Trong Vòng Tay Du Đãng (Tiểu Thuyết Phóng Tác – Hoàng Hải Thủy) Chương 5.2

Trong Vòng Tay Du Đãng (Tiểu Thuyết Phóng Tác – Hoàng Hải Thủy) Chương 5.2

TRONG VÒNG TAY DU ĐÃNG
* Tiểu Thuyết Phóng Tác Hoàng Hải Thủy
* Chiêu Dương xuất bản (Sài Gòn, 1970)
* Nguồn: Blog Hoàng Hải Thủy (https://hoanghaithuy.wordpress.com); https://vietmessenger.com

* Để đọc những phần đã đăng, xin vào chuyên mục Search this site (Tìm Kiếm) và gõ tên tác giả: Hoàng Hải Thủy.

CHƯƠNG 5
5.2

Phúc chó gò lưng trên bánh lái xe, hai mắt đăm đăm nhìn ngay trước mặt, xuống con đường nhựa đang chạy vun vút trước mũi xe. Làn da mặt nhờn nhờn, xanh xao của gã giờ đây bóng loáng những mồ hôi. Miệng gã méo xệch, hai mép trễ xuống và rót rãi từ đó chảy ra.

Tuy chăm chú lái xe chạy thật nhanh ra ngoài thành phố, Phúc chó cũng nghe rõ tiếng ốc hụ vang lên ở sau lưng. Gã biết đó là tiếng ốc ở hai chiếc xe mô-tô Harley đuổi theo xe gã. Tiếng còi réo đó càng phút càng vang lên lớn hơn, chứng tỏ hai chiếc mô-tô đã đến gần.

Phúc hy vọng gã thoát ra được xa lộ. Tới xa lộ, máy xe hơi cực mạnh của gã sẽ bỏ rơi hai cái mô-tô dễ dàng.

Xe lao tới một ngã tư. Từ con đường bên mặt, một chiếc xe hơi nhô ra. Xe của Phúc chó lao thẳng tới. Đụng nhau chắc rồi, không làm sao còn có thể tránh được. Bạch Lan rú lên một tiếng, nàng giơ hai bàn tay lên che mặt.

Phúc chó bẻ quặt tay lái. Trong lúc tài xế lái xe kia kém kinh nghiệm thắng lại để nằm giữa đường, xe của Phúc chó leo lên vỉa hè và vọt qua được ngã tư.

Xe tới đầu xa lộ. Nơi đây có một trạm gác của cảnh sát. Có một hàng rào cản ngang đường. Xe cộ tới đây đều phải chạy chậm lại. Phúc chó nhìn thấy vài bóng cảnh sát đứng trước hàng rào cản. Rất có thể là cảnh sát chưa kịp báo cho trạm kiểm soát này biết. Thường thì cảnh sát ở đây chỉ khám xét xe đò và chỉ chặn xét những xe nào khả nghi hay chạy quá nhanh. Gã cho xe chạy chậm lại để cho những cảnh sát viên ở đó không đề phòng.

Nhưng đằng sau gã, hai chiếc mô-tô Harley đã ló dạng và phóng tới rất nhanh. Nếu Phúc chó không chạy mau, xe gã sẽ bị chặn lại ở trạm gác này.

Gã lại nhấn lút chân trên bàn đạp ga. Chiếc xe chồm lên như một con thú dữ. Có tiếng còi tu huýt ré lên. Mấy bóng cảnh sát đứng ở hàng rào cản múa tay ra hiệu cho xe ngừng lại.

Xe phóng tới đâm mạnh vào rào cản. Păng! Cây cản văng ra, đập mạnh vào mấy người đứng đó làm cho họ ngã lăn, ngã ngửa…

Đột nhiên, xe như chạy chậm lại… Phúc chó biết là xe gã đã vào được xa lộ. Mặt đường xa lộ vì quá tốt nên xe không xóc và làm cho người lái xe có cảm giác như xe mình chạy chậm lại… Gã cho xe chạy nhanh hơn… Tới đây, gã không còn sợ bị đuổi theo, không sợ bị chặn lại lần nữa…

Đêm đã xuống. Đèn xa lộ không đủ sáng. Đèn pha của những chiếc xe qua lại rọi sáng rực mặt đường, nhưng bên trên, ánh đèn vẫn không làm át được trăng sao… Phúc chó giờ đây đã tin chắc rằng không ai còn có thể đuổi theo và bắt lại được gã…

Gã nhìn vào kiếng chiếu hậu.

