Vòng Tay Yêu Tinh (Tiểu Thuyết Phóng Tác – Hoàng Hải Thủy) Chương 19 (Tiếp theo)

Vòng Tay Yêu Tinh (Tiểu Thuyết Phóng Tác – Hoàng Hải Thủy) Chương 19 (Tiếp theo)

VÒNG TAY YÊU TINH
* Tiểu Thuyết Phóng Tác Hoàng Hải Thủy
* Tinh Hoa Miền Nam xuất bản (Sài Gòn 1972)
* Nguồn: Blog Hoàng Hải Thủy (https://hoanghaithuy.wordpress.com)

* Để đọc những phần đã đăng, xin click vào chuyên mục Văn Học – Truyện Dài, Hồi Ký.

CHƯƠNG 19
(Tiếp theo)

Ma Vương đứng bật dậy, và như hiểu ý định của y, hai tên hắc nô đứng gần chúng tôi nhất, chồm tới, quàng hai sợi dây thừng đen vào cổ chúng tôi…

Kiều Xuân ôm chầm lấy tôi.

Nàng không nói tiếng nào khác với tôi và tôi cũng không cần nghe nàng nói gì. Bởi vì… còn có lời lẽ nào, ngôn ngữ nào diễn tả nổi tình yêu của chúng tôi lúc đó? Ngôn ngữ, âm thanh trở thành vô hiệu và thừa thãi khi hai kẻ yêu nhau ôm chặt lấy nhau. Hai con tim chúng tôi nói với nhau và những tiếng nói đó người ngoài không có ai có thể nghe thấy được.

Ma Vương có thể biết rằng trong đám môn đệ của y có một kẻ đồng lõa với tôi nhưng quả tình y không ngờ rằng đồng lõa của tôi lại là Kiều Xuân.

Hai tên hắc nô toan giựt hai mối dây xiết cổ chúng tôi cho chúng tôi rời nhau ra, nhưng từ đám đông ở trong bóng tối, có tiếng ai đó la lớn:

– Ma Vương… Hãy tỏ ra tôn trọng lời hứa.

Ma Vương trừng mắt nhìn vào bóng tối, đôi mắt y toé lửa. Y đang giận. Y muốn nhìn cho biết kẻ nào vừa la lên câu đó: người đó cũng là một kẻ muốn chống đối ý muốn của y. Nhưng ở nơi đám đệ tử của y ngồi, bóng tối quá dầy đặc, hai nữa mọi người ở đó đang xôn xao, nhốn nháo, đang cử động. Y không thể nhìn được kẻ la đó là ai.

Ðang giữa cơn bàng hoàng và xúc động, tôi cũng không thể nhận ra đó là tiếng nói của ai.

Nhưng người la lên câu đó hợp lý. Ma Vương không thể làm khác được. Y ra hiệu và hai tên hắc nô cụt hứng phải giựt cho hai vòng thòng lọng tuột ra khỏi cổ Kiều Xuân và tôi.

Ma Vương ngồi phịch xuống ngai. Rõ ràng là y xúc động, giận dữ đến tột độ. Trong vẻ giận dữ của y có chen lẫn nhiều thất vọng. Y cố gắng hết sức để lấy lại bình tĩnh nhưng ý tưởng giết người vẫn hiện rõ trên từng thớ thịt trên mặt y.

Sau cùng, Ma Vương lớn tiếng:

– Ta đã quyết định như thế và sự việc sẽ đúng như thế.

Tôi cảm thấy trong tiếng nói của y có những âm thanh nghẹn ngào:

– Kiều Xuân… Người tình nguyện thay tên Huy Giang bước lên đài may rủi ư?

Nàng đáp ngay, giọng trong và không chút do dự:

– Phải. Tôi tình nguyện.

Rõ ràng là nàng không còn sợ Ma Vương nữa, nàng không sợ Ma Vương tức là nàng không còn sợ chết.

Ma Vương hỏi xuống:

– Tại sao?

– Tại vì tôi yêu Huy Giang. – Kiều Xuân thản nhiên đáp.

