Trong Vòng Tay Du Đãng (Tiểu Thuyết Phóng Tác – Hoàng Hải Thủy) Chương 4.5

Trong Vòng Tay Du Đãng (Tiểu Thuyết Phóng Tác – Hoàng Hải Thủy) Chương 4.5

TRONG VÒNG TAY DU ĐÃNG
* Tiểu Thuyết Phóng Tác Hoàng Hải Thủy
* Chiêu Dương xuất bản (Sài Gòn, 1970)
* Nguồn: Blog Hoàng Hải Thủy (https://hoanghaithuy.wordpress.com); https://vietmessenger.com

* Để đọc những phần đã đăng, xin vào chuyên mục Search this site (Tìm Kiếm) và gõ tên tác giả: Hoàng Hải Thủy.

CHƯƠNG 4
(Tiếp theo)
4.5

Marta đi rồi, hai người đàn ông lập tức bàn việc giải cứu Bạch Lan.

Vân nói:

– Coi bộ mụ Năm đã đề phòng có ngày sào huyệt của mụ bị tấn công.

Thiếu tá Nghi nói:

– Chúng mình không thể tránh được chạm súng với bọn côn đồ của mụ. Theo tôi nghĩ, chúng mình chỉ còn có cách là tấn công thẳng vào đó. Cần phải bao vây chặt cả khu phố và ngăn không cho thực khách vào đó, sợ bắn lầm họ hoặc họ bị chúng bắt làm con tin thì nguy.

Nghi nhìn đồng hồ tay:

– Bây giờ mới có bảy giờ tối. Sớm nhất là tám giờ nhà hàng mới có khách. Nếu bây giờ mình vồ được một thằng côn đồ đàn em nào của mụ Năm tra hỏi thêm, mình mới hy vọng có thể lọt vào sào huyệt đó dễ dàng được.

Ông đi tới máy truyền tin đặt cạnh bàn, nhấn nút ra lệnh:

– Động viên tất cả nhân viên an ninh và truy tầm. Tìm bắt ngay một tên côn đồ đàn em của mụ Năm ô-tô. Bắt bất cứ thằng nào cũng được. Bắt càng nhiều càng tốt, nhưng ít nhất phải bắt được một thằng. Đem nó về ngay đây để thẩm vấn. Bao vây chặt khu phố nhà hàng Tiên Cảnh. Giữ lại tất cả những người đi ra đi vô khu đó.

Vân thở ra một hơi dài. Chàng thấy cuộc săn đuổi này có vẻ đi gần tới hồi kết cuộc.

– Để tôi báo tin này cho Tạ Phong – Chàng nói với Nghi – dù sao người mà chúng mình định tìm lại cũng là con gái ông ta.

oOo

Quần đen thấy rõ rằng gã không phải là tay côn đồ gan lì, tỉnh táo, bình tĩnh, thông suốt bất cứ tình trạng nào như gã vẫn tưởng.

Gã biết rằng gã cũng chỉ là một tên côn đồ nhát gan, mất bình tĩnh, sợ hãi trước những biến cố không ngờ tới trong buổi chiều hôm đó. Được mụ Năm cho phép đi xa nhà hàng Tiên Cảnh để khỏi bị chạm mặt với Phúc chó, gã vào rạp hát bóng ngồi. Phim chiếu là một phim khá hay nhưng vì tâm trí rối bời, Quần ngồi coi mà chẳng hiểu phim gì chiếu.

Gã ngồi trong phòng tối mà tâm trí vẫn nghĩ tới những việc đang xảy ra trong nhà hàng: Mụ Năm sai ông Đốc mang thuốc lên lầu chích cho Bạch Lan. Cô gái đáng thương đó chết – lẽ tất nhiên rồi – nhưng Phúc chó sẽ có phản ứng sao khi gã trở về thấy người yêu của gã nằm chết cứng, miệng sùi bọt mép? Chắc chắn và nhất định là Phúc chó sẽ làm dữ. Lại còn việc đem xác Bạch Lan đi bỏ ở đâu… Làm sao làm cho yên việc khó khăn đó?

Quần đen nhìn lên màn ảnh nhưng cứ thấy hiện lên trên đó bộ mặt quỷ quái, khủng khiếp của Phúc chó khi y lên cơn điên loạn.