Hai chiếc Harley cũng tăng tốc lực đuổi theo. Khoảng cách chừng độ hai trăm thước. Chợt Phúc trông thấy từ đêm tối sau lưng có một tia sáng lóe lên, rồi một vật gì đó chạm vào thành xe của gã…

Một người đuổi theo gã đã vừa chạy xe vừa rút súng nhắm bắn xe gã. Phúc chó đã toan nhấn ga thêm cho xe vọt lên nhưng một ý nghĩ quái đản vừa tới trong óc gã làm cho làn môi mỏng của gã nhếch lên nơi mép.

Gã gào lớn với Bạch Lan:

– Nằm xuống. Mau.

Khi thấy Bạch Lan đã nằm yên trên ghế, Phúc chó từ từ nhấc chân ra khỏi bàn ga. Chiếc xe đang lao đi vun vút bỗng chầm chậm lại.

Một chiếc Harley vọt lên như tên bắn.

Phúc chó đợi cho chiếc mô-tô lên ngang với xe gã… Viên cảnh sát đang la lớn gì đó, một tay ra hiệu cho gã tạt xe vào lề đường… Phúc chó nghiến răng và bẻ quặt tay lái… Xe gã xô vào lề đường và thành xe gã đánh mạnh vào chiếc mô-tô… Sự va chạm giữa lúc hai xe vẫn còn đang chạy với một tốc độ gần một trăm cây số một giờ đó làm cho chiếc mô-tô như bay xuống ruộng…

Phúc chó nhìn theo chiếc mô-tô chìm vào bóng tối ven xa lộ và mỉm cười tự nhủ: “Cho mày gẫy cổ, cho mày chết…”

Gã lại nhấn ga cho xe vọt đi…

Như vậy là gã hết nguy hiểm ở đây rồi… Gã cảnh sát chạy chiếc mô-tô còn lại không đám đuổi theo gã nữa… Vì y phải xuống xe để cứu bạn và thực sự y có thể sợ bị gã côn đồ diễn lại cái trò chạm xe đó nữa…

Tiếng ốc hụ đã tắt đi… Xa lộ vào giờ này toàn xe chạy mau… Tốc độ của xe Phúc chó tuy có mau hơn nhiều xe nhưng cũng chẳng bị ai để ý nhiều.

Phúc chó đã có thể rảnh trí nghĩ tới chuyện đi trốn.

Từ giây phút này, gã đã là một kẻ đào tẩu. Một kẻ đào tẩu không biết mình đi đâu, không biết nơi nào là an toàn, không có một nơi nương tựa, đi không chủ đích. Một kẻ đào tẩu đặc biệt hơn người ở điểm còn mang theo một thiếu nữ. Gã chỉ thấy người thiếu nữ này mang lại cho gã những phiền nhiễu, những hiểm nguy, nhưng không một giây phút nào gã nghĩ tới chuyện thanh toán nàng hoặc bỏ rơi nàng lại một nơi nào đó để chạy lấy thân.

Gã nhìn xuống đồng hồ xăng: thùng xăng của xe còn nhiều, vấn đề xăng với gã không phải là việc cấp bách. Nhưng gã đi đâu bây giờ? Gã không quen biết một ai cả. Từ ngày nào tới giờ gã cũng chưa hề phải nhờ cậy ai, phải đi tới tìm ai.

Chợt nhớ ra Bạch Lan vẫn còn nằm co trên ghế theo lời bảo của gã hồi nãy, trước khi gã cho xe chạm vào viên cảnh sát đuổi theo bằng mô tô, gã chạm vào vai nàng:

– Ngồi lên đi. Hết nguy rồi…

Bạch Lan mệt nhọc ngồi lên. Nàng dựa lưng vào thành cửa xe như nàng muốn ngồi thật xa gã côn đồ, mắt nhìn đăm đăm ra con đường thăm thẳm trước mặt. Con đường dài như không cùng.