Tôi cảm thấy những bắp thịt trên cánh tay Ma Vương co lại. Nhiều thớ thịt trên mặt y cũng co lại làm cho đôi vành môi của y nhếch lên, để lộ hàm răng trắng như răng chó sói, như răng hổ. Trên vầng trán hói nhẵn bóng như trái banh của y nhiều giọt mồ hôi đột nhiên hiện ra, lấp lánh vì ánh đèn sáng.

Y vung bàn tay ra kéo cần máy điện thay đổi vị trí những vết chân vàng trên 21 bực thang…

Những vết chân vàng trên những bực thang chuyển động, thay đổi lên xuống.

Nhưng… tôi không nghe thấy tiếng động cơ chạy rì rào như những lần trước khi Ma Vương kéo cần máy làm thay đổi vị trí của những vết chân vàng như thế. Có lẽ vì đang cơn giận dữ, Ma Vương không để ý thấy có gì lạ.

Tôi nghĩ ngay đến Bé Hiêu, đến Hải Tùng. Họ đang làm gì? Sự kiện không có tiếng động máy điện chạy rào rào khi Ma Vương kéo cần máy đó có liên hệ gì đến hai người bạn đồng minh đó của tôi không?

Ma Vương không để cho tôi có thì giờ suy nghĩ lâu hơn. Y tiếp:

– Kiều Xuân… Ngươi sẽ đi trên những vết chân vàng thay cho Huy Giang. Và mọi sự sẽ đúng như lời ta đã nói trước. Nhưng… riêng với ngươi ta cần nói thêm một điều: chưa có kẻ nào bước lên đài may rủi bị thua ta đã chết như ngươi sẽ chết. Những kẻ đã thua ta và đã chết trước đây trong những cơn hành hạ, so với cái chết của ngươi chỉ là những cái chết vô cùng sung sướng. Ngươi sẽ chết đau khổ, rất đau khổ… nếu ngươi thua ta. Cả tên tình nhân của ngươi cũng sẽ phải chết như ngươi chết.

Giọng Ma Vương rền rĩ trong tòa đền rộng – im lặng đã trở lại, đám đệ tử của Ma Vương sau cơn nhốn nháo bây giờ đều ngồi ngây như bọn chết đứng. Giọng nói rền rĩ của Ma Vương có nhiều âm thanh đau thương hơn là đe dọa. Tuy vậy, những gì y nói vẫn làm cho người nghe sởn gai ốc cùng mình:

– Ngươi sẽ chết sau tên tình nhân của ngươi. Ngươi sẽ nhìn nó chết. Và trước khi nó được chết, nó sẽ oán hận ngươi. Nó sẽ căm hận cái ngày nó không may được gặp ngươi. Rồi… sau khi nó được chết, ta sẽ giao ngươi cho tên A Cốc. Nhưng tên A Cốc sẽ không giết ngươi ngay… Ngươi không thể chết dễ như thế. Chưa đâu. A Cốc sẽ được quyền hưởng thụ thân xác ngươi trong một thời gian. Khi nó chán ngươi, nó sẽ giao ngươi cho những tên hắc nô khác do nó chọn lựa. Ngươi sẽ phải sống để cung phụng khoái lạc cho tất cả bọn hắc nô của ta. Khi cả bọn hắc nô đã chán ngươi rồi, chỉ đến lúc đó ngươi mới được chết.

Y đưa tay ra hiệu cho hai tên hắc nô đứng gần chúng tôi nhất.

Tôi rướn người lên đứng chặn trước mặt Kiều Xuân.

Tôi định tấn công chúng để chúng giết tôi ngay ở đây.