Bỗng dưng, bầu không khí trong phòng tối làm cho Quần nghẹt thở. Gã đứng dậy hùng hục đi ra, dẫm bừa lên chân những người ngồi cùng hàng ghế. Gã cần đi uống rượu. Chỉ có rượu mới có thể làm cho gã tạm quên được lo âu và nguôi được hoảng hốt lúc này.

Quần đen ra khỏi rạp hát bóng vào lúc tám giờ tối.

Gã đi thẳng vào quán rượu gần đó. Sau khi gọi một ly cognac “đúp” rượu đổ đến gần đầy ly, gã nốc mấy ngụm rồi quay máy điện thoại gọi về phòng khách sạn cho Marta. Gã muốn gọi nàng tới đây rồi cùng gã đi ăn cơm tối. Gã cảm thấy sợ cả sự cô đơn.

Nhưng dường như Marta không có ở phòng. Chuông điện thoại có reo mà không thấy ai trả lời. Gã thêm bực dọc và lo âu vì gã biết chắc rằng tối nào cũng vậy, vào giờ này, Marta đang trang điểm để tới nhà hàng vào lúc chín giờ.

Nàng đi đâu kìa? Quần trở lại bàn, uống nốt chỗ rượu còn lại trong ly và như không thể ngồi được yên chỗ, gã lại đi ra khỏi quán.

Không còn biết đi đâu hơn, Quần lái xe về khách sạn Đại Nam.

Gã dừng lại hỏi tên Chà đen gác cửa khách sạn:

– Đen, mày có thấy cô Marta đi làm chưa?

Gã Chà nhanh nhẩu:

– Cổ đi rồi, thầy!

– Mày thấy cổ đi hồi mấy giờ?

– Cô đi đâu lúc mới tối. Chắc lúc sáu giờ thì phải. Mà cổ có xách theo một cái va-li nữa.

Marta đi đâu mà xách theo va-li? Quần đã lờ mờ nghĩ đến chuyện có thể vì nàng quá chán với những rắc rối xảy ra liên miên trong cuộc sống chung với gã, chán những chuyện lộn xộn xảy ra trong nhà hàng Tiên Cảnh, nên nàng đã quyết định “phú lỉnh”, tức là êm ả xách gói bỏ gã ra đi… Muốn biết rõ hơn, gã hấp tấp lên phòng.

Vừa vào phòng ngủ, Quần đã nhìn thấy cánh cửa tủ áo mở toang. Y phục của Marta trong tủ đi bị lấy đi gần hết…

Đúng là nàng “phú lỉnh” rồi.

Quần thốt ra một tiếng chửi thề qua hai hàm răng nghiến chặt. Marta bỏ đi thật là dại đột. Mụ Năm sẽ cho nàng là “kẻ biết quá nhiều” và nhất định là mụ sẽ cho Phiến đá hay Khích ve đi theo hạ sát nàng.

Dù sao đi nữa, gã cũng phải báo ngay cái tin Marta bỏ đi cho mụ Năm.

Gã vừa tính đi gọi điện thoại thì có tiếng gõ cửa.

Ai tới kìa? Linh tính báo cho gã côn đồ biết có sự đe dọa ở ngoài cánh cửa kia, tay gã cầm lấy cán súng trong áo:

– Ai đó? – Gã hỏi ra.

Có tiếng tên Chà gác cửa đáp lại:

– Thầy hai, có thư của cô Marta gửi cho thầy.

Quần nhận ra đó là tiếng tên Chà vừa nói chuyện dưới cửa khách sạn. Gã vừa mở khóa thì cánh cửa đã bị đẩy mạnh và bật tung lại làm cho gã loạng choạng.

Quần chưa đứng vững thì hai gã đàn ông to lớn đã nhảy vào phòng. Hai gã này đều có súng và cả hai khẩu súng cùng chĩa vào mặt Quần đen:

– Đứng im. Giơ tay lên…

Tên Chà đen mở cặp mắt trắng dã nhìn cảnh xảy ra trước mặt. Gã quay gót đi thẳng khi thấy thiên hạ không ai cần đến gã nữa.

Quần đen đứng đối diện với hai ngưòi cảnh sát thường phục. Gã cảm thấy lành lạnh ở dạ dầy y như trong đó có một cục nước đá.

– Mầy bị bắt rồi, Quần – Một cảnh sát viên nói – đừng kháng cự vô ích. mày chỉ thêm khổ thôi.

Một người đi vòng ra sau lưng Quần và rút khẩu súng lục trong nách Quần. Gã côn đồ ấp úng:

– Tôi không làm gì có tội cả, các anh không có quyền bắt tôi.

