi lang thang. Nàng đến nhà chị em bạn chơi, gặp đám đánh tứ sắc nhưng nàng không còn tinh thần đâu để ngồi vào đám bạc và quên hết mọi chuyện, vì nàng bận trí nhiều về phản ứng của mụ Năm, của Quần, về sự sơ hở của nàng. Sau cùng, nàng quyết định bỏ đi một thời gian, nàng lánh mặt để tránh rắc rối và nếu cần, bỏ luôn cả gã tình nhân côn đồ, bỏ luôn cả màn trình diễn của nàng ở nhà hàng Tiên Cảnh. Vào lúc bảy giờ tối, nàng trở về phòng để lấy ít quần áo.

Nhưng khi nàng vừa xách va-ly xuống tới đường, đang đứng chờ tắc xi thì có hai người đàn ông bận thường phục, không biết đã đứng chờ nàng ở đó từ bao giờ hay là vừa mới chợt tới, sáp lại đứng kèm ngay hai bên người nàng. Một gã hỏi trống không:

– Marta Nhung?

Marta cự ngay:

– Anh không thể lịch sự hơn được sao? Anh không biết dùng tiếng “cô” để hỏi người ta ư?

Tuy làm cứng nhưng Marta đã run trong bụng, nàng thấy rõ hai gã đàn ông này là nhân viên cảnh sát truy tầm. Họ định bắt nàng chăng?

Gã vừa bị nàng cự vẫn bình thản:

– Ông Cò Chánh Sở Truy Tầm muốn được gặp Marta. Xin mời đi. Không lâu lắm đâu.

Marta la chói lói:

– Tòi không đi đâu hết. Các người không có quyền bắt tôi.

Một gã xách nhẹ cái va-li của Marta. Gã kia nắm lấy cánh tay nàng:

– Thôi mà. Đừng làm tàng.

Một chiếc xe Jeep xanh trờ tới, thắng két lại trước mặt ba người. Đám người qua đường tò mò đứng lại nhìn cảnh này không được dịp chứng kiến nhiều vì Marta đã bị đẩy lên xe Jeep và đưa đi thật nhanh và gọn.

Marta nói nhiều, làm dữ, nhưng nàng rất sợ. Nàng nghĩ là cảnh sát bắt nàng vì tội đã giết anh nhà báo có cái tên là Kính hôi. Chính nàng dã dùng khẩu súng lục của Sơn gù để lại cho nàng giữ, bắn chết Kính hôi trong phòng khách sạn sau khi biết tin chính Kính hôi tiết lộ với cảnh sát về chuyện Sơn gù và Bái chuột hỏi thăm y nhiều chuyện về tiệc mừng sinh nhật của cô gái con nhà tỷ phú họ Tạ. Vụ ám sát đó tới nay vẫn chưa tìm ra thủ phạm và Marta không hề bị nghi ngờ. Trong ít ngày gần đây, Marta đã quên vụ đó đi và cho rằng như là nàng đã thoát tội. Đến nay, nàng thấy rằng nàng nghĩ như vậy là lầm.

Tới Nha Cảnh sát, Marta yêu câu được nói bằng điện thoại với luật sư Dân – nàng đã được biết ông luật sư nổi tiếng là lắm thủ đoạn này làm việc với mụ Năm ô-tô, nàng có thể nhờ ông ta can thiệp và dù cho cảnh sát có không ưa ông ta, họ cũng vẫn phải nương nhẹ với một người gian manh vì hiểu rành về luật như luật sư Dân – nhưng những viên cảnh sát mặt lầm lì, lạnh như tiền không ai chịu nghe lời nàng. Tất cả đều làm việc như máy và đều như những người điếc.

Bị giam trong xà lim chừng hai tiếng đồng hồ, Marta đã bắt đầu thấm mệt và sợ, nàng không còn hung hăng như trước lúc mới tới nữa. Rồi cửa xà lim mở và một nữ cảnh sát viên bước vào:

– Mời cô theo tôi, Thiếu tá Cảnh Sát Trưởng muốn gặp cô.

Marta vẫn còn gượng nói cứng:

– Tôi sẽ cho Thiếu tá Cảnh Sát Trưởng của chị một bài học.

Người nữ cảnh sát viên đưa Marta đi từ nhà giam qua một dãy hành lang dài rồi qua một cầu thang xoáy ốc lên lầu. Marta được đưa vào phòng làm việc của Thiếu tá Nghi. Nàng dừng lại ở cửa, đứng chết sững khi thấy Vân, gã đàn ông tự nhận là đại điện hãng phim Nhật tới mời nàng đóng phim hồi sáng nay, ngồi vững một bên bàn giấy của Thiếu tá Nghi.