Kiều Xuân đưa hai tay lên úp lấy mặt. Và sau lưng tôi, tôi nghe rõ tiếng nàng nói, nhanh, thổn thức nhưng vẫn rõ:

– Anh yêu… Ðừng liều mạng… Bé Hiêu và Hải Tùng sẽ cứu chúng ta…

Hai tên hắc nô nắm chặt hai cánh tay tôi. Lời nói của Kiều Xuân làm cho hai tay tôi xuôi xuống, tôi để yên cho chúng đẩy tôi tới cái ghế tôi đã ngồi hôm nào chứng kiến Lê Các đi lên đài. Chúng đẩy tôi ngồi xuống ghế, và cũng như đêm nào trước đây không lâu, chúng dùng dây da dính liền ghế trói chặt chân, tay tôi dính vào ghế. Chúng cũng choàng sợi dây da vào miệng tôi, cho tôi không nói được. Tôi chỉ còn nhìn được.

Trói tôi vào ghế xong, chúng đi trở về chỗ cũ.

Tiếng nói đặc biệt khàn khàn của Bé Hiêu vang lên ngay dưới chân tôi làm toàn thân tôi như bị một làn điện mạnh chạy qua:

– Thiếu Tá đừng sợ. Bé Hiêu đây. Chốt dây trói được tháo lỏng rồi. Ông giựt mạnh là dây tuột. Ngay dưới tay ông có khẩu súng lục. Khi ông thấy tôi la lên, ông giựt dây trói, cầm lấy súng và bắn nó…

Nếu lúc đó tôi không ngồi trên ghế có lẽ tiếng nói của Bé Hiêu đã làm cho tôi xúc động đến khuỵu hai đầu gối xuống.

Trên cao kia, tiếng nói của Ma Vương lại vang vang:

– Kiều Xuân… Ðài May Rủi chờ đợi ngươi. Bước lên đi…

Với những bước chân rất vững vàng, với dáng người, với điệu đi thanh thoát, quí phái, Kiều Xuân bước tới chân thang.

Không do dự nàng bước lên đài.

Chân nàng đặt lên vết chân vàng thứ nhất.

Trên trái cầu báo kết quả treo lơ lửng giữa trần đền, một vết chân vàng bật sáng. Vết chân ở đó bên May Mắn, bên phần vết chân của Phật. Kiều Xuân đã có một vết chân Phật.

Ma Vương ngồi im trong ngai.

Kiều Xuân bước lên, bước lên…

Nàng đặt chân lên vết chân vàng thứ hai trên bậc thang.

Một vết chân vàng nữa lập tức sáng lên trên trái cầu. Và vết chân này cũng là một vết chân Phật. Kiều Xuân đã đặt chân lên được hai vết chân may mắn.

Và Ma Vương nghển đầu lên, người y như muốn trườn ra khỏi lòng ngai. Tôi nhìn rõ đôi mắt y trố ra, y nhìn lên trái cầu đã ghi hai vết chân Phật với đôi mắt của kẻ nghi ngờ cả chính mình.

Tiếng người thở, người thốt ra những tiếng kinh ngạc ào ào vang lên. Ðám đệ tử của Ma Vương lại nhốn nháo.

Với hai vết chân vàng, Kiều Xuân đã cứu được cả tôi và nàng cùng thoát chết theo đúng điều kiện do Ma Vương đặt ra.

Nàng đã lên được hai phần ba của 21 bực thang dẫn lên ngai vàng với mũ vàng và gậy vàng. Nàng uyển chuyển bước lên, bước lên nữa…

Chân nàng đặt lên vết chân vàng thứ ba. Nàng dậm mạnh chân lên vết chân vàng thứ ba đó.. Và vết chân vàng thứ ba hiện lên trái cầu.

Tiếng ồn ào rền rền như sấm động: lại một vết chân vàng nữa của Phật.

Kiều Xuân đã có ba bước chân vàng may mắn.

Nét mặt Ma Vương bấn loạn trông thấy. Hai bàn tay y trong hai tay áo rộng thùng thình cử động liên hồi trong khi sau lưng tôi đám đệ tử nhao nhao đứng lên. Tôi nghe rõ tiếng người la lớn những tiếng kinh ngạc.

Bọn hắc nô đứng ngây như tượng gỗ. Cả tên A Cốc cũng há hốc miệng nhìn lên trái cầu. Một sự lạ chưa từng xẩy ra, một sự lạ không ai có thể ngờ xẩy ra đang xẩy ra trong đền: một người đi trên những vết chân vàng và bất cứ vết chân nào người đó đã dẫm lên cũng là vết chân may mắn, vết chân của Phật!