Người cảnh sát cười khẩy:

– Xong rồi! Mày về bót mà phản đổi với ông Cò… Bọn tao chỉ được lệnh đi bắt mày về thôi. Đi…

Quần do dự nhưng rồi cũng phải cất bước. Gã hy vọng mụ Năm sẽ không bỏ rơi gã trong vụ này. Luật sư Dân là người có nhiều thế lực, chắc chắn mụ Năm sẽ nhờ ngay ông ta can thiệp.

Quần bị còng tay, đưa lên chiếc xe cảnh sát đậu trước cửa khách sạn. Chỉ mười phút sau, gã đã ở trong phòng thẩm vấn của Nha Cảnh Sát.

Thiếu tá Nghi và Vân xuống phòng thẩm vấn.

Nhận ra Vàn là gã đàn ông hồi sáng này đã tới phòng đánh lừa Marta, cho rằng Vân chính là người đã gây ra tất cả những việc bắt bớ này. Quần nhìn Vân bằng đôi mắt nặng những căm thù. Gã định bụng kỳ này nếu gã thoát ra được, gã sẽ đề nghị với mụ Năm phải diệt tên nhà báo kiêm thám tử tư đó.

Thiếu tá Nghi ra lệnh:

– Trước khi hỏi nó, hãy đưa nó đi coi mặt nạn nhân của nó trước.

Quần không hiểu rõ ý nghĩa câu nói đó. Đi coi mặt nạn nhân. Ai là nạn nhân? Không lẽ cảnh sát đã tìm ra được xác Bạch Lan? Dù cho cảnh sát có tìm được xác cô Bạch Lan thì cũng có ăn nhậu gì tới gã? Đâu có thể buộc cho gã tội giết Bạch Lan một cách dễ dàng như thế được?

Mười lăm phút sau, Quần được dẫn trở lại phòng thẩm vấn.

Gã đã thay đổi khác hẳn, mặt gã nhợt nhạt và đầu gối gã run run làm cho gã đứng không vững. Trông gã không còn vẻ gì là tay côn đồ anh chị từng giết người không biết gớm tay.

Quần vừa được đưa tới nhà xác coi mặt các “nạn nhân” của gã – tức là xác Sơn gù, Bái chuột và lão Tiến già – những người đã bị bọn gã giết và chôn trong rừng trên đường Sài Gòn đi Đà Lạt.

Gã rùng mình khi nghe Thiếu tá Nghi nói dằn từng tiếng:

– Chúng tôi biết chính anh và bọn bạn anh, tức bọn đàn em của mụ Năm ô-tô đã giết ba người đó. Chúng tôi có bằng cớ đích xác, trước khi bị bọn anh bắn chết, lão Hóa cụt đã nói chuyện các anh giết bọn Sơn gù với chúng tôi. Đồng thời, chúng tôi còn biết bọn các anh đã cướp và giữ cô Bạch Lan. Bọn các anh đã lấy tiền chuộc mạng do ông Tạ Phong trả mà vẫn giữ con gái ông ta. Tuy nhiên, anh vẫn còn một cơ hội để có thể thoát chết. Anh sẽ bị tù nặng lắm nhưng anh có thể thoát án tử hình nếu anh chịu giúp chúng tôi. Chúng tôi biết rõ cô Bạch Lan hiện đang bị giữ trong nhà hàng Tiên Cảnh và chúng tôi muốn cứu cô ta ra khỏi đó một cách êm thắm. Nếu anh chỉ đường cho chúng tôi vô được ngay tới phòng giam cô Bạch Lan, chúng tôi sẽ giúp anh thoát chết. Đồng ý chứ?

Mồ hôi toát ra đầy người nhưng Quần vẫn còn nói cứng:

– Tôi không biết gì hết về chuyện các ông nói. Tôi không biết cô Bạch Lan là ai. Tôi cũng không biết mấy người đó. Tôi yêu cầu ông cho được nói chuyện với luật sư của tôi.

Thiếu tá Nghi đập mạnh tay xuống bàn:

– Tôi không có thì giờ để thuyết phục anh. Nếu anh muốn cứng đầu… được lắm, tôi sẽ cho anh có dịp đau đớn nhục nhã.

Thiếu tá Nghi ra lệnh cho nhân viên:

– Đi gọi ngay Ba cụt tới đây. Nói với hắn là có việc cần tới tài đấm đá trả thù của hắn.