Người nữ cảnh sát viên đẩy Marta vào phòng và nàng bước lên loạng choạng mấy bước. Cảnh cửa đóng lại sau lưng nàng.

Marta nói trước:

– Ông bắt tôi trái phép. Tôi nói trước để ông biết tôi sẽ làm ồn vụ này lên cho ông coi. Tôi yêu cầu được nói với trạng sư theo đúng quyển hạn cua tôi.

Thiếu tá Nghi bình thản:

– Ngồi xuống đây em.

Marta cong cớn:

– Ai là em của ông? Tôi yêu cầu ông tôn trọng nhân phẩm của những người dân lương thiện bị các ông bắt trái phép tới đây.

Một cảnh sát viên khác đứng bên cửa ngắt lời nàng:

– Làm tàng vừa chứ! Đời em rách rưới to rồi em còn chưa biết ư? Chí Hòa chờ em trên đường em đi, em không thấy ư?

Marta tới ngồi trên chiếc ghế trước mặt bàn. Nàng cảm thấy như nàng đang trần truồng trước những đôi mắt quá sắc của hai người đàn ông nguy hiểm đối diện với nàng.

Như sốt ruột, Thiếu tá Nghi nói ngay vào chuyện:

– Marta, cô bị bắt vì tội đồng lõa với mụ Năm ô-tô bắt cóc cô Bạch Lan, cô con gái nhà tỷ phú Tạ Phong và thủ tiêu ba tên còn đồ khác bọn. Cô Bạch Lan hiện giờ đang bị giam giữ trên lầu nhà hàng Tiên Cảnh.

Marta sửng sốt đến nghẹt thở:

– Ủa? Ông điên rồi sao? Người bắt cóc cô con nhà tỷ phú là Sơn gù kia mà?

Thiếu tá Nghi chậm rãi:

– Ai cũng tưởng vậy. Thoạt đầu chúng tôi cũng nghĩ như vậy nhưng bây giờ, chúng tôi đã tìm ra bằng cớ là bọn mụ Năm ô-tô với những tên đàn em của mụ như Quần đen, Phiến đá, Khích ve và thằng con trai điên khùng của mụ là thằng Phúc chó, đã cướp cô Bạch Lan của bọn Sơn gù và đưa cô ta về giữ trong một căn phòng kín trên lầu nhà hàng Tiên Cảnh.

Marta tỏ vẻ nghi ngờ:

– Các ông muốn hại bà Năm nên bày ra chuyện đó chứ gì? Ai mà tin chuyện lạ như vậy? Tôi không tin. Tôi không biết gì, không thấy gì về vụ các ông nói hết…

Vân nói với Thiếu tá Nghi:

– Đêm có khuya, ngày có rạng. Muộn rồi… Mình không nhanh tay là cá nó chui ra ngoài lưới hết. Tôi thiết tưởng đã đến lúc anh nên cho cô này thấy những chứng cớ bằng xương bằng thịt của mình. Cho nàng thấy tận mắt để nàng quyết định. Nếu quả thật nàng còn có chút tình cảm với anh chàng Sơn gù hào huê như người ta thường nói, chắc nàng sẽ đổi ý sau khi thấy bằng cớ…

– Phải đấy!

Thiếu tá Nghi ra hiệu cho một cảnh sát đứng ở cửa:

– Đưa cô này đi gặp mặt các ông Sơn gù, Bái chuột… Đi ngay và trở về đây ngay.

Marta ngẩn ngơ. Sự việc xảy ra vượt quá mức tưởng tượng của nàng: Sơn gù bị bắt rồi ư? Bị bắt hồi nào? Sao ở ngoài không ai nói gì hết?

Người cảnh sát đưa Marta đi rồi, Thiếu tá Nghi lo ngại nói với Vân:

– Tôi có cảm tưởng như nó không biết gì hết. Mình mất công vô ích thôi.

Vân đốt một điếu thuốc lá:

– Mình cứ thử coi. Làm sao biết trước được tất cả mọi chuyện sẽ xảy ra? Mình có phải là thầy bói đâu.

Hai người im lặng chờ đợi.

Chừng mười phút sau, nữ nghệ sĩ vũ sếch xy Marta Tuyết Nhung được đưa trở lại văn phòng của Thiếu tá Chánh Sở Truy Tầm.

Người thiếu phụ lúc nãy đã thay đổi khác hẳn. Mặt nàng tái nhợt, mắt nàng lạc thần, môi nàng run run và hai chân nàng đi không vững. Một nữ cảnh sát viên phải dìu nàng đi.

Marta vừa nhìn thấy xác chết đã thối rữa của Sơn gù, người tình cũ của nàng. Dù xác Sơn gù đã thối rữa nàng vẫn nhận ra gã và cái xác rữa nát đó làm cho nàng kinh sợ.