Theo điều kiện của Ma Vương, Kiều Xuân chỉ phải đi trên có ba bước chân vàng thôi. Chỉ cần nàng đặt chân lên được hai vết chân của Phật, hai chúng tôi đã thoát chết, hai chúng tôi đã được quyền dắt nhau ra khỏi nơi này.

Nhưng nàng cứ đi lên, đi lên mãi. Nàng đặt chân lên ba, rồi bốn, rồi năm vết chân vàng… Tất cả những vết chân vàng đó đều là… vết chân của Phật.!

Tiếng la nổi lên bây giờ rền trời. Tất cả mọi người – trừ Ma Vương chết sững và đám hắc nô người máy của y – đều la ó. Kiều Xuân đã bước lên cả bẩy vết chân vàng và…

Cả bẩy bước chân đó đều của Phật.

Trong cả bẩy vết chân đó không có một vết chân nào của Ma Vương.

Tiếng ồn ào trong đền bây giờ nổi lên vang rền như sấm động, mọi người nhốn nháo, nhiều bóng người từ trong bóng tối nhào lên như muốn chạy lên đài, tiếng la ó cuồn cuộn nổi lên lớn đến nhức óc…

Ma Vương đứng bật dậy.

Nhưng một khung cửa nhỏ sau lưng Ma Vương đã bật mở, một bóng người nhỏ thó từ trong khung cửa nhẩy ra.

Người đàn ông nhỏ thó đó là Bé Hiêu.

Tay Bé Hiêu cầm khẩu súng lục. Và gã bước nhanh tới dí họng súng vào mạng sườn Ma Vương. Tiếng ồn ào náo động trong đền tắt ngay, đột ngột. Tất cả mọi người, kể cả bọn hắc nô ngẩn ngơ, không hiểu, đều hướng mắt nhìn lên đài.

– Dơ tay lên!

Bé Hiêu quát lớn và tất cả mọi người đều nghe rõ tiếng gã quát:

– Ðừng dở trò. Chết ngay tức khắc. Dơ tay lên! Mau!

Và người ta chứng kiến cái cảnh tượng chưa ai từng tưởng tượng có thể xảy ra: sau tiếng quát ra lệnh của người đàn ông nhỏ thó – nhỏ như một anh bé con đứng bên cạnh người lớn so với tấm thân vĩ đại của Ma Vương – hai bàn tay Ma Vương từ từ đưa lên cao khỏi đầu. Ðưa lên và để đó không làm được một cử động gì khác.

Tôi dằng mạnh hai tay. Ðúng như lời Bé Hiêu nói trước, dây trói chân tay tôi đã được tháo rời thành ghế, chỉ cần tôi dằng mạnh là bật tung. Tôi chồm dậy quá mạnh và tôi ngã sấp xuống nền đá trước mặt. Tôi vội vã quờ tay dưới ghế và nắm được khẩu súng để ở đó.

Trên cao, tên hắc nô A Cốc vừa định vung tay tung ngọn roi về phía Bé Hiêu. Tôi dơ súng lên và không nhắm, bóp cò ngay. Một khoái lạc khủng khiếp đến với tôi và tràn ngập toàn thân tôi khi viên đạn thoát ra từ họng súng trong tay tôi bay xiên vào đầu tên hắc nô đó.

Chỉ một viên đạn thôi. A Cốc từ từ ngã ra và gã nhào từ trên đài cao xuống chân thang. Gã chết trước khi biết gã bị bắn.

Bọn hắc nô còn lại đứng ngẩn ngơ hết nhìn Ma Vương lại nhìn nhau. Chúng vẫn quen hành động theo lời chỉ huy, không có người chỉ huy chúng, chúng trở thành bất lực.

Tôi nghe tiếng Bé Hiêu nói lớn:

– Một thằng hắc nô làm bậy là anh chết trước.

Bé Hiêu thúc mạnh mũi súng vào mạng sườn Ma Vương.