Cho tới lúc này tức là đã chừng hơn mười tiếng đồng hồ, Bạch Lan không được chích ma túy. Những liều thuốc từ trước trong huyết quản nàng đã phai nhạt đi, tâm trí hỗn độn của nàng dần dần tỉnh lại. Cùng một lúc với sự mệt mỏi tăng lên trong cơ thể, trí óc Bạch Lan trở nên minh mẫn. Nàng chỉ minh mẫn vài phút thôi, rồi sẽ nổi cơn điên loạn vì thiếu thuốc, mọi người nghiền ma túy đều như nàng. Lúc này nàng cố nghĩ lại coi vì nguyên do nào nàng lại ngồi trong chiếc xe hơi phóng đi như bay với gã đàn ông lạ này, nàng đã làm những gì trong khoảng thời gian vừa qua…

Bạch Lan lờ mờ nhớ tới một xác người đàn ông nằm quằn quại trên mặt đất. Người đàn ông ấy như bị đâm bằng dao nhọn, ngực áo y đẫm máu…

– Bọn chúng nó sẽ đuổi theo mình – Phúc chó nói như người nói một mình – Mẹ kiếp… nhưng mà thằng nào ló ra là chết thằng đó.

Bạch Lan không hiểu Phúc chó nói những gì nhưng giọng nói của gã có âm thanh làm cho nàng rùng mình.

Phúc nhún vai khi thấy Bạch Lan có vẻ ghê tởm gã. Gã đã quen với sự im lặng của nàng, nhưng đêm nay gã lại thèm nghe thấy nàng nói lời gì với gã, nói để chia sẽ nỗi lo âu của gã. Không có người đuổi theo nữa nhưng cảnh sát sẽ dùng điện thoại báo tin cho nhau và những hàng rào cản sẽ mọc lên trên đường gã đi, gã không thể nào cứ chạy xe thế này mãi. Thế nào cũng tới lúc gã phải bỏ xe, chạy bộ vào rừng hoặc vào cánh đồng. Gã đang hoang mang. Phảỉ chi gã có mụ Năm ở cạnh, mụ sẽ nghĩ thay gã, quyết định thay gã.

Xe chạy được chừng hai mươi cây số nữa, có một con đường rẽ. Phúc cho xe rời xa lộ để rẽ vào con đường nhỏ đó, gã chẳng biết con đường này đưa đến đâu. Chạy lên con đường nhựa nhỏ đó được chừng mười cây số, gã lại cho xe quẹo vào một con đường đất.

Đêm tối om, Phúc chó bỗng dưng thấy đói bụng…

oOo

Thiếu tá Nghi và Vân cúi mặt trên một tấm bản đồ ghi rõ tất cả nnững con đường, dù là đường nhỏ nhất ở chung quanh xa lộ. Họ đang ở trong căn phòng truyền tin của Tổng Nha Cảnh Sát. Những bộ máy điện truyền tiếng nói và tín hiệu hoạt động rào rào quanh họ.

Một viên cảnh sát tới gần nói:

– Thưa Thiếu tá, ông Tạ Phong muốn gặp ngay Thiếu tá.

Nghi làm một cử chỉ bực dọc của kẻ bị quấy rầy.

– Để tôi tiếp ông ấy cho. – Vân nói.

Chàng đi ra khỏi phòng và đi theo người cảnh sát vào một căn phòng đợi. Nhà tỷ phú Tạ Phong đang đứng một mình trong đó. Ông đang quay mặt vào vách và đọc những khẩu hiệu kẻ trên vách. Vân biết rằng ông ta có nhìn thấy những chữ viết nhưng không ghi nhận được nghĩa của những chữ đó.

Tạ Phong quay lại khi Vân bước vào.

Ông ta đột ngột hỏi ngay:

– Có chuyện gì vậy?

– Chúng tôi mới biết gần như chắc rằng cô con gái ông hãy còn sống. Cô ấy bị giữ trong nhà hàng Tiên Cảnh từ hơn hai tháng nay. Chứng tôi vừa vào nhà hàng đó được chừng một tiếng đồng hồ và chúng tôi tìm thấy ở đó nhiều bằng cớ chứng tỏ rằng có cô Bạch Lan ở trong đó…

– Những bằng cớ gì?