Và ông quay lại nói với Vân:

– Ba cụt là một tên nhân viên thẩm vấn của chúng tôi. Hắn bị bọn côn đồ, một bọn côn đồ có những tên cứng đầu, cứng cổ như tên Quần đen này, bắt và đánh trả thù. Chúng chặt mất của Ba cụt mấy ngón tay, vì vậy sau đó, hắn mới có cái tên là Ba cụt. Hắn còn bị đánh lòi một mắt… Gã thù những thằng côn đồ ở xã hội này lắm… Giao côn đồ cho hắn khai thác, chỉ mười lăm phút sau là thằng nào cũng sỗng dở chết dở… Khai hết… Để coi Ba cụt sẽ khai thác tên cứng đầu này trong bao lâu.

Vân biết rằng Thiếu tá Nghi cố ý nói như vậy để quảng cáo Ba cụt, chuyên viên thẩm vấn của ông. Chàng cũng đã được nghe nói tới Ba cụt nhưng đây là lần đầu chàng được diện kiến với nhân vật ấy. Và Ba cụt quả thật là đáng sợ: một mắt bị đui, một bàn tay cụt mất mấy ngón, mặt sẹo đầy. Cảnh sát viên này ngày xưa cũng là một người đàn ông lành lặn như ai, chỉ vì bị một bọn côn đồ hành hạ nên anh ta trở thành quái dị như vậy.

Khi Ba cụt vào phòng, Quần đen rùng mình, gã đứng sát lưng vào tường như để xa thêm được người cảnh sát có cái tên là Ba cụt được chút nào hay chút ấy.

– Các người không có quyền tra tấn tôi!

Thiếu tá Nghi cười nhạt:

– Với người dân thường, bọn tao không có quyền tra tấn thật, nhưng với thằng coi thường pháp luật, giết người như chúng mày, còn có pháp luật gì nữa? Chúng mày chỉ đòi người khác áp dụng pháp luật với chúng mày thôi, chúng mày đâu có áp dụng luật pháp với người khác? Nhất là đối với những người yếu đuối lọt vào tay chúng mày… Tao hỏi lại mầy lần nữa… Mày có chịu khai không?

Ba cụt đứng xoa xoa hai bàn tay vào nhau. Mắt còn lại của anh nhìn gã côn đồ tham lam như đứa trẻ nhìn thứ đồ chơi nó ưa thích, ao ước từ lâu mà bây giờ mới được trao vào tay.

Nhìn Ba cụt, Vân thấy rằng nếu chàng làm bậy và bị Ba cụt rờ mó tới, chắc chàng cũng không thể chịu nổi tới năm phút.

Thiếu tá Nghi giới thiệu:

– Anh Ba… tôi long trọng giới thiệu với anh, chú Quần biệt hiệu là Quần đen, một côn đồ có hạng. Chú Quần đen gan lì và chịu đòn bảnh lắm. Yêu cầu anh trổ hết tài nghệ để làm chú ấy vui vẻ với bọn mình…

Ba cụt thè lưỡi liếm môi và nói với một giọng ồ ề:

– Thiếu tá để hẳn đấy cho tôi…

Và Ba cụt tới gần Quần đen:

– Sao? Coi bộ chú mày cừ khôi lắm hả?

Bàn tay anh xé gió bay tới quật bốp vào mặt gã côn đồ. Cái tát mạnh như một cú đập mạnh bằng búa tạ. Quần đen ngã ngửa ra đằng sau… Mặt gã đã nóng ran và mắt hắn đổ lửa…

Thiếu tá Nghi ngăn lại:

– Ê… không được đánh nó ngay ở đây… Mang nó vô phòng riêng… Tôi không muốn thấy có máu tươi ở đây…

Quần lồm cồm bò dậy và bị Ba cụt nắm ngực áo kéo bổng lên. Anh biểu diễn một cái đánh cùi chỏ thúc vào dạ dầy gã côn đồ. Bao nhiêu không khí trong phổi Quần đen sì hết cả ra ngoài. Gã đứng không vững nữa.

Bị lôi sềnh sệch ra khỏi phòng, gã thều thào:

– Để tôi khai… Tôi khai hết…

Thiếu tá Nghi giơ tay, Ba cụt dừng lại. Anh có vẻ ngạc nhiên vì sự chịu thua quá nhanh của gã côn đồ.