Ma Vương ra lệnh cho bọn hắc nô. Tiếng nói của y nghe như tiếng ma, tiếng quỉ từ cõi Âm Ty vọng về.

Ma Vương nói với bọn hắc nô bằng một thứ tiếng riêng. Tôi nghe không hiểu nhưng linh tính cho tôi biết rằng dường như trong mấy tiếng ngắn đó, Ma Vương còn bảo bọn hắc nô làm một việc gì khác ngoài việc đứng yên một chỗ.

Bọn hắc nô buông khí giới xuống, chúng đứng tụ vào một góc dưới chân đài.

Tôi nhảy ba bước lên đài.

Kiều Xuân đứng sau lưng Bé Hiêu. Tôi nhẩy tới đứng cạnh Ma Vương, cũng như Bé Hiêu đứng kia, mũi súng trong tay tôi cũng chĩa vào mạng sườn Ma Vương, chế ngự y. Kiều Xuân đi vội tới đứng bên tôi.

Tiếng ồn ào náo động trong đền lại nổ bùng lên, lớn mạnh hơn trước. Trong những hàng ghế đá, người ta xô đẩy nhau để chạy tới trước. Vừng sáng dưới chân đài đột nhiên có đầy người. Tôi nhìn xuống và thấy hiện ra cả trăm khuôn mặt vừa ngạc nhiên vừa căm phẫn nhìn lên Ma Vương.

Từ trong đám đông náo loạn đó, một người đàn ông bước ra đứng trong ánh sáng.

Người đó là Hải Tùng.

Mặt lão trắng bệch như vôi. Hai mắt lão rực lửa trông dữ dội không thua gì mắt Ma Vương. Hai bàn tay lão đưa ra đằng trước, những ngón tay quắp lại trông như những móc thép. Lão bước lên đài, bước lên từng bước một. Suốt từ lúc bước ra cho tới lúc đi lên hết 21 bực thang, những bực thang vẫn còn lấp lánh những bước chân vàng, đôi mắt rực lửa căm hờn của Hải Tùng không giây phút nào rời nhìn mặt Ma Vương. Có thể nói lão nhìn Ma Vương trừng trừng và không chớp mắt.

Lão bước lên như Tử Thần đi tới hái linh hồn kẻ lâm tử…

Bé Hiêu thì thào bảo tôi:

– Ngăn lão lại, Thiếu Tá. Chưa thể để lão giết tên đại bịp này được. Thiếu Tá mau bảo lão đứng lại.

Ðến lúc đó tôi mới hiểu Hải Tùng đi lên để giết Ma Vương ngay lập tức. Nếu giết Ma Vương trước khi chỉ rõ tội trạng bịp bợm lường gạt của y cho bọn đệ tử của y thấy, rất có thể sẽ còn một số còn trung thành với y làm khó dễ chúng tôi. Bây giờ chúng tôi đã thắng Ma Vương rồi, chúng tôi cần vạch rõ cho tất cả mọi người cùng thấy tội trạng của y trước khi giết y.

Tôi la lớn:

– Hải Tùng… Ðứng lại!

Hải Tùng vẫn đi lên. Lão như không nghe tiếng tôi. Mắt lão vẫn rực lửa chiếu thẳng vào mắt Ma Vương. Lão đi tới như người đang ở trạng thái xuất thần. Lão chỉ còn một ý định là tới giết Ma Vương, không còn biết đến chuyện gì khác….

– Hải Tùng… Ðứng lại ngay. Tôi không muốn giết anh nhưng nếu anh còn đi lên nữa, tôi sẽ bắn anh. Ðứng lại ngay.

Lão đứng lại.

– Anh… đừng giết nó… Anh… để… cho tôi… quyền giết nó?

Giọng lão the thé và sắc như dao.

Nếu tôi không nhìn thấy lão nói mà chỉ nghe thấy tiếng nói ấy, tôi nhất định không tin rằng đó là tiếng Hải Tùng.