Vào tới phòng, nàng ngồi phịch xuống ghế và úp mặt vào lưng hai bàn tay.

Thiếu tá Nghi khẽ hỏi:

– Sao? Cô đã thấy rõ mặt người người tình cũ của cô rồi chứ?

Marta rùng mình:

– Các ông tàn nhẫn, khốn nạn lắm… Tại sao các ông lại cố ý bắt tôi phải nhìn thấy… xác chết ấy?

Vân đến gần nàng, chàng lấy giọng dịu dàng:

– Sơn gù bây giờ trông không còn đẹp trai mấy nữa… Đúng… Nhưng không phải chúng tôi làm cho hắn trở thành như vậy. Bọn Năm ô-tô đã giết hắn và chôn xác hắn cùng với xác hai tên bạn của hắn là Bái chuột và Tiến già ở giữa rừng. Chúng tôi chỉ mới tìm thấy những xác đó hồi chiều nay… Bọn Sơn gù bắt cóc cô Bạch Lan nhưng không giữ nổi. Chúng bị bọn Năm ô-tô cướp tay trên và giết hết. Bọn mụ Năm chắc phải cười thầm và thú vị lắm khi cô tưởng rằng Sơn gù sau khi có bạc triệu đã bỏ rơi cô, và cảnh sát cứ đổ xô đi tìm theo dấu vết Sơn gù. Cô thấy rõ là bọn mụ Năm ác độc đến chừng nào rồi chứ? Bọn mụ Năm lợi dụng cô. Thằng Quần nó chỉ tìm đến với cô để kiểm soát cô, nó đâu có thương yêu gì cô. Chúng nó lấy được bao nhiêu tiền của ông Tạ Phong nhưng chúng nó có chia cho cô đồng nào đâu? Nếu thực tình ngày xưa cô đã có thời yêu thương Sơn gù thì đây là một cơ hội để cô trả oán cho oan hồn của hắn. Cô phải giúp chúng tôi trừng trị bọn sát nhân.

Marta lắc đầu:

– Tôi không biết gì hết. Cho tôi được yên.

– Cô nên suy nghĩ… Chủng tôi có thể buộc cô vào tội đồng lõa với bọn Năm ô-tô, nhưng không, chúng tôi vẫn coi cô là một nhân chứng… Chúng tôi vẫn coi như cô không có lỗi gì hết. Nếu cô tử tế với chúng tôi, chúng tôi tử tế lại. Ngược lại, chúng tôi có thừa thủ đoạn và lý do để làm cô khốn khổ, khốn nạn. Chúng tôi đã biết chắc rằng bọn Năm ô-tô đã can những tội sau ngày sát hại bọn Sơn gù, cướp cô Bạch Lan, lấy tiền chuộc của ông Tạ Phong… Chúng tôi chỉ muốn biết có một điều mà thôi: hiện giờ chúng có giữ cô Bạch Lan trong nhà hàng Tiên Cảnh không? Chúng tôi cần được biết chắc, có phải cô Bạch Lan đang bị giữ trong một căn phòng kín trên lầu nhà hàng?

Marta xanh như tầu lá, run rẩy:

– Đó là việc của các ông. Đừng hỏi tôi. Tôi không biết và dù có biết, tôi cũng không nói đâu.

Thiếu tá Nghi xen vào:

– Cô hãy tự đặt mình vào địa vị của người con gái ấy. Bị giam chung một phòng với một thằng ác ôn điên rồ ghê tởm như thằng Phúc chó, cô có sống nổi lấy nửa ngày không? Marta… cô biết chuyện gì về cô Bạch Lan thì nên nói đi. Nhà tỷ phú Tạ Phong có hứa thưởng cho người nào mách tin đúng về cô con gái của ông những số tiền thật lớn. Tôi hứa danh dự vời cô là tôi sẽ làm đủ hết mọi cách để cô được lãnh những số tiền thưởng lớn nhất.

Nhưng Marta vẫn lắc đầu quầy quậy:

– Tôi không biết, tôi không nói, tôi không thích lãnh tiền thưởng của bất cứ ai hết.

– Xin Thiếu tá cho tôi được phép nói chuyện riêng với cô đây vài phút – Vân nói – Tôi chỉ xin năm phút thôi.

Thiếu tá Nghi do dự, nhưng sau cùng ông cũng đứng dậy đi ra khỏi phòng cùng với người nhân viên bên cửa. Ông thấy rằng thì giờ cấp bách quá rồi. Bọn mụ Năm ô-tô có thể đã biết là cảnh sát tìm ra xác Sơn gù, cảnh sát đã bắt Marta v.v… chúng có thể đề phòng… Nhà hàng Tiên Cảnh bị vây chặt nhưng ai biết có những bất ngờ gì xảy ra? Ông không thể ép buộc người thiếu phụ chứng nhân kia phải cung khai nếu nàng không muốn khai.