– Một căn phòng kín… một số y phục phụ nữ…

– Bây giờ con tôi đâu?

– Một tên côn đồ trong nhóm đã mang cô Bạch Lan ra khỏi nhà đó vài phút trước khi cảnh sát ập đến. Nó bắt cô Bạch Lan cải trang thành đàn ông. Nó đưa cô vào một chiếc xe và chạy ra khỏi thành phố bằng ngõ xa lộ. Hiện cuộc vây bắt đang được tiến hành. Chúng tôi chưa tìm được đúng chỗ hắn đưa cô Bạch Lan tới nhưng chúng tôi đã có thể xác định được vùng nào ở quanh xa lộ… Vòng vây đang xiết chặt. Bây giờ, việc tìm lại được cô Bạch Lan chỉ là vấn đề thời gian.

Tạ Phong quay lại. Ông nhìn qua cửa sổ ra khu vườn nhỏ tràn đầy ánh sáng giả tạo của những ống điện non. Vân nghe tiếng ông ta nói nhỏ:

– Hãy còn sống… Sau bao ngày đó… nó chết còn sung sướng hơn…

Vân không nói gì cả. Sự im lặng kéo dài. Một lúc sau, Tạ Phong quay lại và hỏi:

– Ông có còn gì để nói với tôi nữa không?

Vân do dự và Tạ Phong đọc được ý do dự trong đó mắt chàng:

– Đừng giấu tôi cái gì hết. Có gì ông cứ nói hết đi.

– Chúng chích ma túy cho cô Bạch Lan – Vân nói – và thằng côn đồ con trai của mụ Năm ô-tô, tức là chủ nhà hàng Tiên Cảnh, sống chung với cô ấy. Thằng đó là một thằng đau thần kinh. Cô Bạch Lan sẽ cần có sự săn sóc đặc biệt khi cô trở về với đời sống cũ… Xin ông nhớ cho như thế…

Nét mặt Tạ Phong thoáng hiện vè đau đớn đến tột cùng. Vân bỗng cảm thấy thương hại người cha đau khổ này như chàng chưa từng thương hại ai đến như thế. Chàng dịu giọng tiếp:

– Tôi đã nói về tình trạng đặc biệt của cô Bạch Lan với ông bác sĩ luật y của Tổng Nha Cảnh Sát. Ông ấy có đòi phải được quyền coi qua về tình trạng sức khỏe của cô Bạch Lan trước khi để cho cô ấy trở về nhà ngay. Ông bác sĩ có nói rằng vì tình trạng sức khỏe và tâm lý đặc biệt của cô Bạch Lan, ông… không nên gặp cô ấy ngay khi cô ấy được chúng tôi giải thoát. Ông nên chờ ở nhà… Chúng tôi sẽ đưa cô ấy về nhà ngay sau khi chúng tôi thấy cô ấy đã tạm quen với cuộc sống tự do mới… Sự tự do sẽ làm cho cô ấy choáng váng mất ít nhất là vài tiếng đồng hồ… Còn một chuyện nữa, chúng tôi thấy cần nói để ông rõ: tên côn đồ hiện đem cô Bạch Lan đi, gã Phúc chó sẽ không đầu hàng đâu. Chúng tôi biết trước là nó sẽ không chịu hàng, và chúng tôi bắt buộc phải bắn hạ nó… Việc đó hơi khó làm vì bên cạnh nó còn có cô con gái ông. Mong ông hiểu cho…

Tạ Phong ngắt lời:

– Tôi hiểu. Các ông cứ việc làm những gì mà các ông thấy là cần. Tôi chờ các ông ở nhà tôi.

Đi ra tới cửa phòng, nhà tỷ phú dừng lại nói với chàng trinh thám tư:

– Ông Vân. Dường như chính ông là người đã tìm ra đầu đây, mối nhợ dẫn đến bọn bắt cóc con gái tôi. Tôi giữ nguyên với ông những lời hứa cũ. Ngoài những khoản tiền thưởng dành riêng cho ông, ông có quyền hưởng cả những gì tôi hứa tặng cho người nào khác có công chỉ điểm bọn khốn nạn đó. Ngay sau khi con tôi về tới nhà, tôi sẽ thi hành ngay những điều tôi hứa với ông.