Tôi đáp lời yêu cầu của lão:

– Việc đó tính sau. Bây giờ phải làm sao ngăn không cho bọn hắc nô động thủ. Chỉ một thằng nhẩy vào là Ma Vương có thể chạy trốn. Bắn giết lung tung bọn hắc nô chỉ thêm bất lợi. Anh hãy giữ cho bọn chúng đứng yên.

Hải Tùng quay lại nói với bọn hắc nô. Chúng vẫn đứng yên, nhưng nhìn vẻ yên lặng khác lạ của chúng, tôi càng thấy rõ như chúng đang chờ đợi một cái gì và chúng không chịu bó tay đầu hàng một cách dễ dàng như thế.

Bé Hiêu vội vã:

– Thiếu Tá… Ông bắt nó ngồi vào ngai. Tôi sẽ chỉ cho tất cả anh chị em thấy ngón bịp của nó…

Tôi thúc mũi súng vào mạng sườn Ma Vương, đẩy y đi trở lại ngai. Y đi theo tôi ngay, không chống cự. Y không cả nhìn lại tôi, gần như y vẫn thản nhiên và y cũng đang chờ đợi một cái gì xẩy tới.

Tôi bắt Ma Vương ngồi xuống ngai. Y ngồi ngay. Tôi nhìn kỹ nét mặt y. Ma Vương đã trở lại bình thản, khuôn mặt lớn và nhẵn không qua một nếp răn nào của y đã trở lại vô hồn và lạnh lùng như thường, không giận mà cũng không ngán sợ. Chỉ có đôi mắt y là chiếu thẳng Hải Tùng. Y nhìn Hải Tùng không chớp. Tôi có cảm giác Ma Vương tin rằng người cầm đầu vụ nầy là Hải Tùng, kẻ thù chính của y là Hải Tùng, còn bọn tôi chỉ là bọn bị Hải Tùng lợi dụng, chỉ huy, sai bảo.

Nhưng… dù cho y có tin là Hải Tùng phản y đi chăng nữa, tại sao y lại không chống đối hoặc tìm cách chống đối? Chúng tôi đã thắng y quá dễ. Y không ngờ nên trở tay không kịp ư? Chắc không phải thế. Ma Vương tất nhiên phải tính trước đến trường hợp y có thể bị phản, bị kẻ thù chế ngự đột ngột, y tất phải đặt sẵn kế hoạch đối phó. Nếu y có bị chết, chắc chắn còn nhiều người khác chết trước y hoặc chết sau y, y không thể đầu hàng hoặc chịu chết dễ đến thế.

Đúng vậy. Tôi không tin Ma Vương chịu để bị chế ngự dễ như thế. Tôi tin rằng y có kế hoạch thoát thân nào khác và y đang chờ đợi. Mỗi giây đồng hồ trôi qua, nỗi lo âu trong tôi càng tăng lên.

– Anh chị em đứng yên chỗ. Ðừng gây náo loạn. Anh chị em coi đây. Tôi trình bày để anh chị em thấy chúng ta đã bị tên điếm này lường gạt như thế nào trong bao nhiêu năm nay.

Bé Hiêu nói lớn câu đó. Tôi không dám rời mắt nhìn Ma Vương để nhìn Bé Hiêu đang làm những gì.

Nhưng tôi không cần nhìn Bé Hiêu, tôi đã biết bộ máy điện tử làm cho những vết chân vàng hiện trên trái cầu kết quả là vết chân của Phật hay của Ma Vương tùy ý muốn của đại bịp Ma Vương.

– Nó hứa với chúng ta cái này cái nọ… Nó dọa giết chúng ta. Lần nào nó cũng thắng chúng ta. Trong khi chúng ta sợ chết khiếp thì nó cười thầm chúng ta. Nó cười chúng ta ngu xuẩn. Chúng ta ngốc dại bị nó đánh lừa trong bao năm mà cứ tưởng là nó may mắn hơn ta thật… Anh chị em nhìn đây… Trong tay áo nó dấu cái máy điện tử này. Nó ngồi đây hai tay chuyên thủ trong tay áo. Nó bận áo rộng là để làm việc đó. Nó chỉ cần ngồi im một chỗ, dùng ngón tay bấm mấy cái như vầy… Tôi làm thử cho anh chị em thấy tận mắt. Cô Kiều Xuân… Mời cô đi xuống thang…

Khoé mắt của tôi nhìn thấy Kiều Xuân yểu điệu đi trở xuống thang. Tuy đang cơn xúc động, dáng điệu quí phái trong khi đi đứng của nàng vẫn còn y nguyên. Nàng như những bà Hoàng Hậu vẫn uy nghi cả khi bị quân cách mạng đưa ra chém đầu giữa chợ.