Trong văn phòng chỉ còn lại có Vân và Marta.

Người vũ nữ nhìn chàng thám tử tư bằng đôi mắt khinh thị:

– Đừng có tốn nước miếng thuyết phục tôi vô ích. – Nàng nói – Tôi không nói gì với anh đâu.

Vân nghiêm mặt:

– Em lầm. Tôi biết chắc là em sẽ nói… Bởi vì tôi có chuyện hay để nói vời em. Tôi là thám tử riêng của nhà tỷ phú Tạ Phong. Ông ấy mướn tôi đi tìm cô con gái bị bắt cóc của ông. Tôi đã mở cuộc điều tra về đời tư của em lâu rồi mà em không biết. Cảnh sát không biết là em có mặt trong khách sạn Đại Nam hôm ký giả Kính tức Kính hôi, bị bắn chết. Cảnh sát cũng không biết rằng nạn nhân đã bị bắn chết bằng một khẩu sủng của Sơn gù. Em là người vẫn giữ súng cho Sơn gù. Đúng không? Nếu tôi kể cho Thiếu tá đây nghe những chuyện đó về em, ông ta sẽ nhảy vọt lên đến tận trần nhà vì mừng rỡ. Nếu em chịu giúp tôi, tôi bỏ qua chuyện đó. Còn nếu không, tôi sẽ phải nói ra. Em muốn sao tùy em.

Marta quay mặt nhìn đi nơi khác.

Nửa phút sau, Vân hỏi:

– Đừng để mất thì giờ. Hắn trở lại bây giờ đó. Sao? Có đúng là cô Bạch Lan đang bị giữ ở trên lầu nhà Tiên Cảnh không?

Marta do dự, nhưng sau cùng, nàng cũng đành đáp:

– Tôi không biết rõ người đó là ai, nhưng mà… quả thật là có một cô gái ở trên lầu nhà hàng… Không biết có phải cô đó là cô Bạch Lan không… Tôi chưa bao giờ được nhìn thấy mặt cô ấy.

Vân đi ra mở cửa mời Thiếu tá Nghi trở vào:

– Cô Marta đã thay đổi ý kiến… Cô ấy nói rằng ở một căn phòng kín trên lầu nhà hàng Tiên Cảnh có một thiếu nữ, nhưng cô ấy không biết chắc thiếu nữ đó có phải là cô Bạch Lan hay không.

Thiếu tá Nghi đặt câu hỏi:

– Nếu em không nhìn thấy cô gái đó lần nào, làm sao em biết là ở trên lầu có cô đó?

– Tôi nghe lỏm được câu chuyện bọn chúng nói nhỏ với nhau – Marta đáp… – Mụ Năm cấm không cho ai được đặt chân vào phòng riêng đó của thằng con mụ… Tôi thấy chính mụ Năm mang cơm cho hai người ăn vào phòng, mang quần áo phụ nữ ra vô đó. Tôi thấy mấy lần thằng Phúc chó đi mua mỹ phẩm dành riêng cho đàn bà mang vào phòng… Và hình như thỉnh thoảng, vào lúc tối vắng, người thiếu nữ bí mật đó được thẳng Phúc chó dắt đi dạo mát vài vòng ở con đường vắng đằng sau.

– Bây giờ… cách nào bọn tôi có thể lên thẳng tới căn phòng của thằng Phúc chó mà không bị bọn côn đồ chận lại?

Marta nhún vai:

– Làm sao tôi biết được? Đó là việc của các anh chứ!

Vân và Thiếu tá Nghi nhìn nhau: họ đã biết chắc rằng Bạch Lan hiện ở trong nhà Tiên Cảnh. Vấn đề của họ bây giờ là làm sao lọt được vào nơi nàng bị giam giữ trước khi bọn côn đồ kịp đưa nàng đi nơi khác giết nàng.

Thiếu tá Nghi hất hàm cho người nhân viên đứng bên cửa:

– Đem cô này đi.

Marta nhảy nhổm dậy:

– Ê! Còn giữ tôi ư? Phải thả cho tôi đi chứ…? Tôi đã nói rồi mà!

Thiếu tá Nghi lắc đầu:

– Em chưa đi được. Em còn phải ở lại đây ít lâu… Chúng tôi còn cần đến em. Yên chí, đi không lâu đâu… Em sẽ được cảnh sát coi như thượng khách… Tôi cho em ở một phòng riêng, có người hầu hạ em. Em nghỉ ngơi ít ngày cho mập mạp và quyến rũ thêm. Từ bây giờ, em được coi là chứng nhân chứ không phải là can phạm.

(Còn tiếp Chương 4)

Share this post