Vân bỗng cảm thấy ngượng nghịu:

– Ông đừng lo tới chuyện ấy vội. Việc cần làm bây giờ là mang được cô Bạch Lan yên lành về tới nhà ông.

Tạ Phong gật đầu tỏ vẻ tán thành rồi đi ra.

Vân đứng lại đó vài phút chờ cho Tạ Phong ra khỏi phòng rồi mới đi về phòng truyền tin gặp Thiếu tá Nghi. Chàng kể lại cuộc đối thoại giữa chàng và Tạ Phong vừa qua cho Nghi nghe.

Nghi gật đầu:

– Anh báo trước cho ông ta biết rằng chúng mình bắt buộc phải dùng súng với thằng khốn nạn Phúc chó đó là phải lắm. Nếu có gì rủi ro xảy ra với cô con gái quý của ông ta, chúng mình sẽ đỡ ân hận. Vừa có tin mới về nó.

Nghi chỉ ngón tay lên một điểm trên bản đồ:

– Vừa có tin báo thằng khốn kiếp đó đang ở đây. Nó vừa dùng súng bắn trọng thương một cảnh sát viên đứng ở cây xăng. Nó lại đưa cô gái chạy trốn, nhưng bây giờ chúng ta đã chặn đầu, chặn đuôi được nó rồi. Tôi đã nhờ Không Quân cho trực thăng tới thả trái sáng quanh đây. Nó sẽ không thể đi thoát vòng vây… Chúng ta chờ đây, có tin mới nữa là chúng ta cùng đi đến nơi. Chắc đêm nay tôi với anh thức suốt sáng rồi… Có cà phê ngon đây, uống đi cho tỉnh.

Nghi đẩy bình cà phê nóng do chính tay bà vợ ông pha từ nhà đem tới cho Vân.

Vân đốt một điếu Lucky và nhấm nháp ly cà phê đen quánh. Chàng thấy chàng dửng dưng một cách lạ lùng với viễn ảnh sắp được cầm số bạc lớn tiền công, tiền thưởng. Với số tiền lớn đó, chàng có thể làm được nhiều việc hay ho. Ít nhất chàng cũng có đủ tiền cưới vợ – Ngọc Ánh, cô nữ thư ký đa tình và tận tâm, nàng sẽ là cô dâu, một cô dâu rất đẹp, rất xứng đáng – và vợ chồng chàng có thể đi Hương Cảng, Đông Kinh…

Tiêu pha kỹ cho đám cưới rồi chàng vẫn còn có đủ tiền để phát triển phòng trinh thám tư hoặc đổi sang nghề khác. Nghề trinh thám tư vì là một nghề mới tinh ở Việt Nam cho nên vẫn chưa được nhiều người biết tới, nhờ tới. Song, đời sống mới của người Việt Nam ở những đô thị lớn đã bắt đầu có những sắc thái Âu Mỹ, nghề trinh thám tư là một nghề có tương lai. Chàng có thể khá được với nghề này miễn là chàng phải có công theo đuổi nghề…

Tiếng chuông điện thoại reo vang ngắt đứt nguồn tư tưởng của Vân.

– Thiếu tá Nghi đây. Nói đi.

Vân nghe rõ tiếng nói từ xa vọng lại:

– Tôi, Thượng sĩ Huy. Thiếu tá, chúng tôi đã bao vây “nó” trong một căn nhà giữa cánh đồng mía. Địa điểm: xã Tân Đặng, Cát Lái. “Nó” không thể ra khỏi đó mà không đụng với chúng tôi. Xin lệnh.

Nghi nói lớn vào máy:

– Chờ đó, tôi tới ngay. Vây chặt nó. Nếu thấy ló dạng, bắn nó ngay không cần gọi lại.

Nghi gác máy và hất hàm cho Vân:

– Đi không?

Vân đứng dậy:

– Anh thử ngăn không cho tôi đi coi sao. Anh cần phải có cả một tiểu đoàn cảnh sát dã chiến mới cản được tôi đi giết thằng chó điên ấy.

(Còn tiếp – Chương 5)

Share this post