Kiều Xuân xuống tới chân đài may rủi, nàng đứng lại chờ.

– Bây giờ mời cô đi trở lên.. Cô dẫm lên tất cả 7 vết chân vàng đó cho tôi.. Ðó anh chị em coi. Trên trái cầu báo kết quả, anh chị em có thấy hiện ra vết chân vàng nào không?

Tôi liếc nhìn trái cầu lơ lửng giữa tòa đền rộng. Trái cầu không ghi qua một vết chân vàng nào mặc dầu Kiều Xuân vừa đặt chân lên cả 7 vết chân vàng nằm rải trên 21 bực thang.

Bé Hiêu nói lớn:

– Anh chị em thấy đó… Như vậy có nghĩa là nhưng vết chân vàng ở trên bực thang này không có liên quan gì đến những vết chân ở trên trái cầu kia…

Cử tọa đứng nhìn lặng im. Họ ngẩn ngơ như những người vẫn chưa hiểu có chuyện gì xảy ra. Họ chờ đợi những sự việc sắp tới. Cả tòa đền đông người nhưng không một tiếng động trừ tiếng nói the thé của Bé Hiêu:

– Tha hồ cho chúng mình lựa chọn vết chân vàng trên thang. Nó chỉ cần bấm nút cái máy này dấu trong tay áo nó là những vết chân liền hiện trên trái cầu. Nó đã đánh lừa chúng ta trong bao nhiêu năm. Nó gian lận. Chúng ta bị thua vì nó gian lận, nó lừa bịp.

Bé Hiêu làm một cử động gì đó và những vết chân vàng bật sáng trên trái cầu. Bằng chứng gian lận đã rõ rệt rồi. Ðám đông ào ào phản ứng. Tiếng người chửi rủa vang lên. Nhiều người giận dữ nhào tới định xông lên đài để cắn xé Ma Vương.

Tôi la lớn:

– Hải Tùng… Giữ họ lại.

Và trong cơn náo loạn ấy, tôi có cảm giác như Ma Vương đang lắng nghe.

Kiều Xuân đến bên tôi:

– Anh… – nàng nói – em thấy có chuyện khả nghi. Hồi nẫy có 7 tên hắc nô đứng ở kia. Bây giờ chỉ còn có 6.

Tôi nhìn xuống nơi bọn hắc nô đứng và quả nhiên ở đó chỉ có 6 tên.

Tôi chợt hiểu Ma Vương vừa lắng nghe tiếng động gì. Hồi nẫy khi ra lệnh cho bọn hắc nô hạ khí giới, y đã nói thêm một mệnh lệnh nữa: chờ có cơ hội, một tên sẽ lẻn ra ngoài nổi hiệu báo động.

Khi hiệu báo động nổi lên, bọn hắc nô trung thành với chủ nhân chúng sẽ ào ào kéo tới đây và một trường chém giết khủng khiếp sẽ diễn ra. Bọn chúng có võ khí, những ngưòi kia thì chỉ chân tay không và không quen chiến đấu, không thể liều mạng.

Trí óc tôi còn đang suy nghĩ tìm một giải pháp thì náo loạn nổ bùng…

Ma Vương đang ngồi như tượng trên ghế bỗng vung tay ra. Bàn tay y chém xuống cổ tay tôi làm khẩu súng trong tay tôi văng ra xa.