– Anh Ba chờ tôi ở ngoài – Thiếu tá Nghi nói – Nếu cần gì tới anh, tôi mời anh vô ngay cho tiện.

Ba cụt tỏ vẻ thất vọng:

– Thiếu tá để cho tôi cảnh cáo nó thêm vài cái nữa.

Thiếu tá Nghi lắc đầu:

– Không được. Lát nữa may ra…

Gã côn đồ bị đẩy trở lại. Gã ngồi phịch xuống ghế.

– Sao? Bây giờ mày đã chịu khai chưa? Cô Bạch Lan vẫn còn ở tại nhà hàng Tiên Cảnh của mụ Năm, phải không?

Quần thều thào hỏi lại:

– Lời hứa hồi nãy của ông vẫn còn hiệu lực chứ? Nếu tôi khai ông sẽ giúp tôi khỏi bị tử hình?

– Lời hứa vẫn còn giữ, nhưng mày phải nói mau.

– Đúng! Cô Bạch Lan ở trên lầu. Phòng Phúc chó. Nhưng…

Quần do dự vài giây:

– Nhưng nếu các ông muốn cứu sống cô ấy thì muộn mất rồi. Hôm nay, bà Năm thủ tiêu cô ấy bằng, cách bắt ông Đốc chích thuốc cho cổ. Giờ này, chắc cổ chết rồi.

Lời khai của Quần làm cho cả Thiếu tá Nghi và Vân cùng đứng bật dậy:

– Mày lại khai láo? – Nghi hỏi giật giọng.

– Không… thật mà… Mới ngày hôm nay bà Năm mới quyết định thủ tiêu cô Bạch Lan… Vì ngày hôm nay bà ấy thấy rằng nếu không chịu thủ tiêu đi các ông có thể tới khám phá và tìm thấy cô Bạch Lan ở đó… Đúng ra thì bà Năm muốn giết cô Bạch Lan từ lâu lắm rồi, song bị thằng Phúc chó không chịu. Thằng đó nó mê cô Bạch Lan… Thành ra… Nhưng hồi trưa nay…

Quần chỉ tay về phía Vân:

– Khi ông này tới hỏi dò Marta và sau đó đi lên hỏi Hóa cụt, bà Năm mới thấy nguy hiểm gần kề. Bà sai Phúc chó cùng với hai thằng Phiến đá Khích ve phóng xe lên Rừng Lá giết Hóa cụt cho phi tang. Nhân dịp Phúc chó đi vắng, ở nhà chỉ có bả và ông Đốc, bả sai ông Đốc chích thật mạnh cho cô Bạch Lan…

Nghi nhìn Vân, Vân làm một cử chỉ biểu lộ sự bất lực trước tình thế.

Ngay từ ngày đầu nhận điều tra vụ bắt cóc này, Vân vẫn chờ đợi tin Bạch Lan đã bị giết. Tin do gã côn đồ này khai không làm cho chàng ngạc nhiên nhiều.

Thiếu tá Nghi lại hỏi:

– Ngoài cửa chính ra, còn có lối nào ra vô nhà hàng không?

Quần gật đầu:

– Còn một đường bí mật nữa. Ít người biết lắm. Đó là đường đi nhỏ sân sau của nhà ga-ra sửa xe hơi đằng sau.

Nghi nhấn chuông gọi nhân viên và ra lệnh:

– Nhốt kỹ thằng này lại. Coi kỹ đừng để cho nó mang gì về phòng giam để có thể tự tử. Coi chừng nó thôi, không được đánh nó.

Hai người – Thiếu tá Nghi và Vân – cùng lặng yên một lúc. Lời khai của gã côn đồ về số phận của Bạch Lan làm cho họ sững sờ.

Khi hay tin Bạch Lan còn bị nhốt trong nhà hàng Tiên Cảnh, cả hai người cùng hy vọng cứu thoát được nàng… Sau cùng, Vân nói bằng một giọng hơi buồn:

– Nàng chết đi, có lẽ còn hơn. Chính ông già của nàng cũng hy vọng nàng đã chết. Để tôi báo tin cho ông biết.

Nghi gật đầu:

– Anh báo luôn cho ông biết là bọn mình bắt mụ Năm ô-tô đền tội ngay hôm nay. Không thể tha thứ cho con đàn bà ác độc đó. Nó phải chết…

Ông nhấn nút điện ra lệnh mở cuộc tấn công.

(Hết Chương 4)

Share this post