Khẩu súng chạm mạnh xuống nền đá và phát nổ. Tôi nghe tiếng Kiều Xuân la và tiếng Bé Hiêu gọi lớn:

– Hải Tùng…

Ánh đèn tràn đầy tòa đền. Trong một cái chớp mắt tôi nhìn thấy ở khắp mọi nơi, bọn đệ tử còn trung thành với Ma Vương và những người muốn giết Ma Vương đang đánh đá nhau, đâm chém nhau…

Và tôi thấy Hải Tùng nhẩy vọt từ dưới chân thang lên đài.

Ma Vương vung tay ra nắm lấy cổ tôi – y đã đứng dậy, y định túm lấy tôi quăng xuống chân đài hoặc ném tôi vào Hải Tùng – nhưng nhanh hơn, tôi thụp xuống và lấy hết sức tôi phóng xuống chân y, đẩy y loạng choạng rồi vòng tay ôm chặt lấy hai chân y.

Hải Tùng đã nhẩy tới. Lão chĩa bàn tay có những ngón tay thép ra chụp lấy cổ Ma Vương. Hai tay Ma Vương cũng chụp lấy cổ Hải Tùng và hai người cùng siết cổ nhau cùng lăn tròn trên những bực thang xuống đài.

Có những tiếng kêu gọi nhau khủng khiếp vang lên từ bên ngoài, nghe như tiếng một bầy chó sói. Bọn hắc nô tiếp viện đã tới.

– Lẹ lên Thiếu Tá.

Bé Hiêu kéo tôi lại. Gã chỉ tay về phía đằng sau ngai vàng:

– Ông chạy vô đó… Mau…

Ðây là con đường đi vào hành lang bí mật mà Bé Hiêu đã đưa tôi đến đây đêm nào. Tôi nắm vội tay Kiều Xuân, dắt nàng chạy vào đó. Bé Hiêu chạy sau chúng tôi. Một cánh cửa nhỏ mở ra, tôi trông thấy nhiều bực thang hiện ra lờ mờ.

Bé Hiêu dục dã:

– Xuống mau… trước đi…

Kiều Xuân bước xuống trước. Tôi theo sau, trước khi thụp đầu xuống tôi nhìn qua những chân ngai vàng và cảnh cuối cùng tôi nhìn thấy trong tòa đền là một cảnh chém giết khủng khiếp.

Nhưng tôi không nhìn thấy Hải Tùng và Ma Vương đâu.

Bé Hiêu đẩy tôi xuống và nhẩy xuống theo tôi. Gã gần như nhẩy trúng hai vai tôi. Cánh cửa bên trên được đóng sập xuống.

Những bực thang dẫn chúng tôi vào một căn phòng nhỏ bằng đá. Ngay trên đầu chúng tôi là nền đền. Những tiếng chân chạy rầm rập trên đó làm chúng tôi có cảm giác như đang ở trong lòng một cái trống vĩ đại bằng đá.

Vào tới đây Bé Hiêu dúi khẩu súng vào tay tôi:

– Ông ra canh cửa. Phải mở cái cửa nữa mới ra khỏi đây được…

Tôi cầm súng đứng ở cửa căn phòng. Sau lưng tôi Bé Hiêu loay hoay mò mẫm ở vách đá. Kiều Xuân đứng sát vào tôi:

– Ðược rồi… – Bé Hiêu la lên.

Tôi quay lại. Một khung cửa hẹp đã hiện ra giữa lòng vách đá. Tôi dắt Kiều Xuân lọt qua đó vào một hành lang hẹp có ánh đèn mờ. Khung cửa khép lại sau lưng chúng tôi và nhìn trở lại là vách đá, tôi không còn thấy một dấu vết nhỏ nào chứng tỏ ở đó vừa có một khung cửa.

Trên đầu chúng tôi vẫn còn rầm rập tiếng chân người chạy qua, chạy lại.

Chợt… có năm tiếng nổ theo nhau vang lên…

Cả ba người chạy trốn chúng tôi cùng nghe rõ 5 tiếng nổ liên tiếp nhau. Chúng tôi dừng lại, lắng nghe.

Sau tiếng nổ thứ năm, những tiếng động bên trên từ từ dịu đi rồi mất hẳn.

(Hết Chương 19)

Share this post